<Góc nhìn của Seika>
Chết tiệt… mình làm rồi. Tôi muốn tin là mọi chuyện ổn thỏa, nhưng nếu nghĩ bình thường thì một đứa con gái đòi thú nhồi bông hình bạn mình đúng là hơi… không, là rất kỳ quặc, đúng không?
Aaa… chắc chắn cậu ấy nghĩ tôi kỳ lạ. Hay đúng hơn là… muộn quá rồi nhỉ? Bắt đầu từ việc chụp lén, rồi tự nhiên nổi giận, rồi lại hành xử như con nít. Cái gì thế này? Trước mặt Kousei, tôi chẳng còn là chính mình nữa.
Chán thật. Chán… nhưng mà. Dù sao thì yêu cầu của tôi cũng đã được chấp nhận, vậy là chắc chắn tôi sẽ có thú nhồi bông Kousei do chính tay Kousei làm. Ha~ chỉ cần có nó, tôi sẽ ôm đi ngủ mỗi ngày.
“Seika-chan, hôm nay có chuyện gì vậy?”
Hikawa-san, thợ làm tóc luôn phụ trách tôi, ngập ngừng gọi.
“Ơ? Sao chị hỏi vậy?”
“Em đang thay đổi cả trăm biểu cảm trên mặt đó.”
Chị ấy chỉ vào chiếc gương ngay trước mặt, trông hơi sững sờ.
“Hả, thật sao? Vậy là lộ hết trên mặt rồi à.”
“Đừng nói là… em có người mình thích rồi nhé?”
Bị nói trúng tim đen, tôi im lặng trong chốc lát. Với một phụ nữ từng trải như chị ấy, chừng đó là đủ hiểu ra rồi.
“Không thể nào?! Thật hả? Seika-chan em là ‘Thiếu nữ sắt đá’ đó sao?!”
Hết Bakivar rồi lại Thiếu nữ sắt đá, xung quanh tôi toàn người nói chuyện thẳng như ruột ngựa. Nhưng mà… ừ. Vốn dĩ tôi cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình yêu ai đó đến vậy.
Không… nói vậy cũng không đúng. Có lẽ ngay từ lúc mình quay lại đây để tìm mối tình đầu, trong lòng đã ngấm ngầm mơ đến một diễn biến như thế này rồi.
Nghĩ lại thì, việc chỉ muốn nói lời cảm ơn khi đó chính là bản năng phòng thủ trong tim tôi. Vì tôi không biết cậu ấy sẽ lớn lên thành người như thế nào. Lỡ đâu lại trở thành một gã tệ hại thì sao? Hay lỡ đâu trở thành người rất ngầu nhưng đã có bạn gái rồi thì sao? Nếu tôi gặp lại với tâm trạng hân hoan của mối tình đầu mà thành ra như vậy, chắc tôi sẽ bị tổn thương nặng nề. Vì thế mà tôi vô thức dựng lên một bức tường phòng thủ.
Nhưng hóa ra tôi chẳng cần phải lo lắng gì cả. Dáng vẻ nghiêm túc của cậu ấy khi làm đồ thủ công ngầu đến mức tôi không thể rời mắt, dù tôi có làm quá lên thì cậu ấy vẫn tha thứ, lại còn khen không chỉ vẻ ngoài mà cả con người bên trong của tôi. Ahhhh~ điên mất. Mình chịu không nổi.
“Alô─. Seika~ em còn trên mặt đất không vậy~?”
“À! Ơ, tụi mình đang nói đến đâu rồi?”
“Chị chỉ hỏi người đó là người như thế nào thôi. Người đã bắt được trái tim của Seika-chan ấy.”
“Aa~ chắc là không giống như chị tưởng đâu, Hikawa-san. Có thể nói là một người khá trầm.”
“Thật hả? À, nhưng chị cũng thấy hợp lý đó. Seika-chan không giống kiểu sẽ hợp với một người nông nổi. Nhìn vậy chứ quan điểm tình yêu của em còn nghiêm khắc hơn vẻ ngoài nhiều.”
Tôi mới chỉ để chị ấy phụ trách làm tóc hai lần từ khi chuyển đến đây, vậy mà chị ấy đã tỏ ra biết tuốt. À thì, chị ấy có theo dõi tôi trên Twista, nên cũng hiểu một chút về tính cách của tôi.
Bây giờ đang là thời gian chờ sau khi nhuộm. Có lẽ chị ấy rảnh tay, hoặc cũng có thể là lo cho tôi, nên mới bắt chuyện khá nhiều. Không, chắc đơn giản là kiểu người thích nghe chuyện yêu đương của người khác thôi. Phụ nữ đa số là vậy mà.
“Vậy lúc đó, điều gì là khởi đầu?”
“Ừm, trực tiếp thì là lúc cậu ấy giúp em khi em gặp rắc rối. Nhưng thật ra tụi em quen nhau từ rất lâu rồi.”
“Hả? Thật sao? Em chẳng phải nói là đến đây từ lúc vào cao trung à?”
“Ờ thì… thực ra hồi những năm đầu tiểu học em sống ở Sawamigawa.”
Vì gần như suốt ngày nằm viện nên tôi không biết nhiều về Sawamigawa. Bởi vậy tôi luôn cố tránh nói về nơi đó. Dù có bị hỏi về quê quán, hiểu biết của tôi cũng chỉ ở mức người mới đến, khiến bầu không khí rất gượng.
“Và người mà em nghĩ là tốt bụng khi đó, hóa ra lại chính là người đó.”
Ngay lúc đó, Hikawa-san thốt lên một tiếng “Kya~”. Cả những thợ làm tóc và khách xung quanh cũng hóa ra đang lén nghe trộm, rồi đồng loạt kêu lên.
“Khoan đã, vậy chẳng phải là tái ngộ định mệnh với mối tình đầu sao?! Khiếp thật! Y như phim truyền hình!”
Thật ra một nửa là do tôi bám theo, nên chẳng đẹp đẽ như trên TV. Nhưng việc ở cùng lớp và cái cớ để bắt đầu nói chuyện… có lẽ đúng là sợi chỉ đỏ định mệnh. Không, chắc chắn là vậy.
“À, vậy nên màu xanh ngọc đó là vì cậu ấy hả?”
“…Đúng vậy. Cậu ấy nói đó là màu cậu ấy thích.”
Hôm nay tôi đến đây là để nhuộm vài lọn xanh vào mái tóc xám tro.
“Trời ơi~, Seika-chan dễ thương quá!! Chị là con gái mà còn thấy tim loạn nhịp đây này.”
Thật ra lúc đó tôi nên bịa đại một chuyện gì đó thì hơn.
Cuối cùng, tôi bị trêu chọc cho đến tận lúc rời khỏi tiệm.
0 Bình luận