WN ( 1-100)

Chương 58 Trấn an nàng Gyaru

Chương 58 Trấn an nàng Gyaru

“W-wa. Sao thế?”

Seika-san đột ngột nắm lấy tay tôi. Cảm giác bàn tay thon dài, mịn màng của cô ấy bao trùm lấy tay .Ngày mưa hôm đó, cô ấy còn lấy cớ sờ cơ bắp tôi, nhưng bây giờ thì chẳng có lý do gì cả. Đây hoàn toàn là tình huống Seika-san chạm vào tôi vì cô ấy muốn.

“S-Seika-chan?”

Mẹ tôi cũng bất ngờ. Còn Douguchi-san thì… cô ấy đang mấp máy môi. Trông như đang bảo tôi nắm tay đáp lại. Nhưng dù cô ấy có nói thế thì…

“Xin lỗi, tớ vui lắm. Khu Rừng Pha Lê Bạc đó, cậu nhớ được, rồi còn bỏ công làm vì tớ.”

“Không, cũng không hẳn là bỏ công gì đâu. Một nửa là tớ đang tận hưởng lại mấy ký ức cũ thôi.”

Đúng lúc đó, mẹ tôi nheo mắt nháy một cái rất đáng ngờ rồi rời khỏi phòng. Tôi có cảm giác bà ấy đang hiểu nhầm rất lớn.

“Tớ nghe Akina-san nói là cậu đã lục lại album rất kỹ, nên tớ cứ nghĩ là vì lúc ở trung tâm thương mại tớ nổi giận chuyện cậu không nhớ ra tớ.”

“À, vậy là cậu nghĩ tớ cố nhớ hết mọi thứ để khỏi bị giận thêm lần nữa?”

“Ừ.”

Vừa nói, Seika-san vừa áp trán vào ngực tôi. Cô ấy đang quay lại thành đứa trẻ tám tuổi à?

“Ừm… nói thật thì mấy cảm xúc đó cũng không phải là không có, nhưng tớ không thấy tiêu cực đến thế. Nếu tớ mà quen Seika-san thì—”

“QUEN!?”

Uwaa, giật mình thật. Seika-san đột ngột ngẩng lên, mắt chúng tôi nhìn thẳng vào nhau. Nhưng ngay sau đó, cô ấy lại vội vàng rúc đầu vào ngực tôi.

“Ờm… nói chung là tớ ổn với chuyện lúc đó. Nếu tớ không thích thì đã không tiếp tục đi chơi với cậu rồi.”

Tôi vốn có thói quen né tránh, nên chắc chắn tôi sẽ không chịu đựng người mà tôi thấy không thể hợp nổi. Với Seika-san, lý do cô ấy nổi giận là vì cảm xúc quá sâu, nên tôi hoàn toàn không thấy khó chịu.

“Nhưng lúc đó vẫn là tớ vô lý.”

“So với chị tớ thì vẫn chưa là gì đâu.”

Như những lúc chị ấy đến kỳ, đôi khi lại trút giận lên tôi dù tôi chẳng làm gì. Mà bản thân kỳ kinh nguyệt đã là thứ rất vô lý với phụ nữ rồi.

“Dù sao thì, cậu đừng lo nữa nhé.”

Không phải vì Douguchi-san nhắc, tôi nhẹ nhàng siết chặt thêm bàn tay đang nắm. Tay Seika-san thật ấm.

“…Ừ, cảm ơn.”

Cô ấy dồn trọng lượng vào tôi nhiều hơn, khiến tôi gần như phải ôm lấy cô ấy để đỡ.

Nhìn cảnh đó, Douguchi-san gật đầu như một đạo diễn đại tài.

.

.

.

“Mà thật không ngờ tớ lại bị cảm vào thời điểm này.”

Cảm mùa hè thật thế nọ thế kia nhỉ.

“Không hẳn là ngốc, chắc là do tớ chậm chạp thôi.”

“Nhưng mà này, Kousei, lúc tụi mình gặp lại, khi cậu chạy tới đỡ tớ. Cậu nhanh nhẹn lắm. Rồi cả cú bunt trong trận bóng chày hôm trước nữa. Mà nếu lúc đó không mắc lỗi thì cũng hơi đáng ngờ thật.”

“Ừ, tớ bộc phát thì nhanh, nhưng không có sức bền. Càng chạy lâu thì càng chậm.”

Cơ bắp tôi tích được từ việc phụ gia đình với tập tạ chút ít đang dần thành gánh nặng. Lẽ ra tôi nên ra ngoài chạy bộ, nhưng tôi cứ nhịn không được mà thích ở nhà.

“Ý tớ là, từ cuối bãi đậu xe đạp tới lối vào phía nam của khu chung cư đâu có xa lắm đâu?”

Douguchi-san nhìn vào khoảng không như đang nhớ lại cấu trúc chung cư. Ngây thơ thật. Cậu vẫn đánh giá thấp độ yếu ớt của tôi rồi.

“Bình thường thì cóc cũng chạy thoát được tớ.”

“Hahaha. Nghe ghê thật. Chuyện đó là hồi cậu còn nhỏ đúng không?”

“Là sáng nay.”

“Sáng nay!?”

Cả hai đều sửng sốt, nhưng đó là sự thật không chối cãi. Kể cả tính cả việc tôi đang hồi phục, thì đó cũng không phải đối thủ mà tôi nên thua.

“Này Kutsuu, nếu ở tuổi này mà còn thua ếch thì tới sáu mươi tuổi cậu sẽ bị ốc sên vượt mặt đấy.”

Biết đâu tôi còn có cơ hội. Mà khoan, Kutsuu là đang nói tôi à?

“Khi nghỉ hè bắt đầu, đi núi nhé. Cắm trại, cắm trại. Rồi đốt pháo hoa nữa.”

“Ừm.”

Đây là lời mời nghiêm túc à?

“Này Seika, cậu cũng muốn chơi với Kutsuu chứ?”

“Ừm… ờ, nếu Kousei thấy tiện.”

Tôi sẽ yên tâm hơn nếu Seika-san cũng đi. Mà nghĩ kỹ thì cũng phải thôi. Không đời nào Douguchi-san lại mời riêng tôi.

“Được rồi, quyết vậy nhé. Những ngày Kutsuu rảnh thì liên lạc với Seika.”

Có thể nói cô ấy rất đàn ông, hoặc cũng có thể là thẳng thắn. Dù sao thì Douguchi-san cũng rất áp đảo.

Trước mắt thì… có vẻ như mùa hè này sẽ rất khác so với mọi năm.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!