Quyển 12: The Heisei Arc
Lễ nhập học tháng Tư buồn vui lẫn lộn (2)
0 Bình luận - Độ dài: 4,882 từ - Cập nhật:
2
"Cậu ấy bảo gặp ở đây nhỉ, Miyaka-chan?"
"Ừ, tớ nghĩ vậy."
Tan học, Miyaka và Kaoru lên sân thượng theo lời Jinya dặn.
Họ leo cầu thang lên tầng bốn, rồi trèo thêm một tầng nữa để lên mái. Trên cánh cửa dẫn ra ngoài có dán biển "Cấm phận sự", nhưng khi xoay thử tay nắm, cả hai ngạc nhiên nhận ra cửa không hề khóa.
Miyaka thoáng do dự, rồi hồi hộp đẩy cửa bước ra.
Tiếng bản lề sắt rỉ sét rít lên ken két, ánh nắng chói chang tức thì ùa vào khiến cả hai lóa mắt.
Lúc này đã gần năm giờ chiều. Sân thượng nhuộm đẫm sắc đỏ của buổi hoàng hôn. Miyaka đưa tay che nắng, dáo dác nhìn quanh nhưng chẳng thấy bóng dáng Jinya đâu. Cô và Kaoru đưa mắt nhìn nhau, tự hỏi liệu có nhầm địa điểm hẹn hay không. Hai cô gái nhìn quanh lần nữa vẫn không thấy ai, chỉ thấy bóng của chính mình đổ dài, sẫm màu dần dưới ánh chiều tà.
"À, hai cô đến trước tôi rồi."
Khoảng mười phút sau, cuối cùng Jinya cũng xuất hiện. Trên tay cậu không hề cầm kiếm.
Điều đó có vẻ hơi lạ lẫm so với ấn tượng mạnh mẽ cậu để lại đêm hôm trước, nhưng ngẫm lại, vác một thanh kiếm thật đến trường học thì đúng là kỳ quặc. Miyaka hít một hơi sâu để trấn tĩnh, rồi nhìn thẳng vào cậu.
"Xin lỗi vì để hai cô phải đợi, nhất là khi tôi là người hẹn," cậu nói.
"Không sao đâu. Dù gì bọn tớ cũng là người yêu cầu được nói chuyện mà."
Lời lẽ của Miyaka có phần cộc lốc, nhưng cô không hề tức giận. Có quá nhiều điều cô muốn hỏi, nên việc chờ đợi một chút cũng chẳng sao.
"Nhưng chúng ta ở trên này có ổn không đấy? Cửa có ghi 'Cấm phận sự' mà."
"Không vấn đề gì. Tôi đã xin phép các giáo viên rồi. 'Công việc' của tôi thường liên quan đến những chuyện khó có thể bàn luận công khai."
Miyaka ngần ngại, chưa muốn đi thẳng vào các câu hỏi, bởi tò mò quá đôi khi lại hại thân. Nhưng Kaoru thì chẳng có chút e dè nào như thế.
"Thật á? Bằng cách nào vậy?"
"Cứ cho là một số giáo viên nợ tôi vài ân huệ liên quan đến những việc tôi làm đi."
Miyaka lại quan sát Jinya một lần nữa. Cậu cao chưa đến một mét tám, thuộc hàng cao nhất lớp. Vai rộng, thân hình vạm vỡ. Đôi mắt sắc lạnh cùng vẻ mặt nghiêm nghị khiến cậu trông có phần đáng sợ. Không phải kiểu du côn ngổ ngáo, mà giống mấy nam sinh trong đội cổ vũ ouendan cứng rắn, những người thường xếp hàng và hô vang khẩu hiệu đầy uy lực tại các hội thao hơn.
Thế nhưng, cậu có vẻ không để tâm đến sự thiếu kiềm chế trong các câu hỏi của Kaoru, chứng tỏ cậu hiền lành hơn vẻ bề ngoài.
"Tôi không muốn giữ hai cô ở lại quá muộn, nên bắt đầu thôi," cậu nói. "Tôi sẽ trả lời các câu hỏi trong khả năng tốt nhất của mình."
Miyaka tự hỏi cụm từ "trong khả năng tốt nhất" có đồng nghĩa với việc cậu đang che giấu những bí mật không thể chia sẻ hay không. Cô cũng không trách cậu. Một người chiến đấu với những con quái vật như Khẩu Liệt Nữ hẳn phải có những hoàn cảnh khó nói riêng.
Ngay từ đầu, cô đã không định ép cậu phải khai ra tất cả. Là người từng bị một truyền thuyết đô thị tấn công, cô chỉ cần biết những điều tối thiểu về những gì đang diễn ra.
Cô ậm ừ, chưa biết bắt đầu từ đâu thì Kaoru đã nhanh nhảu hỏi trước: "Asagao-san là ai vậy?"
"Hả... Kaoru!"
"Ha ha, xin lỗi nhé. Nhưng lúc mới gặp cậu ấy bảo tớ trông giống một người quen, nên tớ tò mò không biết cô ấy là người thế nào thôi."
"...Tớ chịu cậu luôn đấy." Miyaka chán nản. Cô bạn thân của cô dường như chẳng cảm thấy chút căng thẳng nào.
Jinya có vẻ không ngại trả lời: "Asagao là... một cô gái đã ở lại nhà tôi khoảng một tuần vào thời gian trước. Cô thực sự làm tôi ngạc nhiên khi chúng ta gặp nhau đấy. Cô trông giống hệt cô ấy."
"Thật sao? Cô ấy là người thế nào?"
"Cô ấy là... Nói đơn giản thì, cô ấy là một thiên nữ."
Câu trả lời bất ngờ khiến Miyaka ngẩn người, miệng há hốc.
Cậu tiếp tục: "Cô ấy đến bất ngờ và ra đi lộng lẫy, chỉ để lại một lời hứa nhỏ nhoi. Hệt như một thiên nữ vậy."
"Ờm, và cậu bảo tớ trông giống cô ấy á?"
"Cô giống cô ấy như đúc. Thật sự đấy."
Có phải cậu đang cố khen Kaoru đẹp như thiên nữ không? Cá nhân Miyaka thấy Kaoru dễ thương hơn là xinh đẹp, với vóc dáng nhỏ nhắn, khuôn mặt trẻ thơ và chiếc ruy băng trên tóc, nhưng có lẽ cụm từ "thiên nữ" mang một ý nghĩa khác đối với cậu.
Kaoru lúng túng không biết nói gì, lời khen khiến cô quá thẹn thùng.
"Cậu đừng có tán tỉnh bạn tôi được không?" Miyaka lên tiếng.
"Nhưng tôi chỉ đơn giản là nói sự thậ..."
"Không, thật đấy. Dừng lại đi." Cuộc trò chuyện này chẳng đi đến đâu cả, và Miyaka thấy ái ngại khi Kaoru cứ bối rối như vậy.
"...Xin lỗi," Jinya tạ lỗi.
Đợi một lúc cho bầu không khí ngượng ngập qua đi, Miyaka đi thẳng vào trọng tâm.
"Cậu có thể trả lời câu này theo bất cứ cách nào cậu muốn, nhưng... rốt cuộc cậu là ai, Kadono-kun?"
Cô cố tình đặt một câu hỏi mở. Cô không nghĩ việc dồn ép sẽ khiến cậu tiết lộ bí mật, nhưng nếu cậu nói dối thì sẽ rất phiền phức. Vì vậy, cô gián tiếp ám chỉ rằng họ không cần toàn bộ sự thật, chỉ cần một câu trả lời đủ thuyết phục là được.
"Tôi cứ nghĩ câu hỏi của cô sẽ gay gắt hơn, nhưng có vẻ cô là người biết suy nghĩ đấy," cậu nói.
"Cậu đánh giá cao tôi quá rồi. Tôi chỉ nhát gan thôi."
Cô không khiêm tốn, chỉ là đang thành thật. Vốn dĩ cô không phải người hòa đồng, lại có thói quen giữ khoảng cách vì sợ làm phiền người khác. Người ta có thể gọi đó là thận trọng, nhưng thực ra chỉ là hèn nhát. Việc suy nghĩ quá nhiều thường khiến cô chịu thiệt thòi trong các mối quan hệ xã hội.
Nhưng trong tình huống này, cô cảm thấy mình đã quyết định đúng. Cô và Kaoru chẳng là gì khác ngoài gánh nặng đối với cậu. Họ phải cẩn thận để không đi quá giới hạn, nếu không cậu có thể sẽ cảm thấy cần phải "xử lý" họ.
"Tôi muốn phản bác, nhưng tranh cãi chuyện này cũng vô ích, nên để tôi trả lời câu hỏi của cô," cậu nói. "Tôi là ai ư? Chà, nếu thế giới này có những thứ ẩn nấp trong bóng tối, thì tất nhiên phải có những người săn lùng chúng. Đó là vị trí của tôi."
Cậu nói điều đó một cách hiển nhiên và đơn giản. Những con quái vật như thứ họ thấy đêm hôm đó hẳn là chuyện bình thường đối với cậu. Cậu không hề tỏ ra sợ hãi trước Khẩu Liệt Nữ, chứng tỏ cậu dày dặn kinh nghiệm chiến đấu với các truyền thuyết đô thị.
"Vậy ra cậu là một kiểu anh hùng nào đó hả?" Kaoru thản nhiên hỏi.
Cậu nhìn cô ấy với ánh mắt dịu dàng đến lạ và nói: "Như hai cô đã thấy, mục tiêu hiện tại của tôi là săn lùng các truyền thuyết đô thị. Nhưng tôi sẽ không nhận mình là anh hùng, bởi lý do của tôi hoàn toàn mang tính cá nhân. Thậm chí đôi khi tôi còn nhận tiền để làm việc đó, nên cô có thể gọi đây là một nghề."
"Ờ, nghĩa là...?"
"Cứ coi tôi như một thám tử đi. Có lúc tôi tự mình dấn thân vào vụ việc, cũng có khi tôi hành động vì thù lao."
"Ồ, tớ hiểu rồi!" Kaoru gật gù.
Cậu giống thám tử, chỉ khác là cậu đối phó với thế lực siêu nhiên thay vì những bí ẩn thông thường. Không như cảnh sát thực thi nhiệm vụ để giữ gìn trật tự, cậu hành động vì lợi ích cá nhân. Do đó, việc tiêu diệt các truyền thuyết đô thị không phải hành động anh hùng mà là một "công việc".
Nói cách khác, cậu cứu họ khỏi Khẩu Liệt Nữ là do tình cờ, cậu chỉ đang tiện đường truy đuổi ả ta mà thôi. Họ chẳng có gì để cảm ơn ngoài sự may mắn của chính mình.
"Nhưng mà, chà. Tớ không thể tin được là Khẩu Liệt Nữ lại có thật," Kaoru thốt lên đầy kinh ngạc.
Miyaka đồng tình. Cô đã dành phần lớn cuộc đời để coi truyền thuyết đô thị là chuyện hư cấu, nhưng sau khi bị tấn công, cô buộc phải chấp nhận sự tồn tại của chúng. Chỉ nhớ lại thôi cũng khiến cô rùng mình.
"Tớ cũng vậy. Tớ cứ tưởng truyền thuyết đô thị chỉ là chuyện bịa đặt."
"À. Thực ra, hầu hết chúng có lẽ đúng là chuyện bịa đặt," Jinya nói.
Sau khi suýt chết, Miyaka không còn nghi ngờ gì về việc các truyền thuyết đô thị có thật. Ấy vậy mà người chuyên săn lùng chúng lại tuyên bố ngược lại. Bối rối, cả hai cô gái cùng nghiêng đầu thắc mắc.
"Truyền thuyết đô thị là thứ tương đối gần đây, hay nói đúng hơn là một dạng thực thể siêu nhiên mới."
Trước kia khi Tokyo vẫn còn là Edo, những mối đe dọa như quỷ, tengu và sơn mụ tự do hoành hành, nhưng thời đại trôi qua đã mang lại nhiều thay đổi. Vào thời Minh Trị và Đại Chính, Nhật Bản tiếp nhận công nghệ phương Tây và hiện đại hóa mạnh mẽ, khiến các linh hồn của thế giới cũ dần biến mất. Những sinh vật ẩn nấp trong rừng sâu hay ám ảnh những con hẻm tối tăm không còn chỗ đứng nơi thành phố rực rỡ ánh đèn điện.
Nhưng bắt đầu từ thời Chiêu Hòa, một loại tâm linh mới đã len lỏi vào những khe nứt của xã hội hiện đại.
"Đó là các truyền thuyết đô thị?"
"Chính xác. Chúng có thể khởi đầu là những câu chuyện bịa đặt, nhưng nếu đủ số người tin vào, chúng sẽ có được sức mạnh thực sự."
Linh hồn có thể ra đời theo nhiều cách. Với loài quỷ, chúng sinh ra do sự kết hợp của hai con quỷ, do quỷ tấn công con người, hoặc dường như từ chính hư vô.
"Thực tế, tôi cho rằng hầu hết bọn chúng được sinh ra từ sự tích tụ của những cảm xúc tiêu cực. Truyền thuyết đô thị cũng vậy. Tin đồn lan truyền và được số đông tin tưởng sẽ tạo ra nỗi sợ hãi về những điều chưa biết. Chẳng có gì lạ khi nỗi sợ hãi đó cô đọng lại và tạo nên hình hài cho một thực thể."
Truyền thuyết đô thị có thể bắt đầu là hư cấu, nhưng nếu đủ người sợ hãi, chúng sẽ trở thành hiện thực.
"Vậy tất cả những chuyện bịa đặt đó đều có thể thành thật sao?"
"Nếu chúng đủ sức thuyết phục để khiến mọi người tin, thì đúng vậy."
Hasshaku-sama, Kunekune, Cuộc gọi của Mary-san, Kaijin Answer... có vô số truyền thuyết đô thị nổi tiếng được bàn tán sôi nổi trên các diễn đàn mạng. Ý nghĩ rằng chúng có thể là thật vừa đáng sợ vừa khó tin.
"Vậyyy... Bản tin đặc biệt NNN và Khẩu Liệt Nữ đều là quái vật thời đại mới sinh ra do niềm tin của con người sao?" Kaoru hỏi.
Jinya cau mày. Miyaka lo lắng, tự hỏi liệu họ có lỡ lời không, nhưng may mắn là không phải vậy.
"Xin lỗi, nhưng... cái bản tin đặc biệt nờ nờ nờ mà cô nói là gì vậy?" Jinya hỏi, vẻ hơi xấu hổ.
"Hả? Cậu không biết á?" Kaoru ngạc nhiên.
Biết bạn mình không giỏi giải thích, Miyaka chen vào giải thích rằng đó là một truyền thuyết đô thị từng gây sốt trên internet.
"À... Internet," cậu lúng túng đáp. Sự ngập ngừng nói lên tất cả.
Miyaka hỏi: "Cậu không rành máy tính à?"
"Cháu trai của một gia đình tôi quen từng chỉ cho tôi cách chơi cái trò có gã thợ sửa ống nước mặc áo đỏ, chuyên chui vào mấy cái cống để nhặt tiền xu ấy," cậu trả lời.
Nghe như cậu đang tả trò Mario trên máy Nintendo.
Cậu hắng giọng, có vẻ xấu hổ vì sự thiếu hiểu biết của mình.
"Cái Bản tin đặc biệt NNN mà cô nhắc đến có khả năng là một câu chuyện đã hóa thật nhờ niềm tin của số đông, như tôi đã giải thích. Nhưng Khẩu Liệt Nữ chúng ta gặp thì hơi khác."
Ánh mắt cậu thay đổi.
"Ả ta là một truyền thuyết đô thị giả mạo. Không phải hình thành tự nhiên, mà là một con quái vật được thiết kế có chủ đích."
Hoàng hôn dần nhường chỗ cho màn đêm, gió lạnh hơn. Miyaka không thể ngay lập tức tiếp nhận thông tin này. Ý nghĩ ai đó muốn tạo ra thứ đáng sợ như Khẩu Liệt Nữ nghe thật điên rồ, nhưng sự nghiêm túc của cậu cho thấy đây không phải chuyện đùa.
"Hiện tại, tôi đang truy lùng kẻ đã tạo ra ả."
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Miyaka. Sự tồn tại của những truyền thuyết đô thị kinh hoàng đã đủ đáng sợ, nhưng nghĩ đến việc có kẻ đang cố tình tạo ra chúng ngay trong thị trấn này còn đáng sợ hơn gấp bội.
Trường cấp ba Modori River nằm trên đồi. Từ sân thượng, cô có thể bao quát toàn bộ thành phố Kadono. Thành phố lấp lánh rực rỡ trong ánh chiều tà, nhưng bỗng chốc lại trở nên xa lạ đến thế.
"Tôi nghĩ thế là đủ rồi. Tôi là thợ săn linh hồn. Có kẻ đang tạo ra quái vật truyền thuyết đô thị, và tiêu diệt chúng là mục tiêu hiện tại của tôi. Đó là những điều chính cần biết."
Jinya tóm tắt lại. Miyaka nhận thấy cậu không mấy hào hứng, như thể cậu rất coi thường kẻ đang thao túng những truyền thuyết đô thị trong bóng tối kia. Nỗi lo lắng của cô vơi đi đôi chút.
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, sự im lặng bao trùm. Cô thận trọng lên tiếng: "Ừm... Cảm ơn nhé, Jinya-kun."
Cậu không cần giải thích sâu đến thế nhưng vẫn dành thời gian cho hai đứa, nên cô cảm ơn cậu. Kaoru cũng cúi đầu: "Cảm ơn cậu."
"Không cần cảm ơn đâu. Tôi đã làm theo ý cô, giấu đi khá nhiều sự thật với hai người. Được cảm ơn chỉ khiến tôi thấy khó xử thôi."
"Nhưng cậu đã kể cho bọn tớ nhiều hơn tớ nghĩ đấy," Miyaka nói.
Dù cậu có giấu giếm điều gì, cô vẫn cảm thấy sự chân thành trong những gì cậu chia sẻ. Cậu vẫn là người cần cảnh giác, nhưng sự chân thành ấy đã bộc lộ rõ. Đó là lý do cô cảm ơn cậu từ đáy lòng.
"Khoan đã, Kadono-kun, cậu nói dối bọn tớ à?" Kaoru hỏi.
"Tôi không nói dối, chỉ là chưa nói hết thôi. Vậy nên đừng cảm ơn vội. Đằng nào thì sớm muộn gì tôi cũng phải nói chuyện này với hai người, cũng là vì lợi ích của chính tôi mà thôi."
Miyaka tự hỏi ý cậu là gì, nhưng cô sớm có câu trả lời.
"Thử tưởng tượng sự ngạc nhiên của tôi khi đang điều tra vài vụ giết người thì bắt gặp mấy đứa trẻ đi dạo đêm mà không chút cảnh giác xem. Tôi hoàn toàn có thể giữ kín chuyện về những nguy hiểm của màn đêm, nhưng sẽ hiệu quả hơn nhiều nếu dọa chúng một chút để chúng tự biết giữ mình."
Nghĩ lại thì, Kaoru gặp Khẩu Liệt Nữ vì đi chơi khuya. Cô ấy cũng biết về những vụ giết người gần đây. Chắc hẳn cậu đã mở lòng với hy vọng từ giờ cô ấy sẽ bớt liều lĩnh.
Kaoru thúc khuỷu tay vào sườn Miyaka: "Tớ nghĩ cậu ấy đang nói về cậu đấy, Miyaka-chan."
"Cậu ấy rõ ràng là đang nói cậu đấy, Kaoru."
"Thực ra, tôi đang ám chỉ cả hai cô." Mỗi người đều cố đổ lỗi cho người kia, nhưng cậu thấy họ đều có tội như nhau. "Azusaya, tôi hiểu cô còn trẻ và muốn đi chơi khuya. Còn cô, cô gái nhà Himekawa, sẽ là sai lầm nếu trách cô vì đã quan tâm đến bạn mình. Nhưng dạo này mọi thứ không an toàn đâu. Hai người sẽ giúp tôi rất nhiều nếu chịu ở nhà vào ban đêm."
"Bọn tớ xin lỗi. Bọn tớ sẽ không làm thế nữa," cả hai đồng thanh.
Cuối cùng, lý do cậu tiết lộ nhiều như vậy dường như là vì lo lắng cho họ.
"Cảm ơn. Tiện thể, hãy cố gắng tránh xa bất kỳ nơi nào có tin đồn kỳ lạ, và báo những tin đồn đó cho tôi. Làm thế và chúng ta coi như hòa."
Truyền thuyết đô thị không còn chỉ là những câu chuyện vô hại. Nếu để mặc, chúng có thể gây họa. Vậy nên việc các cô gái tìm đến Jinya nếu biết tin tức gì cũng là hợp lý. Có lẽ đây mới là lý do thực sự khiến cậu thành thật, để biến họ thành những nguồn tin thuận tiện.
"Vậy cậu muốn bọn tớ báo nếu nghe thấy bất kỳ tin đồn quan trọng nào giữa các bạn nữ sao?" Kaoru xác nhận.
"Chính xác. Tin tức lan truyền rất nhanh giữa các cô gái. Tôi đặt nhiều kỳ vọng vào hai người. Chỉ là đừng cố tự mình đi tìm hiểu."
"Khỏi phải lo chuyện đó," Miyaka nói. Cô không hề muốn bị quái vật tấn công lần thứ hai. Có những việc tốt hơn hết là để chuyên gia lo liệu.
Cuộc thảo luận kết thúc, họ cùng nhau ra về. Mặt trời đã lặn hẳn.
"Tôi đã giữ hai người lại muộn. Để tôi đưa cả hai về."
"Một lần nữa, cảm ơn cậu," Miyaka nói. Cô không muốn đi một mình, nhất là sau cuộc trò chuyện đáng lo ngại này. Sự bảo vệ của cậu thật đáng yên tâm.
"Đằng nào cũng thế, hay bọn mình ghé vào đâu đó đi! Chúng ta học cùng lớp năm nay mà, hãy tìm hiểu nhau thêm chút nữa nào!" Kaoru đề xuất.
Ngay cả sau lời cảnh báo mạnh mẽ như vậy, cô nàng vẫn muốn đi chơi. Miyaka định mắng bạn, nhưng ngạc nhiên thay, Jinya lại đồng ý.
"Chừng đó chắc không sao đâu. Nếu cô thấy ổn với chuyện đó," cậu nói, nhìn về phía Miyaka.
Cậu có vẻ hơi mềm lòng với Kaoru, có lẽ vì cô ấy trông giống người bạn cũ của cậu. Miyaka hơi miễn cưỡng hùa theo, nhưng rốt cuộc cô luôn phải chiều theo ý Kaoru. Cuối cùng, cả ba dừng lại một lúc ở khu mua sắm gần nhà ga trước khi về nhà.
Quỷ không thể nói dối, và vì vậy Jinya hoàn toàn trung thực trong suốt lời giải thích. Nhưng cậu đã giấu đi vài điều.
Thứ nhất là sự tồn tại của Magatsume.
Là Itsukihime, Himekawa Miyaka không phải người hoàn toàn ngoài cuộc trong xung đột giữa Jinya và Magatsume. Có thể sẽ đến lúc cậu cần nói cho cô biết sự thật, nhưng chưa phải bây giờ.
Cậu chưa có nhu cầu cấp thiết phải nói, vì Magatsume và các truyền thuyết đô thị giả mạo hoàn toàn không liên quan đến nhau. Mụ ta cũng chưa có động thái gì, và nếu những gì Nanao nói với cậu hồi thời Chiêu Hòa là đúng, thì mụ sẽ không làm gì cho đến năm sau. Tạm thời, Jinya hài lòng với việc để Miyaka đứng ngoài cuộc chiến của mình.
Nhưng còn một điều nữa cậu đã giấu cô.
Cậu thực sự đang truy đuổi kẻ tạo ra những truyền thuyết đô thị giả mạo này, nhưng cậu cố tình không nhắc đến việc mình đã biết kẻ đó có thể là ai.
Những linh hồn này được tạo ra từ sự tập hợp của cảm xúc tiêu cực. Jinya chỉ biết đúng một kẻ có năng lực kiểm soát cảm xúc và hiện thực hóa chúng thành vật thể.
"Ngươi vẫn tồi tệ như mọi khi..." cậu lầm bầm. Các cô gái đã đi trước và không nghe thấy, cũng không nhận ra sự sắc lạnh trong ánh nhìn của cậu.
Sáng hôm sau, Kaoru bước vào lớp tràn đầy năng lượng, có lẽ nhờ số đồ ngọt họ đã ăn hôm qua. Không giống Miyaka, Kaoru là người hướng ngoại và đã làm quen với cả những gương mặt mới trong lớp. Miyaka thầm ngưỡng mộ tính cách cởi mở của bạn mình.
"Chào buổi sáng, Miyaka-chan."
"Chào buổi sáng, Kaoru."
Miyaka đến trước và đang trò chuyện với Nekune Kumiko, một trong số ít bạn mới không bận tâm đến sự ít nói của cô.
"Mọi người đang nói chuyện gì đấy?" Kaoru nhập hội, làm cuộc trò chuyện sôi nổi hẳn lên.
"Tớ đang kể cho Hime-chan là tớ thấy cậu ấy đi với một bạn nam trong lớp mình!" Kumiko hào hứng.
Tiếc là sự thật chẳng có gì đáng bàn. Tối qua sau khi rời nhà ga, họ đưa Kaoru về, rồi Jinya đi bộ đưa Miyaka về. Kumiko chỉ tình cờ nhìn thấy lúc đó.
"Không có gì như cậu nghĩ đâu. Bọn tớ chỉ đi bộ về nhà cùng nhau thôi," Miyaka giải thích.
"Thật á? Chán thế, tớ cứ tưởng cậu biết rõ Jinjin cơ." Kumiko phồng má hờn dỗi.
Cách diễn đạt của cô bạn hơi lạ.
"Sao thế? Cậu muốn tớ biết rõ cậu ấy à?"
"Ừ. Cậu ấy làm tớ sợ. Tớ đã nghĩ biết đâu cậu có thể cho tớ biết cậu ấy là người thế nào."
Jinya đúng là có khuôn mặt đáng sợ, nhưng nghe không giống như đó là ý cô bạn muốn nói. Hơn nữa, chẳng phải cô bạn có quan hệ tốt với Jinya thông qua Toudou Natsuki sao?
"À, nhân tiện nói về con trai, tớ để ý thấy cậu thân thiết với Toudou-kun. Hai cậu đang hẹn hò hả?" Miyaka chuyển chủ đề sang điều cô tò mò bấy lâu.
"Không đời nào. Nakki chỉ là bạn thanh mai trúc mã của tớ thôi."
Hai người họ trông thân thiết hơn hầu hết các cặp đôi, nhưng dường như không có quan hệ yêu đương. Miyaka tự hỏi điều gì ở Jinya khiến Kumiko sợ hãi, nhưng cô không muốn làm hỏng bầu không khí nên không hỏi sâu. Dù sao thì chuyện con trai hay hẹn hò cũng không phải sở trường của cô.
"Vậy là xong chuyện đó nhé," cô nói, kết thúc chủ đề một cách hơi gượng ép.
"Ừ. Nói chuyện khác đi. Như là..." Kumiko hiểu ý và bắt đầu nghĩ chủ đề mới.
Những ngày trước khi nhập học thật bận rộn, nhưng Miyaka thấy vui vì có thêm người bạn mới để trò chuyện bình thường. Cô bình tĩnh chờ đợi lời tiếp theo của Kumiko.
"À! Các cậu nghe tin gì chưa? Dạo gần đây rộ lên tin đồn có người nhìn thấy Áo Choàng Đỏ đấy."
Sự bình tĩnh lập tức tan biến ngay khi cái tên ấy được thốt ra. Khuôn mặt Miyaka cứng đờ, mày cau lại.
"Ơ, có chuyện gì sao?" Kumiko ngạc nhiên, nhưng Miyaka quá kích động để trả lời. Cô lắc đầu, cử động cứng đờ như một cỗ máy rỉ sét, rồi quay sang nhìn Kaoru với vẻ mặt thất thần.
Cô bạn thân cũng đang mang biểu cảm tương tự.
"...Miyaka-chan, Kadono-kun đến chưa?"
"Tớ chưa thấy cậu ấy."
"Vậy thì chắc lát nữa..."
"Ừ."
Giống như Khẩu Liệt Nữ, Áo Choàng Đỏ là một truyền thuyết đô thị nổi tiếng về thực thể nguy hiểm chuyên giết người. Và dường như, gần đây đã có những người nhìn thấy nó. Bầu không khí vui vẻ tan biến, hai cô gái cúi gầm mặt xuống.
ÁO CHOÀNG ĐỎ
Từng lan rộng vào những năm đầu thời Chiêu Hòa, Áo Choàng Đỏ là truyền thuyết đô thị về người đàn ông bí ẩn mặc áo choàng đỏ, chuyên bắt cóc và sát hại trẻ em trên đường đi học về. Nỗi sợ hãi xung quanh truyền thuyết này từng dâng cao đến mức cảnh sát buộc phải vào cuộc.
Truyền thuyết này dựa trên vụ án có thật mang tên "Sát nhân Chăn Xanh".
Vào một đêm tuyết rơi, gã đàn ông khoác chăn xanh bước vào một cửa hàng và nói: "Dì của cháu bị ngất rồi. Đi với chú nhanh lên."
Người quản lý cửa hàng, nạn nhân đầu tiên, đã đi theo hắn.
Gã khoác chăn xanh ghé thăm nhà người quản lý ngay sau đó. Hắn dùng mưu mẹo dụ mẹ của nạn nhân ra ngoài, rồi quay lại một giờ sau để dẫn người vợ đi.
Cuối cùng, hắn đến nhà hàng xóm, nơi đang trông nom con gái của người quản lý. Hắn đưa ra nhiều lý do nằng nặc đòi họ giao cô bé, nhưng những người hàng xóm kiên quyết từ chối, buộc hắn phải miễn cưỡng rời đi. Họ nhìn theo hắn, tự hỏi chuyện gì đang xảy ra.
Thi thể của ba người đi theo gã đàn ông được tìm thấy lần lượt vào sáng hôm sau. Cuối cùng, thủ phạm không bao giờ được tìm thấy, và vụ án mãi mãi không có lời giải.
Nhưng phần thực sự kỳ quái đến sau đó.
Kẻ sát nhân được gọi là "Sát nhân Chăn Xanh", và vụ án được biết đến rộng rãi khi lời kể trực tiếp của một tổng chưởng lý được xuất bản trong cuốn sách tựa đề Nhìn lại Tội ác vài năm sau chiến tranh.
Tác giả chắc chắn phải tham khảo hồ sơ cảnh sát, nhưng do sơ suất, cuốn sách lại ghi rằng chiếc chăn của gã đàn ông có màu đỏ thay vì xanh.
Vụ việc kỳ lạ này sau đó được chuyển thể thành tiểu thuyết, trong đó chiếc chăn được đổi thành áo choàng để tăng phần kịch tính. Thủ phạm cũng được mô tả không phải kẻ giết người bình thường, mà là tên cuồng sát, bắt cóc và nhiều thứ khác.
Các sự kiện có thực khác, bao gồm cuộc đảo chính ngày 26 tháng 2, nơi các sĩ quan tham gia mặc áo choàng không tay màu đỏ, được cho là đã góp phần làm nảy sinh câu chuyện về Áo Choàng Đỏ.
Áo Choàng Đỏ trong truyền thuyết đô thị là kẻ nguy hiểm chuyên bắt cóc trẻ em, thường là bé gái, và giết hại chúng. Một số giả thuyết thậm chí cho rằng Áo Choàng Đỏ là ma cà rồng.
Nhân tiện, phiên bản Áo Choàng Đỏ xuất hiện trong nhà vệ sinh trường học và hỏi "Ngươi thích áo choàng đỏ hay áo choàng xanh?" là một câu chuyện hoàn toàn khác. Truyền thuyết đó gọi là "Áo Choàng Đỏ Áo Choàng Xanh", được cho là biến thể từ truyền thuyết gốc.
Chi tiết lựa chọn giữa đỏ và xanh đã hiện diện trong bản gốc: nếu chọn đỏ, Áo Choàng Đỏ sẽ đâm nạn nhân đến đẫm máu; nếu chọn xanh, hắn sẽ hút máu đến khi nạn nhân xanh tái mặt mày.
Truyền thuyết Áo Choàng Đỏ đã tồn tại rất lâu nên có nhiều dị bản như "Giấy đỏ Giấy xanh" hay "Áo ghi lê đỏ". Những chuyện ma học đường cũng thường có chủ đề lựa chọn màu sắc này.
Nhưng suy cho cùng, dù là ma cà rồng, kẻ sát nhân hay thứ gì khác, Áo Choàng Đỏ vẫn là truyền thuyết đô thị gieo rắc nỗi kinh hoàng ám ảnh các cô gái trẻ.
0 Bình luận