Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo
Chương 22: Tôi chỉ muốn cày chút độ hảo cảm thôi (1)
0 Bình luận - Độ dài: 1,844 từ - Cập nhật:
“…đã gửi yêu cầu kết bạn.”
…: A, chào em.
Bắc Hoa: Chào chú Tam Điểm, em thêm bạn để lát nữa tag chú cho tiện. Ảnh chính thức ra rồi đó, cảm ơn chú đã giúp đỡ lần trước.
…: Tôi cũng có làm gì đâu, cuối cùng còn về sớm nữa, ngại quá.
Bắc Hoa: Ừm, em đã ghi chú đặc biệt là chú làm hậu cần bỏ cuộc giữa chừng rồi.
…: …
--------
“Vậy thôi đó?”
Ba La Mật liếc nhìn đoạn đối thoại của hai người, không nhịn được buông lời châm chọc: “Mười phút rồi mà anh ta không thèm trả lời em nữa à?”
Bắc Hoa gật đầu, nói: “Chắc chắn không phải fan của em rồi, nói chuyện toàn kết thúc bằng dấu chấm thôi.”
“Lạ thật, không khớp với phân tích của chị gì cả. Trông gã đó cũng đâu giống kiểu đào hoa có nhiều con gái vây quanh, lúc này không phải nên tích cực gây chú ý với em sao?”
Ba La Mật vẫn cho rằng, rất có thể Tam Điểm tham gia nhóm này là vì Bắc Hoa. Còn mục tiêu là Nam Diệp ư? Tuy cô cũng từng nghĩ đến, nhưng xem cách nói chuyện trong nhóm hằng ngày, anh ta cũng chẳng có biểu hiện gì bất thường khi Nam Diệp lên tiếng, thậm chí nhiều lúc còn cố tình nói ngược lại với Nam Diệp.
Rõ ràng là không hợp cạ rồi.
Còn mục tiêu là cô hay Giả Diện thì lại càng không thể. Ảnh của cô và Giả Diện không bao giờ được đăng lên mạng.
“Thôi kệ, không nghĩ đến anh ta nữa. Tới đâu hay tới đó vậy, nếu anh ta chỉ đơn thuần muốn tham gia CLB để trải nghiệm thì cũng tốt, dù sao chúng ta cũng đang thiếu một chân lao động khỏe mạnh mà.”
Nghe vậy, Bắc Hoa liền đặt điện thoại lại lên bàn. Đối với cô, Tam Điểm cũng chỉ là một nhân vật tiện thể nhắc tới khi nói chuyện phiếm, thay vì nghĩ ngợi về anh ta, chi bằng nghĩ chuyện khác còn hơn.
“A, chị Ba, bữa trưa giải quyết sao đây, nhà em không có ai hết!”
Bắc Hoa rưng rưng nước mắt nhìn đàn chị xã hội Ba La Mật.
“Chị không đi cùng em được rồi.” Chị Ba liếc nhìn đồng hồ, nở một nụ cười áy náy với Bắc Hoa, nói: “Lát nữa mười hai giờ chị có một cuộc phỏng vấn thật đó, cái này không từ chối được.”
“Huhu…”
Cô gái quệt đi những giọt nước mắt không hề tồn tại, đáng thương nói: “Em không ai cần thế này sao.”
“Em tìm Giả Diện đi… Ừm, mà gọi được người đó ra khỏi nhà chắc cũng là chuyện không tưởng.” Ba La Mật ra vẻ trầm tư: “Còn Tiểu Nam thì sao, hay em thử hỏi con bé xem?”
“Nếu cậu ấy ra ngoài được thì em đã chẳng tìm đến chị.”
Bắc Hoa đã quen với việc bị cô bạn từ chối, nhưng vẫn tiện tay gửi một tin nhắn, hỏi: “Trưa nay ra ngoài ăn không?”
“Chết, toi rồi toi rồi, gửi nhầm người.”
Bắc Hoa quên mất giao diện điện thoại của mình vẫn đang dừng ở đoạn chat với Tam Điểm, chứ không phải trong nhóm chat hay cửa sổ trò chuyện với Tiểu Nam như thường lệ. Cô vội vàng định thu hồi tin nhắn, nhưng đúng lúc này, đối phương lại có hồi âm.
…: ?
Một dấu chấm hỏi thì tính là trả lời kiểu gì chứ.
Bắc Hoa: Xin lỗi, lúc nãy em gửi nhầm người. [Dễ thương]
…: Không sao.
Thái độ qua loa quá đi mất.
“Tuy em chưa bao giờ tự thấy mình đẹp đến mức ai cũng phải vây quanh.” Bắc Hoa cầm điện thoại lên, cho Ba La Mật xem lịch sử trò chuyện, bất lực phàn nàn: “Nhưng em dám thề, anh ta chắc chắn không phải fan của em như lời chị Ba nói đâu.”
“Thôi được, coi như chị nhìn nhầm.”
Lúc này Bắc Hoa cũng lười gõ chữ hỏi Tiểu Nam nữa, bèn gọi thẳng một cuộc thoại cho Nam Diệp.
Đã kết nối—
“Oa, cậu chứa chấp tớ đi có được không~”
“Ể? Sao thế?”
Đầu dây bên kia, giọng Nam Diệp rõ ràng đã hạ thấp xuống khi trả lời.
“Không có ai cả, tớ cô đơn chết mất. Đi ăn trưa với tớ đi mà.”
Bắc Hoa bóp giọng làm nũng.
“Ừm, cậu đang ở đâu, lát nữa tớ ra tìm cậu nhé?”
“Ể?”
Lần này đến lượt Bắc Hoa ngạc nhiên, cô vốn chỉ định than thở một chút, cứ ngỡ đối phương sẽ lại từ chối bằng mấy cái cớ như anh trai hung dữ canh cửa như mọi khi.
“Cậu ra ngoài được thật à?”
“Sao lại không ra ngoài được chứ. Cậu ở đâu, tớ qua tìm cậu là được mà.”
“Không phải. Cái gã ở nhà cậu đâu rồi? Cái gã tên Thẩm Thụy ấy?”
“Anh ấy? À? A! Anh ấy không quản… không không phải, anh trai tôi… cái gã đó hôm nay ra ngoài rồi, cả ngày không về đâu.”
Nghi quá, sao mà thấy nghi quá đi.
Cứ dính đến chuyện của Nam Diệp là Bắc Hoa lại như được buff thêm trí tuệ, IQ tự động tăng lên.
“Vậy à. Thế tớ đến nhà cậu được không, cậu chuyển nhà rồi mà tớ còn chưa qua chơi lần nào. Khó khăn lắm mới có dịp này, tớ đến nhà cậu làm khách được chứ?”
“Ể?”
Đối phương im lặng một lúc rồi mới miễn cưỡng đồng ý: “Vậy cũng được, trưa nay chúng ta gọi đồ ăn ngoài nhé.”
“MUA~ Gửi địa chỉ cho tớ đi, lát gặp.”
“Hun cái nè, được rồi, tớ gửi qua QQ cho cậu nhé, vậy tớ cúp máy trước đây.”
Vội cúp máy như vậy, quả nhiên vẫn thấy là lạ.
Thôi kệ, lát nữa đến tận nhà hỏi cho rõ là được.
Bắc Hoa nghĩ thầm.
“Anh ơi anh ơi anh ơi anh ơi anh ơi anh ơi anh ơi anh ơi anh ơi!”
Thẩm Ý hấp tấp lao ra từ phòng mình, không thèm gõ cửa mà xông thẳng vào phòng Thẩm Thụy.
“Sao thế sao thế?”
Thẩm Thụy giật nảy mình. Anh đang ngồi trước máy tính, nghiên cứu mấy trang web và diễn đàn về thế giới 2D để bổ sung kiến thức. Thấy em gái đột ngột xông vào, anh có chút chột dạ, vội vàng đóng hết các cửa sổ, hoảng hốt quay về màn hình desktop.
“Hửm?”
Không may, hành động này đã lọt vào mắt Thẩm Ý.
“Anh vừa xem cái gì đấy?”
Không lẽ nào, anh ta đang xem mấy thứ bậy bạ đó sao? Nếu không thì sao lại kích động như vậy, thấy mình vào là đóng hết đi?
Nghĩ đến đây, Thẩm Ý còn cố tình liếc qua bàn anh xem có giấy ăn không…
Thẩm Thụy nhận ra ánh mắt của cô, lập tức hiểu được suy nghĩ trong lòng em gái, nhưng giấy ăn thì đương nhiên là có rồi, người bình thường nào mà chẳng để.
Cô lại liếc sang thùng rác xem có giấy ăn đã qua sử dụng không…
Giấy ăn đã dùng mà không vứt vào thùng rác thì vứt đi đâu chứ, này, em gái à em đừng có nghĩ bậy.
Đừng có nghĩ linh tinh! Điểm hảo cảm sẽ tụt đấy!
“Tài liệu học tập thôi. Mà em có chuyện gì à?”
“Thôi bỏ đi.” Hít hít mũi, xác nhận không có mùi gì lạ, Thẩm Ý quyết định không truy cứu hành vi vừa rồi của ông anh nữa, vội nói:
“Lát nữa bạn học của em đến đấy!”
“Đến nhà mình à?”
“Vâng ạ!”
“Được được.”
Thẩm Thụy vỗ ngực đảm bảo: “Không vấn đề gì, lát nữa anh xuống siêu thị mua ít đồ ăn vặt về cho em, à đúng rồi, có cần ăn cơm chung không? Anh vào bếp nấu luôn nhé?”
“A! Không phải ý đó.”
Thẩm Ý thấy anh không hiểu ý mình, có chút sốt ruột. Cô vẫn chưa nói với bạn bè chuyện mình đã làm hòa với anh trai, dù sao thì, chân trước vừa mới chửi anh ta trong nhóm, chân sau đã tha thứ cho anh ta, cũng kỳ quặc quá đi chứ, hơn nữa đây vốn là bí mật nhỏ của riêng cô, đương nhiên sẽ không đi rêu rao khắp nơi.
Nhưng lỡ nói rồi, bảo là Thẩm Thụy không có nhà, chẳng lẽ lại bắt anh ta đang đi giữa đường phải quay về?
Hơn nữa…
Vì sự an toàn tính mạng của Thẩm Thụy, vẫn là đừng để cô bạn kia gặp anh thì hơn, dù con bạn đó chỉ là thánh võ mồm…
Cảm giác như chỉ số thù hận của cô bạn đó với Thẩm Thụy cao một cách khó hiểu!
Tuy nhiên, Thẩm Ý lại cảm thấy nếu trực tiếp đuổi Thẩm Thụy ra ngoài có thể sẽ làm tổn thương trái tim yếu đuối của anh trai mình, đành phải nói vòng vo:
“Ừm, chuyện là thế này, bạn em hơi nhát người lạ, em sợ anh ở nhà bạn ấy sẽ không được tự nhiên.”
“Hửm?”
Đây là ám chỉ mình cần phải tránh mặt sao? Thế thì sao được, ra ngoài rồi thì làm sao mà cày điểm hảo cảm nữa!
Cảm giác như bị mẹ nhập ngay tức khắc, Thẩm Thụy hỏi:
“Bạn nam hay bạn nữ?”
“Bạn nữ ạ!”
“Bạn nữ thì sao lại không cho anh gặp. Khó lắm mới có bạn đến nhà, ít nhất cũng phải tiếp đãi một chút chứ.”
Nếu là mẹ, chắc chắn cũng sẽ trả lời như vậy.
Cha mẹ nào trên đời cũng thế, lúc bạn của con đến nhà, dù đã dặn là không cần tiếp đãi, nhưng rồi cũng sẽ lẳng lặng cầm theo đồ uống hoặc hoa quả, bất ngờ gõ cửa phòng con.
Bạn bè đến nhà thì phải tiếp đãi chứ! Đúng không? Tôi đâu có muốn xem các người đang làm gì đâu nhé!
“Anh có nghe lời em không?”
Nói lý không lại, Thẩm Ý quyết định không nói lý nữa.
Thẩm Thụy mấp máy môi, định phản bác tại sao phải nghe lời em, nhưng đột nhiên nhận ra, đây chính là một ngã rẽ của số phận.
Không nghe lời, trừ điểm hảo cảm.
Nghe lời, tăng điểm hảo cảm.
Vì cái đầu của mình, thỉnh thoảng vứt bỏ sĩ diện của một người anh trai cũng được.
“Được rồi được rồi, đồ ngốc, không nghe lời em thì anh nghe lời ai.”
Chính anh cũng thấy buồn nôn với chính mình.
[Ting! Điểm thiện cảm của em gái +2]
Ấy thế mà con gái lại cứ thích cái kiểu này, haiz…
0 Bình luận