Quyển 2: Ông anh bật hack và cô em lươn lẹo
Chương 25: Tôi chỉ muốn cày chút độ hảo cảm thôi (4)
0 Bình luận - Độ dài: 1,561 từ - Cập nhật:
Rốt cuộc thì mình tốn công lấy vé để làm gì, sau khi bị bạn bè hiểu lầm, trêu chọc, khinh bỉ, thứ đổi lại được chỉ là 1 điểm hảo cảm của em gái thôi sao?
Có phải mình cầm nhầm kịch bản rồi không?
Mình đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, lúc xem pháo hoa sẽ kể cho em gái nghe chuyện vui hồi nhỏ, sau đó tiện thể chém gió một phen, rằng sau này anh trai nhất định sẽ luôn bao bọc em.
Đến lúc đó, em gái cảm động đến rối tinh rối mù, độ hảo cảm cứ thế tăng vùn vụt.
Mình sẽ cưng chiều xoa đầu em gái, hai anh em tựa vào nhau ngắm pháo hoa bung nở rực rỡ trên bầu trời.
Hoàn hảo.
Thế nhưng, thời gian trôi đi, còn tim Thẩm Thụy thì rỉ máu.
Tám giờ tối, anh một mình ngồi ngoài đường, lướt vòng bạn bè, xem những tấm ảnh pháo hoa xinh đẹp mà em gái đăng, rồi trả lời tin nhắn dặn dò của mẹ.
Tôi: Biết rồi ạ, con có mang chìa khóa. Lát nữa xong là con với Nhất Nhất về nhà ngay, không về muộn đâu ạ.
Mẹ: Ừ, vậy mẹ ngủ trước một lát, các con chơi vui vẻ nhé.
Vé là do Thẩm Thụy lén nhét vào hòm thư trước cửa nhà, sau đó Thẩm Ý tự ra lấy.
Về phía mẹ, Thẩm Thụy đã nói dối là mình và em gái đi xem pháo hoa để giấu diếm.
Tất nhiên, tình hình thực tế là anh một mình có nhà không thể về, còn em gái và bạn thân của nó thì đang vui vẻ ngắm pháo hoa.
Biết thế lúc đầu không đưa vé cho rồi, thà bị trừ chút hảo cảm còn hơn lãng phí bao nhiêu thời gian thế này.
Thẩm Thụy hối hận, dằn vặt. Nhưng cũng chẳng thay đổi được hiện thực. Vốn dĩ anh còn chưa từ bỏ ý định, muốn thông qua trò chuyện để tăng độ hảo cảm, ai ngờ có lẽ dạo này nói nhiều lời ngon tiếng ngọt quá, em gái tuy giọng điệu rất hài lòng nhưng độ hảo cảm thực tế lại không hề thay đổi.
Anh không cam tâm, gửi cho em gái một bao lì xì.
“Tối muộn thì cứ bắt taxi về nhé.”
Nam Diệp (em gái) đã nhận lì xì của bạn.
“Cảm ơn anh trai, hi hi.”
Đậu mợ, đến cả nạp tiền cũng vô dụng, game này chơi kiểu gì đây? Định ép người ta bỏ game à?
Đuổi hết cả người chơi nạp tiền đi thì có lợi gì cho nhà phát hành chứ!
Chỉ còn chưa đầy ba mươi tiếng nữa là biến thành kẻ ngốc.
“Hệ thống vạn năng ơi, cho hỏi một con gà mờ như tôi còn có cơ hội cứu vãn không?”
[Hệ thống]: Hãy tỏ tình với em gái ngài.
“Thôi đi, đến cả hệ thống cũng trêu tôi rồi, đây chẳng phải là muốn tôi chết nhanh hơn sao.”
Thẩm Thụy mặc kệ lời nói nhảm của hệ thống, tiếp tục suy tư về đại kế sinh tồn của mình.
Hay là dựng một màn anh hùng cứu mỹ nhân? Nhờ mấy đứa bạn giả làm côn đồ trêu ghẹo hai đứa nó, rồi mình lao ra, xoẹt xoẹt xoẹt hạ gục hết, tuy cũ rích nhưng độ hảo cảm chắc chắn sẽ tăng vùn vụt.
“Này cô em, xinh quá nhỉ, hay là đi ăn khuya với tụi anh nhé?”
Có thể để Ngụy công công ra mặt, gã đó chỉ cần mặc áo ba lỗ là trông y hệt một tên du côn.
Nếu thật sự làm vậy, trái tim bé bỏng của em gái mình chắc chắn sẽ không dám đáp lời, rồi cố gắng tìm cách thoát thân.
Lúc này, để Tiểu Lương Tử chặn đường nó lại. Không được không được, Tiểu Lương Tử không được, lỡ tên này nổi máu dê với em gái mình thật thì toi, phải đổi người khác.
Tóm lại là chỉ cần chặn được đường nó là được.
Cô gái xinh đẹp lộ vẻ sợ hãi trước mặt những gã đàn ông hung dữ, và đúng lúc này, khi cô không còn lối thoát, gần như tuyệt vọng, thì mình sẽ xuất hiện.
“Lũ khốn, bỏ cô gái đó ra!”
Không được, lời thoại xuất hiện này yếu quá. Chắc chắn không dùng được.
“Nếu dám động vào một sợi tóc của cô ấy, tao sẽ cho tất cả chúng mày chôn cùng!”
Có bá đạo quá không nhỉ? Quá đà lại hỏng việc.
“Ủa, em gái sao em lại ở đây, mẹ gọi chúng ta về ăn cơm kìa.”
Cứ thế, xuất hiện một cách nhẹ nhàng, cố gắng kéo em gái về nhà. Dĩ nhiên đây chỉ là lạt mềm buộc chặt, “lũ côn đồ” chắc chắn sẽ lại chặn đường mình.
Lúc đó, mình nên làm vẻ mặt gì nhỉ?
Ừm… có lẽ có thể bảo em gái bịt mắt lại, nói với nó rằng cảnh tượng tiếp theo không phù hợp để nó xem. Sau đó mình sẽ tung cú đấm móc trái, đấm móc phải…
Cũng có thể ăn một hai đấm để em gái xót, tỏ ra quá mạnh cũng không tốt.
Rồi tung cú đá vòng cung, đá bay, giải quyết đối thủ.
À, tuy bảo em gái bịt mắt, nhưng nó chắc chắn sẽ không nhịn được mà lén nhìn, thấy anh trai mình vì bảo vệ mình mà chiến đấu với thế lực tà ác…
“Không sao đâu, có anh ở đây, không ai có thể làm hại em.”
Đánh xong nhất định phải giả vờ bị thương nặng, rồi lại cố tỏ ra kiên cường, nói với em gái một câu thật ngầu như vậy.
Sau đó sẽ nghe thấy tiếng ting! ting! ting!
Độ hảo cảm không ngừng tăng lên.
Có vẻ… rất khả thi.
Khả thi cái con khỉ! Sao có thể chứ, đây chẳng phải là tự gieo flag sao, chưa nói đến việc mình không có vé làm sao vào được, em gái lại không đi một mình, lỡ thật sự làm vậy, chỉ riêng việc mình xuất hiện trước mặt Bắc Hoa đã là một vấn đề siêu to khổng lồ rồi.
Hơn nữa giải thích thế nào về việc mình có mặt ở đó, đấy là ngoại ô cơ mà!
Anh hùng cứu mỹ nhân không được, Thẩm Thụy lại bắt đầu nghĩ ra những ý tưởng xấu xa khác.
Ví dụ, ngày mai cố tình để lộ sơ hở cho mẹ, để mẹ phát hiện trong phòng mình giấu mấy thứ đồ cosplay. Ồ, dù trong phòng thật sự không có, mình cũng có thể trộm vài món từ chỗ em gái rồi để vào phòng mình mà.
Sau đó giả vờ, không cẩn thận, cố ý để mẹ phát hiện.
Mẹ chắc chắn sẽ nổi giận, và với sự thông minh của bà, chắc chắn sẽ nghĩ đây là đồ của Thẩm Ý – còn về việc con trai mình là một tên biến thái giấu đồ của em gái, với hình tượng sáng láng trước đây của Thẩm Thụy, chắc mẹ sẽ không nghĩ đến mức cực đoan như vậy đâu.
Vậy thì em gái chắc chắn sẽ rất lo lắng, rất sợ hãi, dù sao cái gan thỏ đế của nó, dù dám cãi mình, cũng không dám tranh luận gì với mẹ.
Rồi, lúc này, mình sẽ im lặng trước, mặc cho mẹ “tra tấn” em gái một hồi, sau đó mới đứng ra, xoay chuyển càn khôn.
“Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, học sinh, học sinh, là phải lấy việc học làm trọng. Con sắp lên lớp 12 rồi, mẹ không cần con phải đỗ vào đại học trọng điểm như anh con, nhưng ít nhất cũng phải có thái độ đúng đắn, học hành cho nghiêm túc chứ.”
“Thế mà con xem, con vẫn còn chơi mấy thứ này, con gái con đứa, đầu óc toàn để tâm vào đây, chụp mấy cái ảnh này, đầu con úng nước rồi à?”
Mẹ chắc chắn sẽ lải nhải không ngừng, đẩy em gái đến vực thẳm của sự tuyệt vọng.
Làm sao để xoay chuyển càn khôn?
“Mẹ, đừng trách Nhất Nhất, mấy thứ này là của con!”
“Xin lỗi, con trai mẹ là một tên biến thái giả gái!”
So với việc biến thành kẻ ngốc, thừa nhận mình là một đại lão giả gái chẳng thấm vào đâu cả.
Khi đó, ánh mắt em gái nhìn mình chắc chắn vừa kinh ngạc vừa cảm động.
Nếu màn kịch này thành công, chắc chắn sẽ được hai ba mươi điểm hảo cảm nhỉ.
Dù sao, đây cũng là một tình tiết bi tráng cảm động về một người anh trai, vì bảo vệ bí mật của em gái mà cam tâm tình nguyện thừa nhận mình là kẻ biến thái, gánh chịu cơn thịnh nộ của gia đình.
Thẩm Thụy sắp bị chính mình làm cho cảm động phát khóc rồi.
“Em gái ơi, em mà không về cho anh cày độ hảo cảm là anh sắp thành người đa nhân cách đến nơi rồi.”
0 Bình luận