ARC 20 - Chủ Nhân Của Những Vì Sao

Chương 770 - Quang Minh (5)

Chương 770 - Quang Minh (5)

Wol Ryeong.

Châu Ngọc Thiên Quân đang chiếm cứ thân thể Pal Jin.

Kiếm Thương Thiên Quân.

Và tất cả những người có mặt đều ôm lấy một mức độ hoang mang nào đó.

‘Rốt cuộc… bọn họ đang nói cái gì vậy? Pal Jin, với cả… Sư tôn…?’

Wol Ryeong nhìn vào “giới tuyến” chỉ cách nàng một lằn tơ kẽ tóc.

“Giới tuyến Chỉ Hoa” mà nàng chỉ cần bước thêm đúng một bước nữa là có thể tiến vào.

Cảnh giới mà Tộc Tâm gọi là Tâm Đạo Khai Hoa.

Chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi… không, chỉ cần hơi nghiêng người một chút, nàng đã có thể tiến vào cảnh giới Chỉ Hoa đang ở rất gần trước mắt này.

Từ cái ngày lần đầu nàng biết đến sự tồn tại của Tộc Tâm…

Wol Ryeong đã luôn khao khát vươn tới cảnh giới gọi là Chỉ Hoa ấy.

Cảnh giới Chỉ Hoa đó… tuyệt đối không thể là thứ vô can với vận mệnh của Wol Ryeong.

Vừa nghe những lời Pal Jin cất lên khi nãy, Wol Ryeong toàn thân run rẩy.

‘Cảnh giới Chỉ Hoa… là lĩnh vực của Kiếm Sơn Ma Quân… ư?’

Không thể nào như thế được.

Cảnh giới võ đạo mỹ lệ mà nàng mơ tưởng suốt cả cuộc đời lại là lĩnh vực của cái Sơn Thần tà ác bám dính lấy nàng suốt cả đời sao?

Không, cho dù tạm gác chuyện đó sang một bên…

‘Sư tôn… đã từng muốn đẩy ta… vào nơi đó…?’

Sư tôn của nàng.

Người dẫn đường nàng có được sau Sư Tôn Baek Geom…

Lại từng muốn đẩy nàng vào lĩnh vực của Kiếm Sơn Ma Quân.

Và phản ứng cứng đờ, bước lùi khỏi Wol Ryeong của Chân Nhân Eun Geom thì…

‘Xin hãy nói đó không phải thật, sư tôn!’

Chỉ càng chứng minh những lời vừa rồi là sự thật.

‘Xin hãy nói với đồ nhi… rằng người không phải là tay chân của Kiếm Sơn Ma Quân, kẻ đã sát hại tiên sư của ta, Tôn Giả Baek Geom…!’

Và Chân Nhân Eun Geom duỗi tay ra.

「Sư… tôn…?」

Mang chút hy vọng mong manh, Wol Ryeong muốn Eun Geom phủ nhận lời Pal Jin – người có vẻ vì một lý do nào đó đang ở trong trạng thái bất thường.

「Quyền hạn, tổng chỉ huy chiến thời Kiếm Thương Thiên Quân. Ta yêu cầu giáng lâm toàn bộ hơn sáu vạn cây Sát Thần Thương đã được tích lũy。」

Vụt——!

Và hy vọng của Wol Ryeong vỡ vụn.

Bởi vì cái chạm tay của Eun Geom ngay trước mắt nàng lại là chạm tay để gia cường Tiên Thuật của Kiếm Sơn Ma Quân tới cực hạn, đồng thời bắt đầu triệu hoán một thứ gì đó.

「Sư… tôn…」

Nghiến chặt răng, Wol Ryeong toàn thân run bắn.

Cánh tay đang nắm Quang Minh Kích của nàng quay phắt về phía Eun Geom.

「Ngươi… Các ngươi… đã giết sư tôn ta…」

Hồi tưởng lại cái ngày Sư Tôn Baek Geom bị phân thân tóc của Kiếm Sơn Ma Quân chém giết một cách tàn nhẫn, Wol Ryeong bày ra thức đâm về phía Eun Geom – đúng chiêu thức mà chính Eun Geom đã dạy cho nàng.

「Tất cả các ngươi! Sơn Thần tà ác kia…! Đã giết…」

「Ryeong à.」

Và ngay tiếng gọi của Eun Geom tiếp theo đó khiến Wol Ryeong đứng chết trân tại chỗ.

Tại sao vậy?

Giọng nói phát ra từ miệng người kia lúc này lại giống hệt với giọng của một tồn tại mà nàng ghi khắc trong ký ức.

「Ta xin lỗi。」

Leng keng…

Chân Nhân Eun Geom bắt đầu tháo xuống chiếc mặt nạ sắt mà cho đến nay nàng chưa từng một lần cởi ra.

Gương mặt ẩn sau chiếc mặt nạ của Eun Geom dần lộ diện.

:: Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy… Kiếm Thương? Không, hơn thế nữa… ngươi đang làm cái gì với “Kiếm Thương kế nhiệm” vậy hả…!? ::

Quyết định vứt bỏ Vũ Lộ Thiên Quân đã được đưa ra, lại thêm cảnh phản bội của Kiếm Thương hiện ngay trước mắt, guồng máy chiến tranh của Quang Minh Đệ Nhị Kiếm Đại Chiến hoàn toàn lịm tắt.

Không, có lẽ ngọn lửa và cơn phẫn nộ của cuộc chiến ấy chỉ đang càng lúc càng cô đặc lại.

:: Danh tự kia là cái tên do Quang Minh Tối Tượng Thần ban cho ngươi. Tuy kể từ ngày ngươi được gọi là Kiếm Thương, cái tên đó đã mất đi ý nghĩa… nhưng đó là [danh tự] đã nâng ngươi lên làm Kiếm Thương! Rốt cuộc ngươi đang nói gì vậy!? Trả lời ta, Kiếm Thương! ::

Tiếng gào thét thê lương của Châu Ngọc Thiên Quân vang vọng khắp toàn bộ Thiên Vực Thiên Vương.

Và nhìn thấy phản ứng thống khổ ấy của Châu Ngọc Thiên Quân… Kiếm Thương Thiên Quân chậm rãi…

…nhưng chắc chắn… bước trên hư không, bắt đầu tiến về phía Seo Eun-hyun.

:: Ta nhắc lại lần nữa… Tên ta… không phải là Yang Ji-hwang. ::

Như thế, sau cùng đã quay lưng với đồng bạn mà đứng sang bên cạnh Seo Eun-hyun, Kiếm Thương Thiên Quân nắm chặt cổ tay Seo Eun-hyun.

:: Tên ta là Ji Hwa . ::

Ji Hwa, sau khi gỡ bỏ chiếc mặt nạ che phủ khuôn mặt mình, mạnh mẽ kéo cổ tay Seo Eun-hyun đặt lên vai mình, rồi hướng về đám Quang Minh Bát Tiên còn lại, tuyên bố.

:: Kẻ đã quyết định… trở thành thanh kiếm của Kiếm Sơn Ma Quân Seo Eun-hyun. ::

Trước lời tuyên bố đó, Châu Ngọc Thiên Quân – người cảm thấy bản thân vừa bị cướp mất Kiếm Thương Thiên Quân, kẻ mà mình tin tưởng không mảy may nghi ngờ là bằng hữu suốt cả đời – bắt đầu gào rú điên cuồng.

:: Thả tay ra… thả cái bàn tay dơ bẩn, ô uế đó ra!!! ::

Sau lưng Châu Ngọc Thiên Quân, một ảo tượng ngọc châu khổng lồ mang hình thái vầng thái dương từ từ dâng lên. Quang mang của viên ngọc châu ấy bùng nổ thành một luồng sáng chia cắt trời đất, phóng thẳng về phía Seo Eun-hyun, và đúng khoảnh khắc ấy, một tia sét đỏ cắt ngang giữa hai bên.

Ầm ầm!

Là Jeon Myeong-hoon.

:: Hãy bỏ cuộc đi. Giờ thì nàng… đã thuộc về Seo Eun-hyun rồi. ::

Ầm ầm ầm!

Jeon Myeong-hoon giương cao một lá đại kỳ.

:: Giống như Thiên Lôi Kỳ rốt cuộc cũng rơi vào tay ta, bị ta làm nhục rồi trở nên trung thành với ta…

giống như nó cuối cùng cũng trở thành của ta… nàng ta cũng sẽ trở thành người của Kiếm Sơn Ma Quân, và chỉ trung thành vì hắn mà thôi. ::

:: KHÔNG!!! ::

:: Hãy đối mặt với hiện thực đi. Nàng thuộc về Kiếm Sơn Ma Quân. ::

:: Đừng có nói về Kiếm Thương… như một món đồ!!! ::

Ầm ầm ầm!

Jeon Myeong-hoon bật cười nhìn Châu Ngọc Thiên Quân đang nổi điên vì phẫn nộ.

:: Có vẻ như độc của các ngươi đã phát huy tác dụng rất tốt. Seo Eun-hyun, Kim Yeon. ::

::… Phải. ::

Kiếm Thương Thiên Quân, vẫn không buông cái siết tay dữ dội trên cổ tay Seo Eun-hyun – người đang cố rút tay ra vì cảm giác tê dại – lặng lẽ nhìn đám “đồng bạn cũ” của mình bằng ánh mắt đầy cay đắng.

:: Các người… đã thành công lĩnh hội “tâm”. Dù là dưới hình thức nào đi nữa… ::

Tuy Hàn Mang đã chết, nhưng người kế thừa tinh thần của hắn là Seo Eun-hyun đã khiến mầm mống của lời nguyền Hàn Mang nảy nở đài hoa “tâm” thông qua Tâm Đạo Khai Hoa.

Cho dù cả đời hệ trước – những kẻ bị đặt lời nguyền – đều đã diệt vong, Minh Giới vẫn kiên trì chiếu rọi lực lượng “lịch sử trùng diễn” xuống Quang Minh Điện và trồng sang đó những mầm non.

Và… Kim Yeon, kẻ kế thừa quyền hạn của Hàn Mang, rốt cuộc đã tưới nước cho những mầm ấy.

Sau cùng, lấy việc Kiếm Thương Thiên Quân Ji Hwa lần đầu mở lòng với Seo Eun-hyun làm ngòi nổ, các Thiên Quân khác cũng bắt đầu để cho trái tim mình lớn dậy, như những măng tre mọc sau mưa.

Không chỉ riêng Châu Ngọc Thiên Quân.

Đại Lâm, Hoa Thảo, Đại Nhật, Đăng Chúc, Đại Hải, Vũ Lộ. Tất cả bọn họ, bất luận tự giác hay không, đều đã bị trúng kịch độc do Seo Eun-hyun và Kim Yeon cố ý gieo xuống.

Boong—

Ầm ầm!!

Và cuối cùng, từ Nguyên Lưu Hà, một âm thanh tựa tiếng đại pháp chung ngân vang khắp trời đất.

Loé sáng!

Bầu trời rực lên.

Như thể hắc vũ trụ đang bừng sáng, một hiện tượng bắt đầu diễn ra, trong đó toàn bộ vũ trụ dường như tràn ngập ánh hoàng hôn hồng nhạt.

Kẻ làm trọng tài giữa các Thiên Vực – Đại Nhật Thiên Quân – và người quản lý Nội Hải Tu-di Sơn – Đại Hải Thiên Quân – đôi mắt bừng đỏ, gầm lên giận dữ.

:: Bắc Đẩu! ::

:: Ngay cả ngươi cũng phản bội chúng ta sao!? ::

Bên kia Nguyên Lưu Hà. Yeong Seung cùng với Bắc Đẩu Thất Thiên Quân – những kẻ, theo lệnh của Yeong Seung, đang khống chế Nguyên Lưu Hà – trong ánh mắt đẫm lệ huyết và thống khổ đã lọt vào tầm nhìn của Bát Tiên Quang Minh.

Những kẻ từng giáng lâm xuống Thiên Vực Nhân Gian, nhờ Tiên Thuật mà Hàn Mang lưu lại… rốt cuộc cũng nhận ra rằng bản thân mình đã sai, đồng tình với quan điểm của Yeong Seung, rồi dốc thân can dự để cho toàn bộ Nguyên Lưu Hà bị một thứ khác xâm thực.

Và tên gọi của thứ đang xâm thực Nguyên Lưu Hà ấy là Kiền-đà-la Nhân Tạo.

Boong—

Đó là kiệt tác của Kim Yeon – người sở hữu Thiên Phú Giải Thoát Pháp do Thiên Tượng Sư sáng tạo ra nhưng lại vượt khỏi cả Thiên Tượng Sư.

Rầm rầm rầm rầm!

Toàn thân Kim Yeon như đang bốc cháy trong ngọn lửa hồng nhạt, nàng bước về phía trước.

Khác với khi nàng và Oh Hye-seo cùng nhau đối đầu riêng lẻ Ngọc Châu Thiên Quân, giờ đây, nhận được lực lượng của Kiền-đà-la Nhân Tạo, dáng vẻ Kim Yeon đã hoàn toàn khác trước.

Và vào một khoảnh khắc nào đó,

Phừng phừng phừng!

Thân thể Kim Yeon, đang bốc cháy trong những ngọn lửa hồng dịu như hoàng hôn, bắt đầu phóng đại.

:: Cái… cái này là…! ::

:: Hoang đường… Ngươi bảo nàng… kế thừa Tọa Vị của Hàn Mang sao? Ngươi nói nàng đã chạm tới cảnh giới Bản Nguyên đó ư!? Không đời nào…! ::

Nhưng mặc kệ  Bát Tiên Quang Minh đang kinh hãi hay không, Kim Yeon dung hợp quyền hạn khởi nguồn từ Tọa Vị của bản thân với vận mệnh của chính mình.

Quyền năng bẩm sinh của nàng.

Một quyền hạn mà chỉ sau khi trực tiếp gặp tàn niệm của Hàn Mang, Kim Yeon mới có thể hiểu được.

‘Thì ra đây là quyền năngcủa ta.’

Cho đến nay, ngoại trừ Thiên Phú Giải Thoát Pháp, Kim Yeon chưa từng một lần sử dụng bất cứ thứ gì có thể gọi là “quyền năng” thuộc về riêng nàng.

Không phải vì Kim Yeon thiếu tư chất với tư cách một Chung Mệnh Giả.

Mà là bởi bản thân quyền hạn của Kim Yeon vốn là một loại quyền hạn không thể thi triển nếu chưa hoàn toàn nắm trọn nó.

Một nghịch lý.

Muốn nắm vững quyền hạn thì phải thi triển nó, phải quen thuộc với nó, thế nhưng đây lại là một loại quyền hạn chỉ có thể thi triển sau khi đã hoàn toàn nắm vững.

Thế nhưng chỉ đến bây giờ, khi nàng đã triệt để chế ngự quyền hạn của mình, nàng mới có thể chấp nhận trọn vẹn ý nghĩa của nó.

– Kẻ kế thừa ta. Quyền năng của ngươi… yếu hơn bất cứ ai, nhưng đồng thời lại là một quyền naa8ngmạnh hơn cả ta.

Tàn niệm của Hàn Mang Thiên Quân mà nàng gặp trong Đào Hoa Uyển đã thán phục quyền hạn của Kim Yeon và nói vậy.

– Việc quyền hạn ấy biểu hiện dưới dạng một “ý thức vực” tại Bình Diện Khí… hẳn là bởi nó chỉ có thể được lý giải như một tấm lòng rộng lớn biết dung nhận người khác. Hãy nhớ kỹ. Quyền hạn của ngươi… vốn sinh ra chỉ vì người khác.

‘Ta muốn… các ngươi cũng hiểu ra điều đó.’

Cầu nguyện cho Bát Tiên Quang Minh, Kim Yeon không ngừng phóng đại, vượt ra khỏi Thiên Vực Thiên Vương, đồng hóa bản thân với toàn thể Tu-di Sơn.

Nàng mất đi hình thể, trở thành một “ý chí” đơn nhất phiêu đãng khắp Tu-di Sơn.

– Phải… đó là một lực lượng dẫn dắt con người đến thiên đường.

Quyền hạn.

Lạc Đồ Dẫn Đạo (樂圖引導).

Thứ được gọi là thiên đường, thứ được gọi là lạc thổ, vốn không nằm ở nơi nào quá xa xôi.

Chỉ cần bản thân tin một nơi nào đó là lạc thổ, thì nơi ấy chính là thiên đường, là lạc thổ.

Giống như Kim Yeon cảm thấy mình được Seo Eun-hyun cứu rỗi, và cảm thấy ở bên cạnh hắn chính là lạc thổ, thì việc đến được nơi mình khao khát, đến bên cạnh người mình khao khát, đúng thời khắc mình khao khát – ấy chính là lạc thổ.

Quyền hạn của nàng không áp dụng lên chính bản thân mình, mà chỉ tồn tại để thực hiện lý tưởng của người khác.

Những kẻ ở bên cạnh nàng, sớm muộn gì cũng sẽ đến được thổ địa lý tưởng mà “tận đáy lòng” bọn họ khát vọng.

Giống như Quái Quân đã được cứu rỗi.

Giống như Bong Myeong – nguồn gốc của Thiên Phú Giải Thoát Pháp của nàng – đã giành lại được cái tên của mình…

Dưới bóng Kiền-đà-la Nhân Tạo, cảm nhận việc đời Quang Minh Bát Tiên trước đó nhờ lời nguyền của Hàn Mang mà gieo được hạt giống “tâm”, và đời Quang Minh Bát Tiên hiện tại đang giúp nó nảy mầm, Kim Yeon dốc toàn lực cầu nguyện.

‘Xin hãy để bình an trong tâm… đến với họ nữa…’

Boong—

Cuối cùng, tiếng phạm chung ngân vang ba lần.

Và… sau cùng, không chỉ Châu Ngọc mà ngay cả các Bát Tiên Quang Minh khác cũng bắt đầu ôm lấy ngực mình.

Chức năng nguyên sơ nhất của trái tim chính là tình ái.

Nguồn lực ấy – tình yêu – hoàn toàn an trú trong Bát Tiên.

Thứ tình cảm đó sẽ biểu hiện từ mỗi vị Tiên theo một hình thái riêng.

Với kẻ này là hoan hỷ, với kẻ nọ là phẫn nộ, với kẻ khác nữa là bi ai, với kẻ khác nữa là lạc thú, với kẻ khác nữa là cùng một tình yêu, với kẻ khác nữa là hận thù, với kẻ khác nữa là dục vọng.

Bọn họ sẽ hoang mang, nhưng có một điều minh xác.

Giờ đây, khi bọn họ đã có được “trái tim”…

So với trước kia, thời điểm còn bị sử dụng như công cụ, họ đã đến gần “cứu rỗi” hơn rất nhiều.

Và ngay khoảnh khắc nàng gieo “trái tim” vào Bát Tiên Quang Minh, ý thức của Kim Yeon trở nên nhẹ bẫng.

Ánh hoàng hôn hồng nhạt lan tràn trên khắp trời đất.

Mọi Thiên Vực đều bị nhuộm bởi nàng.

Vụt—!

Kim Yeon cảm nhận tàn niệm của một tồn tại từ thời viễn cổ nhìn về phía mình, mỉm cười.

– Kẻ kế thừa ta. Xin… ngươi nhất định phải thành công. Ta cầu nguyện cho ngươi. Xin hãy… giành lấy tự do.

Boong—

Một lần nữa, tiếng đại phạm chung ngân vang.

Đó không phải là âm thanh của Kiền-đà-la Nhân Tạo.

Tại chân Tu-di Sơn.

Hắc Thiên.

Một trong những Thiên Tọa bắt đầu được khắc lên.

Kim Yeon đã cho hạt giống mà đời trước – Hàn Mang – để lại nảy mầm và trổ mầm.

Và Kim Yeon, sau khi lên đến tuyệt đỉnh của Tiên Đạo “Dung Nạp” tại Tận Cùng Vận Mệnh, đã tìm ra con đường mình phải đi.

‘Ra là vậy.’

Nàng cảm nhận, dù chỉ mơ hồ, cách mà Hàn Mang đã bại vong.

Và nàng cảm thấy mình đã hiểu được điều mà Hàn Mang khao khát.

Để có thể đáp lại dù chỉ đôi chút lời cầu nguyện của Hàn Mang, Kim Yeon chủ động áp chế tiềm năng của chính mình.

Cho đến bây giờ, nàng đã nhận từ Hàn Mang tất cả mọi thứ.

Từ vị thế của một kẻ chỉ biết nhận, nàng tự áp chế bản thân để báo đáp ân đức của Hàn Mang.

Danh hiệu với tư cách một Chân Tiên Chủ Trị, vốn lẽ ra phải được khắc lên Thiên Tọa, vì sự tự áp chế ấy mà trở nên vặn vẹo.

Vốn dĩ đó phải là danh hiệu mang biểu tượng của riêng nàng, nhưng Kim Yeon lại cưỡng ép giữ nguyên danh hiệu của tiền nhiệm, đặt nó lên người mình.

Xa Cừ Hàn Mang Thiên Vương - Kim Yeon.

‘Đây… là khả năng có thể cứu được cả Hàn Mang Thiên Quân nữa.’

Trong trạng thái đã trở thành ý thức phủ trùm Tu-di Sơn, Kim Yeon cảm nhận vượt qua đỉnh núi, hướng tầm nhìn lên trên mà nghĩ.

Giờ đây, khi đã mang danh hiệu Thiên Vương, nàng nhìn rõ ràng.

Trên đỉnh Tu-di Sơn.

Tồn tại đang ngự tại Triều Thiên Điện…

Và những thứ mà tồn tại đó che giấu…

‘Ta sẽ thực hiện… tâm nguyện sâu kín nhất của người.’

Như vậy, sau khi trở thành một Thiên Vương bằng cách thuyết “trái tim” cho kẻ vô tâm, Kim Yeon chìm vào giấc ngủ để tiêu hóa ký ức từ những dòng thời gian khác mà nàng thu được khi trở thành Thiên Vương.

Và những kẻ còn lại bắt đầu hoàn toàn bối rối trước “phúc lành” mà nàng đã ban xuống.

Đại Lâm trừng mắt nhìn Kiếm Thương.

Hoa Thảo trừng mắt nhìn Kiếm Thương.

Đại Nhật trừng mắt nhìn Kiếm Thương.

Đăng Chúc trừng mắt nhìn Seo Eun-hyun.

Đại Hải trừng mắt nhìn Vũ Lộ Thiên Quân.

Vũ Lộ nhìn tất cả mọi người.

:: Cái… cái này là… cái nỗi đau này là gì…!? ::

:: Ngươi đã làm gì với chúng ta!? Đồ chủng loài ghê tởm… tại sao lại như thế…::

:: Ta hận ngươi… Kiếm Thương. Nếu ngươi không phản bội chúng ta… nếu ngươi không bán chúng ta cho đám chủng loài ghê tởm đó… chúng ta đã chẳng phải chịu nỗi đau như thế này…::

:: Kiếm Sơn Ma Quân… là ngươi! Chính là ngươi!!! Là ngươi!!! Chính ngươi là kẻ lang thang trong giấc mộng đó!!! ::

Đại Lâm, Hoa Thảo, Đại Nhật và Chúc Đăng gào thét như hóa điên.

Oh Hye-seo nhếch mép cười lạnh.

「Đúng rồi… cứ khóc đi. Dù sao các ngươi cũng không trốn khỏi nó được đâu. Đến ngay cả ta, kẻ bẩm sinh chỉ mang nó rất mỏng manh… còn chẳng thể thoát ra nổi…」

:: Vũ Lộ… mau tỉnh lại đi, Vũ Lộ…! Ta xin lỗi, chúng ta đã nghi ngờ ngươi. Ta xin lỗi…! ::

:: A, không… đừng xin lỗi, đừng lo lắng. Đừng hận. Đừng hoảng sợ. Đừng nổi giận… aaaa, aaaaaa… ::

Vũ Lộ, kẻ đã được cứu mạng vào khoảnh khắc cái gọi là “Phản Đồ Kiếm Thương Thiên Quân” bị lật tẩy ngay trước khi hành quyết, giờ đây còn khóc lóc thê lương hơn cả lúc nhận bản án tử hình.

:: Thì ra là đến đời ta… Quang Minh Điện tiêu vong!! Aaaaaa!! Hỡi các Sơn Thần! ::

Nhìn Đại Hải và Vũ Lộ – trong cơn phẫn nộ trộn lẫn hoảng loạn – Oh Hyun-seok cay đắng khuyên nhủ.

「Chỉ cần thành thật là được rồi. Làm như vậy mới là con đường để giải thoát khỏi nỗi đau ấy。」

:: CÂM MIỆNG!! Ta không nghe mấy thứ xuất thân như các ngươi. Ta hận các ngươi! Ta hận bọn Chung Mệnh Giả ,chủng loài ghê tởm các ngươi! Trong số các ngươi, ta hận ngươi nhất, Kiếm Sơn Ma Quân!! Ngươi… ngươi đã cướp mất Yang Ji-hwang của ta… ngươi đã cướp mất Gyeong-i của ta!! ::

Châu Ngọc Thiên Quân gào lên như kẻ mất trí.

:: Ta… ta mới là người ở bên Gyeong-i trước! Từ thuở còn là phàm nhân! Cho đến khi chúng ta trở thành Kiếm Thương và Châu Ngọc, cho đến khi chúng ta gánh vác Dương – Âm trong võ lực của Quang Minh Điện, chúng ta lúc nào cũng ở bên nhau! Ngươi, kẻ đến sau, ngươi dám… dám…! Ngươi dám “vấy bẩn” bằng hữu của ta!! ::

Trông thấy Châu Ngọc trong cơn cuồng nộ đánh mất lý trí, Jeon Myeong-hoon khẽ rung Thiên Lôi Kỳ, mỉm cười cay đắng.

Ầm ầm—

「Hãy trút ra đi. Ngoài việc trút hết cơn phẫn nộ đó và giải phóng lửa giận ra… các ngươi không có con đường nào dẫn tới cứu rỗi cả。」

:: NGƯƯƠI!!! ::

Bị sách lược của Sơn Thần đẩy vào điên cuồng, Bát Tiên loạng choạng đứng dậy, bắt đầu dẫn động lực lượng Thiên Vực Thiên Vương.

Thế nhưng, ngay sau đó,

Xoạt xoạt xoạt!

Từ phương hướng Hàn Mang Vực của Thiên Vực Nhân Gian, vô số cột quang mang được triệu hoán xuyên phá bầu trời xuất hiện.

Chúng là hơn sáu vạn Sát Thần Thương.

Dùng Tiên Thuật “Hàn Mang Điện Bạch Ngọc Các Lập Lương Nghi Thức” được khảm trong Thủ Giới, Kiếm Thương Thiên Quân đã lén chuyển toàn bộ Sát Thần Thương tích lũy tại Thủ Giới đi.

Keng—

Và quyền hạn của những  Sát Thần Thương mà nàng lén chuyển đi vất vả đến thế…

Bị một tay Kiếm Thương bóp nát, nghiền thành vụn bột.

Không cho Bát Tiên kịp một khe hở để giành lại quyền kiểm soát Sát Thần Thương, mọi công sức bao năm qua của bọn họ vỡ vụn thành tro bụi ngay trước mắt, khiến Bát Tiên một lần nữa nổi cơn thịnh nộ.

Vụt—

Bởi vì “lực lượng” của hơn sáu vạn Thần Sát Thương, sau khi bị nghiền nát trả về bản nguyên quang minh…

Bắt đầu được Seo Eun-hyun hấp thu.

:: Kiếm Thương… Kiếm Thương!!! Kiếm Thương!!! Tuyệt đối không thể tha thứ!!! ::

Rầm rầm rầm rầm!

Cuối cùng, bị khiêu khích đến phát điên hoàn toàn, Bát Tiên điên cuồng, bắt đầu phạm vào điều cấm kỵ.

Thiên Vương Thiên Bảo mà Kiếm Thương triệu hoán, lần lượt được hấp thu vào “trong” thân thể Bát Tiên, truyền vào cho bọn họ những loại quyền hạn và lực lượng quái dị, cường hóa bọn họ lên.

Wol Ryeong không tài nào nắm bắt được chuyện gì đang diễn ra.

Sau khi Chân Nhân Eun Geom rút ra hơn sáu vạn thứ khủng khiếp gọi là Sát Thần Thương từ Hàn Mang Giới…

Nàng đã chuyển chúng đến một Thiên Vực khác.

Ngay sau đó, Pal Jin – đột nhiên phát điên – lao vào tấn công Eun Geom.

Và Eun Geom cùng Pal Jin đã đồng quy vu tận như thế.

Wol Ryeong trơ mắt nhìn thi thể của sư tôn và đại sư huynh, không biết phải làm gì, chỉ có thể thất thần mà nhìn vào khoảng không.

Rồi đến lúc thi thể Eun Geom hóa thành tinh vân, thân thể Seo Gyeong từ trong đó bước ra, Wol Ryeong đã hoàn toàn không sao hiểu nổi nữa.

「Trái lại… nếu như tất cả… chỉ là mơ thôi… thì tốt biết bao. Một cơn ác mộng khủng khiếp. Làm ơn…」

Wol Ryeong ôm đầu, đôi tay run rẩy vuốt ve chiếc “vỏ” của Seo Gyeong – trong đó đã không còn cảm nhận được chút “linh hồn” nào.

「Xin hãy… có ai nói với ta rằng đây chỉ là vở kịch đi. Làm ơn…」

Wol Ryeong, trong trạng thái hoảng loạn…

Hồi tưởng lại gương mặt thật của Eun Geom.

Khuôn mặt nàng trông thấy lần đầu ngày hôm đó lại giống gương mặt của Baek Geom đến quá mức.

Cho dù chưa từng trông thấy mặt Baek Geom, Wol Ryeong vẫn có thể linh cảm được.

Eun Geom và Baek Geom, ngay từ đầu đã là một.

「A… Aaaaa…」

Cái gì là thật, cái gì là giả.

Không còn biết được điều gì nữa, Wol Ryeong vùi mặt mình vào thân thể Seo Gyeong – cái thân thể đã trở thành một chiếc vỏ rỗng sau khi linh hồn bị phân liệt rời đi.

Ngay lúc đó,

U… u u u—

Một thứ gì đó quen thuộc khẽ lay động sau lưng nàng.

Là ảo tượng “Kiếm Sơn”.

::… muốn nó không? ::

Và cuối cùng, chỉ một câu nói ấy cũng khiến Wol Ryeong bùng nổ.

「Ta không cần…! Dù ngươi có ban cho ta cái sức mạnh dơ bẩn đó suốt cả trăm ngày, ta tuyệt đối không, bao giờ muốn nó!! Biến mất đi!! Làm ơn biến mất khỏi trước mắt ta!! Làm ơn, làm ơn hãy để ta yên!!! Ngươi! Ta ghét ngươi!!! Ngươi đã cướp hết mọi thứ của ta, ngươi lấy thuộc hạ ra đùa bỡn sinh mệnh của ta, giờ lại còn cướp cả linh hồn của Seo Gyeong nữa chứ gì!? Ta ghét! Ta chán ghét đến tận cùng rồi!! Biến đi! Biến mất cho ta! Đừng xuất hiện trước mặt ta nữa!!!」

Wol Ryeong quay phắt lại, trút hết mọi đớn đau vào tiếng thét hướng về phía ảo tượng Kiếm Sơn.

「Biến mất đi!!」

Và ảo tượng Kiếm Sơn cất tiếng.

:: Nếu ngươi không cần sức mạnh… vậy thứ này thì sao? ::

Ảo tượng Kiếm Sơn bắt đầu biến hóa.

Wol Ryeong đột nhiên nhận ra điều gì đó.

「Ngươi là…」

:: Ngươi có muốn… “sự thật” không? ::

Là một ngọn hắc sơn khổng lồ và bạo ngược như muốn nghiền nát toàn bộ vũ trụ.

Trên ngọn núi ấy chất chồng vô số thi thể, và những thi thể chất đống nơi đó, trên những khuôn mặt nhòe nhoẹt vì thống khổ và oán hận, đang rơi xuống những dòng lệ huyết.

Những giọt lệ huyết ấy tụ lại, tụ lại, hóa thành những thác nước đỏ tươi đổ xuống khắp nơi trên hắc sơn.

Wol Ryeong nhận ra rằng tồn tại đang bộc lộ “bản chất” thật sự trước mắt nàng…

…mới chính là kẻ, bấy lâu nay giả dạng Kiếm Sơn Ma Quân để hỏi nàng có muốn mượn sức mạnh hay không.

「…Sự… thật…?」

Wol Ryeong, dù trong lòng nhẹ nhõm khi biết rằng kẻ trước mắt mình không phải Kiếm Sơn Ma Quân… vẫn lắc đầu.

「Ta ghét nó… Ta biết ngươi là ai. Ngươi là Đại Sơn Thần, phải không…? Ngươi cũng là một ác thần. Không có gì đảm bảo là ngươi sẽ không đem ta ra làm trò đùa. Ngươi cũng… sẽ đùa bỡn, giày vò ta mà thôi!!」

::… Ta còn phải đem một món đồ chơi đáng thương… cả cuộc đời đã bị tên kia giày vò đến nát bét… ra đùa thêm lần nữa để làm gì chứ? Hỡi thanh “Kiếm Thương lỗi”, kẻ thậm chí còn chẳng biết mình đã bị bẻ gãy. Biết đến sự thật kia sẽ là nỗi đau lớn hơn… là tùy ngươi lựa chọn. Ngươi sẽ lựa chọn nỗi đau kèm theo sự thật, hay… tiếp tục ngơ ngác đứng đây trong vô minh? ::

Đau đớn và sự thật.

Wol Ryeong cảm thấy như mình đang bị những lời đó mê hoặc.

Như thể những lời ấy đang kéo nàng về phía trước.

:: Đây là lần cuối cùng. Tính từ hôm nay trở đi, ta sẽ không hỏi ngươi có muốn sức mạnh nữa. Vậy nên… hãy trả lời đi. Ngươi sẽ lựa chọn nỗi đau và sự thật, hay sẽ quay lưng. ::

Và trước câu hỏi từ tồn tại trên đỉnh “thi sơn” ấy, Wol Ryeong chậm rãi mở miệng.

「…Cái giá… là…?」

:: Không có. Không một cái giá nào cả. ::

「Dối… trá…!」

::… ::

Loé sáng!

Thế nhưng, Wol Ryeong không thể không đứng đờ người trước quang mang kim sắc đang tỏa ra trước mắt mình.

:: Lấy danh nghĩa tiền nhiệm Ngũ Tọa Quang Minh Cửu Thiên Thiên Quân, ta thề trước danh hiệu Điền Viên Thiên Quân. Trừ khi chính ngươi muốn… ta sẽ không đòi bất cứ cái giá nào từ ngươi. ::

Là quang minh.

Một thứ quang minh quá đỗi giống với quang minh từng chiếu ra từ sư tôn nàng.

Trước thứ ánh sáng quá giống với thứ ánh sáng mà nàng đã đi theo suốt cả cuộc đời… Wol Ryeong sau cùng hoàn toàn sụp đổ.

Bởi vì cho dù tồn tại trước mắt nàng là giả dối đi chăng nữa, thì ít nhất, quang minh này lại có vẻ là thật.

Ít nhất, sự ấm áp và an ủi mà quang minh này mang đến có vẻ là thật…

「Hãy nói cho ta… sự thật…!」

Trước những lời ấy, nơi phía sau quang minh kim sắc, những bóng người mà nàng lần đầu thấy – ngoại trừ “Seo Gyeong” và “Baek Geom” – đang đối mặt với nhau.

Đại Sơn Tối Thượng Thần Gwak Am cẩn thận điều chỉnh bậc thang trí tuệ, để vãn bối xa xôi kia không hóa điên, và bắt đầu truyền thụ những sự thật tàn khốc cho Wol Ryeong.

Truyền thụ trí tuệ là tức thời.

Và…

Choang!

「A… aaa…」

Tiếp nhận toàn bộ trí tuệ và sự thật, Wol Ryeong ngước nhìn bầu trời.

「A… Aaaaaaaa!!!」

Một tiếng gào thét bật ra khỏi miệng Wol Ryeong.

Nàng muốn xác nhận lại những sự thật ấy với Đại Sơn Tối Thượng Thần, nhưng Đại Sơn Tối Thần – người vừa tiến lại gần nàng – đã biến mất từ lúc nào.

Không, cả Bắc Đẩu Thất Thiên Quân cũng vậy.

Tại một thời điểm nào đó, sự tồn tại của những kẻ thuộc Chân Tiên Vực đã không còn có thể cảm nhận được nữa.

Những người sống sót trong số các Bán Tiên Nhập Niết được đem ra sử dụng trong chiến dịch diệt phân thân tóc bắt đầu lần lượt tỉnh lại, hoảng loạn.

【Liên kết với Tiên Giới… đã bị cắt…!?】

Liên kết giữa Chân Tiên Giới và Sa Bà Thế Giới đã bị cắt đứt.

Tất cả Bán Thần từ giai đoạn Phá Tinh trở lên đều cảm nhận được hiện tượng bất thường đó, và Wol Ryeong hạ quyết tâm.

Thế giới này… toàn bộ đều là giả dối.

Vì vậy…

「…Ngay cả thứ này, cái mà Đại Sơn ban cho ta… ta cũng không thể tin… Ta sẽ, bằng chính đôi tay mình… tự thân xác minh nó…」

Nàng rơi lệ huyết, đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Ngước nhìn Chân Tiên Giới mà mối liên kết bỗng nhiên bị cắt đứt, Wol Ryeong nghiến chặt răng.

「Ta sẽ trở thành một Chân Tiên… rồi đến tìm các ngươi. Vậy nên… hãy đợi. Ta nhất định… nhất định sẽ vươn tới sự thật. Nhất định…!」

Như vậy, cho dù đã xác nhận toàn bộ sự thật, Wol Ryeong vẫn phủ nhận “khả năng cuối cùng”, tự thề với bản thân rằng mình sẽ trở thành Chân Tiên và tự tay kiểm chứng tất cả những sự thật ấy.

Rầm rầm rầm rầm!

Những hiện tượng dị thường đồng loạt diễn ra khắp Tu-di Sơn.

Bình Diện Khí, Hồn, Mệnh.

Và Bình Diện Chân Tiên vượt lên trên tất cả.

Chân Tiên Giới bị cắt đứt khỏi các giới hạ phương.

Đối với phàm nhân từ Hợp Nhất kỳ trở xuống, việc một chút tiên khí bị cắt bớt cũng chẳng quan trọng gì, nhưng tất cả những kẻ từ giai đoạn Phá Tinh trở lên, những kẻ nhắm đến Chân Tiên, đều rơi vào tuyệt vọng.

「Chuyện gì đang diễn ra vậy!? Chân Tiên Giới… Chân Tiên Giới…! Chân Tiên Giới đã bị cắt đứt!」

「Vậy chúng ta còn tu thành Chân Tiên kiểu gì nữa đây!? Aaaa!」 Vô số tồn tại từ cấp Bán Thần trở lên gào khóc thảm thiết.

Thế nhưng, đám Chân Tiên cũng chẳng khá hơn là bao.

Rầm rầm rầm rầm!

Bát Tiên Quang Minh, cảm nhận sự đột ngột bị cắt đứt khỏi Sa Bà Thế Giới, trừng mắt nhìn Kiếm Sơn Ma Quân đang ngấu nghiến nuốt lấy các mảnh vụn Sát Thần Thương.

:: Kiếm Sơn Ma Quân. Tên ngươi… lại giở trò ác nghiệt gì nữa…!? ::

Ù—ooooong!

Ánh mắt bọn họ đồng loạt ghim vào quang huy “[Hắc Xà Cắn Đuôi]” ngạo nghễ trồi lên sau lưng Kiếm Sơn Ma Quân, càng lúc càng khuếch đại Tâm Ma của Bát Tiên Quang Minh.

:: Ta hỏi, rốt cuộc ngươi đang mưu đồ cái gì!!? ::

Bảy vị Thiên Quân, sau khi hấp thu tàn dư của các Chung Mệnh Giả đời trước để cường hóa bản thân, gầm rú trút hận lên đám Chung Mệnh Giả, đồng thời cũng triệu hoán quang huy Hắc Xà.

Hai biểu tượng “[Hắc Xà]” bắt đầu đối đầu nhau.

Và rồi…

Từ trong Tam Trùng Hoàn – Bạch Tam Thái Cực, Tinh Quang Luân, và “[Hắc Xà Cắn Đuôi]” – Seo Eun-hyun giơ cao một bàn tay đang nắm chặt Thôn Thiên Tối Thượng Thần.

Lực hút bắt đầu tụ hội vào lòng bàn tay hắn.

:: Đại kế đã hoàn tất rồi. ::

:: NGƯƯƠI! ::

Kiền-đà-la Nhân Tạo, thứ từ nãy đến giờ vẫn chỉ làm nhiệm vụ khuếch đại lực lượng của Kim Yeon, cuối cùng cũng bắt đầu chuyển động.

Kiền-đà-la Nhân Tạo – thứ đã xâm thực Nguyên Lưu Hà, tức lĩnh vực của thời gian – và Quang Minh Chân Ngôn – thứ trấn áp không – thời – bắt đầu cộng hưởng.

Và chỉ đến lúc đó, Quang Minh Bát Tiên mới đột nhiên nhận ra [thế giới] đã trở nên quái lạ như thế nào.

:: Cái… cái này là… ::

Các tinh hệ thuộc Sa Bà Thế Giới, ngoại trừ Chân Tiên Giới.

Toàn bộ “hiện tượng” trong Thiên Vực Thiên Vương bắt đầu [tăng tốc].

Ta nhận ra Đại Sơn Tối Thượng Thần đã can thiệp vào “bố trí Wol Ryeong” tại Thiên Vực Nhân Gian.

‘Luồng quang mang tà dị kia có lẽ đã chỉ về phía Đại Sơn Tối Thượng Thần. Đúng là một tên Sơn Thần tà tạp…’

Nhưng cũng chẳng sao cả.

Bố cục xoay quanh Wol Ryeong, dù Đại Sơn Tối Thần có can thiệp hay không, đều đã hoàn tất.

Chỉ với sức của một mình hắn, giờ đã không thể bẻ cong nó nữa.

Hắn chắc cũng chỉ nhận ra điều đó sau khi can dự vào mà thôi.

Ta chỉ thấy áy náy với Wol Ryeong.

‘Xin lỗi ngươi. Nhưng ta cũng… có việc buộc phải hoàn thành, cho dù phải lợi dụng ngươi. Đợi đến khi mọi thứ kết thúc… ta sẽ nói hết toàn bộ sự thật cho ngươi và cúi đầu xin lỗi.’

Ta đưa ánh mắt trở lại phía Bát Tiên đang rối loạn, bắt đầu chân chính kích hoạt lực lượng của Quang Minh Chân Ngôn.

Bắc Đẩu Thất Thiên Quân của Nguyên Lưu Hà – những kẻ ta đã đi trước một bước chiêu dụ thông qua Yeong Seung, lại càng triệt để thần phục sau bằng chứng ta đưa ra lần này – cùng tất cả mọi người, đồng loạt bắt tay trợ lực cho ta.

Rầm rầm rầm rầm!

Tốc độ chuyển động giữa các tinh hệ tăng nhanh.

Lực hút dần mạnh lên, thế giới bắt đầu co rút lại.

Thiên Vực Thiên Vương càng lúc càng lao nhanh về phía “Chung Mạt”.

Điểm mấu chốt ở đây là, ta không sử dụng Diệt Tượng Chân Ngôn.

Thời gian…

…bắt đầu tăng tốc.

Và thế giới trở thành trạng thái tối ưu để Sơn Thần phát huy lực lượng lớn nhất của chúng.

Tất cả những điều này…

…đều là vì trận quyết chiến với đại sư huynh ta.

Quang Minh Chân Ngôn.

Quyền hạn.

Chân Tiên Giới Trì Hoãn .

Kiiiiiiing!

Trong khi ta điên cuồng tăng tốc thời gian của Sa Bà Thế Giới, ta hơi “bóp méo” phần giải thích về lực lượng của Quang Minh Chân Ngôn – thứ ảnh hưởng lên toàn bộ Tu-di Sơn – trong mắt Quang Minh Bát Tiên.

:: Từ giờ trở đi… “thời gian sẽ tăng tốc”. ::

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!