Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo
Chương 31: Giờ chơi game kết thúc
0 Bình luận - Độ dài: 2,272 từ - Cập nhật:
Thua game thì cũng thua rồi, dù sao chơi game giảm điểm tích lũy… à không, giảm chỉ số IQ cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai.
Thẩm Thụy tự an ủi mình vài câu, mấy ván vừa rồi cậu đã thi triển vượt xa trình độ bình thường, dù dùng tướng miễn phí ban đầu cũng lần lượt có được những pha siêu thần, nhưng khổ nỗi, kẻ địch không chỉ có năm người.
He he, tôi nhớ mặt người nào đó rồi đấy.
Tất nhiên, có tiếp tục chơi game hay không, chuyện này không phải do Thẩm Thụy quyết định.
“Không chơi nữa. Hôm nay chơi game không xem hoàng lịch.”
Thẩm Ý rõ ràng cũng bị tổn thương, con gái là sinh vật có nội tâm vô cùng nhạy cảm, hôm nay thua thảm như vậy, có lẽ phải mất vài ngày mới hoàn toàn nguôi ngoai được.
Nghe em gái từ bỏ chống cự, Thẩm Thụy cũng thở phào nhẹ nhõm. Cậu ném chiếc điện thoại đang hơi nóng lên bàn học, nói với em gái: “Game có hại cho sức khỏe, không hại gan thì cũng hại thận.”
“Trước đây chẳng phải anh cũng chơi game suốt ngày à.”
Lẩm bẩm một câu xong, Thẩm Ý đột nhiên nhớ ra hình như ngày mai điện thoại mới của mình sẽ được giao tới, thế chẳng phải là có thể tạm biệt cái điện thoại màn hình vừa nhỏ, máy vừa giật lag này rồi sao?
Chơi game chắc chắn sẽ được buff thêm.
Nhưng…
“Chết rồi, giải thích với mẹ thế nào đây.”
Thẩm Ý bắt đầu cầu cứu anh trai, tuy sắp được đổi điện thoại mới, nhưng rõ ràng là không qua được ải của mẹ rồi, thấy con gái cầm một chiếc điện thoại mới chắc chắn mẹ sẽ hỏi, sẽ tra xét. Còn giấu giếm ư? Có lẽ giấu được một hai ngày, nhưng tuyệt đối không thể giấu được cả năm.
“Giải thích với mẹ thế nào là sao.”
Thẩm Thụy uống một ngụm nước, hỏi với vẻ kỳ lạ: “Em lại làm chuyện gì rồi à?”
“Không phải mà, là điện thoại, điện thoại đó, không phải anh mua điện thoại mới cho em sao! Mẹ chắc chắn sẽ biết thôi.”
“Ồ ồ, chuyện này à.”
Thực ra Thẩm Thụy không nhớ rõ những thứ trong giỏ hàng nữa, nghĩ lại thì đúng là có một chiếc điện thoại cùng kiểu với mình, cậu sờ sờ đám râu mới mọc lún phún trên cằm, nói:
“Thì cứ nói là anh mua cho em.”
“Mẹ chắc chắn sẽ nói anh tiêu tiền lung tung.”
Thẩm Ý tất nhiên biết, ngoài việc nói là anh trai mua cho mình ra thì không còn cách nào khác. Nhưng cũng phải tìm một lý do mua điện thoại hợp lý chứ.
“Dễ thôi mà.”
Thẩm Thụy lấy điện thoại của em gái, giơ qua đầu, hỏi:
“Đập được không?”
Em gái nhanh chóng hiểu ý cậu, cứ coi như là cậu làm hỏng điện thoại của cô rồi đền cho là được. Dù sao cái điện thoại cũ nát này cũng không bán hay tái sử dụng được, nhân tiện tiêu hủy luôn cũng không tiếc.
Dù sao tạm thời cũng không có việc gì đặc biệt cần dùng điện thoại.
Nghĩ vậy, cô nói với anh trai: “Để em đập, để em đập.”
Xem ra những ấm ức trong game đã khiến cả hai anh em đều ngứa tay muốn đập điện thoại.
“Không sao, dù sao đập một lần chưa chắc đã hỏng.”
Thẩm Thụy dứt khoát ném mạnh chiếc điện thoại xuống đất một cái, nhưng hình như điện thoại càng cũ thì chất lượng càng tốt, cú ném này chẳng hề hấn gì. Cậu liền nhặt điện thoại lên, ném cho em gái xử lý tiếp.
“Cho chúng mày troll tao này!”
Em gái giận dữ ném.
“Cho chúng mày cướp bùa của tao này!”
Em gái giận dữ ném lần 2.
“Cho chúng mày không chịu thủ nhà này!”
Em gái giận dữ ném lần 3.
Thẩm Thụy thấy trên sàn nhà mình xuất hiện từng vết lõm nhỏ, đau lòng nói: “Được rồi được rồi, sàn nhà đắt tiền lắm, thế là đủ rồi.”
“Ồ ồ.”
Thẩm Ý lấy điện thoại ra kiểm tra, màn hình cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt, nhưng vẫn có thể sử dụng bình thường.
“Thẩm Thụy, con đang làm gì thế, loảng xoảng cả lên, Nhất Nhất đang ở trong phòng con à?”
Tiếng động đập đồ đã kinh động đến người mẹ vừa từ siêu thị trở về.
Vừa nghe thấy tiếng mẹ, Thẩm Ý liền theo phản xạ rụt cổ, gù lưng, khom ngực, rồi bày ra vẻ mặt dễ thương cầu cứu anh trai.
“Ngồi qua đây.”
Thẩm Thụy nhanh trí suy nghĩ, dù sao mẹ cũng đã dặn dò mình phải trông em gái làm bài tập nghiêm túc, kết quả mình không những không trông em ấy làm bài, mà còn rủ em ấy chơi game, rủ chơi game thì thôi đi, lại còn đánh mấy ván thua cả mấy…
Hành vi trái ý mẹ như vậy, dù là cậu cũng không thể chịu nổi cơn thịnh nộ của bà.
Không nghe lời mẹ, hậu quả rất nghiêm trọng.
May thay, bài tập hè của em gái đã được mang vào phòng cậu từ trước. Thẩm Thụy tắt màn hình máy tính đang sáng, nhanh chóng mở một quyển vở bài tập đặt trước mặt em gái đã ngồi ngay ngắn, còn mình thì đứng bên cạnh cô bé, cúi người xuống, giả vờ như đang giảng bài cho em ấy.
Không cẩn thận dùng sức quá mạnh, mặt cậu trực tiếp va vào mặt em gái một cái.
Bị em gái lườm cho một cái cháy mặt, Thẩm Thụy đành nở một nụ cười khổ đầy áy náy.
Lúc này, người mẹ cầm một đĩa hoa quả đẩy cửa phòng con trai bước vào, thấy hai đứa đều đang ngồi trước bàn học, bà vừa đi tới vừa nói:
“Mẹ cứ thắc mắc sao lúc nãy vào phòng Nhất Nhất không thấy ai, hóa ra hai anh em ở đây cả, đang làm gì thế.”
“À, Nhất Nhất có mấy bài không biết làm, con đang giảng cho em ấy.”
Người mẹ đi đến trước bàn học, liếc nhìn quyển vở bài tập đang mở, trong lòng cũng yên tâm hơn, bà đặt đĩa hoa quả cạnh tay con gái, đồng thời dặn dò con trai:
“Dạy em cho cẩn thận, đừng có mải chơi một mình.”
“Vâng vâng.”
Thẩm Thụy vội vàng đáp lời.
Thẩm Ý trong lòng căng thẳng, sợ bị mẹ phát hiện ra sơ hở, liền tiếp lời: “Mẹ phải nói anh ấy nhiều vào.”
“Con đó.”
Người mẹ khẽ đánh vào lưng con trai một cái, nói:
“Kỳ nghỉ hè này của em gái con rất quan trọng, con phải dành nhiều tâm sức dạy dỗ em nó một chút, nghe chưa.”
“Nghe rồi nghe rồi, không phải đang dạy đây sao, được rồi được rồi, mẹ cứ đi làm việc của mình đi, con sẽ giúp Nhất Nhất giải quyết hết mấy bài này.”
“Bảo con dạy nó, chứ không phải bảo con làm bài hộ nó.”
Lời của mẹ khiến hai anh em đồng thời giật thót tim, Thẩm Thụy vội bổ sung: “Con nói nhầm, nói nhầm, là dạy em ấy hiểu mấy bài này.”
“Thế còn tạm được. Nhất Nhất, mẹ mua dứa con thích ăn nhất này, ăn nhiều vào.”
“Con cảm ơn mẹ.”
Thấy mẹ cuối cùng cũng rời khỏi phòng, còn đóng cửa lại để họ chuyên tâm học thêm, hai anh em mới thở phào nhẹ nhõm.
Xong xuôi.
Thẩm Thụy ném cho em gái một ánh mắt đắc ý, rồi đưa tay cầm một miếng dứa định cho vào miệng. Ai ngờ, tay vừa nhấc lên được nửa đường, cô em gái đã như một chú cún con, ngoạm lấy miếng hoa quả trên tay cậu.
“Cái này là của em, hừ.”
Vừa ăn vừa đắc ý đe dọa Thẩm Thụy.
“Xì, em ăn đi, ăn đi, mập chết em bây giờ.”
[Ting, độ hảo cảm của em gái -1, độ hảo cảm hiện tại là 67.]
“Ai mập hả, anh muốn chết à!”
Hai anh em ngay lập tức lao vào đánh nhau, từ trước bàn học đánh một mạch lên giường…
Tất nhiên, là Thẩm Thụy đơn phương bị em gái bắt nạt.
“Này này, dừng tay, bị mẹ phát hiện ra động tĩnh thì không hay đâu.”
“Em không quan tâm, cho anh nói em mập này, cho anh nói em mập này.”
“Tổ tông của tôi ơi, em không mập, em mau xuống khỏi người anh đi! Đừng đè, đầu gối, đầu gối… Bỏ ra mau.”
…
Ở một nơi khác, Bắc Hoa sau khi kết thúc trận game đã nhắn tin cho Thẩm Ý nhưng không nhận được hồi âm nên có chút buồn bực. Vừa rồi lúc chơi game, tuy có một ván đúng là cô không ưa Thẩm Thụy tỏ ra nổi bật nên đã cố tình phá game, nhưng về sau, thua liên tiếp nhiều trận như vậy, cô cũng muốn nếm thử trái ngọt chiến thắng, nên đã chơi rất nghiêm túc, nhưng vẫn…
*Thẩm Thụy tỏ vẻ, các người có chơi nghiêm túc hay không cũng không thể thay đổi kết quả được đâu…
Bắc Hoa bất giác cảm thấy có chút bất an, cô luôn có cảm giác anh trai của Thẩm Ý chắc chắn đang làm chuyện gì đó không tốt.
Tại sao cô lại quan tâm đến chuyện này như vậy?
Bởi vì cô đã tận mắt chứng kiến sự thay đổi trời long đất lở của Thẩm Ý đối với anh trai mình.
Vào thời điểm đó, tình cảm của cô bạn thân dành cho anh trai mình, chắc chắn đã vượt xa tình cảm anh em thông thường. Nhiều năm sau nhớ lại, Bắc Hoa càng nghĩ càng thấy suy đoán của mình là đúng, tình cảm năm đó chắc chắn là…
Cấm kỵ.
Không muốn bạn thân lại đi vào vết xe đổ, tất nhiên là cô phải để tâm rồi, nhỡ đâu lại xảy ra một biến cố kinh thiên động địa như lần trước…
Tuyệt đối không thể tha thứ cho loại đàn ông đó!
Nhưng bạn thân cô chưa bao giờ chia sẻ những chuyện xảy ra giữa cô và anh trai cho người khác nghe, nếu đã vậy, chỉ có thể bắt đầu từ việc tiếp cận anh ta thôi.
Trước tiên phải nhử xem Tam Điểm có phải là anh ta không đã.
Nghĩ vậy, Bắc Hoa gửi một tin nhắn cho người có avatar vẫn còn sáng trong danh sách bạn bè.
“Thực ra tui có chụp ảnh đó.”
“He he.”
Lúc này, Thẩm Ý đang đè anh trai mình xuống giường, giơ gối lên dọa anh phải xin lỗi.
Rung—rung—
Thẩm Ý quay đầu, nhìn chiếc điện thoại trên bàn. Thực ra, cô rất muốn cầm lên xem thử.
Ừm, không phải là muốn xem trộm tin nhắn của anh ấy đâu, mình chỉ thử dùng điện thoại mới một chút thôi.
“Dừng, dừng lại, điện thoại kêu kìa, có khi có chuyện quan trọng đấy.”
Thẩm Thụy chớp lấy cơ hội này, cố gắng thuyết phục em gái ngừng bắt nạt mình.
“Anh thì có chuyện gì quan trọng được chứ.”
Thẩm Ý nhìn chiếc điện thoại lại rung lên một lần nữa, vẻ mặt lộ ra sự khinh thường, nói: “Em thấy là có cô gái nào đang tìm anh thì có.”
“Làm gì có…”
Về điểm này Thẩm Thụy rất tự tin, bình thường sẽ không có cô gái nào tìm mình, cho dù người nhắn tin thật sự là con gái, thì cũng chỉ có thể là chuyện công chứ không phải chuyện tư.
“Anh cứ giữ nguyên tư thế này nhận lỗi đi, em đi lấy giúp anh.”
Nói xong câu này, Thẩm Ý cố ý nhìn vẻ mặt của anh trai, thấy anh rất thản nhiên, cô cũng coi như cho anh một lối thoát, không tiếp tục bắt nạt anh trai mình nữa.
Thẩm Thụy tất nhiên sẽ không ngoan ngoãn giữ nguyên tư thế rồi, thấy Thẩm Ý bò ra, cậu liền ngồi dậy xoa xoa lưng, con nhóc này ra tay không biết nặng nhẹ, suýt nữa làm tổn thương cái lưng già của cậu rồi.
“Đưa điện thoại đây anh xem nào.”
Thấy Thẩm Ý cầm điện thoại lên, nhưng lại cúi đầu không nói một lời, Thẩm Thụy không nhịn được mà thúc giục.
“Có gì hay mà xem chứ.”
Cậu đứng dậy, đi tới, trong lòng vẫn còn nghĩ, điện thoại của mình cũng chẳng có gì không thể cho người khác biết cả…
Khoan đã.
Tài khoản QQ mình đang đăng nhập là tài khoản clone hay tài khoản chính nhỉ?
“Anh và Bắc Hoa…”
Giọng điệu của Thẩm Ý lạnh lùng đến lạ thường, cô cầm điện thoại lên, đưa màn hình khóa đang hiển thị hai tin nhắn mới về phía Thẩm Thụy, hỏi:
“Ảnh ọt, là sao vậy?”
(??д?)b
Em, em gái à, em bình tĩnh đã, độ… độ hảo cảm phải giữ vững đó.
Đừng hiểu lầm!
Anh và bạn thân của em, không có chuyện gì cả!
Không phải scandal ảnh nóng gì đâu!
Tuyệt đối không phải!
0 Bình luận