ARC 20 - Chủ Nhân Của Những Vì Sao

Chương 741 - Tà Thần (2)

Chương 741 - Tà Thần (2)

Ầm ầm ầm ầm!

Thiên Vương Thiên Vực, Anh Linh Tinh Vực.

Từ đại điện chính của Quang Linh Tông trong Anh Linh Tinh Vực, một chiến hạm khổng lồ chậm rãi nâng thân khỏi mặt đất, bay thẳng vào tinh không.

Chỉ riêng kích cỡ đã tương đương cả một đại lục trên một hành tinh vừa tầm; bên trong còn bố trí vô số pháp trận không gian, khiến nó chẳng khác nào một tiểu nguyệt cầu.

Nó không đi trong gió thường, mà cưỡi tinh phong xuyên qua hư không giữa các vì sao; khi cần, còn có thể mượn dẫn lực để thực hiện đại quy mô dịch chuyển không gian.

Đây là chiến hạm trấn tông của Quang Linh Tông – Quang Linh Chiến Hạm.

「Thiên Vực khác…」

「Ý là… ngoài vũ trụ mênh mông này ra còn có ‘vũ trụ’ khác sao?」

「Không phải chỉ là cụm ngân hà khác thôi à?」

Ngay cả đám tu sĩ Hợp Thể Cảnh vốn coi cả một hệ sao như sân sau nhà mình, lúc này cũng không giấu được kích động, từng tốp tụ nhau xì xào bàn tán.

Đối diện đám người ồn ào ấy, mấy vị Tôn Giả tham gia lần chinh phạt nhíu mày gầm nhẹ:

『Đến Địa Biên Thiên Vực mất chừng mười năm. Trong thời gian đó, tư liệu liên quan tới Thiên Vực kia sẽ được công bố từng phần. Im mồm lại, vào trong mà học cho thuộc!』

Lập tức, đám tu sĩ Hợp Thể Cảnh của Quang Linh Tông co vai rụt cổ trước tiếng gầm của các Tôn Giả, vội vã rút vào trong chiến hạm.

Còn lại trên boong, chỉ còn ba vị Tôn Giả Baek Geom, Baek Eun, Baek Jin, cùng ba đệ tử thân truyền của Baek Geom: Wol Ryeong, Seo Gyeong, Pal Jin.

「Ba đứa… không vào trong luôn à? Ta cố tình bảo những đệ tử khác vào hết là vì lát nữa Thiên Tiên ban phúc sẽ giáng lâm. Với các ngươi, chỉ sợ hơi khó mà chịu đựng.」

Baek Eun dè dặt hỏi Wol Ryeong và hai người còn lại, Baek Geom liền cau mày:

『Chúng chịu được. Ngươi dám coi thường đệ tử ta đến mức ấy sao?』

「Kh-không… Baek Geom… sư… tỷ…」

Baek Eun và Baek Jin run rẩy trước cơn giận của Baek Geom, vội tránh ánh mắt khỏi ba vị đệ tử nàng.

Khi những đứa trẻ này vừa bái nhập môn hạ Baek Geom, chuyện:

—“Trong thân thể sư muội Baek Geom có một Thiên Tiên cao giai mà đám Phá Tinh Tôn Giả bọn họ không dám mơ đụng tới đang đoạt xá trú ngụ”— đã là bí mật ai cũng biết ở tầng chóp của Quang Linh Tông.

Không, nếu chỉ đơn thuần là “đoạt xá” thì còn dễ giải quyết.

Cứ việc lẳng lặng trình báo Hộ Pháp Chân Tiên trấn thủ hệ ngân hà phụ cận là được.

Nhưng có lẽ vì Baek Yeong đã bị nhắc nhở chuyện Baek Geom, nên hắn nghiêm giọng dặn:

—Tuyệt đối không được trình báo, cũng không được tỏ vẻ như mình biết thứ kia tồn tại.

Bởi vậy, những kẻ vốn là đồng môn với Baek Geom chỉ có thể ngậm miệng, làm như không hay biết gì.

Ngay cả Hộ Pháp Chân Tiên Wool Woon của Quang Minh Điện chắc chắn cũng đã rõ, thế mà vẫn giả vờ không thấy. Điều đó chỉ nói lên một chuyện:

Sinh linh đang trú trong thân Baek Geom là một tồn tại… vượt xa sức tưởng tượng.

“Biết đâu… không chỉ là Thiên Tiên, mà là Đại Võng Chân Tiên chân chính… thậm chí là Mạt Pháp Sứ… thôi thôi, nghĩ nữa thì hoảng mất.”

Mấy vị Tôn Giả cố suy đoán chân thân của “Baek Geom”, song càng nghĩ tới cảnh giới quá cao thì trong lòng lại trào lên một thứ cuồng nhiệt tín ngưỡng, đành vội vã xua hết những suy nghĩ đó đi.

Không lâu sau, trên mũi Quang Linh Chiến Hạm, nguyệt hoa mênh mông tụ lại, hóa thành một con thiên cẩu khổng lồ.

「Quang Linh Tông Tôn Giả Baek Eun, bái kiến Thiên Cẩu Tộc Thủy Tổ.」

「Quang Linh Tông Tôn Giả Baek Jin, bái kiến…」

『Bái kiến.』

Baek Eun, Baek Jin, rồi đến cả Baek Geom lần lượt khom mình hành lễ với Wol Won.

Trong quá trình đó, thấy Baek Geom cúi đầu qua loa, chào hỏi chiếu lệ, sắc mặt Baek Eun và Baek Jin càng trắng bệch.

Còn Thiên Tiên Wool Won, người giáng một đạo phân thân lên Quang Linh Chiến Hạm, cũng cố hết sức tránh chạm mắt với Baek Geom trong lúc ban phúc.

【 Ta, Nguyệt Quang Chân Tiên Wol Won, hạ phúc chúc này… ánh sáng vạn nguyệt sẽ đẩy thuyền các ngươi thuận buồm xuôi gió. 】

Chwaaaaa—

Vô số Tiên thuật phủ xuống Quang Linh Chiến Hạm.

Dẫn đầu là Quang Tốc Gia Trì – Tiên thuật kéo tốc độ cơ bản của chiến hạm lên mức tốc độ ánh sáng; sau đó, hàng loạt thần thông gia phong, gia vận, gia hộ tuần tự phủ lên thân hạm.

Chẳng mấy chốc, ánh trăng dịu mỏng bọc kín Quang Linh Chiến Hạm. Wol Won, sau khi ban phúc, quay mắt nhìn về đứa hậu duệ xa xôi của mình là Wol Ryeong, mỉm cười đầy vẻ tự hào.

Tstststs—

Phân thân của Wol Woon tan đi, cùng lúc đó, trong mắt Wol Ryeong – người có một lần giao hội ánh mắt với Wol Woon – bùng lên hàng chục loại thần thông liên quan đến nguyệt quang.

Baek Geom nhíu mày, vẻ như vô cùng không vui, nhưng tạm thời không nói gì.

『…Tiếp theo, Quang Linh Chiến Hạm sẽ lướt qua ba tinh cầu, xuyên qua cả một cụm ngân hà, rồi mới tới pháp trận truyền tống dẫn sang Thiên Vực khác. Trước hết, chúng ta sẽ dùng quang tốc hành trình đến điểm mục tiêu thứ nhất, nơi tọa lạc tinh cầu đầu tiên. Từ đó, sẽ thực hiện đại quy mô không gian chuyển dời, dịch chuyển đến gần điểm mục tiêu thứ hai. Chuẩn bị tinh thần chịu va đập của quang tốc hành trình đi. Ta phải đi gặp ‘Thiên Tiên đại nhân’ một chuyến để bẩm tấu vài việc.』

Dứt lời, Baek Geom lập tức dùng thuấn địa thuật – một bước đã nhảy thẳng tới tinh vân nơi bản thể Wol Woon đang ngủ.

Baek Eun và Baek Jin đều biết, chẳng có Phá Tinh Tôn Giả nào dùng nổi loại thuấn địa thuật ấy; nhưng ai nấy đều vờ như không thấy, hắng giọng, bắt tay điều khiển Quang Linh Chiến Hạm.

「V-vậy… vì Baek Geom Tôn Giả sẽ tự mình đuổi theo, chúng ta xuất phát trước. Baek Jin, triệu tập tinh phong từ đuôi hạm lên!」

「Rõ. Mọi người mau vào trong! Lần đầu nếm mùi quang tốc hành trình, rơi khỏi boong là chuyện bình thường đấy.」

Baek Eun và Baek Jin mỗi người trấn giữ một đầu mũi – đuôi chiến hạm, đồng loạt thúc phát Tiên thuật. Thấy vậy, Pal Jin vội run run nói, rồi chui vào trong.

「T-ta vào trước đây. Thân thể ta còn chưa chống nổi cái thứ gọi là quang tốc này đâu.」

「Được rồi, Pal Jin. Ta với Gyeong-i sẽ ở ngoài thêm chút. Cơ hội hiếm khi được nếm thử quang tốc mà.」

Wol Ryeong vỗ lưng Seo Gyeong, nói thế. Pal Jin nhìn một chút, khẽ gật, rồi biến mất trong khoang hạm.

Ầm ầm ầm ầm!

—Vù!

Dưới đuôi hạm, Baek Jin dẫn tinh phong đánh vào, đẩy chiến hạm bắt đầu tăng tốc.

Đứng trên thân hạm đang dần lao đi như một vì sao bắn xé hư không, Wol Ryeong liếc nhìn Seo Gyeong:

「Đây là cơ hội hiếm đấy.」

Đây là một trong số ít thời điểm Seo Gyeong và Baek Geom tách nhau ra.

「Seo Gyeong, ngươi biết không? Ở Địa Biên Thiên Vực mà chúng ta tới, có một Trung Giới gọi là Quang Hàn Giới. Nghe đồn đó là nơi giáo đồ của Tà Thần sinh sôi. Khả năng cao, bọn ta phải đến tận nơi đó để càn quét.」

「Th-thật sao? Nghe đáng sợ quá…」

「Đừng sợ. Sẽ có lúc ngươi phải một mình tiếp nhiệm vụ, nhưng ta sẽ bảo vệ ngươi. Dù sao, ngươi cũng là đệ tử được sư tôn nâng như trân bảo mà.」

Nghe Wol Ryeong nói, Seo Gyeong gãi đầu, vẻ bối rối; Wol Ryeong thuận tay xoa mái tóc cậu.

Nàng không dám tùy tiện vỗ vai như trước nữa – trên vai Seo Gyeong, Baek Geom đã đặt một tầng cấm chú đặc thù: ai ngoài bản thân nàng chạm vào, lập tức bị dịch chuyển đến trước mặt Baek Geom.

“Hừm… cái vai đáng chết này.”

Một trong những mục tiêu của Wol Ryeong là: một ngày nào đó, ngay trước mắt sư tôn, sẽ tha hồ vò nát bờ vai của Seo Gyeong.

Bản thân nàng vốn chẳng có hứng thú gì với “vai”; thứ nàng muốn là tự tay vấy bẩn thứ mà sư tôn trân trọng nhất.

Kugugugugu!

—Loé sáng!

Cuối cùng, dưới Tiên thuật Quang Tốc Gia Trì, tốc độ Quang Linh Chiến Hạm bị kéo thẳng lên mức tốc độ ánh sáng.

Quang Tốc Gia Trì không chỉ kéo những kẻ vốn nhanh hơn ánh sáng xuống còn tốc độ ánh sáng, mà đối với kẻ chậm hơn, nó cũng “đưa” tốc độ của họ lên ngang bằng.

Nếu không phải loại Phá Tinh Tôn Giả có thể dùng dẫn lực để băng qua khoảng cách quang niên, thì thường, quang tốc chỉ là thứ mà bán Phá Tinh mới chạm tới nổi.

Giờ phút này, trên boong chiến hạm đã đạt đến quang tốc, Wol Ryeong dựng một tầng hộ thân bảo kính bao lấy mình và Seo Gyeong, mỉm cười dịu dàng:

「Ta sẽ bảo vệ ngươi, Seo Gyeong. Đừng lo.」

「Cám ơn, Ryeong-ah.」

Đã mấy năm trôi qua kể từ lúc trong lòng nàng nhen lên quyết ý vặn vẹo đối với Baek Geom.

Khoảng thời gian đó, dư sức để biến một thiếu nữ thuần khiết ‘Wol Ah’ ngày nào thành ‘Wol Ryeong’ đang bị bực dọc và oán khí thôn phệ.

Đến bây giờ, nàng cũng đã hiểu vì sao Seo Gyeong được ưu ái.

“Seo Gyeong chắc là người hầu giường của sư tôn .”

Nàng biết rất rõ.

Nàng từng nghe chuyện: một số tu sĩ ở cảnh giới nhất định coi đệ tử làm thiếp lô, làm lô đỉnh để song tu. 

“Đa phần… hắn chỉ là lô đỉnh của sư tôn mà thôi.”[note83761]

Tương lai của Seo Gyeong, rất có thể là bị Baek Geom hút khô tinh khí đến thân khô xác chết.

Chính vì thế…

Trong mắt Wol Ryeong ánh lên tia sáng lạnh.

…nên càng đáng để cướp.

Bây giờ, nàng không còn cảm giác ghen ghét trước thiên tư của Seo Gyeong nữa, cũng chẳng còn cái gọi là tự ti.

Cướp lấy lô đỉnh mà sư tôn yêu thích nhất… mà người đó lại là ta…

「R-Ryeong-ah? Sao tự nhiên ngươi làm gì vậy?」

Wol Ryeong chôn mũi vào mái tóc thiếu niên của Seo Gyeong, thỏa sức hít lấy mùi thơm non trẻ từ người cậu.

「Ừm? Không có gì. Ta chỉ kiểm tra cảnh giới tu luyện của ngươi qua Bách Hội huyệt thôi. Nếu đạo hạnh ngươi có chỗ nào tắc nghẽn, sư tỷ đây cũng phải dẫn dắt cho đàng hoàng chứ.」

「À, nếu là thế thì…」

Seo Gyeong ngoan ngoãn chấp nhận lý do ấy. Wol Ryeong hơi nhếch môi, ngửi thấy mùi Baek Geom vương trên người cậu.

Seo Gyeong vẫn thường nói, chính Baek Geom là người tắm rửa, mặc áo cho cậu.

Thoạt nghe thì có thể viện cớ “thân thể còn là thiếu niên”, nhưng đến nước này thì Wol Ryeong đã hiểu:

“Làm gì có chuyện chỉ tắm với mặc áo. Chắc chắn đã làm hết mọi chuyện rồi.”

Trong đầu nàng hiện ra một loạt hình ảnh Baek Geom “làm cái này cái nọ” với Seo Gyeong, khiến nàng càng say sưa hít mùi Baek Geom trên người cậu mà cười khẽ.

“Ngày nào đó… nếu ta treo Seo Gyeong ngay trước mặt nàng… rồi tự tay phá nát hắn… không biết lúc đó sẽ cảm thấy thế nào nhỉ? Chỉ nghĩ thôi đã…”

Thân thể nàng run rẩy theo cảm giác khoái ý viễn tưởng.

Còn trong lòng Seo Gyeong, Seo Eun-hyun đọc trọn những suy nghĩ ấy, mặt mũi sầm lại:

“Kiếm Thương chưa từng làm mấy chuyện vớ vẩn kiểu đó… sao trong đầu con bé toàn nghĩ mấy thứ thế này…”

Seo Eun-hyun suy nghĩ, không biết nên giữ kín riêng tư cho đứa nhỏ này, hay là đem mớ suy tưởng dơ dáy này kể cho Kiếm Thương nghe.

“Từ trước đến giờ, hễ ta rút hồn phân tách khỏi phân thân, để thân thể hoàn toàn giao cho Kiếm Thương, nàng lúc nào cũng giữ tâm niệm sạch sẽ.”

Bên ngoài, thân thể Seo Gyeong là thiếu niên; bên trong, lại là lão quái trải qua hàng nghìn kiếp kiếp hồi quy.

Chuyện tắm rửa, mặc đồ, ăn uống, cậu đều tự làm được cả, nên hễ khi ý thức của cậu trú trong phân thân, mọi việc đều là tự tay.

“Chắc con bé hiểu lầm cảnh Kiếm Thương giúp giữ thân thể phân thân sạch sẽ lúc ta rút đi… hầy.”

Vì rất khó giải thích cho rõ, Seo Eun-hyun quyết định chuyển hướng sự chú ý của nàng.

Soạt.

Thân thể Seo Gyeong hơi giật mình trong vòng tay Wol Ryeong như vì ngột ngạt, đồng thời, một tay cậu lặng lẽ kết thành thủ ấn mà không ai nhận ra.

Và, đáp lại thủ ấn ấy…

Một vài người đã ở dưới khoang chiến hạm cũng bắt đầu ứng hòa.

Quang Linh Chiến Hạm không chỉ chở mỗi đệ tử của các Tôn Giả.

Trên hạm còn có thương nhân muốn sang Thiên Vực khác buôn bán, có những người tới mở chi nhánh Quang Linh Tông ở Thiên Vực khác, có không ít đệ tử Tứ Trục, Thiên Nhân, Nguyên Anh làm tùy tùng cho đệ tử thân truyền của các Tôn Giả.

Trong đám đệ tử cấp dưới ấy, một người tên Ju Ho đang cắn móng tay, dựa lưng vào vách tàu, đôi mắt run lẩy bẩy.

「Này, Ju Ho! Ngươi ổn chứ? Mặt mày tái mét kia kìa…」

「…Ổn. Cút.」

「Chậc, ta còn tưởng ngươi khó chịu thật mà quan tâm một câu. Nghe nói ngươi bỏ Huyết Ma Công rồi còn gì? Trông cứ như kẻ cai nghiện ấy.」

Mấy đệ tử khác đến hỏi hắn đôi câu, thấy hắn gầm gừ thì bĩu môi bỏ đi. Ju Ho vẫn tiếp tục gặm móng tay, lẩm bẩm:

「Wol Ah, Wol Ah, Wol Ah của ta…」

Ngay lần đầu trông thấy Wol Ah, hắn đã bị nàng cướp mất trái tim.

Hắn nghĩ nàng chắc chắn là thiên nữ.

Dĩ nhiên, đó là do hắn không biết “thiên nữ” thật sự là loại tồn tại nào – như Lưu Ly Khổng Tước, Bà Mụ Samsin, hay Zhengli…

Tóm lại, Ju Ho tự nhủ sẽ coi Wol Ryeong là thiên nữ của đời mình.

Hắn đem hết gia tài có và không, dùng mọi cách để tới gần nàng.

Đã có lúc, hắn được đến gần tới mức chia sẻ chung một làn hơi thở.

Bởi vì Wol Ryeong đối với ai cũng dịu dàng, nên với Ju Ho – kẻ bị mặc cảm dằn vặt giữa vòng xoáy tranh đấu không dứt ở Quang Linh Tông – nàng chẳng khác nào cứu rỗi.

Nhưng muốn lại gần nàng, quả thực vô cùng gian nan.

Nàng bái vào môn hạ một vị Phá Tinh Tôn Giả, trong vài tháng đã ngưng kết Nguyên Anh, trong vài năm đã bước thẳng lên Thiên Nhân Cảnh.

Khoảng cách giữa nàng và Ju Ho, chỉ có thể càng lúc càng xa.

Để đuổi theo nàng, Ju Ho tìm mọi cách nâng tu vi, đến mức không ngại sa vào Huyết Ma Công, dùng máu và não người làm tài liệu, xay nát rồi nuốt sống hàng trăm mạng người.

Nhưng những thứ đó đều vô ích.

Thứ thực sự hữu dụng “thật sự”, lại là…

—mặc khải của một vì Thần giáng xuống trên người Ju Ho vài năm trước.

Đó là ‘ban phúc’ từ tồn tại ấy.

Cũng nhờ “ban phúc” đó, Ju Ho một hơi phá tan bình cảnh mà Huyết Ma Công chẳng làm gì nổi, trực tiếp bước lên Thiên Nhân Cảnh.

Hơn thế nữa, hắn còn lén luyện một bộ pháp quyết cực kỳ cường đại tên Hàn Mang Thiên Viên, để xông tới Đại Viên Mãn Thiên Nhân.

So với những kẻ tu luyện tiêu chuẩn Thu Nạp Chung Mệnh Quyết, hắn có thể mạnh hơn vài lần.

Thế nhưng…

Trong vài năm ngắn ngủi đó, Wol Ah đã trưởng thành, trực tiếp vào Tứ Trục Cảnh.

Lại thêm lời đồn: nàng đã chuẩn bị đủ toàn bộ “vật liệu” và “nghi lễ” để dựng trục, nhưng cố ý giữ mình ở sơ kỳ Tứ Trục, chỉ để đợi một lần cường hóa đặc thù.

Nói cách khác, trong khi Ju Ho phun máu liều mạng truy đuổi chỉ để chạm tới Tứ Trục, thì nàng… chỉ cần tùy ý bấm tay, là có thể từ sơ kỳ Tứ Trục nhảy thẳng tới Đại Viên Mãn, thậm chí xông liền lên Hợp Thể Cảnh.

「Tại sao… tại sao nàng chỉ càng lúc càng xa? Wol Ah, Wol Ah của ta. Thiên nữ của ta…」

Rắc… rắc rắc rắc!

Đúng lúc hắn còn đang cắn móng như kẻ mất trí—

【 Ngươi…cần…sức…mạnh…sao? 】

Kkrrrk… kkrrrk…

Đôi đồng tử Ju Ho co rút khi nghe thấy âm thanh nhúc nhích phát ra từ trong lồng ngực, cùng với những làn sóng tinh thần bất chợt tràn vào não hải.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch…

Hắn có hai trái tim.

Một là trái tim bằng thịt hắn sinh ra đã có.

Trái còn lại là trái tim “ban phúc” hắn nhận được sau khi gặp vị Thần kia.

Từ lúc có trái tim ban phúc đó, hắn không còn cần tu Huyết Ma Công nữa. Trái tim ban phúc không ngừng ban cho hắn công pháp, pháp quyết, thần thông mới, dẫn hắn đi về phía trước.

Ju Ho từng thử suy đoán, là cái gì kích hoạt trái tim ban phúc, khiến nó ban quyền năng. Nhưng cuối cùng, hắn không tìm ra được.

Không quan trọng.

Điều hắn cần không phải nguyên nhân, mà là “sức mạnh” để theo kịp Wol Ah.

「S-sức mạnh… ta cần… Xin hãy ban cho ta… sức mạnh để đến gần Wol Ah hơn…」

Mắt đỏ ngầu, Ju Ho siết chặt ngực mình. Đột nhiên—

Từ nơi đó, một luồng lực lượng trào lên, hoàn toàn khác với tất cả những gì hắn từng cảm nhận.

「C-cái gì…? Th-thứ này… Haha… Hahahaha! Với sức mạnh này… với sức mạnh này, ta…」

Lực lượng dâng trào.

「Ta có thể biến Wol Ah thành của ta…」

Lực lượng… vẫn tiếp tục dâng.

「…Hả? Đ-đợi đã…」

Sức mạnh tuôn trào không dứt, những mảng san hô thủy tinh bắt đầu mọc ra từ cánh tay Ju Ho.

「Á, áAAAAAAAA! Kuaaaaaaaa!」

Chỉ đến lúc ấy, Ju Ho mới lờ mờ nhận ra có gì đó rất sai, gào thét.

Khắp toàn thân hắn, san hô thủy tinh không ngừng trồi ra, đâm xuyên thịt da.

【 Số…mệnh…của…ngươi…đã…kết…thúc. 】

Từ trái tim ban phúc hắn từng nhận…

Một con quái vật đen sì phun ra chân hỏa lưu ly, tự mình nén lại thành một Kim Cang

Từ trung tâm nó, bắt đầu xâm thực cả một góc Quang Linh Chiến Hạm thông qua thân Ju Ho.

【 Nhưng…đừng…lo. Ít…ra,…ngươi…không…phải…chết…trong…sức…mạnh…do…chính…tay…ngươi…đồ…sát…hàng…trăm…triệu…phàm…nhân…mà…có,…như…số…mệnh…vốn…định. Nghiệp…chướng…ngươi…gánh…sẽ…nhẹ…hơn…vô…hạn. Đời…sau,…ngươi…sẽ…không…rơi…vào…Vô…Gián…Địa…Ngục. 】

Thế là… Ju Ho – kẻ mang trong mình cả [số mệnh sa vào Ma Đạo rồi diệt vong] lẫn [số mệnh làm dưỡng liệu nuôi lớn một ứng viên Quang Minh Bát Tiên] – dưới uy lực của Sơn Thần tà ác

bị vong hồn của những phàm nhân do chính hắn sát hại quấn chặt, chết trong tiếng thét vỡ cổ.

Lấy cái chết của hắn làm môi giới, Tà Thần bắt đầu đưa tay…

vươn vào thế giới của Quang Minh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
seg toy
seg toy