Chủ nhân của giọng nói đó, Miyasaka, rõ ràng trông rất sợ hãi và lùi lại vài bước trước cơn giận của Seika-san.
“Thằng vừa đánh strike out hai lần rồi để lọt bốn điểm mà còn lớn giọng cái gì hả!?”
Đó là một lời đe dọa đủ khiến cả tôi, người đang được bênh vực, cũng phải co rúm lại.
“Nếu cậu ta nhanh hơn một chút, hử? Vậy thì, để tôi nói cho cậu nghe những gì tôi đã nghĩ nhưng chưa từng nói suốt thời gian qua: Nếu cậu chịu đánh khi có cơ hội, nếu cậu chịu để lọt ít điểm hơn. Kẻ tội đồ lớn nhất chính là cậu đấy.”
Ờ thì, đúng vậy. Tôi cũng đã bỏ cuộc giữa chừng, nhưng… Tôi đã nghĩ rằng, “Thằng Mushroom này chắc chẳng dùng được.”
“C-cậu nổi nóng gì thế? Đây chỉ là hội thao thôi mà?”
“Yếu đuối quá. Chính cậu là người đã sốt sắng nhất về cái hội thao ‘chỉ là’ này và tự xung phong làm người đánh kết thúc với pitcher chính. Bây giờ bị người ta chê thì lại giả vờ như mình chẳng cố gắng gì sao?”
“Không, cái đó…”
Miyasaka ngập ngừng, rồi nhìn về phía tôi.
“Sao cậu lại bênh một thằng vừa nhàm chán vừa chẳng có gì nổi bật vậy?”
Tôi không ngờ bị nói vậy bởi cái người còn để lọt nhiều điểm hơn tôi.
“Đúng là cậu chỉ biết đánh giá người ta qua vẻ ngoài. K-Kutsuzawa-kun đã mài giũa kỹ năng từ nhỏ, học nghề và làm ra những thứ rất thú vị như tượng các võ tướng thời Chiến Quốc, còn bán được và tự kiếm tiền nữa đó. Cậu ấy đã là dân chuyên rồi. Cậu ấy đã tìm được con đường của mình.”
“Vậy-thì sao? Ai mà chẳng làm được mấy thứ đó…”
“Nếu một hội thao nhỏ xíu mà cậu còn không dốc hết sức, thì có chuyện gì khác mà cậu làm nghiêm túc không? Với tôi, những người như Kutsuzawa-kun, dốc toàn lực cho thứ họ thật sự yêu thích, trông rực rỡ hơn chúng ta nhiều—những kẻ chỉ sống nhờ cái ngoại hình được ban cho.”
“…”
“Kutsuzawa-kun từng nói rằng cậu ấy không muốn cố gắng vào những thứ mình không thích. Nhưng hôm nay cậu ấy đã cố hết sức. Đúng là cậu ấy chậm, phòng thủ cũng không tốt. Và tôi không nên nói điều này, nhưng tôi không nghĩ cậu ấy có khiếu chơi bóng chày.”
Uwah, đó là tội danh… nói đúng sự thật.
“Nhưng khác với cậu, cậu ấy cố hết sức để không gây phiền cho cả đội. Cuối cùng dù cố gắng, cậu ấy vẫn thất bại, nhưng không viện cớ gì cả. So với Kutsuzawa-kun—người làm việc mình yêu và cả những việc mình không thích—còn cậu thì sao? Thất bại là viện cớ rồi làm như không có gì… Thằng ngốc đáng xấu hổ, đừng có hỗn láo với người đang nỗ lực hết mình dù có vụng về.”
Mọi người lắng nghe Seika-san mà không ai chen ngang.
“Thế giới đầy rẫy những kẻ không cố gắng chỉ vì sợ thất bại, và cậu là một trong số đó. Cậu mới là đứa nhàm chán và tầm thường. Những kẻ như cậu—ở đâu cũng có.”
Đó là lúc bài diễn thuyết của Seika-san kết thúc.
“Tớ cũng ờm... nếu bây giờ tớ còn độc thân, có lẽ tớ cũng muốn hẹn hò với Kutsuzawa-kun đấy.”
Sonoda-san lên tiếng với giọng điệu nhẹ hơn để ủng hộ Seika-san. Nhưng cách ủng hộ của cô ấy thì… cái liếc mắt gợi cảm đó khiến tôi thấy bất an.
“Không không, Kutsuzawa-kun không hợp với kiểu người như cậu đâu. Để tớ lấy cậu ấy, không còn cách nào khác.”
Cả Douguchi-san cũng nhập cuộc trêu ghẹo. Khóe miệng cô ấy nhếch lên, nhìn tôi đầy ý tứ.
“Này, này! Hai cậu làm vậy không được đâu!”
Seika-san có vẻ cuống lên khi ngăn họ. Có vẻ cô ấy nhanh nhẹn cứu tôi trước khi tôi bối rối, vì tôi không quen với phụ nữ.
Phần còn lại của lớp hầu như đứng về phía tôi (đúng hơn là phía Seika-san), họ im lặng nhìn Miyasaka với ánh mắt trách móc. Có lẽ nhận ra tình thế nguy hiểm, hắn đảo ánh mắt rồi—
“...H-hừm. Tớ không ngờ Mizoguchi lại là loại con gái như vậy. T-tớ thất vọng thật đấy.”
Hắn nói như thể tung ra lời de dọa cuối cùng.
“Cảm ơn, nhưng tôi chẳng định đóng vai vào cái ảo tưởng của cậu đâu. Và ở cạnh người không áp đặt ý kiến của mình lên người khác thì vui hơn nhiều.”
Rồi Seika-san nhìn tôi và cười đầy tự tin. Làm tôi nhớ đến lần ở cửa hàng điện máy với cái thẻ tích điểm đó.
“...”
Có lẽ không nghĩ ra gì để phản bác gì nữa, Miyasaka rời khỏi vòng tròn lớp và đi mất. Không ai đuổi theo.
“...Ờm, cảm ơn cậu rất nhiều. Trên thực tế thì chắc tớ nên là người lên tiếng mới phải.”
Tôi không muốn gây sóng gió, không muốn xung đột, nên định sẽ chịu đựng. Nhưng khi chuyện xảy ra và cô ấy bảo vệ tôi, tôi thấy cực kỳ vui. Vui vì cô ấy nghĩ về tôi như vậy.
Khi tôi định nói tiếp—
“Mizoguchi-san ngầu quá─!”
“Seika-san tuyệt thật đấy! Nghiêm túc, nghe mà sảng khoái luôn!”
Seika-san lập tức bị các bạn vây quanh. Tôi bị đẩy ra ngoài. Tôi có hơi tiếc, nhưng chắc nên hạ nhiệt đầu óc một chút. Tôi suýt gọi cô ấy “Seika-san” trước mặt mọi người.
Tôi im lặng rời khỏi vòng tròn, và vì sắp đến giờ nghỉ trưa, tôi đi đến tủ để lấy túi.
0 Bình luận