ARC 20 - Chủ Nhân Của Những Vì Sao

Chương 739 - Rắn (4)

Chương 739 - Rắn (4)

Kugugugugu!

Thiên địa đen kịt.

Nhưng không chỉ đơn thuần là màu đen.

Đen, vàng, cùng hết thảy sắc thái tự nhiên của trời đất xoay vần, chia cả thiên địa thành ba tầng như Tam Đại Cực giao hoán, khiến Wol Ah có cảm giác như mình vừa rơi thẳng vào một ảo giới Tam Đại Cực.

「Khặc… khh… khh…!」

Wol Ah đến thở còn không ra hơi.

Nàng đã từng cho rằng mình chịu đựng được ánh nhìn của một vị Thiên Tiên.

Nàng từng tin rằng chẳng bao lâu nữa, mình cũng có thể chạm tay đến cảnh giới Chân Tiên siêu việt kia.

Tất cả chỉ là một ảo tưởng hão huyền.

「Cái… cái tuyệt vọng gì thế này…?」

Áp lực từ tồn tại phía trước, vượt lên cả vũ trụ, khiến Wol Ah thậm chí không phát ra nổi một âm thanh.

Đáng sợ hơn cả là…

「Đây… thậm chí không phải toàn bộ sức mạnh của ngài ấy…!?」

Suy đoán và diễn giải của nàng – thiên phú sinh ra từ chính số mệnh nàng – lập tức nói cho nàng biết: tồn tại trước mắt không phải bản tôn.

Không phải phân thân, không phải hóa thân, càng không phải chân ảnh.

Chỉ là một “tia bụi nhỏ”, nhờ một cái “khế cơ” nào đó mà hiển hóa ra trước mặt nàng mà thôi.

Nàng nhìn lên Kiếm Sơn trước mặt.

Kiếm Sơn kia hữu hình mà tựa như vô hình.

Ngay cả sức mạnh chứa trong đó, nàng cũng không sao dò đoán.

Ấy vậy mà, đó chỉ là quyền năng của một tia bụi ý thức của Sơn Thần!

Toàn thân nàng run rẩy.

Ta… ta sẽ bị giết ư?

Trong đầu chẳng còn suy nghĩ nào khác.

Chỉ có mỗi ý niệm về sự tuyệt vọng trước tồn tại kia, tràn ngập mọi ngóc ngách nhận thức của nàng.

Ngay khi đó, tồn tại ấy lại cất lời.

【 Ngươi… không khát vọng sức mạnh sao? 】

「Haa…」

Sức mạnh.

Chỉ đến khi nghe thấy hai chữ ấy, nàng mới miễn cưỡng kéo được một phần ý thức trở về.

Không, đúng hơn là… nàng bị ma lực căn bản ẩn trong chữ “sức mạnh” ấy lôi kéo trở lại.

Chỉ nhờ bị lôi cuốn bởi ma lực ấy, nàng mới gắng gượng “tỉnh” được đôi chút.

「Ta, ta không cần…! Biến mất đi!」

Những lời bật ra gần như theo bản năng.

Nếu tồn tại trước mặt nàng thật sự là chân ảnh hay hóa thân hoàn chỉnh của Sơn Thần Kiếm Sơn, thì nàng tuyệt đối không thể mở miệng nói như vậy.

Lý do duy nhất giúp nàng làm được điều đó là…

“Thứ ở trước mặt ta… tuyệt đối không phải ‘thực tại’.”

Thiên tư tuyệt đối, khởi nguồn từ chính vận mệnh nàng, kịch liệt phủ định tính thực tại của tồn tại trước mắt.

Cùng lúc với sự phủ định ấy, Wol Ah cuối cùng cũng thở phào một hơi, nhìn tàn ảnh của Sơn Thần dần dần phai nhạt.

Nó… nó tan đi rồi. Quả nhiên, là một tồn tại không thể thật sự gây ảnh hưởng…

Song đúng khoảnh khắc nàng định thả lỏng — một thứ sắc lạnh chạm nhẹ lên má Wol Ah.

Rùng mình!

Là một bàn tay.

Bàn tay bằng lưu ly, trên đó mọc chi chít kiếm lưu ly tua tủa.

Bàn tay trồi ra từ tàn ảnh Kiếm Sơn ấy khẽ cào qua má Wol Ah, để lại một giọt máu.

Như muốn đọc trộm cái ý nghĩ tầm thường trong đầu nàng, rồi tuyên bố:

“Ta muốn chạm là chạm. Ta muốn gây ảnh hưởng là gây.”

Soạt…

Bàn tay lưu ly ấy, trong lúc đang dần tan biến, trượt xuống ngực nàng rồi đâm xuyên qua.

Sụp—

Nó xuyên thẳng qua y phục, qua da thịt, qua cơ bắp, qua lồng sườn, thọc thẳng đến trái tim.

Thình… thịch…

Nàng cảm nhận rõ.

Chỉ cần bàn tay ấy hơi cào đi một chút, y như đã làm trên má nàng, trái tim nàng sẽ lập tức vỡ vụn.

Đối với một tu sĩ Thiên Nhân Cảnh như nàng, những vết thương kiểu đó vốn chẳng có nghĩa lý gì.

Nhưng nếu là một tồn tại có thể bóp nát cả trái tim thì chuyện gì nó chẳng làm được?

Nhịp tim Wol Ah càng lúc càng hỗn loạn, cho đến khi cảnh tượng kia hoàn toàn tan biến, chỉ còn thanh âm dần mờ đi, chảy vào tai nàng.

【 Khi nào ngươi… khao khát sức mạnh, hãy gọi ta… Ta sẽ giúp ngươi… 】

Cuối cùng, ảo cảnh cũng biến mất.

Trong tiếng tim đập dồn dập, Wol Ah bắt đầu cầu nguyện “ Quang Minh Thần” mà tất cả sinh linh trong Thiên Vương Thiên Vực đều tin phụng.

「A Di Đà Phật… A Di Đà Phật…」

Khẽ niệm tôn hiệu phổ biến giữa phàm nhân của  Quang Minh Thần, Wol Ah đưa tay chạm lên vết xước trên má và giọt máu vừa chảy ra.

Giọt máu ấy lập tức bị mồ hôi lạnh cuốn trôi, tan mất, vết thương cũng dưới năng lực khôi phục của tu sĩ Thiên Nhân, chớp mắt là lành.

Nhưng chấn động trong lòng thì đâu có dễ lành như vậy.

Điều nàng phải làm lúc này hết sức rõ ràng.

Vì là kẻ tràn đầy thiên tư, nàng quá hiểu mình nên làm gì.

Khi trước mắt xuất hiện điều gì không thể hiểu nổi, việc đầu tiên phải làm là có được “trí tuệ” để hiểu nó.

Đó là giáo pháp mọi kẻ đi theo  Quang Minh Thần – A Di Đà Phật đều phải khắc vào xương tủy.

Wol Ah vội vã chạy đến Tàng Kinh Các của Quang Linh Tông.

Sách trong Tàng Kinh Các, đối với nàng, vốn phải dùng cống hiến mới được đọc.

Nhưng những sách không phải công pháp, bí thuật hay trận đạo – như lịch sử, tri thức thường thức – thì không cần cống hiến.

Wol Ah lật tung cả kệ sách lên, điên cuồng tìm kiếm những quyển ghi chép liên quan đến “Sơn Thần”.

May mắn thay, hoặc cũng có thể là xui xẻo thay, loại sách đó rất nhiều.

Dù Wol Ah không biết, nhưng trong Thiên Vương Thiên Vực, cái tên “Sơn Thần” chính là tiếng chửi rủa, là tử thù bị hết thảy Chân Tiên oán hận.

Thậm chí, một số phái trong Quang Minh Điện còn tổ chức cả… “tiết mục oán hận Sơn Thần định kỳ”.

Vì thế, để mọi sinh linh trong Thiên Vương Thiên Vực đều quen mặt với kẻ thù mang tên Sơn Thần, Quang Minh Điện đã tung khắp thiên hạ vô số thần thoại, truyền thuyết về Sơn Thần, len cả vào những câu chuyện kể của phàm nhân.

Đặc biệt là những phương diện tiêu cực, được miêu tả vô cùng tỉ mỉ.

「Đ-Đây… là Sơn Thần sao…?」

Wol Ah run rẩy xem hết loạt truyền thuyết, thần thoại, bản ghi chép quan trắc về Sơn Thần chứa trong Tàng Kinh Các.

Trong đó nổi tiếng nhất là ba vị Sơn Thần, Wol Ah hít sâu, ổn định nhịp thở, đưa mắt nhìn xuống phần minh họa.

Sơn Thần thứ nhất là phụ thân của mọi Sơn Linh, là tên trộm đánh cắp vô số bảo vật từ Thiên Vương Thiên Vực, và trở thành bằng hữu của “Hắc Thần” – kẻ cai quản Âm Giới sau khi chết.

「Diêm Sơn Thần.」

Bức minh họa vẽ một ngọn núi khổng lồ kết từ vô số hung diệm đỏ như máu , hậu cảnh là bóng tối đen kịt, nhìn qua đã thấy dữ tợn rợn người.

May mắn, hoặc xui rủi, là Diêm Sơn Thần đã bị Chư Thần Quang Minh tiêu diệt.

「Vậy cũng tốt… không phải tất cả Sơn Thần đều còn sống…」

Lật sang mục Sơn Thần thứ hai, toàn thân Wol Ah lại lạnh đi.

Dù chỉ là tranh truyền lại, không phải bản tôn chân diện, nhưng nàng vẫn run lẩy bẩy.

「Điên cuồng…」

Sơn Thần thứ hai, Đại Sơn Thần.

Hình minh họa vẽ một ngọn núi ghép từ máu và thi thể… thêm những thứ ghê tởm tới mức chỉ liếc qua đã khó chịu, không muốn nhìn nữa.

Chỉ nhìn, bụng nàng đã nôn nao, mắt tự dưng cũng nhức buốt. Nàng bèn vội lướt xuống dòng giải thích.

“Là một thần cấp vẫn còn tồn tại, được cho là đang chuẩn bị chiến tranh với  Quang Minh Thần, nhằm một ngày nào đó tiêu diệt toàn thế giới…?”

Wol Ah cảm thấy nỗi sợ đối với Đại Sơn Thần dâng lên đến cực điểm, vội vàng lật sang trang kế tiếp.

Chỉ ngó vào thôi đã khiến nàng run rẩy.

Nhưng đến khi nhìn thấy minh họa Sơn Thần thứ ba, hơi thở nàng khựng lại.

「C- Cái này là…」

Kiếm Sơn.

Vô số ác quỷ, La-sát bị cắm xuyên lên Kiếm Sơn đó, gào thét thê lương; chỉ nhìn thôi, sau gáy đã buốt lạnh, như thể kiếm khí bén ngót từ ngọn núi ấy đang đâm thẳng vào cổ mình.

Không thể nhầm lẫn.

Sơn Thần thứ ba ấy chính là Ác Thần Kiếm Sơn đã vừa nói chuyện với nàng.

Nàng chậm rãi đọc từng dòng ghi chép về Sơn Thần thứ ba.

— Sơn Thần thứ ba.

— Kiếm Sơn.

— Ác Thần khủng bố từng giao phong vô số lần với Quang Minh Chủ Thần, đã đánh ngã bốn vị thần có địa vị tương đương Quang Minh Chủ Thần.

— Xứng danh man di trong số Sơn Thần, hắn đang mưu toan giết chết Sơn Thần thứ hai, Đại Sơn, đồng thời cũng đang chuẩn bị chiến tranh với Quang Minh Chủ Thần, lại còn cấu kết với Tử Thần, Hắc Thần Âm Giới.

— Khác với Đại Sơn Thần đi một mình phá diệt vũ trụ, sau lưng Kiếm Sơn tụ tập vô số ác quỷ, La-sát.

— Trong số chúng, tuy hiện đang thất tung, có Kim Điểu, kẻ nhanh hơn mọi thứ trên đời. Xích Kim Cang, lúc nào cũng đầy ắp phẫn nộ.

— Lam Quỷ Vương, kẻ không ngừng tuôn lệ.

— Hỗn Độn Cự Thần, kẻ giết chết chủ nhân cũ, ăn thịt rồi hóa thần.

— Diệt Thế Ma Nữ, kẻ thao túng vô số khôi lỗi, phun trào lực lượng vô cùng vô tận.

— Và tên yêu linh bỉ ổi từng phục vụ Đại Sơn, sau phản bội chủ cũ, quay sang đầu quân dưới trướng Kiếm Sơn.

— Sơn Thần này không chỉ đánh ngã bốn thần đồng cấp Quang Minh Chủ Thần, mà còn bắt sống một vị thiện thần, xé nát ra làm năm mảnh, luyện thành pháp bảo mang theo bên người. Nghe nói đó là năm sợi hắc tỏa, mỗi sợi tượng trưng cho một trong Ngũ Dục.

— Những kẻ rơi vào mắt hắn, sẽ bị thiêu đốt vĩnh viễn trong địa ngục hỏa sắc lưu ly, tùy theo hứng thú của Sơn Thần Kiếm Sơn.

Onggg—

Dù chỉ là tiếp xúc gián tiếp, nhưng việc tiếp nhận thông tin về một Chưởng Quản Tiên vẫn khiến Wol Ah suýt chảy máu mũi.

Tuy vậy, bị nỗi sợ chộp chặt, nàng không thể đặt cuốn sách xuống.

Đối với Diêm Sơn Thần đã diệt vong, hay Đại Sơn Thần cô độc lang bạt ngoài vũ trụ, nàng không cảm được bao nhiêu.

Nhưng Kiếm Sơn Thần đã đích thân nói chuyện với nàng, cộng thêm tập thần thoại chứa đựng những tin tức đáng sợ nhất này…

Wol Ah cảm thấy đầu óc mình dần tê dại trước nỗi kinh hoàng mang tên Kiếm Sơn Thần.

Chỉ cần bị một Chân Tiên “nhắc đến” hoặc “nghĩ tới”, họ lập tức nhận ra.

Bởi giữa kẻ đang nghĩ tới Chân Tiên và Chân Tiên ấy, sẽ sinh ra một loại dẫn lực.

Nếu đó là một Chân Tiên nổi danh, đa phần bọn họ chẳng buồn quan tâm đến đám dẫn lực như vậy, cứ để mặc.

Nhưng ta thì không giống vậy.

「Hừm…」

Dù ta cũng nổi tiếng, bản tôn lại đang ẩn mình, nên ta buộc phải theo dõi sát sao những kẻ có dẫn lực vọng đến mình.

Hiện giờ, ta mỉm cười khi thấy một gương mặt quen thuộc trong số những kẻ đó.

Tự ngươi bước vào đấy chứ ai.

Wol Ah, kẻ thiếu hụt tri thức về Chân Tiên, đang từng chút một tự mình gia cố lực hấp dẫn nối với ta.

Ban đầu là ta chủ động tìm đến, khẽ cấy một tia khí tức vào Tâm Ma nàng.

Nhưng từ sau đó, chính Wol Ah cứ liên tục nhớ đến ta, khiến sợi dẫn lực giữa chúng ta càng lúc càng dày lên.

“Đó là lý do phàm nhân không thể chống lại Chân Tiên.”

Thật sự chỉ cần biết đến, là lực hấp dẫn đã hình thành. Càng nghĩ nhiều, là càng chủ động dâng thêm chỗ bấu víu cho Chân Tiên.

Không chỉ một người.

Nếu ta muốn, ta có thể khiến cả một Trung Giới tràn ngập ý niệm về ta, rồi chỉ bằng việc kéo dẫn lực và bộc lộ sự hiện diện, là đủ xóa sổ nó, không cần dùng đến tiên pháp, cũng chẳng cần dựa vào quyền năng đặc thù nào.

Chỉ bằng dẫn lực và sự hiện diện.

Ta thật có lỗi với ngươi.

Nhìn Wol Ah đang bị ta nhuộm đen dần, ta lặng lẽ nói lời xin lỗi trong lòng.

“Thật lòng… xin lỗi.”

Ta đang lợi dụng nàng.

Khoảng cách giữa Chân Tiên và phàm nhân mà ta từng than thở—giờ chính tay ta đang tận dụng hố sâu ấy để can thiệp vào cuộc đời nàng.

Từ đây trở đi, nàng sẽ trở thành bố cục của ta.

Không, không chỉ riêng nàng.

Tất cả mọi thứ quanh nàng, mọi gì xảy ra gần nàng…

Tất cả sẽ dần bị ta nhuộm màu, thiên cơ quanh nàng sẽ bị bẻ cong.

Bộp… bộp…

Thông qua phân thân Seo Gyeong, ta đặt chân đến Quang Linh Tông.

Quang Linh Tông là nơi tập trung thiên tư.

Mà chính vì thế, nó cũng là nơi thiên tư không ngừng so sánh lẫn nhau, rồi kéo theo vô số mặc cảm tự ti.

Việc Wol Ah rơi vào mặc cảm khi nhìn ta, chẳng có gì lạ.

Ở chốn gọi là Quang Linh Tông này, cái vòng lặp của mặc cảm đã diễn ra nhiều đến mức ngay cả lực “lịch sử lặp lại” cũng dần ổn định.

“Nếu thêm chừng mười triệu năm nữa, sự lặp lại của mặc cảm ấy sẽ tích tụ đủ để hóa thành một tiên pháp, rồi sinh ra một kẻ như Seo Hweol, bẩm sinh đã là một Thánh Khí…”

Một khi kẻ như thế xuất hiện, đó cũng là tai họa.

“Cho nên… xin thứ lỗi, nhưng ta sẽ dùng các ngươi.”

Ta xin lỗi Wol Ah, xin lỗi Quang LinhTông, xin lỗi cả chúng sinh trong hệ tinh này.

“Dẫu phải lợi dụng các ngươi… ta cũng sẽ chặn đứng bi kịch ấy.”

Bộp… bộp…

Ta bước vào một thung lũng âm u trong Quang Linh Tông, nơi có một tên đệ tử đang lén lút tu luyện tà công bị cấm trong tông.

「Ư ư… Wol Ah, tiểu thư Wol Ah. Tiểu thư Wol Ah là của ta, của ta… Không thể để kẻ khác chạm vào nàng. Wol Ah, tiểu thư Wol Ah là của ta…」

Ta cau mày, đảo mắt nhìn quanh.

Dù chưa đến mức như Yuan Li, hắn cũng đã giết không biết bao nhiêu phàm nhân, dùng thi thể bọn họ luyện ma khí, tu ma công.

“Bẩn thỉu.”

Ta rất muốn moi hồn hắn ra, bắt hắn trả đủ mọi tội nghiệt, nhưng…

Ta ngẩng nhìn lên trời.

“Mấy tên Thiên Vương Thiên Vực chết tiệt…”

Chỉ cần ta dùng sức mạnh, chúng lập tức cảm ứng được, thiêu sạch phân thân này, rồi lôi Tôn Tọa Baek Geom – người thu ta làm đệ tử – ra tra hỏi.

Tồn tại đang chứa trong mình hồn phách Kiếm Thương, như vậy sẽ lập tức bị nghi ngờ.

Không chỉ Ji Hwa, mà cả Baek Geom – kẻ bị ép cướp thân sau khi Kiếm Thương cưỡng ép đoạt xá – đều sẽ bị kéo vào vực thẳm.

Ở chỗ này, đối mặt với một con sâu bọ như thế, ta cũng không thể tùy tiện trừng phạt bằng sức mạnh quá đáng.

Soạt—

Với động tác nhỏ đến mức gần như không ai cảm nhận được, ta dùng Thiên Độn chém đứt sự giám sát quanh không gian nơi đây trong chốc lát.

“Giết con sâu này thì có khó gì.”

Nhìn đám thi thể rải rác xung quanh, ta suy tính nên xử lý hắn thế nào.

“Nhưng ở Quang Linh Tông này, trên hành tinh này, tồn tại một mạch lịch sử lặp lại: cảm giác tự ti của những kẻ thiên tư ngút trời bị gom về một chỗ để bồi dưỡng, rồi mục ruỗng.”

Dù ta có giết hắn, vòng dây bất hạnh ấy cũng sẽ không kết thúc.

Vòng luân hồi thống khổ mà Quang Minh Điện biết rõ, nhưng giả vờ như không thấy.

“Vậy thì… ta sẽ tận dụng rác rưởi như ngươi cho đàng hoàng.”

Ta đọc số mệnh của hắn.

Những kẻ như hắn trong Quang Linh Tông không hiếm.

Ở quê nhà thì vênh váo tự cho mình là thiên tài, đến khi bước chân vào Quang Linh Tông mới biết bản thân chỉ là ếch ngồi đáy giếng; rơi vào mặc cảm, trượt xuống tà công, rồi sa vào ma đạo, biến thành ma tu.

Trong mắt Quang Minh Điện, bọn chúng chỉ là “vai quần chúng” dùng để làm nền, đẩy thiên tài mà họ chọn trúng lên cao hơn.

Nếu ta trực tiếp kết liễu những kẻ như vậy, Quang Minh Điện sẽ lập tức nhận ra một mệnh số vừa biến mất.

Nhưng nếu bẻ hướng chúng đi, vẫn để chúng ở trong quỹ đạo vận mệnh ban đầu, chỉ tinh chỉnh chút ít… thì bọn chúng sẽ không cảm nhận được.

Ta hơi xoay chuyển mệnh cách của hắn.

Giữa mùi tử khí nồng nặc, ta bắt đầu diễn giải lại vận mệnh của kẻ này, để cuộc đời một tên phế vật bị mặc cảm gặm nhấm, bị Tâm Ma xích cổ, mê muội vì Wol Ah – người thiện lương với tất cả – rồi chết thảm, ít nhất có thể mang một chút ý nghĩa.

「Sư huynh… huynh có cần sức mạnh không?」

Số mệnh vốn của hắn là sa vào Ma Đạo rồi hôi phi yên diệt.

Nhưng nếu đã phải rơi vào Ma Đạo, thay vì làm một thứ ma tu hèn hạ giết sạch phàm nhân vô tội, thì chọn ta, kẻ được chính Quang Minh Điện liệt vào hàng tử địch, chẳng phải cao quý hơn sao?

Giật… giật…

【 Kwerruk? Kwerruk? 】

Ta moi ra một tia Tâm Ma còn sót lại trong bản thân, rút một mảnh nhỏ của nó ra ngoài.

Chỉ là một cục bản năng thấp kém, đến hình dạng cũng chẳng thành, còn lâu mới bằng được Tâm Ma mang hình ta.

Trong Lưu Ly Chân Hỏa, nó cháy đen sì, vừa khóc vừa tuôn huyết lệ đen, trườn khỏi tay ta, nhìn thấy kẻ đang bị mặc cảm thấp hèn dày vò, lập tức đôi mắt trở nên sáng rực.

Tâm Ma của kẻ đã bước vào hàng Đại La Chân Tiên, bản thân nó đã trở nên hiện thực.

Tên đáng thương đang ngửa mặt nhìn cái khối than quỷ ấy, đôi tay run rẩy vươn ra.

「S-Sức mạnh…」

「Đúng vậy, sư huynh. Sức mạnh. Sức mạnh và giác ngộ chân chính, ở một tầng trời hoàn toàn khác biệt so với thứ ma khí tạp nham huynh vơ vét được bằng cách tàn sát phàm nhân…」

Nếu chỗ này không thuộc Thiên Vương Thiên Vực, ta thậm chí có thể viết lại toàn bộ số mệnh của hắn.

Vì hiện giờ, ta đã nắm trong tay quyền hạn đó.

Nhưng một khi vẫn còn nằm trong phạm vi cai quản của Quang Minh Điện, thì điều ta có thể làm chỉ là…

Bẻ quỹ đạo hắn thêm một chút, đẩy gần hơn về phía “không sát sinh”.

Trong men say trước sự hiện diện của ta và sức mạnh ta ban tặng, hắn siết chặt tay ta, ta truyền lực lượng cho hắn, trong mắt lóe lên một tia lạnh.

“Ở sào huyệt rắn độc… ta cũng buộc phải trở thành rắn.”

Ta cũng sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn cần thiết, để đầu độc và giết chết Quang Minh Điện từ bên trong.

Ta cũng sẽ trở thành… một con rắn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!