Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo
Chương 24: Tôi chỉ muốn cày chút độ hảo cảm thôi (3)
0 Bình luận - Độ dài: 1,815 từ - Cập nhật:
Con bé này sao mà tinh ranh thế chứ.
Suýt chút nữa bị Bắc Hoa lừa nói ra sự thật, Thẩm Thụy quả thực đã hoảng hồn. Vốn dĩ anh định một thời gian nữa sẽ tự động rời nhóm, nhưng xem ra bây giờ, vì điểm hảo cảm và nhiệm vụ chính tuyến, dù thế nào anh cũng phải tiếp tục hoạt động trong giới 2D của em gái. Thú nhận với em gái?
Anh cũng từng nghĩ đến vấn đề này, nhưng ít nhất cũng phải đợi sau khi nhiệm vụ ngốc nghếch… à không, nhiệm vụ tử thần giai đoạn này kết thúc rồi mới nói với em gái. Điểm thiện cảm hiện tại quá bất ổn, lỡ như con bé coi mình là loại biến thái theo dõi rình rập, điểm hảo cảm tụt dốc xuống âm, chẳng phải mình lại biến thành thằng ngốc sao?
Phải tìm cách khống chế điểm hảo cảm ở mức trên năm mươi, như vậy mới an toàn.
Nói cho cùng, việc quan trọng nhất bây giờ vẫn là cày điểm hảo cảm.
“Các ông ơi, quả này tôi có việc gấp, liên quan đến tính mạng, cần anh em giúp một tay.”
Thẩm Thụy nâng chén trà, nói với hai người trước mặt: “Lần này trông cậy vào các cậu cả.”
“Không phải chứ, Thụy con.” Một gã cao to lực lưỡng nói giọng Đông Bắc hỏi: “Chuyện gì mà nghiêm trọng thế?”
Người này tên là Ngụy Trung, vì tên chỉ khác một chữ so với một vị công công nổi tiếng, nên bạn bè hay trêu gọi anh ta là Công Công. Cũng vì thế, anh ta gọi người khác đều là X con để trả đũa.
Tuy có biệt danh là Công Công, nhưng hình tượng của Ngụy Trung chẳng liên quan gì đến công công[note83182] cả. Gốc gác phương Bắc, anh ta là một gã trai tráng phương Bắc chính hiệu, hào sảng.
“Cứ nghe nó nói đã.”
Người còn lại, đeo kính, trông thư sinh, tên là Trương Hoán Lương. Đừng nhìn vẻ ngoài thật thà của anh ta, thực chất lại là kẻ lắm mưu nhiều kế nhất. Từ nhỏ đã dẻo mỏ, bắt đầu yêu đương từ hồi cấp hai, đến nay số bạn gái đã đổi qua hai con số. Anh ta còn tự mỹ hóa rằng đó là đang tìm kiếm tình yêu đích thực.
Bị em gái đuổi ra khỏi nhà, Thẩm Thụy liền hẹn hai người anh em tốt của mình gặp mặt ở quán cà phê. Tục ngữ có câu, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Vì em gái hiện đang ở cùng bạn học, điều này có nghĩa là trong khoảng thời gian này anh hoàn toàn không có cách nào cày điểm hảo cảm.
Không ai biết ngày mai Thẩm Ý sẽ làm gì, nên Thẩm Thụy quyết định ra tay trước, cày một mẻ thiện cảm lớn.
“Các cậu nói xem, làm thế nào để cày điểm hảo cảm của con gái, là cái kiểu mà, vèo một cái, từ có chút cảm tình với mình, biến thành rất có cảm tình ấy.”
Thẩm Thụy không thể miêu tả cụ thể con số của điểm hảo cảm cho họ, đành phải diễn đạt ý của mình một cách mơ hồ.
“Mày động lòng rồi à.”
Ngụy Trung nhìn cậu bạn thân bằng vẻ mặt bỉ ổi, hỏi: “Cô nào thế?”
“Không phải chuyện đó…” Thẩm Thụy vừa định xua tay phủ nhận, nhưng lại nhận ra nếu nói thật là mình muốn cày điểm hảo cảm của em gái, thì chẳng phải còn tệ hơn sao, đành phải nghiến răng thừa nhận:
“Tạm thời đừng quan tâm là ai, tôi chỉ hỏi có cách nào không, hai người các cậu dù gì kinh nghiệm yêu đương cũng phong phú hơn tôi mà.”
Ngụy Trung cười hiểm hai tiếng, hắn thật sự tò mò về mục tiêu của Thẩm Thụy. Dù sao hai người cũng là bạn bè ngót nghét mười năm, đây là lần đầu tiên hắn phát hiện cậu bạn mình lại có suy nghĩ về phương diện này.
Phải biết rằng, trước đây cả đám còn nghi ngờ giới tính của cậu ta. Người khác đã bắt đầu yêu đương, còn cậu ta đến một mục tiêu cũng chẳng có.
“Cứ để thuận theo tự nhiên đi. Chuyện này sao mà vội được.”
Hắn nói tiếp: “Cứ từ từ, trong lúc tiếp xúc thì thể hiện khía cạnh đàn ông của mình ra, cho người ta thấy cảm giác an toàn, đừng có bám riết như chó con là được. Vả lại, cậu nhiều chiêu trò như thế, tán gái mà cũng phải hỏi bọn này à?”
Bọn họ đều biết, Thẩm Thụy biết rất nhiều thứ, nhiều hơn người thường rất nhiều.
“Không nghe cậu ta nói ‘trong chốc lát’ à? Trọng điểm là ‘trong chốc lát’ đó.”
Trương Hoán Lương uống một ngụm trà, cắt ngang lời Ngụy công công rồi hỏi Thẩm Thụy: “Gấp lắm à?”
“À, phải, chỉ có một hai ngày thôi.”
“Chẳng lẽ cô gái đó sắp ra nước ngoài à? Giờ cậu mới nghĩ đến chuyện theo đuổi người ta?”
Ngụy Trung không nhịn được xen vào.
“Cũng gần như vậy.”
Thấy bị hiểu lầm, Thẩm Thụy dĩ nhiên thuận nước đẩy thuyền, bịa chuyện tiếp.
Trương Hoán Lương suy nghĩ một lúc rồi nói với Thẩm Thụy: “Nếu là kiểu con gái hám tiền thì dễ rồi, cứ vung tiền là xong. Nhưng chắc cậu cũng không có nhiều tiền đến mức ném thẳng chìa khóa xe hay chìa khóa nhà ra trước mặt người ta được.”
“Còn nếu là con gái bình thường thì đúng là khó thật. Cậu quen cô ấy lâu chưa?”
“Khá lâu rồi.”
“Vậy thì còn đỡ, dù sao cậu cũng nói đối phương có chút cảm tình rồi mà.” Trương Hoán Lương chia sẻ kinh nghiệm của mình: “Tạo không khí, gợi lại quá khứ, vẽ ra tương lai.”
“Cụ thể hơn chút được không?”
“Không có cô gái nào không thích lãng mạn cả.” Trương Hoán Lương giải thích: “Chỉ cần không khí phù hợp, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Cậu và cô ấy đã quen nhau lâu như vậy, chắc chắn có không ít kỷ niệm rồi nhỉ. Lựa vài chuyện đáng nhớ, có thể khiến cô ấy cảm động mà nhắc lại. Nhưng quá khứ tuyệt đối không phải trọng điểm, nó chỉ để tăng thêm không khí thôi, trọng điểm là tương lai mà cậu có thể vẽ ra cho cô ấy. Chỉ cần khiến cô ấy rung động, thì độ hảo cảm tăng lên còn không dễ hơn chọc thủng một lớp màng mỏng sao?”
Sao nghe cứ sai sai thế nào ấy nhỉ… Mình là muốn tăng độ hảo cảm của em gái, chứ có phải muốn tăng doanh thu cho khách sạn đâu.
Tuy nhiên, cũng không phải hoàn toàn vô dụng, như lời Trương Hoán Lương nói, không khí phù hợp rất quan trọng.
“Thời gian thì gấp, mà nhiệm vụ thì nặng.”
Trương Hoán Lương tổng kết: “Cậu chỉ có một cơ hội thôi. Hẹn cô ấy ra ngoài được không? Nhớ kỹ, chuyện gì nói trực tiếp được thì tuyệt đối đừng nói qua điện thoại hay WeChat. Hãy để không khí làm cô ấy choáng váng, đừng để sự do dự xóa mất câu trả lời tốt nhất.”
Sao mình cứ có cảm giác hai người này đang nghĩ cách tạo cơ hội cho mình tỏ tình thế nhỉ.
Thẩm Thụy nhìn hai người bạn đang thảo luận sôi nổi, đầu hơi đau. Sao cậu có thể tỏ tình được chứ, đối phương là em gái mình mà.
Thôi xong, lại sắp đi chệch đường ray rồi…
“Đúng rồi. Anh em với nhau cả, cậu đã gấp như vậy thì…”
Trương Hoán Lương rút ví ra, nói với Thẩm Thụy: “Tôi vốn hẹn một cô em tối nay đi xem pháo hoa, ừm, là lễ hội mùa hè ở ngoại ô ấy, khách sạn cũng đặt xong rồi. Nếu cậu hẹn được cô ấy ra ngoài, vé này tặng cậu đấy, cứ cầm đi mà dùng.”
Nói rồi, cậu ta đưa cho Thẩm Thụy hai tấm vé và một hộp bao.
Thẩm Thụy chết lặng.
Tên này, rốt cuộc là chuẩn bị chu đáo đến mức nào vậy.
Thấy vẻ mặt Thẩm Thụy có gì đó khác lạ, cậu ta nghiêm túc khuyên nhủ: “An toàn là trên hết. Đây là vì tốt cho cả hai.”
Không không không, hoàn toàn sai trọng điểm rồi.
“Tiểu Lương Tử, không ngờ cậu lại dùng…”
Ngụy công công cầm lấy cái hộp đã ngăn cách hàng vạn tinh binh, cản trở sự sinh sôi của nhân loại lên, cười khẩy nói: “Size nhỏ à?”
Đại ca ơi, anh cũng sai trọng điểm rồi thì phải.
Thẩm Thụy bất lực. Bạn bè khốn nạn nó là thế này đây, rõ ràng là một chuyện nghiêm túc, liên quan đến tính mạng của mình, vậy mà bị chúng nó biến thành một màn cà khịa so kích cỡ.
Tình bạn của đám con trai, thật đáng sợ.
Thật không có giới hạn.
…
“Chúc cậu tối nay mã đáo thành công.”
Sau một hồi đấu võ mồm tàn khốc, cuối cùng Thẩm Thụy vẫn nhận vé xem lễ hội. Còn cái hộp kia, dĩ nhiên là vật về với chủ cũ.
Anh không dại gì mà nhét nó vào túi mình, để rồi vào thời khắc quan trọng bị em gái bắt gặp, gây ra thêm những rắc rối không thể miêu tả nổi.
“Nhất Nhất, bạn anh cho hai vé xem lễ hội, em có hứng thú không?”
Thẩm Thụy lén chụp ảnh vé rồi gửi cho em gái.
“Oa, có pháo hoa để xem á? Em muốn đi, muốn đi.”
Xem ra pháo hoa vẫn có sức hấp dẫn nhất định với con gái. Thẩm Thụy thầm nghĩ, mình cố gắng một chút, lần này ít nhất cũng phải cày được độ hảo cảm hai con số chứ.
Phải nắm bắt mọi cơ hội được ở riêng với em gái mới được.
“Được thôi, lát nữa anh về đưa vé cho em. Nhưng mà ở ngoại ô, hơi xa đấy, chắc khoảng hơn bốn giờ chúng ta phải đi rồi.”
Thẩm Thụy giơ tay làm dấu OK với hai người bạn, ra hiệu đã hẹn được.
Cả đám đều nở nụ cười ngầm hiểu.
“Dạ, vậy chuyện mẹ cứ phiền anh trai nhé. Lát anh về đưa vé cho em, em đi cùng với bạn học.”
“Cảm ơn anh trai, moah moah.”
Ting! Độ hảo cảm của em gái +1.
Hửm? Hình như có gì đó không đúng thì phải?
0 Bình luận