2
Trời sập tối.
Một người phụ nữ trẻ đeo chiếc khẩu trang trắng to sụ chặn hỏi một đứa bé trên đường đi học về.
"Tôi có đẹp không?" mụ hỏi.
Dù che kín mặt bằng khẩu trang, người phụ nữ vẫn để lộ những đường nét thanh tú của khuôn mặt trái xoan cùng làn da trắng trẻo, nên đứa trẻ thật thà đáp: "Có ạ, cô đẹp lắm."
Thế rồi người phụ nữ tháo khẩu trang ra và hỏi: "Ngay cả bây giờ sao?"
Từ khóe miệng, những vết sẹo rách toạc kéo dài đến tận mang tai.
Đây có lẽ là một trong những truyền thuyết đô thị nổi tiếng nhất, bắt đầu lan truyền rộng rãi vào khoảng năm Chiêu Hòa thứ 54 (1979). Nó thậm chí từng bị coi là một vấn nạn xã hội trong thời gian dài vì mức độ đáng sợ của mình.
Nếu một người trả lời rằng Quỷ Rạch Miệng vẫn đẹp ngay cả sau khi mụ tháo khẩu trang, mụ sẽ nói "Tao sẽ làm cho mày giống hệt tao", rồi dùng kéo cắt nát hai bên miệng người đó. Sau đó, mụ sẽ giết chết họ ngay tại chỗ, hoặc đi theo họ về đến tận cửa nhà rồi mới ra tay sát hại.
Nếu họ trả lời là mụ không đẹp, mụ sẽ nổi cơn thịnh nộ và băm vằm nạn nhân ra từng mảnh ngay tức khắc.
Câu trả lời nào cũng dẫn đến cái chết. Điều này biến Quỷ Rạch Miệng trở thành một trong những truyền thuyết đô thị chết chóc nhất.
Tuy nhiên, tùy thuộc vào từng vùng miền và thế hệ, câu chuyện có những dị bản đôi khi hé lộ những phương thức sinh tồn hiếm hoi. Cấu trúc tổng thể thường giống nhau, nhưng vẫn tồn tại những biến thể mà nạn nhân có thể sống sót nếu trả lời đúng cách, hoặc những phiên bản mà mụ không hề giết người.
Mụ thường mặc áo khoác đỏ hoặc trắng, vũ khí trên tay có thể là liềm, kéo hoặc dao bếp. Mụ có mối liên hệ mật thiết với con số ba và được cho là một trong ba chị em, thường xuất hiện ở những khu vực có chữ "tam" trong tên, vân vân.
Mặc dù bùng nổ lần đầu vào thời Chiêu Hòa, Quỷ Rạch Miệng vẫn là một truyền thuyết đô thị được rỉ tai nhau cho tới tận ngày nay. Lịch sử lâu đời của câu chuyện đã cho nó thời gian để biến đổi, sinh ra nhiều phiên bản Quỷ Rạch Miệng khác nhau. Tin đồn về mụ thậm chí còn xuất hiện ở Hàn Quốc vào năm 2004, nơi mụ vẫn giữ nguyên câu thoại kinh điển "Tôi có đẹp không?".
Dù có vô số biến thể, nhưng việc Quỷ Rạch Miệng luôn đặt câu hỏi là điều bất di bất dịch.
Mụ là một truyền thuyết đô thị lang thang trong đêm để tìm kiếm người trả lời mình.
Nói cách khác, mụ là một thực thể của sự truy vấn, chứ không phải của sự giết chóc.
Người phụ nữ tháo chiếc khẩu trang che mặt xuống khiến Miyaka thét lên thất thanh.
Kéo dài từ hai bên khóe miệng người phụ nữ là những vết rạch toác đến tận mang tai.
"Tôi có đẹp không?"
Khoảnh khắc Miyaka chấp nhận sự tồn tại của Quỷ Rạch Miệng là thật, cô bé ba chân bốn cẳng bỏ chạy.
Đó chẳng phải hành động của lý trí. Nỗi sợ hãi khiến đầu óc cô trống rỗng, và cơ thể cô đơn giản là tự chuyển động theo bản năng. Cô đã tham gia câu lạc bộ bóng rổ suốt ba năm cấp hai và tự tin rằng mình có thể chạy thoát khỏi bất kỳ kẻ truy đuổi bình thường nào.
Nhưng theo truyền thuyết đô thị, Quỷ Rạch Miệng có thể chạy một trăm mét chỉ trong ba giây, đủ sức đuổi kịp và giết chết những kẻ bỏ chạy mà không trả lời câu hỏi của mụ.
Bỏ chạy là nước đi sai lầm nhất mà Miyaka có thể làm. Cô đã xuất phát rất nhanh, nhưng Quỷ Rạch Miệng đã áp sát ngay sau lưng cô chỉ trong tích tắc.
"Hí hí, ha ha ha!"
Miyaka hét lên khi thấy con quái vật gớm ghiếc đang nhanh chóng thu hẹp khoảng cách. Rồi cô vấp ngã, lăn long lóc trên mặt đất.
Có lẽ cô ngã vì chưa khởi động, hoặc có lẽ chỉ đơn thuần do đôi chân đã bủn rủn vì sợ hãi. Dù là gì đi nữa, chân cô run rẩy kịch liệt khiến cô không tài nào đứng dậy được.
Cô nhìn thấy bầu trời đêm và ánh trăng ngay trên đầu, rồi một lưỡi liềm vung lên cao.
Lưỡi liềm được chiếu sáng bởi ánh đèn đường, để lộ ra lưỡi dao cùn mòn. Nó bao phủ đầy rỉ sét, lớp rỉ hình thành từ những vệt máu cũ chưa bao giờ được lau sạch.
Miyaka nhận ra rằng mình cũng sẽ trở thành một phần của lớp rỉ sét trên lưỡi liềm đó. Cô sẽ bị băm vằm ra từng mảnh và bỏ mạng, chịu chung số phận với các nạn nhân trong những lời đồn thổi.
Quỷ Rạch Miệng nở một nụ cười méo mó. Mụ hẳn đang cười nhạo cô. Miyaka chẳng cần phải tự hỏi tại sao.
"A-a..."
Cảnh tượng Miyaka bò lê lết chắc hẳn trông rất hài hước trong mắt Quỷ Rạch Miệng. Những nỗ lực vô vọng của cô càng làm tăng thêm sự thích thú cho mụ. Sự giãy giụa của con mồi chỉ càng thổi bùng lên lòng kiêu hãnh của kẻ đi săn.
Nhưng rồi kẻ đi săn cũng chán trò vờn bắt. Bước chân chậm rãi của Quỷ Rạch Miệng đột nhiên chuyển thành một cú lao tới.
Miyaka sắp chết. Cô chắc chắn về điều đó.
Nhưng rồi, từ đâu không biết, một túi nilon căng phồng đập bốp vào mặt Quỷ Rạch Miệng.
"...Hả?"
Miyaka sững sờ trước sự việc bất ngờ. Rơi ra khỏi chiếc túi nilon là mấy viên kẹo sữa và sáp vuốt tóc, giống như ai đó vừa mới ghé qua hiệu thuốc. Cái túi hẳn phải khá nặng, nhưng Quỷ Rạch Miệng dường như chẳng hề hấn gì.
"Miyaka-chan, cậu có sao không?!"
Một giọng nói quen thuộc vang lên và chủ nhân của nó chạy vội về phía Miyaka. Đó là người bạn mà cô đã tìm kiếm suốt mấy ngày qua, Azusaya Kaoru.
Miyaka mừng rỡ khi thấy Kaoru an toàn, nhưng đồng thời cô cũng tự hỏi tại sao bạn mình lại ở đây. Quan trọng hơn, cô cần phải bảo bạn mình chạy ngay đi. Quá nhiều thứ ập đến trong đầu cùng lúc khiến cô không biết phải phản ứng thế nào. Sự chú ý của cô dồn cả vào Kaoru đang chạy thẳng về phía mình.
Đó là lý do tại sao Miyaka không nhận thấy khuôn mặt vô cảm của Quỷ Rạch Miệng đã chuyển sang giận dữ và lưỡi liềm đang bổ xuống đầu cô.
Keng.
Tiếng kim loại va chạm sắc lạnh vang lên.
"...Hả?"
Và lưỡi liềm không bao giờ chạm được đến cô.
Thế giới này không phải là một nơi nhân từ đến mức cho phép những sự trùng hợp thuận tiện như vậy xảy ra. Miyaka biết rõ điều này. Đó là lý do tại sao cô đã cố gắng hết sức để bỏ chạy.
Cô vấp ngã khi bị truy đuổi, nhưng Quỷ Rạch Miệng không tấn công ngay lập tức để mụ có thể tận hưởng việc nhìn ngắm Miyaka bò lê lết trong tuyệt vọng. Sau đó, chiếc túi mua sắm được ném ra và giúp cô có thêm một chút thời gian ít ỏi.
Tổng cộng, mạng sống của Miyaka đã được gia hạn ba lần, vừa đủ lâu để người đàn ông này đến kịp.
"Đúng là duyên số," cậu nói sau khi dùng thanh kiếm chặn đứng đòn tấn công của Quỷ Rạch Miệng. Cậu khẽ thở dài đầy cảm khái và lẩm bẩm điều gì đó về việc lần này đã đến kịp lúc. "Bảo vệ Itsukihime âu cũng là bổn phận của kẻ hộ vệ vu nữ này."
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến Miyaka không thể xử lý kịp. Một người đàn ông đột nhiên xuất hiện. Cô mơ hồ nhớ ra cậu ta là người đã ghé thăm ngôi đền dạo trước. Cậu ta để lại ấn tượng mạnh mẽ vì hình ảnh rơi nước mắt hôm ấy.
Dần dần, cô bắt đầu hiểu được tình cảnh của mình. Quỷ Rạch Miệng đã cố giết cô, và người này đã ngăn mụ lại. Cậu ta trông chỉ trạc tuổi học sinh cấp ba, vậy mà lại đang cầm kiếm đối đầu với một con quái vật như thế này.
Nhưng có hiểu ra vấn đề cũng chẳng giúp ích được gì nhiều. Cô vẫn còn quá bối rối trước những gì đang xảy ra.
"Miyaka-chan, lối này!"
"H-hả? Kaoru...?"
Chàng trai và Quỷ Rạch Miệng trừng mắt nhìn nhau, lưỡi liềm của mụ và thanh kiếm của cậu khóa chặt lấy nhau. Kaoru nắm lấy cơ hội để lại gần và chộp lấy tay Miyaka, kéo cô dậy. Động tác của cô bạn thiếu sự khẩn trương và có phần trẻ con, nhưng điều đó lại có tác dụng làm Miyaka bình tĩnh lại, giúp cô điều hòa hơi thở và cử động chân trở lại.
Chàng trai liếc nhìn về phía họ như muốn giục họ nhanh chóng rời đi. Chân Miyaka vẫn còn run rẩy, nhưng cô đã cố gắng tạo khoảng cách cùng với Kaoru.
Có tiếng gió rít trong không khí. Sau khi xác nhận hai cô gái đã an toàn, chàng trai đột ngột hành động.
Cậu lao vút đi như cơn lốc, tung ra những đòn chí mạng liên tiếp. Quỷ Rạch Miệng chống đỡ những cú đánh của cậu bằng lưỡi liềm.
"Hự!"
"Ta nghe nói ngươi có thể chạy một trăm mét trong ba giây, nhưng có vẻ ngươi cũng biết đánh nhau đôi chút đấy."
Khó tin thay, cán cân nhanh chóng nghiêng về phía chàng trai. Quỷ Rạch Miệng được cho là một thực thể cực kỳ nguy hiểm, một kẻ mà bạn không thể trốn thoát hay chống lại dù có làm gì đi nữa. Ít nhất đó là câu chuyện trong truyền thuyết đô thị, nhưng chàng trai đang chiến đấu với mụ thậm chí còn chẳng hề hụt hơi.
Con quái vật chuyên đi săn người giờ đây lại trở thành kẻ bị săn đuổi.
"Ơn trời. Tớ mừng quá vì cậu vẫn an toàn, Miyaka-chan."
"Kaoru... Cái túi lúc nãy là của cậu à?"
"Ừa. Tớ đã mua một đống thứ mà Quỷ Rạch Miệng sợ. Họ không có loại kẹo cứng mà mụ ta được cho là thích, nên tớ cứ mua loại đắt nhất thôi. Và tớ cũng không rõ pomade là gì, nhưng tớ nghĩ bất cứ thứ gì để vuốt tóc chắc cũng được hết."
"Nghe có vẻ nửa vời thật đấy... Mà khoan, giờ đâu phải lúc bàn chuyện đó."
Kaoru, người đã mất tích nhiều ngày nay, đang đứng đây hoàn toàn không hề hấn gì. Miyaka cảm thấy hơi bực mình vì cô bạn cứ đùa cợt như thể sự vắng mặt của mình chẳng phải chuyện gì to tát, nhưng trên hết cô vẫn thấy mừng vì bạn mình vẫn ổn.
Cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa trong cô. Giờ khi đã bình tĩnh hơn, cô có thể suy nghĩ thấu đáo hơn trước.
Kaoru đã nói rằng cô ấy mua những thứ mà Quỷ Rạch Miệng sợ. Điều đó có nghĩa là cô ấy biết về sự tồn tại của Quỷ Rạch Miệng và ở mức độ nào đó, đã lường trước được việc Miyaka sẽ bị mụ tấn công.
Tất cả đều hơi kỳ lạ, xét đến tính cách trẻ con thường ngày của Kaoru. Miyaka không thể ngăn mình nhìn chằm chằm vào cô bạn và thắc mắc, nhưng Kaoru không nhận ra những câu hỏi đang cháy bỏng trong lòng cô mà chỉ ngơ ngác nhìn lại.
"Có chuyện gì sao, Miyaka-chan?"
"Ừm, ừ. Đó là ai vậy? Và làm sao cậu biết chuyện gì sẽ xảy ra?"
"Hả?"
"Làm sao cậu biết Quỷ Rạch Miệng sẽ tấn công tớ? Cậu đến để cứu tớ đúng không?"
Phải giải thích một hồi Kaoru mới hiểu Miyaka đang hỏi gì và nhoẻn miệng cười. Mặc dù chàng trai vẫn đang chiến đấu với Quỷ Rạch Miệng, cô bé vẫn hoàn toàn thư thái.
"Ừm, không hẳn là vậy đâu? Tớ không biết nói sao nữa. Tớ cũng được cứu mà. Bởi Kadono-kun ấy."
Cô nhìn về phía trận chiến dữ dội đang diễn ra. Chàng trai nãy giờ vẫn quay lưng về phía họ. Dù di chuyển biến ảo thế nào, cậu vẫn luôn giữ vị trí chắn giữa hai cô gái và Quỷ Rạch Miệng để không mối nguy hại nào có thể chạm đến họ.
Cậu trông có vẻ không lớn hơn họ là bao nhưng lại toát lên vẻ đáng tin cậy đến mức Miyaka hiểu được tại sao Kaoru có thể bình thản đến vậy.
Sau khi chia tay Miyaka và Yachie, Kaoru đã chạm trán với một người phụ nữ mặc áo khoác trắng. Mái tóc người phụ nữ dài và rối bù, đôi mắt xếch lên như mắt mèo. Mụ cầm một chiếc liềm trên tay và đeo một chiếc khẩu trang lớn che miệng.
"Tôi có đẹp không?" người phụ nữ hỏi, hơi thở nặng nhọc.
Chỉ riêng câu hỏi đó thôi cũng đủ để Kaoru đoán ra danh tính của mụ. Mặc dù câu chuyện về Quỷ Rạch Miệng đạt đỉnh cao phổ biến vào thời Chiêu Hòa, nó vẫn là một truyền thuyết đô thị nổi tiếng được kể lại cho đến tận ngày nay.
Lúc đầu Kaoru không chắc liệu Quỷ Rạch Miệng có thực sự tồn tại hay không, nhưng cô vẫn chọn giải pháp an toàn. Cô không trả lời người phụ nữ và chạy trốn đến một nơi sáng sủa, thường có đông người qua lại và không có chữ "tam" trong tên. Cô không thể về nhà hay đến trường vì sợ liên lụy đến người thân hoặc bạn bè, và cô đã đánh rơi điện thoại trong lúc chạy nên không thể liên lạc với ai.
Cô không có thời gian để nhìn lại phía sau khi chạy nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng thở khò khè của người phụ nữ đang đuổi theo mình. Đó là lý do cô trở thành người mất tích.
Tuy nhiên, bắt đầu từ ngày thứ hai, tình hình của cô đã thay đổi.
Cô đang đi dạo quanh khu phố mua sắm vào ban đêm, cố gắng tránh xa những người quen biết, thì TV của một cửa hàng bắt đầu phát sóng.
Đó là Bản tin đặc biệt NNN, truyền thuyết đô thị thông báo danh tính những người sẽ chết vào ngày hôm sau. Bất chấp bản chất rùng rợn của nó, không ai khác thèm liếc nhìn nó lấy một cái, điều này cho cô biết ngay rằng đó hẳn phải là một hiện tượng siêu nhiên.
Bản tin thông báo rằng cô và người bạn Miyaka sẽ chết vào ngày hôm sau.
Cô đoán có lẽ Quỷ Rạch Miệng sẽ là kẻ giết mình, nhưng điều đó cũng gợi cho cô một ý tưởng: Nếu Bản tin đặc biệt NNN dự đoán cô sẽ chết vào ngày mai, chẳng phải điều đó có nghĩa là cô không thể chết trước lúc đó sao?
Đây chỉ là suy nghĩ lạc quan thái quá của cô, nhưng cô không thể cứ ngồi yên khi người bạn thân Miyaka đang gặp nguy hiểm. Cô lấy chút tiền tiêu vặt ít ỏi đã tiết kiệm được và thuê một phòng tại quán karaoke để qua đêm. Cô kiệt sức hơn mình tưởng và thức dậy khi trời đã ngả về chiều, sau đó mới rời đi.
Nhưng cô đã chạm trán lại Quỷ Rạch Miệng sớm hơn dự tính, trước khi cô có thể liên lạc với Miyaka hay bất kỳ ai quen biết.
"Tôi có đẹp không?"
Lần này Kaoru cũng không trả lời câu hỏi của Quỷ Rạch Miệng, không phải cố ý mà là vì cô quá sợ hãi đến mức chết sững. Nếu cô nói có, Quỷ Rạch Miệng sẽ rạch hai bên miệng cô cho giống mụ trước khi giết cô. Nếu cô nói không, cô vẫn sẽ bị giết. Nhưng ngay cả khi cô không trả lời, kết cục cũng sẽ như vậy, theo những gì cô biết về truyền thuyết đô thị này.
Cô làm gì cũng chết. Quỷ Rạch Miệng tháo khẩu trang để lộ nụ cười rách toạc kinh tởm, rồi giơ liềm lên.
Kaoru run rẩy sợ hãi. Nhưng may mắn thay, Quỷ Rạch Miệng còn có những mối lo khác. Mụ không cố tình tiếp cận Kaoru mà chỉ tình cờ gặp trong khi đang chạy trốn khỏi một thứ khác. Mụ chỉ hỏi Kaoru như một phần bản năng và bỏ chạy ngay khi kẻ truy đuổi mụ xuất hiện trong tầm mắt.
Kẻ truy đuổi này là một chàng trai tên Kadono Jinya. Cậu đuổi theo mụ với thanh thái đao dài trên tay, liếc nhìn Kaoru một cái rồi giật mình nhìn lại lần nữa.
"...Asagao?"
"Hả? Cái gì?"
"...Không, không có gì. Tôi chỉ hơi ngạc nhiên vì cô trông rất giống một người quen cũ của tôi."
Kaoru hiện tại vẫn là một người khác so với nàng tiên nữ kẹo táo mà cậu từng biết, nhưng cô hiểu lời cậu theo nghĩa đen. Cô nghĩ ân nhân của mình hơi kỳ lạ, nhưng cô vẫn biết ơn cậu và cúi đầu cảm tạ.
"Tôi không cố tình cứu cô đâu. Tôi chỉ đơn giản là đang săn Quỷ Rạch Miệng thôi," cậu nói.
Hỏi thêm thì biết được săn lùng các linh hồn là công việc của cậu. Cuối cùng cậu cũng tìm thấy Quỷ Rạch Miệng nhưng mụ đã lẩn trốn và thoát thân với tốc độ dị thường. Cậu đã đuổi theo và tình cờ cứu được Kaoru.
"Asag... À phải. Tôi là Kadono Jinya. Xin lỗi, nhưng cô có phiền cho tôi biết tên không?"
"Ồ, phải rồi, xin lỗi. Tớ là Azusaya Kaoru. Vì trông chúng ta trạc tuổi nhau, tớ gọi cậu là Kadono-kun nhé?"
"Được thôi. Rất vui được gặp cô, Azusaya."
Ngay sau khi họ giới thiệu bản thân với nhau, Kaoru khẩn khoản: "Tớ biết đòi hỏi thế này khi mới gặp là hơi quá, nhưng tớ cần cậu giúp tớ cứu bạn tớ!"
Cô hơi cảnh giác với người tự nhận là chiến đấu với các linh hồn này, nhưng sự an toàn của bạn cô là trên hết. Cô thậm chí sẵn sàng quỳ gối cầu xin nếu cần, nhưng trước sự ngạc nhiên của cô, cậu nói: "Được thôi. Tôi không phiền đâu," cứ như thể đó chẳng phải chuyện gì to tát.
Ngày hôm sau đến, và Quỷ Rạch Miệng xuất hiện đúng như họ dự đoán. Hợp sức lại, họ đã cứu được Miyaka trong gang tấc.
Sau khi Kaoru kể cho cô nghe mọi chuyện đã xảy ra, Miyaka khẽ thở dài và hỏi: "Tại sao cậu không về nhà luôn đi?"
"Tớ vẫn đang chạy trốn khỏi Quỷ Rạch Miệng và không biết liệu chuyện xấu có xảy ra nếu tớ về nhà hay đến trường không. Liên lạc với ai cũng thế. Xin lỗi nhé!"
Trong những câu chuyện ma cũ, thường có trường hợp những người bị thế lực siêu nhiên truy đuổi vô tình gieo rắc tai họa cho người khác bằng cách liên lạc với họ, và chắc chắn sẽ là một vấn đề lớn nếu Quỷ Rạch Miệng xuất hiện trở lại tại nhà hoặc trường học của cô.
Có lẽ Kaoru đã lựa chọn đúng.
"Tớ hiểu rồi..."
"Nhưng tớ thực sự xin lỗi. Thật lòng đấy. Cậu hẳn đã rất lo lắng cho tớ."
"Đương nhiên là tớ lo rồi, đồ ngốc! Nhưng tớ mừng là cậu an toàn."
Miyaka không thể nào giận nổi. Cô chỉ thấy hạnh phúc khi gặp lại bạn mình. Mỉm cười gượng gạo, cô vòng tay ôm chặt lấy Kaoru. Kaoru ngạc nhiên trước cái ôm bất ngờ nhưng không kháng cự, thay vào đó ôm lại Miyaka để cho cô biết rằng mình cũng vui mừng không kém khi gặp lại cô.
"Giiiiiiiii!"
Giọng nói chói tai của Quỷ Rạch Miệng cắt ngang khoảnh khắc sướt mướt. Một nhát chém từ Jinya đã xẻ dọc ngực con quái vật, xé toạc da thịt nó. Tuy nhiên, lưỡi kiếm không chạm được đến xương vì mụ đã kịp dùng liềm đỡ một phần và lùi lại.
"Này, Miyaka-chan. Có lẽ chúng ta nên lùi lại một chút nữa chăng?"
"Ừ..."
Hai cô gái lùi ra xa hơn. Họ chỉ có thể đứng nhìn, bất lực không thể giúp gì trong khi Jinya chiến đấu để giữ an toàn cho họ. Sức mạnh của cậu thật đáng kinh ngạc. Cậu không chỉ theo kịp Quỷ Rạch Miệng chỉ với một thanh kiếm, cậu còn đang thắng thế.
Cục diện trận chiến đã nghiêng về phía cậu ngay từ đầu. Ngay cả với con mắt của những kẻ ngoại đạo như hai cô gái, rõ ràng cậu chỉ cần một chiêu nữa là kết thúc trận đấu.
Nhưng cậu đang kìm lại, không tung ra đòn quyết định cuối cùng đó.
Miyaka tự hỏi tại sao, nhưng câu hỏi nhanh chóng bị lãng quên khi hình dáng của Quỷ Rạch Miệng bắt đầu biến đổi.
"...C-chuyện gì đang xảy ra vậy?" Kaoru sợ hãi thốt lên.
Một tiếng rắc ghê người vang lên khi xương cốt của Quỷ Rạch Miệng bắt đầu biến đổi dưới lớp da. Mụ khom người xuống, lưng dài ra, chân và cơ bắp trương phồng nhanh chóng, da căng ra đến mức rách toạc để lộ những thớ thịt bên dưới. Hơn cả nỗi sợ hãi, Miyaka bị xâm chiếm bởi cảm giác ghê tởm trước sinh vật trông sai trái này.
"Đó không phải là... Quỷ Rạch Miệng sao?" cô buột miệng tự hỏi.
Mụ vẫn cầm liềm và có cái miệng bị rạch, nhưng ngoại hình của mụ trông giống thú hơn là người. Mụ khác xa so với Quỷ Rạch Miệng được mô tả trong truyền thuyết đô thị.
"Không, đây vẫn là Quỷ Rạch Miệng, hoặc ít nhất là một thứ gì đó đang cố trở thành nó," Jinya nói. Cậu quan sát Quỷ Rạch Miệng cẩn thận nhưng dường như không quá rúng động trước diễn biến này, như thể cậu đã lường trước được.
"Ý cậu là sao?"
"Nó đã đốt cháy giai đoạn, cố gắng bù đắp bằng những cách khác và kết cục là ra nông nỗi này. Hoặc có lẽ đó là điều nó muốn ngay từ đầu. Nó thực sự mạnh hơn bản gốc đấy."
Miyaka không thể hiểu nổi câu trả lời của Jinya, và cậu cũng không giải thích gì thêm. Linh hồn kia đã hoàn tất quá trình biến đổi và găm ánh nhìn sắc lẹm vào cậu.
Mụ khom người với chiếc liềm trong tay, khuôn mặt không còn nét gì của con người. Cái miệng với những vết sẹo kéo dài đến tai vẫn còn đó, nhưng giờ nó hơi nhô ra phía trước. Mụ cúi thấp đến mức gần như đi bằng bốn chân, trông hao hao một con cáo trụi lông.
Quỷ Rạch Miệng là một truyền thuyết đô thị trở nên phổ biến vào nửa sau thời Chiêu Hòa, nhưng thực chất nó là một linh hồn có nguồn gốc xa xưa hơn nhiều, theo một số người là từ tận năm 1754.
Trong Cây gậy của Lão người kể chuyện, một tuyển tập truyện ma thời Edo, có một câu chuyện kể về việc một con cáo biến thành người phụ nữ rạch miệng ở vùng ngoại ô Edo. Trong truyện, một chàng trai trẻ đang đi dưới mưa thì nhận thấy một người phụ nữ không có dù. Thấy thương hại, anh đề nghị che dù chung với cô ta, nhưng khi cô ta quay lại nhìn anh, cái miệng của cô ta lộ ra là đã bị rạch đến tận mang tai. Chàng trai trẻ ngã quỵ vì sợ hãi. Khi tỉnh lại, anh thấy miệng mình bị rụng hết răng như một ông già và do không thể nói được vì quá sợ, cuối cùng anh trút hơi thở cuối cùng.
"Cáo thường thành tinh, và khi sống được trăm năm, chúng sẽ hóa thành phụ nữ."
Trong thế giới cũ, người ta tin rằng những con cáo già có thể giả dạng phụ nữ. Và vì miệng của loài cáo trông giống như những vết rạch dài, Quỷ Rạch Miệng được tin là một loại hồ ly tinh độc ác vào thời Edo.
"Mụ ta là sự pha trộn giữa Quỷ Rạch Miệng và một linh hồn hồ ly độc ác... Một truyền thuyết đô thị giả mạo," Jinya nói.
Mụ vừa là, vừa không phải là Quỷ Rạch Miệng. Dù thế nào đi nữa, ác ý của mụ là thật và có thể cảm nhận rõ ràng.
Bất kể mụ có là gì, không nghi ngờ gì nữa, mụ là một thứ quái dị. Nỗi sợ hãi mà các cô gái đã quên lãng giờ trỗi dậy. Họ không hiểu Jinya muốn nói gì qua cụm từ "truyền thuyết đô thị giả mạo", nhưng họ hiểu rằng thứ trước mặt họ là một cái gì đó vượt ra ngoài phạm vi nhân loại.
Họ bắt đầu run rẩy, nhìn chằm chằm trong cơn thẫn thờ.
Quỷ Rạch Miệng gầm gừ ngắn gọn rồi lao tới.
Giờ đây nó còn nhanh hơn nữa, quá nhanh để các cô gái có thể nhìn thấy dù chỉ là tàn ảnh. Nó sở hữu cơ bắp dẻo dai và chuyển động linh hoạt của một con thú chứ không phải con người. Nó thu hẹp khoảng cách với Jinya trong nháy mắt, vung chiếc liềm rỉ sét vào cổ cậu.
Nhưng cú đánh chỉ chém vào hư không.
Jinya né cú đánh nhanh như chớp đó chỉ bằng cách lùi lại nửa bước.
Thực thể thú tính nhắm vào hộp sọ rồi đến tim cậu, vung vũ khí điên cuồng ở cự ly gần, nhưng cậu đỡ các đòn đánh bằng thanh kiếm của mình mà không hề thay đổi sắc mặt dù chỉ một chút. Cậu đang đối đầu với một con quái vật, nhưng chính bản thân cậu cũng khá quái vật.
Chỉ với một thanh kiếm, cậu chặn đứng các đòn tấn công của Quỷ Rạch Miệng đã biến hình, sau đó chuyển sang phản công, chém đứt một cánh tay của mụ trong tích tắc. Cậu làm tất cả những điều này trong khi vẫn đứng chắn giữa linh hồn và các cô gái, giữ cho họ được an toàn.
Quỷ Rạch Miệng mất thăng bằng. Trước khi mụ kịp lấy lại thế, cậu áp sát và đá vào mặt mụ, nghiền nát nó một cách tàn bạo.
"...Cảm giác tàn nhẫn thật," cậu lầm bầm, hơi cau mày.
Nhưng ngay cả khi mất một cánh tay, Quỷ Rạch Miệng vẫn không dừng lại. Mụ vung chiếc liềm bằng cánh tay phải còn lại lên để cố tấn công.
"Xin lỗi nhé, Quỷ Rạch Miệng. Ta thương hại ngươi, nhưng đã đến lúc kết thúc rồi."
Đòn tấn công cuối cùng của mụ không thể chạm tới cậu.
Cậu hạ kiếm xuống bên hông, rồi kéo chân trái ra sau khi vung kiếm chém ngang. Bản thân đang ở giữa đòn đánh, mụ không thể tránh được cú chém của cậu. Mụ bị cắt làm đôi một cách dễ dàng và ngã xuống đất.
Miyaka cảm thấy ký ức về giọng nói dự đoán cái chết của mình phai nhạt dần khỏi tâm trí. Cô hầu như không theo kịp diễn biến của trận chiến dữ dội vừa rồi. Đối với cô, Quỷ Rạch Miệng chỉ đơn giản là đột nhiên ngã xuống và chết.
Ngay từ đầu, chẳng có gì trong số này là hợp lý đối với cô cả, từ Quỷ Rạch Miệng, Bản tin đặc biệt NNN, hay ý của người đàn ông này về những truyền thuyết đô thị giả mạo.
Nhưng có một điều cô có thể hiểu: Thứ được cho là sẽ giết cô đã chết.
Họ đã chiến thắng cái chết được báo trước của mình.
Tháng Ba năm 2009. Ngày Tốt nghiệp.
Một cơn gió nhẹ thổi qua khiến những cánh hoa anh đào bay lất phất. Vẫn chưa đến đỉnh điểm của mùa hoa nở, nhưng con đường dẫn đến cổng trường vẫn rợp bóng những bông hoa hồng nhạt. Làn gió lạnh làm dịu đi cơ thể đang bừng bừng của Miyaka.
Một đám đông học sinh lớn đã tập trung trước nhà thể chất. Buổi tụ tập là sự pha trộn giữa tiếng cười và nước mắt. Một số anh chị lớp trên hồi tưởng về quãng thời gian với bạn cùng lớp trong khi các em lớp dưới rưng rưng nước mắt tiễn họ, những người khác nói về việc họ sẽ nhớ những người bạn cũ như thế nào nhưng trong mắt ánh lên niềm hy vọng khi hình dung về cuộc sống cấp ba.
Ồn ào đến mức khiến người ta muốn bịt tai lại, nhưng dù sao thì đó cũng là một dịp ấm lòng. Cấp hai cảm giác vừa dài lại vừa ngắn. Nhìn lại tất cả, đi học ở đây thật vui, nhưng mọi thứ đều kết thúc vào hôm nay.
"Chị ơi, chúc mừng chị tốt nghiệp!"
"Cảm ơn em. Bảo trọng nhé mọi người. Đặc biệt là em đấy. Em sẽ có nhiều việc phải làm với tư cách là hội trưởng câu lạc bộ đấy."
Lễ tốt nghiệp đã kết thúc, và học sinh đang đổ ra khỏi nhà thể chất để nói lời tạm biệt cuối cùng. Bản thân Miyaka đang được bao quanh bởi các đàn em trong câu lạc bộ bóng rổ. Cô không phải là một đàn chị đặc biệt vui vẻ và khá nghiêm khắc, nhưng đàn em vẫn tiễn cô với đôi mắt ướt lệ. Bản thân cô cũng cảm thấy hơi xúc động khi nhận ra mình khó có thể chơi bóng rổ cùng họ lần nào nữa.
Hội trưởng câu lạc bộ tiếp theo đặc biệt quý Miyaka, không phải vì kỹ năng bóng rổ của cô mà vì Miyaka luôn dành thời gian để nói chuyện với em ấy khi em ấy thỉnh thoảng ghé thăm Đền Jinta vào các lễ hội mùa hè hoặc những dịp khác. Em ấy hơi giống Kaoru ở chỗ luôn thể hiện sự yêu mến người khác mà không chút e dè.
Miyaka nghĩ có lẽ mình yếu lòng trước những tính cách như vậy. Cô vẫy tay chào tạm biệt đàn em khi bước đi. Cô cảm ơn các thầy cô giáo, nói lời tạm biệt với các bạn cùng lớp, và cuối cùng đi tìm cô bạn thân nhất của mình.
"Em có nhận ra mình đã khiến mọi người lo lắng thế nào không hả?!"
"Em đã nói là em xin lỗi rồi mà!"
Cô bạn thân nhất đó vẫn đang bị mắng bởi Shiramine Yachie, giáo viên cũ của họ, người đã đến trường dù đang trong thời gian nghỉ thai sản.
"Ồ, Himekawa. Chúc mừng em tốt nghiệp."
"Em cảm ơn, Shiramine-sensei. Có chuyện gì vậy ạ?"
"Chỉ là đang thuyết giáo Azusaya vì tất cả những lo lắng mà em ấy đã gây ra cho chúng ta thôi."
Ngày mà Bản tin đặc biệt NNN dự đoán họ sẽ chết đã lùi xa, và Miyaka cùng Kaoru đã đến được ngày tốt nghiệp bình an vô sự. Nhưng họ không thể đi khắp nơi nói rằng họ đã gặp Quỷ Rạch Miệng, nên cuối cùng họ đành nói dối rằng việc Kaoru mất tích chỉ là một vụ bỏ nhà đi bụi.
Cha mẹ cô ấy đều khóc lóc và nhà trường đã kỷ luật cô ấy nghiêm khắc, nhưng thực sự hai cô gái chẳng thể làm gì khác được. Kaoru có thể đã cố gắng hết sức để không lôi kéo người khác vào rắc rối siêu nhiên của mình, nhưng trong mắt mọi người, có vẻ như cô ấy đã gây rắc rối chẳng vì lý do chính đáng nào cả. Cơn giận của Yachie xuất phát từ một lý do có thể hiểu được.
"Đừng có đứng nhìn thế chứ, Miyaka-chan! Cứu tớ với!" Kaoru kêu lên.
"Sensei, cô không nghĩ hôm nay cô có thể nhẹ tay với cậu ấy một chút sao ạ?" Miyaka hỏi.
"Tuyệt đối không. Không cho đến khi Azusaya hiểu được hoàn toàn hậu quả hành động của mình."
Miyaka hiểu Yachie chỉ đang làm tròn trách nhiệm của mình, nên cô để yên. Biểu cảm của Yachie vẫn ánh lên sự nhẹ nhõm và vui mừng ngay cả khi đang mắng mỏ, nên có lẽ để mọi chuyện tiếp diễn cũng không sao.
"Tại sao lại là tớ chứ..." Kaoru than vãn.
"Gieo nhân nào gặt quả nấy thôi," Yachie nói.
"Em đã nói xin lỗi rồi mà, đúng không?" Kaoru xụ vai, kiệt sức sau khi cuối cùng cũng được thả.
Tuy nhiên, biểu cảm của cô là một vẻ hạnh phúc. Cô có thể bị mắng, nhưng ngay cả điều đó cũng sẽ không thể xảy ra nếu cô không sống sót. Cô thực sự may mắn khi đến được lễ tốt nghiệp sau tất cả những nguy hiểm mà cô đã trải qua chỉ vài ngày trước đó.
"Nhưng tớ mừng là cả hai chúng ta đều an toàn."
"Ừ. Tớ đoán chúng ta nên rút ra bài học và đi thẳng về nhà từ giờ trở đi, nhỉ?" Miyaka nói.
Hai người họ đã chẳng làm gì sai để đến nông nỗi tìm thấy tên mình trên Bản tin đặc biệt NNN, họ chỉ có thể đổ lỗi cho sự xui xẻo của mình ở đó.
Nhưng Quỷ Rạch Miệng lại là một câu chuyện khác. Miyaka cuối cùng cũng biết được rằng Kaoru đã đến hiệu sách để đọc truyện tranh, sau đó đi mua sắm và ăn uống trong thị trấn sau khi họ chia tay vào cái ngày cô ấy mất tích. Cô ấy đã tự ý ở lại muộn, rồi đi qua một công viên khu phố trên đường về nhà, nơi cô gặp Quỷ Rạch Miệng. Điều đó gần như chắc chắn sẽ không xảy ra nếu cô ấy đi thẳng về nhà như lẽ ra phải thế.
"Không đâu, mấy chuyện kiểu đó chắc không phổ biến lắm đâu," Kaoru nói.
"Cậu không nghiêm túc đấy chứ... Chỉ cần về nhà và học bài thôi. Kỳ thi tuyển sinh của chúng ta sắp đến rồi đấy."
"Hự. Đừng nhắc tớ nữa."
"Đừng có như vậy. Thôi nào, cậu phải bù đắp cho tất cả thời gian học tập mà cậu đã bỏ lỡ chứ."
Nó chẳng thấm vào đâu so với việc sống còn, nhưng mất thời gian học tập ngay khi các bài kiểm tra đang đến gần vẫn là một vấn đề thực sự, đặc biệt là đối với một người có điểm số phập phù như Kaoru.
"Hai em đúng là đôi bạn thân thiết," Yachie lẩm bẩm đầy suy tư.
Đối với Miyaka và Kaoru, đây là lễ tốt nghiệp cấp hai duy nhất của họ, nhưng đây là sự kiện hàng năm đối với Yachie. Hẳn cô đã quen với việc tiễn học sinh của mình đi rồi. Mặc dù vậy, cô vẫn quan tâm đến từng người một. Thật đau lòng khi nghĩ rằng họ sắp phải chia tay một giáo viên tốt bụng như vậy.
"Các em sắp có các bài kiểm tra, và có lẽ sẽ có những rắc rối ở trường cấp ba ngay cả sau khi các em vào được đó. Nhưng cô tin chắc cả hai em sẽ ổn thôi. Đi và thể hiện hết mình nhé, các cô gái."
Hai người đang bắt đầu một hành trình mới, và đây không phải lúc để làm mọi chuyện trở nên ủy mị. Họ kìm nén nỗi buồn và nói lời tạm biệt với những nụ cười rạng rỡ.
"Chúng em sẽ làm được ạ."
"Cảm ơn cô vì mọi thứ, Shiramine-sensei."
Họ có thể đã bị giết nếu mọi chuyện diễn ra khác đi vào đêm hôm đó, và điều đó làm cho ngày hôm nay trở nên đặc biệt hơn rất nhiều. Tốt nghiệp không phải là dịp để rơi nước mắt mà là để vui mừng.
"Tạm biệt Sensei!"
"Chúng em có thể đến thăm khi năm học bắt đầu không ạ?"
"Hẹn gặp lại nhé, Azusaya. Và tất nhiên rồi, hãy đến bất cứ khi nào các em muốn."
Và thế là, các cô gái tốt nghiệp cấp hai và bước những bước đầu tiên về phía trước. Ngay cả những cánh hoa anh đào bay trong gió cũng gợi lên những cảm xúc mãnh liệt.
"Này, Miyaka-chan. Hãy đi chơi ở khu phố mua sắm một lát đi."
"Cậu thực sự chưa học được bài học nào sao?"
"Thôi nào, cậu không muốn ăn mừng à? Tớ cho rằng chúng ta xứng đáng được thế sau ba năm cấp hai chứ."
Bầu trời phía trên họ xanh và trong vắt. Vào ngày xuân tươi đẹp này, Miyaka và Kaoru đều bước thêm một bước gần hơn đến tuổi trưởng thành.
Tỉnh Hyogo, Trường cấp ba Modori River.
Hôm nay là lễ nhập học tháng Tư để chào đón lứa học sinh năm nhất mới vào trường. Khoác lên mình những bộ đồng phục hoàn toàn mới, những học sinh năm nhất hồi hộp bước đi dọc theo con đường rợp bóng cây bạch quả dẫn vào trường cấp ba.
Trong số đó có Himekawa Miyaka và Azusaya Kaoru.
"Mọi chuyện trôi qua nhanh quá nhỉ?" Kaoru nói.
"Ừ. Đã có rất nhiều chuyện xảy ra."
"Nhưng bắt đầu từ hôm nay, chúng ta là học sinh cấp ba rồi. Nghe có vẻ trưởng thành hơn một chút, cậu có nghĩ vậy không?"
Có lẽ vì vui sướng với bộ đồng phục mới, Kaoru nhảy chân sáo về phía trước và xoay một vòng. Việc học tập của họ đã được đền đáp, khi họ đã vượt qua kỳ thi tuyển sinh và chính thức trở thành nữ sinh cấp ba. Đó là một chuỗi ngày bận rộn, với lễ tốt nghiệp, các kỳ thi và sau đó là năm học mới diễn ra sát nhau, nhưng giờ họ có thể thở phào nhẹ nhõm khi biết mình đã đậu.
Nói là vậy, nhưng họ vẫn chưa thể ngủ quên trên chiến thắng, vì họ còn cuộc sống cấp ba mới mẻ đang chờ đón. Họ cảm thấy vừa phấn khích vừa lo lắng. Liệu họ có theo kịp việc học không? Liệu họ có hòa nhập được với các bạn cùng lớp mới không? Họ có nhiều nỗi lo mới hơn mức có thể đếm xuể.
Nhưng ít nhất họ có một điều để an tâm: Họ được xếp vào cùng một lớp. Miyaka, vốn tính hơi nhút nhát, đặc biệt biết ơn vì điều đó.
Sau khi lễ nhập học kết thúc, họ đi xuống một tòa nhà trường học xa lạ để đến lớp học của mình.
"Ngay đây này, nhìn kìa! Lớp 1-C," Kaoru nói.
Miyaka vẫn cảm thấy hơi lo lắng. Tất cả bạn cùng lớp đều cùng khối với cô, nhưng trông họ trưởng thành hơn nhiều so với những người bạn cùng lứa thời cấp hai. Và không giống như khi chuyển từ tiểu học lên trung học cơ sở, ở đây sẽ có nhiều gương mặt lạ lẫm hơn nhiều.
"Tớ hy vọng chúng ta có thể kết bạn với mọi người nhanh chóng."
"Ừ."
Miyaka thực sự ngạc nhiên khi Kaoru dường như chẳng hề sợ hãi chút nào vào những lúc như thế này. Lo lắng về việc liệu mình có hòa nhập được không, Miyaka nhìn quanh phòng.
Ánh mắt cô bất ngờ dừng lại ở một khuôn mặt không ngờ tới.
"Có chuyện gì vậy, Miyaka-chan? Khoan đã, cái gì cơ?!"
Quên mất mình đang ở trong lớp học, Kaoru thốt lên một tiếng lớn khi nhìn thấy một nam sinh.
Cậu ta trông cao gần một mét tám. Vai rộng và rắn rỏi, vóc dáng đẹp nhất lớp. Cậu ta có vẻ ngoài nghiêm nghị, sắc sảo và trông hơi khó gần. Tuy nhiên, không phải ngoại hình làm cậu ta nổi bật, họ đã gặp cậu ta trước đây. Cậu ta là người đàn ông kỳ lạ đã sử dụng kiếm điêu luyện để đánh bại Quỷ Rạch Miệng.
Miyaka mang máng nhớ rằng tên cậu ta là Kadono Jinya. Vì lý do nào đó, cậu đang mặc đồng phục của trường họ và ngồi trong lớp như thể đó là một chuyện hoàn toàn bình thường. Miyaka quá ngạc nhiên đến mức không thể phản ứng.
Nhìn họ từ phía bên cạnh mà không đứng dậy, cậu thản nhiên nói: "Ồ. Asa... Azusaya. Và cô gái nhà Himekawa nữa."
"Cậu làm gì ở đây vậy...?" Miyaka nói.
"Cũng giống như các cô thôi. Tôi cũng nhập học ở đây. Hai cô vẫn khỏe chứ?"
"Ồ, ừ. Cảm ơn vì đã giúp đỡ lần đó nhé. Mong được giúp đỡ trong năm học này, Kadono-kun!"
Kaoru nhanh chóng hoàn hồn sau sự ngạc nhiên và bắt tay Jinya. Miyaka không thể làm theo cô bạn. Cảm giác kỳ quặc khó tả khi cậu ta, một người mà cô coi là thuộc về thế giới siêu nhiên đó, lại đang ở đây, trong lớp học của cô ngay lúc này.
"Tôi cũng vậy. Đây sẽ là lần đầu tiên tôi đi học, nên chắc tôi sẽ phải phiền các cô giúp đỡ đôi chút."
Khóe môi cậu hơi nhếch lên. Đó có lẽ không phải là khuôn mặt mà một học sinh năm nhất cấp ba sẽ làm...
Bắt đầu vào cấp ba mang theo nhiều hy vọng và lo âu, nhưng giờ đây Miyaka thấy mình đang lo lắng vì một lý do hoàn toàn khác.
0 Bình luận