Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo
Chương 30: Đến giờ chơi game rồi
1 Bình luận - Độ dài: 3,265 từ - Cập nhật:
Khi vào giao diện lập đội trong game, Bắc Hoa rất thắc mắc khi thấy có thêm một người, một người có nickname là “XT Chi Shi La”.
Ai đây?
Cô không khỏi nghi hoặc, tuy Nam Diệp thỉnh thoảng cũng mời người khác chơi cùng, nhưng đa số là bạn cùng lớp, người này cô mới gặp lần đầu.
Xem thông tin, hạng Đồng... tài khoản phụ à?
Nam Diệp: Anh trai tớ, tớ bảo anh ấy vào gánh bọn mình.
Quan hệ hai anh em đã tốt đến mức có thể cùng nhau chơi game rồi sao? Bắc Hoa tuy kinh ngạc về tốc độ thăng hoa tình cảm của hai anh em họ.
Bắc Hoa: Oke~
Bắc Hoa: Cảm ơn vé hôm qua nhé~
Nhưng cô vẫn rất lịch sự bày tỏ lòng biết ơn, dù sao, bây giờ vẫn chưa phải lúc vạch trần anh ta – cô luôn cảm thấy, Tam Điểm chính là người này.
XT Chi Shi La: Chào cậu, tớ là người mới, nếu có tạ thì đừng để ý nhé.
Hừ, tốt nhất anh là một con gà mờ chính hiệu. Không được, ván này mình phải thể hiện thật tốt, ít nhất phải chơi hay hơn cái người anh trai không dưng xuất hiện này, nếu không sau này Nam Diệp cứ bám lấy anh ta thì sao.
Bắt đầu tìm trận, vào game...
Nghĩ vậy, Bắc Hoa nhanh chóng chọn tướng hỗ trợ mà mình giỏi nhất, một cô bé loli có khả năng hồi máu rất mạnh.
Bắc Hoa: Tiểu Nam Tiểu Nam, đi đường dưới nào.
Giống như các game MOBA thông thường, bản đồ của Vinh Quang cũng là một chiến trường ba đường. Thông thường năm người chơi, một người đi đường trên, một người đi đường giữa, hai người đi đường dưới, người còn lại sẽ vào rừng farm quái, đồng thời chịu trách nhiệm dẫn dắt nhịp độ cả trận.
Nam Diệp: Oke.
Nam Diệp chọn một xạ thủ nữ. Bắc Hoa, người thường xuyên chơi game với cô, biết rằng Nam Diệp bình thường rất ít khi chơi tướng này, vì cô chơi rất tệ. Lý do chọn cũng chỉ vì tạo hình đẹp mà thôi.
Áp lực lớn quá, Bắc Hoa thầm nghĩ, là một người chơi hỗ trợ, trong tình huống Nam Diệp chuẩn bị chơi linh tinh, cô rất khó lật kèo. Nhưng như vậy cũng tốt, nếu thua, cứ đổ lỗi cho cái gã kia quá tạ/không gánh nổi/có biết chơi không...
Trong game chẳng phải thường nói thế sao, không có khả năng một chấp chín thì đừng có dắt gái đi chơi đôi phát cơm chó.
Hai đồng đội còn lại, một người chọn một pháp sư mạnh, người còn lại chọn đi rừng. Còn anh trai của Thẩm Ý thì chọn một tướng miễn phí cho người mới – một tanker tên là Vương Á Sắt.
Bắc Hoa không nhịn được mà gõ chữ: XT không đổi tướng khác à?
Gọi anh ta là anh trai, Bắc Hoa không làm được; gọi là Thẩm Thụy, có vẻ cũng không ổn. Nên Bắc Hoa vẫn dùng hai chữ cái đầu trong nickname để gọi.
XT Chi Shi La: Sao cũng được.
Thái độ qua loa quá. Xem ra là hoàn toàn không coi trận game này ra gì rồi, hừ, vậy thì để xem màn trình diễn của anh, đợi hết trận sẽ phê bình anh một trận ra trò...
Nếu cô cũng có thanh hảo cảm, thì độ hảo cảm đối với Thẩm Thụy có lẽ còn âm nặng hơn cả em gái anh lúc trước.
Mặc dù, hai người chưa từng tiếp xúc nhiều.
Trận đấu bắt đầu –
“Anh trai, anh ở đường trên đánh cẩn thận nhé. Em với bạn sẽ cố thủ... còn lại nhờ vào anh hết.”
Vì chơi chung, hai anh em đương nhiên sẽ không ở hai phòng riêng biệt. Phòng khách không bật điều hòa, phòng của Thẩm Ý lại không cho Thẩm Thụy vào, nên cả hai đành ngồi trong phòng của Thẩm Thụy.
Thẩm Thụy ngồi trên ghế trước bàn máy tính, Thẩm Ý chiếm lấy giường của anh trai, khoanh chân ngồi trên đó.
Cô cũng biết trình độ mình kém, nên sau khi nói rõ rằng mình sẽ cố gắng không feed, cô hoàn toàn đặt hy vọng chiến thắng lên vai Thẩm Thụy.
Thẩm Thụy tất nhiên sẽ không đưa cô đến chiến thắng rồi.
Với cái tên được đặt từ tận đáy lòng, anh lờ đi tín hiệu cầu cứu từ khu rừng, giống như một người chơi mới, lao thẳng lên đường trên.
Feed mạng đầu tiên thì khó coi quá. Cứ quan sát tình hình đã.
Nghĩ vậy, anh điều khiển nhân vật đi vào tầm nhìn của đối phương, không đi vào phạm vi tấn công của trụ, lượn lờ chờ tướng đối phương xuất hiện.
Hai bên đường có những bụi cỏ, theo thiết lập, người chơi bên ngoài bụi cỏ không thể nhìn thấy người chơi bên trong.
Thẩm Thụy lượn lờ một lúc thấy chán, bèn định nấp vào bụi cỏ, dọa người chơi đối phương một phen.
Kết quả, vừa bước vào bụi cỏ...
Trên màn hình đột nhiên xuất hiện năm thanh máu màu đỏ.
Thôi, bỏ cuộc.
CHIẾN CÔNG ĐẦU!
“Oa, anh trai sao lại feed mạng đầu rồi?”
Thẩm Ý không nhịn được mà phàn nàn một câu, còn Thẩm Thụy chỉ đành cười khổ, nói: “Không ngờ đối phương năm người nấp trong bụi cỏ...”
Năm người chơi đối phương rõ ràng không đi theo lối chơi thông thường là mỗi người một đường, mà cả năm người ngay từ đầu đã chạy thẳng vào bụi cỏ này, mai phục sẵn, chỉ cần có ai xuất hiện, hoặc ngây ngô lao vào như Thẩm Thụy, thì gần như chắc chắn có một mạng.
Nhưng cái gì cũng có hai mặt, tuy lấy được mạng đầu giúp tăng sức mạnh cho một tướng của đối phương, nhưng trong một tựa game có nhịp độ được đẩy nhanh cố ý thế này, điều đó cũng đồng nghĩa với việc, những người còn lại sẽ mất đi không ít tiền và kinh nghiệm vì lãng phí thời gian trên đường lính.
Tất nhiên, anh sẽ không nhắc nhở em gái mình mau chóng tận dụng thời gian đẩy trụ đẩy lính, lỡ thắng thì sao.
Thẩm Thụy liếc nhìn em gái, thấy cô đang cúi đầu điên cuồng bấm điện thoại, thầm nghĩ trận đấu đâu có kịch tính đến thế, trong lòng có chút tò mò, bèn rướn cổ cố nhìn trộm.
Hóa ra con gái chơi game là như thế này à, chẳng cần biết hiệu quả kỹ năng, chẳng quan tâm mục tiêu thi triển, cứ thấy biểu tượng sáng lên (hồi chiêu xong) là bấm lia lịa…
Thế mà cũng leo lên được hạng Vàng cơ đấy…
Cô em gái Thẩm Ý và bạn học của nó đều ở hạng Vàng. Còn Thẩm Thụy, người cố tình lập một tài khoản clone, chỉ là một tên Đồng đoàn rác rưởi.
Tân binh ngước nhìn thao tác cao cấp của các đại lão.
Thẩm Thụy liếc nhìn hai giây rồi thu lại ánh mắt, điều khiển nhân vật vừa hồi sinh của mình một lần nữa lao lên đường trên.
Vì lãng phí thời gian do bị hạ gục và chạy đường, cấp độ và kinh tế của Thẩm Thụy đều thua kém hai đối thủ bên kia, cậu quyết định chơi co cụm, nấp dưới trụ phòng thủ nhà mình để hít kinh nghiệm.
“A, Tiểu Bắc cậu chạy mau, đừng cứu tớ.”
Ở đường dưới, hai cô nàng bị người đi rừng của đối phương gank úp, thanh máu tụt dốc không phanh. Dù Bắc Hoa cố gắng hồi máu hai lần cũng không thể xoay chuyển tình thế. Còn Thẩm Ý vì quá mải mê giao tranh ác liệt nên quên mất mình chưa bật mic mà đã hét lên.
Chẳng mấy chốc, đối phương đã có được cú đúp, màn hình của hai cô nàng đồng loạt chuyển sang màu xám.
Ngay sau đó, người đi rừng bên mình cũng chạy xuống đường dưới. Thấy hai tướng địch một đứa còn tí máu, một đứa còn nửa cây, hắn không chút do dự mà lao thẳng tới.
Lao lên, chưa kịp tung kỹ năng đã bị hai tướng địch đánh cho mất nửa cây máu. Sau đó, hắn có một pha di chuyển lạng lách hoa cả mắt, cuối cùng cũng tung được một kỹ năng vào tướng địch thấp máu, hoàn thành combo trao đổi mạng.
Không lâu sau, pháp sư đường giữa bên mình chạy đến hỗ trợ cũng đã tới chiến trường, nhưng tình hình của anh ta còn thảm hơn. Một mặt bị pháp sư đối phương bám theo sau lưng, mặt khác lại bị người đi rừng còn nửa máu đang hăng tiết của địch chặn ở phía trước. Sau một pha di chuyển không ai hiểu nổi, anh ta bị hạ gục mà chưa kịp tung ra một kỹ năng nào.
Tỉ số ngay lập tức đổi thành 1:5.
Lãng Lý Bạch Long (Đi rừng): Toàn một lũ tạ, 6 phút đầu hàng.
Thẩm Thụy lười để ý đến hắn, vì một khi trả lời lại, có thể trận đấu sẽ biến thành một cuộc khẩu chiến. Dù muốn chơi cô em gái một vố, nhưng cậu không muốn để mấy tên anh hùng bàn phím này làm ảnh hưởng tâm trạng.
Thế là cậu vẫn tiếp tục lượn lờ ở đường trên, thỉnh thoảng bị tướng địch đánh cho vài cái, chuẩn bị tìm một cơ hội tốt khác để lên bảng đếm số.
Dù sao chỉ đi lượn thôi thì chưa đủ, nhỡ đâu em gái không đổ tội lên đầu mình thì sao, phải kéo cả đội sụp đổ mới được.
Nghĩ vậy, cậu phát hiện pháp sư đường giữa bên mình lại một lần nữa ra đường, trong khi đường giữa bên kia đã có ba người bày ra thế trận chuẩn bị tấn công mạnh…
Ép giao tranh để phá nát nhịp độ trận đấu!
Mặc kệ tình trạng trụ phòng thủ đường trên, Thẩm Thụy giơ cao thanh trường kiếm, trực tiếp lao từ sông ra đường giữa. Thấy anh trai mình ra vẻ chuẩn bị gánh team, Thẩm Ý cũng gọi cô bạn của mình cùng chạy ra đường giữa. Cô nghĩ, bốn người đánh ba người thì kiểu gì chẳng thắng.
Giao tranh nổ ra trong chớp mắt.
Cậu không quan tâm đến vị trí của đồng đội, cũng chẳng để ý vị trí giao tranh có quá gần trụ phòng thủ hay không, cứ thế giơ vũ khí lên, nhắm thẳng vào vị tướng nhiều máu nhất của đối phương mà lao vào.
Pháp sư đường giữa thấy đồng đội sắp lao lên cũng tiến một bước, tung trước vài kỹ năng.
Tất cả đều trượt.
King Arthur của Thẩm Thụy lúc này đã lộ diện trong tầm nhìn của đối thủ. Bọn họ phản ứng lại, vị tướng nhiều máu nhất kia không biết là bị khí thế của cậu dọa sợ, hay là đang dụ kèo một cách có chiến thuật, liền lùi lại về phía đồng đội mấy bước. Mãi cho đến khi kỹ năng của đồng đội hắn bay thẳng vào mặt Thẩm Thụy, hắn mới quay người chuẩn bị chiến đấu.
Thẩm Thụy gần như bị bốc hơi trong nháy mắt.
Cùng lúc đó, pháp sư đường giữa muốn hóng chuyện kia cũng vì dâng lên quá cao mà bị đối phương hạ gục.
Tỉ số đổi thành 1:7.
“Oa, pháp sư đường giữa này sao yếu thế.”
Không hiểu sao, rõ ràng là pha lao vào tự sát của Thẩm Thụy đã hại người ta, Thẩm Ý vẫn buông lời chê bai người chơi qua đường kia, rồi vội vàng rút lui khỏi chiến trường.
Thẩm Thụy liếc trộm em gái, thấy cô đang hăng say combat với quái rừng, còn cô bạn Bắc Hoa của cô thì luôn theo sát gót trong vai trò một y tá cá nhân.
Em có thể có chút kiến thức game, nhận ra là anh đang cố tình troll em không hả.
Lãng Lý Bạch Long (Đi rừng): King Arthur ngu X.
Đấy, vẫn có người thông minh nhận ra mình là một thằng tạ mà.
Sợ em gái sẽ đáp lời đối phương, Thẩm Thụy vội nói với cô: “Đừng để ý đến hắn ta.”
“Biết rồi, em có thích cãi nhau trong game đâu.” Thẩm Ý tranh thủ đáp lời anh trai, nói: “Qua đây qua đây, ba chúng ta đi chung với nhau, xem ai giết được mình.”
Mặc dù ba người đi chung sẽ khiến kinh tế và kinh nghiệm bị thọt, nhưng Thẩm Thụy vốn không đặt mục tiêu chiến thắng, nên cứ nghe theo lời em gái, cả ba người dính lấy nhau.
Thẩm Thụy đang định giở trò, liền chạy vào tầm nhìn của đối phương lượn một vòng, rồi dẫn hai cô em gái lảo đảo đi về phía con boss nhỏ ở bờ sông.
Trong lòng cậu thầm nghĩ, kiểu gì chúng mày cũng sẽ tới bắt lẻ thôi.
Thế nhưng, đối phương không hề nhận ra đây là cơ hội mà Thẩm Thụy tạo ra cho họ. Với Thẩm Thụy làm tanker, Thẩm Ý gây sát thương, Bắc Hoa hồi máu, ba người thuận lợi hạ gục con boss.
Khoảng cách kinh tế được rút ngắn một chút.
Thẩm Thụy có hơi kỳ lạ tại sao Bắc Hoa không hồi máu cho mình, nhưng cậu cũng không chủ động đòi hỏi, cứ giữ mức máu nguy hiểm như vậy, vừa hay để dụ dỗ đối phương.
Sáu phút đã đến, Lãng Lý Bạch Long khởi xướng đầu hàng.
Thẩm Thụy vừa bấm từ chối thì phát hiện ra ngoài mình ra, tất cả những người khác đều đã bấm đồng ý.
(′? ??`), thế mà đã chịu thua rồi à? Mình còn chưa làm gì cả mà.
“Tức quá đi, thua liên tiếp mấy trận rồi.”
Sau khi đầu hàng, Thẩm Ý ném điện thoại xuống giường một cái, rồi mới quay sang phàn nàn với Thẩm Thụy: “Dạo này ghép trận toàn gặp đối thủ mạnh thôi.”
“À, là do anh chơi gà quá.”
Thẩm Thụy cố lái câu chuyện theo hướng này.
“Thôi thôi, không trách anh đâu, tài khoản của anh mới lập, lại chẳng có tướng.”
Thẩm Ý ngược lại còn an ủi anh trai mình: “Đánh không lại là chuyện bình thường mà.”
…
Đúng là một cô em gái lương thiện, rõ ràng anh đang tìm mọi cách để troll em, vậy mà em còn nói tốt cho anh.
Thẩm Thụy thầm nghĩ, vừa rồi mình đã “thay” em gái mua nhiều đồ như vậy, có lẽ độ hảo cảm trong hai ngày này khó mà giảm xuống bằng mấy trò phá phách vặt vãnh này được.
Mà giảm độ hảo cảm đột ngột thì Thẩm Thụy lại không dám thử, lỡ chơi quá trớn thì không hay.
“Vậy mà đã thua liền năm trận rồi…”
Thẩm Ý lại cầm điện thoại lên xem lịch sử đấu của mình, đập vào mắt là một hàng dài những thất bại, dù là người không quan tâm thắng thua như em ấy cũng có chút buồn bã.
“Muốn quá…”
“Khoan đã!”
Đã đoán trước được em gái sắp nói gì, Thẩm Thụy vội ngắt lời, nhỡ em ấy nói muốn thắng liền năm trận thì sao? Thẩm Thụy cũng đâu có trình độ một cân chín, cho dù có chơi hết sức, với đồng đội gà mờ và feed mạng thế này, thắng liền năm trận nói dễ hơn làm.
Với cái tính nết của hệ thống XT, nếu em ấy nói ra, khéo lại thành một nhiệm vụ nữa.
“Sao thế anh, tự nhiên nói to vậy.”
“Anh đột nhiên nhớ ra một chuyện rất quan trọng.”
Thẩm Thụy nói với em gái một cách rất nghiêm túc: “Em có nhớ hồi nhỏ lúc sinh nhật mình đã ước như thế nào không?”
“Ý gì vậy?”
Thẩm Ý không theo kịp nhịp của anh trai mình nữa.
“Ý là những điều mình muốn mà nói ra thì sẽ không linh nữa. Phải thầm niệm trong lòng mới có tác dụng.”
“Chẳng hiểu anh nói cái này để làm gì.” Thẩm Ý rõ ràng không bắt được ý của anh trai, cô bĩu môi nói: “Em chỉ muốn thắng một ván game thôi, có liên quan gì đến ước nguyện đâu.”
Ủa?
Nghe em gái nói xong, Thẩm Thụy theo phản xạ chuẩn bị sẵn sàng đón nhận nhiệm vụ, nhưng đợi một lúc vẫn không thấy thông báo nhiệm vụ nào.
May quá may quá, mấy cái nhiệm vụ vớ vẩn này mình thật sự không muốn nhận.
[Ting! Nhiệm vụ thông thường được ban hành.]
[Mô tả nhiệm vụ: Sau khi trải qua chuỗi năm trận thua, em gái đã mất đi niềm tin vào cuộc sống, đang rất cần một trận thắng tưng bừng để lấp đầy nỗi buồn trong lòng.]
[Yêu cầu nhiệm vụ: Lập đội cùng em gái và giành chiến thắng trong trận đấu tiếp theo.]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Thắng trận nhận 1 điểm, thua trận trừ 1 điểm.]
[Lưu ý: Sau khi kết toán, nếu điểm là số âm, hệ thống sẽ bị gỡ cài đặt.]
[U, như ngài mong muốn, ban hành nhiệm vụ cho ngài đây.]
“…”
Thẩm Thụy lười bình luận về hệ thống XT, nhưng nhiệm vụ này dù thắng hay thua cũng chỉ chênh lệch 1 điểm, thắng thì tốt, thua cũng không có vấn đề gì lớn.
Nhưng kiến tha lâu cũng đầy tổ, điểm tích lũy là sự đảm bảo quan trọng cho cuộc sống hack game sau này của cậu.
Dù sao cũng không giảm được độ hảo cảm, vậy thì nhân cơ hội này thể hiện một phen vậy.
“Nào nào, lần này anh trai nghiêm túc rồi đây, chúng ta chơi thêm ván nữa.”
“Vâng vâng.”
Hai mươi phút sau…
[Ting! Nhiệm vụ thất bại, trừ 1 điểm, điểm hiện tại là 17.]
“Tức quá, lại thua rồi! Rõ ràng anh đã đè bẹp đối phương, thế mà sao nhà lại mất! A, ván sau nhất định phải thắng, anh ơi, làm ván nữa.”
[Ting! Nhiệm vụ thông thường được ban hành.]
[Mô tả nhiệm vụ: Sau khi trải qua chuỗi sáu trận thua, em gái đã hoàn toàn mất đi niềm tin vào cuộc sống, đang rất cần một trận thắng để lấp đầy nỗi tuyệt vọng trong lòng.]
[Yêu cầu nhiệm vụ: Lập đội cùng em gái và giành chiến thắng trong trận đấu tiếp theo.]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Thắng trận nhận 1 điểm, thua trận bị trừ 1 điểm.]
[Lưu ý: Sau khi kết toán, nếu điểm là số âm, hệ thống sẽ bị gỡ cài đặt.]
“Nào nào, Nhất Nhất em mời anh đi, anh không tin là không thắng nổi.”
…
[Ting! Nhiệm vụ thông thường được ban hành.]
[Mô tả nhiệm vụ: Sau khi trải qua chuỗi bảy trận thua…]
…
[Ting! Nhiệm vụ thất bại, trừ 1 điểm, điểm hiện tại là 15.]
Hai anh em đồng thời ném điện thoại lên giường.
1 Bình luận