ARC 20 - Chủ Nhân Của Những Vì Sao
Chương 756 - Ma Quân (1)
2 Bình luận - Độ dài: 4,179 từ - Cập nhật:
Trung tâm Thiên Vương Thiên Vực. Quang Minh Điện. Bên trong, tám vị Cự Thần Quang Minh khổng lồ ngồi quanh một bàn tròn, mở đại hội nghị.
『:: Ma Tiên ấy đã chính thức tuyên chiến với chúng ta. ::』
『:: Đúng là kẻ điên. Định đối mặt với chúng ta trước cả khi giao chiến với Đại Sơn Tối Thượng Thần sao? ::』
『:: Hẳn là một lời “kháng nghị ngầm”, muốn ép chúng ta rút ra Bắc Đẩu Phong Tiên Kỳ. ::』 『:: Tuyệt đối không được phép! Chúng ta phải lấy độc trị độc giữa Đại Sơn Tối Thượng Thần và Ma Tiên đó. Tuyệt đối không thể dễ dàng nới lỏng sợi dây đang buộc hắn. ::』
『:: Vậy chúng ta phải làm gì? Chẳng lẽ phải hao hết số Luyện Thần Thương tích lũy bao năm trước khi giao chiến với Đại Sơn Tối Thượng Thần? ::』
『:: Như thế là không đúng. Kế đó quá hạ sách. ::』
Ánh mắt của Bát Tiên đồng loạt quay về phía Kiếm Thương Thiên Quân và Châu Ngọc Thiên Quân, hai vị đảm nhiệm vai trò mưu lược của Quang Minh Điện.
『:: Kiếm Thương, Châu Ngọc, nên xử trí thế nào? ::』
『:: Còn quá sớm để dùng đến hậu thủ đoạt mệnh. Cho nên, làm suy yếu đối phương là lựa chọn đúng. ::』
Theo lời Kiếm Thương, tất cả đều khẽ gật đầu.
『:: Vậy phương pháp tối ưu là gì? ::』
Trước câu hỏi của Vũ Lộ Thiên Quân, Châu Ngọc đáp
: 『:: Là [Danh]. ::』
『:: Danh? ::』
『:: Sơn Thần đó hiện vẫn chưa có Tiên Hiệu. Bởi giờ chưa hề có Danh Hiệu Tối Thượng Thần, nên việc cấu thành một Tiên Hiệu hoàn chỉnh là vô cùng khó khăn. Vì vậy... nếu chúng ta chủ động phong Tiên Hiệu cho hắn, cố định thuộc tính của hắn, thì có thể làm suy yếu hắn. ::』 『:: Tình hình hiện tại của Danh Toạ ra sao? ::』
『:: Các Đại La Tiên của Danh Hiệu Tiên Đạo vốn ẩn thân bấy lâu đang chật vật tranh đoạt cảnh giới Tiên Quân. ::』
『:: Chúc Đăng Thiên Quân, người có thể tạm thời ngồi lên Danh Toạ không? ::』
『:: Có thể. Nhưng ta sẽ phải thân chinh tiến vào nội bộ Tiên Vực của Danh Hiệu Tiên Đạo. ::』 『:: Ngay sau khi hội nghị kết thúc, hãy tới Danh Hiệu Tiên Vực, chiếm cứ Danh Toạ. Sau đó, nếu Sơn Thần tiến đánh Thiên Vương Thiên Vực, chúng ta sẽ dụ hắn đến đây, cưỡng ép phong Tiên Hiệu lên người hắn. ::』
Đại hội nghị của Quang Minh Bát Tiên. Tại đó, bọn họ đã đi đến kết luận: thông qua Danh Hiệu Tiên Đạo, phong một Tiên Hiệu mới cho Sơn Thần.
『:: Vậy nên phong cho hắn danh xưng gì? ::』
『:: Phải gán cho hắn một cái tên có thuộc tính tương khắc với quang minh. Một cái tên khiến hắn, mỗi khi tiếp xúc ánh sáng, đều bị nung chảy dữ dội... rất hợp. ::』
『:: Như vậy... dùng chữ Ma (魔) là thích hợp. ::』
『:: Đúng. Tất cả Ma (魔) đều bị Chính Khí (正氣) áp chế... ::』
『:: Hiện hắn là Tiên Thú Vương. Ta còn cần một cái tên làm suy giảm uy lực của Tiên Thú Vương. ::』
『:: Thực ra, cảnh giới của hắn chỉ là Thiên Địa Đại Võng. Về bản chất, hắn là một Chưởng Quản Tiên! Chúng ta phải kéo cấp bậc Chưởng Quản Tiên đó xuống. ::』
『:: Không thể cưỡng ép kéo hắn xuống dưới Đại La Tiên một cách thô bạo. Ngay cả với lực của Danh, nhiều nhất cũng chỉ chắc chắn kéo hắn xuống được một bậc là cùng. ::』
『:: Vậy... phong cho hắn chữ “Quân” (君). Tuy chữ “Quân” vốn là tôn xưng quá cao đối với một Thiên Địa Đại Võng... nhưng như thế là đủ để kéo quyền uy của hắn — vốn nặng ngang một Trị Lý Tiên — xuống mức Tiên Quân. ::』
『:: Như vậy, tạm thời tất cả đồng ý với danh xưng Ma Quân (魔君), phải không? ::』
『:: Đồng ý. ::』
『:: Đồng ý. ::』 Như thế, trong hội nghị Bát Tiên, cái gông xiềng mang tên mới của Thần Linh Kiếm Sơn đã được định ra.
『:: Làm suy yếu lực lượng là một chuyện, nhưng nếu cái tên không vừa vặn với bản thân hắn, cuối cùng hắn vẫn có thể tự mình giũ sạch uy lực của cái tên. ::』
『:: Cho nên phải gán thêm một cái tên không khiến hắn thấy “gượng gạo”, một cái tên giải thích được bản chất của hắn. ::』
『:: Chữ Sơn là không thể thiếu. Cái tên sơn linh khốn kiếp đó... ::』
『:: Còn cần ít nhất thêm một chữ nữa. Hắn có những biểu tượng nào? ::』
『:: Hắn thường mang theo Luân, Diêm và Lưu Ly làm biểu tượng. Đối với Địa Tộc, tượng trưng của hắn dường như là một “Chúc Long Xoáy”. ::』
『:: Vậy... “Chúc Sơn Ma Quân” thì sao? Thêm chữ Chúc (燭) vào đó. ::』
『:: Không tệ. Nhưng nếu vậy sẽ trùng với Tiên Hiệu của Chúc Đăng Thiên Quân. Lĩnh vực của Chúc Đăng sẽ vô cùng trọng yếu. Ngươi có gánh nổi không, Chúc Đăng? ::』
Trước lời ấy, vị Tân Chúc Đăng Thiên Quân hơi ho khan, như thể có chút thiếu tự tin. Thực tế, sau Danh Hiệu Tối Thượng Thần Chiến, người đã từng cầm lấy “Thiên Hư Lô”, đóng đinh nó vào Thủ Giới, rồi tử vong, chính là Chúc Đăng Thiên Quân đời trước.
Bởi vậy nên hiện giờ mới lại có một Chúc Đăng Thiên Quân mới được chọn kế nhiệm. Trong tình cảnh như vậy, vừa mới lên ngôi đã bị giao thêm một trọng trách nặng nề, bảo sao Chúc Đăng Thiên Quân mới không hoảng hốt.
Đúng lúc đó, Kiếm Thương Thiên Quân bước lên.
『:: Kẻ đó là tồn tại kiếm sử (劍). Vậy hãy để Bản Tiên phân một phần lực của biểu tượng, đưa chữ Kiếm (劍) vào Tiên Hiệu của hắn. ::』
『:: Làm vậy, Kiếm Thương à, nghĩa là: bao nhiêu uy lực của Tiên Hiệu hút bớt sức mạnh của hắn, thì bấy nhiêu cũng kéo mất lực lượng của ngươi. Ngươi chịu được sao? ::』
『:: Bản Quân là vũ lực của Quang Minh Điện. Ta là kẻ không dễ gục ngã. Đừng lo, Vũ Lộ. ::』 『:: Kiếm Thương! Aaaa... hỡi Thanh Kiếm của Quang Minh Điện...! ::』
Vũ Lộ Thiên Quân thốt lên kinh ngạc trước sự hy sinh của Kiếm Thương, còn các vị Quang Minh Bát Tiên khác cũng đồng loạt thở dài cảm khái.
『:: Ngươi không cần làm vậy, Kiếm Thương. ::』
『:: Ngươi là vũ lực của chúng ta. ::』
『:: Sự hy sinh của ngươi có khi lại trở thành hiểm họa lớn hơn đối với Quang Minh Điện. ::』 Tuy nhiên, mặc cho mọi lời can gián, Kiếm Thương vẫn lắc đầu.
『:: Không sao. Bản Tiên là tiền phong của Quang Minh Bát Tiên. Từ thuở xưa, trong mọi chuyện hiểm nguy, ta luôn là kẻ đi trước. Lần này cũng không khác. ::
』 Cheok— U—uuuuung! Khi Kiếm Thương Thiên Quân đưa tay ra, quang mang bạc trắng phóng từ lòng bàn tay, tụ lại trong hư không. Sau đó, lấy ánh sáng của Kiếm Thương làm trung tâm, một phần quang mang của Bát Tiên cũng hội tụ, khắc ra một [Danh] nào đó trên hư không. Kiếm Sơn Ma Quân (劍山魔君).
Đó là gông xiềng mà Bát Tiên tạo ra để làm suy yếu Tiên Thú Vương Seo Eun-hyun — và cũng là Tiên Hiệu mới của hắn. Là cái tên mới của Sơn Thần.
『:: Chúc Đăng. Ngươi đi cùng Đại Nhật tới Danh Hiệu Tiên Vực. ::』
Ầm ầm ầm! Đại Nhật Thiên Quân và Chúc Đăng Thiên Quân rời chỗ ngồi. Chẳng bao lâu sau, bọn họ quét tay qua hư không, trước mắt mở ra một thế giới hoàn toàn khác. Một thế giới thuộc về Tiên Đạo của Danh Toạ, chỉ những ai bước chân trên Danh Hiệu Tiên Đạo mới được phép đặt chân vào.
Đó là Danh Hiệu Tiên Vực. Xoẹt! Dù không phải là kẻ tu luyện Danh Hiệu Tiên Đạo, song bằng quyền năng của Quang Minh Bát Tiên, bọn họ cứ thế phớt lờ quy tắc, trực tiếp đặt chân vào Danh Hiệu Tiên Vực.
Ngay sau đó, Bát Tiên đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Đại Lâm lên tiếng:
『:: Đợi đến khi Đại Nhật và Chúc Đăng quay về sau khi chiếm Danh Toạ, chúng ta sẽ cùng liên thủ, sắp đặt cạm bẫy phong Tiên Hiệu lên Sơn Thần. Từ giờ đến lúc đó, mỗi người hãy trở về đạo tràng của mình để chuẩn bị. ::』
Sau lời Đại Lâm, Vũ Lộ Thiên Quân chắp tay, hướng về Quang Minh Toạ lơ lửng phía trên, cúi đầu hành lễ.
『:: Vinh quang cho Quang Minh Tối Thượng Thần. ::』
『:: Vinh quang! ::』
Theo lời đáp ấy, Bát Tiên tan đi như lưu quang, mỗi người trở về đạo tràng của bản thân. Đại điện hội nghị của Bát Tiên trở nên trống rỗng. Nhưng một lúc sau, quang mang lại tụ về.
Tạch tạch tạch tạch! Đại Lâm, Hoa Thảo, Châu Ngọc, Đại Hải, Vũ Lộ. Đại Nhật và Chúc Đăng hiện đang ở Danh Hiệu Tiên Vực.
Ngoại trừ Kiếm Thương Thiên Quân đã quay về đạo tràng của mình, tất cả các Thiên Quân còn lại đều tụ lại một nơi.
『:: Các người đã thấy rồi. ::』
Vũ Lộ Thiên Quân lạnh giọng mở lời. Theo câu nói đó, tất cả Thiên Quân đều âm thầm thở dài.
『:: Kiếm Thương đã bị Sơn Thần mê hoặc. Lần này cũng thế — vì muốn níu lấy Sơn Thần, y đã tự ý dâng hiến lực lượng của mình vào Tiên Hiệu có thể tạo ảnh hưởng lớn nhất lên hắn. Như vậy, y phải bị xử trảm. ::』
『:: ... ::』
Vũ Lộ đặc biệt nhìn về phía Châu Ngọc Thiên Quân, kẻ quản (Kim) giống như Kiếm Thương. 『:: Toàn bộ chứng cứ mà Bản Tiên nắm được đều đã phơi bày. Kiếm Thương là vũ lực, là binh khí của chúng ta, vậy mà trong thời khắc đại chiến cận kề, y lại nhảy vào chuyện vốn phải do các Thiên Quân khác phụ trách, còn tự tổn hao chính vũ lực của mình, thể hiện một trạng thái “vô lý”. ::』
『:: Hơn nữa, nhìn xem quang mang của Kiếm Thương. Há không phải là đang dần suy yếu sao? Trên hết là sự cảm tính kỳ lạ ấy. Cảm giác bất hòa về Kiếm Thương sinh ra cùng lúc với việc ký ức các tuyến thời gian khác dần hồi phục... Tất cả đều chứng minh: hoặc là vì bị Sơn Thần mê hoặc, hoặc là đã bắt tay với Âm Giới phản bội chúng ta... tóm lại, y đã bộc lộ đầy đủ tư chất của một kẻ phản đồ. ::』
『:: Đến nước này rồi, Châu Ngọc, ngươi vẫn phản đối việc xử trảm Kiếm Thương sao? ::』
『:: ...Hỡi Vũ Lộ Thiên Quân, hành quyết giả. Ta và Kiếm Thương vốn là một thể. Ta tượng trưng cho Âm Kim (金) trong Ngũ Hành, y tượng trưng cho Dương Kim (金).
Từ xưa tới nay, chúng ta luôn vận chuyển như một Thái Cực (太極) hoàn chỉnh — cùng nhau xua đuổi kẻ địch của Quang Minh Điện... ::』
『:: Châu Ngọc. Đó là cảm xúc. Chúng ta phải hiểu cảm xúc, nhưng không thể bị nó nuốt chửng. Phán xét cần dựa trên lý trí. ::』
『:: Bản Tiên... vẫn còn lý trí. Ngược lại, ngay từ đầu, Vũ Lộ à, chẳng phải bản thân việc ngươi không đơn phương xử trảm Kiếm Thương, mà còn triệu tập chúng ta đến đây hỏi ý kiến — đã chứng tỏ chứng cứ phản bội của y còn chưa đủ hay sao? ::』
『:: Chúng ta chẳng phải đã xác nhận rồi sao, rằng [Luân] từng bị dùng để sửa chữa ký ức của chúng ta về các tuyến thời gian khác? ::』
Ánh mắt Vũ Lộ Thiên Quân lóe sáng. Ở tuyến thời gian mà Kiếm Thương Thiên Quân dùng Mãn Thiên Kiếm Vũ chém chết Sơn Thần Seo Eun-hyun.
Kể từ tuyến đó, dường như Âm Giới đã thông qua Luân mà tinh vi bóp méo lịch sử của họ. Chính vì vậy, đến giờ Quang Minh Bát Tiên vẫn chưa thể hoàn toàn khôi phục toàn bộ ký ức. 『:: Trung tâm của sự thao túng ký ức ấy, chính là Kiếm Thương. ::』
『:: Nhưng ngay cả cái gọi là “tuyến thời gian khác” kia cũng chỉ là thứ quyền năng cổ quái của Chung Mệnh Giả. Chúng ta vẫn chưa tìm được phương thức xác nhận “bản chân thật” của chúng. Bản Tiên cho rằng chỉ sau khi quyết chiến với Đại Sơn Tối Thượng Thần kết thúc, rồi trước khi ra tay với Kiếm Sơn Ma Quân đã bị suy yếu, chúng ta mới nên điều tra triệt để việc đó. ::』
『:: Vậy nếu trước lúc đó, Kiếm Thương bán đứng chúng ta thì sao? Nếu tới thời khắc mấu chốt, y lại kề lưỡi kiếm vào cổ họng chúng ta thì sao? ::』
『:: ...Kiếm Thương... sẽ không làm vậy. Ta... từ thuở phàm nhân đã cùng kề vai chiến đấu với Kiếm Thương của thời đại đó, nên ta rất hiểu Yang Ji-hwang. ::』
『:: Châu Ngọc. Đó là... ::』
『:: Ta hiểu. Ta không ôm chấp thứ tình cảm vượt quá chừng mực. Nhưng sự thật là, chứng cứ phản bội của Kiếm Thương vẫn chưa đủ, nên trước khi có chứng cứ quyết định... ta sẽ bảo vệ nàng. ::』
『:: ...Nếu đến khi bằng chứng quyết định đã phơi bày mà ngươi vẫn cố che chở Kiếm Thương, thì ta đành phải xử trảm cả ngươi, Châu Ngọc. ::』
『:: Ta rõ. Nếu ngày đó đến, khi ta tận mắt thấy bằng chứng... ta sẽ tự tay bắt Kiếm Thương Thiên Quân, giải nàng đến trước mặt ngươi, Vũ Lộ. ::』
Sột soạt... Châu Ngọc Thiên Quân tháo chiếc mặt nạ che khuất dung nhan, ngẩng đầu nhìn lên Quang Minh Toạ, lập lời thề.
『:: Ta, Châu Ngọc Thiên Quân, lấy chân danh “Bát Hoàng” (八皇), thề trước Quang Minh Tối Thượng Thần. ::』
Bên ngoài Tu-di Sơn. Ngoại Hải. Giữa biển hỗn loạn đó, có một người đang tạo ra thứ gì đó. Vật kia thoạt trông như một tinh linh hồng phấn, thoạt trông lại giống một ống chỉ khổng lồ, thực chất là vô số, hàng vạn hàng ức dải lụa phấn hồng tụ họp, tung bay phấp phới. Ở trung tâm của vô số dải lụa đó— Có một nữ tử đang điều khiển chúng, tạo nên một thứ gì đó. Đó là một giới vực tồn tại bên ngoài Tu-di Sơn.
Giới vực ấy, rộng ngang với mấy Thiên Vực gộp lại, đang dần dần thành hình trong tay nàng. Tên của nó là Gandhara Nhân Tạo. Kẻ đang kiến tạo nó, là người được gọi là “người kế thừa Quảng Hàn” — Kim Yeon. Kim Yeon nhắm nghiền đôi mắt, không ngừng điều khiển các dải lụa, dệt nên chiều không gian.
Rồi bất chợt, nàng cảm thấy một trận cộng hưởng vang lên nơi lồng ngực, bèn khẽ mở mắt. 「...Là ngài...」
Xoẹt! Trước mắt nàng, quang mang bạc trắng tụ lại, một người khoác trường bào trắng bạc, mang mặt nạ bạc xuất hiện. Chính là Ngũ Toạ của Quang Minh Bát Tiên — Kiếm Thương Thiên Quân. Cộng hưởng với đóa hoa giấy nở rộ trong Mãn Khai của Kim Yeon, Kiếm Thương Thiên Quân đã bước tới trước mặt nàng như thế.
「Ta có... một chuyện muốn nhờ ngươi.」
『Ta phải giúp thế nào?』 Giữa hai người, không cần lời khách sáo vô nghĩa. Bởi cả hai đã mang cùng một đóa hoa giấy, lại gắn bó chặt chẽ với “chủ nhân của đóa hoa” ấy... Những tò mò vụn vặt hay mấy câu chuyện phiếm, chỉ cần nhìn vào mắt đối phương là đủ hiểu.
「Vũ Lộ Thiên Quân đã lần theo được chút dấu vết của ta. Nhưng có lẽ hắn vẫn chưa hoàn toàn chắc chắn, nên mới đang bàn bạc với những Bát Tiên còn lại.」
Kiếm Thương Thiên Quân — Ji Hwa — nhìn Kim Yeon, rồi cởi mặt nạ ra. Gương mặt trần trụi của Ji Hwa đối diện với khuôn mặt của Kim Yeon. Sau một lúc lặng lẽ nhìn Kim Yeon, liếc khỏi tay nàng, Ji Hwa mỉm cười nhạt.
「Hãy... luyện ta lại.」
『...Sao cơ?』
「Ngươi là thợ rèn. Ta là kim loại. Seo Eun-hyun là lửa. Dùng lửa của hắn, luyện ta thành kiếm của hắn.」
U—u— Ji Hwa mở miệng, phun ra một thứ bạch quang thuần khiết. Kim Yeon nhận ra đó là gì, không khỏi tròn mắt kinh ngạc. Đó là linh hồn của Ji Hwa.
「Không bao lâu nữa, ta sẽ bị những Bát Tiên khác xử tử. Ngay cả hệ thống “Tâm Đạo Khai Hoa” cũng chẳng cứu được ta. Luyện Thần Thương là thần chú giết bất diệt bỉa — mọi con đường hồi sinh đều vô dụng. Cho nên... dù ta có chết, hãy để ta trở thành thanh kiếm trong tay Seo Eun-hyun... để ta có thể uống lửa của hắn, tái sinh một lần nữa. Hãy luyện linh hồn ta thành kiếm.」
Ầm ầm ầm ầm! Tiếp lấy thần hồn tỏa ra khí tức áp bách khôn cùng, Kim Yeon chăm chú nhìn Ji Hwa.
『Ngươi... vừa đưa cho ta chín phần mười linh hồn của mình.』
「Đúng vậy.」
『Ngươi... tin ta đến thế sao?』
Kim Yeon khẽ hỏi. Dù hai người đã quen nhau thông qua mối dây nhân duyên với Seo Eun-hyun, nhưng vốn dĩ cả hai gặp nhau trước đó là với thân phận địch nhân. Kiếm Thương Thiên Quân mang vận mệnh “hủy diệt Kim Yeon”.
Và... Dù là bằng hữu của người phàm tên Seo Eun-hyun, cả hai vẫn là tử địch. Gọi là tình địch cũng không sai. Thế nhưng Ji Hwa lại cười tươi:
「Ta tin ngươi.」
Nàng hiểu rõ Seo Eun-hyun. Vì nàng đã thấy tất cả của Seo Eun-hyun. Vì nàng biết, với tấm lòng thế nào, Seo Eun-hyun đã chấp nhận Kim Yeon. Nàng hiểu Kim Yeon là người thế nào. 「Bởi vì hắn tin ngươi.」
Cộp, cộp... Chậm rãi bước đến gần Kim Yeon, Ji Hwa tiếp lời:
「Bởi vì hắn yêu ngươi.」
Cheok— Cuối cùng, khi đã đứng ngay trước mặt Kim Yeon, Ji Hwa áp trán mình lên trán nàng, dịu dàng vuốt ve mái tóc nàng.
「Và... bởi vì ta hiểu rõ hắn. Nếu đó là tình yêu được chọn bởi một con người thuần khiết như hắn... thì ta tin rằng ngươi nhất định còn thuần khiết và đáng yêu hơn hắn nữa.」
Ầm ầm ầm! Tinh thần lực của Kiếm Thương bị hút vào bàn tay của chính Ji Hwa. Chẳng bao lâu sau, linh hồn của Ji Hwa hóa thành một cục “thiết khối” trong tay nàng.
「Ta sẽ tin vào thanh kiếm mà ngươi rèn. Cho nên... hãy dùng ngọn lửa của hắn, đốt sạch linh hồn ta... rèn thành kiếm. Ta sẽ chết sau đó, nhưng linh hồn ta sẽ được vung lên trong tay hắn... và rồi, nhờ nuốt lấy độ nóng nơi hắn, nhất định một ngày nào đó sẽ lại thức tỉnh.」
Đặt khối sắt trong tay vào lòng bàn tay Kim Yeon, Kiếm Thương khẽ nói:
「Ta đã nghe về sức mạnh của ngươi. Người ta bảo ngươi đã kế thừa một phần lực lượng của Hàn Mang . Xin hãy... dùng sức mạnh của mình, giáng thật mạnh xuống linh hồn ta. Dù nó có trở thành thanh kiếm gì đi nữa, ta cũng đều sẽ biết ơn ngươi.」
『...Được.』
Kim Yeon run run. Xét cho cùng, hai người chưa từng có một “tiếp xúc đúng nghĩa” nào. Đến mức hôm nay mới là lần đầu hai người ngồi trước nhau, nói chuyện một cách đàng hoàng như thế này. Nàng có từng nhận được sự tín nhiệm như vậy từ một người lần đầu gặp mặt chưa? Ngay cả Seo Eun-hyun cũng chưa từng làm vậy. Trước niềm tin ấy, nàng siết chặt “hồn sắt” trong tay, nói khẽ:
『...Được. Ta hứa.』
Ánh mắt nàng bùng cháy. Với tư cách là người kế thừa thiên phú của Quái Quân Jo Yeon. Với tư cách là kẻ thừa hưởng tấm lòng của Buk Hyang-hwa. Nàng... Sẽ rèn khối sắt này thành thứ vượt trên mọi pháp bảo, vượt trên cả Tiên Bảo.
『Ta sẽ tạo ra thanh kiếm vĩ đại nhất. Để Eun-hyun Orabeoni... sẽ dùng nó nhiều hơn bất kỳ thanh kiếm nào khác.』
Như thế, bên ngoài Tu-di Sơn, một vị Thiên Quân và một vị “Thiên Vương tân định” đã kết hạ một minh ước còn bền chặt hơn bất cứ điều chi — Lời Thề Bất Khả Bội.
Giữa âm mưu của Quang Minh Bát Tiên, cùng mật ước của Kiếm Thương và Xa Cừ... Cuối cùng, Kiếm Sơn Ma Quân bắt đầu giương kiếm chỉ thẳng vào Quang Minh Điện. Đó là khởi đầu của Quang Kiếm Đại Chiến lần thứ nhất. Vô số Thánh Chủ Trung Giới, Tiên Bảo, cùng Nhập Niết Chuẩn Tiên run rẩy trong kinh hoàng, và trong trận chiến mang màu sắc thần thoại đó, những kẻ mang huyết mạch thần thoại bắt đầu nhận được các khải thị bất tường.
「Hộc...!」
Wol Ryeong bật dậy trong tịnh thất, thở dốc.
Bình thường, sau khi bước vào Nguyên Anh cảnh, tu sĩ không còn cần ngủ. Nhưng nàng thì khác.
Ngủ và mộng là phương pháp hiệu quả nhất để tiêu hóa [trí huệ] thu được khi trực tiếp đối diện những tồn tại như Nguyệt Quang Chân Tiên Wol Woon hay Lôi Thần. Bởi vậy, Wol Ryeong rất thích “ngủ”, dùng giấc mơ để hấp thụ trí huệ của Chân Tiên.
Thế nhưng vì thứ mình vừa mơ thấy, nàng buộc phải tu một ngụm nước lạnh, cố gắng làm dịu thân thể đang run rẩy.
‘Là gì vậy chứ...?’
Wol Ryeong bước ra khỏi động phủ, dò thiên cơ.
「Thiên cơ... không hiển hiện...?」
Trong mộng, nàng đã thấy tám luồng quang mang khổng lồ giao chiến với một tà sơn thần, và từ đó hiểu rằng trên thế gian đang xảy ra đại sự.
Ngay lúc này, việc thiên cơ trở nên mơ hồ, không thể đọc được, chính là dấu hiệu rõ ràng đầu tiên.
‘Thiên cơ đã biến mất ?.’
Rồi lập tức, vận mệnh giải đáp trong đầu nàng.
‘Có những tồn tại siêu việt đang giao tranh phía trên cửu thiên...!’
Cảm nhận được toàn bộ thiên cơ mà mình có thể đọc đều bị bước chân của những kẻ siêu việt kia cắt đứt, Wol Ryeong cắn chặt môi.
‘Ta vẫn còn... yếu. Quá yếu...’
Nàng quay đầu nhìn Seo Gyeong đang ngủ say trong động phủ — người mà nàng đã kéo vào đây cùng mình — rồi nghĩ.
Giữa sự kiện Khôi Lỗi của Quái Quân không lâu trước đó.
Và trận quyết chiến với Lôi Thần.
Nàng vẫn còn quá yếu.
‘Ta phải mạnh hơn nữa.’
Thiên hạ đã bước vào loạn thế.
Cho nên, nàng hiểu rằng bản thân cần phải càng lúc càng mạnh hơn.
‘Hãy bước lên đi... Toái Tinh cảnh...’
Không còn thời gian mà chờ sư tôn giáng lâm.
Trước khi sư tôn — Tôn Giả Baek Geom — hạ lâm sau hai mươi năm nữa...
Nàng đã hạ quyết tâm: nhất định phải tự lực bước vào Toái Tinh cảnh dưới bầu trời này.
‘Để bảo vệ Seo Gyeong...’
Và để khi đứng trước Baek Geom, nàng có thể đường hoàng đặt tay lên vai Seo Gyeong.
Wol Ryeong quay về động phủ, dứt khoát đoạn tuyệt việc “ngủ để tiêu hóa trí huệ Chân Tiên”, bắt đầu sám ngộ, ngồi xếp bằng, nhập định, bước vào tu luyện.
Thế là, hai mươi năm trôi qua trong chớp mắt.
Tại Thiên Nhân Đảo thuộc Nhân Tộc lãnh địa ở Hàn Mang Giới.
Nơi đó, đại trận giáng lâm dùng để triệu hoán Tôn Giả Baek Geom cùng các Tôn Giả Toái Tinh cảnh của Quang Linh Tông... cuối cùng cũng được hoàn tất.
2 Bình luận