Quyển 3: Loạn Vân Phi Độ Vẫn Ung Dung

Chương 29: Sẽ không bị đánh chết chứ?

Chương 29: Sẽ không bị đánh chết chứ?

"Lần trước trộm ảnh, có phải là cậu không?" Cô gái đó nhìn qua, nhíu mày. Chỉ là vẫn chưa chắc chắn. Lời này có ý gài cậu, nếu có chút gì đó chột dạ, chắc chắn sẽ lộ ra bên ngoài.

Trình Nhiên chỉ có chút ngẩn người. Kẻ trộm ảnh, lại còn "lần trước"... Cậu biết Lão Khương trước nay rất được yêu mến, chỉ cần nghe từ Du Hiểu là cậu đã không ngừng nghe được tin tức của cô ở trường Thập Trung này, đủ loại tin đồn thổi rất hoang đường. Kiểu truyền miệng này trước nay luôn có yếu tố phóng đại, nhưng cũng không hoàn toàn là tin đồn thất thiệt, vẫn có cơ sở thực tế.

Dĩ nhiên, đây không phải là trọng tâm cậu quan tâm. Cậu dùng tay cạy cạy hai cái ổ khóa sắt dưới tấm bảng, quay đầu lại nói với cô gái đó, "Tôi cũng muốn lắm... cậu chỉ tôi xem trộm thế nào?"

Mọi người vốn đang mang thái độ bắt được thủ phạm nhìn cậu, không ngờ chàng trai trước mặt lại không hề hoang mang rối loạn. Tào Lệ Văn nhất thời cứng họng, đành nói, "Trước đây không có khóa! Nhưng cậu dí sát mặt vào kính như vậy thì sao?"

Thôi được rồi, hai người còn đối đầu với nhau. Lần đầu tiên thấy có người yêu thầm mà còn lý lẽ hùng hồn như vậy.

Vẻ mặt của mấy cô gái rất đặc sắc. Hôm nay câu lạc bộ Tiếng Anh của họ ở trường luyện tập một bài diễn văn, sắp tới sẽ có hoạt động biểu diễn, hôm nay coi như là diễn tập. Ai nấy đều mặc áo sơ mi thắt cà vạt, bên dưới là chân váy xếp ly đồng phục. Có lẽ ngoại hình không phải ai cũng xinh đẹp, nhưng khí chất nổi bật, khá bắt mắt. Những ánh mắt này và những đôi chân dài trắng nõn phơi bày ra ngoài đủ để áp đảo bất kỳ chàng trai nhút nhát nào.

Trình Nhiên đang nghĩ xem nên nói thế nào, lẽ nào nói với các cậu là tôi đang xem cô nàng này bây giờ trông thế nào, có mập lên không à?

Trong đám nữ sinh này, một cô gái tết bím tóc nhỏ, vóc dáng đẹp nhất, ngoại hình cũng nổi bật nhất, cất giọng từ bên cạnh, "Được rồi, Tào Lệ Văn. Lần trước trộm ảnh của Khương Hồng Thược là người lớp hai, họ Vương tên Vĩ... không phải cậu ấy."

Cô gái nói chuyện thuộc tuýp người mà chỉ cần nhìn một cái là có thể chạm đến điểm yếu mềm trong lòng một số người. Đôi mắt sâu, lông mi dài cong vút, thoáng nhìn có vài phần giống búp bê phương Tây, đôi mắt hơi cong xuống, tự nhiên toát lên một vẻ quyến rũ.

Lý Vận Hàn cũng là một nhân vật nổi tiếng trong khối. Không chỉ xinh đẹp, tính cách phóng khoáng, tư duy nhanh nhạy, còn là phó chủ nhiệm câu lạc bộ Tiếng Anh. Sau khi chủ nhiệm khóa trên tốt nghiệp, tiếp theo sẽ là cô lãnh đạo câu lạc bộ, uy tín trong giới nữ sinh rất lớn. Vừa rồi khi bắt gặp Trình Nhiên, các nữ sinh khác đều lên tiếng chỉ trích, chỉ có cô khoanh tay, nhìn cậu từ đầu đến chân.

Trình Nhiên thầm nghĩ, tốt rồi, cuối cùng cũng có người nói giúp mình. Cậu không muốn cãi nhau với một đám con gái, giải thích rõ ràng là tốt nhất.

Kết quả là cô gái có đôi mắt như hoa đào lúng liếng đó lướt qua người cậu, khóe miệng khẽ nhếch, "Tuy không biết cậu ở lớp nào, nhưng chỉ dám lúc không có ai lén lút xem ảnh của cô ấy... không thấy quá biến thái sao?"

"Cho cậu một lời khuyên và một gợi ý nhỏ chưa chín chắn... thích thì cứ theo đuổi đi, ở đây lén xem thì có tác dụng gì?"

Ngay lúc mọi người còn đang hơi ngẩn ra, không hiểu tại sao Lý Vận Hàn lại "chĩa mũi dùi ra ngoài", cô lại kịp thời lên tiếng, "Chưa đâm đầu vào tường nam thì chưa quay đầu mà. Cứ đâm một lần đi, rồi cậu sẽ biết nồi được làm bằng sắt."

Mấy cô gái lập tức khúc khích cười, cảm thấy Lý Vận Hàn không hổ là Lý Vận Hàn, thật là lanh lợi, đâm người không thấy máu.

Rồi đám nữ sinh đó cứ thế đi qua trong tiếng cười của Lý Vận Hàn, người dẫn đầu bước qua và lướt qua Trình Nhiên. Trên con đường nhỏ lát đầy lá ngân hạnh vàng óng vang lên tiếng cười của các cô gái. Vốn dĩ đây là một cảnh tượng rất đẹp mắt, nhưng nếu đối tượng bị trêu chọc là chính mình, có lẽ cũng không vui vẻ gì.

Dĩ nhiên, xen kẽ trong đó còn có thể loáng thoáng nghe được cuộc đối thoại của những cô gái đã đi xa.

"Thực ra chàng trai vừa nãy trông cũng đẹp trai đấy... nhưng hành vi thì biến thái quá..."

"Đẹp trai thì có tác dụng gì, có ăn được không..."

"Biến thái cũng đành chịu thôi, cậu xem Chu Húc ở bên cạnh Khương Hồng Thược lâu như vậy, có kết quả gì không? Hai người còn cùng một câu lạc bộ, gần quan được ban lộc, mà Chu Húc lại xuất sắc như vậy!"

"Đó là do Chu Húc chưa công khai tỏ tình thôi... cậu xem nếu cậu ấy theo đuổi thẳng thắn, biết đâu lại thành công..."

"Cậu ngốc à, còn cần công khai sao, ai mà không nhìn ra Chu Húc có ý với Khương Hồng Thược... Chuyện này, Chu Húc chắc chắn cũng sẽ không nói rõ, cậu ấy cũng kiêu hãnh lắm... số nữ sinh thích cậu ấy trong khối đếm không xuể!"

"Cho nên tớ mới nói phải thông cảm cho người vừa nãy chứ, đến cả Chu Húc còn chưa chinh phục được, cậu ta tự nhiên cũng chỉ dám ngưỡng mộ từ xa thôi..."

"Tớ thấy sớm muộn gì Khương Hồng Thược cũng sẽ chấp nhận tấm lòng của Chu Húc thôi, có thể là trong năm lớp mười một này... Ài, người vừa nãy, quên hỏi cậu ta lớp nào rồi, hay là hỏi thử?"

"Sao, thấy người ta đẹp trai nên động lòng trắc ẩn à? Người ta đang hau háu nhìn nữ thần đấy..."

"Nhặt của rơi thôi mà... Ài, thôi bỏ đi..."

Tiếng nói xa dần.

Trình Nhiên đứng dưới tấm bảng, tự nhiên cũng từ trên đó, thấy được chàng trai tên Chu Húc. Dáng vẻ rất hiên ngang, hơi ngẩng đầu, đối diện với máy ảnh, khóe miệng khẽ nhếch, để lộ nụ cười tự tin. Nụ cười này, Trình Nhiên có chút quen thuộc, đã từng xuất hiện trên khuôn mặt của một số người cậu quen.

Đó thường là những người có lẽ vận may không tệ, hành sự chưa từng gặp trở ngại, hoặc dù có trở ngại cũng có thể dựa vào thực lực của mình để vượt qua. Cũng có thể là người có gia cảnh tốt, được trao cho một nền tảng và bối cảnh đủ cao. Cũng có thể là người đã quen với thành công sau khi vượt qua mọi chông gai, thậm chí là người có đủ tất cả những trải nghiệm đó mà hình thành nên sự sắc bén.

Khí thế sắc bén đó tự nhiên toát ra, có chút khí phách coi thường quần hùng.

Một người như vậy, đủ để đám nữ sinh vừa rồi tưởng tượng ra rất nhiều màn kịch với Khương Hồng Thược.

Câu chuyện tài tử giai nhân, đúng là từ xưa đến nay đều là yếu tố quan trọng kích thích quần chúng nhân dân ham hóng hớt phát huy trí tưởng tượng phong phú của mình.

Trình Nhiên mỉm cười, quay người đi về phía cổng trường.

Thực ra trong lòng vẫn có chút không thoải mái... không phải vì cuộc nói chuyện của đám nữ sinh này ra sao, mà là trong những lá thư trao đổi với Khương Hồng Thược trước đây, cô không hề tiết lộ nửa lời về sự tồn tại của Chu Húc này.

Điều này không có nghĩa là giữa cô và Chu Húc thực sự có chuyện gì, khiến cô phải giấu giếm cậu.

Có lẽ chỉ là vì, khoảng cách không gian và thời gian giữa hai người, khiến Khương Hồng Thược không muốn Trình Nhiên ở bờ bên kia, nảy sinh những lo lắng và liên tưởng không tốt.

Bởi vì đa số quá trình khiến con người ngày càng xa cách, cuối cùng lạc mất nhau trong cuộc đời, chính là những hiểu lầm và suy đoán.

Nghĩ đến đây, trong lòng Trình Nhiên có chút trắc ẩn. Cô ấy muốn lo liệu mọi việc, mọi phương diện, tỉ mỉ đến cực điểm.

Lão Khương cung Xử Nữ này, không thấy mệt sao?

Dù sao thì mình vẫn rất khó chịu... đến lúc đó phải ném chuyện này ra trước mặt cô ấy, chỉ trích cô ấy không giữ phụ đạo...

Ừm, sẽ không bị đánh chết chứ?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!