Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo
Chương 36: Bàn về cách gọi người khác dậy cho đúng cách
0 Bình luận - Độ dài: 2,093 từ - Cập nhật:
Phải nói rằng, sự tồn tại của mẹ quả thật rất vướng víu…
À, Thẩm Thụy không có ý bất kính với mẹ mình, chỉ là nếu mẹ ở nhà, anh hoàn toàn không có cách nào kích hoạt các sự kiện liên quan đến em gái, thậm chí còn không thể lân la đến chỗ cô bé, vì mẹ sẽ khó chịu vì Thẩm Thụy làm phiền con gái học.
Thẩm Ý thật sự đang học, một phần vì điện thoại hỏng, một phần vì có mẫu hậu đại nhân giám sát, cô đâu có cơ hội lén lút làm việc khác.
Cũng chỉ khi có mẹ ở nhà, Thẩm Ý mới nhận ra mình là một học sinh, một học sinh Trung Quốc, hơn nữa còn là một học sinh chuẩn bị lên lớp mười hai, lẽ ra phải vùi đầu vào biển đề vô tận, chứ không phải vướng bận chuyện câu lạc bộ cosplay, chuyện anh trai, chuyện bạn thân, những thứ hoàn toàn không liên quan đến việc học.
Đương nhiên, cô cũng chỉ giả vờ học được một ngày thôi.
Ngày hôm sau, mẹ đi làm, anh trai không quản, Thẩm Ý liền trở lại với bản tính của mình, sáng sớm đã lẻn vào phòng anh trai.
Đêm qua Thẩm Thụy thức cả đêm để nghiên cứu cách tiêu tiền. Đầu tiên là lập ngân sách cho chuyến du lịch, mặc dù mẹ nói tiền của em gái sẽ bù lại cho mình, nhưng Thẩm Thụy nghĩ, đã có hệ thống rồi mà còn xin tiền bố mẹ thì chẳng phải làm mất mặt giới hack game sao. Vì vậy anh vẫn quyết định tự mình gánh chi phí du lịch.
Sau đó, anh lại nghiên cứu xem làm streamer cần những thiết bị gì. Thay máy tính cho cô là điều không thể, chắc chắn sẽ bị bố mẹ cho ăn đòn. Dùng điện thoại livestream cũng được, hơn nữa để em gái cầm điện thoại livestream đi dạo hội chợ truyện tranh cũng là một ý hay, nhưng anh nghĩ, nếu đã không làm với tâm thế chơi bời, thì thiết bị phải đầy đủ.
Đến lúc đó, mua thiết bị về cứ để cả ở phòng mình, để em gái sang phòng mình livestream là được.
Như vậy nếu bố mẹ có nói, cũng là nói Thẩm Thụy bày vẽ mấy thứ này làm gì, chứ không phải con gái lại làm gì gì đó.
Em gái à, có một người anh trai biết suy nghĩ chu toàn cho em như vậy, em nhất định phải biết trân trọng đấy.
Tóm lại, Thẩm Thụy gần nửa đêm mới đi ngủ, nên bây giờ vẫn chưa dậy.
Thẩm Ý biết anh còn đang ngủ, hôm qua bị mẫu hậu giám sát nên cô ngủ rất sớm, dậy cũng rất sớm. Chỉ là, chuyện Tam Điểm hôm qua vẫn chưa giải quyết xong, cộng thêm tâm lý “đã dậy thì phải ăn sáng”, cô cố tình không cho tên heo này ngủ nướng nữa.
Tư thế ngủ của Thẩm Thụy rất chuẩn, không có chỗ nào không lịch sự.
Bật điều hòa, mặc đồ ngủ, không hở hang chút nào.
Dù sao trước đây cũng từng ngủ chung phòng với em gái, nếu có thói quen ngủ nude thì mới là vấn đề lớn.
“Chỉ biết ngủ.”
Không biết từ lúc nào đã coi phòng Thẩm Thụy như phòng mình mà đi lại tự nhiên, Thẩm Ý nhìn ông anh đang ngủ khò khò, bất mãn lẩm bẩm một tiếng, rồi cô định trèo lên người gã này, dùng sức lay hoặc tát cho hắn tỉnh.
Nhưng nghĩ lại, đây chẳng phải là giống hệt cách làm của cô em gái tsundere cuồng anh trai trong một bộ anime nào đó sao?
Làm vậy cứ có cảm giác như mình đang tự dựng FLAG.
Vốn mê tín các loại FLAG trong giới anime, Thẩm Ý từ bỏ ý định “em gái cưỡi mặt làm sao thua được”.
Nói ra thì, mấy bộ anime về em gái thời đầu như “Oreimo”, “Yosuga no Sora”, đều là do gã này lôi mình xem cùng, cũng vì thế mà mình mới dần dần bước vào thế giới anime.
Quả nhiên thành tích của mình không tốt là phải trách anh!
Sau khi cộng thêm một tội nữa cho anh trai, cô quyết định trêu anh một vố.
Thẩm Thụy đang nằm ngửa, Thẩm Ý rón rén đi đến bên giường, cúi người xuống, ghé sát tai Thẩm Thụy, thổi một hơi, rồi nói:
“Onii-chan…”
Thẩm Thụy không có phản ứng.
Thẩm Ý đổi giọng, lại gọi lần nữa: “Onii-chan…”
Lần này Thẩm Thụy có phản ứng, dù sao cũng ghé sát như vậy, âm thanh rất rõ. Chỉ là anh không nghe rõ, liền vô thức xoay người, mở mắt ra.
Xoay người về phía Thẩm Ý.
Mở mắt ra là bốn mắt nhìn nhau.
Thẩm Ý vẫn giữ nụ cười, hít một hơi thật sâu:
“Thằng quỷ kia mau dậy đi mua đồ ăn sáng!”
“Á á á á á á!”
Bất ngờ bị tấn công bằng sóng âm, Thẩm Thụy sợ đến mức hồn bay phách lạc…
Thẩm Ý cười ha hả.
Hoàn hồn lại, Thẩm Thụy cũng mặc kệ độ hảo cảm gì nữa, lạnh mặt kéo em gái lên giường, quyết phải cho cô biết uy nghiêm của anh trai là không thể xâm phạm.
“Tên biến thái siscon kia anh muốn làm gì!”
Nói không hoảng là nói dối, Thẩm Ý rất nhát gan, không chỉ sợ khi thấy sắc mặt bố mẹ không tốt, mà ngay cả khi thấy sắc mặt Thẩm Thụy không tốt, cô cũng sẽ giật mình. Chỉ là vì Thẩm Thụy hoặc là rất chiều chuộng cô, hoặc là khách sáo như mấy năm trước, nên cô rất ít khi thấy vẻ mặt này của anh.
Lúc này, thấy Thẩm Thụy có vẻ thật sự tức giận, còn thô bạo kéo thẳng mình lên giường, cô liền nhũn ra ngay.
“Em, em chỉ đùa với anh thôi mà, anh đừng giận.”
Nói rồi, cô còn vòng tay ôm trước ngực, mặt cũng càng lúc càng đỏ.
Thẩm Thụy không nói một lời, quăng em gái lên trên chăn, rồi kéo chăn cuộn lại, cuộn qua cuộn lại, cuộn luôn em gái thành một cái kén…
Cuộn xong, anh đẩy em gái vào trong cùng của giường, tức là phía sát tường.
Rồi anh lại tìm một tư thế thoải mái, ngủ tiếp…
“Này.”
Mặc dù chỉ cần giãy giụa một chút là có thể thoát ra, nhưng Thẩm Ý vẫn quyết định thăm dò xem anh trai mình định làm gì.
“Này, anh làm thế này với em là sao!”
Cứ như thổ phỉ cướp vợ về rồi quăng lên giường vậy.
Anh cướp về, anh quăng lên giường, rồi anh tự đi ngủ trước là cái quái gì?
Gọi hai tiếng không thấy phản ứng, Thẩm Ý cẩn thận chui ra khỏi chăn, nhìn Thẩm Thụy lại ngủ thiếp đi…
“Anh dậy ngay cho em!”
Nhìn Thẩm Thụy cuối cùng cũng bị lay tỉnh, đối mặt với cô em gái đang cưỡi trên người mà bó tay chịu trói, cô thầm giơ ngón cái cho một cô em gái tsundere nào đó.
Quả nhiên, anime không lừa người, chỉ có cưỡi lên người gọi dậy mới là tư thế đúng đắn nhất.
Đợi Thẩm Thụy mua đồ ăn sáng về, Thẩm Ý nghiêm khắc phê bình hành vi quá khích của anh, còn Thẩm Thụy thì thái độ cứng rắn, cho rằng phá giấc ngủ của anh, dù là em gái cũng không được miễn tội, làm như vậy là không đúng!
Thẩm Ý đáp, anh quen là được.
Quen cái quỷ.
Thẩm Thụy nghĩ, vậy sau này mình muốn ngủ nướng thì điều kiện tiên quyết là tối hôm trước phải làm cho em gái mệt lả không dậy nổi…
Đừng hiểu lầm, anh chỉ muốn tìm việc gì đó cho em gái làm thôi.
Thế là, anh lại đưa nhiệm vụ chính tuyến ra bàn.
Vì để cứu vãn trí thông minh của anh trai, hãy trở thành thần tượng đi cô gái!
“Không đùa với em nữa.”
Ăn sáng xong, Thẩm Thụy lại nhắc lại chuyện hôm qua: “Nhất Nhất, có muốn kiếm tiền không?”
“Đương nhiên là muốn rồi.”
Lần này, Thẩm Ý gật đầu không chút do dự. Mặc dù bạn thân đã từng đề cập với cô, hai người thử nhảy vũ điệu anime, nếu có thể tạo được chút danh tiếng, có lẽ sẽ có chút thu nhập. Nhưng trong lòng Thẩm Ý không đặt nhiều hy vọng vào phương pháp đó.
Không chỉ vì cô muốn mua trang phục cosplay và những thứ khác, cần tiền để thay đổi hiện trạng cạp đất mà ăn của mình, Thẩm Ý cũng muốn tích cóp một khoản tiền để làm một việc, đặc biệt là phải tích đủ trước ngày đó.
Cô biết, nhìn cái kiểu anh trai thanh toán giỏ hàng cho mình, nếu mở miệng xin tiền chắc chắn anh sẽ cho. Nhưng trong lòng Thẩm Ý, thực ra thà xin tiền bố mẹ chứ không muốn mở miệng xin anh trai.
Nhận lì xì là một chuyện, đòi lì xì lại là chuyện khác.
“Thử làm streamer đi em gái!”
Thẩm Thụy dụ dỗ: “Hôm qua rảnh rỗi anh có lướt qua Bilibili, xem mấy streamer trên đó, nói thật nhé, không một ai xinh bằng Nhất Nhất nhà mình. Chỉ ngồi đó nói chuyện phiếm thôi mà cũng có người donate. Anh nghĩ, nếu em gái anh mà lên sóng thì chắc chắn sẽ làm tốt hơn bọn họ nhiều.”
“Livestream kiểu đó ạ?”
Thẩm Ý cũng có biết về livestream trên “Bilibili” mà anh trai nói, cô cũng từng thảo luận với Bắc Hoa, nhưng vì nhiều lý do nên đành bỏ qua.
“Tuy không nhất thiết phải ca hát, nhưng ít nhất cũng phải trò chuyện chứ.” Thẩm Thụy tiếp tục ngon ngọt: “Mấy chủ đề trên đó em quen thuộc hơn, dù là nói về anime hay những thứ khác, cũng sẽ dễ bắt chuyện với khán giả hơn. Hơn nữa, những việc như ra ảnh chính thức, đi hội chợ truyện tranh cũng là nội dung livestream rất hay.”
“Nhưng mà…”
Thẩm Ý có chút do dự, cô nhận ra anh trai mình chẳng giống đang đề nghị, mà như đang cầu xin cô làm vậy. Thật lòng mà nói, cô cũng không hiểu tại sao anh trai mình lại quan tâm đến chuyện này như thế, chẳng lẽ thật sự như lời anh nói, muốn thực hiện những gì mình đã hứa?
Sắp thành người lớn cả rồi, những lời rõ ràng không thể xem là thật này ngay cả Thẩm Ý cũng không tin.
“Những chuyện khác anh lo cho em.”
Thẩm Thụy vỗ ngực cam đoan: “Mọi việc cứ để anh lo. Nhất định sẽ khiến em nổi tiếng.”
Thẩm Ý nhìn anh trai mình bằng ánh mắt có chút kỳ lạ, không biết tại sao anh lại mong cô nổi tiếng đến vậy. Lẽ nào sau khi cô nổi tiếng, anh có thể đi khoe khoang với người khác rằng người này người kia là em gái tôi ư?
Bây giờ suy nghĩ của mấy tên siscon biến thái đều kỳ quặc đến thế sao?
Nổi tiếng… đối với phần lớn mọi người, đây là một chuyện khó có thể cưỡng lại. Dù Thẩm Ý chỉ là một người vô danh trong giới, cô cũng hy vọng mình có nhiều người hâm mộ, ai mà không thích ánh đèn sân khấu, ai mà không thích được vạn người chú ý chứ.
Giống như những đàn anh đàn chị trong giới, được mời đến hội chợ truyện tranh, được làm giám khảo cho các cuộc thi, nghĩ thôi đã thấy thú vị rồi.
Nhưng, điều quan trọng nhất là…
Thẩm Ý liếc nhìn người anh đang tha thiết nhìn mình, nói:
“Vậy em thử xem sao, nếu không được thì thôi nhé.”
Thẩm Thụy mừng như điên trong lòng, cô em gái lười biếng của mình cuối cùng cũng chịu bắt đầu nhiệm vụ rồi!
“Còn nữa, về chuyện anh là Tam Điểm, em rất tức giận, sẽ không dễ dàng tha thứ cho anh đâu!”
“Ai khùng?” [note83264]
“Anh khùng đó! Mau đi viết bản kiểm điểm cho em!”
0 Bình luận