ARC 20 - Chủ Nhân Của Những Vì Sao
Chương 735 - Mảnh Ẩn (隱) (4)
2 Bình luận - Độ dài: 3,807 từ - Cập nhật:
Kang Min-hee trầm ngâm hồi lâu về những lời Seo Eun-hyun vừa nói.
Còn ta… rốt cuộc có thể lưu lại được cái gì chứ?
Nói cho cùng, bản thân nàng vốn không có nhiều thứ để “bố trí” như những người khác.
Ngay từ đầu…
「So với việc ta gượng ép để lại một bố cục nửa vời, chẳng bằng Sư Tôn chịu ra tay vài lần, cho hậu thế Chung Mệnh Giả mượn chút lực… còn hiệu quả hơn nhiều.」
Đó là sự thật.
Thay vì nàng để lại một chút sức mạnh vụng về, thì việc Âm Giới Thiên Tôn thỉnh thoảng ban cho lớp hậu bối vài lần “ưu đãi” lại hiệu quả gấp trăm ngàn lần.
Ngày đó, Đế Tôn từng nói với Kang Min-hee rằng—
Rằng y xin lỗi, vì đã đối xử với nàng như một nơi để trút bỏ cảm xúc tiêu cực.
Nhưng Kang Min-hee chưa từng nghĩ như vậy.
Dù có bị xem là nơi chứa đựng tạp niệm đi nữa, thì với nàng, bi thương chính là sức mạnh.
Hơn nữa, nỗi bi thống mà Âm Giới đã chồng chất qua vô lượng kỷ nguyên, nếu có thể gánh vác nổi, thì nó gần như là nguồn lực vô tận. Kể từ lúc thức tỉnh làm Thiên Vương, có thể dẫn dắt bi sầu của Âm Giới chảy qua thân, nàng chưa từng thấy mình thiếu thốn lực lượng.
「Cho dù những Chung Mệnh Giả khác không được như vậy, thì riêng ta, Sư Tôn luôn có phần thiên vị ta và các đời Lưu Ly Thiên Vương về sau.」
Dù như lời Âm Giới nói, lý do chỉ là để nàng diễn vai vật chứa cảm xúc, chỉ riêng điều đó cũng đủ để dòng Chung Mệnh Giả của Bi Thương gần như không cần bất kỳ sự sắp đặt nào nữa.
「Huống hồ, Sư Tôn còn bảo rồi — cho dù có bố trí gì đi nữa, tại Bát Tiên Quang Minh hay đám tương tự cũng sẽ đảo sạch.」
Những bố trí “bình thường” hoàn toàn không cần thiết.
「Đã như vậy, thứ ta để lại… tuyệt đối không thể chỉ là một bố cục tầm thường.」
Hiểu rất rõ vị trí của mình, Kang Min-hee quyết định: thứ nàng để lại phải là một “loại bố cục” hoàn toàn khác biệt với tất cả các đời trước.
「Những thứ như tàn niệm, tông môn, pháp môn, bí điển… dù ta có lưu lại, cuối cùng cũng sẽ bị quét sạch.」
U… u… u…
Kang Min-hee bay lên tầng không phía trên Thiên Độn Vực, bắt đầu dùng quyền năng của chính mình mà dệt nên một “đạo lý”.
Trong tay nàng xuất hiện một thứ gì đó mơ hồ.
Tạch tạch tạch—
Nhưng chỉ một lúc sau, thứ đó liền vỡ vụn trong lòng bàn tay.
「Quả nhiên… không dễ chút nào.」
Nàng khẽ chau mày, lại tiếp tục thử tạo hình cho thứ gì đó.
Đúng lúc ấy—
『Cần ta giúp không?』
Giọng nói bất ngờ vang lên ngay bên cạnh. Kang Min-hee giật mình, lỡ tay làm tan nát đạo bố cục vừa dệt.
Rắc!
「...Ngươi cố ý xuất hiện kiểu đó để hù ta, đúng không?」
『...Ahaha…』
Kang Min-hee trừng mắt nhìn phân thân Cang Cầu của Seo Eun-hyun vừa hiện ra.
Dù chỉ là Cang Cầu phân thân, nhưng có lẽ vì bên trong chứa ý chí của một Đại Võng Chân Tiên, nên dáng vẻ phân thân này giống hệt bản tôn Seo Eun-hyun.
『Ta đoán được đại khái nàng đang định làm cái gì, nên tới phụ một tay.』
「Ha, buồn cười. Ngươi đã gửi phân thân Cang Cầu đến chỗ tất cả bọn họ rồi đó thôi.」
Nghe Kang Min-hee nói, Seo Eun-hyun chỉ cười gượng.
Thấy dáng vẻ ấy, khóe môi nàng cong lên chế nhạo:
「Thôi được. Ta cho phép ngươi giúp.」
『Vinh hạnh quá.』
Tạch tạch…
Phân thân của Seo Eun-hyun đưa hai tay ra trước mặt Kang Min-hee, còn nàng cũng đưa tay mình ra, chạm vào tay hắn.
Chẳng mấy chốc, luồng quang mang vô sắc và lam quang giữa hai người va chạm, cùng nhau phác thảo nên một hình dạng nào đó.
「Ngươi có biết chính xác ta đang tạo cái gì không?」
『Không hoàn toàn. Ta chỉ lờ mờ đọc được một phần tâm niệm của những kẻ cấp bậc Thiên Tôn trở lên.』
「...Một không gian để ẩn giấu bố cục .」
Thứ nàng muốn tạo ra chính là như vậy.
Bao nhiêu bố trí của các đời Chung Mệnh Giả, từ trước đến nay đã bị Quang Minh Điện cướp đoạt, xóa sạch, trấn áp xuống tận Thủ Giới?
Lần này, nàng sẽ khiến chuyện đó… không bao giờ xảy ra nữa.
「Để hậu thế Chung Mệnh Giả… có thể dễ dàng giấu bố trí của mình hơn nhiều.」
Xoẹt—!
Lực lượng giữa tay Kang Min-hee và Seo Eun-hyun dần cô lại, hóa thành một tòa cung điện lam sẫm.
Trên tường ngoài cung điện, Vô Thường Kiếm của Seo Eun-hyun cắm xuống, kích phát Thiên Độn; còn luật tắc của Kang Min-hee lại khóa chặt Vô Thường Kiếm, diễn hóa Thiên Độn thành một trạng thái vĩnh viễn tồn tại.
「Hậu thế Chung Mệnh Giả, khi tu vi đạt tới một trình độ nhất định, sẽ tìm ra được không gian bố cục này. Dựa vào đó, bọn họ có thể truyền thừa càng nhiều thứ hơn cho thế hệ sau. Dù thế hệ của chúng ta thất bại… cũng không sao. Ở một tương lai xa xôi nào đó… bọn họ sẽ tiếp tục thừa kế dấu vết và bố trí của tất cả các đời trước, rồi một ngày nào đó… sẽ thành công.」
『Kang Min-hee.』
Mãn Thiên Chấp Chính Chi Quán của Seo Eun-hyun tràn vào cung điện, Kang Min-hee dùng luật tắc của mình đan nó vào nền tảng cung điện, hạ xuống một đạo giới luật:
Bất kỳ tồn tại nào không phải Chung Mệnh Giả, mọi nỗ lực tìm kiếm tòa cung điện này đều sẽ tất bại.
『Gì nữa?』
「Vậy… nếu chúng ta thành công, cung điện này sẽ không cần nữa à?」
『...Ngươi nói cái gì vậy? Chính ngươi là người bảo phải chuẩn bị tư tưởng sẵn sàng chết, rồi để lại bố cục còn gì.』
「Ý ta là, nếu chúng ta thật sự thành công… thì cung điện này dùng làm gì?」
『Hửm… Ừm. Vậy thì cứ để nó trôi lơ lửng ngoài Tu-di Sơn đi. Đợi đến khi mọi chuyện xong xuôi, chúng ta cùng dọn vào sống luôn.』
「Hả…?」
『Cứ để thân thể chính của chúng ta ở trong cung điện ấy. Chỉ ban cơ duyên cho những ai cần, còn bản thân thì từ trong cung điện, thảnh thơi chu du vô số thế giới. Một nơi… mà cả đám ta có thể sống chung với nhau.』
Nghe nàng nói, Seo Eun-hyun bất giác mỉm cười, như thể trong đầu vừa hiện lên cảnh tượng đó.
『Nghe… hay thật. Rất hay…』
「Đúng chứ? Nhưng mà tiền thuê phòng phải chia đều đấy.」
『...Thuê tháng hay thuê trọn đời?』
「Ta tưởng ngươi quên sạch mấy khái niệm trên Địa Cầu rồi, ai ngờ cái này vẫn nhớ?」
『Ta đâu có ngu.』
「Phù… ha ha ha.」
Vừa đấu miệng, vừa cười, hai người cùng ngẩng đầu ngắm tòa “nhà chung” mà họ và các chiến hữu có thể sẽ cùng nhau trú ngụ một ngày nào đó.
Sau đó, cả hai giấu không gian bố cục ấy vào sâu trong đạo lý vận hành của thế giới.
Thiên Độn của Seo Eun-hyun ẩn nó vào tận đáy của Vực Tịnh Độ, sâu đến mức ngay cả Huyền Vũ cũng không thể chạm tới; còn cung điện do Kang Min-hee dệt nên thì bịt kín, để không một tia quang minh, không một lời định mệnh nào có thể xâm nhập.
Kể từ ngày nghe nói phải để lại bố cục, Oh Hyun-seok vẫn luôn im lặng tung quyền vào hư không.
Bốp—!
Hư không nứt ra, ôm trọn quyền kình của Oh Hyun-seok.
Bốp—!
Hắn lặp lại mãi động tác của Thanh Dực Thiên Toái, không ngừng dồn toàn lực vào từng cú thẳng quyền.
Rồi một ngày kia.
Hắn đột nhiên nhận ra, phân thân Cang Cầu của Seo Eun-hyun đã đứng cạnh mình từ lúc nào không biết, cũng đang im lặng thi triển thẳng quyền y hệt hắn.
「...Ngươi đang làm gì vậy?」
『Ta nghĩ ta hiểu huynh trưởng muốn để lại thứ gì. Nên ta tới phụ.』
「Ừ, tùy ngươi.」
Không cần nhiều lời.
Điều Oh Hyun-seok muốn để lại… chính là Nhất Quyền của mình.
Nói chính xác hơn, hắn muốn để lại cảm giác và ngộ đạo khi đã vắt kiệt thân thể, đốt cháy cả sinh mệnh.
Hắn muốn truyền lại một chiêu tuyệt kỹ và một đạo lý, để hậu thế Chung Mệnh Giả, khi đã đến bước buộc phải thiêu đốt sinh mạng, vẫn có thể bẻ cong cục diện, đạt được mục tiêu của mình.
「Chỉ dựa vào Thanh Dực Thiên Toái với Linh Dực (Zero Wing) của ta thì chưa đủ.」
Trong đầu hắn thoáng hiện ra vẻ mặt tán thưởng của Ngân Lan.
Lời nói của nàng, rằng trong nắm đấm của hắn đã nảy lên một mầm mống.
「Nếu lời đó là thật, thì cảm giác vắt kiệt mọi thứ ấy… không hề sai.」
Hắn muốn đem Nhất Quyền từng được ngay cả Sáng Thế Thần thừa nhận, truyền xuống cho thế hệ sau.
Vì thế, Oh Hyun-seok tiếp tục dồn toàn lực vào những cú thẳng quyền, tái hiện lại cảm giác ngày ấy.
Rồi đến một khoảnh khắc nào đó—
Vù…
Oh Hyun-seok bỗng nhìn thấy, bóng dáng Seo Eun-hyun nện quyền cạnh mình đột nhiên hòa làm một với chính hắn.
Đây là…
Vù—!
Từ khoảnh khắc đó trở đi, hắn cảm thấy quyền của mình càng lúc càng dữ dội, càng lúc càng chất chứa một loại hung uy man dại.
Ngay lập tức, hắn hiểu ra nguyên nhân.
「Thằng nhóc này… đang rèn cho ta cả tâm lẫn quyền.」
Tồn tại mang tên Seo Eun-hyun, kẻ đã leo lên đỉnh Võ Đạo Chí Cực.
Đó là kẻ chỉ có thể chạm tới Võ Đạo Chí Cực bằng cách mượn tâm người khác, đồng thời cũng là người có thể cho người khác mượn Võ Đạo Chí Cực của chính mình.
Bốp!
Được Seo Eun-hyun phụ trợ, Oh Hyun-seok mơ hồ cảm nhận Nhất Quyền của mình đã mạnh tới mức vượt khỏi đạo lý thế gian, đủ sức đập vỡ cả thế giới.
Rồi đến một lúc—
Trước mắt hắn bỗng hiện ra một cảnh tượng.
Đây là…
Một Đại Khôi Ngân Sắc (Silver Giant).
Bỏ lại phía sau “tồn tại đội miện quan đen”, vị khôi này giơ một nắm đấm lên, hướng về phía hư không vô tận mà đấm.
Đó cũng là một cú thẳng quyền rất đỗi đơn giản, giống hệt tư thế của Oh Hyun-seok.
Và khi cú đấm ấy chạm vào thế giới hư vô—
「A…」
Vù—!
Oàng—!
Kèm theo một luồng minh ngộ cuồn cuộn, Oh Hyun-seok nhận ra nắm đấm của mình, không chứa một tia chân khí, không chứa một đạo tiên pháp, vậy mà đã đánh nát cả không gian.
Phần tinh ròng nhất trong tâm trí con người.
Khởi điểm nguyên sơ của Hỗn Độn Thủy Nguyên.
Hắn cảm thấy mình vừa chạm tay vào khoảnh khắc đem cái “Hỗn Độn Nguyên Sơ” đó nhét gọn vào một nắm đấm.
「Đúng… chính là nó.」
Đến lúc này, Oh Hyun-seok đã vẽ rõ trong đầu thứ mình phải để lại.
「Ta sẽ trở thành bậc thang.」
Chỉ bằng một nắm đấm, hắn quyết định biến bản thân mình thành bậc thang cho hậu thế Chung Mệnh Giả bước lên.
Vù—
Với một cú thẳng quyền chỉ ở trình độ võ giả nhất lưu của nhân gian, Oh Hyun-seok khắc khoảnh khắc ấy vào trong đạo lý thế giới.
Vù—
Với một cú thẳng quyền đủ giết một tu sĩ Luyện Khí, hắn lại khắc lên đạo lý thế giới một dấu ấn khác.
Vù—!
Với một cú thẳng quyền có thể đánh chết một tu sĩ Trúc Cơ, hắn cũng khắc lên như thế.
Từng bậc, từng bậc.
Từ võ giả phàm phu, đến Tiểu Cảnh Giới, Trung Cảnh Giới, rồi Đại Cảnh Giới Chân Tiên, hắn lần lượt khắc lực đạo của Nhất Quyền tương ứng với từng tầng thứ vào đạo lý thế gian, để hậu thế Chung Mệnh Giả, bất cứ lúc nào cần, đều có thể mượn dùng Nhất Quyền của hắn.
Và ở tận cùng—
「Ngân Lan… làm cho bọn họ cũng có thể hiển hóa Nhất Quyền của Ngân Lan đi.」
Ầm—!
Dưới sự giúp sức của Seo Eun-hyun, Oh Hyun-seok tạm thời chia sẻ cảnh giới và ngộ đạo của Võ Đạo Chí Cực, khắc nắm đấm của mình lên tận sâu trong quy tắc vận hành của thế giới.
Lực lượng của Oh Hyun-seok từ nay sẽ định kỳ tiếp lực cho hậu thế Chung Mệnh Giả mỗi khi họ cầu viện đến.
Và nếu có một đời Chung Mệnh Giả nào đó, đạt tới cấp bậc Thiên Vương, lần mò đến tận cùng bố cục mà Oh Hyun-seok để lại… thì kẻ ấy sẽ có thể bước qua vai Oh Hyun-seok, vươn tay tới Nhất Quyền của Ngân Lan.
Bọn họ có thể chạm đến một kích duy nhất của Sáng Thế Thần.
Đó chính là…
Oh Hyun-seok nhớ lại cú đấm ấy — cú đấm của Sáng Thế Thần Ngân Lan, xuyên thủng cả thế giới Tu-di.
「Chân ý của… Niết Bàn.」
Nếu chỉ cần một đời Chung Mệnh Giả hậu thế, dựa vào bậc thang này mà hiển hóa được lực lượng Niết Bàn ấy…
Thì bọn họ sẽ có thể xuyên phá thế giới Tu-di Sơn này, gieo xuống một hạt giống hy vọng rằng… có thể thoát ra khỏi nó.
Ầmmmm—!
Như thế, nhờ sự trợ giúp của Seo Eun-hyun, Oh Hyun-seok khắc Nhất Quyền của mình vào tận gốc rễ của thế giới, lại còn đặt thêm một đạo giới hạn:
Chỉ những Chung Mệnh Giả hậu thế chính trực, không nhuốm tà tâm, mới có thể mượn được dấu ấn mà hắn khắc lên ấy.
Kim Yeon thì chẳng phải nghĩ ngợi nhiều về thứ mình sẽ để lại.
Xoẹt—!
Bởi vì, hiện tại trong tay nàng đang nắm giữ một loại lực lượng nhất định phải truyền bá thật rộng.
Đó là Nguyên Sơ Tiên Đạo của Hàn Mang.
Ù… ù…
Kim Yeon đặt tay lên phân thân Cang Cầu của Seo Eun-hyun, cùng hắn dùng lời tiên tri để cải tạo Tu-di Sơn.
【 Lấy danh nghĩa của chúng ta, hạ xuống lời tiên tri… 】
Ầm ầm ầm…!
Kim Yeon, kẻ thừa kế Tiên Đạo “Tận Mệnh Thụ Nghiệp” của Hàn Mang.
Seo Eun-hyun, kẻ thừa kế Tiên Đạo “Hối Ngộ Giác Ngộ” của Diêm Hải.
Một bên là ý chí “Tu Tiên là tiến về phía trước”, một bên là ý chí “Tu Tiên là hối cải và giác ngộ”, hai đạo Tiên Đạo đan vào nhau, viết lại nền tảng của hệ thống Tu Tiên.
Giữa hai người không cần bất kỳ lời nói nào.
Chỉ bằng việc cảm nhận rõ ràng tâm ý và tình cảm của đối phương, Kim Yeon và Seo Eun-hyun cùng nhau trải rộng Hàn Mang Thiên Hoàn.
Tuân theo ý chí của hai người, vô số dị tượng bắt đầu xuất hiện khắp Tu-di Sơn.
Hiển nhiên nhất… chính là Mộng Trung Hiện Thân.
Từ một ngày kia trở đi, phần lớn phàm nhân trên Tu-di Sơn bắt đầu mơ thấy một Tiên Lữ Song Nhân (Cặp đôi Tiên nhân) xuất hiện trong mộng, thay đổi triệt để cách bọn họ hiểu về Đại Viên Mãn Thiên Nhân Quyết.
Tiên Lữ Song Nhân bước vào mộng cảnh của vô số phàm nhân, tu sĩ, nắn lại toàn bộ quan niệm của bọn họ về Tu Tiên, đem những bộ Tu Tiên Tân Quyết rót vào mộng. Nhiều người vì vậy mà khấu tạ ân đức, dần dần hình thành một tín ngưỡng dân gian đối với cặp Tiên Lữ đã mở ra con đường mới trong hệ thống Tu Tiên.
Dưới lời tiên tri của Seo Eun-hyun và Kim Yeon, Tu-di Sơn dần thay đổi.
Những giấc mộng mang theo ngộ đạo của hai người, từ đó được khắc sâu vào trong lòng cả thế giới.
Và rồi…
Giữa lúc cùng Seo Eun-hyun rải rộng Hàn Mang Thiên Hoàn, Kim Yeon chợt nghĩ.
Đây đã là tất cả những gì ta có thể làm sao?
Cái nàng đang làm, suy cho cùng chỉ là trải rộng bộ pháp quyết do Hàn Mang lưu lại.
Bố cục của Hàn Mang tự nó đã vĩ đại, nhưng nếu chỉ làm đến thế, thì bản thân nàng chẳng khác nào… không để lại gì.
「…Hỡi Tu-di Sơn.」
Vì thế, Kim Yeon thở ra một hơi, khẽ khàng gửi vào Tu-di Sơn một tia ý chí riêng.
「Xin hãy chấp thuận một nguyện vọng nhỏ bé này của ta.」
Nguyên Sơ Tiên Đạo mà nàng đã học.
Đó là hệ thống Tu Tiên biến đổi thế giới thông qua “ý chí của một người”. Giờ đây, chính hệ thống ấy lại bắt đầu biến đổi thế giới… theo “ý chí của Kim Yeon”.
Nàng âm thầm rót một chút tâm niệm của bản thân vào trong những Mộng Trung Hiện Thân của Hàn Mang Thiên Hoàn, lặng lẽ để lại một bố cục nho nhỏ thuộc về chính nàng.
「Ngày nào đó… dù một Chung Mệnh Giả đã đi qua đau đớn của Khởi đầu, Phát triển, Biến cục, Kết thúc… thì xin hãy để hắn tin rằng giữa bốn giai đoạn ấy… vẫn tồn tại một thứ không hề mất đi.」
Ý chí ấy rất mỏng, rất nhạt.
Có lẽ nó sẽ chẳng tạo thành ảnh hưởng quá lớn đến hậu thế Chung Mệnh Giả.
Nhưng Kim Yeon rất chắc chắn.
Tia ý chí nhỏ bé nàng vừa lưu lại, rồi sẽ được các đời Chung Mệnh Giả thêm vào, lại thêm nữa, qua vô số chu kỳ.
Như một sức mạnh bí mật, không ai biết đến, nó sẽ lặng lẽ hòa vào thế giới, ít nhiều cũng tác động lên quỹ đạo Khởi–Thịnh–Biến–Tận của Chung Mệnh Giả.
Cùng với thời gian, theo từng vòng tuần hoàn của Chung Mệnh Giả xoay lại, xoay lại…
Ý chí của Kim Yeon sẽ trưởng thành, lớn dần.
Đến một thời khắc nào đó…
Nó sẽ tạo ra sai số trong trình tự Khởi–Thịnh–Biến–Tận ấy.
Mang theo lời thề rằng một ngày kia, nguyện vọng nhỏ bé của mình sẽ trở thành hiện thực, Kim Yeon đem ý chí của mình, thổi vào tận cùng Tu-di Sơn.
Ta cùng với tất cả chiến hữu, lần lượt để lại bố cục trên Tu-di Sơn.
Còn về Oh Hye-seo, nàng chỉ bảo sẽ để lại Uế Hồn Mãn Thiên Quyết, ngoài ra không muốn lưu gì thêm, nên ta cũng không ép.
Có vẻ Oh Hye-seo thích ở một mình hơn là để lại bố cục, vậy thì cứ tôn trọng lựa chọn của nàng.
Ta gửi vô số phân thân Cang Cầu tới bên chiến hữu, cùng họ cải tạo Tu-di Sơn, đồng thời chuẩn bị cho bố cục của chính mình.
“Bố cục của ta…”
Nhìn từng người để lại ấn ký riêng, ta sớm đã quyết định mình sẽ chọn lối nào cho hậu thế.
Jeon Myeong-hoon để lại tông môn và giáo pháp. Kang Min-hee để lại một không gian ẩn giấu bố cục. Oh Hyun-seok để lại một đạo pháp để hiển hóa Nhất Quyền. Kim Yeon để lại Hàn Mang Thiên Hoàn. Oh Hye-seo để lại Uế Hồn Mãn Thiên.
Ngay cả Kim Young-hoon, dù hiện không có mặt ở đây, cũng đã để lại thứ gì đó thuộc về Võ Đạo trong Thượng Đầu Vực, nên hắn cũng được tính là đã lưu bố cục.
Nhìn hết thảy những thứ mà họ đã đặt xuống, ta rốt cuộc hiểu ra một điều.
Ta biết vì sao bố cục của Chung Mệnh Giả lại ít ỏi và quý giá đến mức đó rồi.
Quang Minh Điện.
Chừng nào Quang Minh Điện còn tồn tại, chấp chặt ý chí của “định mệnh”, thì dù chúng ta có để lại bao nhiêu bố cục, cuối cùng cũng sẽ bị nó nhổ bật gốc, quét sạch.
“Chỉ nhìn vào những bố cục mà chiến hữu ta đang thẳng thừng đặt xuống… nói thật thì…”
Trừ bố cục của Kang Min-hee vốn là không gian ẩn giấu, còn lại tất cả đều là thứ mà Quang Minh Điện sẽ dỡ tận nền.
“Chỉ cần Cung Điện còn, muốn để lại bố cục một cách bình thường là chuyện bất khả thi.”
Hiểu được điều đó, ta bỗng nhìn rất rõ bộ dạng bố cục mà mình cần dựng.
“Cho nên… bố cục ta để lại sẽ nằm bên trong chính Quang Minh Điện.”
Tạch tạch tạch tạch—!
Trong lúc vô số Cang Cầu phân thân đang chia nhau tìm đến chiến hữu, ta dùng bản tôn tạo ra một “hóa thân đặc biệt”, phóng nó thật xa khỏi Thiên Độn Vực.
Xuyên qua không gian và thời gian, tiến vào một tinh hệ thuộc Thiên Vương Thiên Vực.
Trên một tinh cầu gần trụ sở của Quang Minh Điện.
Nơi đó, ta mở mắt ra trong thân phận một thiếu niên cô nhi vô danh, đứng dậy từ góc nhà lạnh lẽo.
Vừa đứng lên, ta cảm giác có một bàn tay đặt lên đầu mình.
Một nữ nhân đang đứng đó, toàn thân quấn băng vải, khuôn mặt che kín sau chiếc mặt nạ bạc.
『Chào mừng ngươi, Seo.』
Nàng không gọi ra họ tên đầy đủ, nhưng giọng nói lại dịu dàng lạ thường.
『Ngươi là… kẻ kế thừa vị trí Kiếm Thương Thiên Quân của ta.』
Nàng chính là Kiếm Thương Thiên Quân.
Đúng vậy.
Bố cục của ta…
Chính là tự mình trở thành ứng cử viên đời sau của Kiếm Thương Thiên Quân, lẳng lặng gieo một bố trí… sâu tận trong lòng Quang Minh Điện.
2 Bình luận