<Góc nhìn của Seika>
Cảm giác như có cơn mưa đang trút xuống tận sâu trong lồng ngực, tôi quay mặt đi, không dám nhìn vẻ mặt vui vẻ của Kousei và Yokokura-san. Tôi không chịu nổi.
Ở nơi tôi nhìn sang, trên chiếc bàn bị đẩy lệch có một chiếc phong bì. Bên trong lộ ra một nửa xấp bản thảo. Tôi bước lại gần. Chỉ là linh cảm thôi, nhưng đây có vẻ là khu vực của Yokokura-san. Túi của cô ấy cũng ở gần đó. Hai người còn lại thì mỗi người dùng nửa bàn khác.
“Nhìn thử chút thôi.”
Chỉ liếc qua một chút. Tôi muốn thu thập thông tin về đối thủ. Không biết cô ấy đang vẽ thứ gì. Nếu là thứ gì đó lấy Kousei làm hình mẫu, chẳng hạn một nhân vật chính sáng tạo gì đó, thì coi như đã rõ. Tôi cũng hơi sợ việc xác nhận sự thật, nhưng biết địch biết ta vẫn hơn. “Phù,” tôi khẽ thở ra một tiếng rồi tự cổ vũ mình. “Đi thôi.”
“Ể!? C-cái gì thế này!?”
Bức vẽ là một người đàn ông cơ bắp trần truồng, trông giống hệt Kousei, đang ghì chặt một người đàn ông còn cơ bắp hơn từ phía sau. Hai cánh tay bị khóa chặt… Uwah! Cái này là…! Dòng chữ viết:
【Đội trưởng… anh cũng muốn bị loại bằng quả bóng này đúng không?】
Nét chữ thô ráp ấy lại kỳ lạ thay rất hợp với gương mặt đầy tính công kích của Kousei.
“KHÔNGGG!! Cái đó không được!! Không được đâu!!”
Yokokura-san lao tới tôi như viên đạn. Gương mặt đó… ghê thật! Bị dọa, tôi vội tránh sang một bên, nhưng Yokokura-san vì không kịp hãm đà khi nhào tới chiếc phong bì nên đã hất nó bay ra. “Bịch” một tiếng, phong bì rơi xuống sàn, bản thảo bên trong tung tóe ra ngoài. Hàng loạt trang tranh khoả thân phản cảm văng khắp nơi. Một trang trượt thẳng tới chân Kousei, ngay trong tầm mắt cậu ấy.
【Extra Triple Thick*Hai người cùng chơi chéo ở home plate*】
Nhìn thấy cái tiêu đề đó nhảy múa trên bìa, Kousei—
“U-ƯWAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!”
Cậu ấy hét lên. Tôi chưa từng nghe Kousei phát ra âm thanh lớn đến thế. Cả tôi lẫn ba thành viên câu lạc bộ đều chết lặng vì sốc.
“C-cái này là gì vậy?! Tớ với Hotta-senpai!!”
“Kousei, bình tĩnh lại!”
Trước tiên tôi chạy lại bên cậu ấy, vỗ lưng và cánh tay để trấn an.
“Seika-san, thứ đó… thứ đó… sao thứ như thế lại tồn tại trên đời được chứ!”
Vừa tưởng cậu ấy đã bình tĩnh hơn, Kousei lại nhìn tôi với gương mặt sắp khóc. Bản năng muốn bảo vệ trỗi dậy, tôi vô thức ôm nhẹ lấy cậu ấy. Và rồi Kousei cũng ôm lấy eo tôi như đang bám víu. Uwawa. Tôi không ngờ cậu ấy lại chủ động như vậy, làm tôi bối rối ngược lại. Nhưng vì muốn xoa dịu Kousei đang hoảng loạn, tôi cố nén sự rối trí của mình.
“À… bí mật của tớ.”
Trong lúc đó, Yokokura-san cũng sững sờ, lẩm bẩm vô hồn. Hai người còn lại thì quỳ xuống sàn, vội vàng thu dọn bản thảo.
Đây là địa ngục sao?
.
.
.
Mất gần mười phút thì mớ hỗn loạn mới dịu xuống. Kousei và Yokokura-san đều đã tạm bình tĩnh, nhưng—
“Tớ sẽ đốt nó.”
“Không! Xin cậu, làm gì cũng được, trừ chuyện đó.”
“Tớ sẽ đốt hết.”
“Tớ xin cậu, tớ sẽ không mang nó ra ngoài đâu.”
“Nó sẽ cháy nhanh hơn Enryaku-ji [note86446] và dữ dội hơn Honnou-ji.” [note86447]
Cuộc đối thoại cứ lặp đi lặp lại như thế. Hai thành viên còn lại chỉ biết lúng túng đứng nhìn.
…Chắc là không còn cách nào khác. Dù tôi là người ngoài, nhưng tôi đã đến đây với mục đích trông chừng mọi chuyện.
“Yokokura-san.”
Khi tôi gọi khẽ, Kousei cũng im lặng. Mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía tôi, chờ xem tôi sẽ nói gì.
“Tớ không rành lắm, nhưng cái này gọi là fanfic người thật đúng không? Thứ đó mà để chính chủ biết thì coi như xong rồi. Ừm, việc này hơi mơ hồ vì tớ là người phát hiện ra, nhưng…”
Dù không bị phát hiện thì cũng không có nghĩa là được phép.
“Thử đặt mình vào vị trí ngược lại xem. Nếu có một thằng con trai nào đó vẽ manga về bọn mình trong tình huống khiêu dâm, chắc bọn mình nổi da gà vì ghê và muốn đốt sạch luôn, đúng không?”
Yokokura-san cúi đầu.
“Tớ cũng từng lén chụp ảnh Kousei mà không xin phép, và cậu ấy chỉ cho tớ giữ với điều kiện không được dùng vào mục đích xấu như cắt ghép. Chika— bạn tớ nói rằng nếu giới tính bị đảo ngược thì tớ đã bị bắt rồi.”
Có lúc tôi nghĩ làm con gái cũng khổ, nhưng trong mấy chuyện thế này thì xã hội rõ ràng là chiều chuộng bọn tôi hơn.
“Tớ không nghĩ ai đó xấu xa chỉ vì là fujoshi, và việc tự mình thưởng thức thì hoàn toàn ổn. Nhưng mà, việc tận hưởng trong khi làm tổn thương người đã làm mẫu để làm tư liệu thì không đúng, phải không?”
“Hii—”
Cả A lẫn B đều bật ra tiếng sợ hãi. Không ổn rồi, tôi vì nghĩ quá nhiều cho Kousei mà vô tình dồn ép họ.
Còn Yokokura-san, sau khi cúi đầu một lúc, dường như đã chấp nhận lập luận của tôi. Cuối cùng cô ấy thở dài chịu thua.
“…Tớ hiểu rồi. Kutsuzawa-kun, tớ xin lỗi.”
Và cô ấy đồng ý giao lại toàn bộ bản thảo.
2 Bình luận