Chương 201-300

Chương 268: Ký Ức (1)

Chương 268: Ký Ức (1)

Kkot-seorin lê bước chân nặng nề về phía khu vườn của Iphanel.

Dù không bị thương nặng trong trận chiến với Cheol-li-ban, nhưng việc tiêu hao quá nhiều tâm lực và mana khiến cô đau đầu dữ dội. Tuy nhiên, việc kiểm tra tình trạng của Iphanel lúc này là ưu tiên hàng đầu.

'Mùi hương này...?'

Vừa đến khu vườn, Kkot-seorin nghiêng đầu thắc mắc khi nhận ra bầu không khí có gì đó khác lạ so với trước.

Cô vội vã chạy vào bên trong khu vườn, nhưng kỳ lạ thay, cảm giác không hề tệ chút nào. Ngược lại, phải nói là... một mùi hương cực kỳ dễ chịu đang lan tỏa.

Tất nhiên, trong khu vườn đầy trọc khí thì mùi hương có thơm đến mấy cũng chẳng biết tốt được bao nhiêu, nhưng với Kkot-seorin, người nhạy cảm với khí tức của thần thú, cô có thể khẳng định.

"A...!"

Iphanel.

Hình ảnh cô ấy nhắm mắt, chắp tay cầu nguyện vẫn còn bị nhuốm màu trọc khí, nhưng so với lần cuối cùng nhìn thấy thì đã khác biệt hoàn toàn.

"Trái tim..."

Dù không gian ngập tràn sắc tím, nhưng từ lồng ngực Iphanel, một luồng khí thần bí pha trộn giữa xanh lục và vàng đang bốc lên như làn sương mờ ảo, nhen nhóm ngọn lửa nhỏ bé.

Dù sức mạnh đó vẫn còn yếu ớt, nhưng chắc chắn đó là khí tức gần với thần thánh.

Đó là... khí tức của Thần linh Iphanel, thứ có thể thanh tẩy hoàn toàn trọc khí đang nhuộm đen Cây Thế Giới.

"Đã trở lại rồi..."

Kkot-seorin cẩn thận tiến lại gần Iphanel, vuốt ve má cô ấy.

Lớp màng bí ẩn bao quanh cơ thể đã biến mất từ lâu.

Dù vẫn nhắm mắt và không trả lời, nhưng việc Iphanel không hề tỏ ra cảnh giác khi Kkot-seorin đến gần, chỉ riêng điều đó thôi cũng chứng tỏ cô ấy đang chào đón cô.

Kkot-seorin vuốt ve má Iphanel một hồi lâu, ngắm nhìn khuôn mặt cô ấy. Từ nhỏ đã mang trong mình [Thể Chất Hấp Thụ Tình Cảm], Kkot-seorin không thể đối mặt và trò chuyện tử tế với bất kỳ ai.

Người duy nhất bầu bạn với cô chính là Iphanel.

Dù có trí tuệ của một đứa trẻ nhưng do sống quá lâu, Iphanel luôn lắng nghe câu chuyện của Kkot-seorin bằng đôi mắt hiền triết và thuần khiết.

Thực ra, họ cần có nhau.

Iphanel không thể di chuyển khỏi nơi này, còn Kkot-seorin vì lời nguyền mà không thể đối mặt với ai.

"May quá... Thật sự may quá."

Vì thế, người vui mừng nhất khi Iphanel trở lại không phải Baek Yu-seol hay ai khác, mà chính là Kkot-seorin.

Dù hiện tại lời nguyền đã yếu đi, cô có thể gặp gỡ nhiều người, cũng đã có người để cô nhìn thẳng vào mắt và trao gửi chân tình, nhưng việc người bạn tri kỷ từng cùng cô chống đỡ những tháng ngày cô đơn quay trở lại là niềm vui lớn hơn bất cứ điều gì.

Và...

Nhớ đến chàng trai đã giúp cô tìm lại nhân duyên quý giá nhất, Kkot-seorin khẽ mỉm cười.

Vuốt ve má Iphanel, cảm giác mềm mại khiến tâm trạng cô tốt lên.

Dù hiện tại chưa thể trò chuyện, nhưng sẽ ổn thôi. Trái tim đã trở về, cô ấy sẽ sớm hồi phục và quay lại như xưa.

"Như ngày xưa nhé... Tôi sẽ kể chuyện cho cô nghe. Lần này hãy kể cho tôi nghe câu chuyện của cô nữa nhé, Iphanel."

Kkot-seorin đặt một nụ hôn lên trán Iphanel đang nhắm mắt cầu nguyện.

Không biết là bao giờ, nhưng cô sẽ chờ đợi ngày họ gặp lại nhau.

Mở mắt ra thì đã là cuối tuần.

Ngày cuối cùng còn nhớ trước khi mất ý thức cũng là cuối tuần.

Cái này có thể gọi là 'kèo thơm' cũng được, nhưng Baek Yu-seol ôm trán thất vọng một lúc.

Từ học kỳ 2, toàn bộ quá trình thực hành đều được tính vào điểm số, nên việc vắng mặt là cực kỳ chí mạng.

Với một Baek Yu-seol đang nhắm đến việc tốt nghiệp mà không cần học hành gì, thì thực hành là môn bắt buộc không thể bỏ qua.

"Ưm..."

Nhìn quanh, một không gian quen thuộc chào đón cậu.

Phòng bệnh của Học viện Stella.

Đồ bệnh nhân của Stella.

Như mọi khi, sau một trận chiến ác liệt rồi ngất đi thì y như rằng lại nằm ở đây.

Mà kể cũng lạ, đi ra ngoài quậy tưng bừng như thế mà nhà trường không kỷ luật gì, cũng thần kỳ thật.

Gần đây cậu bắt đầu nghĩ, đãi ngộ này có vẻ hơi đặc biệt so với một học viên thường dân.

'Lần này cũng sống sót rồi...'

Baek Yu-seol ngẩng đầu nhìn dòng thông báo hệ thống đang lơ lửng giữa hư không.

Đại loại là, một thông báo đang trôi nổi bảo rằng cậu đã vượt qua một episode được đẩy sớm bằng một phương pháp rất đặc biệt, và sẽ trao cho cậu một phần thưởng 'Something Special'.

Nhưng hiện tại cái đó không quan trọng.

Baek Yu-seol nhớ lại cảm giác ngay trước khi ngất đi, toàn thân rùng mình.

'Mình đã giáng một đòn vào Cheol-li-ban.'

Không phải ai khác, mà chính là cái tên Baek Yu-seol yếu nhớt này.

Dù trạng thái tuyệt đối vô địch của hắn đã bị giải trừ hoàn toàn... nhưng hắn là một Hắc Ma Nhân thuộc phái võ đấu, kẻ đã rèn luyện cận chiến để sinh tồn chỉ với một đặc tính duy nhất trước khi nhận được sự bảo hộ.

Người chơi có thể tính toán sát thương phép thuật của hắn chỉ khoảng 10 điểm, nhưng sát thương vật lý của hắn thực sự rất khủng khiếp.

Dù gì cũng là Hắc Ma Nhân 9 Risk, trình độ đâu phải dạng vừa?

Đối đầu với một Cheol-li-ban như thế, cậu đã cắm được kiếm vào ngực hắn.

Khoảnh khắc đó.

Cậu vẫn còn nhớ rõ cảm giác ấy.

Cứ như là...

Thế giới trở nên chậm lại. Những chiếc lá đang bay như dừng hẳn giữa không trung, cậu có thể nắm bắt chi tiết từng hình dạng dao động của giọt nước đang rơi.

Cát bụi cuộn trào, đồng tử rung động của Cheol-li-ban, hình dáng cơ bắp và khớp xương đang vặn xoắn.

Cậu có thể nắm bắt tất cả những thứ đó.

Trong thế giới ngưng đọng ấy, Baek Yu-seol hoàn toàn tập trung vào Cheol-li-ban.

Đòn tấn công của hắn tưởng chừng không có kẽ hở, tính toán triệt để cả Tốc Biến của Baek Yu-seol để bao vây tứ phía, nhưng trong mắt cậu, nó đã bị bắt bài chính xác.

Khoảnh khắc là vĩnh cửu, Baek Yu-seol điều khiển Tốc Biến trong tích tắc, lao vào kẽ hở của Cheol-li-ban.

'Thắng rồi.'

Đòn tấn công hoàn hảo đến mức cậu vô thức nghĩ như vậy.

Thế nhưng, rốt cuộc.

'Vẫn không đâm trúng tim.'

Cheol-li-ban đã phun ra hắc ma lực vào đúng thời điểm chí mạng, làm chệch hướng đường kiếm của Baek Yu-seol. Đó thực sự là một tốc độ phản ứng phi lý đến mức nực cười.

Bởi vì từ trước đến nay, chưa từng có kẻ nào phản ứng kịp với tốc độ của [Tốc Biến].

'Lẽ ra mình đã có thể thắng.'

Nếu như cậu có thêm một chút kinh nghiệm nữa.

Nếu như cậu mài giũa phước lành của Yeonhong Chun-samwol kỹ càng hơn, và có thể điều khiển năng lực [Siêu Tập Trung] một cách tự do tự tại.

Có người sẽ hỏi rằng, mới chỉ sở hữu chỉ số năng lực 3~4 sao mà đã đòi hỏi như vậy thì có quá ngạo mạn không? Nhưng thế giới này đâu phải nơi mọi thứ đều được quyết định bằng chỉ số.

Giống như việc một Pháp sư Điện hệ Class 3 có thể đánh bại đối thủ Class 6, chiến thuật và kinh nghiệm mới là thứ cốt lõi.

Và Baek Yu-seol thì đang thiếu kinh nghiệm.

Vô số kinh nghiệm PVP tích lũy trong "Aether World Online" có thể hữu dụng khi đối đầu với những ma pháp chiến binh non nớt, nhưng với một Hắc Ma "hàng thật giá thật" như Cheol-li-ban, chúng hoàn toàn vô dụng.

Trong tương lai, Baek Yu-seol sẽ còn phải đối mặt với những kẻ "hàng thật" như thế.

'Phải hoàn toàn làm chủ được [Siêu Tập Trung]...!'

Theo suy nghĩ của Baek Yu-seol, năng lực [Siêu Tập Trung] này quá đặc biệt để có thể coi là một kỹ năng phái sinh đơn thuần từ phước lành của Yeonhong Chun-samwol.

Trong thế giới của những giác quan nơi vạn vật dường như ngưng đọng, cậu lờ mờ cảm nhận được khí tức của Eunse Sibiwol.

'Kết hợp hai loại phước lành để tạo ra một kỹ năng phái sinh...'

Chưa từng nghe đến trường hợp nào như vậy, nhưng không phải là hoàn toàn bất khả thi. Baek Yu-seol tin chắc điều đó.

Nếu kết hợp nhuần nhuyễn các phước lành của Cheongdong Sibiwol, Eunse Sibiwol và Yeonhong Chun-samwol mà mình đang sở hữu, cậu sẽ có được sức mạnh đặc biệt để sánh vai cùng các nhân vật chính.

'Không phải lúc nằm ườn ra đây.'

Baek Yu-seol lập tức bật dậy khỏi giường bệnh, vội vã hướng về phía sân tập Class S.

"Ơ kìa? Bệ, bệnh nhân! Cậu cần phải nghỉ ngơi thêm!"

"Không có thời gian đâu."

Cô y tá vừa vặn bước vào định ngăn Baek Yu-seol lại, nhưng cậu đã nằng nặc đòi làm thủ tục xuất viện rồi bỏ đi một mạch.

"Trời đất..."

Vết thương còn chưa lành hẳn mà đã ép buộc xuất viện, lại còn đi thẳng đến sân tập. Nhìn bóng lưng Baek Yu-seol, cô y tá không khỏi bàng hoàng.

Sự việc này nhanh chóng lan truyền âm ỉ trong học viện, và Baek Yu-seol trở thành chủ đề bàn tán của đám học sinh với danh hiệu "Thằng điên tập luyện ngay cả khi bị thương".

===

"Hắn ta còn điên rồ hơn mình nghĩ."

Pung Ha-rang của lớp S bật cười khan khi nghe tin về Baek Yu-seol.

Cả tuần liền trốn học không phép, tưởng làm gì, hóa ra là đi đánh nhau với Hắc Ma rồi nhập viện. Lúc nghe tin đồn đó, cậu ta đã thấy hoang đường lắm rồi.

Dù danh tính đối thủ không được tiết lộ, nhưng đám học sinh đồn đoán rằng kẻ có thể khiến Baek Yu-seol bị thương chắc chắn phải là một Hắc Ma cực mạnh.

"Nghe nói hắn đi tập ngay, nhưng dù sao cũng đang bị thương, chắc không tham gia 'League of Spirit' được đâu nhỉ?"

Nghe thằng bạn Mack nói vậy, Pung Ha-rang không đáp lời. Nhưng có vẻ Mack thực tâm không muốn Baek Yu-seol tham chiến.

"A, mong là hắn đừng tham gia thật. Hắn mà nhúng tay vào thì kiểu gì cũng quét sạch sành sanh cho xem."

"Trong danh sách thi đấu chính thức cũng không có tên hắn. Giờ này mà Baek Yu-seol muốn tham gia giải đấu trường thì là điều không thể."

"Cũng chưa biết được. Nhỡ đâu có trường hợp đặc biệt như Fullame thì sao. Nghe bảo nhỏ đó vốn đâu định tham gia, nhưng bị Hoàng thái tử Scalven ép nên mới đăng ký đấy chứ?"

"À, ước gì được chung đội với mấy em gái như Fullame nhỉ. Sao đội mình toàn mấy thằng đực rựa hôi hám thế này. Á, nhắc mới nhớ, nghe bảo Fullame đang tuyển thành viên mới, hay tao qua đó thả thính thử xem?"

Thấy Mack vừa nói vừa cười hề hề, Pung Ha-rang lườm cậu ta một cái sắc lẹm.

"Gì, sao nhìn tao ghê thế? Mặt mày vốn đã dữ dằn rồi, nhìn kiểu đó tao sợ thật đấy nhé?"

"... Xin lỗi."

"Ừ thì cũng có thể hiểu được. À, mà hình như mày cũng để ý đến nhỏ Fullame đó hả?"

Câu hỏi đó khiến Pung Ha-rang thực sự bối rối, mắt mở to.

"Không có chuyện đó đâu, bớt quan tâm đi."

"Ê hê, không có mà lại... Ờ ờ. Biết rồi, làm ơn mở mắt hiền hiền chút được không? Tao không muốn trở thành sinh viên Stella đầu tiên bị giết bằng ánh mắt đâu."

Mack nói xong liền đứng dậy chuồn thẳng ra hành lang như chạy trốn.

"Tao đi học tiết sau đây!"

Không biết là thật hay do sợ ánh mắt của Pung Ha-rang... nhưng nếu là thằng Mack mà cậu biết, thì khả năng cao là nó chỉ muốn trêu chọc rồi bỏ chạy thôi.

Pung Ha-rang cũng thu dọn sách vở đứng dậy. Thứ Bảy không có tiết, là giờ tự học, nhưng bọn họ vẫn học không ngơi nghỉ kể cả cuối tuần.

Cậu định đến thư viện ôn lại kiến thức tuần qua và xem trước bài vở cho tuần tới.

Trên đường đến tòa nhà dành riêng cho Class S, nơi thường được gọi là "Lãnh địa của Quái vật", Pung Ha-rang bắt gặp những gương mặt quen thuộc.

"Này, tin tớ một lần đi mà? Hả?"

"Ưm... Chắc là không đâu. Tớ không hứng thú với thể thao."

"Thằng quỷ này. To xác như cậu mà bảo không hứng thú thể thao thì ai tin. Này, Eisel. Cậu cũng nói gì đi chứ."

"Tớ cũng không muốn làm đâu..."

"Không được. Cậu phải làm."

"Dạ? Tại sao tớ..."

"Vì cậu xinh vãi chưởng ra."

"C, cái đó thì đúng là vậy? Nhưng đó đâu phải lý do bắt buộc tớ phải tham gia League of Spirit...?"

Là Fullame, Eisel và Ma Yu-seong. Ba người họ là những tinh anh trong giới tinh anh, luôn giữ vững vị trí trong top 5 của khối, nên sự kết hợp này thu hút mọi ánh nhìn của các học sinh khác. Ai đi qua cũng phải liếc nhìn tò mò.

'League of Spirit...'

Lời Mack nói là thật sao.

Có vẻ cô nàng đang lùng sục khắp nơi để lập đội.

"À, được rồi. Thế này thì sao? Tớ sẽ đưa ra một điều kiện cực hời."

Ma Yu-seong và Eisel ban đầu có vẻ muốn từ chối, nhưng Fullame dường như nắm thóp được mong muốn của họ. Cô nàng thì thầm gì đó khiến cả hai dần bị lung lay, và cuối cùng đành gật đầu đồng ý.

"Duyệt! Nhớ điền vào đơn đăng ký này nhé, tớ bận nên đi trước đây!"

Ném toẹt tờ đơn đăng ký thi đấu cho Ma Yu-seong và Eisel, Fullame vội vã chạy biến vào bên trong sân tập Class S.

Pung Ha-rang định lờ đi để đến thư viện, nhưng việc cô nàng chạy vào sân tập khiến cậu khá bận tâm.

'Sân tập à, quả nhiên là Baek Yu-seol sao.'

Giờ thì còn sao trăng gì nữa.

Nếu là Fullame, chắc chắn cô ấy sẽ nhờ cậy hắn ta.

'... Nếu vậy thì.'

Lần này chính là thời điểm thích hợp để đường đường chính chính đối đầu với Baek Yu-seol.

Bởi vì cậu cũng là một tuyển thủ tham gia Stella League of Spirit, và còn là ứng cử viên cho chức vô địch nữa.

'Không thể bỏ lỡ cơ hội tốt thế này được.'

===

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!