Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo
Chương 28: Thẩm Thụy hỗn loạn
1 Bình luận - Độ dài: 2,210 từ - Cập nhật:
“Anh, anh làm sao thế, cái vẻ mặt như gặp ma vậy.”
Đôi môi tách ra.
Thẩm Ý đỏ bừng mặt, nhìn cái vẻ mặt như vừa bị thụ tinh[note83214] của anh trai, cô quay mặt đi, cúi đầu, nói bằng giọng lí nhí như muỗi kêu:
“Cũng không phải lần đầu…”
“Nhưng, nhưng, nhưng mà!”
Cô vội vàng giơ ngón tay lên, chọc vào trán anh nói: “Anh đừng có nghĩ lung tung! Lúc nãy chỉ là bình thường thôi, đúng, rất bình thường, giống như hồi nhỏ chúng ta thôi, là một chuyện rất rất bình thường, không không phải!”
“Còn nói gì mà anh yêu em nữa, đồ siscon chết tiệt.”
Có lẽ là để che giấu sự hoảng loạn, có lẽ là để che giấu những cảm xúc khác, lời nói của Thẩm Ý tuôn ra như súng máy không ngừng nghỉ.
“Loại người như anh sẽ bị người ta đánh gãy chân đấy.” [note83215]
“Sao lại có loại biến thái như anh chứ, lại có thể, lại có thể…”
“Không thể nào, hai chúng ta không thể nào, chính anh đã nói rồi, chúng ta là anh em mà!”
Thẩm Ý nghĩ nghĩ, lại tát thêm một cái vào mặt Thẩm Thụy.
Bốp—
Lực không mạnh, nhưng Thẩm Thụy vẫn đơ người.
“Anh, anh, anh biến thái, anh vô liêm sỉ, anh hạ lưu, lại có thể, lại có thể đối xử với em như vậy!”
Thẩm Thụy hoàn toàn không còn tâm trí để mà bật lại, hồn bay phách lạc nhìn cô em gái đang nổi điên.
“Em, em muốn về nhà.”
Cô giãy giụa vài cái, thoát khỏi vòng tay của Thẩm Thụy, vừa đi được vài bước đã phát hiện, váy của mình vẫn còn trong tay người kia…
“Anh cởi cả váy em ra rồi, anh, anh rốt cuộc muốn làm gì, em báo cảnh sát bây giờ…”
Ting! Độ hảo cảm của em gái -10, độ hảo cảm hiện tại 64.
Nói rồi, cô như thể chịu oan ức tày trời, ngồi thụp xuống đất khóc nức nở.
Oa—
Thẩm Thụy cũng muốn khóc.
Hôm sau, mười giờ, Thẩm Thụy như thể bị hút cạn sinh lực, vẫn nằm bẹp trên giường không chút sức lực.
Ngay cả khi mẹ gọi dậy ăn sáng, anh cũng giả vờ ngủ, không rời khỏi phòng.
Chuyện xảy ra hôm qua, đối với anh quả thực là một cú sốc quá lớn, lớn đến mức đủ để lật đổ cả thế giới quan của anh.
Tại sao, tại sao mình lại tỏ tình một cách khó hiểu như vậy?
Hơn nữa chúng ta là anh em cơ mà, chứ có phải cặp đôi chia tay rồi tái hợp đâu mà tiến triển nhanh như tên lửa thế…
Sau đó, em gái cứ đứng đó khóc, anh liền cởi áo thun ra khoác lên người cô. May là hai người chênh nhau đến hơn hai mươi centimet chiều cao, nên áo của Thẩm Thụy vừa đủ che đến đùi em ấy, miễn cưỡng có thể đi về nhà.
Nhưng suốt dọc đường, Thẩm Ý cứ như bị thứ gì đó nhập vào, lúc thì đấm đá chửi bới anh, lúc lại đứng ngây ra khóc.
Tạm chưa nói đến chuyện tại sao độ hảo cảm lại tăng nhiều như vậy. Chỉ riêng nụ hôn đó thôi đã đủ làm anh choáng váng rồi.
Em ấy nói không phải lần đầu?
Ý là sao, chẳng lẽ trước đây cũng từng có rồi?
Tại sao mình không nhớ gì cả, tại sao lại quên mất một ký ức quan trọng như vậy?
“Ê hệ thống, giải thích được không?”
[Hệ thống]: Nhiệm vụ chính tuyến thất bại, ký ức liên quan đã bị xóa.
“Ký ức liên quan rốt cuộc là liên quan đến mức nào? Này, tôi chỉ không nhớ nhiệm vụ đó, hay là còn không nhớ nhiều chuyện hơn nữa?”
[Hệ thống]: Tất cả ký ức liên quan đến hệ thống này đều đã bị xóa, bao gồm cả nhiệm vụ chính tuyến và các nhiệm vụ khác.
Thẩm Thụy ngẫm lại trong đầu về tình hình của hệ thống. Nhiệm vụ chính tuyến lần này anh nhận rõ ràng là một nhiệm vụ dài hạn, và đều liên quan đến những mong muốn mà Thẩm Ý nói ra.
Vậy nhiệm vụ thất bại trước đó của mình, cũng là do em gái đã ước một điều gì đó mà mình không thể thực hiện được ư?
Con bé rốt cuộc đã nói ra điều gì khiến mình không thể hoàn thành được...
Hơn nữa, nhìn biểu hiện của Thẩm Ý hôm qua, trong lòng Thẩm Thụy luôn có chút bất an. Rốt cuộc mình đã làm bao nhiêu chuyện trong lúc không nhớ gì cơ chứ.
[Hệ thống]: Rất nhiều.
“... Chẳng lẽ, trước đây mình đúng là một tên biến thái siscon thật à?”
Anh không nhịn được mà hỏi hệ thống để xác nhận: “Tôi đã làm gì em gái mình?”
[Hệ thống]: Không biết.
“Này, tôi bị định dạng lại rồi, chứ mi có bị đâu, mi nói không biết là có ý gì.”
[Hệ thống]: Chẳng lẽ ký chủ hy vọng mỗi khi ngài làm bất cứ chuyện gì, hệ thống này đều đứng xem toàn bộ quá trình sao?
“Mi nói rất có lý, nhưng càng giải thích càng mờ ám rồi đấy.”
Trái tim nhỏ bé của Thẩm Thụy rõ ràng không thể chịu thêm bất kỳ kích thích nào nữa. Bên hệ thống thì không chịu hé răng nửa lời, bên em gái cũng chẳng nói chẳng rằng, nhưng biểu hiện lại kỳ quặc đến thế.
Muốn biết quá đi mất, rốt cuộc mình có bước qua lằn ranh cuối cùng hay không. Mà trớ trêu là lại chẳng nhớ được gì.
Chi tiết? Có thể nhớ lại chút chi tiết nào không?
“Khoan đã, bốn năm trước em gái mình mới có mười ba, mười bốn tuổi! Kịch bản cuộc đời của mình sẽ bị cảnh sát niêm phong mất!”
[Hệ thống]: Ngài nghĩ nhiều rồi.
“Thôi được rồi.”
Thẩm Thụy không đấu võ mồm với hệ thống nữa, trọng tâm anh quan tâm bây giờ là phải đối mặt với cô em gái Thẩm Ý như thế nào.
Độ hảo cảm... còn sáu mươi tư, đây đã là một con số rất nguy hiểm rồi, chứng tỏ tình cảm của em gái dành cho mình đã không thể che giấu được nữa, đã đến cấp độ “em có chút rung động với anh”.
Rung động?
Trước đây độ hảo cảm của em gái đối với mình lên tới 97 cơ mà.
Nghĩ đến quá khứ kinh hoàng này, Thẩm Thụy không khỏi rùng mình. Tuy hệ thống nói rằng đạt 100 mới biến thành tình yêu, nhưng 97 thì rõ ràng chỉ còn cách giai đoạn “em không lấy ai ngoài anh” một bước chân mà thôi.
Nói cách khác, Thẩm Ý thực ra, em ấy vẫn luôn thích mình. Thậm chí sự yêu thích này đã gần như là tình yêu rồi...
Chưa cần nói đâu xa, chỉ riêng việc nghe thấy ba chữ “anh yêu em” hôm qua mà độ hảo cảm của em ấy tăng vọt cũng đủ cho thấy, liệu Thẩm Ý của hiện tại có phải cũng có thứ tình cảm đó với mình không?
Chắc là chưa nhanh đến mức đó đâu. Dù gì cũng đã qua nhiều năm rồi, con bé cũng không còn là trẻ con nữa, cũng nên biết rằng anh em ruột không được phép tồn tại thứ tình cảm đó.
Em gái à, hóa ra trước đây em tỏ ra lạnh lùng bất mãn với anh, chỉ là hình phạt cho việc anh bị mất trí nhớ thôi sao?
Không đúng không đúng, độ hảo cảm đã xuống mức âm rồi, chắc chắn không phải là giả vờ, mà là hận đến tận xương tủy.
Vậy tại sao độ hảo cảm lại dễ dàng tăng vọt trở lại như vậy?
[Hệ thống]: Lòng dạ đàn bà, mò kim đáy bể.
“Hoàn toàn đồng ý.”
Phật dạy: không thể đoán được, không thể đoán được.
-----
Trong bữa cơm trưa, mẹ nhìn hai anh em không nói với nhau câu nào, bèn hỏi với vẻ kỳ lạ: “Hôm qua hai đứa còn thân thiết đến mức cùng nhau xem pháo hoa, sao hôm nay không khí lại kỳ quặc thế này.”
“Thẩm Thụy, con có phải đã làm chuyện gì có lỗi với em gái không?”
Dù biết mẹ không thể nào biết chuyện xảy ra hôm qua, nhưng Thẩm Thụy vẫn chột dạ cúi đầu.
“Anh ấy giẫm hỏng váy của con rồi.”
Thẩm Ý bĩu môi, liếc nhìn Thẩm Thụy qua khóe mắt, rồi làm nũng với mẹ: “Mẹ, mẹ giúp con, mắng anh ấy đi.”
“Con làm anh kiểu gì thế hả, sao cứ chuyên đi phá đám Nhất Nhất thế này.”
Người mẹ tưởng mình đã hiểu rõ chân tướng sự việc, đương nhiên đứng về phía Thẩm Ý mà bênh vực cô, còn Thẩm Thụy chỉ đành cúi đầu vâng dạ, nói một câu: “Là em gây phiền phức cho chị Nhất Nhất rồi ạ.”
“Lớn nhỏ không biết.”
Mẹ gõ nhẹ vào đầu Thẩm Thụy một cái để phạt, rồi dặn dò con trai: “Nam tử hán đại trượng phu, làm sai thì phải nhận. Mẹ thấy thế này, tiền cưới vợ của con cũng đừng để dành nữa, ra phố mua cho Nhất Nhất mấy bộ quần áo đi, con thấy được không?”
Câu cuối cùng, rõ ràng không phải nói với Thẩm Thụy, mà là nói với con gái.
“Dạ được ạ.”
Thẩm Ý cười hì hì nhận lời, đắc ý liếc nhìn anh trai một cái.
Thẩm Thụy thấy em gái mình dường như coi chuyện hôm qua chưa từng xảy ra, cũng thở phào nhẹ nhõm, đáp lại em ấy bằng một nụ cười khổ.
Để rồi, đổi lại là một cái hừ lạnh đầy ác ý của cô.
Không hiểu nổi, không hiểu nổi...
“À đúng rồi con trai, lần trước con chẳng phải nói có công ty muốn nhận con vào làm sao, điều kiện cũng khá tốt mà.”
Mẹ tuy bận rộn, nhưng thực ra vẫn luôn để tâm đến chuyện của con cái. Nhớ ra lựa chọn liên quan đến tương lai của con trai, bà liền quan tâm hỏi một câu.
“Lại đi nơi khác, có gì tốt đâu.”
Thẩm Ý cũng nhớ ra, khẽ làu bàu một câu rồi dùng ánh mắt gần như đe dọa nhìn Thẩm Thụy, chờ anh trả lời.
“À, chuyện đó ạ.”
Mẹ không nhắc thì anh cũng gần quên mất. Nhớ lại thư mời nhận việc mình đã nhận, Thẩm Thụy đặt bát đũa xuống, nghiêm túc nói với bố mẹ:
“Con định từ bỏ ạ.”
Sát khí hình như đã nhạt đi một chút.
“Không phải nói là có cả chỗ ở sao?”
Mẹ tuy không nỡ để con trai đi xa, nhưng cũng không muốn vì sự níu kéo của mình mà làm lỡ tiền đồ tốt đẹp của con, bèn gợi ý: “Con trai mà, ra ngoài bươn chải hai năm cũng không sao.”
“Thực ra có nhiều lý do lắm ạ.”
Thẩm Thụy tạm thời lờ đi những ám hiệu mà em gái gửi tới, giải thích với mẹ: “Một mặt, bây giờ vẫn còn sớm, những công ty thật sự tốt vẫn chưa bắt đầu tuyển dụng. Mặt khác...”
“Con cũng coi như là một đứa con bất hiếu rồi, đi nơi khác ba năm chẳng thấy bóng dáng đâu. Giờ mà đi thêm mấy năm nữa, con không yên tâm về mẹ và Nhất Nhất.”
Sự thật là.
Mình cuối cùng cũng thoát khỏi nguy cơ biến thành thằng ngốc, sắp bắt đầu con đường hack game rồi. Mà tiền đề của cuộc đời hack game chính là phải hầu hạ Nhất Nhất cho tốt. Nếu chạy ra nơi khác, có khi mình lại bị đánh trở về nguyên hình trong phút mốt.
“Thôi được rồi mẹ, anh ấy đã nói vậy rồi thì mẹ cũng đừng khuyên nữa.”
Thấy mẹ còn định nói tiếp, Thẩm Ý đã có được câu trả lời mình muốn liền tỏ ra không vui, vội chen vào:
“Anh ấy ở đâu mà chẳng làm việc được, việc gì phải chạy đi xa thế.”
“Con không nỡ xa anh trai à?”
Mẹ trêu Thẩm Ý, cảnh này dường như đã thường xuyên diễn ra trong quá khứ.
“Ai mà không nỡ xa anh ta cơ chứ.”
Thẩm Ý cố tình cao giọng để che giấu sự chột dạ, liếc Thẩm Thụy một cái rồi mới nói với mẹ:
“Con sợ anh ấy lại ra ngoài, không biết tìm một người phụ nữ thế nào rồi thành gia lập thất, cuối cùng có vợ quên mẹ, hừ. Đàn ông như vậy trên phim đầy rẫy.”
“Rồi rồi, vẫn là Nhất Nhất của mẹ là chiếc áo bông tri kỷ nhất.”
“Đương nhiên rồi ạ.”
Trong lúc mẹ không để ý, Thẩm Ý lè lưỡi làm mặt quỷ với anh trai.
1 Bình luận