I Fixed a Gyaru’s Bicycle...
Shouga Neiya SuperPig- WN ( 1-100)
- Chương 01 Gyaru suýt ngã xe đạp
- Chương 02 Sửa xe đạp cho Gyaru
- Chương 03 Tôi đã theo dõi cậu bạn Inkya cùng lớp
- Chương 04 Tôi bị nàng Gyaru làm lộ bí mật
- Chương 05 Bữa ăn trưa với Gyaru
- Chương 06 Tôi đã chụp lén cậu bạn Inkya cùng lớp
- Chương 07 Tôi bị cậu bạn Inkya tra hỏi
- Chương 08 Gyaru Nobunaga
- Chương 09 Lời hứa với Gyaru
- Chương 10 Cùng nhìn lại hôm nay
- Chương 11 Buổi hẹn hò với Gyaru chính thức bắt đầu!
- Chương 12 Tôi được Gyaru mời ăn trưa
- Chương 13 Ngay cả Gyaru cũng có phiền muộn
- Chương 14 Gyaru đột nhiên thay đổi
- Chương 15 Cả hai trở nên khó xử
- Chương 16 Quá khứ của cả hai ( Part 1 )
- Chương 17 Quá khứ của cả hai ( Part 2 )
- Chương 18 Tôi đến nhà của Gyaru
- Chương 19 Cậu bạn Inkya tới rồi!
- Chương 20 Tôi bị Gyaru ôm lấy
- Chương 21 Tôi được Gyaru cưng chiều
- Chương 22 Tôi gặp mẹ của Gyaru
- Chương 23 Một lần nữa, cùng với cậu ấy
- Chương 24 Ước mơ về tương lai với cậu bạn Inkya
- Chương 25 Đến trường cùng Gyaru
- Chương 26 Cậu ấy thật lạnh lùng
- Chương 27 Nàng Gyaru thật ranh ma
- Chương 28 Nàng Gyaru đã từng mất niềm tin
- Chương 29 Rơi vào vũng lầy của cậu ấy
- Chương 30 Nàng Gyaru vô cùng ngây thơ
- Chương 31 Tôi cho nàng Gyaru xem sản phẩm của mình
- Chương 32 Được mang màu sắc của Inkya
- Chương 33 Tôi khen mái tóc của nàng Gyaru
- Chương 34 Inkya trở nên giàu có
- Chương 35 Màn trình diễn xuất sắc của nàng Gyaru
- Chương 36 Nàng Gyaru chụp lại khoảnh khắc tôi bị Strike Out
- Chương 37 Lời cổ vũ từ Gyaru
- Chương 38 Kiểm tra lại băng hình cùng nàng Gyaru
- Chương 39 Gyaru không thương xót
- Chương 40 Cậu bạn Inkya biến mất
- Chương 41 Cậu bạn Inkya trông có vẻ buồn ngủ
- Chương 42 Người nhà của cậu bạn Inkya cảnh giác với tôi?
- Chương 43 Tôi chở nàng Gyaru
- Chương 44 Tôi ăn đồ cậu bạn Inkya nấu
- Chương 45 Chơi game với cậu bạn Inkya
- Chương 46 Tôi để nàng Gyaru ở một mình với chị gái tôi
- Chương 47 Nàng Gyaru chẳng có kế hoạch gì cả
- Chương 48 Nàng Gyaru chẳng hiểu về trái tim đàn ông
- Chương 49 Tôi lên phòng Gyaru
- Chương 50 Thiên thần Gyaru
- Chương 51 Cậu bạn Inkya nghỉ học
- Chương 52 Inkya bị ốm
- Chương 53 Tôi gặp mẹ của Inkya
- Chương 54 Cứ nghĩ đến cậu bạn Inkya là tôi lại thấy chán nản
- Chương 55 Đoán xem Gyaru đang nghĩ gì?
- Chương 56 Inkya đã khỏi bệnh
- Chương 57 Tấm lòng của cậu bạn Inkya thật cao cả
- Chương 58 Trấn an nàng Gyaru
- Chương 59 Cậu bạn Inkya cư xử như mèo vậy
- Chương 60 Nàng Gyaru trông như Tokyo U
- Chương 61 Cậu bạn Inkya thật tinh tế
- Chương 62 Nàng Gyaru là một tiểu ác ma bẩm sinh
- Chương 63 Ánh mắt của Inkya khiến tôi thấy bối rối
- Chương 64 Học nhóm cùng nàng Gyaru
- Chương 65 Nàng Gyaru thật mềm mại
- Chương 66 Cậu bạn Inkya thật ngốc
- Chương 67 Inkya được nhờ làm mẫu
- Chương 68 Gyaru bị Spoil
- Chương 69 Inkya bị vẽ hết lần này tới lần khác
- Chương 70 Bảo vệ hình ảnh của Inkya
- Chương 71 Inkya không phải chịu thiệt thòi
- Chương 72 Tôi đã rủ Inkya đi hẹn hò
- Chương 73 Hai điều cần chuẩn bị cho buổi hẹn hò ( Part 1 )
- Chương 74 Hai điều cần chuẩn bị cho buổi hẹn hò ( Part 2 )
- Chương 75 Sánh bước cùng nàng Gyaru
- Chương 76 Tôi chơi ở khu Arcade cùng nàng Gyaru
- Chương 77 Nói về chuyện nấu ăn cùng cậu bạn Inkya
- Chương 78 Chọn quần áo cùng nàng Gyaru
- Chương 79 Tôi chia sẻ những kí ức của mình cho cậu bạn Inkya
- Chương 80 Bất ngờ cho nàng Gyaru
- Chương 81 Bất ngờ cho cậu bạn Inkya
- Chương 82 Ký ức của tôi bị nàng Gyaru thổi bay
- Chương 83 Tôi không thể gặp cậu bạn Inkya
- Chương 84 Tôi muốn gặp cậu bạn Inkya
- Chương 85 Tôi đã xem SNS của nàng Gyaru
- Chương 86 Tôi đã trở thành nơi mà nàng Gyaru thuộc về
- Chương 87 Độc chiếm cậu bạn Inkya
- Chương 88 Chơi bóng bàn với nàng Gyaru
- Chương 89 Inkya đang tích đức
- Chương 90 Inkya làm giảng viên
- Chương 91 Tôi muốn vượt mặt Inkya
- Chương 92 Tôi gặp bạn thân của nàng Gyaru
- Chương 93 Đứng chờ đèn giao thông với nàng Gyaru
- Chương 94 Cà ri mùa hè của Gyaru
- Chương 95 Dựng sân khấu cho nàng Gyaru
- Chương 96 Cậu bạn Inkya đang chờ tôi
- Chương 97 Kỉ niệm với Inkya
- Chương 98 Tôi sẽ không để nàng Gyaru một mình
- Chương 99 Tôi gửi lời động viên đến cô nàng gyaru
- Chương 100 Tôi cho gyaru xem tác phẩm tâm đắc nhất của mình
- WN (101-225)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 17 Quá khứ của cả hai ( Part 2 )
<Góc nhìn Seika>
Và tuần sau đó thật sự rất dài. Tôi cứ nghĩ mãi trong đầu: “Xong chưa nhỉ? Xong chưa nhỉ?” Khoảng ba ngày sau, tôi bắt đầu nghi ngờ thành ý của cậu ấy, nghĩ rằng có khi cậu ấy quên rồi, hoặc đang cố trì hoãn. Bây giờ nghĩ lại, tôi đúng là ích kỷ vô cùng. Kou-chan cũng phải làm bài tập về nhà, còn giúp việc nhà nữa, chắc cậu ấy đã dành gần như toàn bộ thời gian còn lại để làm món quà đó. Cậu ấy tốt bụng lắm, nên không phàn nàn một lời nào cả.
Hơn nữa, đến ngày thứ sáu thì cậu ấy mang món đó tới cho tôi. Ngón tay của Kou-chan có vết băng bó, nhưng tôi lại chẳng hề nhận ra. Ngay lúc cậu ấy đem đến, mẹ tôi cũng ở phòng, sau này mẹ mới kể lại cho tôi. Dù lúc đó tôi còn nhỏ, đến bây giờ khi nhớ lại tôi vẫn nghĩ: “Hồi đó mình chẳng ra gì cả.”
Nhưng tôi vui đến mức đặt bức tượng đó ngay cạnh gối như bảo vật, nâng niu ngắm nhìn, đi vòng quanh để nhìn từ mọi góc, quên mất cả mọi thứ xung quanh. Tôi bận vui đến mức còn chưa kịp cảm ơn Kou-chan. Tôi tệ thật sự.
Ấy vậy mà dù tôi như thế, Kou-chan vẫn rất dịu dàng với tôi. Cậu ấy nói với tôi thế này:
“Tớ cũng xem anime đó để nghiên cứu. Kururu-chan là cô gái rất mạnh mẽ. Dù bị bệnh nhưng vẫn chiến đấu vì hòa bình. Nếu là tớ chắc tớ buồn lắm rồi.”
Tôi quay phắt lại và nhìn Kou-chan. Vì đây là lần đầu tiên tôi gặp người nhận ra sức mạnh của Kururu-chan — không phải sức mạnh ma pháp mà là sức mạnh từ tâm hồn.
“Đúng vậy! Kururu-chan mạnh và tuyệt lắm!”
Từ đó, vì lần đầu tiên có người hiểu mình, tôi hứng khởi nói liên tục về những điều tôi thích ở Kururu-chan. Kou-chan trông có vẻ rất thích nghe, thỉnh thoảng còn đáp lại rất dễ chịu. Mẹ tôi cũng vui, và tôi nghĩ chúng tôi đã nói chuyện mãi đến khi y tá tới. Đó là ngày vui nhất trong thời gian tôi nằm viện.
Sau đó, Kou-chan đến thăm tôi khoảng mỗi tuần một lần. Lúc nào tôi cũng mong được gặp cậu ấy hơn bất cứ ai. Tôi cảm giác việc đếm bằng ngón tay không còn là phép ẩn dụ mà là thật.
Một ngày nọ, khi tôi đang than vãn, Kou-chan nói với tôi những lời quý giá này:
“Sei-chan chiến đấu nhiều hơn bọn tớ rất nhiều. Giống Kururu-chan vậy. Nên cậu mạnh mẽ lắm. Khi khỏi bệnh và được đi học, chắc cậu còn mạnh nhất lớp cơ.”
Từ nhỏ tôi luôn bị nói là yếu ớt, nên chưa từng nghĩ có ai sẽ nói ngược lại — rằng tôi mạnh mẽ. Hồi đó tôi còn tưởng cậu ấy trêu tôi, nên phụng phịu.
“Ba tớ nói rằng càng vượt qua nhiều đau đớn thì càng mạnh lên. Sei-chan đã vượt qua rất nhiều đau đớn rồi, nên cậu vốn đã rất mạnh. Và rồi cậu sẽ chiến thắng căn bệnh, nghĩa là sẽ vượt qua thêm một nỗi đau nữa. Khi đó cậu sẽ mạnh nhất. Cậu chắc chắn sẽ là người mạnh nhất lớp.”
Trong đôi mắt thẳng thắn đó không hề có lời nói dối. Chúng lấp lánh như tin tưởng trọn vẹn vào sự thật của thế giới. Thậm chí tôi cảm nhận được cả sự tôn trọng dành cho mình. Lúc đó tôi sững người, nhưng sau này nghĩ lại, tôi thấy hạnh phúc, và lần đầu tiên tôi có thể chấp nhận bản thân — dù đang mang bệnh.
Nhưng khoảng thời gian vui vẻ ấy không kéo dài lâu. Việc tôi chuyển sang bệnh viện khác đã được quyết định.
Ban đầu tôi vốn sẽ nhập viện ở bệnh viện lớn tại thành phố Yokonaka gần đó, nhưng mẹ nhất quyết muốn tôi được điều trị ở bệnh viện địa phương (thành phố Sawamigawa nơi chúng tôi đang sống), nên tôi mới nằm viện tại đây.
Nhờ vậy tôi mới gặp được Chika và Kou-chan, nên theo cách đó thì thật tuyệt, nhưng so với việc chuyển sang Yokonaka, tình trạng của tôi hầu như không tiến triển thêm gì ở bệnh viện này.
Dù sao thì tôi cũng phải chuyển viện, nhưng việc không gặp lại Kou-chan từ đó tới giờ luôn khiến tôi day dứt mãi.
Không, thực ra còn hơn thế. Tôi nhận ra sau khi xa nhau — rằng đó là mối tình đầu đẹp nhất. Khi tôi khỏe lại và vào tiểu học, không có một cậu bé nào điềm tĩnh, dịu dàng và thật lòng vì người khác như Kou-chan. Nhìn những đám con trai trong lớp ồn ào như bầy khỉ, tôi mới hiểu mình đã đánh mất tình yêu ấy thế nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
0 Bình luận