Quyển 12: The Heisei Arc
Itsukihime Dạ Đàm Yêu Kiếm — Hồi Kết (1)
0 Bình luận - Độ dài: 5,090 từ - Cập nhật:
1
Năm Thiên Văn thứ mười bảy (1548).
Thế gian chìm trong loạn lạc, khói lửa chiến tranh triền miên không dứt, mạng người tựa như lá khô trước gió, rụng rơi tan tác.
Đó là thời Chiến Quốc, kỷ nguyên mà các lãnh chúa phong kiến tranh giành quyền kiểm soát Đất nước Mặt trời mọc.
Thế nhưng, nằm tách biệt khỏi những trận chiến sử thi vang danh thời đại, ẩn mình giữa trùng điệp núi non thuộc tỉnh Harima là một ngôi làng nhỏ chuyên nghề rèn sắt tên gọi Kadono.
Đó chính là nơi câu chuyện của chúng ta bắt đầu.
Đó là một giai thoại vô danh, một hạt cát nhỏ nhoi giữa dòng chảy lịch sử cuộn trào. Câu chuyện về mối tình giữa chàng thợ rèn và nàng yêu ma.
~*~
Gã lạc lối giữa rừng già.
Tán cây rậm rạp che khuất tầm nhìn cùng màn sương dày đặc khiến gã ngỡ như mình vừa bước lạc vào một cõi khác.
Gã đã lang thang vô định suốt nhiều giờ liền. Đôi chân nặng trĩu chỉ còn nhấc lên được nhờ vào ý chí sinh tồn mãnh liệt. Sự kiệt sức gần như khiến gã quên mất mình đang ở đâu và tại sao lại phải chạy trốn.
Dân làng gọi nơi này là Rừng Irazu, họ tin rằng đây là chốn ngự trị của một vị thần linh. Vì lẽ đó, đây là vùng cấm địa không ai được phép đặt chân vào.
Gã biết rõ điều này nhưng chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc cắm đầu chạy thục mạng.
Tên gã là Kaneomi, sinh ra và lớn lên tại Kadono, ngôi làng miền núi thịnh vượng nhờ nghề sắt từ thời cổ đại.
Làng nghề rèn là nơi nắm giữ những kỹ thuật đặc biệt để luyện quặng thành sắt thỏi, rồi từ đó chế tác thành vật phẩm. Vũ khí, áo giáp, nông cụ... tất cả những nhu yếu phẩm thiết yếu cho cả samurai lẫn nông dân đều ra đời từ đây.
Số lượng các làng nghề rèn vốn dĩ rất ít ỏi, nên các lãnh chúa và đền chùa thường ban cho họ những đặc quyền bảo hộ riêng biệt.
Tuy nhiên, Kadono còn đặc biệt hơn cả, bởi nơi đây không chỉ là một làng rèn sắt đơn thuần mà còn là cái nôi của những thợ rèn kiếm vĩ đại nhất vùng đất này. Chính quyền không muốn mạo hiểm để mất nguồn sắt chất lượng cao và kỹ thuật rèn bí truyền, vì vậy ngôi làng được miễn mọi loại thuế, kể cả thuế triều đình.
Về cơ bản, nó tồn tại như một vùng tự trị thu nhỏ.
Kaneomi là một trong những thợ rèn của làng. Dù chỉ mới độ tuổi đôi mươi, vẫn còn là một thanh niên trẻ, nhưng tay nghề của chàng đã được công nhận rộng rãi.
Kiếm Kadono trứ danh thiên hạ, tương truyền có khả năng chém cả yêu ma, và kiếm của Kaneomi được xếp vào hàng cực phẩm.
Chàng rất có thể là thợ rèn giỏi nhất làng, nhưng danh tiếng luôn là con dao hai lưỡi.
Chàng rời làng đi bán kiếm, để rồi bị lũ sơn tặc phục kích. Dĩ nhiên, thứ chúng nhắm đến chính là những thanh kiếm. Không có khả năng tự vệ, Kaneomi đành chọn cách bỏ chạy nhanh nhất có thể.
Nhưng chàng không thể cắt đuôi được bọn cướp. Cực chẳng đã, chàng lao vào khu rừng Irazu cấm kỵ.
"Chết tiệt. Chân cẳng rã rời hết cả rồi."
Chàng chẳng biết mình đang đi đâu, nhưng bất cứ điều gì cũng tốt hơn là bị giết và cướp mất tâm huyết cả đời, thế nên chàng cứ chạy, chạy mãi.
Chẳng bao lâu sau, một túp lều xiêu vẹo hiện ra trong màn sương.
"Chà, điềm chẳng lành rồi đây." Chàng lầm bầm.
Lạc vào rừng sâu và tình cờ bắt gặp một túp lều hoang phế chính là khởi đầu kinh điển cho mấy câu chuyện ma quái. Giờ chỉ còn thiếu nước xuất hiện thêm một mụ phù thủy núi hay nữ yêu ma nữa là đủ bộ.
Hoặc bất kỳ loại tinh linh nào cũng được. Chẳng quan trọng lắm. Dù sao thì kết cục cũng chỉ có một.
Bị bọn cướp giết hay bị một mụ già độc ác nào đó ăn thịt thì đằng nào tốt hơn nhỉ?
Kaneomi dừng lại, nghiêm túc cân nhắc vấn đề này. Trong hoàn cảnh ngàn cân treo sợi tóc hiện tại, đó quả là một việc làm không khôn ngoan chút nào.
"Bắt được mày rồi, thằng ranh con!"
Chàng phản ứng chậm một nhịp trước tiếng thét, quay phắt lại chỉ để thấy một lưỡi liềm sắc lẹm đang bay thẳng vào mặt mình. Trong gang tấc, chàng né người sang một bên.
Kaneomi ngã rầm xuống đất nhưng không thể gượng dậy nổi, sức lực đã bị cuộc tháo chạy vắt kiệt.
"Hê. Cuối cùng cũng tóm được mày."
"Kiếm Kadono bán được giá lắm đấy. Bọn tao không để mày thoát dễ dàng vậy đâu."
Tổng cộng có ba tên cướp: một tên mặt mũi méo mó vì giận dữ, một tên có vẻ kiêu ngạo hợm hĩnh, và tên thứ ba đang nhe răng cười cợt nhả. Ba gã đàn ông mang ba bộ mặt khác nhau, nhưng Kaneomi biết chỉ có một số phận đang chờ đợi mình.
Chàng sẽ chết ở đây. Những thanh kiếm mà chàng đã trút hết tâm can và linh hồn để rèn nên sẽ bị giật khỏi tay chàng, và rồi chàng sẽ bị tàn sát không thương tiếc.
Nhưng chàng quyết không ngã xuống mà không chiến đấu. Vẫn ngồi bệt trên đất, chàng chộp lấy một trong những thanh kiếm định mang đi bán.
Chàng rút nó ra khỏi vỏ bao kim loại đặc trưng của kiếm Kadono, để lộ lưỡi kiếm dày với đường vân trơn chạy dọc thân. Đó là thanh kiếm sinh ra để chiến đấu, không phải để trưng bày.
"Ồ ồ. Giờ thì... đó mới là kiếm chứ."
"Đem bán đi kể cũng phí phạm quá nhỉ?"
Bọn cướp cười nhăn nhở như thể thanh kiếm đã nằm gọn trong tay chúng.
Kaneomi đời nào chịu để những kẻ hạ đẳng này chạm vào những đứa con tinh thần của mình. Chàng nghiến răng, nén lại nỗi sợ hãi cái chết, dồn chút sức tàn cố đứng dậy.
Ngay lúc đó, một giọng nói lạnh như băng vang lên từ phía sau. "Ồn ào quá."
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía phát ra tiếng nói.
Đứng phía sau Kaneomi là một tuyệt sắc giai nhân. Nàng khoác trên mình bộ kimono đỏ thắm, rực rỡ đến mức nổi bật hoàn toàn giữa khu rừng giàu tối. Mái tóc đen dài chấm đất, làn da nàng trắng bệch một cách yếu ớt.
Nàng có vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai cùng khuôn mặt trẻ trung đến lạ.
"Cút ngay. Ta không cho phép sát sinh ở chốn này."
Nàng lướt đi trong rừng không một tiếng động, đến đứng chắn trước mặt Kaneomi như để che chở cho chàng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, chàng chắc chắn mình đã thoáng nhìn thấy đôi mắt nàng. Trong đó chứa đựng sắc đỏ chập chờn, tựa như ánh bình minh rực cháy.
Theo ghi chép của Ono Touen trong Thiết Sư Tư Tưởng, những sinh vật có vẻ ngoài dị biệt so với người thường được gọi chung là "tinh linh" vào thời xa xưa. Thuật ngữ này bao gồm những kẻ có mắt đỏ, mắt xanh, da quá nhợt nhạt, chiều cao bất thường, sức mạnh phi lý, hay vẻ đẹp siêu phàm...
Những đặc điểm làm nên sự khác biệt ấy được gọi là "dị tướng", và bất cứ ai sở hữu chúng đều bị coi là không phải con người cho đến tận những năm đầu thời Minh Trị.
Tất cả đều chết lặng. Mắt đỏ là minh chứng của quỷ dữ. Người phụ nữ này là một tinh linh, một sinh vật không thuộc về thế giới loài người.
"N-này..."
"Là quỷ đấy. Ch-chúng ta làm gì bây giờ?"
Bọn cướp bắt đầu dao động, nhưng một tên trong số chúng vẫn cố tỏ ra gan lì bước lên.
"Ai quan tâm chứ? Kể cả là quỷ thì nó vẫn là đàn bà! Chúng ta cứ giết rồi cướp sạch..."
Mắt hắn trợn trừng kinh hãi.
Phựt. Một ngọn lửa ma trơi bùng lên, rồi ngọn thứ hai, thứ ba nối tiếp. Trong chớp mắt, cả khu rừng chìm trong ánh cam rực rỡ.
Những ngọn lửa trôi nổi, nhảy múa quanh người phụ nữ, lớn dần lên theo từng giây. Rồi cùng với tiếng gầm rú, những quả cầu lửa phóng đi, thiêu rụi mặt đất ngay trước mũi giày bọn cướp.
Chúng co rúm người trước hỏa ngục, không khí nóng lên một cách bất thường. Chỉ cần nhích thêm chút nữa thôi là chúng đã hóa thành tro bụi, và chúng hiểu rõ điều đó. Mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi vã ra như tắm, có lẽ không phải do sức nóng mà vì cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
"Ta nói lại lần nữa: Cút ngay. Ta không cho phép sát sinh trong khu rừng này."
Nàng nói bình thản, không chút ác ý hay giận dữ. Kaneomi run rẩy.
Sự vô cảm trong giọng nói của nàng cho thấy nàng chẳng coi mạng sống của những gã đàn ông này ra gì. Chúng quá thấp kém để khơi dậy cảm xúc nơi nàng, cũng giống như con người chẳng hề mang ác ý khi đập một con ruồi vậy. Nàng có thể thiêu rụi chúng thản nhiên như người ta di chết một con kiến.
Nữ quỷ mỉm cười. Đó là giọt nước tràn ly đối với bọn cướp.
"Áááá!"
Hét lên như điên dại, chúng vắt chân lên cổ mà chạy. Tiếng la hét vang vọng khắp khu rừng rồi dần tan biến vào xa xăm, để lại nữ quỷ một mình với Kaneomi, người vẫn đang ngồi bệt dưới đất đầy thảm hại.
Đối mặt với tinh linh, đầu óc Kaneomi trống rỗng. Hoặc có lẽ chàng đã bị mê hoặc bởi nàng, một thiếu nữ thoát tục nắm giữ quyền năng điều khiển ngọn lửa.
Đôi mắt nàng lẽ ra phải khiến chàng khiếp sợ, nhưng thay vào đó, chàng lại thấy vẻ đẹp tựa như những viên hồng ngọc quý giá.
"Cô... rốt cuộc là cái thứ gì vậy?" chàng hỏi.
Nàng không trả lời, chỉ lặng lẽ nhặt thanh kiếm rơi bên cạnh chàng lên. Lưỡi kiếm sắc bén, ánh lên sắc lạnh phản chiếu trong đôi mắt đỏ thẫm.
"Thật là một thanh kiếm đẹp." Biểu cảm của nàng dịu lại đôi chút. "Thỉnh thoảng, Kadono lại sinh ra một đứa trẻ được sắt yêu thương như ngươi."
Vì lý do nào đó, giọng nàng nghe đầy xúc động, như thể đang hồi tưởng lại những ký ức xa xăm.
"Một... đứa trẻ? Tôi đâu có phải trẻ con." Chàng hơi lắp bắp nhưng vẫn cố phản bác lại việc bị một người phụ nữ trông trẻ hơn mình gọi là trẻ con.
Nữ quỷ khẽ cười. "Nhưng ngươi là trẻ con. Ít nhất là trong mắt ta."
Nàng trao trả thanh kiếm cho chàng, rồi quay lưng bước đi, dáng vẻ yêu kiều khuất dần.
Chàng ngẩn ngơ nhìn theo bóng nàng, rồi cứ thế chôn chân đứng nhìn về hướng đó một lúc lâu.
Đó là cách Kaneomi và Yato gặp nhau lần đầu.
Kaneomi là tên của một thợ rèn kiếm thời Chiến Quốc. Tương truyền rằng chàng đã lấy một nữ quỷ làm vợ và rèn nên bốn thanh kiếm với sự giúp đỡ của nàng — bốn thanh yêu kiếm nhân tạo được tôi luyện bằng quỷ khí.
Năng lực của mỗi thanh kiếm đều khác nhau, nhưng tất cả đều mang tên của chàng và vợ mình: Yatonomori Kaneomi.
Bốn thanh kiếm ấy, kết tinh từ mối lương duyên giữa thợ rèn và nữ quỷ, đã tiếp tục dệt nên vô số giai thoại của riêng chúng.
~*~
Tháng Tư năm 2009.
Sự kiện sau đây xảy ra vào khoảng thời gian những truyền thuyết đô thị về Quỷ Rạch Miệng, Áo Choàng Đỏ và Hanako trong nhà vệ sinh dần đi đến hồi kết.
Hôm đó là Chủ nhật, Himekawa Miyaka định rủ Kaoru qua nhà chơi. Chẳng may Kaoru nhớ nhầm giờ và đến trong lúc Miyaka đang ra ngoài trả sách cho đàn em. Nhận được tin nhắn từ Kaoru, Miyaka vội vã về nhà. Cô cứ ngỡ bạn mình đang đợi trong phòng riêng, nhưng hóa ra cô ấy lại đang ngồi trong căn phòng trải chiếu tatami truyền thống.
"Thanh kiếm này tên là Yatonomori Kaneomi. Tiện thể nói luôn, nó là hàng thật giá thật đấy nhé. Chính tai bác từng nghe thấy nó nói chuyện mà."
"Th-thật ạ?!"
"Ồ, thật chứ. Cháu có thể hỏi vợ bác để biết thêm chi tiết. Bác chắc chắn cô ấy sẽ rất thích kể cho cháu nghe về nó đấy."
Kaoru đang nói chuyện với trụ trì đền Jinta, Himekawa Keito — bố của Miyaka.
Ông đang khoe một thanh kiếm trơn nằm trong vỏ thép và thao thao bất tuyệt về nó. Bản thân Miyaka cũng nhận ra thanh kiếm đó. Đó là vật báu mà bố cô chăm sóc rất kỹ lưỡng.
"Bố? Bố đang làm cái trò gì thế hả?" Miyaka lên tiếng, giọng lạnh tanh, nhưng ai trách cô được chứ?
Vừa về đến nhà đã thấy bố mình đang làm phiền bạn thân bằng mấy câu chuyện ám ảnh của ông.
"Ồ, con về rồi đấy à. Bạn con ghé chơi, nên bố nghĩ cho bạn ấy xem chút đồ hay ho thôi."
"Không cần thiết phải làm thế đâu ạ," cô nghiêm giọng. "Với lại con gái con đứa ai lại đi quan tâm đến kiếm chứ?"
Theo những gì cô nghe được, thanh Yatonomori Kaneomi này không phải bảo vật truyền đời của ngôi đền, mà được Aoba, một người quen lâu năm và là quản lý tiệm Kogetsudou, gửi gắm cho ông.
Nghe đâu nó được rèn vào thời Chiến Quốc bởi một thợ rèn tên là Kaneomi, nhưng bố cô chẳng mấy bận tâm đến lịch sử đằng sau nó. Ông coi nó như một kỷ vật chứa đựng nhiều hồi ức, và trân trọng nó hết mực. Miyaka đã vài lần bắt gặp bố mình vui vẻ ngồi lau chùi nó.
Ngạc nhiên thay, Kaoru lại tỏ ra hứng thú với thanh kiếm, đặc biệt là chi tiết nó là "yêu kiếm".
"Tớ thấy nó khá thú vị mà! Bác ấy bảo thanh kiếm biết nói đấy! Cậu tin được không?"
"Đừng có cả tin như thế. Và bố nữa, đừng có trêu bạn con."
Miyaka thở dài, ngán ngẩm trước sự nhẹ dạ của cô bạn.
Có một vài thanh yêu kiếm nổi tiếng ngoài kia, như Muramasa, thanh kiếm được cho là đã nguyền rủa gia tộc Tokugawa, nhưng Miyaka chẳng tin vào bất kỳ câu chuyện viển vông nào về chúng. Cũng giống như Tam Chủng Thần Khí của Nhật Bản chẳng hề có quyền năng thực sự nào, yêu kiếm cũng chỉ là những vật thể bình thường, chẳng có gì đặc biệt ngoài những truyền thuyết thêu dệt quanh chúng.
Nhưng khi cô còn nhỏ, bố cô, Keito, đã khăng khăng rằng ông từng nghe thấy thanh yêu kiếm này cất tiếng nói.
"Ồ, nhưng ông ấy không trêu con bé đâu." Yayoi, mẹ của Miyaka, bước vào với khay bánh trên tay.
Khác với người chồng thích đùa giỡn, Yayoi có bản tính dịu dàng nhưng rất nghiêm túc. Miyaka không ngờ bà lại hùa theo lời khẳng định của Keito.
"Đúng thế. Nhưng anh chắc chắn là em có thể kể cho chúng nghe nhiều hơn về Ngài Kiếm so với anh đấy, Yayoi."
"Em rất sẵn lòng. Thanh kiếm này thực sự đã từng nói chuyện đấy, các con ạ."
Yayoi không hề có vẻ đang trêu chọc họ. Bà nói một cách vui vẻ, ánh mắt xa xăm vương vấn chút hoài niệm.
"Ngay cả mẹ cậu cũng bảo là thật kìa, Miyaka-chan!" Kaoru reo lên.
"Thật á? Thế thì có lẽ là..."
Bỏ qua bố cô, lời của mẹ cô nghe có vẻ đáng tin. Hai người họ đã thân thiết từ thời niên thiếu; nghe đâu Yayoi đã viết thư cho Keito từ hồi tiểu học. Có lẽ thanh kiếm lưu giữ những kỷ niệm quý giá đối với cả hai.
"Thật bất ngờ. Bố không nghĩ con sẽ đổi ý đâu đấy, Miyaka," Keito nói.
"Thì, người ta vẫn bảo thế giới đầy rẫy những bí ẩn mà."
"Đúng, đúng! Một thanh kiếm biết nói là hoàn toàn có thể!"
Kaoru gật đầu lia lịa, nụ cười rạng rỡ trên môi.
Miyaka ban đầu còn nghi ngờ, nhưng suy đi tính lại thì điều đó cũng không quá vô lý. Dạo gần đây, cô đã quen với những chuyện huyền bí. Dù sao thì một thanh kiếm biết nói vẫn còn "bình thường" chán so với những thứ như Quỷ Rạch Miệng hay Áo Choàng Đỏ.
Thế giới này tràn ngập những điều chưa thể lý giải. Có lẽ cảm xúc của ai đó đã trú ngụ trong thanh kiếm cũ và mang lại cho nó một linh hồn.
Cô không biết liệu đó có phải là điều tốt hay không, nhưng tạm thời cứ gác lại sự hoài nghi và chấp nhận khả năng đó vậy.
Hai tháng trôi qua kể từ đó, giờ đã là tháng Sáu năm 2009.
Họ đã suýt soát tránh được bi kịch trong vụ án Hikiko-san, và mọi người dần quen với nhịp sống cấp ba. Những ngày tháng trôi qua trong yên bình.
Mặc dù vẫn còn hơi sớm để đến mùa mưa, nhưng gần đây trời cứ rả rích suốt. Vì không ai sử dụng được sân thượng hay sân trường, nên căng tin lúc nào cũng ồn ào và chật cứng người. Đó là lý do nhóm quyết định ăn trưa ngay tại lớp học mấy ngày nay.
Nhóm vẫn là bộ ba quen thuộc: Miyaka, Kaoru và Jinya.
Trong hai tháng kể từ khi nhập học, Miyaka đã trở nên khá thân thiết với Jinya, người mà cô gặp lần đầu trong vụ Quỷ Rạch Miệng. Họ vui vẻ trò chuyện trong khi ăn. Bản thân cô hồi cấp hai, cô gái vốn chẳng mấy khi nói chuyện với con trai, chắc sẽ không tin rằng giờ đây mình đang ăn trưa cùng một cậu bạn khác giới.
Sau tất cả những gì đã trải qua cùng nhau, Jinya đã trở thành người bạn nam thân thiết nhất của cô trong lớp.
Trong lúc ăn, Miyaka sực nhớ lại chuyện thanh kiếm biết nói của bố. Nó có lẽ chỉ là một thanh kiếm bình thường được thêu dệt thêm thắt, nhưng Jinya là người đối phó với các truyền thuyết đô thị như cơm bữa, nên có lẽ cậu ấy đã từng thấy một thanh kiếm biết nói thực sự ở đâu đó rồi cũng nên.
"À này, Kadono-kun, cậu đã bao giờ nghe đến cái tên Yatonomori Kaneomi chưa?"
"Tôi có biết. Ngạc nhiên là cậu lại biết cái tên đó đấy."
Cô chỉ nhắc đến thanh kiếm một cách ngẫu hứng nhưng lại bất ngờ khi thấy cậu thực sự biết về nó.
Cậu tiếp tục: "Có một thợ rèn vào thời Chiến Quốc tên là Kaneomi. Người ta nói rằng ông ấy đã cưới một nữ quỷ và nhờ sự giúp đỡ của bà ấy để nhân tạo ra bốn thanh yêu kiếm. Nữ quỷ đó được gọi là 'Yato', vì vậy bốn thanh yêu kiếm mà họ tạo ra đều được đặt tên là 'Yatonomori Kaneomi', ghép từ tên của cả hai."
"Khoan đã, vậy thì những thanh kiếm này có sức mạnh thực sự sao?" Miyaka hỏi.
"Có chứ. Tôi đã tận mắt chứng kiến chúng hoạt động. Một thanh có thể tung ra những nhát chém từ xa, một thanh có thể nói chuyện với ý chí riêng, và một thanh có thể phong ấn yêu ma. Tất cả các thanh kiếm Yatonomori Kaneomi đều là yêu kiếm chính hiệu."
Một thanh kiếm có thể nói chuyện với ý chí riêng... Câu chuyện hoang đường của bố cô hóa ra là sự thật.
Sau này Miyaka mới biết rằng thanh kiếm biết nói thực chất là yêu kiếm Thần Hồn, trong khi thanh mà Keito giữ là yêu kiếm Quỷ Hống, nhưng cô vẫn rất ấn tượng rằng một thanh kiếm biết nói lại có thể thực sự tồn tại trên đời.
"Cậu có hứng thú với những thanh Yatonomori Kaneomi à?" Jinya hỏi.
"Cũng đại loại thế... mà cũng không hẳn? Bố tôi có một thanh, nên tôi chỉ hơi tò mò thôi."
"Keito-kun có á? À. Của Aoba, tôi đoán vậy."
"Hả? Tôi đã nói cho cậu biết tên bố tôi chưa nhỉ?"
Trước khi cô kịp nhận được câu trả lời, họ bị cắt ngang bởi tiếng rè của loa phát thanh lớp học, theo sau là một giai điệu nhẹ nhàng.
"Xin chào mọi người. Đây là bản tin trưa nay."
Giọng nói của một cô gái trẻ vang lên, khiến đám con trai trong lớp nhốn nháo hẳn lên. Chất giọng ngọt ngào, êm dịu ấy đã mở đầu cho tất cả các bản tin gần đây. Lời thoại của cô ấy không muôn màu muôn vẻ, tràn đầy năng lượng như kiểu phát thanh viên radio chuyên nghiệp, nhưng cách nhả chữ lưu loát cùng chất giọng êm tai khiến người nghe vô cùng dễ chịu.
Cô ấy sở hữu một lượng người hâm mộ bí mật đang ngày một tăng lên. Các nam sinh xôn xao, tự hỏi cô gái bí ẩn đó là ai. Các nữ sinh, bao gồm cả Momoe Moe, cũng có vẻ khá tò mò.
Miyaka cũng thích các buổi phát thanh này. Mặc dù danh tính cô gái đằng sau chiếc micro vẫn là ẩn số với những người khác, nhưng Miyaka rất vui khi thấy cô ấy được yêu mến như vậy, đặc biệt là khi nghĩ về quá khứ của cô ấy.
"Giọng của Mai-chan dễ thương thật đấy nhỉ?" Kaoru nói.
"Đúng vậy. Tớ mừng là cậu ấy đang thấy vui vẻ."
Cả Kaoru và Jinya lúc đầu đều khá lo lắng cho Mai, nhưng cuối cùng họ cũng có thể thưởng thức các buổi phát thanh mà không còn canh cánh nỗi lo âu nữa.
Trong giờ nghỉ trưa, câu lạc bộ phát thanh thường chơi hai bài hát mỗi ngày. Các bài hát được chọn tùy theo sở thích của thành viên câu lạc bộ hoặc từ hộp thư yêu cầu đặt trước thư viện. Các thành viên thay phiên nhau dẫn chương trình, và hôm nay đến lượt của Yoshioka Mai lớp 1-C.
Tomishima Yanagi từng là ngôi sao bóng đá hồi cấp hai, nhưng lên cấp ba cậu lại gia nhập câu lạc bộ phát thanh vì lý do nào đó. Ít người biết nguyên do, và nhiều người cho rằng cậu thật kỳ quặc. Nhưng Miyaka và nhóm bạn, những người biết rõ hoàn cảnh của cậu ấy và Mai, đều thấu hiểu và trân trọng quyết định đó.
Yoshioka Mai sinh ra với thể trạng yếu ớt. Cô ấy từng muốn tham gia hoạt động câu lạc bộ nhưng đành bỏ cuộc vì thiếu thể lực. Yanagi chọn gia nhập câu lạc bộ phát thanh để giúp Mai tham gia dễ dàng hơn. Cậu ấy đặt sự thoải mái của cô lên trên việc trở lại làm ngôi sao sân cỏ.
"Nhưng tôi cá là Tomishima đang lo sốt vó về việc Yoshioka trở nên 'quá' nổi tiếng đấy," Jinya nhận xét.
"Tớ chắc là mọi chuyện sẽ ổn thôi. Ngay cả bọn con trai trong lớp cậu ấy còn chưa nhận ra cô ấy là ai mà," Miyaka trấn an.
Về cơ bản chưa ai nhận ra Mai là chủ nhân của giọng nói đó.
Một phần vì cô ấy thuộc tuýp người hướng nội, rất ít tương tác với người khác, và cũng bởi cô thường tỏ ra rất nhút nhát, hay lắp bắp khi giao tiếp. Giọng nói trên loa phát thanh vừa đáng yêu vừa lưu loát, khác biệt hoàn toàn so với con người thường ngày của cô.
Rất ít người biết Mai đã tham gia câu lạc bộ phát thanh ngay từ đầu, và bất cứ khi nào có ai đến phòng câu lạc bộ dò hỏi, họ đều bị chủ tịch câu lạc bộ hoặc Yanagi chặn lại ngay từ cửa.
Do đó, không ai trong số các học sinh khác có chút manh mối nào.
"Dù sao thì, ừm, Kadono-kun?"
"Sao vậy, Himekawa?"
"Tôi thực sự không biết phải hỏi thế nào, nhưng mà... cái gì kia?"
Đó là một sự chuyển chủ đề khá đột ngột, nhưng Miyaka không thể kìm nén sự tò mò thêm được nữa.
Lớp học đang ngập tràn mùi thơm nức mũi của nước tương nướng. Miyaka và Kaoru đang ăn những hộp cơm trưa bình thường do mẹ làm, nhưng Jinya lại có món bánh dày isobe mochi mới ra lò, ngay trước mặt cậu.
"Tôi mua bánh dày và rong biển ở cửa hàng tiện lợi, rồi mang xuống phòng nữ công gia chánh nướng nhờ. Thời đại này tuyệt thật đấy, muốn ăn isobe mochi lúc nào là có lúc ấy."
Hình như isobe mochi là món tủ của cậu ấy. Cậu tuyên bố rằng trước đây mình không có nhiều cơ hội để ăn, nên giờ phải ăn bù cho thỏa thích. Khuôn mặt cậu vẫn tỉnh bơ như mọi khi, nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ vô cùng mãn nguyện.
"Hai cậu có muốn ăn chút không?"
"Thật á? Hoan hô!" Kaoru chẳng hề giữ ý như Miyaka, cô vui vẻ nhận lấy một miếng bánh dày và lập tức nhét đầy mồm.
Nghe lỏm được chuyện này, hai cô bạn cùng lớp là Toudou Natsuki và Nekune Kumiko cũng sán lại xin phần.
"Ồ, cho tớ một miếng nữa."
"Cả tớ, cả tớ nữa!"
"Chà, cháu nhớ hồi xưa hay ăn isobe mochi với Jii-chan trong phòng ông suốt đấy."
Jinya và Natsuki dường như đã là bạn bè từ trước khi nhập học, thậm chí từng sống cùng nhau một thời gian. Có lẽ đó là lý do tại sao Jinya lại quan tâm đến sự an nguy của Natsuki nhiều đến thế. Thi thoảng cậu cũng nói chuyện với bạn của Natsuki là Kumiko, nhưng Miyaka cảm giác Kumiko luôn giữ khoảng cách với Jinya, bất chấp vẻ ngoài sôi nổi của cô ấy.
"Jinjin, tớ lấy thêm cái nữa được không?"
"Tất nhiên."
Thật kỳ lạ khi nhìn thấy hai người họ, thân thiện nhưng lại xa cách. Tuy nhiên, họ có vẻ không cãi nhau, và đó cũng chẳng phải chuyện của cô, nên Miyaka không bận tâm thêm. Ngoài ra, chẳng ai thấy lạ khi một nam sinh mang đồ nghề nấu isobe mochi vào ăn trưa cả.
"Kỳ quặc thật..."
"Còn cậu thì sao, Himekawa? Muốn một miếng không?"
"Được thôi. Cảm ơn."
Nhưng nghĩ lại, việc có thể thoải mái làm những điều mình thích trong lớp học như thế này cũng là một nét thú vị của đời học sinh cấp ba. Miyaka nhận lấy miếng bánh dày và cắn một miếng. Nó vẫn còn ấm, hương vị nước tương nướng thơm lừng lan tỏa trong khoang miệng, ngon tuyệt.
"À, Jii-chan, ông đã quyết định chủ đề cho bài báo cáo chưa?" Natsuki hỏi.
"Chưa, vẫn chưa."
"Chán thế. Cháu cứ hy vọng kiếm được vài ý tưởng từ nhóm ông."
Bài báo cáo mà Natsuki nhắc đến là bài tập môn Lịch sử Nhật Bản được giao sáng nay. Tại trường cấp ba Modori River, có phong trào lồng ghép lịch sử địa phương vào chương trình giảng dạy. Trong học kỳ đầu năm nhất, học sinh phải thuyết trình theo nhóm từ ba đến năm người, trình bày nghiên cứu về một sự vật hoặc nhân vật lịch sử gắn liền với thành phố Kadono.
Nhóm của Miyaka gồm ba gương mặt thân quen — cô, Kaoru và Jinya — kết nạp thêm Yanagi và Mai cho đủ đội hình năm người. Họ có thời hạn đến cuối tháng để hoàn thành. Cả nhóm đã thảo luận trong bữa trưa để chốt chủ đề sớm, nhưng vẫn chưa đi đến quyết định cuối cùng.
"Ôi giời ơi, tớ không muốn làm đâu! Tại sao vừa mới nhập học đã bị giao bài tập khó nhằn thế này chứ?!"
Kaoru càu nhàu, nằm bò ra bàn. Miyaka cũng thấy nản, nhưng than vãn đâu làm bài tập tự biến mất được.
"Thôi nào, thôi nào. Thà chọn chủ đề sớm làm cho xong còn hơn để nước đến chân mới nhảy."
Miyaka vỗ đầu cô bạn an ủi, rồi quay sang Jinya. "Cậu có ý tưởng gì không?"
Cậu trầm ngâm một chút, rồi nở nụ cười nhẹ.
"Sao chúng ta không chọn cái mà vừa nói lúc nãy nhỉ?"
"Hả?"
"Những thanh kiếm Yatonomori Kaneomi. Kaneomi là một thợ rèn từ thời Kadono còn là làng nghề rèn. Có lẽ sẽ là một ý hay khi tìm hiểu về diện mạo Kadono thời đó và kể lại những giai thoại về các thanh yêu kiếm."
Thành phố Kadono khởi thủy là một làng nghề rèn. Dù hiện tại vẫn nổi tiếng với dao kéo và đồ kim loại, nhưng trong quá khứ, đây từng là thánh địa của những thợ rèn kiếm lừng danh. Việc tìm kiếm tài liệu nghiên cứu chắc sẽ không quá khó khăn.
"Bên cạnh đó..." Jinya nhìn thẳng vào mắt Miyaka, nụ cười dịu dàng thoáng hiện trên môi. "Là Itsukihime, có những chuyện cậu cần phải biết."
0 Bình luận