I Fixed a Gyaru’s Bicycle...
Shouga Neiya SuperPig- WN ( 1-100)
- Chương 01 Gyaru suýt ngã xe đạp
- Chương 02 Sửa xe đạp cho Gyaru
- Chương 03 Tôi đã theo dõi cậu bạn Inkya cùng lớp
- Chương 04 Tôi bị nàng Gyaru làm lộ bí mật
- Chương 05 Bữa ăn trưa với Gyaru
- Chương 06 Tôi đã chụp lén cậu bạn Inkya cùng lớp
- Chương 07 Tôi bị cậu bạn Inkya tra hỏi
- Chương 08 Gyaru Nobunaga
- Chương 09 Lời hứa với Gyaru
- Chương 10 Cùng nhìn lại hôm nay
- Chương 11 Buổi hẹn hò với Gyaru chính thức bắt đầu!
- Chương 12 Tôi được Gyaru mời ăn trưa
- Chương 13 Ngay cả Gyaru cũng có phiền muộn
- Chương 14 Gyaru đột nhiên thay đổi
- Chương 15 Cả hai trở nên khó xử
- Chương 16 Quá khứ của cả hai ( Part 1 )
- Chương 17 Quá khứ của cả hai ( Part 2 )
- Chương 18 Tôi đến nhà của Gyaru
- Chương 19 Cậu bạn Inkya tới rồi!
- Chương 20 Tôi bị Gyaru ôm lấy
- Chương 21 Tôi được Gyaru cưng chiều
- Chương 22 Tôi gặp mẹ của Gyaru
- Chương 23 Một lần nữa, cùng với cậu ấy
- Chương 24 Ước mơ về tương lai với cậu bạn Inkya
- Chương 25 Đến trường cùng Gyaru
- Chương 26 Cậu ấy thật lạnh lùng
- Chương 27 Nàng Gyaru thật ranh ma
- Chương 28 Nàng Gyaru đã từng mất niềm tin
- Chương 29 Rơi vào vũng lầy của cậu ấy
- Chương 30 Nàng Gyaru vô cùng ngây thơ
- Chương 31 Tôi cho nàng Gyaru xem sản phẩm của mình
- Chương 32 Được mang màu sắc của Inkya
- Chương 33 Tôi khen mái tóc của nàng Gyaru
- Chương 34 Inkya trở nên giàu có
- Chương 35 Màn trình diễn xuất sắc của nàng Gyaru
- Chương 36 Nàng Gyaru chụp lại khoảnh khắc tôi bị Strike Out
- Chương 37 Lời cổ vũ từ Gyaru
- Chương 38 Kiểm tra lại băng hình cùng nàng Gyaru
- Chương 39 Gyaru không thương xót
- Chương 40 Cậu bạn Inkya biến mất
- Chương 41 Cậu bạn Inkya trông có vẻ buồn ngủ
- Chương 42 Người nhà của cậu bạn Inkya cảnh giác với tôi?
- Chương 43 Tôi chở nàng Gyaru
- Chương 44 Tôi ăn đồ cậu bạn Inkya nấu
- Chương 45 Chơi game với cậu bạn Inkya
- Chương 46 Tôi để nàng Gyaru ở một mình với chị gái tôi
- Chương 47 Nàng Gyaru chẳng có kế hoạch gì cả
- Chương 48 Nàng Gyaru chẳng hiểu về trái tim đàn ông
- Chương 49 Tôi lên phòng Gyaru
- Chương 50 Thiên thần Gyaru
- Chương 51 Cậu bạn Inkya nghỉ học
- Chương 52 Inkya bị ốm
- Chương 53 Tôi gặp mẹ của Inkya
- Chương 54 Cứ nghĩ đến cậu bạn Inkya là tôi lại thấy chán nản
- Chương 55 Đoán xem Gyaru đang nghĩ gì?
- Chương 56 Inkya đã khỏi bệnh
- Chương 57 Tấm lòng của cậu bạn Inkya thật cao cả
- Chương 58 Trấn an nàng Gyaru
- Chương 59 Cậu bạn Inkya cư xử như mèo vậy
- Chương 60 Nàng Gyaru trông như Tokyo U
- Chương 61 Cậu bạn Inkya thật tinh tế
- Chương 62 Nàng Gyaru là một tiểu ác ma bẩm sinh
- Chương 63 Ánh mắt của Inkya khiến tôi thấy bối rối
- Chương 64 Học nhóm cùng nàng Gyaru
- Chương 65 Nàng Gyaru thật mềm mại
- Chương 66 Cậu bạn Inkya thật ngốc
- Chương 67 Inkya được nhờ làm mẫu
- Chương 68 Gyaru bị Spoil
- Chương 69 Inkya bị vẽ hết lần này tới lần khác
- Chương 70 Bảo vệ hình ảnh của Inkya
- Chương 71 Inkya không phải chịu thiệt thòi
- Chương 72 Tôi đã rủ Inkya đi hẹn hò
- Chương 73 Hai điều cần chuẩn bị cho buổi hẹn hò ( Part 1 )
- Chương 74 Hai điều cần chuẩn bị cho buổi hẹn hò ( Part 2 )
- Chương 75 Sánh bước cùng nàng Gyaru
- Chương 76 Tôi chơi ở khu Arcade cùng nàng Gyaru
- Chương 77 Nói về chuyện nấu ăn cùng cậu bạn Inkya
- Chương 78 Chọn quần áo cùng nàng Gyaru
- Chương 79 Tôi chia sẻ những kí ức của mình cho cậu bạn Inkya
- Chương 80 Bất ngờ cho nàng Gyaru
- Chương 81 Bất ngờ cho cậu bạn Inkya
- Chương 82 Ký ức của tôi bị nàng Gyaru thổi bay
- Chương 83 Tôi không thể gặp cậu bạn Inkya
- Chương 84 Tôi muốn gặp cậu bạn Inkya
- Chương 85 Tôi đã xem SNS của nàng Gyaru
- Chương 86 Tôi đã trở thành nơi mà nàng Gyaru thuộc về
- Chương 87 Độc chiếm cậu bạn Inkya
- Chương 88 Chơi bóng bàn với nàng Gyaru
- Chương 89 Inkya đang tích đức
- Chương 90 Inkya làm giảng viên
- Chương 91 Tôi muốn vượt mặt Inkya
- Chương 92 Tôi gặp bạn thân của nàng Gyaru
- Chương 93 Đứng chờ đèn giao thông với nàng Gyaru
- Chương 94 Cà ri mùa hè của Gyaru
- Chương 95 Dựng sân khấu cho nàng Gyaru
- Chương 96 Cậu bạn Inkya đang chờ tôi
- Chương 97 Kỉ niệm với Inkya
- Chương 98 Tôi sẽ không để nàng Gyaru một mình
- Chương 99 Tôi gửi lời động viên đến cô nàng gyaru
- Chương 100 Tôi cho gyaru xem tác phẩm tâm đắc nhất của mình
- WN (101-225)
- Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Click vào link khi MUA BẤT KỲ THỨ GÌ trên Shopee để hỗ trợ HAKO. Có thể được tặng mã Free ship khi mua.
Chương 47 Nàng Gyaru chẳng có kế hoạch gì cả
Bốn giờ chiều, nắng đã dịu đi khá nhiều nên chúng tôi quyết định kết thúc ở đó. Tôi quyết định tiễn Seika-san về căn hộ của cô ấy.
Giữa tháng Sáu, mùa hè đã cận kề, mà tầm bốn giờ thì trời vẫn còn sáng. Tôi đi cùng chỉ để cho chắc, chứ vào giờ này thì có lẽ cũng chẳng cần thiết phải tiễn.
Thế nhưng, Seika-san đi bên cạnh lại có vẻ có tâm trạng rất tốt, cứ nói mãi về món pancake tôi làm cho cô ấy lúc nãy. Có khi con gái chỉ cần được hộ tống, dù là bởi một người như tôi, cũng đã thấy vui rồi.
Vừa đi vừa trò chuyện, tòa chung cư nơi Seika-san sống hiện ra trước mắt. “Lối này,” cô ấy nói rồi dẫn tôi rẽ sang một lối khác, không phải cửa chính lúc nãy. À, là chỗ để xe đạp.
“Á!”
“Hả!? Có chuyện gì?”
“Chết rồi, tớ quên béng mất. Ở chung cư bọn tớ phải đăng ký xe đạp trước.”
À, thì ra ở chung cư có mấy quy định kiểu vậy.
“Giờ đăng ký có sao không?”
“Không chỉ đăng ký đâu. Cậu thấy không, chỗ gài khóa bánh xe có số đúng không?”
“Ừ. Trông như số tù nhân ấy.”
“Cậu còn định kéo dài cái ‘đời sống xã hội đen’ đó đến bao giờ hả? Đây đâu phải nhà tù.”
Seika-san dựng chiếc xe đạp bạc mới mua vào đó, rồi đi tới một chỗ khóa bánh khác và kéo một chiếc xe ra. Là chiếc xe cũ của nhà Mizoguchi.
“À, vậy là chỉ được dùng chiếc đó thôi?”
“Đúng vậy. Nói ngắn gọn là, dù chỉ được để một chiếc, nhưng tớ lại có tới hai.”
“Vậy cậu định làm sao?”
“Làm sao à… tớ cũng không biết.”
Quả nhiên là do mua một cách bốc đồng vì bị khung bạc hấp dẫn. Đến mức quên luôn cả quy định của chung cư cho tới lúc này, nên chắc là cô ấy chẳng có kế hoạch gì.
“Nếu cậu không ngại thì để ở nhà tớ cũng được.”
“Hả? Thật à?”
“Nhà tớ cũng có chỗ, để thêm một chiếc xe cũng không sao.”
“Thật hả? Như vậy thì đỡ quá. Cảm ơn nhé!”
“Tớ hiểu rồi. Nhưng rồi cậu định làm gì với nó? Cuối cùng cũng sẽ bỏ đi thôi, đúng không?”
Có mấy tiệm xe đạp nhận thu gom miễn phí, nhưng tôi không chắc có nên tự ý quyết định không.
“À, bỏ đi à… nghe buồn ghê. Tớ cũng có kỷ niệm với nó. Biết là không còn cách nào khác ngoài vứt đi, nhưng…”
Ừm. Quả thật, chia tay một thứ mình gắn bó rồi chỉ nói “Ừ, tạm biệt” thì chắc hẳn cũng thấy trống trải.
“Vậy thì, hay là mình xử lý một bộ phận của chiếc xe rồi làm cái gì đó từ nó?”
“Hả? Cậu làm được à?”
“Trước đây từng có khách mang phụ tùng ô tô tới, bọn tớ biến chúng thành đồ trang trí nội thất.”
“Thật sao!? Kousei, cậu đúng là làm được đủ thứ.”
“Ha ha. Nhưng quà mừng hồi phục chắc sẽ còn lâu hơn nữa.”
“Ừ, vậy cũng được. Tớ thích khi niềm vui kéo dài hơn. Với lại, chuyện xe đạp đang gấp hơn.”
“Vậy quyết định thế nhé. Để xem… nếu tháo rời bộ phận mà giữ lại khung thì có khi họ không chịu thu miễn phí.”
Tôi cũng không rõ chi tiết lắm.
“Với lại, nếu quá cồng kềnh thì để trong phòng cũng bất tiện.”
À, đúng là cũng có vấn đề đó.
“Nếu vậy thì, để an toàn, lấy cái chuông thôi.”
Seika-san nhìn về tay lái của chiếc xe cũ. Cái chuông gắn trên đó vốn dĩ chắc là màu đen trang nhã, giờ đã bạc xám theo thời gian.
“Cậu có kỷ niệm gì kiểu bấm chuông inh ỏi không?”
“Không đời nào. Tớ chỉ tò mò là cậu sẽ làm gì với một cái chuông thôi.”
Tôi có vài ý tưởng, nhưng trước hết phải mang nó về rồi tháo ra đã.
“Úii? Mưa à?”
Seika-san ngẩng lên nhìn trời rồi đưa tay ra hứng.
“Chết rồi! Tớ phải mang nó về trước khi mưa to hẳn.”
Chìa khóa hình như vẫn còn trên ổ, nên tôi chỉ cần dắt xe về. Tôi vội đẩy xe về phía lối ra bãi để xe. Đúng lúc đó—
Xào xạc! Một tiếng động lớn vang lên, và chỉ trong chớp mắt, mưa trút xuống ào ào. Chết tiệt.
“Kousei, bên này! Mau vào đây!”
Khi quay lại theo tiếng gọi lớn của Seika-san, tôi thấy cô ấy đang chạy về phía bên hông tòa nhà. Phải rồi, có thể trú mưa ở đó!
Tôi cũng vừa chạy hết sức vừa đẩy xe, nhưng chậm đến mức có khi ngay cả Mushroom cũng cười nhạo tôi. Trước khi kịp tới nơi, mưa đã nặng hạt hơn—
“GRAAAAAH!”
“Cậu chỉ bị dính mưa rào thôi mà, sao lại gào như boss phụ lúc chết thế hả!?”
Khi tôi đuổi kịp Seika-san và tới được cửa sau của chung cư, người tôi đã ướt sũng từ đầu đến chân.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
1 Bình luận