Quyển 12: The Heisei Arc
Itsukihime Dạ Đàm Yêu Kiếm — Hồi Kết (3)
0 Bình luận - Độ dài: 11,212 từ - Cập nhật:
3
"Hế lô, Himekawa."
"Chào cậu. Về luôn đấy à, Momoe-san?"
"Ừa. Mấy hoạt động câu lạc bộ chả hợp gu tớ tẹo nào. Mà tớ bảo bao lần rồi, cứ gọi là 'Aki' đi, đừng kêu Moe nữa!"
Giờ học kết thúc, các bạn cùng lớp của Miyaka lần lượt rời khỏi phòng. Những ai tham gia câu lạc bộ thì hăm hở kéo nhau về phòng sinh hoạt chung với vẻ mặt tươi tỉnh hiếm thấy trong giờ học, còn những người không tham gia thì rủ rê bạn bè ghé đâu đó chơi trên đường về.
Moe, một trong những cô nàng sành điệu và nổi bật nhất lớp, thuộc nhóm thứ hai. Trông cô như thể sắp sửa đi tụ tập quanh nhà ga cùng mấy cô bạn có phong cách Gyaru giống mình.
"Này, muốn đi cùng không? Tụi này chỉ đi ngắm quần áo với phụ kiện thôi."
"Thôi, tớ xin kiếu. Tớ không hợp với mấy cái đó lắm", Miyaka đáp.
"Chán thế. Cậu để mặt mộc trông đã nét rồi, tớ cá là nếu chịu khó lên đồ thì xinh lắm đấy. Bọn con trai kiểu gì cũng đổ rầm rầm cho xem. Chắc chắn là không muốn đi à?"
"Xin lỗi nhé. Như tớ đã nói đấy, không hợp gu tớ lắm."
Miyaka không phải kiểu người thích ăn mặc hào nhoáng như nhóm của Moe, hay đúng hơn là cô chẳng mấy khi chưng diện. Cô có chút kỹ tính trong việc chọn dầu gội, dầu xả và cũng chịu khó tỉa tót lông mày. Cô chăm sóc da để ngừa mụn, ngủ đủ giấc, chú ý ăn uống điều độ và luôn tập thể dục nhẹ nhàng mỗi ngày. Cô cũng chịu khó dưỡng mái tóc dài và giữ gìn vệ sinh cá nhân sạch sẽ.
Nhưng cô không trang điểm, không nhuộm tóc, chẳng chạy theo mốt mới nhất hay đeo những phụ kiện bắt mắt. Những thứ đó đơn giản là không dành cho cô. Cô thích mặc quần hơn váy vì dễ vận động, và chuộng quần áo trơn hơn là những món đồ đính ren hay nơ rườm rà.
Cô không coi thường Moe và các bạn của cô ấy, thậm chí còn thấy họ trông rất dễ thương, chỉ là sở thích của họ không cùng tần số với cô mà thôi.
"Himekawa này, có một điều hình như cậu chưa hiểu."
"Hả?"
"Tụi này không chưng diện vì sở thích hay gì đâu. Bọn này mặc váy ngắn ngay giữa mùa đông lạnh cắt da cắt thịt, tắm xong là bôi ngay kem dưỡng, dậy sớm trước ba mươi phút để trang điểm... tất cả là để bọn này được là chính mình. Ăn diện không phải là thứ để hưởng thụ, mà là cách để bọn này thể hiện sự quyết tâm. 'Đây là con người mà tôi muốn trở thành. Đây là người mà tôi muốn sống trọn từng ngày.' Chưng diện chính là cách tụi này khẳng định cái tôi chân thật nhất của mình."
Nói đoạn, Moe tạo dáng và chỉ tay về phía Miyaka.
Miyaka thực sự ngạc nhiên. Nhìn vẻ bề ngoài, cô cứ ngỡ Moe thuộc kiểu nữ sinh lêu lổng, chẳng coi trọng chuyện gì. Thậm chí còn có tin đồn ác ý giữa vài nữ sinh rằng cô ấy có "bố nuôi". Tuy nhiên, sự thật lại hoàn toàn trái ngược. Cô ấy là người có chính kiến mạnh mẽ và không hề phù phiếm như người ta vẫn đồn đại.
Trên gương mặt cô là nụ cười không chút sợ hãi.
"Ồ, xin lỗi nhé. Tớ không có ý thô lỗ đâu", Miyaka nói.
"Gì chứ? Thôi nào, tớ chỉ đùa chút thôi mà rõ ràng thế cơ mà. Cậu nghiêm túc thật đấy nhỉ?", Moe mỉm cười xòa.
Cách ăn mặc của Moe cũng có những mặt trái. Các giáo viên mặc định cô là học sinh cá biệt, đám con trai thì nhìn ngó soi mói, và một số kẻ còn lan truyền tin đồn rằng cô bán thân. Nhưng ngay cả khi ai đó chỉ trích tất cả những điều đó, cô cũng sẽ không thay đổi cách sống của mình. Cô tỏ ra vô tư lự nhưng thực chất lại cứng đầu đến ngạc nhiên. Đó không phải kiểu nổi loạn của tuổi dậy thì, mà là sự kiên định của một người nhất quyết không chịu cúi đầu trước người khác.
"Tự cậu cũng là người khá nghiêm túc đấy chứ, Momoe-san."
"Tớ hả? Tớ nghĩ là tớ tận tụy thì đúng hơn. Tớ nộp đơn vào trường này cũng chỉ vì nghe đồn người tớ 'kết' sẽ học ở đây. Đằng nào cũng đang theo đuổi người ta thì cứ làm cho mình trông xinh nhất có thể chứ, đúng không?"
Moe nghiêm túc hơn vẻ ngoài của mình, và còn là một người lãng mạn nữa. Cô không tiết lộ chàng trai mình để ý là ai, và theo quan sát của Miyaka, cô ấy vẫn chưa thực sự tiếp cận cậu ta.
Cô gãi má ngượng ngùng và nói: "Mà này, quên những gì tớ vừa nói đi nhé? Sao cũng được, cậu có muốn đi cùng ra đến cổng trường không?"
"Cảm ơn, nhưng chắc để lần sau nhé. Tớ phải đi gặp Kadono-kun để nói chút chuyện."
Miyaka lỡ miệng để lộ sự thật. Moe lúc nào cũng bám riết lấy Miyaka để hỏi về chuyện giữa cô và Jinya.
"Ồ?", Moe lập tức chộp lấy cơ hội, nụ cười nham hiểm hiện lên trên mặt. "Cậu phải nói ngay từ đầu chứ! Giờ tớ lại thấy áy náy vì làm kỳ đà cản mũi rồi. Thế hai người định nói chuyện gì? Tớ đi theo được không?"
"Ơ, tớ tưởng cậu đi mua quần áo?"
"Vụ đó để lúc nào chả được! Thôi nào, kể tớ nghe đi. Hai người thực sự rất thân nhau phải không? Quen nhau từ lâu rồi hả? Có phải cậu ấy đã giúp cậu khi cậu gặp rắc rối không? Hai người bắt đầu thân thiết từ khi nào, và thường nói chuyện gì? Tớ sẽ mời cậu đồ ăn vặt hay gì đó, nên là kể tớ nghe đi mà!"
"Xin lỗi nhé, Momoe-san. Tớ phải đi rồi."
"Đã bảo bao lần rồi, gọi tớ là 'Aki'! Mà này! Đừng có chạy trốn chứ!"
Miyaka né tránh cơn mưa câu hỏi và bỏ chạy bằng tất cả tốc độ đã rèn luyện được từ hồi chơi bóng rổ ở cấp hai. Cô cảm thấy hơi tệ khi bỏ rơi Moe, nhưng thực sự chẳng có gì thú vị để kể cả, và cô đang bắt Jinya phải chờ.
Cô có thể xin lỗi cô ấy vào ngày mai. Còn bây giờ, cô chạy một mạch lên sân thượng.
Miyaka lao lên cầu thang, đặt tay lên cánh cửa kim loại dẫn ra mái nhà và thấy nó đã không khóa. Cuộc trò chuyện với Moe rốt cuộc cũng tốn kha khá thời gian. Cánh cửa mở ra với tiếng rít của kim loại, và đôi mắt cô lóa đi trước bầu trời buổi chiều.
Jinya đang đợi cô gần hàng rào trên sân thượng.
"Ồ, cậu đây rồi."
Miyaka cố gắng điều hòa hơi thở. Đã lâu rồi cô không chạy hết tốc lực như vậy, cô hít sâu vài hơi trước khi trả lời.
"Xin lỗi. Tớ bị vướng chút chuyện."
"Không sao đâu."
Cô không biết cậu đã đợi bao lâu, nhưng cậu có vẻ không bận tâm. Dẫu vậy, cô đã bắt cậu phải chờ. Cô định xin lỗi lần nữa, nhưng cậu lắc đầu để nhắc lại rằng mọi chuyện đều ổn. Cô gật đầu đáp lại và bỏ qua chuyện đó. Tiếp tục kéo dài màn xin lỗi cũng chẳng để làm gì.
Cả hai dựa lưng vào bức tường cạnh cửa và ngước nhìn bầu trời.
"Vậy, cậu muốn nói chuyện gì?"
"Phải, hãy bắt đầu từ chỗ chúng ta đã dừng lại hôm qua. Đã đến lúc cậu biết về những thanh kiếm Yatonomori Kaneomi và câu chuyện về Itsukihime."
Miyaka có thể hiểu tại sao câu chuyện về Itsukihime lại quan trọng với cô. Nhưng còn những thanh kiếm Yatonomori Kaneomi? Không hẳn. Cùng lắm thì chúng cũng chỉ là một tư liệu nữa để bổ sung vào bài tập nhóm của họ. Nhưng cô không nói ra những nghi ngờ của mình, có lẽ vì vẻ mặt của cậu quá đỗi chân thành. Bất kể cậu định nói gì, cô cũng nên lắng nghe tất cả.
Cô rời mắt khỏi bầu trời và nhìn cậu.
"Vậy tôi bắt đầu đây. Đây là câu chuyện vừa không liên quan, lại vừa gắn kết mật thiết với cậu."
Chầm chậm, cậu bắt đầu kể lại câu chuyện về một người thợ rèn, một con quỷ, và Itsukihime.
~*~
Sự hiểu biết của một con người luôn có giới hạn.
Dù một người có thông thái hay chăm chỉ đến đâu, họ cũng chỉ có thể nhìn thấy thế giới trong tầm mắt của mình. Jinya không biết cuộc gặp gỡ giữa Kaneomi và Yato diễn ra như thế nào, cũng chẳng thể biết họ cảm thấy thế nào về nhau. Cậu chỉ có những gì học được từ các ghi chép để lại và từ ký ức của những thanh yêu kiếm và lũ quỷ mà cậu đã nuốt chửng.
Tuy nhiên, cậu có thể truyền tải đôi điều từ thời đại đó đến Miyaka lúc này: một câu chuyện về những cảm xúc vượt thời gian, một câu chuyện bắt đầu từ cuộc gặp gỡ giữa một thợ rèn và một con quỷ, kéo dài mãi đến tận thời hiện đại.
Vào thời Chiến quốc, một thợ rèn kiếm tên là Kaneomi bị sơn tặc tấn công và chạy trốn vào rừng Irazu, tại đó chàng đã gặp một con quỷ. Năng lực của con quỷ đó dường như là điều khiển lửa, và những câu chuyện truyền miệng sau đó cho thấy nàng có thể được gọi là "Hỏa Nữ" (hime) hay một cái tên nào đó đại loại thế.
Dù sao đi nữa, Kaneomi đã được con quỷ hùng mạnh này cứu mạng và cảm thấy vô cùng biết ơn nàng. Nhưng quỷ dữ là thứ bị người đời ghê tởm tại ngôi làng nơi chàng sinh sống. Vào thời xưa, yêu ma và tinh linh là một mối đe dọa thực sự. Chúng được biết đến với việc bắt cóc con người để ăn thịt và đôi khi gieo rắc bệnh tật. Nỗi sợ hãi và căm ghét đối với những thứ thuộc về thế giới bên kia đặc biệt mạnh mẽ ở ngôi làng miền núi này.
Người ở thị trấn và các làng nông nghiệp nghĩ tinh linh chỉ là chuyện truyền thuyết, nhưng ở trên núi, chúng là mối đe dọa luôn rình rập tựa như nạn đói hay lũ lụt vậy. Đó là lý do tại sao người dân Kadono vừa sợ vừa ghét quỷ. Sự tồn tại của chúng chính là cái ác.
Nhưng sau khi được nữ quỷ trẻ tuổi này cứu mạng, Kaneomi bắt đầu nghi ngờ liệu điều đó có đúng hay không. Liệu quỷ có thực sự hoàn toàn xấu xa như họ nghĩ? Chàng bắt đầu lén lút vào rừng để gặp nàng gần như mỗi ngày.
"Ngươi sẽ không còn là người nữa nếu cứ dành thời gian ở bên ta. Về đi."
Nữ quỷ khăng khăng rằng chàng sẽ bị những người khác ngược đãi nếu cứ tiếp tục gặp nàng và đã đuổi chàng đi nhiều lần, nhưng điều đó chỉ mang lại tác dụng ngược. Chàng nhìn thấy ở nàng sự nhân từ, thứ mà dân làng – những kẻ gọi quỷ là ác độc dù chưa hề biết gì về chúng – không hề có. Cuối cùng, nàng hiểu rằng chàng sẽ không lung lay và ngừng cố gắng đuổi chàng đi.
Hai người tiếp tục những cuộc gặp gỡ bí mật trong sâu thẳm khu rừng thiêng, và cuối cùng họ đã phải lòng nhau.
Thời gian trôi qua, Kaneomi lấy vợ.
Nàng có mái tóc đen óng ả và làn da trắng bệch yếu ớt. Vẻ duyên dáng trong từng cử chỉ của nàng là điều hiếm thấy ở những người phụ nữ trong thị trấn rèn sắt. Tất nhiên là vì nàng không phải là phụ nữ trong làng. Nàng là người mà chàng tình cờ gặp khi ra ngoài bán kiếm. Kaneomi là một thợ rèn kiếm nổi danh đến mức chàng còn nhận được lời mời từ các samurai để trở thành thợ rèn riêng cho gia tộc họ. Lời đồn trong làng cho rằng chàng đã gặp người vợ xinh đẹp của mình nhờ một trong những mối quan hệ mà công việc mang lại.
Vợ chàng tên là Yato. Nàng có chút cộc cằn và dường như là người nắm quyền trong mối quan hệ vợ chồng, nhưng rõ ràng hai người là một cặp đôi rất gắn bó. Đàn ông trong làng, tuy thừa nhận là có chút ghen tị, vẫn chúc mừng Kaneomi vì có được người vợ trẻ đẹp.
Thợ rèn Kaneomi và yêu ma Yato đã dành những ngày tháng bên nhau thật mật thiết. Họ được biết đến khắp làng như là cặp đôi ân ái nhất.
Một ngày nọ, Kaneomi quyết định rèn một bộ kiếm đặc biệt; không phải cho công việc mà là cho vợ mình. Chàng làm việc không biết mệt mỏi, dồn cả thể xác và tinh thần vào sắt thép, và vợ chàng đã hỗ trợ quá trình đó. Nàng đã cho một ít máu của mình, dòng máu quỷ, để chàng rèn vào những lưỡi kiếm.
"Là thanh này sao, Kaneomi?"
"Ừ, đó là thanh tachi ta đã rèn cùng với máu của nàng."
Chàng thẩm định thanh kiếm mình vừa rèn và gật đầu hài lòng. Chàng đã tạo ra nó với hy vọng nó sẽ mang trong mình sức mạnh của quỷ. Đó là lý do chàng muốn có máu của vợ mình. Trước đây, chàng rèn kiếm chẳng vì mục đích gì ngoài công việc và giải trí. Đây là lưỡi kiếm đầu tiên chàng rèn với một ý niệm lớn lao hơn, một lý tưởng.
Yato đã bối rối trước yêu cầu của chàng nhưng vẫn đồng ý và cho máu. Nàng nói rằng nàng muốn thấy ước nguyện của người chồng yêu dấu được thực hiện, và là một con quỷ, lời nàng nói không thể là dối trá. Thanh tachi được rèn một phần bằng máu nàng có một lưỡi sắc bén, đẹp đến mê hồn. Đó là một thanh kiếm xứng đáng được gọi là kiệt tác.
"Đúng là một tác phẩm đẹp, nhưng liệu nó có thực sự mang sức mạnh của quỷ không?"
"Ai biết được. Có lẽ là sau một trăm năm, giống như loài quỷ các nàng nếu sống lâu đến thế. Thú thực là ta cũng tịt mít."
"...Chàng nói nước đôi quá đấy."
Con người không thể nhìn thấy tương lai xa. Một con quỷ có thể đợi một trăm năm cần thiết, nhưng bản thân Kaneomi sẽ chết trước khi biết liệu thanh kiếm của mình có đạt được điều chàng muốn hay không. Theo nghĩa đó, thanh kiếm là vô nghĩa đối với chàng. Nhưng đồng thời, nó lại mang nhiều ý nghĩa hơn bất cứ thứ gì khác.
"Nhưng nếu được thế thì tốt biết mấy, nhỉ? Một thứ gì đó mới mẻ, được sinh ra từ sự kết hợp giữa người và quỷ. Đó mới là thứ đáng để xem chứ."
Chàng đã được truyền cảm hứng bởi một điều nàng từng thì thầm trước khi hai người kết hôn.
"Câu hỏi nàng từng hỏi ta là gì nhỉ? Có phải con người và quỷ dữ bị định mệnh buộc phải mãi mãi ngờ vực và căm ghét nhau không?"
Yato ngạc nhiên vì chàng vẫn nhớ. Với nàng đó chỉ là một câu hỏi bâng quơ, nhưng chàng đã suy nghĩ về nó suốt thời gian qua. Liệu người và quỷ có bao giờ tin tưởng nhau và sát cánh bên nhau không? Chàng không có câu trả lời, và đó là lý do tại sao chàng rèn thanh kiếm trên tay.
"Yato, nhìn này... Ta chỉ là một gã cục mịch chẳng biết làm gì ngoài rèn kiếm, nên ta không thể cho nàng câu trả lời. Nhưng nàng và ta đã cưới được nhau đấy thôi? Ta tin chắc sẽ có ngày hai giống loài chúng ta có thể hòa hợp."
"Chàng thực sự nghĩ vậy sao?"
"Ta tin là vậy, và đó là lý do ta làm thanh kiếm này. Nếu nó đạt được sức mạnh sau một trăm năm, nó sẽ chứng minh là ta đúng... Chỉ tiếc là ta sẽ không còn ở đó để tự mình chứng kiến."
Kaneomi nhìn thẳng vào mắt Yato. Chàng không thể sống lâu như nàng, và chàng không có cách nào biết liệu lưỡi kiếm của mình có thực sự trở thành yêu kiếm hay không. Tuy nhiên, nàng có thể sống cả ngàn năm nếu cần. Những ngày tháng sau khi chàng qua đời sẽ rất cô đơn, nhưng chúng sẽ không phải là vô nghĩa.
"Xin lỗi nhé, Yato. Nàng có thể kiểm tra xem mọi thứ diễn ra thế nào giúp ta được không? Nếu nó thực sự có sức mạnh, ta muốn nàng hãy giữ vững niềm tin. Con người đôi khi có thể ngu ngốc và phạm sai lầm, và quỷ có thể cứng nhắc và xung đột, nhưng ta tin chắc tất cả chúng ta vẫn có thể tìm thấy sự bình yên bên nhau."
"...Kaneomi."
"Nàng biết không... Ta nghĩ ta sẽ làm thêm khoảng ba thanh kiếm nữa có hòa máu của nàng. Phải rồi, và ta sẽ đặt tên cho cả bốn thanh là Yatonomori Kaneomi, sử dụng tên của cả hai chúng ta. Xin nàng, hãy theo dõi xem chuyện gì xảy ra với những thanh kiếm này, với sự kết hợp này giữa người và quỷ."
Nói cách khác, những thanh kiếm Yatonomori Kaneomi là một lời hứa của người chồng dành cho vợ mình. Chúng là thứ để nàng trông đợi sau khi chàng qua đời, để nàng không bị nghiền nát bởi nỗi cô đơn sau đó. Chàng không thể ở bên cạnh để che chở nàng suốt phần đời còn lại, vì vậy chàng đã làm điều duy nhất mình biết là rèn những thanh kiếm. Chàng đặt cho những thanh kiếm tên của cả hai và yêu thương chúng như thể chúng là con ruột, nhờ nàng chứng kiến sự trưởng thành của chúng thay mình.
Có lẽ chúng sẽ trở thành yêu kiếm, có lẽ không. Thực ra, điều đó không quan trọng. Miễn là chúng mang lại cho cuộc đời Yato chút ý nghĩa, chúng sẽ hoàn thành mục đích của mình. Bốn thanh kiếm do Kaneomi rèn đều được làm ra để cho nàng một điều gì đó để tìm kiếm sau cái chết của chàng.
"...Được rồi. Thiếp hứa sẽ chứng kiến niềm hy vọng của chàng dẫn đến đâu."
"Cảm ơn nàng. Và xin lỗi vì đã đùn đẩy một việc như thế này cho nàng."
"Không sao đâu. Dù sao thì hoàn thành ước nguyện của chồng cũng là bổn phận của một người vợ mà."
Yato mỉm cười. Đó là một nụ cười yếu ớt, chực trào nước mắt nhưng vẫn tỏ ra mạnh mẽ. Có thể cảm nhận được sự quyết tâm của nàng qua đó.
"Đời người ngắn ngủi. Một ngày nào đó, chàng sẽ ra đi và bỏ lại thiếp. Thiếp chắc chắn mình sẽ đau khổ. Thiếp chắc chắn mình sẽ khóc. Thiếp chắc chắn mình sẽ than khóc cho sự chia ly của chúng ta và muốn theo chàng sang thế giới bên kia."
Nàng nói về tương lai tàn khốc sắp tới, nhưng giọng nàng vẫn dịu dàng.
"Nhưng thiếp sẽ sống tiếp như chàng mong muốn. Thiếp sẽ xem những thanh yêu kiếm này đi xa đến đâu, sống hết tuổi thọ tự nhiên của mình, rồi nói với chàng ở thế giới bên kia: 'Đừng lo. Những đứa con quý giá của chúng ta đã lớn lên đúng như chàng mong đợi...' Ước nguyện và lòng tốt của chàng đã chạm đến trái tim thiếp. Thiếp chắc chắn sẽ sống một cuộc đời xứng đáng với những gì chàng đã trao cho thiếp."
Những thanh kiếm Yatonomori Kaneomi là một lời hứa. Nhiều thế hệ sau, một mô tả ngắn gọn sẽ được gán cho những thanh kiếm này: "Vào thời Chiến quốc, thợ rèn Kaneomi đã kết hôn với một con quỷ và dùng máu của nó để rèn nên những thanh kiếm nhân tạo mang sức mạnh của quỷ."
Ý nghĩa đằng sau sự ra đời của chúng đã bị thời gian lãng quên.
Vài ngày trôi qua sau đó.
"Ồ, cậu đây rồi, Tsuchiura." Kaneomi vung búa khi người học việc duy nhất của mình đi làm việc vặt trở về.
Tsuchiura là con người, nhưng hắn sinh ra với vóc dáng to lớn và khỏe mạnh hơn hầu hết mọi người, khiến người khác gọi hắn là đứa con của quỷ. Hắn bị tẩy chay trong làng và không thể tìm được việc làm, nên Kaneomi đã nửa ép buộc hắn trở thành học việc của mình. Dân làng không cảm thấy tội lỗi khi tẩy chay Tsuchiura. Họ thậm chí còn coi mình là đúng đắn về mặt đạo đức khi xa lánh thứ mà họ tin là quỷ. Đối với họ, Kaneomi mới là kẻ lập dị khi cho kẻ bị ruồng bỏ đó một chỗ dung thân.
Tuy nhiên, chàng không nghĩ nhiều về điều đó. Tsuchiura chỉ là một cậu học việc đắc lực có thể giúp đỡ những việc nặng nhọc và các công việc đòi hỏi sức khỏe khác.
"Lại đây xem cái này đi. Ta đang làm thanh thứ hai đây. Ta nghĩ mình sẽ thử thêm chút gì đó đặc biệt với vân kiếm, nên ta đã thêm vài đốm vảy đi kèm với những đường sóng mềm mại. Thanh tao và duyên dáng, giống như một tiểu thư đài các, nhỉ?"
Kaneomi đưa thanh kiếm cho Tsuchiura xem, nhưng hắn chỉ cau mày như không biết phải nói gì. Kaneomi là một bậc thầy vô song trong nghề của mình, nhưng chàng cũng là một kẻ lập dị. Chàng được coi là thợ rèn giỏi nhất làng, nhưng chàng chỉ làm việc khi có hứng. Ngoại trừ khâu chuẩn bị nguyên liệu, chàng khăng khăng đòi tự mình xử lý mọi bước của quy trình sản xuất. Mọi người đồn đại rằng xưởng rèn của chàng là nơi tụ tập của lũ quỷ vì Tsuchiura đang học việc dưới trướng chàng, nhưng Kaneomi chẳng thèm bận tâm. Chàng không quan tâm đến những tin đồn do người khác lan truyền.
Điều đó không có nghĩa là không có chút sự thật nào trong đó.
"Thôi đi, Kaneomi. Ông đang làm đệ tử tội nghiệp của mình sợ đấy."
Kaneomi và Yato vẫn thân thiết như mọi khi và tiếp tục là minh chứng sống cho việc con người và quỷ có thể thấu hiểu lẫn nhau. Không khí quanh họ thật yên bình. Ngay cả Tsuchiura, kẻ luôn mang vẻ mặt u ám khi ở trong làng, cũng thư giãn và mỉm cười khi ở bên hai người.
"Nhưng nhìn nàng ấy mà xem, Yato! Nếu nàng ấy không phải mỹ nhân thì còn là gì nữa."
"...Chàng biết là người ta gọi chàng là kẻ lập dị vì chàng cứ nói mấy thứ kỳ quặc như thế không?"
"Này, đừng nhìn ta như thế... Ôi không, cả cậu nữa sao, Tsuchiura!"
"Xin lỗi." Tsuchiura cười khổ.
Kaneomi làm mặt chua loét và được Yato an ủi. Hôm nay, chàng vẫn rèn kiếm như thường lệ. Chàng không nghi ngờ gì rằng những ngày tháng yên bình này sẽ kéo dài mãi mãi. Nhưng sự hủy diệt luôn đến vào lúc người ta ít ngờ nhất. Có những người nhận thấy vợ chàng không bao giờ già đi, và những gì bắt đầu như một nghi ngờ nhỏ đã bén rễ và lớn dần theo thời gian.
"Tôi biết ngay mà. Tên Kaneomi đó đã cưới một con quỷ."
"Vậy thì rõ rồi. Tsuchiura chắc chắn cũng là quỷ. Hẳn ả ta đã đưa hắn đến đây."
"Biết không, tôi luôn thấy lạ khi ả ta xuất hiện từ hư không."
"Phải. Kaneomi chắc chắn đang bị bọn quỷ điều khiển."
"Nhưng chúng ta làm gì được chứ?"
"Mọi người biết chúng ta phải làm gì rồi đấy. Quỷ dữ chẳng mang lại gì ngoài tai họa cho làng mạc."
"Nhưng chúng ta có phải giết cả Kaneomi không? Mất đi thợ rèn giỏi nhất sẽ không tốt cho làng..."
"Tôi chắc chắn hắn sẽ tỉnh ngộ một khi lũ quỷ biến mất."
"Phải đấy. Vậy quyết định thế nhé?"
"Ừ."
Lũ quỷ phải bị giết.
Có một người đàn ông tên là Tougo sống trong làng. Gã được ca tụng là thợ rèn giỏi nhất chỉ sau Kaneomi và bị ám ảnh một cách bất thường với việc rèn kiếm. Gã dành phần lớn thời gian để nói về việc gã sẽ đánh đổi bất cứ thứ gì để rèn ra một kiệt tác được lưu danh muôn thuở.
Gã và Kaneomi không thân thiết lắm; hay đúng hơn, gã ghen tị với kỹ năng của Kaneomi và tỏ thái độ thù địch với chàng. Hai người nhìn nhận việc rèn kiếm theo những cách hoàn toàn khác nhau. Kaneomi rèn vì niềm vui; chàng được xoa dịu bởi sức nóng của lò rèn và âm thanh chói tai của sắt bị đập, và chàng yêu cảm giác sáng tạo bằng đôi tay mình. Ngược lại, Tougo coi quá trình rèn kiếm là một nhiệm vụ gian khổ cần phải chịu đựng để tạo ra sự vĩ đại.
Một người rèn vì niềm vui, kẻ kia rèn vì danh vọng.
Tougo tin rằng tất cả những gì cần thiết là nỗ lực hết mình để tạo ra một kiệt tác, nhưng niềm tin đó đã bị tài năng của Kaneomi nghiền nát không thương tiếc. Những thanh kiếm mà gã hy sinh cả sức khỏe để rèn thậm chí còn không đáng xách dép cho những gì Kaneomi gõ búa chỉ để kiếm chút tiền sinh hoạt. Sự thật tàn khốc đó khiến Tougo căm ghét Kaneomi.
"Ta là một thợ rèn. Có gì lạ khi ta muốn làm ra một thanh kiếm sẽ được nhớ đến nhiều năm sau không?"
"Ta không nói là lạ, nhưng chắc chắn không phải kiểu của ta, hiểu không? Ta thấy đủ vui khi được tận hưởng nghề của mình và kiếm đủ sống rồi."
"Ta thật không hiểu nổi ngươi..." Tougo nhìn chàng với đôi mắt đầy hận thù.
Trưởng làng thấy hai thợ rèn hàng đầu của làng cãi vã và hy vọng chấm dứt chuyện đó. Tougo là người luôn bắt đầu cuộc cãi vã, nhưng trưởng làng lại triệu tập Kaneomi để khiển trách. Ông quý Kaneomi và kỹ năng của chàng, nhưng ông không tán thành cách tiếp cận nghề rèn của chàng.
"Nhiều người đổ cả tâm huyết và linh hồn vào công việc suốt cả cuộc đời chỉ để tạo ra một lưỡi kiếm mà họ có thể tự hào, vậy mà anh lại làm ra những lưỡi kiếm ngang ngửa ngay cả những thứ đó một cách tự nhiên như hơi thở. Đó là tài năng anh sở hữu... Nhưng Kaneomi, một người tài năng không được thiếu sự kiêu ngạo. Anh ta phải đứng trên những kẻ kém cỏi hơn mình. Nếu không, thì những kẻ bất tài biết phải cảm thấy thế nào về bản thân họ đây?"
Kaneomi không quan tâm hay luyến tiếc gì kỹ năng của mình, nhưng thực tế đó chỉ làm tổn thương những kẻ không bao giờ có thể hy vọng sánh kịp chàng. Lời của trưởng làng mang một sự thật không thể phủ nhận, nhưng Kaneomi không thể hiểu được những gì trưởng làng thấy.
Có nhiều điều Kaneomi không nhận ra. Vợ chàng, Yato, không bao giờ già đi, bất kể thời gian trôi qua bao lâu. Liệu nàng có phải là quỷ? Liệu Kaneomi có liên hệ với thế giới bên kia và đang âm mưu làm điều gì sai trái?
Những cảm xúc như vậy bắt đầu dâng lên, và ngay khi chúng xuất hiện, Tougo là người đầu tiên đề xuất giết con quỷ Yato.
Vào khoảng thời gian Kaneomi có một cô con gái với Yato và đang chuẩn bị rèn thanh Yatonomori Kaneomi thứ tư, xưởng rèn của chàng bị đột kích. Tuyên bố rằng quỷ đã lẻn vào làng, dân làng tìm cách giết Yato và Tsuchiura.
Kaneomi đã cố gắng hết sức để bảo vệ vợ mình, nhưng chàng không thể chống lại quá nhiều người. Yato có lẽ có thể sử dụng năng lực của mình để thiêu chết dân làng, nhưng nàng đã trở nên yếu đi. Ngay cả khi biết tính mạng mình đang gặp nguy hiểm, nàng cũng không thể làm hại đồng loại của chồng mình. Nàng đã học được cách yêu thương không chỉ Kaneomi mà cả nhân loại nói chung.
Nàng cố gắng trốn thoát nhưng cuối cùng bị dồn vào đường cùng và bị đâm bằng kiếm trong xưởng rèn của làng. Những giây phút cuối cùng của nàng được chứng kiến bởi Tougo.
"Không... Không thể nào... Tougo, nói là không phải đi..."
"Tại sao ta phải nói dối? Vợ ngươi đã bị ném vào lò nung và thiêu thành tro. Yên tâm đi mọi người, vì hai con quỷ Tsuchiura và Yato gieo rắc tai ương cho làng ta đều đã chết!"
"K-không... Không, không thể nào!"
Kế hoạch của dân làng đã thành công một phần. Tsuchiura bị dụ ra ngoài bởi một người phụ nữ mà hắn thân thiết và bị một nhóm đàn ông tấn công. Nhưng hắn hóa ra thực sự là một con quỷ, đã giết tất cả mọi người ở đó, rồi chạy trốn khỏi Kadono. Về phần Kaneomi, dân làng kết luận rằng chàng là một người đàn ông đáng thương đã bị hai con quỷ lừa gạt. Một số người khăng khăng rằng chàng cũng là quỷ, nhưng trưởng làng đã bảo vệ chàng và khẳng định Kaneomi sẽ bị giám sát.
"Ta xin lỗi vì không thể làm được gì hơn cho anh."
Kaneomi có thể thấy lời xin lỗi của người đàn ông đó là chân thành. Cái chết của Yato chỉ được xác nhận bởi Tougo, kẻ tuyên bố nàng đã bị đâm trong xưởng và thiêu trong lò. Gã vốn bất hòa với Kaneomi và không có lý do gì để bao che cho chàng, nên lời kể của gã được dân làng chấp nhận.
Nỗi ám ảnh của Tougo về việc tạo ra một lưỡi kiếm chất lượng dẫn đến những tin đồn rằng gã đã thiêu Yato trong lò với hy vọng có thể rèn ra một kiệt tác từ sắt được làm từ quỷ, giống như cặp kiếm huyền thoại Can Tương và Mạc Tà, được làm bởi cặp vợ chồng thợ rèn cùng tên, được rèn với một ít tóc và móng tay của người vợ.
Liệu những tin đồn này có đúng hay không vẫn còn là điều gây tranh cãi. Sự thật không thể chối cãi duy nhất là hai con quỷ Yato và Tsuchiura đã biến mất khỏi làng.
Và như thế, câu chuyện tình yêu của Kaneomi và Yato đã đi đến hồi kết.
Sau khi kết thúc câu chuyện, Jinya nhìn ra thành phố Kadono từ sân thượng trường học. Không còn thấy dấu vết nào của thị trấn rèn sắt từng tồn tại ở đó, và khi năm tháng trôi qua, phần lớn lịch sử đen tối của nơi này đã bị lãng quên. Hầu hết cư dân thành phố không biết về những bi kịch từng xảy ra tại đây.
"...Thật là một câu chuyện buồn." Miyaka làm vẻ mặt đầy mâu thuẫn.
Câu chuyện của Jinya để lại một dư vị đắng chát. Kaneomi và Yato đã vượt qua những khác biệt và yêu thương nhau, chỉ để bị dân làng chia cắt. Những thanh yêu kiếm không phải là thứ đáng sợ mà là một lời hứa cao cả được thề nguyền giữa cặp vợ chồng. Thật đáng tiếc khi lời hứa đó sẽ không bao giờ được thực hiện.
"Đúng vậy. Nhưng thời đó là như thế. Bản thân cậu chẳng phải cũng sẽ cố ngăn cản Kaoru nếu cô ấy đột nhiên nói muốn cưới Áo Choàng Đỏ sao? Nó cũng tương tự như vậy đấy."
"Chắc thế..."
Đối với người dân làng Kadono, việc có Yato và Tsuchiura sống giữa họ có lẽ cũng giống như có Quỷ Rạch Miệng hay Áo Choàng Đỏ làm hàng xóm vậy. Jinya có thể hiểu hành động của họ, vì bản thân đã sống trong những thời đại tương tự, nhưng một thành viên của thế hệ Heisei như Miyaka thì khó mà hình dung được.
"Tớ hiểu là dân làng sợ hãi", cô bắt đầu. "Nhưng tớ ước gì họ có thể chấp nhận hai người đó, ngay cả khi họ khác biệt. Tớ không biết nữa... Có lẽ tớ nói vậy chỉ vì chuyện của Tomishima-kun và Mai."
Thưởng thức một cái kết buồn trong truyện là một chuyện, nhưng không ai muốn thấy điều như vậy xảy ra với người mình quan tâm. Sự tương đồng giữa câu chuyện của Jinya và những người bạn của cô, Yanagi và Mai, khiến Miyaka dễ dàng tưởng tượng ra cảnh hai người họ bị chia cắt. Chưa kể đó lại là một khả năng thực tế.
"Đã đến lúc tôi nói về việc tất cả những chuyện này liên quan thế nào đến cậu", Jinya bắt đầu.
Cậu nói nhẹ nhàng, một phần để xua tan bầu không khí u ám. "Cậu thấy đấy, các đời Itsukihime chính là hậu duệ trực hệ của Kaneomi và Yato."
Miyaka bối rối. Chầm chậm, cô xử lý những gì cậu vừa nói, rồi hỏi lại để xác nhận. "Cậu... vừa nói gì cơ?"
"Tôi nói các đời Itsukihime là hậu duệ trực hệ của Kaneomi và Yato. Sau khi đuổi lũ quỷ đi, ngôi làng đã xây một ngôi đền để thờ vị nữ thần bản địa của vùng đất, Mahiru-sama. Trưởng làng, Kaneomi, và một thợ rèn tên là Tougo đã cùng nhau thống nhất rằng ngôi đền sẽ có một vu nữ cư trú vĩnh viễn ở đó. Vu nữ được chọn được gọi là 'Kayo', mang ký tự Kanji có nghĩa là 'đêm'. Tôi chắc cậu có thể đoán được cô ấy thừa hưởng nó từ ai."
Kayo, rất có thể, là con gái của Kaneomi và Yato. Nhưng trong lịch sử được ghi chép lại của ngôi làng, tên của Itsukihime đầu tiên được ghi là "Yato". Dòng thời gian đơn giản là không khớp, nên Kaneomi có lẽ đã giật dây để đảm bảo sự tồn tại của nàng ít nhất sẽ được nhớ đến. Hơn nữa, người bảo hộ vu nữ đầu tiên được ghi chép lại là Kaneomi, và người bảo hộ vu nữ của Kayo là Tougo. Jinya không biết những chi tiết nhỏ đó, nhưng cậu biết sự thật quan trọng nhất: rằng tất cả đều liên quan đến Itsukihime.
Itsukihime được tôn kính là người dâng lời cầu nguyện lên Mahiru-sama của ngọn lửa sinh ra sắt. Chữ "hime" trong Itsukihime được hiểu rộng rãi là "công chúa", nhưng ở Kadono nó mang nghĩa phụ là "Hỏa Nữ". Thời xưa, người ta xem vu nữ Itsukihime của họ như chính nữ thần. Đó là lý do tại sao cô ấy vẫn ở trong đền và giữ mình ẩn sau tấm rèm tre, để tránh xa những ánh mắt trần tục và giữ sự thánh thiện.
Nhưng lý do Itsukihime bị giấu kín lúc đầu lại khác.
Itsukihime tượng trưng cho "Hỏa Nữ Thuần Khiết", nhưng nó cũng có thể có nghĩa là "Kẻ Mắt Đỏ Ở Lại", ám chỉ bản chất quỷ của Itsukihime. Nếu Kayo là con của Yato, cô ấy hẳn đã thừa hưởng dòng máu quỷ. Nếu đúng là vậy, việc cô bị giấu sau tấm rèm tre hẳn là để ngăn không cho thân phận quỷ của cô bị lộ. Itsukihime không bao giờ được phép rời khỏi đền và chỉ có trưởng làng và người bảo hộ vu nữ mới được phép nhìn thấy cô, được cho là để duy trì sự tôn nghiêm của cô. Nhưng lý do thực sự cho những quy định nghiêm ngặt như vậy là để giảm nguy cơ danh tính của cô bị đưa ra ánh sáng.
Trưởng làng và Tougo đã hợp tác với Kaneomi. Lý do người bảo hộ vu nữ cũng được giao nhiệm vụ săn quỷ cũng liên quan đến các sự kiện thời kỳ này.
Kaneomi đến gặp những người cộng tác với một lời thỉnh cầu.
"Làm ơn, hãy để con gái Kayo của tôi sống tránh xa ánh mắt của dân làng bằng cách biến con bé thành vu nữ. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ chịu trách nhiệm."
Nhiệm vụ thực sự của thợ săn quỷ là giết chết Itsukihime nếu dòng máu quỷ của cô trỗi dậy khiến cô trở thành mối đe dọa cho ngôi làng. Bằng cách nói "chịu trách nhiệm", Kaneomi ngụ ý rằng chàng sẽ giết chính con mình nếu cần. Không muốn để một người cha làm điều như vậy, Tougo đã trở thành người bảo hộ vu nữ thay cho chàng.
"Theo truyền thuyết, thanh Yarai là món quà do một thợ rèn già rèn tặng vợ mình, Itsukihime đầu tiên. Ông muốn tặng bà thanh kiếm vĩ đại nhất từng được tạo ra, nhưng bà đã qua đời trước khi ông có thể hoàn thành nó, nên Yarai đã được thờ phụng thay thế. Tôi chắc cậu có thể xâu chuỗi các mảnh ghép lại từ đó", Jinya nói.
"Một thanh kiếm rèn cho vợ... Thanh kiếm cậu đang giữ là thanh Yatonomori Kaneomi thứ tư sao? Thanh được làm sau cái chết của Yato?"
"Phải, mặc dù tôi chẳng biết gì trong suốt một thời gian dài. Nó được đặt một cái tên khác, 'Yarai', có thể được hiểu là 'đuổi quỷ'."
Yarai, bảo vật của làng Kadono, chính là thanh Yatonomori Kaneomi thứ tư. Năng lực của nó có nghĩa là nó chỉ có thể được rút ra bởi những người mang cả hai khía cạnh người và quỷ, và nó sẽ vẫn nguyên vẹn ngay cả khi một nghìn năm trôi qua. Nó là đỉnh cao của ước nguyện muốn thấy con người và quỷ dữ bên nhau trong tương lai.
"Vậy tớ là hậu duệ của một con quỷ sao?" Miyaka hỏi.
"Không. Dòng dõi trực hệ của Yato đã kết thúc vào thời Edo... Hậu duệ cuối cùng của họ là Shirayuki, được gọi là Byakuya trong thời gian cô ấy làm Itsukihime."
"Byakuya..."
"Cô ấy là Công chúa trong câu chuyện 'Công Chúa và Quỷ Xanh'. Sau khi cô ấy bị em gái của Quỷ Xanh giết chết, dòng dõi Itsukihime tạm thời chấm dứt. Sau đó, trưởng làng thời bấy giờ đã chọn một cô gái trẻ tên là Chitose để trở thành Chiyo và tiếp quản. Cô ấy kết hôn với Kunieda Koudai và chuyển cùng ông đến đền Aragi Inari ở Kyoto, trong khi con gái cô ấy tiếp tục truyền thống Itsukihime tại đền Jinta. Giả sử không có sự gián đoạn nào nữa, cậu hẳn là hậu duệ của Chitose."
"Khoan, chờ đã... Làm sao cậu có thể biết tường tận đến thế?"
Lời giải thích nhanh như bắn liên thanh của Jinya khiến cô không theo kịp, nhưng câu trả lời của cậu chỉ càng làm cô bối rối hơn.
"Sao tôi lại có thể không biết chứ? Tôi chính là con Quỷ Xanh trong câu chuyện đó đây."
Dù là cái chết của Shirayuki, việc Chitose trở thành Itsukihime, hay chuyện cô ấy kết hôn với Kunieda Koudai, Jinya đều đã nghe hoặc trải nghiệm trực tiếp tất cả. Sẽ còn lạ hơn nếu cậu không biết những điều này.
"...Hả?"
"Chẳng phải tôi đã nói với cậu là tôi hơn một trăm tuổi rồi sao? Tôi tin con số chính xác là 170. Tôi biết rõ tổ tiên Chitose của cậu. Cô ấy là một cô gái rất đáng yêu."
Và tốt bụng nữa. Ngay cả sau bao nhiêu năm, cậu vẫn nhớ lời hứa của cô ấy là sẽ làm bánh dày nướng cuốn rong biển cho cậu lần nữa. Cậu nheo mắt đầy hoài niệm. Không thấy chút bóng dáng nào của Chitose ở Miyaka, nhưng cậu vẫn cảm thấy có điều gì đó trào dâng trong lòng. Cậu đã gặp được hậu duệ của cô ấy. Làm sao cậu có thể không vui cho được?
"Cậu đùa tớ đấy à?" Miyaka nói với vẻ không tin.
"Heh. Tin hay không tùy cậu." Cậu không thất vọng trước phản ứng của cô.
Thực ra, cậu thấy thú vị khi thấy vẻ điềm tĩnh thường ngày của cô vỡ vụn. Cậu tiếp tục câu chuyện dang dở.
"Nào, tôi đang nói đến đâu rồi nhỉ? Kayo là con gái của Kaneomi và Yato. Với cái chết của Byakuya, hậu duệ cuối cùng của họ, dòng máu Itsukihime lai giữa người và quỷ đã chấm dứt. Dòng máu Itsukihime tồn tại ngày nay là hậu duệ của Chitose và hoàn toàn là con người. Truyền thống là họ sẽ duy trì họ 'Himekawa' bằng cách để chồng ở rể và đặt cho con gái những cái tên có chứa ký tự Kanji 'đêm'."
Nhiều phong tục cũ đã mất đi khi dòng máu mới bắt đầu, đáng chú ý nhất là việc Itsukihime không còn bị giam lỏng trong đền và chỉ được nhìn thấy qua rèm tre nữa. Các Itsukihime mới không có máu quỷ trong người. Không có lý do gì để che giấu ngoại hình, họ có thể đi lại tự do tùy thích.
Nhưng phong tục các Itsukihime mang ký tự Kanji "đêm" trong tên vẫn còn đó. Ban đầu, ký tự "đêm" là thứ được trao cho người trông coi thanh Yarai, nhưng họ vẫn tiếp tục phong tục này ngay cả sau khi Jinya được giao phó thanh kiếm. Có lẽ đó là quyết định của trưởng làng để tiếp tục tập tục này, hoặc có thể đó là điều Chitose đã quyết định.
Jinya không có cách nào biết được, nhưng cậu vẫn biết ơn họ vì đã bảo vệ một phần của dòng dõi Itsukihime cổ xưa và cho phép nó đến được với thời hiện đại.
"Tớ từng nghe mẹ kể về chuyện đó. Tên của mẹ và tớ, Yayoi và Miyaka, cũng có chữ 'đêm'."
"Phải. Có thể đối với các cậu đó chỉ là truyền thống, nhưng vì các Itsukihime đã kiên trì với nó, một số cảm xúc của quá khứ đã tồn tại mãi cho đến ngày nay. Cậu cũng đang giúp truyền lại ngọn đuốc đó đấy."
"...Cậu nói thế làm tớ thấy hơi ngại đấy."
"Thật sao? Tôi nghĩ điều đó thật tuyệt vời."
Các Itsukihime đã vượt qua sự thay đổi của thời đại và kết nối quá khứ với hiện tại. Tương tự như vậy, những thanh kiếm Yatonomori Kaneomi tiếp tục dệt nên nhiều câu chuyện. Jinya, bị phong ấn trong một trong những thanh kiếm đó, tình cờ gặp Itsukihime Yayoi và trò chuyện với cô trong vài ngày ngắn ngủi. Cô ấy sau đó trở thành mẹ của Miyaka, cho phép Jinya gặp gỡ "cô gái nhà Himekawa", như cách cậu gọi.
"Đó là tất cả. Cả Itsukihime và những thanh kiếm Yatonomori Kaneomi đều được sinh ra từ cuộc gặp gỡ giữa Kaneomi và Yato. Tôi muốn cậu, Itsukihime hiện tại, biết điều đó, nên tôi đã kể cho cậu nghe. Vậy thôi."
Cậu kể cho cô nghe đơn giản chỉ để thỏa mãn bản thân mình. Việc cô biết sẽ chẳng thay đổi được gì, nhưng cậu cảm thấy sẽ thật quá buồn nếu cứ thế lướt qua cuộc đời cô mà không cho cô biết. Cô nghĩ gì về tất cả những điều này và phản ứng ra sao là tùy thuộc vào cô, nhưng ít nhất cậu muốn cô biết.
"Tôi hy vọng cậu có thể hiểu được những gì gia đình cậu đã làm cao cả và đẹp đẽ đến nhường nào... và tôi đã hạnh phúc biết bao khi được gặp cậu."
Cậu nhìn chằm chằm vào cô, được chiếu sáng trong sắc đỏ của buổi chiều tà. Itsukihime đang ở bên ngoài ngôi đền của mình, đi lại tự do. Chỉ riêng điều đó thôi đã khiến cậu cảm thấy những bi kịch của quá khứ không phải là vô nghĩa.
"Nhiều thông tin quá. Chắc tớ nên bắt đầu bằng lời cảm ơn nhỉ? Tớ chắc hẳn cậu đã phải đắn đo lắm mới quyết định kể cho tớ nghe tất cả những chuyện này."
Giọng cô có vẻ hơi không chắc chắn liệu mình có thực sự tin những gì cậu nói hay không, nhưng cậu không trách cô. Hẳn là rất khó để cô tin rằng bạn cùng lớp của mình thực ra đã hơn một trăm tuổi. Tất nhiên, tất cả đều là sự thật, cũng như việc cậu đã rất vui khi được gặp cô.
Cô dường như hiểu được sự chân thành của cậu và khẽ mỉm cười dưới ánh nắng chiều.
"Vậy, cảm ơn cậu. Nhưng điều gì khiến cậu quyết định kể cho tớ nghe những chuyện này?"
Lời giải thích của cậu quá chi tiết để sử dụng cho bài tập ở trường, và cậu không cần phải đi xa đến mức tiết lộ thân phận quỷ của mình chỉ vì cô là Itsukihime hiện tại. Nhưng nó có ý nghĩa với cậu, nên cậu không giấu cô điều gì.
"Chà, cậu đã nói cậu thấy khó chịu khi tôi gọi cậu là 'cô gái nhà Himekawa', nên..."
Miyaka nghiêng đầu, bối rối trước sự chuyển đổi chủ đề đột ngột.
"Tôi đoán tôi chỉ đang cố bào chữa cho hành động của mình. Tôi không gọi cậu như vậy vì coi thường đâu, nhưng thực sự không có cách nào hay để giải thích ý tôi muốn nói mà không giải thích tất cả những chuyện này trước."
Cuộc trao đổi của họ trong thư viện đã bị bỏ dở, nhưng cậu không thể đi vào chi tiết mà không cho cô biết về những thanh kiếm Yatonomori Kaneomi, về Itsukihime, và cuộc hôn nhân của Kunieda Koudai và Chitose.
"Cậu có biết họ của cậu vẫn giữ nguyên trong gia đình từ khoảng thời Minh Trị không?"
"Thế à? Tớ không hề biết đấy", Miyaka đáp.
"'Himekawa' là cái họ mà trưởng làng thời đó đã nghĩ ra, và gia đình cậu đã bảo vệ nó kể từ đó."
Chitose kết hôn với Kunieda Koudai, nhưng con cháu họ mang họ "Himekawa" thay vì "Kunieda". Điều đó chứng tỏ gia đình đã chọn truyền lại cái tên bên ngoại thay vì bên nội, và Jinya tin rằng cậu biết lý do tại sao.
"Nhưng ngay cả khi cuộc đời chúng ta ngắn ngủi, vẫn có những thứ chúng ta có thể để lại. Hãy để ta để lại ngôi đền này cho ngươi. Khi ngươi trở lại vào một ngày nào đó và tìm thấy nó, hãy cứ thoải mái rơi lệ."
Trưởng làng của cậu từng nói những lời đó với cậu. Ông đã trao cho các vu nữ cái họ "Himekawa" chỉ để khiến Jinya rơi lệ vào một ngày nào đó, và các Itsukihime đã bảo vệ cái họ đó cùng với truyền thống mang ký tự Kanji "đêm" trong tên của họ.
"Cái tên Himekawa có lẽ được lấy từ dòng sông cùng tên chảy từ chân phía đông của núi Shirouma ở phía bắc tỉnh Nagano. Theo Cổ Sự Ký, một nàng công chúa xinh đẹp được gọi là Công chúa Nunakawa, hay Nunakawahime, sống ở đó."
"...Nói tiếp đi."
"Sông Himekawa chảy qua làng Hakuba và làng Otari rồi đổ ra biển Nhật Bản. Khu vực gần nguồn sông nổi tiếng với vẻ đẹp vô song từ thời cổ đại. Những loài hoa nở ở đó lớn lên nhờ dòng nước tuyết tan chảy từ đỉnh Shirouma."
Hoa mắt trĩ, bắp cải chồn, hoa loa kèn, hải quỳ Nhật Bản và hoa mao lương nước. Sau khi mùa đông dài kết thúc và mùa xuân đến, những bông hoa xinh xắn này sẽ nở rộ cùng lúc ngay khi dòng nước tinh khiết của sông Himekawa bắt đầu chảy trở lại. Đó được cho là một cảnh tượng tuyệt vời không nơi nào sánh bằng, giống như mùa xuân đang trút hơi thở đầu tiên.
"Nói cách khác, cái họ 'Himekawa' có thể gợi lên cảnh tượng chờ đợi phía sau lớp tuyết tan."
Trong "Công Chúa và Quỷ Xanh", Itsukihime đã chết trước khi đến lúc tận số vì người bảo hộ không bảo vệ được cô. Hai người không mong muốn gì hơn là được ở bên nhau mãi mãi, nhưng cô đã tan biến khỏi thế gian như tuyết tan.
"Đó là lý do tại sao tôi thực sự không có ý xúc phạm khi gọi cậu là 'cô gái nhà Himekawa'."
Nhưng các mùa vẫn tiếp tục thay phiên nhau. Quá khứ đã mãi mãi ra đi, như những bong bóng vỡ tan trên mặt nước. Cũng như tuyết tan cùng mùa đông, những thời khắc quen thuộc cũng sẽ biến mất.
Nhưng khi tuyết tan, nó không hoàn toàn biến mất. Tan chảy bởi ánh nắng ấm áp, tuyết biến thành nước, rồi nước chuyển hóa thành những đám mây cưỡi gió trước khi rơi xuống làm mưa. Và như thế, khi mùa xuân đến, tuyết đã tan trở thành dòng nước nuôi dưỡng những nụ hoa nhỏ bé nở rộ.
Suy cho cùng, tình cảm cũng tựa như những bông tuyết.
Chúng tan chảy và phai nhạt, chỉ để kiêu hãnh nở rộ lần nữa vào một mùa khác. Những gì đã mất là mãi mãi ra đi, nhưng sau một thời gian dài, Jinya đã có thể đoàn tụ với một số cảm xúc của quá khứ. Lớp tuyết cậu từng yêu đã tan biến, nhưng nó cho phép cậu gặp gỡ bông hoa mùa xuân này đây.
Đó là lý do tại sao cái tên "Himekawa" lại có ý nghĩa nhiều đến thế với cậu. Ngay cả khi những gì đã mất không thể quay lại, ít nhất nó cũng có thể dẫn đến một cảnh tượng tươi đẹp trong tương lai. Trưởng làng đã chuẩn bị điều này cho cậu như một trò đùa khác của ông. Cuộc đời ông ngắn ngủi so với một con quỷ, nhưng ông đã có thể kết nối quá khứ với tương lai cho Jinya.
Niềm vui sướng đã thôi thúc cậu gọi Miyaka bằng họ của cô.
"Bởi vì đối với tôi, cậu là đóa hoa xuân xinh đẹp đã nở rộ sau rất nhiều, rất nhiều mùa trôi qua."
Cậu cảm thấy đó là một phép ẩn dụ ngang tầm với "tiên nữ", nhưng nó đã dẫn đến một số hiểu lầm. Ngay cả bây giờ, sau khi cậu giải thích mọi chuyện, Miyaka vẫn trông có vẻ hơi bối rối. Tuy nhiên, cô có thể cảm nhận được chiều sâu tình cảm đằng sau lời nói của cậu, và cô đỏ mặt.
"Hmm... Được rồi, tớ nghĩ là tớ hiểu? Nhưng mà, bị gọi là hoa thì xấu hổ lắm."
"Ý cậu là sao?"
"Xin lỗi, nhưng cho tớ một lát. Tớ cần chút thời gian để thu thập lại suy nghĩ đã", cô nói với một nụ cười ngượng ngùng.
Ngày xưa, dưới bầu trời màu hổ phách, Shirayuki và Jinta đã thề sẽ vẫn là Itsukihime và người bảo hộ vu nữ cho đến cùng. Giờ đây, dưới một bầu trời khác, Jinya nhìn Miyaka. Lòng người thay đổi theo thời gian, và những cảnh tượng cùng lời hứa từng được cho là vĩnh cửu cũng phai nhạt đi.
Nhưng có một điều gì đó từ quá khứ vẫn vẹn nguyên như cũ, và điều đó cho phép cậu tin rằng tất cả thời gian cậu đã vượt qua không phải là vô ích.
Hai cái bóng của họ hòa làm một, và vài ngôi sao lấp lánh bắt đầu xuất hiện. Màn đêm chắc chắn sẽ sớm buông xuống. Những gì cậu thấy bây giờ khác với những gì cậu đã thấy trong quá khứ, nhưng cậu vẫn tràn ngập nỗi hoài niệm. Nghĩ rằng ở lại thêm một chút cũng không sao, cậu quan sát với trái tim ấm áp khi Miyaka tiếp tục vật lộn với những suy nghĩ của mình.
"Bài báo cáo của các em được nghiên cứu rất kỹ. Làm tốt lắm."
Nhiều ngày sau, họ trình bày báo cáo về quê hương mình, "Kadono, Ngôi làng của những thợ rèn", và nhận được điểm cao.
Họ đã đề cập đến nhiều câu chuyện khác nhau lấy bối cảnh ở làng Kadono, thảo luận về thợ rèn Kaneomi và những câu chuyện khác liên quan đến ông, cũng như đi sâu vào chi tiết về Itsukihime và Kadono khi nó còn là một thị trấn rèn sắt. Nhóm của họ đi sâu vào chi tiết hơn hầu hết các nhóm khác và được các giáo viên khen ngợi, khiến họ cảm thấy nỗ lực của mình đã được đền đáp.
"Phù. Nhiều việc thật đấy, nhưng cảm giác cũng đáng nhỉ?" Kaoru nói.
Sau giờ học, cả nhóm tụ tập lại để ăn mừng việc hoàn thành dự án.
Kaoru nằm dài trên bàn, hoàn toàn thư giãn như thể một tảng đá nặng vừa được trút khỏi vai. Bình thường Miyaka sẽ mắng cô vì hành động luộm thuộm như vậy, nhưng lần này cô bỏ qua, vẻ mặt dịu dàng hơn thường lệ. Cô cũng thấy nhẹ nhõm vì dự án dài hơi của họ đã xong.
"A, tớ biết rồi. Đi đâu đó ăn mừng đi!" Kaoru đề xuất.
"Ý kiến không tồi." Yanagi nhanh chóng tán thành, và điều đó khiến Mai cũng lên tiếng bày tỏ sự quan tâm.
Miyaka không phản đối gì, nên Jinya cũng nói cậu cũng muốn tham gia. Dự án nhóm đã đưa tất cả họ lại gần nhau hơn, giúp họ lên kế hoạch một cách suôn sẻ. Họ quyết định sẽ đi ăn gì đó trên đường về nhà rồi đi chơi một chút. Dự án nhóm không chỉ đưa năm người bọn họ lại gần nhau hơn, nó còn củng cố mối liên kết giữa Miyaka và Jinya.
"Có nơi nào đặc biệt cậu muốn đi không, Miyaka?"
"Một quán ăn bình dân nào đó thì sao? À, nhưng chắc cậu thích đồ Nhật hơn nhỉ, Jinya?"
"Tôi thế nào cũng được. Cứ đi ra ga rồi quyết định từ đó."
"Nghe được đấy."
Sau cuộc trò chuyện trên sân thượng, họ bắt đầu gọi nhau bằng tên. Miyaka là người đề nghị việc đó. Rõ ràng là bị gọi bằng Himekawa khiến cô xấu hổ quá mức vì nó nhắc cô nhớ lại những gì họ đã nói.
"Miyaka-chan, có chuyện gì xảy ra giữa cậu và Kadono-kun hả?" Kaoru hỏi.
"Hả? S-sao cậu lại nói thế?"
"Thì hai người gọi nhau bằng tên và có vẻ thân thiết. Với lại cậu biết cậu ấy thích đồ Nhật sao? Tớ không biết vụ đó đấy."
"À thì, tớ chỉ đoán mò thôi vì người lớn tuổi thường thích đồ Nhật mà."
"Người lớn tuổi?"
Miyaka đã phần nào chấp nhận ý tưởng Jinya là một con quỷ hơn một trăm tuổi, và điều đó đã thay đổi cách cô đối xử với cậu. Theo một nghĩa nào đó, có thể nói cô cư xử như thể cậu là một ông già, nhưng chắc chắn không phải theo cách xấu. Để cho rõ thì, cậu cũng đã nói với Kaoru về tuổi của mình trước đây, nhưng cô ấy không đối xử với cậu khác đi chút nào. Trong trường hợp của cô ấy, có vẻ lý do không phải vì cô ấy không tin cậu mà là cô ấy chẳng quan tâm tuổi cậu là bao nhiêu.
"Chúng ta đi thôi chứ?"
"Đi nào, Kaoru. Đi thôi."
"Ừm, ừ. Chắc chắn rồi."
Jinya gọi hai người họ, tạo cơ hội cho Miyaka nhanh chóng kết thúc chủ đề. Hơi ngơ ngác, Kaoru đi theo mọi người ra khỏi phòng.
Cả nhóm vừa đi vừa nói chuyện và quyết định ăn tại một quán hamburger gần nhà ga. Nghe nói món burger phô mai ở đó là món khoái khẩu của Mai, nên dĩ nhiên, Yanagi là người chọn địa điểm cho họ. Cuộc trò chuyện của nhóm rất sôi nổi, vì họ đang rất phấn chấn sau khi hoàn thành dự án.
"Xin lỗi, mọi người đợi tớ một chút được không? Tớ muốn ghé qua cửa hàng tiện lợi trước", Yanagi nói.
Họ đang bàn về việc đi đâu đó sau khi ăn, nên cậu muốn rút ít tiền từ cây ATM.
"Woa, Tomishima-kun. Cậu có tài khoản ngân hàng riêng á? Cậu chín chắn thật đấy", Kaoru nói, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Cậu có vẻ thấy lạ khi được khen ngợi vì một chuyện như thế. "Chỉ là bố mẹ bắt tớ làm thôi, bảo là tớ phải học cách quản lý tiền bạc khi đã là học sinh cấp ba rồi."
"Sao bọn mình không vào trong luôn nhỉ, đằng nào cũng ở đây rồi?" Miyaka gợi ý.
"Nghe được đấy", Jinya nói.
Chẳng có gì họ đặc biệt muốn mua, nhưng họ nghĩ ngó nghiêng xung quanh sẽ tốt hơn là đợi bên ngoài, nên họ theo Yanagi vào trong. Họ tản ra và tự mình xem đồ, nhưng chưa kịp bắt đầu thì Mai đã va phải một người phụ nữ trẻ và ngã bệt xuống đất. Yanagi ngay lập tức nhận ra, lùi ra khỏi màn hình ATM và đi về phía cô.
Cậu bắt đầu bằng việc hỏi người phụ nữ trẻ xem cô ấy có ổn không trước khi đỡ Mai dậy.
"Cậu cũng không sao chứ, Mai?"
"T-tớ xin lỗi, Yanagi-kun."
"Tớ có phải người cậu nên xin lỗi đâu?"
Mai nắm lấy tay Yanagi và run rẩy đứng dậy, rồi cúi đầu xin lỗi. "T-tôi xin lỗi vì đã va vào chị."
"Không sao đâu. Là lỗi của tôi vì đã không nhìn đường."
Người phụ nữ trẻ trông có vẻ trạc tuổi họ. Cô có mái tóc đen dài gần như chạm đất, và làn da trắng bệch yếu ớt đầy ấn tượng. Cô có vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh khảnh. Nếu cô không ở trong cửa hàng tiện lợi và mặc quần áo giản dị như vậy, người ta có thể nhầm cô là một tiểu thư nhà giàu.
Những món đồ ăn vặt cô mua rơi vãi trên sàn sau cú va chạm của Mai. Trong khi Yanagi đỡ Mai dậy, Jinya, người tình cờ đứng gần đó, nhặt những món đồ bị rơi lên và bỏ lại vào túi mua sắm. Hai gói bánh gạo Shoyu rơi vãi và năm hộp pudding. May mắn là không món nào bị hỏng.
"Của cô đây. Cô có bị đau ở đâu không?" Jinya hỏi.
"Tôi ổn. Cảm ơn cậu đã nhặt đồ giúp tôi."
Cô nhận lấy túi mua sắm từ cậu và cúi chào lịch sự. Cô trông còn trẻ nhưng khá trang trọng, và cô có vẻ hơi e thẹn khi bắt gặp ánh mắt của Jinya.
"T-tôi thực sự, thực sự xin lỗi vì đã gây rắc rối." Mai xin lỗi thêm lần nữa.
"Thật sự không sao đâu mà. Bảo trọng nhé." Người phụ nữ trẻ cúi chào duyên dáng.
"Cậu may mắn là người cậu va phải hiền lành đấy, Mai. Cẩn thận hơn đi", Yanagi trách nhẹ.
"Ừ-ừm... Tớ xin lỗi, Yanagi-kun", Mai buồn bã đáp.
Quá lo lắng để để cô lại một mình, cậu nắm tay cô và kéo cô về phía cây ATM.
Mai va vào ai đó, nhưng rốt cuộc không ai bị thương. Đáng lẽ mọi chuyện nên kết thúc ở đó. Nhưng người phụ nữ trẻ dừng bước, như thể cô chợt nhớ ra điều gì.
"Ồ, xin lỗi, nhưng tôi có thể xin cậu một chút thời gian không?"
Cô gọi không phải Mai mà là Jinya. Cô có vẻ không giận vì bị va phải, nên cậu không nghĩ nhiều và quay lại đối mặt với cô. Khi ánh mắt cậu chạm vào mắt cô, hơi thở cậu nghẹn lại trong cổ họng.
"A, Kaneomi... Cuối cùng thiếp cũng đã trọn đạo làm vợ của chàng."
Đôi mắt đỏ thẫm dịu dàng của cô khiến tâm trí cậu ngừng hoạt động.
Cô đưa tay về phía cậu, nhưng cậu không phản ứng. Không có ác ý trong cử động của cô. Cô di chuyển với sự dịu dàng mà một người có thể dành cho con mình, và Jinya cảm thấy cậu không nên lùi bước trước cô lúc này.
"Đúng như chàng đã nói. Người và quỷ có thể sống cùng nhau... Người đàn ông này là minh chứng cho điều đó."
Hồi đó, khi dân làng cố gắng đuổi những con quỷ của họ đi, một thợ rèn tên Tougo đã tuyên bố rằng Yato bị đâm bằng kiếm và ném vào lò nung. Không có cái xác nào để lại, và gã là nhân chứng duy nhất. Đây chỉ là một suy nghĩ, một ý tưởng không nên tin hoàn toàn, nhưng nhỡ đâu Tougo này trong thâm tâm đã chấp nhận Kaneomi và không nỡ để vợ của một thợ rèn đồng nghiệp mà gã tôn trọng bị giết thì sao? Nhỡ đâu gã tình nguyện tự mình làm việc đó, chỉ để cho nàng trốn thoát?
Nếu Yato vẫn còn sống, là một con quỷ sống lâu, nàng có thể thực hiện lời hứa với Kaneomi và chứng kiến những gì xảy ra với các thanh kiếm Yatonomori Kaneomi. Trong những năm tháng đằng đẵng ấy, biết đâu nàng đã vô tình chạm mặt con quỷ đang sống giữa loài người – kẻ thừa hưởng thanh kiếm mang tên Yarai.
"Đừng lo. Những đứa con quý giá của chúng ta đã lớn lên đúng như chàng mong đợi."
Đôi mắt đỏ chứng tỏ người đó là một tinh linh. Ngay lúc này, đôi mắt của con quỷ đẫm lệ. Chầm chậm, cô chạm vào má Jinya.
"Ôi, những đứa con yêu dấu của chúng ta, và cả người đang nắm giữ chúng nữa... Ta rất mừng vì được gặp cậu."
Chỉ để lại những lời đó, cô ra đi mãi mãi mà không chút luyến tiếc.
Jinya, chết lặng trong cơn ngẩn ngơ, chỉ có thể nhìn bóng hình nhỏ bé của cô rời đi. Cậu đã tự hào khoe kiến thức về quá khứ của mình với Miyaka, chỉ để rồi bị bất ngờ như thế này. Có vẻ như những sự trùng hợp kỳ lạ nhất sẽ xảy ra nếu ta sống đủ lâu.
Một bông hoa nhỏ đã xuất hiện bên đường, nên người phụ nữ dừng lại để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của nó một lúc. Không hơn, không kém.
"Xin lỗi vì đã để các cậu đợi", Yanagi nói sau khi rút tiền xong. Cậu đi về phía lối ra.
Đó là lúc Miyaka nhận thấy có gì đó không ổn với Jinya. "Đi thôi nào. Hửm? Jinya, có chuyện gì sao?"
Jinya quá xúc động để đưa ra một câu trả lời rõ ràng. Thay vào đó, cậu chỉ bày tỏ những suy nghĩ chân thật của mình.
"Tôi đoán những cảm xúc của quá khứ sẽ tìm được đường đi của nó..."
"Hả?"
"Xin lỗi, không có gì đâu. Chỉ là có chút chuyện vướng mắc trong đầu thôi."
"Vậy à? Ừ thì, được thôi." Cô không gặng hỏi thêm nữa, và năm người họ cùng nhau rời khỏi cửa hàng tiện lợi.
Jinya không cố đuổi theo người phụ nữ. Hai người họ chỉ đơn giản là những người lạ lướt qua nhau. Câu chuyện của cậu là về một con quỷ bị thúc đẩy bởi sự trả thù, còn câu chuyện của cô là về một lời hứa của một cặp vợ chồng hạnh phúc. Họ không liên quan gì đến nhau. Cậu không biết cô nghĩ gì khi nói cô rất vui được gặp cậu, và cô rời đi mà không hỏi một điều gì.
Dẫu vậy, cô trông có vẻ mãn nguyện. Tại sao cậu lại phá hỏng điều đó bằng cách đuổi theo và ép cô trả lời chứ?
"Tớ muốn đi hát karaoke! Tớ cá là giọng hát của Mai-chan dễ thương lắm cho xem!"
"Ooh, ý kiến hay đấy, Azusaya-san. Được rồi, quyết định thế nhé. Chúng ta sẽ đi hát karaoke sau khi ăn."
"H-hả?"
Nhưng, quan trọng nhất, cậu không thể bị cuốn vào những gì vừa xảy ra mà bỏ bê những gì đang diễn ra lúc này. Cậu và vài người bạn đang đi bộ về nhà sau giờ học. Đó là một điều bình thường, nhưng niềm hạnh phúc ở đây cũng quan trọng không kém niềm hạnh phúc của một lời hứa giữa vợ và chồng.
"Cậu nghĩ sao? Chúng ta có nên ngăn họ lại không?"
"Tôi nghĩ là ổn mà", cậu đáp. "Thỉnh thoảng xõa một chút cũng chẳng sao."
"Nếu cậu đã nói thế."
Sau khi nói về quá khứ, người ta phải đảm bảo tận hưởng hiện tại.
Cảm xúc tựa như những bông tuyết. Và những tháng ngày hạnh phúc tưởng chừng như hiển nhiên này, chắc chắn rồi sẽ hóa thành những đóa hoa rực rỡ ở một nơi nào đó, vào một ngày nào đó.
0 Bình luận