Tập 03

Chương 4: Bản Sao, Đến Đích

Chương 4: Bản Sao, Đến Đích

6d3d62ad-b16c-4e71-af06-30562e82ac05.jpg

Chúng tôi rảo bước trên con đường lát đá mang đậm nét cổ kính của dốc Sannenzaka.

Điểm tham quan tiếp theo sau đền Fushimi Inari Taisha là chùa Kiyomizudera. Yoshii có vẻ muốn đi viếng đền Jishu cùng mấy đứa bạn khác nên chúng tôi đã tạm tách đoàn giữa chừng.

Cậu ấy rủ tôi thử "Đá bói tình yêu", nhưng tôi lắc đầu. Tôi chẳng mấy hứng thú với chuyện yêu đương, hơn nữa mấy trò bói toán liên quan đến đá tảng thì tôi vừa mới thử ở đền Fushimi Inari Taisha lúc nãy rồi.

Băng qua đường hầm ngàn cổng Torii là đến đền Okusha Hohaisho. Nằm tít góc phải phía trong đền chính là hòn đá Omokaru.

Ở đó có hai chiếc đèn lồng bằng đá. Người ta sẽ đứng trước đèn lồng để cầu nguyện, sau đó nhấc hòn đá trên đỉnh đèn lên. Nếu cảm thấy hòn đá nhẹ hơn dự đoán thì điều ước sẽ thành hiện thực, còn nếu thấy nặng thì chứng tỏ bản thân cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa.

Nếu vậy thì hiện tại tôi đang có một mục tiêu rất rõ ràng. Tôi đã dồn hết tâm trí nghĩ về điều đó rồi thử nhấc lên xem sao, nhưng hòn đá lạnh ngắt và cứng ngắc ấy lại nặng một cách khủng khiếp.

Một hòn đá nặng đến thế thì làm sao mà thấy nhẹ cho được. Hay là chỉ có mỗi mình tôi mới thấy nó nặng đến mức đó nhỉ? Bằng chứng là ba người kia dù có chút chật vật nhưng ai nấy đều nhấc bổng được hòn đá lên. Tôi thầm nghĩ trong lòng, từ giờ xin chừa mấy hòn đá ra.

Khu vực đài ngắm cảnh nổi tiếng của chùa Kiyomizu quả nhiên đông nghẹt khách thập phương, có lẽ vì đang đúng vào mùa ngắm lá đỏ.

Cảm giác như đến đây chỉ để ngắm biển người khiến tôi có chút ngán ngẩm, nhưng khi tận mắt chứng kiến khung cảnh từng xuất hiện trên TV hay phim truyền hình, tâm trạng tôi vẫn không khỏi phấn khích. Satou có vẻ cũng hào hứng lắm, cậu ấy cứ chụp ảnh liên tục.

Sau khi đi qua chính điện, chúng tôi rẽ xuống dốc Sannenzaka theo một con đường khác với lúc đi lên để xem đồ lưu niệm. Đúng như lời Satou nói, đây là khu vực tập trung nhiều hàng quán nhất. Nào là những món đồ lưu niệm nhỏ xinh, đồ thủ công bằng vải lụa, đồ gốm sứ, cho đến những cửa tiệm bày bán đủ thứ đồ linh tinh lộn xộn chẳng rõ là gì. Các cửa hàng nằm san sát nhau, nhìn mãi mà không thấy chán.

"A, đây rồi đây rồi!"

Trong lúc tôi đang đứng so sánh mấy hộp bánh Nama Yatsuhashi, Yoshii lách qua đám đông ngột ngạt, vừa vẫy tay rối rít vừa tiến lại gần. Nhìn vẻ mặt hớn hở của cậu ta, chắc hẳn kết quả bói tình yêu khả quan lắm đây.

Tôi vừa nghĩ vậy thì Yoshii lại mở miệng nói về một chủ đề hoàn toàn khác.

"Mấy người nhìn này nhìn này. Tôi mới tậu ở cái tiệm đằng kia đấy!"

Yoshii cười hì hì đầy đắc ý, rồi chìa ra món đồ nãy giờ cậu ta vẫn giấu nhẹm sau lưng.

Là một thanh kiếm gỗ.

Nhìn từ góc độ nào đi chăng nữa thì nó vẫn là một thanh kiếm gỗ.

"Yoshii..."

Cả nhóm nhìn Yoshii bằng vẻ mặt cạn lời.

Chẳng hiểu sao bọn con trai đi dã ngoại kiểu gì cũng phải vác theo một thanh kiếm gỗ cho bằng được. Tại sao bọn họ lại có thể nướng sạch số tiền tiêu vặt quý giá vào một thanh kiếm gỗ mà có lẽ cả đời này chẳng mấy khi dùng đến cơ chứ?

"Ủa, gì vậy? Cái bầu không khí này là sao?"

Thấy Yoshii ngơ ngác nhìn quanh, Satou lên tiếng.

"...Mà thôi, hồi đi dã ngoại năm tiểu học tôi cũng từng mua một cây."

Hóa ra cậu ấy cũng cùng một giuộc.

"Thật á! Khá lắm, thành viên câu lạc bộ Kendo!"

Yoshii bắt chước dáng điệu dắt kiếm gỗ ngang hông, rồi vung tay rút kiếm ra đánh vút một cái.

"Uoooo, ăn đòn đi lớp trưởng! Bí kiếm thức thứ nhất: Homuradama!"

Đáp lại, Satou cũng rút phắt chiếc ô che nắng đang cắm bên hông balo ra, miệng còn tự lồng tiếng "Xoẹt" rõ to. Có vẻ cậu ấy đang coi chiếc ô là thanh kiếm của mình.

"Hừ. Ta không có kiếm để vung với bọn nghiệp dư! Ryuutsuisen Zan!"

"Xạo vừa thôi, bà định lấy mạng tôi luôn đấy à!"

Chẳng biết hai người họ đang bắt chước bộ anime nào nữa. Trong lúc tôi còn đang đứng ngớ người, chẳng thể bắt nhịp nổi với màn kịch nhỏ của hai người kia thì Sanada đã lên tiếng bắt chuyện.

"Aikawa thì sao? Cậu có định mua gì không?"

"Mua giờ lại phải xách lỉnh kỉnh, chắc tôi chưa mua đâu. Để ngày mốt rồi mua một thể."

"Vậy à. Chắc tôi cũng chỉ ngắm nghía trước thôi."

Quà lưu niệm cho bố mẹ là khoản bắt buộc rồi, còn ông bà sống ở xa thì chắc để dịp khác cũng được. Cơ mà tôi lại được mẹ đưa cho một khoản tiền tiêu vặt riêng để dùng trong chuyến dã ngoại này. Thế nên, để lấy lòng mẹ, tốt nhất là tôi vẫn nên mua một món gì đó mang về.

Sanada đang chăm chú ngắm nghía mấy chiếc gác đũa đủ màu sắc.

"Tôi nói cái này nghe hơi kỳ lạ một chút nhé."

"Chuyện gì cơ?"

Tôi hờ hững hỏi ngược lại, mắt vẫn đang dán vào một kệ hàng khác.

"Tôi cứ nghĩ là... mọi thứ đã kết thúc rồi cơ."

"Kết thúc á? Cái gì cơ?"

"Cuộc đời của tôi."

Tôi có cảm giác như mọi âm thanh đang dần lùi xa khỏi mình.

Tôi rụt rè đưa mắt nhìn sang, nhưng Sanada không hề nhìn về phía tôi.

"Giờ nghĩ lại, trả thù tiền bối Haya...se xong, rồi tôi định làm gì tiếp theo, chính tôi cũng chẳng biết nữa. Ngu ngốc thật đấy."

Sanada cười khổ. Bờ vai cậu ấy run lên gượng gạo, trông đến là xót xa.

"Bên trong lồng ngực cứ như biến thành một khoảng không trống rỗng vậy." Nghe Nao kể lại, hình như Aki đã nhận xét về Sanada như thế.

Sanada đến tận bây giờ vẫn hoàn toàn trống rỗng. Tôi chợt có cảm giác như vậy.

"Lúc nghe tin Aki đối đầu và đánh bại tiền bối Hayase, tôi thấy cứ như chuyện ở một thế giới xa xôi nào đó vậy. Chẳng thấy vui vẻ gì sất, chỉ cảm thấy đó là chuyện chẳng liên quan gì tới mình. Tôi vẫn chẳng buồn cất bước đến trường."

Tiếng cười lớn có vẻ là của Yoshii vang lên, lấn át đi những lời độc thoại cuối cùng của Sanada. Chúng tôi, những kẻ đang đứng lặng lẽ bên trong cửa hàng, và thế giới bên ngoài kia, dường như bị chia cắt bởi một khoảng cách vời vợi.

"Tôi cứ nghĩ là, bản thân mình sẽ giống như một tờ giấy bị gấp nếp. Cứ thu mình nhỏ lại, nhỏ dần lại trong góc phòng... rồi cuối cùng tan biến đi mà chẳng một ai hay biết."

Không kìm lòng được, tôi cất tiếng hỏi.

"Cậu có hối hận... vì đã đến trường không?"

"Không hề."

Sanada ngoảnh lại, nụ cười rạng rỡ khoe hàm răng trắng bóc hệt như một cậu thiếu niên.

"Tôi không xạo đâu. Đến được đây thật tốt. Cả việc đi học, lẫn chuyến dã ngoại này nữa."

Bốn mắt nhìn nhau, tôi mới chợt nhận ra. Hình như Sanada đã cắt tóc trước chuyến đi. Dưới phần mái được tỉa ngắn đi đôi chút, nụ cười của cậu ấy không còn vương lại chút bóng tối u ám nào.

Cậu ấy đang cố gượng ép bản thân để tôi khỏi bận lòng, hay đó thực sự là những lời từ tận đáy lòng? Chẳng thể phân định rõ, tôi khẽ mở lời.

"Sẽ có mà. Chắc chắn là sẽ có những chuyện vui vẻ."

Lồng ngực khẽ nhói lên vì thốt ra những lời vô trách nhiệm, tôi vẫn nói tiếp.

"Tôi nghĩ là... sẽ còn rất nhiều điều vui vẻ đang chờ đợi cậu đấy."

Liệu Sanada có nhận ra không nhỉ? Rằng lời thì thầm ấy vốn dĩ chẳng phải dành cho cậu, mà là dành cho chính bản thân tôi, một kẻ còn trống rỗng hơn cậu gấp trăm ngàn lần.

Sanada chậm rãi gật đầu, nụ cười trên môi cậu ấy cũng tan biến tựa như một ảo ảnh.

"Đúng vậy nhỉ, với những kẻ như chúng ta..."

Nói đến đó, Sanada chợt im bặt. Tôi lờ mờ đoán được những lời cậu ấy định nói tiếp theo.

"...Cơ mà nhắc mới nhớ, quà lưu niệm ở Kyoto thì có món gì nổi tiếng nhỉ?"

Tôi vờ hỏi một câu bâng quơ để đánh trống lảng sang chuyện khác.

Chắc do tôi chuyển chủ đề hơi đường đột nên Sanada ngớ người ra mất một nhịp, nhưng rồi cậu ấy cũng nhanh chóng hùa theo.

"Ưm. Đồ trang trí, hay là quạt giấy chăng?"

Cơ mà mấy món đồ trang trí hay đồ dùng hằng ngày, nếu không hợp gu người nhận thì đúng là thảm họa. Thà mua đồ ăn thức uống dùng xong là hết còn hơn, nghĩ vậy chắc là do cái tính sợ phiền phức của tôi mà ra.

Nếu là bé Ricchan thì chắc tặng gì em ấy cũng thấy thú vị và vui vẻ đón nhận thôi. Hình ảnh nụ cười của cô bạn nhỏ thua tôi một tuổi chợt hiện lên trong tâm trí, khiến khóe môi tôi bất giác cong lên.

Hồi tiểu học, Ricchan rất thích sưu tầm ngọc Magatama để trang trí trong phòng, không biết bây giờ em ấy còn giữ cái sở thích đó không nhỉ. Nếu tìm được viên ngọc Magatama nào đẹp đẹp mua về làm quà, có khi ẻm lại thích mê cũng nên.

"Nếu là bánh kẹo thì chắc chắn phải là Nama Yatsuhashi rồi nhỉ? Với lại mấy món làm từ matcha nữa..."

Sanada có vẻ vẫn đang suy nghĩ rất đỗi nghiêm túc.

"Nhắc mới nhớ, mấy món đặc sản nổi tiếng của Kyoto, tôi cũng mù tịt luôn."

"À há."

Tôi gật gù đồng tình.

"Nhưng mấy món như đậu phụ luộc Yudofu hay váng đậu Yuba cũng khá nổi tiếng mà."

"Đúng ha. Còn có cả Obanzai nữa."

"Obanzai là cái gì cơ?"

"Kiểu như, một bữa ăn mà cậu có thể thưởng thức rất nhiều loại thức ăn kèm khác nhau ấy."

"Ý cậu là ăn buffet á?"

"Hả," Sanada bối rối ra mặt.

"Buffet... sao? Cái đó thì..."

Rõ ràng tôi chỉ định hỏi bâng quơ thôi, thế mà Sanada lại bắt đầu tự vò đầu bứt tai suy nghĩ nữa rồi.

Chẳng biết là do hóng hớt được cuộc trò chuyện của chúng tôi, hay đơn giản là vì vừa thua trận quyết đấu nên rảnh rỗi sinh nông nổi, Yoshii từ bên ngoài cửa hàng lững thững bước tới.

"Cái đồ dân tỉnh Shizuoka chỉ có mỗi núi Phú Sĩ làm vốn, đừng có đứng đó mà anti Kyoto. Cẩn thận bị dân ở đây lấy quạt giấy đâm cho bây giờ."

Miệng cậu ta đang nhồm nhoàm nhai thứ gì đó, một tay thì nắm chặt tờ giấy gói đồ ăn.

"Cái gì đấy. Bánh Croquette à?"

"Dạ dày của học sinh lúc đi dã ngoại là vô cực đấy nhé!"

Chẳng hiểu cậu ta đang lảm nhảm cái gì, nhưng ý đồ thì tôi cũng lờ mờ đoán được.

"Ư, toang rồi. Tại cậu mà tôi sắp béo lên rồi đây này, Yoshii."

Sato quay lại, miệng cũng đang gặm bánh croquette. Có vẻ cậu ấy bị Yoshii lây thói ăn uống rồi.

Mùi đồ chiên thơm lừng kích thích vị giác cứ lảng vảng quanh mũi. Quả thực một sự cám dỗ tàn nhẫn ngay trước bữa trưa. Nhưng nếu giờ ăn bánh croquette, lát nữa lên xe buýt tôi sẽ chẳng còn bụng dạ nào nhét nổi hộp bento nữa. Sống chung với cái dạ dày này bao năm nay, tôi thừa biết sức chứa của nó đến đâu.

"Aa thiệt tình, về nhà chắc phải ráng ăn kiêng thôi. Tháng sau có đại hội thể thao rồi."

Nghe vậy, tôi mới sực nhớ ra sắp tới có sự kiện như thế.

Ký ức trong tôi khá mơ hồ. Lý do rất rõ ràng. Năm ngoái, tôi đâu có tham gia đại hội thể thao.

Nhưng trên danh nghĩa, Aikawa Sunao đã tham gia. Môn thi đấu hình như bóng chuyền. Nghe nói cậu ấy chơi khá nổi bật, đến mức bạn bè lớp khác còn bàn tán xôn xao.

"Năm nay thi môn gì thế?"

Thấy tôi chủ động hỏi thêm, Sato có vẻ khá ngạc nhiên. Cậu ấy tròn xoe mắt, nhưng vẫn nhiệt tình giải thích.

"Nam thi bóng đá với bóng rổ, còn nữ thi bóng mềm với bóng ném."

Tôi thầm cân nhắc trong đầu. Bóng mềm chắc chắn không kham nổi rồi. Dùng phương pháp loại trừ, lựa chọn duy nhất chỉ còn lại bóng ném.

"Sanada chắc lại chọn bóng rổ hả?"

Đang mải suy tính, giọng nói của Yoshii vang lên làm tôi giật mình bừng tỉnh.

Giờ đâu phải lúc lo nghĩ cho bản thân. Ngay khoảnh khắc nghe tin nam sinh thi bóng rổ, đáng lẽ tôi nên nghĩ đến Sanada đầu tiên.

Mặc kệ tôi đang thấp thỏm trong lòng, Sanada khoanh tay, khẽ nghiêng đầu.

"Tính sao đây ta. Tôi cũng chưa nghĩ ra cụ thể nữa."

Bản thân Sanada chắc cũng chưa nắm rõ thông tin về các môn thi đấu. Bị hỏi bất chợt thế này, cậu ấy chưa kịp sắp xếp suy nghĩ cũng phải.

"Vậy à. Thật ra tôi cũng chưa quyết định xong."

Yoshii có vẻ không định gặng hỏi thêm, chủ đề về đại hội thể thao cứ thế trôi qua. Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Xử lý xong chiếc bánh croquette, Yoshii vo tròn tờ giấy gói rồi ném tọt vào thùng rác. Cậu ta nhếch đôi môi bóng nhẫy dầu mỡ lên cười, chưa kịp đoán xem cậu ta định giở trò gì...

"Aikawa này, tiện thể rủ luôn cả lớp trưởng. Ngày mai hai người có muốn thuê Kimono mặc thử không?"

"Không."

"Đương nhiên không rồi. Lạnh chết đi được. Hơn nữa 'tiện thể' mang ý gì hả? Với lại thứ cậu muốn ngắm vốn dĩ bộ đồ hầu gái cơ."

Bị Sato tuôn một tràng vặn vẹo không trượt phát nào, Yoshii vẫn chẳng hề nao núng.

"Sức hấp dẫn của đồ hầu gái với Kimono khác nhau hoàn toàn nhé. Thôi bỏ đi, tôi với Sanada sẽ tự mặc vậy."

"Hả? Tôi á?"

Tự dưng bị vạ lây, Sanada ngơ ngác ra mặt. Yoshii mặc kệ sự đời, cứ thế bá cổ khoác vai Sanada.

"Được mà, sẽ thành kỷ niệm tuyệt vời có một không hai trong đời đấy. Đã cất công đi thì không chỉ mặc kimono mà tớ còn muốn làm tóc nữa. Tóc này á, tóc này á, ta định lấy làm tóc giả đó! Kiểu vậy."

"Cái đó là gì vậy?"

"Lời thoại của bà lão trong 'Rashomon' đó!"

À, tôi nhớ ra rồi. Tôi nhớ là đã từng học qua trên lớp.

"Chính xác thì phải là 'nhổ mớ tóc này', cơ. Với lại từ gốc dùng là tóc độn chứ không phải tóc giả."

"Này nhé, này nhé, ta nghĩ là đừng có bận tâm mấy chuyện vặt vãnh đó."

Dù bị Sato sửa lưng, Yoshii vẫn chẳng mảy may bận tâm.

Sau đó, như chợt nhớ ra điều gì, cậu ta làm điệu bộ ngó nghiêng dáo dác xung quanh.

"Mà nhắc mới nhớ, Rashomon có ở quanh đây không nhỉ? Bối cảnh của nó là ở Kyoto phải không? Nếu đi xem được thì tớ cũng muốn tận mắt nhìn thử xem sao."

"Bây giờ không còn đâu. Nghe nói nó từng nằm ở khu vực đường Senbon của thành phố Kyoto hiện nay, giờ chỉ còn lại một cái gọi là Di tích Rashomon thôi."

"Đường Senbon á? Người Kyoto thích từ 'Senbon' đến mức nào vậy?"

"Này, Yoshii. Buông tớ ra được rồi đấy..."

Sanada, người đang bị khoác vai ép buộc, lên tiếng than vãn.

Tôi nhìn hai cậu con trai đó bằng ánh mắt cạn lời.

"Tổ mình cứ xàm xí sao ấy nhỉ."

"Đúng vậy. Dù sao thì," Sato ngập ngừng, ghé sát mặt lại gần. "Là Pocky ngược mà lị."

"...Phụt."

Không ngờ chuyện đó lại bị đào lại ở đây, tôi bật cười như bị nấc cụt.

Sato cười đắc ý như thể vừa làm được vố lớn, Yoshii hùa theo trêu chọc, còn Sanada thì hạ khóe mày xuống trông có vẻ vui vẻ.

Tôi bâng quơ đưa mắt nhìn quanh các thành viên trong tổ.

Không biết ba người kia nghĩ thế nào... nhưng ở cùng nhau với đội hình bốn người này, tôi cảm thấy rất thoải mái.

Mấy đứa cũng là Doppelganger à?

Tiền bối Mochizuki vừa hỏi vậy, chưa để chúng tôi kịp đáp lời đã nói tiếp.

"Thế, trong hôm nay có về lại Shizuoka không?"

Fujinomiya tất nhiên cũng nằm trong tỉnh, nhưng trong trường hợp này là chỉ thành phố Shizuoka. Theo nghĩa hẹp hơn, nhiều người chỉ gọi khu vực quanh ga Shizuoka là Shizuoka.

Khi chúng tôi bảo rằng có dự định tìm chỗ ngủ lại đâu đó nhưng vẫn chưa chốt được nhà nghỉ, tiền bối Mochizuki lộ vẻ cạn lời rồi bỏ lại một câu: "Nếu vậy thì bốn giờ chiều tập trung trước bãi đỗ xe nhé," rồi rời đi.

"Tập trung... nghĩa là sao nhỉ?"

"Ai biết."

Dù giải thích quá thiếu sót, nhưng có lẽ ý anh ấy là muốn dành thời gian để nói chuyện về câu hỏi lúc nãy. Nếu phớt lờ thì hậu quả sau đó khá đáng sợ, nên chúng tôi quyết định ghim lời của tiền bối Mochizuki vào lòng.

Mang theo cảm giác hoang mang như bị hồ ly che mắt, tôi và Aki-kun thưởng thức buffet ở nhà hàng nông trại, chơi đùa với bầy cừu được chăn thả, trải nghiệm vắt sữa bò, và mua bánh phô mai làm quà lưu niệm cho Ricchan.

Thực ra lúc đi dạo quanh nông trại, chúng tôi đã bắt gặp tiền bối Mochizuki đang cho thỏ và chuột lang ăn. Đúng như những gì tôi cảm nhận được lúc làm bơ, có vẻ như tiền bối cũng đang tận hưởng trọn vẹn thú vui ở trang trại theo cách riêng của mình.

Thế thì tốt quá rồi, nhưng vì cảm nhận được luồng sát khí "đừng có bắt chuyện" tỏa ra từ bóng lưng anh ấy, nên mỗi lần như vậy chúng tôi đều khéo léo giữ một khoảng cách nhất định. Đúng kiểu người quân tử không chuốc lấy hiểm nguy.

Thế nhưng, lúc tiền bối thử thách cưỡi ngựa, Aki-kun lại nấp dưới bóng cây lén quay video lại. Aki-kun đúng là kiểu người thích đâm đầu vào chỗ nguy hiểm.

Thời gian cứ thế trôi qua, đến bốn giờ chiều. Khi chúng tôi tiến về phía bãi đỗ xe, tiền bối Mochizuki đã đứng đợi sẵn gần tấm biển hiệu của trang trại.

Tôi nuốt nước bọt cái ực. Những điều cần truyền đạt đã được quyết định xong xuôi. Đó cũng là chuyện tôi đã bàn bạc với Aki-kun trong lúc đi dạo quanh trang trại.

Sự việc đã đến nước này, có giấu giếm cũng chẳng ích gì.

"Tiền bối Mochizuki, dạ..."

"Đợi đã, Aikawa."

Thế nhưng, tiền bối Mochizuki đã giơ một tay lên cản tôi lại khi tôi vừa định lên tiếng.

Chẳng phải anh ấy định tiếp tục câu chuyện ở đây sao? Đang lúc tôi còn thấy khó hiểu, một chiếc ô tô màu trắng tiến vào bãi đỗ xe một cách đầy phong độ.

Cửa kính bên ghế phụ hạ xuống, một bà lão mặc chiếc áo khoác cardigan họa tiết hoa ló mặt ra.

"Để cháu đợi lâu rồi, Shun-chan."

"Dạ không, cháu chẳng đợi chút nào đâu ạ."

Mái tóc bạc nhuộm tươm tất, đôi mắt tròn xoe cùng nét mặt hiền từ. Khi bà mỉm cười, cơ mặt tôi cũng bất giác giãn ra theo. Bà là một người phụ nữ mang lại cảm giác an tâm và rạng rỡ đến thế.

Xâu chuỗi lại những gì tiền bối Mochizuki vừa kể, lẽ nào người này chính là người đã nuôi nấng tiền bối Ryou?

Sau khi mỉm cười nhìn tiền bối Mochizuki, bà quay sang nhìn chúng tôi đang đứng phía sau với cùng một nét mặt.

"Mấy đứa nhỏ này là ai đây?"

"Tụi nó là hậu bối của cháu với Ryou. Mấy đứa diễn kịch mà hôm qua cháu kể đó ạ."

"A! Ông lão với bà lão hả? Hay là ngài Hữu đại thần Abe?"

"Không có Hữu đại thần Abe đâu ạ. Tụi nó hình như vẫn chưa tìm được chỗ trọ."

"Ây da. Vậy thì đến nhà bà ngủ lại đi."

Đến lúc này tôi mới sực tỉnh.

Mọi chuyện diễn ra cái vèo, ngoảnh đi ngoảnh lại đã chốt xong chỗ ngủ đêm nay. Dù rất biết ơn lời đề nghị này, nhưng đường đột kéo đến nhà người ta thế này thì đúng là làm phiền chứ còn gì nữa.

Hơn nữa, tôi cũng chẳng biết phải cư xử thế nào với bố mẹ của tiền bối Ryou. Đang lúc bối rối, tôi rụt rè lên tiếng định từ chối.

"Dạ, nhưng mà..."

"Không sao đâu, đừng có ngại. Xe hơi chật chút nhưng mấy đứa cứ lên ghế sau ngồi đi."

Đang lúc khó xử quay sang nhìn, tôi thấy một Aki-kun chẳng biết sợ là gì dường như đã chuẩn bị sẵn tinh thần từ đời nào, cậu ấy đang cúi chào lịch sự y như người lớn.

"Vậy tụi cháu xin phép nhận lòng tốt của bà và làm phiền gia đình ạ."

Ngẩng đầu lên, Aki-kun thì thầm bằng chất giọng chỉ đủ để mình tôi nghe thấy.

"Cứ đến thử xem sao, Nao."

Aki-kun đã nói vậy rồi thì tôi cũng chẳng còn lý do gì để cố chấp từ chối nữa.

Nối gót tiền bối Mochizuki chui vào băng ghế sau, tôi nhìn thấy một ông lão với khuôn mặt cau có đang ngồi ở ghế lái.

Ông mặc chiếc áo polo màu xanh navy, cổ quấn một chiếc khăn lông màu trắng. Tôi khẽ cúi đầu chào qua gương chiếu hậu, nhưng ánh mắt sắc lẹm ấy chỉ liếc nhìn tôi đúng một cái rồi thôi.

Bên trong chiếc xe trống trơn gần như chẳng để đồ đạc gì, chúng tôi bắt đầu giới thiệu bản thân một cách ngắn gọn. Nói là vậy, nhưng người cho chúng tôi biết tên của ông lão... ông Yutaka, lại là bà Taeko ngồi bên cạnh, nên tôi vẫn chưa được nghe giọng ông Yutaka lấy một lần.

Một bà Taeko với bầu không khí hiền hòa, hoàn toàn trái ngược với ông Yutaka có khuôn mặt nghiêm nghị. Hai vợ chồng ông bà với khuôn mặt và đôi bàn tay sạm nắng, trông có vẻ trạc độ đầu sáu mươi.

Mùi hương lạ lẫm bên trong xe khiến tôi cảm thấy hơi bất an. Thấy tôi cứ bồn chồn nhấp nhổm đổi tư thế ngồi liên tục, chẳng biết Aki-kun có nhận ra không, nhưng cậu ấy đã luồn tay ra sau chiếc ba lô và khẽ nắm lấy tay tôi.

Tiền bối Mochizuki có vẻ đang kể cho hai ông bà nghe về vở kịch "Tân dịch Chuyện ông lão đốn tre". Bầu không khí trong xe vô cùng cởi mở, hầu như chỉ có tiền bối Mochizuki và bà Taeko trò chuyện với nhau. Tôi vừa cảm nhận hơi ấm từ bàn tay đang đan vào nhau, vừa thi thoảng hùa theo vài câu, ánh mắt lơ đãng ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài qua lớp cửa kính.

Một trang trại khác tên là Milk Land, những đàn bò thong dong gặm cỏ trên thảo nguyên chìm trong ráng chiều. Xa xa là những dãy núi nhuộm sắc đỏ ối cùng ruộng đồng trải dài ngút tầm mắt. Fujinomiya vẫn còn vô vàn những nơi mà tôi chưa từng biết đến.

Xe chạy chừng mười lăm phút thì rẽ vào một con đường nhánh nhỏ hẹp.

Nằm cạnh ngôi nhà trệt là một cái gara đủ sức chứa hai chiếc ô tô. Chiếc xe đỗ vào khoảng trống bên trái. Bên trong cái gara bằng gỗ ấy có một chiếc xe tải nhỏ, cùng với những loại máy móc và dụng cụ chẳng biết gọi tên là gì được dựng sát vào tường.

Chúng tôi nói lời cảm ơn rồi lần lượt bước xuống xe, bắt đầu từ Aki-kun. Vừa ra khỏi gara, đập vào mắt chúng tôi là một mảnh ruộng trải rộng ngay phía trước.

Tôi chăm chú nhìn khung cảnh ấy như để xác nhận lại điều gì đó.

"Chỗ này là..."

Mảnh ruộng tắm mình trong ánh hoàng hôn được vun luống vô cùng tươm tất, những tán lá xanh um tùm đang đung đưa trong gió như nhảy múa. Thế nhưng, dù nhìn ngang ngó dọc thế nào, đó cũng không phải là loại rau củ được vẽ trong bức tranh của tiền bối Ryou...

"Bắp thì thu hoạch hồi tháng Bảy rồi. Chỗ kia là khoai tây với củ cải trồng vụ thu đấy."

Thấy tôi đứng ngẩn người ra đó, ông Yutaka từ phía sau cất giọng giải thích.

"Trồng trọt cho vui thôi, ruộng cũng chỉ rộng chừng một sào. Thằng Ryou vẽ tranh hơi làm quá lên rồi."

Tôi ngoảnh mặt lại, bắt gặp ông Yutaka đang nở một nụ cười hiền hậu.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy nụ cười ấy, một cảm giác chân thực chợt dâng trào và lấp đầy lồng ngực tôi.

Không sai vào đâu được. Hai người họ đích thị là những người cưu mang tiền bối Ryou được vẽ trong bức tranh. Người đã nuôi nấng một tiền bối ngang bướng, hơi khó chiều, nhưng lại dịu dàng hơn bất kỳ ai, chính là bà Taeko và ông Yutaka.

Chắc gần đây có con sông chảy qua, tiếng nước róc rách không ngừng vang lên. Tôi vừa lắng tai nghe âm thanh ấy, vừa bước đi thật chậm, như muốn cảm nhận rõ mặt đất phẳng lặng dưới lòng bàn chân.

Đón chúng tôi là tấm bảng tên treo chữ Mori.

Chắc đây thuộc kiểu nhà Nhật Bản mang nét đẹp hoài cổ. Bầu không khí nơi này rất giống nhà ngoại của Sunao, làm tôi bất giác trào dâng cảm giác hoài niệm.

Mở cánh cửa lùa, bà Taeko bước qua bậc thềm rồi bật đèn sáng. Trên bức tường ố màu thời gian ở lối vào, bức tranh màu nước tiền bối Ryou vẽ trong giờ mỹ thuật được đính ngay ngắn bằng đinh ghim.

Nhận ra ánh mắt của tôi, bà Taeko lên tiếng giải thích.

"Hồi đám tang, giáo viên trong trường mang đến đấy. Bà nhận lại qua tay vợ chồng con trai."

"...Ra vậy ạ."

Không chỉ có mỗi bức đó. Dọc hành lang, tranh của tiền bối Ryou cũng được dán kín mít.

Phần lớn gồm tranh vẽ thiên nhiên tươi đẹp, núi Phú Sĩ ngày đông, thác nước huyền ảo, hay những bức họa bình dị phác lại một góc ven đường, tất cả đều được tô điểm rực rỡ bằng chì màu và màu nước.

Cảnh bò gặm cỏ hay cừu ngủ trưa có lẽ được vẽ khi mang giấy và khung tranh ra tận trang trại. Từng bức tranh với nét cọ vụng về hơn hiện tại đều mang đậm hơi thở của tiền bối Ryou thuở ấu thơ.

Vài bức trong số đó còn đính kèm những mẩu giấy nhỏ dán bằng hồ. Trên đó không chỉ ghi tên trường, tên người vẽ, đi kèm những chiếc sticker vàng bạc lấp lánh mờ ảo, ghi nhận thành tích đoạt giải thưởng nào đó. Những bức tranh chẳng cần lồng khung cầu kỳ ấy đã hòa quyện, trở thành một phần của ngôi nhà này.

Khắp mọi ngóc ngách, dường như tiền bối Ryou đang mỉm cười.

Dấu ấn của chị ấy hiện diện rõ nét hơn hẳn những gì người ta hay gọi là hơi ấm sinh hoạt, ngập tràn hình bóng tiền bối Ryou đến mức khiến tôi thấy ngột ngạt khó thở.

Cả ngôi nhà ngập tràn cảm giác như thể chỉ cần cửa chính mở ra lần nữa, chị ấy sẽ bước vào ngay lập tức. Hay chỉ cần rẽ qua góc hành lang, cánh cửa kéo fusuma sẽ vang lên tiếng động, rồi một nụ cười đầy cuốn hút sẽ bất thình lình ló rạng. Chỉ có một điều kỳ lạ duy nhất, tất cả chúng tôi, những người đang bước đi trên dãy hành lang này, đều biết rõ bản thân không bao giờ có thể gặp lại tiền bối Ryou được nữa.

"Không có tranh sơn dầu nhỉ."

Aki-kun khẽ buột miệng. Tôi chỉ chợt nghĩ "nhắc mới nhớ", nhưng bà Taeko không hề bỏ sót câu nói ấy.

"Bà từng bảo con bé rồi. Cần dụng cụ gì bà sẽ mua cho, cứ thử vẽ xem sao."

"Tiền bối Ryou trả lời sao ạ?"

"Vì chẳng biết cuộc sống hiện tại sẽ kết thúc lúc nào... nên con bé bảo sẽ không vẽ tranh sơn dầu, thứ đòi hỏi nhiều thời gian đâu."

Cả tôi và Aki đều lặng người. Bà Taeko không hề ngoảnh lại lấy một lần.

Đi ngang qua bức tường mang những gam màu nhạt, bà Taeko dẫn đường đi trước.

Hành lang gỗ phát ra những tiếng cọt kẹt. Ngày thứ ba của chuyến dã ngoại, theo lịch trình chắc chắn là sẽ đi tham quan thành Nijo. Tôi chợt nghĩ đến hành lang chim oanh kêu, thứ hẳn đang vang lên dưới gót chân của Sunao.

Phòng khách mà chúng tôi được dẫn vào nối liền với phòng ăn. Cả hai nơi đều có nhiều đồ đạc và hơi lộn xộn, nhưng lại là một căn phòng kiểu Tây toát lên hơi ấm của cuộc sống thường nhật.

Ở giữa phòng khách, trên chiếc bàn kính có đặt một khay đựng điều khiển. Trên tấm thảm trải sàn nơi đặt hai chiếc ghế bệt cạnh nhau, có in hình những chú thỏ rừng đang tung tăng chạy nhảy trên cánh đồng.

Ngay phía trên tivi có treo một cuốn lịch bóc từng ngày. Và nằm sát bức tường cạnh cửa sổ là một bệ thờ nhỏ. Nếu chỉ vô tình liếc qua, nó trông chẳng khác gì một chiếc hộp gỗ xinh xắn, nhưng đôi mắt tôi lại nhận ra rõ ràng đó là một bệ thờ.

Trong chiếc bình hoa nhỏ có cắm những bông cúc bướm màu đỏ và hồng xinh xắn. Trong lớp tro của lư hương, phần chân của nén nhang đã cháy hết vẫn còn lấp ló.

Trên bệ thờ không có khung ảnh. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm một chút vì điều đó. Bởi tôi nghĩ, nếu bây giờ nhìn thấy khuôn mặt của tiền bối Ryou, tôi sẽ quên mất đây là nhà của một người mới gặp lần đầu mà bật khóc nức nở mất.

"Nếu được, hai cháu chắp tay viếng con bé nhé?"

Nghe bà Taeko nhẹ nhàng cất lời, tôi chậm rãi gật đầu. Tiền bối Mochizuki và ông Yutaka có lẽ đã sang phòng khác nên không thấy bóng dáng đâu.

Tôi ngồi quỳ gối ngay ngắn trên tấm nệm. Quẹt diêm, rồi thắp sáng ngọn nến trên chân nến.

Dùng dùi gõ nhẹ vào chiếc chuông gia trì, ngay cả khi âm vang trong trẻo đã dứt, tôi vẫn chắp tay tĩnh lặng thêm một lúc lâu.

Đổi chỗ cho tôi, Aki cũng cầu nguyện trước bệ thờ không có bình tro cốt theo cách tương tự. Tỏa ra mùi hương đàn hương thoang thoảng chút ngọt ngào, làn khói nhang chầm chậm bay lên tận trần nhà. Rồi cứ thế quẩn quanh, chẳng thể bay cao hơn được nữa.

"Thực ra, bà đã muốn lập mộ cho con bé ở ngay cạnh khu vườn cơ..."

Bà Taeko nghẹn lời.

Nếu không chôn cất tro cốt, việc lập mộ trong vườn nhà không hề bị cấm. Tuy nhiên, có lẽ vì e ngại ánh mắt của hàng xóm láng giềng nên họ không thể làm vậy. Tôi có thể cảm nhận sâu sắc sự xót xa ấy.

"Có thể hai cháu sẽ nghĩ một bà già như bà đang nói cái gì thế này... nhưng mà, ông bà ấy à. Ông bà đã coi bé Ryou như con gái ruột của mình vậy."

Giọng nói của bà Taeko khi đứng cạnh bệ thờ vang lên tĩnh lặng, đến mức chẳng làm lay động cả làn khói nhang.

"Nhà bà chỉ có một mụn con trai, nên bà thực sự rất thích con gái. Nhưng từ khi đến ngôi nhà này, bé Ryou chẳng bao giờ đòi hỏi hay nhõng nhẽo điều gì... Lúc nào ở trước mặt ông bà, con bé cũng tỏ ra đầy áy náy. Một cô bé nhỏ nhắn mà lúc nào cũng khép nép. Thú thực là bà không cầm lòng nổi. Bà cũng chẳng biết phải đối xử thế nào với một đứa trẻ có khuôn mặt giống hệt bé Suzumi nữa."

Trên gương mặt đang nhíu mày đầy đau buồn của bà Taeko, một nụ cười nhạt chợt hiện lên.

"Đúng lúc đó, ông Yutaka đã đặt những hạt giống vào bàn tay nhỏ xíu của bé Ryou. Là hạt giống cà chua bi. Dù trồng từ hạt thay vì cây giống thì vất vả lắm, nhưng bé Ryou vẫn cố gắng hết sức để chăm sóc chúng. Ban đầu là trồng trong chậu, khi cây lớn lên một chút thì chuyển ra vườn. Hôm nay tưới bao nhiêu nước thì được ạ, bón bao nhiêu phân thì tốt ạ, ngày bão thì phải làm sao ạ, khi nào thì ăn được ạ. Con bé bắt đầu nói chuyện và cười nhiều hơn. Việc đặt cái tên Ryou cho con bé cũng là vào khoảng thời gian đó... Con bé đã đỏ bừng hai má vì sung sướng, miệng cứ ríu rít 'Là tên của cháu, cái tên của riêng cháu'."

Bà Taeko nheo mắt lại, hồi tưởng về việc họ đã dần dần trở thành một gia đình như thế nào.

Tôi lặng thinh lắng nghe những lời ấy, đến một tiếng đáp lời cũng chẳng thể thốt ra.

"Bé Ryou vẽ đẹp lắm. Kể cả sau khi nhờ chính quyền địa phương can thiệp để con bé được đi học tiểu học, nó vẫn luôn vẽ những bức tranh tuyệt đẹp và hay được thầy cô khen ngợi. Nhưng có hôm, trời tối mịt rồi mà con bé vẫn chưa về, hai bác phải nhờ hàng xóm láng giềng giúp đỡ, mọi người đổ xô đi tìm khắp nơi... Rồi phát hiện ra con bé đang ở ngoài ruộng lúa cách đây một đoạn. Con bé hớn hở khoe 'Cháu thấy đom đóm bay đầy đồng nên ngồi vẽ lại, đẹp lắm ông bà ạ'. Thấy nó dễ thương quá nên cả bác lẫn bác Yutaka... muốn giận cũng chẳng giận nổi..."

Nước mắt lăn dài, hằn lên những nếp nhăn nheo nơi khóe mắt. Bà Taeko vội rút chiếc khăn tay trong túi ra thấm lên má, nhưng những giọt lệ không kìm nén được vẫn cứ tuôn thành từng dòng. Nỗi bi thương, sự dằn vặt của bà Taeko khi mất đi cả hai đứa cháu gái cứ thế trào dâng.

"Bác xin lỗi bé Ryou nhé. Cháu đâu có thích mấy chuyện sướt mướt thế này đâu nhỉ. Làm vậy thì cả bé Ryou lẫn bé Suzumi đều sẽ buồn lây mất."

Nếu là tiền bối Ryou, chị ấy sẽ nói gì nhỉ.

Có lẽ chị ấy sẽ giận vì tôi làm bà Taeko khóc. Có lẽ chị ấy sẽ ném cho tôi một ánh mắt cạn lời rồi bảo: "Này bé Nao, đừng có làm mẹ chị khóc chứ."

Tôi thực sự mong chị ấy sẽ nhìn mình bằng ánh mắt đó.

"Nhớ hai đứa quá, bé Ryou, bé Suzumi ơi. Dù chỉ một lần nữa thôi cũng được, ông bà muốn gặp lại hai đứa quá."

Ngay khoảnh khắc nghe thấy tiếng gọi tha thiết ấy, tôi cũng đã rơi lệ trong câm lặng.

Bà Taeko ôm chầm lấy tôi, nhẹ nhàng vỗ về xoa đầu tôi.

Mùi hương vương trên người bà và ông Yutaka. Mùi của đất tơi xốp và ánh nắng mặt trời mà tôi từng ngửi thấy trong xe hay trong nhà. Một mùi hương thật ấm áp.

Chắc chắn tiền bối Ryou cũng từng mang trên mình mùi hương y hệt như vậy. Chị ấy đã lớn lên và hít thở trong vòng tay ôm ấp của mùi hương này. Dẫu cho khi đóng vai Mori Suzumi, người chị ấy từ lâu đã vương một mùi hương khác.

Tiền bối Ryou. Dù tôi có thầm gọi trong lòng thì cũng chẳng có tiếng hồi đáp. Dẫu có cất thành lời thì kết quả vẫn vậy. Chị ấy đã tan biến trong phòng thể chất vào ngày hôm đó rồi.

Dẫu vậy, không có nghĩa là chị ấy đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này. Không có nghĩa là chị ấy đã bị tất cả mọi người lãng quên.

Tiền bối Ryou à. Cuối cùng thì chị cũng được về nhà rồi nhỉ.

Hướng về phía người con gái đang yên giấc, tôi khẽ khàng cất tiếng gọi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!