WN ( 1-100)
Chương 63 Ánh mắt của Inkya khiến tôi thấy bối rối
1 Bình luận - Độ dài: 933 từ - Cập nhật:
<Góc nhìn Seika>
Chuyện xảy ra vào giờ ra chơi tiếp theo. Hiếm khi Chika là người chủ động muốn nói về Kousei, nên bọn tôi lại vào nhà vệ sinh nữ.
“Cậu vừa làm cái gì vậy?”
“Hả?”
Tôi hoàn toàn không hiểu. Cậu đang nói gì vậy?
“Lúc nãy, cậu hôn lên má cậu ta à?” (Chika)
“Oaaaa?! H-hôn?! Sao cậu lại…”
À, chuyện thì thầm vào tai khi nãy. Có lẽ nhìn từ góc của Chika thì trông như vậy.
“Cậu đột nhiên áp mặt sát vào má cậu ta, nên mấy người nhìn thấy đều hoảng hết cả lên đấy.”
“Ể?! Không thể nào?! Tớ đã kiểm tra là không có ai nhìn rồi mà!”
“Không, cậu ngốc à. Trong lớp có bao nhiêu người chứ? Cậu cứ nhìn quanh liên tục thì người ta lại càng chú ý xem có chuyện gì.”
Ugaa. Hỏng rồi. Tôi cứ tưởng là an toàn, ai ngờ lại bị nhìn thấy. Nói cho cùng, việc nói chuyện bí mật ngay trong lớp vốn đã là sai rồi.
“Vậy rốt cuộc là thế nào?”
“Không có gì cả, tớ chỉ thì thầm vào tai thôi.”
“Hm~?”
Không hiểu sao Chika vẫn chưa tin.
“Cậu biết không, Kutsuu đỏ bừng cả mặt, nên tớ cứ chắc là cậu đã cọ má vào má cậu ta… thật sự chỉ là nói chuyện bí mật thôi à?”
“Ừ. Tớ nói: ‘Lúc tan học tớ có thể ghé phòng cậu được không?’.”
“O-oh. Vậy là cậu tung đòn đánh úp bằng cách thì thầm vào tai.”
Tôi đâu có định đánh úp. Mà không biết Kousei có bị bất ngờ không nữa.
“Ra là vậy. Tuổi dậy thì mà.”
“Ý cậu là sao?”
“Aa, Seika-chan ngây thơ không hiểu đâu nhỉ.”
“Cái quái gì. Cậu cũng còn zin mà.”
“Im đi. Nói chung là…”
Lần này Chika ghé sát miệng vào tai tôi.
“Giống như cậu đang gửi một lời mời quan hệ bí mật ngay giữa lớp học vậy.”
Trong khoảnh khắc, tôi có cảm giác như bị đánh thẳng vào đầu. Hả?! Cái gì?! Quan hệ?!
“S-sao lại thế?! Sao lại biến thành vậy?!”
Vừa hỏi Chika, tôi vừa cố nhớ lại lời mình đã nói. Đúng là tôi không nói chữ “học bài”, giọng lại mềm, còn thì thầm vào tai cậu ấy.
“U-uaaaa…”
Tôi ôm đầu. Chika thì cười nghiêng ngả. Đáng ghét, làm như chuyện này không liên quan đến cậu vậy.
“Cậu còn than là skinship nhẹ trên đường đi học không có tác dụng, nhưng trường hợp của cậu thì không cố ý lại dễ gây chí mạng đấy.”
“Vì làm cậu ấy nghĩ bậy rồi hoảng lên à? Nhưng nhỡ cậu ấy nghĩ tớ là đồ lẳng lơ thì sao…”
“Không, ý tớ là, nếu cậu làm có chủ ý thì sẽ kỳ, nhưng vì cậu làm một cách tự nhiên.”
“Nếu đã cố tình để tự nhiên thì đâu còn là tự nhiên nữa.”
“Chuẩn.” Chika cười nói.
“Dù sao thì, nếu ở bên nhau lâu hơn, mấy cảnh kiểu đó sẽ tự nhiên tăng lên thôi. Tớ sẽ cầu nguyện cho cậu với vị thần của mấy tình huống phát sinh.”
Đúng là nói chuyện vô trách nhiệm.
.
.
.
Sau giờ học. Tôi ghé nhà Kutsuzawa đúng như đã hẹn, nhưng… tôi lại để ý ánh nhìn của Kousei một cách lạ thường. Trước giờ cậu ấy hầu như không nhìn ngực hay đùi tôi, vậy mà hôm nay trên đường về cậu ấy nhìn hai lần. C-cậu ấy thật sự đang ý thức về tôi… với tư cách một người phụ nữ sao?
Tôi vẫn lên phòng cậu ấy như bình thường, vậy có ổn không? Không phải là hôm nay chứ? Tôi sẽ không “trở thành người lớn” đâu, đúng không? Cậu ấy còn chưa coi tôi là bạn, nhưng… hay là vì cậu ấy muốn tiến tới với tôi như người yêu chứ không phải bạn bè? Những diễn biến tiện lợi kiểu đó có thể xảy ra, hoặc cũng có thể không… Không, bình tĩnh lại đi.
“Uống nước vải mỗi ngày không tốt cho sức khỏe, nên hôm nay tớ pha trà.”
“Không phải chỉ vì cậu thích nó à, Kousei?”
Cậu ấy uống suốt. Loại trà không đường gọi là “Afterlife Tea”.
“Hahaha.” Kousei cười, đặt hai cái ly lên bàn.
Kousei… có vẻ đúng là đang ý thức về tôi, nên cậu ấy cố gắng không nhìn vào đâu ngoài khuôn mặt tôi. Còn tôi thì… ánh nhìn kiểu đó từ đàn ông khác sẽ khiến tôi khó chịu, nhưng ánh nhìn của Kousei thì tôi không ghét chút nào. Dù sao nếu hẹn hò thì mấy chuyện như vậy cũng là cần thiết. Uwaa, không biết tôi có làm được không nữa. Tôi hoàn toàn không tưởng tượng ra nổi.
Nhưng nghĩ đến mức này rồi mà tôi vẫn không hề thấy khó chịu hay ghê tởm. Không, nếu thực sự nhìn thấy hay bị cho xem cơ thể trần truồng của cậu ấy thì chắc tôi sẽ không giữ được bình tĩnh, nhưng tôi tin là mình sẽ không cảm thấy chán ghét hay phản cảm.
Nói đến cởi trần… sau cơn mưa lớn hôm nọ, tôi đã thấy Kousei trong trạng thái đó. Nếu được ôm lấy lồng ngực ấy… uwa, uwa. Không ổn rồi. Tim tôi đập loạn xạ.
“…Seika-san.”
“Ể?! V-vâng!”
“Chúng ta… không học à?”
“Thể dục?!”
“Không, thể dục là ngày thứ hai, nên bắt đầu với toán nhé?”
“À, ừ.”
1 Bình luận