Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo
Chương 29: Không thiếu tiền
1 Bình luận - Độ dài: 4,099 từ - Cập nhật:
Bắc Hoa: Hôm qua chơi siêu vui, moa moa.
Nam Diệp: Ừa, hôm qua đúng là một ngày siêu khó quên, hê hê.
Màn trình diễn pháo hoa hôm qua rất đẹp, lại còn đi cùng Nam Diệp nên bây giờ Bắc Hoa nghĩ lại vẫn thấy lòng vui phơi phới. Giống như bạn mình, là một đứa trẻ sống ở thành phố lớn, cô đã rất lâu rồi không được nhìn thấy pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm xinh đẹp ngoài đời thực.
Hôm nay cô không ra ngoài, dù sao hôm qua về nhà muộn như vậy, ngay cả bố mẹ bình thường không hay quản cô cũng không tránh khỏi nói vài câu. Đã vậy, cô dứt khoát ở nhà tu thân dưỡng tính một ngày, một mặt là để tránh bão, mặt khác cũng là để nghỉ ngơi cho lại sức.
Dù gì thì từ đầu hè đến giờ, cô vẫn luôn bận rộn với đủ các loại tụ tập, hoạt động, chẳng có mấy ngày thực sự ở nhà.
Không phải cứ thích thế giới 2D là auto trạch nam trạch nữ (trạch ở đây là nhà, chỉ người luôn ở nhà, otaku), thực tế không phải vậy. Thích thế giới 2D thực ra cũng giống như thích phim Mỹ, phim Hàn, chỉ là một sở thích rất bình thường. Chứ không phải cứ người của thế giới 2D là nhất định mắc chứng sợ xã hội hay những căn bệnh kỳ quặc tương tự.
Bắc Hoa chính là như vậy, cô thuộc dạng hoàn toàn bị Nam Diệp kéo vào giới này. Đối với thế giới 2D, cô khá thích, lý do thích chỉ đơn giản là vì nó đẹp mà thôi.
Bắc Hoa: Xem ra anh cậu cũng có chút tác dụng đấy, lần này giúp tớ cảm ơn anh ta nhé.
Thẩm Ý không giấu giếm, nói thẳng hai tấm vé đó là do anh trai cô đưa.
Tuy kỳ lạ không biết mối quan hệ giữa hai anh em bây giờ rốt cuộc là thế nào, nhưng Bắc Hoa vẫn lịch sự bày tỏ lòng biết ơn của mình.
Nam Diệp: Cái gã đó thì cần gì cảm ơn chứ.
Bắc Hoa: Anh cậu giờ không quản cậu nữa à?
Nam Diệp: Sao lại hỏi thế?
Bắc Hoa: Không thấy cậu ngày nào cũng chửi anh trai mình, tớ thấy hơi là lạ.
Bắc Hoa hỏi cho có lệ, hôm qua cô đã hỏi rồi nhưng không nhận được câu trả lời nào bổ béo.
Nam Diệp: (icon sợ hãi)
Bắc Hoa: Thôi thôi, tớ không hỏi chuyện này nữa.
Nam Diệp: Không phải đâu, anh ta ấy à, hôm đó bị tớ mắng cho một trận là ngoan ngay. Ừm, chính là như vậy đó.
Bắc Hoa: Hả? Ngoan ngay á? Ý là sao?
Nam Diệp: Ây da, nói chung là tớ nắm được thóp của anh ta rồi, giờ anh ta ngoan ngoãn nghe lời tớ lắm.
Rốt cuộc là mắng một trận, hay là nắm được thóp?
Bắc Hoa luôn cảm thấy lời của cô bạn thân không đáng tin cho lắm, trước sau bất nhất, chẳng khác gì đứa trẻ ba tuổi đang nói dối. Nhưng vì đã nhận được câu trả lời na ná, cô cũng không được đằng chân lân đằng đầu, bèn chuyển chủ đề:
Chơi game không?
Nam Diệp: Oke, đợi tớ chút.
-----
Sau bữa trưa, vì làm sai chuyện đắc tội với em gái, Thẩm Thụy bị mẹ phạt “rửa bát”. Còn mẹ sau khi ăn xong không lâu thì ra ngoài đi mua sắm định kỳ – đồ dùng sinh hoạt trong nhà cũng gần hết, bà phải ra siêu thị mua đồ.
Vốn dĩ Thẩm Thụy muốn thể hiện một chút, xun xoe phục vụ mẹ đi mua sắm, nhưng mẹ lại bắt anh ở nhà trông chừng Thẩm Ý.
Dù gì cũng sắp lên lớp 12, mẹ vẫn muốn giám sát một chút tiến độ học tập của con gái. Tuy nhiên, bà vẫn chưa biết, trợ thủ đắc lực số một của mình đã phản bội từ lâu.
Không, nói là phản bội thì không đúng, phải nói là đã bán luôn cả bản thân mình rồi.
“Mẹ hỏi em làm bài tập đến đâu rồi.”
Đợi mẹ đi rồi, Thẩm Ý chạy vào phòng bếp, nhìn Thẩm Thụy đang hăng say lao động, nói một cách hiển nhiên:
“Thế bài tập của anh làm đến đâu rồi?”
“Chưa làm.”
Thẩm Thụy nói thật. Trong tình huống việc tăng độ hảo cảm không còn cấp bách nữa, anh cần can thiệp vào tốc độ tăng trưởng hảo cảm của em gái – một cách có quy luật, có mục đích để điều tiết vĩ mô độ hảo cảm.
Tức là, giảm một chút độ hảo cảm xuống.
“Thôi được.”
Dù sao bài tập mới giao cho anh hơn một ngày, chưa làm cũng là điều dễ hiểu.
Nghĩ vậy, Thẩm Ý lại dặn dò:
“Tóm lại là đừng quên làm đấy nhé.”
“À đúng rồi.”
Thẩm Ý không quay người chạy về phòng, mà lại chạy đến bên cạnh anh trai, dùng tay chọc vào eo anh, cố tình lạnh mặt đe dọa:
“Mẹ bảo anh mua quần áo mới cho em, anh nghe thấy chưa.”
“Chưa...”
Thẩm Thụy cố tình hát ngược lại với cô.
Bàn tay nhỏ nhắn tóm lấy, dùng sức véo một cái.
“Oái, em học đâu ra chiêu này thế.”
Đau đến mức Thẩm Thụy vội nhảy sang một bên, đối mặt với móng vuốt của em gái, vẻ mặt nghiêm nghị của anh không thể giữ được nữa.
“Không thầy tự thông. Đây là kỹ năng thiên bẩm của con gái, không hiểu đâu nhỉ.”
Thẩm Ý đắc ý cười một tiếng, tiếp tục đe dọa: “Chuyện hôm qua, ờ... hừm, tóm lại là em ghi vào sổ đen rồi đấy, anh không thoát được đâu, đồ biến thái siscon.”
Hôm qua rốt cuộc là ai đã làm gì ai cơ chứ!
Đổi trắng thay đen cũng là kỹ năng thiên bẩm của con gái luôn à?
Tuy nhiên, nhắc đến chuyện hôm qua, bất kể quá trình thế nào, người chịu thiệt chắc chắn là Thẩm Ý, nên Thẩm Thụy dịu giọng nói:
“Nhớ rồi, hỏng một đền ba.”
“Hỏng một đền ba?”
Thẩm Ý lặp lại một lần, dường như nghĩ ra ý gì hay ho, nói: “Coi như anh có chút lương tâm, trong giỏ hàng của em vừa hay có ba bộ Hán phục, anh mua cho em đi thì em sẽ tha thứ cho anh.”
“Để anh xem.”
Đã nói ra lời thì Thẩm Thụy chắc chắn sẽ không nuốt lời. Anh lau tay, nhìn em gái lấy điện thoại ra, mở một ứng dụng mua sắm, vào giỏ hàng, mày mò một lúc, chọn ba món rồi đặt hàng.
Nhìn kỹ lại, ối giời, hơn ba nghìn tệ.
“Đắt quá vậy.”
Thẩm Thụy không rành giá cả mấy thứ này, cứ tưởng một bộ quần áo cũng chỉ như mấy bộ đồ Cos anh từng tìm kiếm, nhiều nhất là hai ba trăm một bộ, nào ngờ giá này lại cao gấp bốn năm lần trong tưởng tượng.
“Chẳng lẽ mua đồ thường, để anh lại giẫm một phát là hỏng à?”
Thẩm Ý vừa xấu hổ vừa tức giận, không nhịn được lại muốn véo anh trai một cái nữa.
Lần này đã bị Thẩm Thụy đề phòng từ trước nên né được.
“Còn dám né, qua đây mau! Không thì em mách mẹ chuyện hôm qua anh làm với em!”
Dù rất muốn phản bác rằng rõ ràng là em tự hôn anh mà?
Nhưng Thẩm Thụy có linh cảm, nếu nói ra câu này, rất có thể anh sẽ biến thành thằng ngốc ngay lập tức.
Thế là anh ngoan ngoãn chịu phạt.
Cái thói quen xấu này không thể để em gái giữ mãi được. Thẩm Thụy nhíu mày nghiến răng nghĩ: Hay là mình đi tập cho người toàn cơ bắp, giảm mỡ xuống rồi xem em còn véo vào đâu.
Cảm thấy mình vừa tự cắm một cái flag kỳ quặc nào đó.
“Được rồi được rồi, mua cho em là được chứ gì.”
Thẩm Thụy đành chịu thua, nói: “Nhưng hơn ba nghìn thì đắt quá.”
“Không vắt khô tiền cưới vợ của anh thì em không mang họ Thẩm.”
“Hửm? Em vừa nói gì thế?” Thẩm Thụy cảm thấy mình nghe nhầm, nhưng vẫn tiếp tục giải thích:
“Em xem, tháng sau chúng ta còn phải đi Thiên Phủ nữa mà.”
Thẩm Ý tất nhiên không phải bắt ép anh trai phải mua quần áo đắt tiền như vậy cho mình, trước khi đưa cho anh xem, cô đã cố tình chọn mấy món giá cao nhất để dọa anh. Thấy đối phương giờ đã chịu thua, cô cũng không ép quá đáng.
“Nè, giỏ hàng cho anh xem đấy, tự anh chọn 3 món thanh toán cho em là được.”
Trong giỏ hàng của cô thực ra có không ít đồ rẻ, từ vài tệ một món phụ kiện, đến vài chục tệ một bộ quần áo đều có. Yêu cầu này cũng không quá đáng.
Cô thực ra chỉ muốn anh trai mua đồ cho mình, còn giá trị thế nào, cô không để tâm.
“Để anh xem nào.”
Thẩm Thụy nhận lấy điện thoại của em gái.
“Đừng có xem lung tung đấy.”
Cô không yên tâm dặn dò một câu.
“Rồi rồi.”
Thẩm Thụy chuyên tâm xem xét giỏ hàng của Thẩm Ý, phải công nhận ham muốn mua sắm của con gái quả thực mạnh mẽ đến đáng sợ. Phụ kiện không bao giờ là đủ, quần áo không bao giờ là đủ, mỹ phẩm cũng không bao giờ là đủ. Ờ, N-độ không gian là cái quái gì vậy? Thôi được, đồ dùng hàng ngày cũng không ít.
Giá của những thứ cô đang quan tâm, ngoài một vài bộ Hán phục và trang phục lolita có giá bốn chữ số ra, những thứ khác thậm chí còn chưa đến năm trăm tệ.
Ồ, có một ngoại lệ, Thẩm Thụy thấy bên trong còn có một chiếc điện thoại Samsung màu hồng, cùng mẫu với của mình.
Điều này cũng bình thường, chiếc điện thoại cô đang dùng là của mẹ dùng thừa lại, gia đình dự định đợi cô thi đỗ đại học sẽ mua cho cô một chiếc điện thoại tốt hơn làm quà.
Nhưng mà nhiều đồ thật, Thẩm Thụy tò mò nhấn chọn tất cả, tổng số sản phẩm là 38, tổng giá 16888...
Trừ đi chiếc điện thoại và mấy món hàng nghìn tệ kia, những món nhỏ khác cộng lại cũng phải mấy nghìn.
“Để nhiều đồ trong giỏ hàng thế này, bao giờ mới mua hết được.”
Thẩm Thụy không nhịn được buột miệng.
“Vốn dĩ là dùng như mục yêu thích mà.”
Thẩm Ý bĩu môi không vui nói: “Xem thông tin giảm giá có gì không tốt, hơn nữa rất nhiều món để một thời gian là link hỏng, anh quản chuyện này làm gì, đến mơ mộng giữa ban ngày cũng không cho em à.”
Đây chính là sự khác biệt giữa anh và cô.
Thẩm Thụy thuộc tuýp người không bao giờ đi lượn lờ mua sắm online cho vui, nhưng một khi đã muốn mua thứ gì, nếu trong tầm ngân sách thì anh sẽ so sánh giá cả ba nơi rồi cho vào giỏ hàng, nếu hai ba ngày không có khuyến mãi thì anh sẽ đặt hàng luôn. Nếu không nằm trong ngân sách, anh sẽ không bao giờ cho vào giỏ hàng.
Còn Thẩm Ý, rõ ràng giống như đa số các cô gái, thấy thứ gì ưng ý là ném vào giỏ hàng, rồi ngày nào cũng ngắm...
Ngắm đến khi link hết hạn, sản phẩm ngừng bán thì thôi.
“Không, không có gì.”
Thẩm Thụy nghĩ một lát, rồi hỏi: “Em có món nào đặc biệt muốn không? Em bắt anh chọn anh cũng khó xử lắm.”
“Món nào cũng muốn cả.”
Thẩm Ý rõ ràng cũng mắc hội chứng khó lựa chọn.
“Anh chọn đi, có tiền thì em chắc chắn muốn lấy hết!”
[Hệ thống]: Đing! Nhiệm vụ thông thường được ban hành.
[Hệ thống]: Mô tả nhiệm vụ: Mỗi cô gái đều có một giấc mơ, mơ rằng một ngày nào đó giỏ hàng của mình sẽ được dọn sạch hoàn toàn.
[Hệ thống]: Yêu cầu nhiệm vụ: Thanh toán các món đồ trong giỏ hàng cho em gái (0/38)
[Hệ thống]: Phần thưởng: Sau khi dọn sạch giỏ hàng sẽ nhận được 10 điểm tích lũy, thất bại sẽ bị trừ 10 điểm.
[Hệ thống]: Lưu ý: Sau khi kết toán, nếu điểm tích lũy là số âm, hệ thống sẽ tự gỡ cài đặt.
Em là điện, em là ánh sáng, là thần thoại duy nhất.
Thẩm Ý em nói xem, em có phải là nhân vật chính trong kịch bản Mary Sue nào không, em nói gì là phải thành hiện thực ngay lập tức phải không?
[Hệ thống]: Thời gian nhiệm vụ đếm ngược. 00:04:59
“Thôi được.”
Nhiệm vụ này thật dứt khoát, hoặc là mua, không mua thì biến thành thằng ngốc, không có gì phải đắn đo.
Thẩm Thụy, chọn tất cả sản phẩm.
Gửi đi thanh toán.
Chọn địa chỉ nhận hàng – chỉ có một địa chỉ nhà.
Thanh toán.
Tìm người thanh toán hộ.
Nhập số điện thoại của mình.
Đing, đã nhận được mã xác nhận.
Lấy điện thoại của mình ra, chọn phương thức thanh toán, số tiền 16888.
Thanh toán.
Nhập mật khẩu.
Thanh toán thành công.
Đing – Tài khoản ngân hàng XX của quý khách với số đuôi 0412 đã chi 16888 tệ vào lúc 12:19, số dư hiện tại...
Thẩm Thụy thấy điện thoại của em gái báo đã thanh toán thành công, liền trả lại điện thoại cho cô, thản nhiên nói:
“Cứ vậy đi.”
Cứ vậy đi, tiền tiết kiệm của tôi ơi...
Lấy điểm tích lũy đi cộng vài điểm trí lực vậy, coi như số tiền này mình dùng để nạp card tăng IQ...
“Anh... anh... anh làm gì thế!”
Thẩm Ý nhận lại điện thoại, thấy anh trai mình đã mua tất cả mọi thứ trong giỏ hàng, phản ứng đầu tiên là kinh ngạc.
Cô ngẩng đầu nhìn anh trai, thấy Thẩm Thụy đang chống hai tay lên bàn, cúi đầu không nói một lời.
“Cứ vậy đi.”
Giọng điệu rất thờ ơ, rất ra dáng tổng tài bá đạo...
“Anh, anh đừng tưởng, tiêu chút tiền, là em, là em sẽ đồng ý nhé?”
Đầu óc Thẩm Ý có chút hỗn loạn, cô phát hiện, anh trai mình gần đây toàn làm những chuyện không thể hiểu nổi. Ví dụ như bây giờ, tại sao lại phải thanh toán hết tất cả tiền.
Là để tạo bất ngờ cho mình?
Được rồi, Thẩm Ý thừa nhận, cô quả thực có bất ngờ, nhưng phần kinh hãi nhiều hơn.
“Trượt tay. Lỡ tay mua hết luôn.”
Thẩm Thụy nhếch mép, toàn bộ gia tài trong nháy mắt vơi đi một phần ba, lúc này tim anh không chỉ rỉ máu, mà là đang phun máu.
“Anh rốt cuộc muốn làm gì?”
Thẩm Ý thấy anh trai không đáp lời, đành cầm điện thoại lên gõ lách cách.
Thẩm Thụy nghi hoặc, không nhịn được hỏi:
“Em đang làm gì thế?”
“Hủy đơn hàng chứ sao, đồ ngốc!”
Thẩm Ý không nhịn được mà trách móc anh trai: “Phải vào từng cửa hàng xin hủy đơn hàng chứ sao, tuy em rất muốn, nhưng... nhưng...”
Nói rồi, mắt cô hơi đỏ lên.
Lần này Thẩm Thụy hoảng thật rồi, anh vốn tưởng bỏ ra một số tiền lớn như vậy, ít nhất cũng tăng được chút độ hảo cảm, kết quả cô đột nhiên lại ra vẻ sắp khóc. Rốt cuộc là sao chứ.
Tiếc tiền à?
Thực ra, suy nghĩ của Thẩm Ý rất đơn giản, tuy nói là muốn hết, nhưng cô cũng biết đây là một yêu cầu quá đáng, không, nói chính xác hơn, là một giấc mơ giữa ban ngày.
Kết quả, người anh ngốc nghếch của cô, không biết là vì hờn dỗi hay muốn thể hiện, đã mua hết tất cả mọi thứ.
Thế này chẳng phải biến cô thành người vô lý hay sao? Thành người tham lam chút tiền cưới vợ của anh trai ư?
Thôi được, dù cô đúng là cảm thấy, thứ gọi là tiền cưới vợ của anh trai vốn không nên tồn tại, nhưng cô cũng không muốn bị anh trai coi là một đứa trẻ vô lý, nên cô cuống lên.
[Hệ thống]: Ký chủ, nếu tỷ lệ trả hàng vượt quá 20%, nhiệm vụ sẽ bị phán định là thất bại.
Không kịp giải thích, Thẩm Thụy giật lấy điện thoại trên tay Thẩm Ý, phát hiện cô đã lặng lẽ hủy sáu món hàng rồi, chủ yếu là những bộ quần áo giá hơn nghìn tệ.
“Không sao đâu.”
Thẩm Thụy cố tỏ ra hào phóng: “Thực ra mấy năm nay anh trai em kiếm được không ít tiền đâu, mười mấy nghìn tệ chỉ là chuyện nhỏ.”
“Anh có tổng cộng từng đó tiền thôi, đừng lừa em.”
Thẩm Ý không tin, muốn giật lại điện thoại.
“Lừa em làm gì, lần trước anh nói với em, đó chỉ là tiền trong tài khoản thanh toán thôi.” Vì cái đầu của mình, Thẩm Thụy không còn quan tâm đến tính hợp lý nữa, đành phải nói dối để dỗ em gái trước.
“Thôi được rồi, hứa với anh, mấy món em đã hủy thì thôi, còn lại đừng hủy nữa.”
Thẩm Thụy khuyên nhủ hết lời: “Coi như anh, bù lại hết những món quà anh nợ em mấy năm nay một lần luôn nhé.”
Nhắc đến chuyện này, Thẩm Ý không tranh giành nữa, chỉ khẽ hỏi:
“Thật không? Thật sự không sao chứ?”
“Thật sự không sao.”
“Cảm ơn anh trai...”
[Hệ thống]: Đing! Độ hảo cảm của em gái +4, độ hảo cảm hiện tại 68.
[Hệ thống]: Đing! Nhiệm vụ hoàn thành, thưởng 10 điểm tích lũy, điểm tích lũy hiện tại 18.
Vậy bây giờ chẳng phải là có thể...
[Hệ thống]: Nhắc nhở ký chủ, tôi sẽ theo dõi xem ngài có trả hàng không đấy...
“Nhớ nhé, tuyệt đối đừng trả hàng, cho dù quần áo không vừa, đồ không thích, chúng ta cũng không trả hàng. Anh... không thiếu tiền...”
-----
Nam Diệp: Tiểu Bắc Tiểu Bắc, cậu có biết có việc làm thêm nào không?
Bắc Hoa: Sao tự nhiên hỏi tớ cái này, tớ cũng đang ăn đất đây.
Nam Diệp: Ừm... muốn kiếm chút tiền mua đồ.
Bắc Hoa: Khó lắm. Nhưng gần đây nghe nói làm streamer hot lắm đấy, hay tớ thử xem? Tớ có một người bạn, tuy không nổi tiếng, nhưng mỗi tháng livestream chơi chơi cũng kiếm được mấy trăm đến một hai nghìn.
Nam Diệp: Làm streamer... tớ sợ bị bố mẹ phát hiện thì sao. Hơn nữa, chúng ta chưa đủ tuổi vị thành niên mà, bây giờ còn hạn chế streamer vị thành niên nữa.
Bắc Hoa: Vậy thì làm video đăng lên, tớ thấy mấy người nổi tiếng toàn được tài trợ với quảng cáo, có mấy cái đó thì chắc chắn có thu nhập thôi.
Nam Diệp: Nghe phiền phức quá...
Bắc Hoa: Cũng được mà, hay là, lần sau chúng ta quay video nhảy thử xem? Cậu chẳng phải vẫn đang học nhảy sao, nhảy wotagei chắc dễ ợt nhỉ.
Nam Diệp: Cái này có thể thử, thôi, không nghĩ nữa, online chơi game đi.
Hai người hẹn nhau cùng chơi một tựa game mobile thi đấu thể thao 5v5 tên là 《Vinh Quang》, có thể nói là game hot nhất trong nước. Vốn dĩ hai cô gái cũng thuộc dạng gà mờ, không hay chơi game, nhưng thấy mọi người xung quanh đều chơi, mình không chơi thì có vẻ lạc lõng, nên đã cùng nhau gia nhập.
Chơi rồi là không dứt ra được.
Tuy cùng là gà, nhưng họ luôn tìm thấy niềm vui trong game.
Nam Diệp chọn xạ thủ, tức là vị trí ADC trong các game MOBA thông thường, Bắc Hoa quen tay chọn hỗ trợ, đi cùng đường với cô để đối đầu với đối thủ.
Đối thủ trong game đều là ngẫu nhiên, trình độ tự nhiên cũng trồi sụt thất thường.
Ván này, rất không may, đối phương rất mạnh, còn đồng đội thì cùng trình độ với hai người.
Không còn nghi ngờ gì nữa, cả hai cùng bị nghiền nát.
Nhưng tình huống này không hiếm gặp, thua riết rồi cũng quen. Cho dù có chết năm lần mới giết được một mạng đối phương, chỉ cần giết được đối phương một lần thôi, hai cô gái cũng đủ vui vẻ một lúc rồi.
“Tiểu Nam Tiểu Nam, mau đến cứu tớ.”
“Đến đây đến đây, cậu cầm cự đi...”
Kết quả, cả hai đều bị một mình đối phương giết chết.
Bắc Hoa: (icon khóc)
Nam Diệp: (icon khóc)
Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, nhưng khó tránh khỏi, đôi khi sẽ gặp phải những kẻ đáng ghét.
“Cặp đôi oan gia bên kia, đừng tưởng giết tao một lần là ghê gớm, tao cân cả team chúng mày bây giờ.”
Đối phương bắt đầu khiêu khích.
Thôi được, hai cô gái quyết định nhịn.
“Đánh đấm cái gì thế, chơi xạ thủ mà KDA 1/6/1, có biết chơi không?”
Đồng đội cũng bắt đầu cà khịa.
Thẩm Ý không vui, bị một kẻ 0/3/0 đi dạo cả trận cà khịa.
“Liên quan gì đến cậu, lo chơi phần của mình đi.”
Bắc Hoa tức giận, đáp lại một câu.
Sau đó là màn khẩu chiến ba phút – vì ba phút sau, nhà chính bị phá.
Bắc Hoa: A, tức chết đi được, mình thì gà mà cứ thích đổ thừa cho người khác.
Nam Diệp: Lần sau tớ nhất định phải luyện một tướng thật mạnh, cho bọn họ biết tay.
Bắc Hoa: Oke. Tớ hỗ trợ cho cậu, còn chơi nữa không?
Nam Diệp: Ừm. Đợi chút.
Thua một ván lại còn bị công kích bằng lời nói, Thẩm Ý thực ra không muốn chơi tiếp nữa, vì điều này thực sự làm hỏng tâm trạng vui vẻ mong manh của cô.
Nhưng cô cũng không muốn từ chối cô bạn thân của mình, thế là, cô nghĩ ra một ý hay.
“Anh trai, anh trai ơi.”
Cô lại một lần nữa không gõ cửa mà xông thẳng vào phòng anh trai mình.
Thẩm Thụy giật mình một cái, may mà lần này, anh chỉ đang nằm trên giường lướt điện thoại, không làm chuyện gì khác.
Em gái à, không phải em nói có thể gõ chữ thì việc gì phải nói sao, nhắn tin WeChat có phải tốt hơn không, tự nhiên xông vào thế này dọa chết anh trai đây mất.
Thẩm Thụy thầm than xong, ngồi dậy từ trên giường, hỏi em gái:
“Sao thế?”
“Anh có chơi Vinh Quang không?”
Thẩm Ý hỏi thẳng vào vấn đề.
“Có chơi.”
“Vậy anh chơi có giỏi không?”
“Cũng tàm tạm.” Lời này không phải khiêm tốn, càng không phải khoác lác, trình độ của Thẩm Thụy đúng là ở mức “tàm tạm”. Theo hệ thống xếp hạng của game là Đồng/Bạc/Vàng/Kim Cương/Tinh Diệu/Vương Giả, Thẩm Thụy đang ở hạng Tinh Diệu.
Coi như là chơi khá ổn rồi, nhưng so với những cao thủ hàng đầu thì còn kém xa.
Anh không đặc biệt thích chơi game, phần lớn là chơi cùng bạn cùng phòng ở đại học. Chơi tổ đội mãi rồi cấp bậc cũng lên theo, nhưng độ thành thạo game, so với những người có kinh nghiệm chiến đấu hàng nghìn, hàng vạn trận thì còn kém xa.
“Em vừa chơi tổ đội với bạn thua, anh chơi cùng bọn em được không?”
Hửm? Thẩm Thụy vừa mới nghĩ, độ hảo cảm tăng nhanh quá, có vẻ như cơ hội đã đến rồi.
Troll em gái mình hai ván, cũng không quá đáng đâu ha?
1 Bình luận