<Góc nhìn Seika>
Chẳng mấy chốc, Kousei đã chuẩn bị xong thịt xào rau, trứng ốp la, súp ăn liền và mực hầm khoai môn (chắc là đồ ăn thừa tối qua). Âm báo điện tử của nồi cơm tốc độ nhanh vang lên, báo cơm đã chín, và đã đến lúc ăn.
Tôi đẩy mấy miếng ớt chuông sang bên, trộn thịt và bắp cải với sốt miso rồi cắn thử một miếng. Ngon quá trời. Tôi biết chúng ngon thế nào từ hồi hai đứa đổi món cho nhau trong ngày hội thể thao, nhưng… khoan, chẳng phải tôi đang hơi kiêu căng sao? Tôi chỉ ngồi đợi thôi. Ít nhất tôi cũng nên nói cảm nghĩ và cảm ơn.
“Kousei, món này ngon kinh khủng. Cảm ơn cậu.”
“…Nghe cậu nói vậy tớ vui rồi. Mà ớt chuông cũng ngon lắm đấy?”
“…”
“Cậu không thích à?”
Tôi lặng lẽ gật đầu .Tôi thật sự không chịu nổi vị đắng đó.
“Hôm đó nó có trong hộp cơm của cậu nên tớ đoán được.”
“À, là Mama ấy. Bà ấy kiểu người không chấp nhận chuyện kén ăn.”
“Ra vậy.”
“Không lẽ Kousei cũng thuộc kiểu người như vậy à?”
Nếu đúng thế, tôi phải nghĩ biện pháp thôi. Nếu… nếu sau này bọn tôi sống cùng nhau, những khác biệt trong quan điểm ăn uống có thể làm nguội lạnh tình cảm, tôi nghe người ta nói thế.
“Không đâu, tớ cũng có thứ không ăn được.”
“À, thật à?”
May quá. Hoá ra là đồng~ chí.
“Cơ bản là tớ không thích ớt cay.”
“Ồ, vậy hả? Tớ thì ăn cay được.”
“Mấy món như ramen siêu cay nổi tiếng lắm mà nhỉ?”
“À, mà nếu cay đến mức đó thì tớ cũng chịu.”
Cứ như thế, hai đứa trao đổi thông tin về thói quen ăn uống. Cảm giác này thật dễ chịu. Giống như đang sống chung vậy. Dù, tôi còn chưa tỏ tình. Nếu tỏ tình bây giờ, phần trăm thành công sẽ là bao nhiêu nhỉ?
“Cậu chuyển ớt chuông sang đĩa này đi. Bỏ thì phí lắm.”
Cậu ấy cười và nói vậy. Tôi căng thẳng, nhưng Kousei thì tự nhiên hoàn toàn. Không thể nào… là một “nụ hôn gián tiếp” sao, cậu ấy đã quen với điều đó chỉ sau một lần ư? Trời ơi, chắc tỉ lệ còn chưa đến 10%.
“…Ừ.”
Tôi chuyển hết ớt chuông sang đĩa của Kousei. Đổi lại, Kousei gắp hai miếng thịt để vào đĩa tôi.
“À, không cần đâu. Là do tớ tự kén ăn thôi mà.”
“Thôi mà. Hay là… ờm… cậu không thích vì tớ gắp bằng đũa của tớ?”
Kousei đột nhiên trở nên lo lắng. Điều đó làm tim tôi “thịch” một cái.
“K-không đời nào! Không thể nào tớ từ chối đũa của Kousei được!”
Nếu có hôn, tôi muốn hôn trực tiếp cơ… không, phải để thời cơ tốt hơn. Giờ mà hôn thì nụ hôn đầu đời sẽ có vị miso mất.
Tôi không chịu nổi gương mặt lo lắng của Kousei nữa, nên tôi nhai luôn miếng thịt cậu ấy đưa. Aaa, tôi làm rồi. Lẽ ra phải thưởng thức từ từ chứ.
…
…
…
Sau bữa ăn.
“Vậy, chúng mình lên phòng tớ nhé?”
Tim tôi nảy một cái thình thịch. Không không, bình tĩnh lại đi, tuổi dậy thì ơi!!!”
“Tớ cuối cùng cũng có bản phác thảo cho món quà mừng hồi phục. Ban đầu tớ định làm bí mật hoàn toàn, nhưng nếu làm ra mà không hợp gu cậu thì đúng là bi kịch.”
Chuẩn thật. Nếu cậu ấy mà làm cảnh chiến đấu thì đúng là toang.
Vậy là, vừa hồi hộp vừa háo hức, tôi theo Kousei lên phòng.
“Ô-ồ. Rộng ghê?”
Rộng hơn phòng tôi hẳn.
“Cỡ tám chiếu tatami.”
Kousei đáp, rồi đặt hai chiếc đệm ngồi xuống tấm thảm. Chính giữa phòng là cái bàn khá lớn, trên đó trải một tấm vải cắt đã sờn, chắc bị cắt nhiều lần. Nó đúng là dấu vết của công sức và đam mê.
Kousei gọn gàng cuộn tấm vải lại, để sang bên, rồi rút một bản tài liệu từ kệ gỗ. Cậu ấy lấy ra một tờ giấy có bản vẽ và đưa cho tôi.
“Cái này!”
Đó là hình mấy khối tinh thể dài và mảnh vươn lên từ mặt đất đến bầu trời, được vẽ theo dạng ba chiều. Còn có những cụm tinh thể nhỏ hơn rải rác như rạn san hô.
“Khu rừng Tinh Thể Bạc.”
Kousei lẩm bẩm. Tự nhiên, một cảnh trong MagiCru hiện lên. Một trong Tứ Thiên Vương từng chạy trốn đến Khu Rừng Tinh Thể Bạc. Tôi tưởng trận chiến cuối sẽ diễn ra ở đó, nhưng hắn lại bị hạ ở sâu trong núi.
“Tớ nhớ mang máng là cậu từng nói kiểu như ‘Tớ muốn thấy Khu Rừng Tinh Thể Bạc’, nên… tớ đoán vậy. Đúng chứ?”
Tôi có nói thật. Hồi đó tôi nào biết gì về thời gian và công sức phải bỏ ra khi làm hoạt hình. Vậy mà giờ lại được nghe Kousei nhắc chuyện từ tám năm trước.
“Cậu thực sự nhớ à?”
“Tại vì cậu lúc nào cũng nói ‘Tớ thích màu bạc, màu bạc đẹp lắm, sao nó không đứng hạng hai được?’ suốt nên tớ nhớ.”
“Ra thế. Vui thật… Dù có vài câu cậu bịa thêm đấy.”
“Vậy, ý tưởng này ổn chứ?”
“Ừ!”
Cậu ấy nhớ màu tôi thích rồi cố hết sức tạo hình theo sở thích của tôi. Tôi vui. Tôi thật sự rất vui. Tôi biết mà, cậu ấy tốt lắm. Chắc chắn là kiểu người tôi có thể ở cạnh lâu dài.
0 Bình luận