“Dừng lại!” Phong Hỏa Liên Thiên gằn giọng.
Ngay lập tức, mấy chục người đồng loạt khựng lại trước mặt Phong.
Lúc này cô đang ôm đầu ngồi xổm. Phải nói rằng, đối mặt với nhiều người như vậy, dù trong lòng có tự tin đến đâu cũng có chút chột dạ, cơ thể bất giác run lên.
Không ít người qua đường nhìn thấy cảnh tượng này cũng hiếu kỳ vây xem. Một đám người vây quanh một cô bé, trông có vẻ không ổn cho lắm?
Trong phút chốc, người chơi thì chuẩn bị hóng drama, NPC bên đường đã bắt đầu gọi vệ binh, còn Phong ở trung tâm thì đã bắt đầu toát mồ hôi lạnh.
Không lẽ sắp bem nhau thật à?
Phong đột nhiên nghĩ đến một vấn đề. Nếu mình chết trong trạng thái hiện tại, liệu có hồi sinh được không? Rốt cuộc là tính theo cơ chế NPC, hay là người chơi?
Toang, thế này thì có chuyện rồi.
Thế nhưng, trong lúc Phong vẫn còn đang vắt óc suy nghĩ, Phong Hỏa Liên Thiên đã lên tiếng.
“Cô bé, trước đây em đã bán cho anh một kỹ năng, còn nhớ không?”
“Nhớ... nhớ ạ.” Phong rụt rè trả lời, chẳng biết là thật hay giả vờ.
“Nhưng mà kỹ năng đó không phải của em ạ, là người khác cho em, người đó nói nó rất quý giá nên em mới bán cho anh trai...”
Ừm, cứ gặp biến là phải sủi trước đã. Dù sao thì mọi chuyện xấu đều không phải do mình làm, mình chỉ là một bé loli ngây thơ vô số tội mà thôi.
“Ai cho cô! Hắn ở đâu, đi tìm ngay!”
Phong Hỏa Liên Thiên còn chưa kịp nói, hội trưởng của một công hội khác đã hỏi trước.
Phong rụt người lại: “Em không biết ạ.”
“Thái Thành Khôn, có ai nói chuyện với con gái nhà người ta kiểu đấy không hả? Mày muốn dọa ai đấy!”
“Tiểu Thái, cậu đừng kích động, bình tĩnh chút đi.”
Những người khác cũng lần lượt chỉ trích hắn, đẩy hắn ra phía sau.
Phong ngớ người nhìn cảnh này, một dấu chấm hỏi to tướng từ từ hiện lên trên đầu.
Phong Hỏa Liên Thiên thì cười lạnh một tiếng: “Ngu xuẩn. Vẫn tưởng đây là cái game mà cậu có thể tác oai tác quái à. Thà cút về chơi mấy game web rác rưởi đi còn hơn.”
Anh ta quay sang nhìn Phong: “Cô bé, em đừng sợ. Anh là người tốt, bọn họ thì khó nói lắm, em cứ nghe anh.”
“Anh nói bậy! Ông đây sao lại không phải người tốt!”
“...”
Phong Hỏa Liên Thiên che khuất tầm nhìn của người kia, nhẹ nhàng nói với Phong: “Không sao, đừng để ý đến hắn, có anh trai bảo vệ em rồi, sau này cứ tránh xa hắn ra là được.”
Phong ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ, cảm ơn anh trai.”
Cuối cùng cô cũng hiểu ra rồi. Đám người này hình như không phải đến gây sự với mình. Nhìn thái độ của tên cá voi này xem, còn tốt hơn cả lúc trước. Điều này chứng tỏ hắn rất hài lòng với kỹ năng đó!
Ting! Độ hảo cảm của NPC Cô bé đối với bạn tăng 5 điểm.
Nghe thấy tiếng thông báo trong đầu, Phong Hỏa Liên Thiên mừng thầm trong lòng. Đây chẳng phải là trong rủi có may sao!
“Cô bé, em vừa nói kỹ năng này là người khác cho em. Vậy em có biết người đó ở đâu không?”
Phong thuận miệng trả lời: “Anh ấy chết rồi.”
“Hả? Chết rồi?” Những người khác đều kinh ngạc.
“Đúng vậy ạ, chết rồi, em nhìn thấy anh ấy chết mà.”
Phong Hỏa Liên Thiên nhíu mày: “Vậy kỹ năng này...”
“Ồ! Ra là anh trai đến vì kỹ năng ạ!” Phong ra vẻ reo lên một tiếng, rồi thò tay vào giỏ tre nhỏ lục lọi.
Một lúc sau, cô lôi ra ba cuốn sách kỹ năng.
“Cái này em vẫn còn ạ.”
“Là sách kỹ năng!!”
Không biết ai đã hét lên, đám đông lập tức xôn xao. Ngay cả Thái Thành Khôn đang đứng ở vòng ngoài không nhìn thấy tình hình bên trong cũng thấy lòng mình nóng như lửa đốt.
Phong thấy điệu bộ của họ, liền ôm chặt sách kỹ năng vào lòng, cảnh giác nhìn họ.
“Tất cả im lặng cho tôi!” Phong Hỏa Liên Thiên gầm lên một tiếng để trấn áp đám đông.
Nhưng họ vẫn nhìn chằm chằm vào ba cuốn sách, ai nấy đều như sói đói nhìn cừu non. Nếu không phải bây giờ có quá nhiều người đang nhìn thì có lẽ họ đã ra tay cướp rồi.
Tuy rằng NPC trong thành ai cũng khá lợi hại, đánh người chơi như bắt gà con. Nhưng một đứa trẻ thì có gì đáng lo, dễ dàng xử lý.
Thế nhưng, nếu thật sự có người ra tay, Phong sẽ cho họ biết thế nào gọi là, một bé loli đáng yêu như vậy, đấm cho một phát chắc khóc được lâu lắm nhỉ.
“Cô bé, anh nhớ lúc đó em nói với anh đây là kỹ năng duy nhất mà, sao bây giờ lại có nữa?”
“Đây là kỹ năng khác mà anh, lúc đó ông cụ kia cho em nhiều lắm ạ.”
“Ra là vậy, vậy những kỹ năng này có thể cho bọn anh xem một chút không?”
“Không được không được.” Phong nhanh chóng nhét sách kỹ năng trở lại giỏ tre.
Mấy cuốn sách này là hàng trắng tinh, đến cái tên kỹ năng mình còn chưa kịp bịa... à nhầm, sáng tạo ra nữa là. Đưa cho chúng nó xem thì còn ra thể thống gì nữa.
“Tại sao không cho xem!” Có người sốt ruột hét lên, “Cô bé, em ra giá đi, anh mua thẳng luôn.”
“Đúng vậy, bọn anh mua!”
“Không được không được. Không bán được đâu ạ. Lần trước bán là vì nhà có việc cần tiền vàng.”
Phong đương nhiên không thể bán trực tiếp như vậy. Chưa nói đến việc chưa kịp “sáng tạo”, cho dù sáng tạo xong rồi thì cũng phải đợi giá mới bán chứ. Càng kéo dài, càng có giá.
Lần trước đúng là tên nhóc Phong Hỏa Liên Thiên này gặp may, là vì cần mở rộng thị trường, cần quảng cáo nên mới bán rẻ.
Tóm lại, sau này muốn lấy được đồ tốt từ tay mình, ít nhiều cũng phải lột một lớp da.
Phong Hỏa Liên Thiên nghe vậy, không giận mà còn vui: “Đúng vậy! Món đồ tốt như thế này đương nhiên không thể bán bừa bãi được. Tôi hiểu quy tắc, truyền thụ kỹ năng thường chỉ truyền cho người thân cận.”
Dịch sang ngôn ngữ của người chơi chính là, độ hảo cảm phải cao.
Người bên cạnh nghe đã hiểu, mà Phong cũng đã hiểu.
Ngon! Con heo vàng béo múp này không chỉ lắm thịt mà còn biết tự giác bắc nồi đun nước sôi, chỉ thiếu nước tự chặt giò mình vứt vào nữa thôi là hoàn hảo.
“Vâng vâng, ông cụ nói như vậy, chú cũng nói như vậy ạ.”
Phong Hỏa Liên Thiên vui vẻ nhìn đám người chơi: “Thưa quý vị, tình hình đã rõ ràng rồi nhé. Muốn có kỹ năng, trước hết phải xây dựng quan hệ tốt với cô bé đã.”
Trong lòng anh ta thở phào nhẹ nhõm. Anh ta sợ nhất là NPC này bán kỹ năng một cách tùy tiện. Nếu vậy, lợi thế của anh ta sẽ không còn là độc nhất vô nhị nữa.
Bây giờ thì tốt rồi, kỹ năng sẽ không bán mà phải cày độ hảo cảm. Mà nói đến độ hảo cảm, anh ta đang dẫn đầu một cách vượt trội. Tận mười bảy điểm lận đó!
Những người khác nghe xong tuy có chút tiếc nuối nhưng cũng không nản lòng. Cơ hội ở ngay đây, mỗi người tự tìm cách tranh thủ là được.
Đột nhiên, có người chỉ vào Phong Hỏa Liên Thiên hỏi một câu: “Cô bé, em có thể nói cho mọi người biết kỹ năng em bán cho anh ta cụ thể là như thế nào không.”
Nghe vậy, những người còn lại đều phấn chấn lên, còn sắc mặt Phong Hỏa Liên Thiên thì sa sầm.
Mặc dù kỹ năng của anh ta đã bị lộ gần hết sau đợt bị phục kích không lâu trước đó, nhưng vẫn còn một điểm quan trọng nhất chưa bị lộ, đó chính là thời gian hồi chiêu.
Chỉ cần những người này không biết CD kỹ năng của anh ta, họ sẽ mãi mãi lo lắng sợ hãi. Lỡ như một phút tôi cho các người nổ một lần, hỏi xem các người có sợ không.
Mọi người đều mong chờ nhìn Phong, còn Phong thì vắt óc suy nghĩ, cuối cùng lắc đầu: “Em không biết, em chưa xem qua.”
Mình đương nhiên sẽ không nói ra, heo vàng đến lúc cần chăm sóc thì vẫn phải chăm sóc, như vậy mới nuôi cho béo được.
“Ờ... vậy lúc đó anh ta đã tốn bao nhiêu tiền vàng để mua?” Người đó lại hỏi.
“Một triệu vàng!” Phong Hỏa Liên Thiên giành trả lời, trực tiếp tăng giá gấp mười lần.
Phong cũng gật đầu theo: “Đúng vậy, một triệu.”
“Hít... không hổ là anh Thiên, đúng là hào phóng.”
“Được rồi, tình hình các người đã hiểu hết rồi, lần này thật sự nên giải tán đi.” Phong Hỏa Liên Thiên bắt đầu đuổi khéo đám đông để tránh có kẻ lắm mồm lại hỏi đông hỏi tây, nhưng cuối cùng anh ta nói thêm một câu.
“Nhưng tôi phải cảnh cáo các người một câu, đừng có ý đồ xấu với cô bé. Game này không giống những game các người từng chơi đâu, chống lại NPC là con đường chết, không những không lấy được đồ mà còn phải cẩn thận bay cả tài khoản. Lời của tôi để ở đây, nếu có bất kỳ ai muốn đập bể nồi cơm của tất cả chúng ta, tôi, Lưu Hạo Thiên, sẽ là người đầu tiên tìm hắn tính sổ!”
“Hừ! Không cần anh nhiều lời! Chúng ta đi!”
“Giải tán giải tán.”
1 Bình luận