Tập 03

Chương 1: Bản sao, chao đảo

Chương 1: Bản sao, chao đảo

783e29cb-1b44-4d8e-bf9c-a6f4612553b8.jpg

Nơi đầu ngón tay cái đang vươn thẳng, chớm đông dường như đang đọng lại.

Chỉ cần búng nhẹ một cái, luồng khí lạnh buốt trắng xóa sẽ tràn ra, và giữa đông giá rét sẽ ập đến chỉ trong chớp mắt. Trần nhà sẽ hóa thành chiếc đèn chùm nhũ băng, còn sàn nhà là cả một sân trượt băng rộng lớn. Chiếc giường ngủ biến thành cỗ quan tài băng lạnh lẽo, đến mức ngay cả một ma cà rồng thức trắng đêm cũng phải e ngại chẳng buồn lại gần.

Ngước nhìn những tinh thể tuyết tuôn rơi, hơi thở phả ra trắng xóa, tay chân tê cóng, cả cơ thể tôi cứ thế run lên bần bật. Đến cả việc phủi đi lớp tuyết đọng trên đầu và vai cũng thật phiền phức, nên giá mà cứ thế này biến thành người tuyết luôn thì tốt biết mấy. Chỉ cần đội chiếc xô đỏ đang nằm im lìm trong nhà kho ngoài vườn lên đầu, thì dù nhìn từ góc độ nào cũng sẽ ra một bức tượng tuyết hoàn hảo.

...Nhưng một câu chuyện cổ tích mùa đông như thế sẽ chẳng bao giờ ghé thăm. Tôi bằng xương bằng thịt vẫn đang ngồi thu lu ở góc căn phòng ẩm thấp, âm ấm, tựa lưng vào tường.

Đôi chân đang duỗi thẳng của tôi để trần. Đó là vì sáng nay, Sunao đã gọi tôi ra trước khi cậu ấy kịp mang tất. Nếu không thì giờ này tôi đã đi tất rồi.

Dù Shizuoka vốn được thiên nhiên ưu ái cho khí hậu ôn hòa, nhưng bước sang tháng mười một thì trời cũng bắt đầu trở lạnh. Hôm nay trời đặc biệt se lạnh, có lẽ là do cơn mưa rả rích từ đêm qua. Nhưng ngày mai chắc chắn trời sẽ hửng nắng, và dù có lạnh đến mấy đi chăng nữa, khu vực miền trung tỉnh Shizuoka cũng hiếm khi có tuyết rơi.

Từ ngoài cửa sổ, chỉ có tiếng mưa rơi rào rào không ngớt vọng vào.

Tôi chẳng xem ứng dụng thời tiết hay bản tin dự báo nào cả, nên chiều nay trời sẽ ló dạng tia nắng, hay sẽ đổ mưa tầm tã, hay sấm chớp đùng đùng, tôi hoàn toàn mù tịt.

Mà dù chẳng biết gì thì chỉ cần ở lỳ trong phòng cũng chẳng sao. Trừ phi có thiên thạch rơi từ trên trời xuống làm sập mái nhà, bằng không thì cơ thể này sẽ chẳng bao giờ bị những hạt mưa lạnh lẽo kia hắt trúng.

Bản sao của Aikawa Sunao. Một kẻ thế thân tiện lợi.

Những ngày tháng được sống như một nữ sinh trung học bình thường của tôi đã kết thúc một cách chóng vánh.

Đúng như những gì đã tuyên bố, năm ngày trước... kể từ thứ Sáu ngày 5 tháng 11, Sunao đã bắt đầu đi học lại.

Chỉ có một điều khác biệt duy nhất so với thường lệ. Đó là Sunao bắt đầu gọi tôi ra ngay cả trong lúc cậu ấy đang ở trường.

Thứ Bảy và Chủ Nhật vì có nguy cơ chạm mặt bố mẹ nên tôi vẫn không được gọi ra như trước giờ. Thế nhưng, từ sáng đến chiều các ngày trong tuần, chẳng hiểu sao tôi lại phải lưu lại trên trần thế.

Giống như một con chó giữ nhà. Hoặc như một bức tượng gấu khắc gỗ. Hay như một chú chim bị nhốt trong lồng mất đi tự do.

Trong suốt khoảng thời gian đó, Sunao chẳng hề ra lệnh gì cho tôi cả. Cậu ấy mặc đồng phục, cất tiếng "Con đi đây", còn tôi trong bộ dạng y hệt thì chỉ biết im lặng đứng nhìn cậu ấy rời đi. Chỉ có vậy thôi.

Vài phút, vài chục phút, hay có lẽ là lâu hơn thế nữa, từ dưới sân lẫn trong tiếng mưa rào là tiếng gạt chân chống xe đạp. Nhìn bóng lưng trùm kín chiếc áo mưa màu kem ấy, tôi chẳng thể phân biệt nổi đó có thực sự là Sunao hay không, chỉ thấy người đó leo lên chiếc xe đạp màu xanh ngọc rồi thoắt cái đã khuất bóng đằng xa.

Đứng từ cửa sổ dõi theo toàn bộ quá trình ấy, thế là vai trò nhàm chán của tôi ngày hôm nay cũng coi như đã khép lại.

Những lúc đói bụng, thỉnh thoảng tôi lại mò xuống tầng trệt, đun nước, bắc nồi lên bếp, hoặc hâm đồ ăn bằng lò vi sóng. Tôi nhai trệu trạo mấy món mì ramen, yakisoba hay mì Ý với hương vị mặn chát.

Hôm nay tôi chọn mì udon đông lạnh. Chỉ cần quay lò vi sóng, rưới nước dùng mentsuyu pha nước sôi lên, rồi cứ thế mà xì xụp thôi.

Quần áo đang được phơi ngay trong phòng khách kiêm phòng ăn, khiến mùi ẩm mốc của đồ chưa khô hẳn cứ lởn vởn quanh mũi. Cũng tại vậy mà hương vị vốn đã quá đỗi nhạt nhẽo của bát mì udon lại càng trở nên khó nuốt.

Liếc nhìn đồng hồ treo tường, lúc này đã hơn ba giờ chiều. Ở trường chắc đang là giữa tiết sáu.

Ăn xong, tôi lủi thủi quay lại tầng hai, lại tựa lưng vào tường và thẫn thờ thả hồn đi đâu mất.

Tôi thậm chí còn tự hỏi, phải chăng đây là một hình thức tra tấn mà Sunao đang giáng xuống đầu tôi.

Hãy giậm chân tức tưởi đi. Hãy tự nhận thức được bản thân mày chỉ là một bản sao đi. Hãy nếm trải nỗi đau đó đi.

Liệu đó có phải là thông điệp mà Sunao muốn gửi gắm? Hay cậu ấy còn có ý đồ nào khác, tôi thực sự không biết. Nói đúng hơn là, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà suy nghĩ nữa.

Kể từ cái ngày chị ấy biến mất, lúc nào cũng vậy.

"Tiền bối Ryou."

Dù tôi có cất tiếng gọi vào khoảng không vô định, cũng chẳng có lời hồi đáp nào.

Năm ngày trước, buổi lễ chia tay cựu hội trưởng hội học sinh - tiền bối Mori Suzumi, đã được tổ chức tại nhà thi đấu. Tôi biết được điều đó thông qua ký ức của Sunao.

Rất nhiều người đã xót thương cho cái chết của chị ấy, và tiếc nuối cho một sự chia ly quá đỗi xót xa.

Bạn bè ôm chầm lấy nhau bật khóc. Những tiếng nức nở mà họ cố kìm nén, tiếng sụt sịt, những tiếng gọi ướt đẫm nước mắt, cứ liên hồi gõ vào màng nhĩ của Sunao tựa như những hạt mưa. Những tấm thiệp nhắn gửi thấm đẫm nỗi buồn của toàn thể học sinh trong trường lần lượt được cất vào chiếc hộp trắng.

Suzumi. Moririn. Mori. Hội trưởng Mori. Tiền bối Moririn. Từng tiếng gọi tựa như những hạt mưa mang âm sắc khác nhau, mỗi giọt đều ôm trọn một nỗi bi thương riêng biệt vang vọng khắp nhà thi đấu, thế nhưng, tuyệt nhiên chẳng có lấy một ai nhắc đến tên của tiền bối Ryou.

Phần lớn mọi người vẫn không hề hay biết về sự tồn tại của tiền bối Ryou - bản sao của tiền bối Suzumi. Cho đến tận bây giờ, và cả mãi về sau. Dẫu cho chị ấy đã từng tỏa sáng rực rỡ đến thế trên sân khấu của Lễ hội Seiryou.

Khóe mắt tôi cay xè. Một dòng lệ lăn dài qua gò má, trượt xuống sống mũi khi tôi đang nằm thườn thượt trên tấm thảm.

Giọt nước trượt dọc theo khoảng không giữa gò má và thái dương, rỉ vào trong tai và lẫn vào mái tóc vốn dĩ đã âm ẩm. Dù sống lưng khẽ rùng mình theo phản xạ, tôi cũng lười nhấc tay lên lau nên cứ mặc kệ nó.

Một chất giọng khàn đặc rỉ ra qua kẽ răng.

"Tiền bối Ryou. Em không thể đến trường được nữa rồi."

Có lẽ, sẽ chẳng bao giờ đi được nữa.

Phải chăng suốt một tháng qua, tôi chỉ đang chìm đắm trong một giấc mộng? Giấc mộng được cắp sách đến trường, được dốc sức chuẩn bị cho Lễ hội Seiryou. Giấc mộng được làm quen với bao người, được cùng nhau cười đùa vui vẻ.

Chuyện gặp lại bé Ricchan. Chuyện quen biết Aki-kun. Cả chuyện diễn kịch cùng nhóm tiền bối Mochizuki nữa. Bị cô lập khỏi thế giới bên ngoài, bên trong chiếc hộp vuông vức đã hóa thành chốn lao tù này, tất thảy những gì tôi hằng trân quý đang dần tan biến như một giấc mộng bọt nước.

Trên tấm thảm dày cộm, tôi co gối lại rồi cuộn tròn người. Rõ ràng là chưa từng nằm trong bụng mẹ, vậy mà tôi lại cư xử cứ như thể muốn thu mình về làm một sinh linh bé bỏng chưa chào đời.

Váy có bị hằn nếp nhăn kỳ cục thì cũng mặc xác nó. Dù tôi có làm bẩn bộ đồng phục này đến mức nào đi chăng nữa, Sunao cũng chẳng hề hấn gì. Bởi lẽ nếu tôi tan biến, bộ đồng phục tôi đang mặc trên người cũng sẽ biến mất theo.

Tôi chẳng cần phải chạy con thoi nữa.

Tôi chẳng cần phải làm mấy bài kiểm tra khó nhằn nữa.

Giờ đây tôi chẳng cần phải làm bất cứ điều gì nữa.

Và tận sâu trong thâm tâm, tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào khi không phải đến ngôi trường vắng bóng tiền bối Ryou.

Ôm trọn những xúc cảm mâu thuẫn ấy, hôm nay tôi lại nhắm nghiền mắt trên mặt sàn cứng ngắc. Theo đà đó, những giọt lệ bị ép ra khỏi khóe mi cứ thế tuôn trào, lăn dài lã chã.

Cơn mưa ngoài kia, vẫn cứ rơi rả rích không ngừng.

Lần đầu tiên, tôi có cảm giác như mình đã chạm thấu được nỗi niềm không muốn đến trường của Sunao.

Tôi chưa từng ngủ lại phòng y tế.

Dù thỉnh thoảng có ghé qua để khám sức khỏe định kỳ hay khi lỡ trầy xước đầu gối trong giờ thể dục, nhưng tôi chưa một lần mượn giường ở phòng y tế để nằm.

Mà nói đúng hơn, chắc hẳn phần đông mọi người đều như vậy. Thế nhưng, lý do tôi không sử dụng phòng y tế là bởi tôi đã có căn phòng của riêng mình. Những ngày đau đầu, hay những hôm đau bụng... tôi đều có thể ngả lưng trên chiếc giường quen thuộc mà chẳng cần bước chân ra khỏi nhà nửa bước.

Dẫu vậy, trong trường hợp của tôi, điều đó không đồng nghĩa với việc tôi nghỉ học như những học sinh khác.

Tôi có một thế thân vô cùng tiện lợi. Dù cho thể trạng hay tâm trạng có tồi tệ đến đâu, vẫn luôn có một "tôi" khác đến trường thay cho tôi. Một "tôi" lúc nào cũng ngoan ngoãn bảo sao nghe vậy.

Thế nên tôi mới không cần đến phòng y tế. Chuyện chỉ đơn giản có vậy thôi.

Dù có gõ cửa, bên trong phòng cũng chẳng có tiếng hồi đáp. Nhưng vì biết rõ người mình cần tìm đã đến trường, nên tôi chẳng ngần ngại mà bước thẳng vào trong.

Tôi dùng mũi giày đi trong nhà đẩy cửa bước vào từ dãy hành lang ẩm ướt bởi cơn mưa rả rích từ đêm qua. Ngay lập tức, mùi thuốc sát trùng thoang thoảng chạm vào chóp mũi.

Giáo viên phụ trách phòng y tế có vẻ đi vắng, chắc là do cuộc họp buổi sáng kéo dài. Tôi chẳng bận tâm, cứ thế tiến lại gần chiếc giường nằm tít bên trong cùng cạnh cửa sổ, trong số ba chiếc giường xếp san sát nhau.

"Sanada."

Tôi cất tiếng gọi đầy quả quyết, và rồi, đằng sau tấm rèm trắng duy nhất đang được kéo kín mít kia, một bóng người mờ ảo khẽ giật mình run rẩy. Tấm rèm được kéo sát rạt không chừa một khe hở nào, phần nào bộc lộ rõ tâm trạng của người bên trong.

Đừng ai lại gần. Đừng bận tâm đến tôi. Một ý niệm cự tuyệt rõ ràng đến thế.

"Sanada, cậu ở trong đó đúng không?"

Tôi chằm chằm nhìn vào khoảng không nơi tấm rèm đang dè dặt hé mở. Bản thân tôi cũng có chút căng thẳng, nhưng tôi tuyệt nhiên không để lộ ra mặt, bởi tôi thừa biết rằng đối phương còn đang bồn chồn, rối bời hơn tôi gấp bội.

Đã từ tháng Năm tôi mới lại nhìn thấy gương mặt ấy. Sanada Shuya trong chiếc áo sơ mi trắng đang nhổm nửa người trên dậy khỏi giường.

Sanada trông thật bất an. Cậu cũng giống như tôi, xem căn phòng của chính mình như một nơi trú ẩn. Khuôn mặt nhợt nhạt bước ra từ chốn ấy mang theo nét áy náy, lại xen lẫn vẻ lạc lõng bồn chồn.

"Aikawa... chào buổi sáng."

Dù hai đứa chẳng hề thân thiết gì cho cam, nhưng khi nhìn tôi qua khe hở giữa những lọn tóc mái, Sanada lại khẽ thả lỏng đôi vai như trút được gánh nặng.

Mái tóc cắt ngắn đen nhánh cùng đôi mắt đồng màu. Hàng chân mày rậm và bờ vai rộng toát lên vẻ nam tính, vậy nhưng cậu lại mang đến cảm giác bức bối, cứ như đang cố thu mình lại để không lọt thỏm khỏi chiếc giường nhỏ bé.

Tôi kéo chiếc ghế gấp khung thép tẻ nhạt lại gần rồi ngồi xuống. Sanada cứ thẫn thờ dõi theo từng cử động của tôi.

Trên chiếc ghế đẩu cạnh giường, bộ đồng phục nam sinh được gấp nếp tươm tất đặt cạnh chiếc ba lô. Tôi bâng quơ đưa mắt nhìn chúng, tay khẽ vén lọn tóc còn vương hơi ẩm ra sau tai.

"Lâu rồi không gặp. Cơ mà nói vậy nghe cũng kỳ nhỉ."

"...Ừm. Dù sao tụi mình cũng gọi điện cho nhau mấy lần rồi."

Sanada khẽ mỉm cười.

Một nụ cười trầm lặng hơn rất nhiều so với thời cậu còn tỏa sáng dưới danh nghĩa át chủ bài của câu lạc bộ bóng rổ. Nếu đây ở trong lớp học, nụ cười yếu ớt ấy hẳn đã bị cuốn phăng vào vòng xoáy ồn ã náo nhiệt, rồi rơi rụng lăn lóc dưới sàn nhà.

"Lớp mình đang chia nhóm cho chuyến dã ngoại đấy."

"Vậy à."

Bầu không khí gượng gạo. Ánh mắt hai đứa cũng chẳng mấy khi chạm nhau. Chẳng giống như lúc gọi điện, cả hai đều không biết phải mở lời thế nào.

Chúng tôi cứ thế tiếp tục cuộc trò chuyện ngắt quãng, những lời thốt ra còn thưa thớt hơn cả những hạt mưa đang tí tách vương trên mặt kính cửa sổ.

"Lâu lắm mới ló mặt ra ngoài, bố mẹ tôi lo lắm. Bảo sắc mặt trông tệ quá. Còn hỏi hôm nay có nên nghỉ học luôn không."

"Rõ ràng cậu đã nghỉ học đến tận hôm qua rồi cơ mà."

Sanada đã luôn nhốt mình trong phòng. Kẻ thường xuyên xuất hiện trước mặt gia đình và đi học đều đặn không nghỉ ngày nào, thực chất lại chính bản sao của cậu.

Vừa buông lời trêu đùa, tôi liền chột dạ nhận ra mình lỡ lời, cảm giác như bản thân vừa vô tình chạm vào một ranh giới nhạy cảm. Tôi cuống quýt dò xét sắc mặt cậu, nhưng Sanada không có vẻ gì đang gượng ép, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười ban nãy.

"Ừ. Thấy cứ kỳ kỳ sao ấy, làm tôi cũng hơi buồn cười... Nghe bảo Lễ hội Seiryou vất vả lắm hả?"

"Cậu nghe Aki kể hả?"

"Cậu ấy kể, với cả mấy đứa bạn trong câu lạc bộ bóng rổ nữa."

"Ra vậy," tôi khẽ lẩm nhẩm những lời ấy trong miệng.

Tiệc mừng công vào ngày thứ hai của Lễ hội Seiryou.

Tôi không có mặt ở đó. Tôi cũng chưa nghe Nao kể chi tiết. Tôi chỉ biết được chuyện gì đã xảy ra qua lời kể của người khác, nhưng chỉ nghe thôi, tôi cũng dễ dàng tưởng tượng được cú sốc và sự hoang mang mà chuỗi sự kiện ấy giáng xuống toàn thể học sinh trong trường lớn đến nhường nào.

Sự biến mất của một con người. Và rồi, cái chết.

Chuyện một học sinh học cùng trường qua đời, không cần phải nói cũng biết là một cú sốc lớn. Nếu là người thân cận hay bạn bè của người đã khuất thì lại càng tồi tệ hơn.

Vì Mori Suzumi là hội trưởng hội học sinh, nên so với học sinh bình thường, chị ấy là một người khá nổi tiếng. Không hẳn là một hội trưởng xuất chúng với tài năng xuất sắc đến mức vang danh sang cả trường khác... nhưng chị ấy tốt tính, thành tích học tập ưu tú, lại còn là một mỹ nhân lộng lẫy với ngoại hình nổi bật. Hội tụ đủ ba yếu tố đó, việc chị ấy được mọi người xung quanh mến mộ cũng là lẽ tất nhiên.

Đang lúc phát biểu trong nhà thể chất, chị ấy bỗng nhiên biến mất, chỉ để lại bộ đồng phục và đôi giày đi trong nhà. Ngay trước con mắt của bao nhiêu người, một con người cứ thế bốc hơi không để lại dấu vết.

Rồi sau hai ngày nghỉ bù và ngày lễ, vào ngày 4 tháng 11. Tin tức về cái chết của chị ấy đã được thông báo cho toàn thể học sinh.

Có vẻ như trong mắt mọi người, tôi được xem là một học sinh năm hai thân thiết với cựu hội trưởng hơn hẳn những học sinh khác. Giáo viên thì bảo tôi đừng quá đau buồn, bạn bè cùng lớp cũng đến hỏi han. Thấy tôi chỉ gật đầu cho qua chuyện, họ lại tưởng tôi đang cố gắng kìm nén nỗi bi thương.

Nhưng không phải vậy. Tôi hoàn toàn không biết gì cả.

Chuyện về cựu hội trưởng. Chuyện về bản sao có lẽ đã thay chị ấy đến trường. Chuyện bản gốc chết thì bản sao cũng sẽ tan biến. Và cả chuyện Nao có mối quan hệ sâu sắc với tiền bối bản sao đó.

Tôi biết Nao sẽ diễn kịch chung với câu lạc bộ kịch để giữ lại câu lạc bộ văn học. Vào ngày đầu tiên của Lễ hội Seiryou, tôi cũng đã nhìn thấy tấm áp phích dán trên bảng thông báo, và khi ghé qua câu lạc bộ văn học, tôi cũng đã nghe Ricchan kể sơ qua mọi chuyện.

Giờ nghĩ lại, đã có lúc Nao tỏ ra bất an khi nhắc đến những tờ rơi rải rác trong trường. Lúc đó, tôi chẳng mảy may bận tâm. Bởi vì tôi còn có những việc khác cần ưu tiên hơn.

Tôi lờ mờ đoán được rằng, chính sự thờ ơ đó của tôi đã khiến cậu ấy không còn muốn thổ lộ chuyện về một bản sao mới nữa.

Nhưng cho dù có biết trước sự tình đi chăng nữa, liệu tôi có làm được gì khác không?

Liệu tôi có thể ở bên cạnh vỗ về Nao khi cậu ấy tổn thương vì sự ra đi đột ngột của một người thân thiết? Liệu tôi có thể an ủi Nao khi cậu ấy trở về nhà với đôi mắt sưng húp vì khóc? Dù có cố tưởng tượng thế nào đi nữa, tôi cũng chẳng thể vẽ ra nổi hình ảnh một đứa biết quan tâm chăm sóc như thế trong tâm trí mình.

Sáng nay, nhà trường chỉ thông báo hủy bỏ lễ trao giải Lễ hội Seiryou vốn đã bị hoãn lại. Giữa bầu không khí này, dù có xướng tên lớp giành giải xuất sắc nhất rồi cho bốc thăm phần thưởng trên bục đi nữa, cũng chẳng ai có thể nở một nụ cười thật lòng. Rõ ràng là các giáo viên đã đi đến kết luận như vậy.

Không có những buổi tiệc tùng hoành tráng như mọi năm, cũng chẳng có những bức ảnh kỷ niệm, Lễ hội Seiryou năm nay cứ thế khép lại. Cú sốc và nỗi bi thương đủ sức thổi bay mọi niềm vui vẫn đang lan rộng như một căn bệnh truyền nhiễm.

Dư âm của nó vẫn còn bao trùm lấy toàn bộ ngôi trường, dù đã năm ngày trôi qua kể từ buổi lễ chia tay. Nhưng trong khi cảm nhận được điều đó, tôi cũng nhận ra bản thân đang nhìn ngôi trường ảm đạm này bằng một ánh mắt có phần lạnh nhạt.

Có lẽ, chuyện này sẽ chẳng kéo dài lâu.

Bắt đầu từ tuần sau, học sinh năm hai sẽ lên đường tham gia chuyến dã ngoại kéo dài ba ngày hai đêm. Khỏi phải nói, đây là một sự kiện lớn tiêu biểu cho thời cấp ba. Người mất là một học sinh năm ba, thế nên những học sinh năm hai vốn chẳng mấy liên quan cũng không có lý do gì để cứ mãi u sầu.

Sau chuyến dã ngoại này, những vướng bận trong lòng khối năm hai sẽ hoàn toàn tan biến. Chậm hơn một chút là khối năm nhất, và rồi cả khối năm ba cũng vậy, cái chết của một học sinh sẽ hoàn toàn lùi vào dĩ vãng.

Chắc chắn sẽ có người bảo như thế là bạc bẽo. Cũng sẽ có người chửi rủa là vô tình.

Nhưng việc lãng quên đi những điều đau buồn chẳng có gì là xấu cả. Đó không phải là tội ác.

Trong lúc tôi mải mê suy nghĩ, Sanada vẫn luôn giữ im lặng. Cậu ấy cúi gằm mặt, đôi môi mím chặt. Trông cậu ấy như đang cố kìm nén một điều gì đó.

Thấy lo lắng, tôi bèn cất tiếng gọi.

"Cậu không sao chứ?"

Một câu hỏi thăm sáo rỗng. Thảo nào mình lại vô dụng thế này, tôi thầm nghĩ, cứ như thể đó là chuyện của ai khác vậy.

Nghẹn thở, tôi không thốt nên lời nào nữa. Chẳng hề nhận ra sự thay đổi đó của tôi, Sanada đáp lời.

"Vẫn còn hơi..."

"Tôi hơi căng thẳng," Sanada nói bằng giọng khàn khàn.

Đâu chỉ là "hơi" thôi đâu, tôi thầm nghĩ. Nhưng nếu vạch trần thẳng thừng thì chẳng khác nào đang cố tình làm khó cậu ấy.

Sanada Shuya giờ đây trông yếu ớt hơn rất nhiều so với lần cuối tôi nhìn thấy cậu ấy hồi tháng Năm.

Một người đã lâu không xuất hiện trước đám đông lại có thể đánh mất tự tin và thu mình lại đến mức này sao.

Chỉ nội việc một mình mò đến phòng y tế thế này chắc hẳn đã đòi hỏi cậu ấy phải cố gắng rất nhiều. Định buông vài lời an ủi, nhưng rồi tôi lại ngập ngừng khép hờ đôi môi.

Việc động viên người khác vốn chẳng hợp với tôi. Khéo lại làm Sanada thêm áp lực, hoặc khiến cậu ấy thấy khó chịu cũng nên. Nếu vậy, thà im lặng còn hơn.

Giữa lúc tôi đang im lặng, cánh cửa phòng y tế bỗng bật mở tung, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng bên trong.

"Hé lô! Yoshii đây!"

Chẳng cần nhìn cũng biết, kẻ vừa oang oang xưng danh một cách cợt nhả kia chính là Yoshii.

Cậu ta là cây hài của lớp. Lúc nào cũng tưng tửng, tính tình lại ruột để ngoài da, chắc nhờ vậy mà cậu ta có rất nhiều bạn bè cả nam lẫn nữ, lại còn hay bắt chuyện với học sinh lớp khác. Nói cho dễ hiểu thì, cậu ta là kiểu con trai sẽ nhận được một đống sô-cô-la vào ngày Valentine rồi nhảy cẫng lên sung sướng, nhưng toàn bộ chỗ đó đều là sô-cô-la tình nghĩa.

Vừa chạm mắt với chúng tôi, Yoshii liền huýt sáo. Cái kiểu huýt sáo điệu nghệ một cách vô bổ đó thật khiến người ta ngứa mắt.

"Biết ngay là Sanada ở đây mà. Linh cảm của tôi chuẩn phết."

"Này. Ít ra cũng phải gõ cửa chứ."

Thấy Sanada đang co rúm người lại trên giường, tôi bèn lên tiếng nhắc nhở thay cậu ấy. Yoshii, kẻ vừa xồng xộc bước vào, liền chớp chớp mắt.

"Gì đây, gì đây. Aikawa hôm nay khó ở thế. Rõ ràng lúc ở nhà ma cậu la hét nghe dễ thương lắm mà."

"Hả? Gớm chết đi được."

"Ái chà. Cái độ phũ này, đúng chuẩn Aikawa luôn."

Nhìn cậu ta vừa uốn éo vừa xoa xoa hai bắp tay, tôi chỉ thấy ngán ngẩm tột độ.

Dù ngồi ngay trước và sau nhau trong lớp, nhưng tôi hầu như chưa từng nói chuyện với Yoshii. Số tài liệu chuyền tay cho nhau khéo còn nhiều hơn số từ chúng tôi từng giao tiếp.

Vốn dĩ Nao cũng thế. Cậu ấy đã dặn tôi là ở lớp đừng có chủ động nói chuyện nhiều, cứ giữ im lặng như cậu ấy bình thường là được.

Nhưng đến đợt chuẩn bị cho Lễ hội Seiryo thì có vẻ mọi chuyện không diễn ra như vậy. Tôi có nghe nói cậu ấy đã trở nên khá thân thiết với Yoshii, cơ mà gặp phải những tình huống thế này tôi luôn thấy khó xử.

Trong mắt họ, một kẻ không phải Nao như tôi đang hiện lên với dáng vẻ thế nào nhỉ.

Đó là điều mà tôi tuyệt đối không bao giờ muốn biết.

Yoshii, kẻ nãy giờ cứ sáp lại trêu chọc đầy phiền phức, bỗng dời mắt khỏi tôi. Cậu ta không đi vòng ra sau lưng tôi, mà cố tình vén rèm chui vào từ phía cửa sổ, rồi lao thẳng đầu xuống chiếc giường Sanada đang ngồi.

"Phi thân! Ồ, giường phòng y tế nằm êm phết nhỉ."

Sanada nãy giờ vẫn đang ngẩn tò te, nay bị tiếp cận bất ngờ liền tỏ ra bối rối thấy rõ.

Cậu ấy sợ sệt đến đáng thương, hệt như một chú mèo con bị vứt bỏ giữa trời mưa. Cậu ấy đang hoang mang trước thái độ của Yoshii. Dù rằng sự run rẩy đó chắc chẳng thể truyền đến chỗ Yoshii qua lớp chăn dày cộp kia.

"À đúng rồi, Sanada. Hỏi chút được không?"

"Hả..."

Bị gọi tên, Sanada đưa mắt nhìn tôi như thể cầu cứu. Tôi thoáng phân vân xem có nên nói đỡ cho cậu ấy hay không, nhưng rồi lại thôi.

"Sanada này. Cậu..."

"Hả, chuyện gì..."

Tại sao lại đến trường rồi chui rúc ở phòng y tế? Tại sao không lên lớp? Sanada sợ bị chất vấn những điều đó hơn bất cứ thứ gì.

Yoshii liếc nhìn tôi một cái, rồi vừa cười khúc khích vừa thì thầm.

"Tôi không nghĩ đến mức đó đâu, nhưng cậu không làm... mấy chuyện bậy bạ với Aikawa trong phòng y tế đấy chứ!"

Dù là tiếng thì thầm, nhưng vì tôi đang đứng ngay trước mặt nên hiển nhiên là nghe không sót chữ nào.

Một trò trêu chọc ấu trĩ đến mức tôi chẳng buồn nổi giận. Ngán ngẩm, tôi buông tiếng thở dài. Yoshii ngồi dậy, cợt nhả dùng cùi chỏ huých huých vào vai Sanada đang ngơ ngác.

"Tại tao thấy mày với Aikawa có vẻ đang tiến triển tốt lắm mà. Tính qua mặt thằng bạn thân này thì không có cửa đâu nhé!"

Đang trêu chọc dai dẳng là thế, Yoshii bỗng làm ra vẻ mặt như vừa nhận ra điều gì.

"Hay là hôm nay mày mệt thật đấy? Nếu thế thì tao đang làm phiền mày quá nhỉ? Để tạ lỗi thì tao nằm ngủ chung với mày luôn nhé? Chịu không?"

Trước thái độ suồng sã của Yoshii, Sanada im lặng mất một lúc.

Gương mặt đang cúi gầm của cậu ấy thoắt cái chuyển sang vẻ vỡ lẽ. Tôi nheo mắt lại. Có vẻ như cuối cùng Sanada cũng đã nhận ra.

Quả thật, Sanada Shuya đã luôn nhốt mình trong nhà.

Nhưng trong mắt những người xung quanh thì lại khác. Shuya nhập viện vì gãy xương hồi tháng Năm, sau khi xuất viện đã quay lại trường vào giữa tháng Sáu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cậu ấy thậm chí còn dùng thực lực áp đảo trong trận đấu bóng rổ trực tiếp để khiến gã tiền bối từng gây ra vết thương nặng cho mình phải câm nín. Đó mới là nhận thức hiển nhiên của mọi người.

Một khi đã nhận ra điều đó, mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Sanada không cần phải sợ hãi ánh mắt của những người xung quanh, cứ hành xử tự nhiên là được. Bởi ngay từ đầu, vốn dĩ chẳng có ai ném cho cậu ấy ánh nhìn kỳ dị nào cả.

"...Lắm mồm. Mày ngủ chung thì ai mà thèm."

Sanada nhăn mặt, đáp lại Yoshii bằng thái độ rất tự nhiên. Dù âm cuối vẫn còn hơi run rẩy, nhưng Yoshii có vẻ không nhận ra mà chỉ cười nhăn nhở.

"Á à. Lấy lại phong độ rồi đấy. Quả nhiên là trốn học đúng không."

Đúng lúc đó, cánh cửa lại xạch một tiếng mở ra.

"Xin phép nha."

Đang tự hỏi là ai thì người tiếp theo bước vào là Sato Kozue. Lớp trưởng của lớp 2-1.

Mái tóc ngang vai khẽ bay đầy thanh thoát khi cô bước vào phòng. Thấy các bạn cùng lớp đang tụ tập ở đây, cô khẽ nghiêng đầu.

"Nghe thấy tiếng ồn nên tớ thấy lạ lạ, hóa ra Sanada cũng ở đây à. Hai cậu bị sao thế?"

"Lớp trưởng phũ thế. Phải tính cả Aikawa vào nữa chứ."

"À, có cả Yoshii nữa hả."

"Á, nhầm rồi. Người tàng hình nãy giờ là tôi mới đúng..."

Yoshii đưa tay lau khóe mắt khô khốc bằng một điệu bộ đầy kịch tính.

Tôi nhíu mày nhìn Sato.

"Cậu thì sao, tới đây làm gì?"

"Cái vụ chia nhóm đi dã ngoại ấy, con trai thì không nói chứ con gái thì cãi nhau chí chóe mệt muốn chết. Tớ không chịu nổi cái bầu không khí ngột ngạt đó nên chuồn ra đây luôn."

Sato tinh nghịch thè lưỡi.

"Mà tớ cứ tưởng Aikawa cũng là đồng minh trốn việc cơ. Thế nên tớ mới mò tới đây đấy."

Tôi thấy sượng sùng nên lảng mắt đi chỗ khác. Giữa tiết sinh hoạt, ngay lúc bắt đầu bàn bạc chia nhóm, tôi đã lấy cớ không khỏe để chuồn khỏi lớp. Mục đích là để gặp Sanada, người đang học tạm ở phòng y tế, nhưng chắc trong mắt mọi người xung quanh lại thành ra như vậy.

"Công nhận bên nữ chia nhóm trầy trật thiệt. Nhưng cậu bỏ đi vầy ổn không lớp trưởng, cậu là người cầm trịch mà."

"Thì, danh sách nhóm hầu như chốt xong rồi mà? Thực ra, vụ chia phòng sau đó mới gọi là khốc liệt. Giữa bạn bè chơi chung cũng có mấy cái giao kèo ngầm từ trước chứ bộ. Nào là 'mình với cậu chung phòng nha', 'nhỏ đó có bắt chuyện thì cứ cười trừ cho qua chuyện nha', 'đừng có nhận lời ngay tại chỗ nha', k-i-ể-u k-i-ể-u v-ậ-y đ-ó."

"Eo ôi, ớn lạnh."

Thấy Sato vừa lắc đầu qua lại vừa giả giọng nhão nhoẹt, Yoshii bất giác rùng mình.

"Lớp mình tính ra vẫn còn đỡ chán đó."

Đỡ chán là nhờ Sato, người đứng ra quán xuyến lớp, có tính tình vô tư lự. Nghĩ vậy nhưng tôi không nói ra. Dù có cẩn thận tới đâu, đôi khi lời nói của tôi vẫn dễ bị hiểu lầm là đang mỉa mai.

Yoshii đứng tựa bên cửa sổ, đưa tay vuốt cằm.

"Hừm. Nói tóm lại, Sanada, Aikawa, với cả lớp trưởng, mấy người đều chưa có nhóm đúng không?"

Bị điểm mặt gọi tên xác nhận kiểu đó nghe cũng hơi bực mình, nhưng tôi chẳng thể phủ nhận. Vì đó là sự thật rành rành.

"Nói đúng hơn thì cậu cũng y chang mà, Yoshii."

Bị Sato vạch trần, Yoshii gật gù "Thì đó", mặt tỉnh bơ như không có chuyện gì.

Giữa lúc tôi còn đang thấy bất ngờ, Yoshii đưa mắt nhìn quanh một lượt rồi đột ngột lên tiếng.

"Nói nghe nè. Gặp nhau vầy chắc cũng là cái duyên ha? Sẵn tiện đây, bốn đứa mình gom lại thành một nhóm luôn không?"

Trước lời đề nghị ngoài dự kiến, tôi chớp mắt liên tục ba cái.

Tôi suýt nghĩ thầm Yoshii lại giở chứng nói khùng nói điên, nhưng ngẫm lại ý tưởng này cũng không tồi. Quy định của trường là phải lập nhóm nam nữ xen kẽ từ bốn đến năm người, nên tình cờ quân số hiện tại lại vừa khít.

Dù chưa nói với Sanada, nhưng nếu được, tôi vốn định sẽ chung nhóm với cậu. Hôm nay, chính tôi đã thúc đẩy cậu chịu đến trường cơ mà.

Dù sao trên danh nghĩa cả hai đều là thành viên câu lạc bộ Văn học, chung nhóm cũng chẳng có gì thiếu tự nhiên. Trước khi có ai lên tiếng phản đối, tôi quyết định hùa theo đề xuất của Yoshii.

"Tôi thì, sao cũng được."

"Hả. Thiệt luôn?"

Rõ ràng tự mình khơi mào trước, vậy mà Yoshii lại tỏ vẻ ngạc nhiên.

"Tôi cũng ô-kê. Phải nói là hoàn toàn tán thành, bốn đứa mình chung nhóm đi. Dù có thêm Yoshii hơi dư thừa xíu."

"Nói cái gì đó. Dám bảo tôi đây dư thừa, câu này không thể nhắm mắt làm ngơ được đâu nha."

"Còn Sanada thì sao?"

Sato bơ đẹp câu phàn nàn vừa rồi, quay sang hỏi xác nhận. Bị cuốn theo bầu không khí, Sanada ậm ừ gật đầu. Vậy là chốt sổ.

"Sanada, tiết hai cậu lên lớp nổi không? Trong tuần này tụi mình phải chốt xong chủ đề tham quan cho nhóm đó."

"Chủ đề á?"

"Thì cái vụ đó đó. Đồ thủ công mỹ nghệ nè, vườn Nhật Bản nè, tranh Nhật Bản hay bánh kẹo matcha gì đó. Trên lý thuyết là mỗi nhóm phải chọn một chủ đề muốn tìm hiểu, rồi bám theo đó để lên lịch trình tham quan cho ngày thứ hai."

Vốn tính hay lo đồng, Sato vừa bẻ ngón tay đếm vừa giải thích cặn kẽ cho Sanada.

Theo lịch trình, ngày đầu tiên sẽ đi theo đơn vị lớp, ngày thứ hai đi theo chủ đề của từng nhóm, còn ngày thứ ba là ngày tự do hoạt động.

"Cậu lỡ miệng nói toẹt ra chữ 'trên lý thuyết' rồi kìa lớp trưởng."

"Thì sự thật rành rành ra đó. Cứ chọn chủ đề sao cho khớp với chỗ mình muốn đi là được. Cơ mà lúc về còn phải làm bài thuyết trình nhóm nữa, nên làm qua loa quá thì hậu quả cũng ớn lạnh lắm nha."

Hai người họ vừa rôm rả trò chuyện vừa bước ra hành lang.

Tôi định cất bước đi theo, nhưng chợt bắt được tiếng lầm bầm của Sanada lúc cậu đang lồm cồm rời khỏi giường.

"...Là nhờ cậu ấy."

"Cậu ấy là sao?"

Tôi ngoái đầu lại hỏi. Sanada vừa xỏ tay vào ống áo đồng phục Gakuran, vừa đáp lời bằng chất giọng lí nhí chẳng hề ăn nhập với vóc dáng của cậu.

"Second. Aki. ...Bản sao, của tôi."

Cậu không nhìn về phía tôi, chỉ lầm bầm nói tiếp.

"Chưa tận mắt chứng kiến nên tôi vẫn còn bán tín bán nghi. Nhưng giờ tôi tin, cậu ấy đã đi học đàng hoàng thay cho tôi."

Nói đến chuyện đó, tôi cũng y hệt vậy. Người kết thân với Sato và Yoshii không phải tôi, mà là Nao. Cả tôi lẫn Sanada đều đang đứng ở đây nhờ hưởng sái công sức của bản sao, chẳng khác gì nhau.

Sanada chợt ngẩng mặt lên. Bị ánh mắt cậu nhìn chằm chằm, tôi giật mình lảng mắt đi chỗ khác.

"Và dĩ nhiên, tôi cũng rất biết ơn Aikawa vì đã kéo tôi ra ngoài. Cảm ơn cậu."

"Tôi, có làm gì đâu."

Tôi bĩu môi đáp trả. Thực tế, tôi chẳng làm gì to tát đến mức phải nhận lời cảm ơn cả.

Sanada cũng giống như tôi, đã tạo ra một bản sao. Từ trước đến nay chẳng có ai để tôi tâm sự chuyện về bản sao, thế nên những lúc ở nhà, thỉnh thoảng tôi lại gọi điện buôn chuyện với Sanada. Đây là lần đầu tiên tôi thân thiết với một đứa con trai ở mức độ cá nhân như vậy, nhưng khoảng thời gian đó cũng không tệ chút nào.

Việc tôi bảo cậu ấy đến trường vào cái thời điểm nhạy cảm ngay trước chuyến dã ngoại này, chính là vì nó nhạy cảm. Lễ hội Seiryo vừa kết thúc, học sinh năm hai lại càng thêm nhộn nhịp háo hức cho chuyến dã ngoại. Tôi nghĩ so với việc đi học vào những ngày bình thường, thì lúc này rào cản tâm lý sẽ thấp hơn nhiều.

Thế nhưng, dự tính đó của tôi đã đổ vỡ theo một cách chẳng ai ngờ tới khi cựu hội trưởng qua đời. Có lẽ việc Yoshii và Sato trốn khỏi lớp cũng ít nhiều chịu ảnh hưởng từ chuyện đó. Chắc hai cậu ấy cảm thấy ngột ngạt khi phải làm ồn trong lớp cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Nghĩ đến đó, tôi lại đổi ý, Yoshii làm gì mà tinh tế nhạy cảm được đến mức ấy. Chắc tại dạo này không thấy cậu bạn Sanada yêu thích của mình trong lớp, nên cậu ta mới đi tìm để giết thời gian thôi.

Sanada đứng dậy, vắt quai chiếc ba lô to sụ lên vai. Chân phải của cậu ấy có vẻ vẫn còn hơi gượng, nhưng nhìn dáng bước đi thì không đến mức phải lê lết. Nghe nói suốt một tháng qua, cậu ấy toàn tránh những khung giờ đông người để đi dạo quanh nhà kết hợp tập phục hồi chức năng, xem ra cũng có kết quả rồi.

Sanada gãi má. Cậu ấy hơi nghiêng cổ ở một góc độ khó tả, trông vừa như đang cúi đầu, lại vừa như đang gục mặt xuống.

"Nhưng mà, cảm ơn cậu."

Thấy có nói thêm gì nữa cũng vô duyên, tôi chỉ khẽ gật đầu.

Tôi chưa hề hé răng nửa lời với Sanada về mục đích thực sự của mình. Tùy vào góc nhìn, thậm chí có thể nói là tôi đang lợi dụng cậu ấy. Thế mà cậu ta vẫn nói lời cảm ơn cho được, cái tên này đúng là quá đỗi tốt bụng rồi.

Chắc cũng vì cái tính đó nên cậu ấy mới bị đàn anh Hayase - kẻ có cái tôi to đùng - gây ra bao chuyện khốn đốn. Bất chợt, tôi lại nghĩ vẩn vơ như thế.

Những chuyện đau buồn thì cứ quên quách đi là xong. Lãng quên vốn dĩ chẳng phải là điều gì tồi tệ.

Thế nhưng, chính những chuyện thực sự đau đớn mới là thứ khó mà xóa sạch khỏi tâm trí. Chắc chắn từ nay về sau, Sanada vẫn sẽ bị những ký ức về đàn anh Hayase dằn vặt, và rồi lại đau khổ mỗi khi vô tình nhớ lại.

Thế nên thực tình mà nói, tôi chẳng làm được cái thá gì đáng để nhận lời cảm ơn của cậu ấy cả.

"Với lại chuyến dã ngoại sắp tới cũng nhờ cậu nhé. Dù sao cũng chung một nhóm mà."

"...Ừ."

Bước ra khỏi cánh cửa đang mở toang, tôi gật đầu mà chẳng hề ngoái lại nhìn.

Chuyến dã ngoại đã cận kề ngay tuần sau. Nhưng, với tôi điều quan trọng nhất lại là khoảng thời gian ngay trước đó...

Tiếng chuông báo hiệu kết thúc tiết một vang lên. Chẳng biết có phải do tâm trạng đang kích động hay không, mà từng bước chân tôi nện xuống hành lang lại mang theo một lực mạnh đến thừa thãi.

Thứ Sáu, ngày 12 tháng 11.

Ngày hôm đó, tôi cũng lặng lẽ tiễn Sunao ra khỏi nhà.

Mặc kệ tâm trạng của kẻ đang ngước nhìn là tôi đây, bầu trời vẫn trong xanh quang đãng. Đứng qua khung cửa sổ dõi theo bóng lưng Sunao đang khuất dần, lúc quay lại, tôi chợt thấy cuốn sách giáo khoa Ngữ văn nằm chỏng chơ trên bàn học.

"...A."

Tôi nhẩm tính lại thời khóa biểu trong đầu. Hình như hôm nay có tiết Ngữ văn thì phải.

Tôi vội cầm lấy cuốn sách giáo khoa trông đến là tội nghiệp ấy rồi chạy ào ra cửa, nhưng giờ có đuổi theo thì cũng vô ích. Cho dù Sunao có đạp xe thong thả đến mức nào đi chăng nữa, sức chân của tôi cũng chẳng thể nào đuổi kịp, mà quan trọng hơn cả là chúng tôi tuyệt đối không được để ai nhìn thấy cảnh hai đứa đi cùng nhau.

Nhanh chóng bỏ cuộc, tôi nằm sấp ra tấm thảm một cách thiếu ý tứ rồi lật giở cuốn sách giáo khoa. Chỉ cần ánh sáng hắt vào từ cửa sổ thôi cũng đã đủ soi rõ những trang sách trên tay.

Lục lọi lại ký ức của Sunao. Có vẻ như bài học tiếp theo sẽ là tác phẩm Sangetsuki.

Sangetsuki là một cuốn tiểu thuyết ngắn của nhà văn Nakajima Atsushi, lấy bối cảnh là đất nước Trung Hoa thời nhà Đường. Câu chuyện kể về Lý Trưng, một người không thể thực hiện được ước mơ trở thành thi sĩ rồi hóa thành hổ, sau đó tình cờ gặp lại người bạn cũ Viên Sảm và kể cho bạn nghe những biến cố đã xảy ra với cuộc đời mình.

Tôi vẫn nhớ như in cái lần đầu tiên đọc tác phẩm này, một cảm giác sợ hãi xen lẫn phấn khích đồng loạt bủa vây lấy tâm trí tôi, tự hỏi lỡ như một ngày nào đó mình cũng hóa thành hổ thì sao. Thế nhưng, nếu thực sự có cái ngày tôi biến thành hổ, thì chắc chắn trước đó Sunao cũng đã hóa thành hổ rồi, cứ nghĩ đến điều đó là nỗi sợ hãi trong tôi lại vơi đi phần nào.

Vừa hồi tưởng lại chuyện đó, tôi vừa đưa mắt nhìn những lời Lý Trưng giãi bày cùng Viên Sảm. Nhoáng cái đã đọc xong "Sangetsuki", tôi lại vươn tay tìm đến những câu chuyện khác để bắt đầu chuyến phiêu lưu.

Tôi thích những khoảng thời gian thong dong ghé thăm mấy trang sách hay bị bỏ qua trong giờ học thế này.

Sách giáo khoa Ngữ văn tập hợp vô số tiểu thuyết, thơ ca, tanka, haiku và cả những bài phê bình. Những mẩu chuyện nhỏ xếp hàng ngay ngắn kia, hễ mở trang sách ra là lại vẫy gọi tôi như một chiếc hộp ma thuật, cất tiếng mời mọc tôi bước vào.

Lướt ngón tay lên bài thơ lần đầu tiên đọc, những ngôn từ và cách diễn đạt tươi đẹp, sống động nhảy múa trước mắt khiến tôi bất giác buông tiếng thở dài cảm thán. Chỉ cần lật mở từng trang giấy, bất kể khi nào, bất kể nơi đâu, tôi đều được đưa đến nơi có thể chiêm ngưỡng những cảnh sắc và lắng nghe những âm thanh ấy...

Ngay lúc đó, tiếng chuông cửa "đinh đoong" kéo dài chợt vang lên.

Đang say sưa cắm cúi đọc sách, tôi giật mình ngẩng mặt lên.

Ai vậy nhỉ. Đã cất công bấm chuông cửa thì chắc chắn không phải mẹ về rồi. Nghĩ bụng chắc là người giao hàng hoặc ai đó đưa sổ liên lạc khu phố, tôi bèn đứng dậy bước ra khỏi phòng.

Tôi lật đật chạy xuống cầu thang. Nhưng vừa đặt chân xuống bậc cuối cùng, tôi chợt nhận ra.

Giờ này ngày thường, nhà Sunao làm gì có ai. Bố mẹ cậu ấy hễ đặt hàng qua mạng đều hẹn giao vào thứ Bảy, Chủ nhật hoặc sau chiều tối các ngày trong tuần. Mấy cô hàng xóm cũng thừa biết có ghé qua vào buổi sáng cũng chỉ mất công vô ích.

Chắc là nhân viên giao hàng nào đó rồi, nghĩ vậy, tôi rảo bước dọc hành lang rồi đứng trước cửa ra vào.

Dĩ nhiên tôi không bất cẩn đến mức mở khóa ngay lập tức. Tôi rụt rè cất tiếng hỏi người đứng bên kia cánh cửa.

"Ai đó ạ?"

"Tôi đây."

Đáp lại chỉ vỏn vẹn hai chữ. Nhưng tôi tuyệt đối không thể nghe nhầm giọng nói ấy được.

Một ý nghĩ chợt lóe lên. Tựa như đang đọc mật khẩu bí mật, tôi dõng dạc cất lời.

"Giọng nói ấy, chẳng phải là bạn ta, Lý Trưng Tử đó sao?"

Nhỡ người đứng bên kia cánh cửa chỉ là một kẻ xa lạ cuồng Nakajima Atsushi, sự nhanh trí của tôi coi như đổ sông đổ biển.

Nhưng nếu là cậu ấy, chắc chắn sẽ dễ dàng đọc thuộc lòng đáp lại. Tôi thừa biết cậu bạn ngồi bàn dưới cũng giống hệt mình, toàn lén lút say sưa đọc mấy trang sách khác trong giờ học.

"Quả thực ta là Lý Trưng xứ Lũng Tây đây."

Tôi mở cửa ra.

Đứng đó đúng như dự đoán không phải là Lý Trưng xứ Lũng Tây, mà là Aki-kun xứ Yaizu.

Ánh nắng mặt trời rọi trực tiếp chứ không qua lăng kính cửa sổ hắt lên bóng lưng mặc đồng phục mùa đông của cậu ấy chói lóa đến kinh ngạc, làm tôi phải nheo tít mắt lại. Cơn đau buốt xộc lên tận hốc mắt, nói đúng hơn là tôi đã nhăn nhó đến mức mặt mày rúm ró lại.

"Aki-kun? Cậu không đi học à?"

"Vì Shuya đi học rồi nên tôi ở nhà. Chuyện sau này thì tôi vẫn chưa biết tính sao."

Gặp lại sau vài ngày, Aki-kun tiếp tục nói với giọng điệu đều đều.

"Aikawa cũng có liên lạc. Cậu ấy quyết định từ giờ sẽ tự đi học, nên Nao sẽ ở nhà. Thế nên tôi mới ghé qua đây xem sao."

"...Ra là vậy."

Sunao và Sanada-kun đang đi học. Họ còn chung một nhóm cho chuyến dã ngoại sắp tới nữa.

Đáng lẽ tôi đã biết rõ chuyện này thông qua ký ức của Sunao, nhưng khi nghe chính miệng Aki-kun nói ra, tâm trạng vừa mới le lói chút niềm vui của tôi lại nhanh chóng héo úa.

Từ hồi mùa hè, Sunao đã thường xuyên gọi điện nói chuyện với Sanada-kun. Tôi cũng biết cậu ấy đã thuyết phục cậu ta thử đến trường sau khi Lễ hội Seiryo kết thúc.

Tiếng cười lọt ra từ căn phòng ấy lại ùa về trong tâm trí tôi. Ở đầu dây bên kia, Sanada-kun chắc hẳn cũng đang cười vui vẻ y như Sunao vậy.

Không chỉ mình tôi. Có lẽ từ giờ Aki-kun cũng sẽ không đến trường nữa.

Không, tệ hơn thế, chúng tôi đã chẳng còn...

"Chị Nao. Đừng quên Ritsuko của khu Ishida Kaido này chứ."

"...Ricchan."

Người vừa ló mặt ra từ phía sau Aki-kun chính là Ricchan.

"Chào chị Nao. Lâu lắm rồi em mới lại đến Mochimune cũng như nhà Aikawa, tự dưng thấy hoài niệm ghê luôn!"

Giọng điệu tươi tắn ấy vẫn y như ngày thường. Tôi biết em ấy đang cố tỏ ra như vậy vì tôi. Dù định mỉm cười đáp lại, nhưng cơ mặt cứ cứng đờ, tôi cất lời hỏi.

"Hai người sao lại đến đây thế? Aki-kun thì không nói làm gì... nhưng Ricchan hôm nay phải đi học mà nhỉ?"

Không đáp lại câu hỏi của tôi, Aki-kun trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

"Nao, đi suối nước nóng thôi."

Hoàn toàn chẳng hiểu mô tê gì, tôi cứ giữ tay trên nắm cửa mà chớp mắt ngơ ngác.

"Suối nước nóng á?"

Sao tự dưng lại đi suối nước nóng?

"Ừ. Trời đang lạnh mà."

"Hôm nay trời lạnh ghê chị nhỉ."

Aki-kun và Ricchan cố tình run lẩy bẩy hai vai một cách đầy khoa trương. Bầu trời thì trong vắt, nhiệt độ cũng rất dễ chịu, làm gì mà lạnh đến mức đó cơ chứ.

"Ưm..."

Tôi chưa từng đi suối nước nóng bao giờ. Nhưng tâm trạng tôi lúc này chẳng thể nào vui vẻ nổi, ngay khi tôi đang ngập ngừng chưa biết nói sao thì...

"Hiếm khi có dịp nên đi thôi chị, em sẽ giúp chị chuẩn bị đồ thay nhé!"

"Khoan, Ricchan."

Bị một Ricchan vô cùng áp đảo đẩy mạnh từ phía sau, tôi đành lùi bước trở lại vào trong nhà.

"Oa, trong nhà cũng không thay đổi gì mấy nhỉ. Trung khu ký ức của em đang bị kích thích dữ dội luôn nè!"

Ricchan thích thú nhìn ngó xung quanh khu vực sảnh vào và hành lang.

Kể từ hồi em ấy còn hay qua đây chơi, cách bài trí trong nhà cũng chẳng thay đổi là bao. Cùng lắm chỉ là sửa sang lại cái nhà vệ sinh, nên với Ricchan, nơi này chẳng khác nào nhà người quen mà em ấy đã thuộc nằm lòng.

Tôi cứ mặc cho em ấy đẩy tấm lưng phẳng lì của mình, cùng tiến về phía trước phòng thay đồ.

Sunao luôn cất những bộ đồ yêu thích trong phòng riêng, nhưng quần áo mặc ở nhà hay đồ ngủ thì lại để trong tủ đồ trước phòng thay đồ. Đồ lót cũng tương tự.

Ricchan đang lựa ra một chiếc áo thun in hình nhân vật hoạt hình và quần short denim. Chắc em ấy tính trước là tắm suối nước nóng xong sẽ rất nóng đây mà.

Tôi rụt rè cầm lấy bộ đồ lót. Là bộ mà Sunao đang nhắm chừng sắp hết hạn sử dụng và định vứt đi.

"Nhưng mà tự ý mượn quần áo với đồ lót của Sunao, chị nghĩ cậu ấy sẽ nổi giận mất."

Dù tôi đã cố tình nhấn nhá thêm hàm ý "chị không muốn bị mắng đâu", nhưng chiêu này hoàn toàn vô tác dụng với Ricchan.

"Lúc đó em sẽ chịu trận chung với chị mà."

Không hề buông lời an ủi hời hợt kiểu "Chị ấy không giận đâu, không sao đâu", quả không hổ danh là Ricchan, người hiểu Sunao đến tận chân tơ kẽ tóc.

Gom quần áo thay và khăn tắm vào chiếc túi đi tắm, tôi quay trở ra sảnh. Aki-kun đang tựa lưng vào hàng rào đã bong tróc sơn để đợi chúng tôi.

"Được rồi, đi thôi."

"Xuất phát thôi!"

Tôi vẫn còn chút lưỡng lự, lạch cạch khóa cửa nhà lại. Ngay khi vừa khóa xong, cánh tay phải của tôi đã bị Aki-kun khoác lấy, còn tay trái thì bị Ricchan ôm chặt.

Dòng suy nghĩ của tôi tạm thời bị đứt đoạn.

"...Hửm? Gì vậy?"

"Phòng hờ chị bỏ trốn ấy mà."

Ricchan đáp lại với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Vì cũng chẳng thể chối cãi được, tôi đành im lặng.

Cứ thế, chúng tôi bước ra con đường trước nhà, đi ngang qua hòm thư vừa được sơn lại một màu đỏ chót.

Dưới bầu trời thu trong vắt, ba chúng tôi dàn hàng ngang lững thững bước đi trên con đường quen thuộc. Lúc có xe chạy ngang qua, hai người họ vẫn ngoan cố không chịu buông tay, thành ra cả bọn phải nép người song song với mặt đường để tránh.

Trông cứ như học sinh tiểu học vậy. Còn tôi lại giống hệt tên tội phạm đang bị cảnh sát áp giải không thương tiếc, dang rộng ra chút nữa chắc xếp thành hình cái quạt trong bài thể dục đồng diễn luôn quá.

Nơi bãi đất trống chẳng rõ trước kia từng xây gì, ba chú mèo đang ườn mình sưởi nắng trông rõ thoải mái. Chắc do Mochimune thuộc phố cảng nên loanh quanh đâu cũng thấy mèo hoang.

Bầy sẻ cất tiếng ríu rít gọi nhau, thong dong dạo bước trên đường dây điện. Nơi quầy bán hàng tự giác ven đường chỉ còn sót lại đúng một bắp cải thảo cuộn chặt nịch, treo giá hai trăm yên.

Một buổi sáng thật thanh bình. Ba chúng tôi lần lượt cúi đầu chào đáp lễ một ông lão chống gậy. Ngay khoảnh khắc ấy, tôi vô thức siết chặt lấy bàn tay đang nắm.

Cảm giác chạm vào hơi ấm con người, hay trao đổi những lời có nghĩa cùng ai đó, tưởng chừng đã lâu lắm rồi mới lặp lại. Suốt mấy ngày qua, thứ tôi chạm vào nếu không phải tường, thảm, cánh cửa, chắc cũng chỉ có mấy vắt mì.

"Suối nước nóng ở đâu vậy?"

Mãi đến giờ tôi mới đủ bình tĩnh thốt ra một câu hỏi mang tính căn bản.

Cả bọn đang đi ngược hướng nhà ga, có vẻ không định đi tàu hay xe buýt. Vừa nghĩ vậy ngước lên, tôi bắt gặp ánh mắt của Aki-kun.

"Suối nước nóng Mochimune Minato. Cậu đi bao giờ chưa?"

Tôi lắc đầu. Tôi biết khu suối nước nóng này mới xây gần nhà vài năm trước, nhưng chưa từng ghé thử bao giờ.

"Trước đây Sunao và mẹ từng bảo nếu bồn tắm hỏng sẽ đi thử xem sao."

Chẳng biết nên gọi đáng tiếc hay không, bồn tắm ở nhà chưa hỏng lần nào. Dù gần đến mức đi bộ cũng tới, nhưng chưa ai trong nhà từng đặt chân đến đó.

"Còn cậu, Aki-kun?"

"Dân Yaizu tụi này mặc định đi suối nước nóng Kuroshio rồi. Dù giờ nó đổi tên thành suối nước nóng Yaizu."

Xem ra đây cũng đánh dấu lần đầu của cậu ấy.

"Còn Ricchan?"

"Em cũng từng nghĩ nếu bồn tắm hỏng sẽ đi thử xem sao."

Bồn tắm nhà nào cũng bền bỉ, thật đáng khen.

Cứ đi thẳng xuyên qua khu dân cư sẽ đụng ngay cảng Mochimune. Vừa rẽ phải, mùi biển cả và tôm cá đã nương theo cơn gió lùa tới từ phía bến cảng.

"A, thấy rồi kìa."

Tọa lạc ngay trong khuôn viên cảng Mochimune, một tòa nhà với bức tường ngoài đen tuyền đang chờ đón chúng tôi. Dọc theo mái hiên, những lá cờ đuôi nheo nhỏ in biểu tượng suối nước nóng đang phấp phới bay trong gió.

"Nghe đồn tòa nhà này hồi xưa từng làm xưởng chế biến cá ngừ đấy chị. Khéo lại có ma cá ngừ hiện hồn cũng nên."

"Ma cá ngừ trông như thế nào chứ."

"Nhắc mới nhớ, mấy con ma hay nghe đồn đại đa số đều mang hình dáng con người nhỉ. Sao lại thế ta."

Vừa nghe tiếng Ricchan lẩm bẩm "Ưm..." đầy thắc mắc, tôi vừa đưa mắt nhìn ra bãi đậu xe. Dù đang giữa buổi sáng ngày thường, bãi đỗ gần như đã kín chỗ.

Ngay lúc vòng qua và bước đến trước cửa khu suối nước nóng, Ricchan bất ngờ buông cánh tay đang khoác chặt ra nhẹ bẫng.

"Bí ẩn về ma quỷ cứ để từ từ suy nghĩ sau, giờ em phải đến trường đây. Dù sao mục đích đến gặp mặt tiền bối Nao cũng hoàn thành rồi."

"Hả?"

Câu nói nằm ngoài dự liệu khiến tôi tròn xoe mắt.

"Ricchan không đi suối nước nóng sao?"

"Hehe," Ricchan gãi gáy.

"Kẹt nỗi em lại thuộc kiểu học sinh nghiêm túc ở mấy chỗ dở dở ương ương. Bố mẹ ở nhà khéo lại cuống cuồng lên 'Có chuyện gì vậy, con hư hỏng rồi sao Ritsuko ơi' mất. Giờ bắt tàu với xe buýt, tiết hai... hơi vô vọng, nhưng chắc vẫn kịp tiết ba."

Hai gương mặt đại diện cho phe bất hảo như tôi và Aki-kun đồng loạt câm nín.

Vậy ra Ricchan thực sự đã cất công tạt qua đây trước giờ đến trường chỉ để nhìn mặt tôi. Chắc đây cũng đánh dấu lần đầu tiên con bé cúp học. Cảm giác tội lỗi chợt trào dâng, tôi nắm chặt lấy tay em ấy.

"Ricchan, chị xin lỗi."

"Chị đừng xin lỗi đứa hậu bối tự tiện xông đến nhà người ta chứ. Trải nghiệm thế này cũng mới mẻ và thú vị phết đấy."

Ricchan cười đùa bâng quơ, nhưng nét mặt em ấy lại ánh lên vẻ lo lắng cho tôi.

"Tiền bối Nao, sắc mặt chị tệ hơn em nghĩ đấy. Đến suối nước nóng, chị nhớ ngâm mình cho ấm người đàng hoàng nhé."

Ricchan vỗ nhè nhẹ lên đôi má khô khốc của tôi. Cảm giác từ lòng bàn tay nhỏ nhắn của em ấy thật dễ chịu.

"Ừm. Chị sẽ ngâm luôn cả phần của Ricchan."

"Phải thế chứ."

Ricchan khẽ mỉm cười, nhìn chằm chằm vào mắt tôi qua tròng kính.

"Với lại chuyện em nói trước đây, không phải đùa đâu nhé. Nếu không có nơi nào để đi thì hãy nói với em. Tuyệt đối không được âm thầm biến mất nữa đâu đấy."

Biết em ấy nói thật lòng, cảm giác tội lỗi trong tôi càng thêm chồng chất.

Hiện thực mà tôi chưa hề nhìn thấu ở bãi biển mùa hè dạo nọ đang dần bủa vây lấy tôi. Một cô bé nhạy bén như Ricchan chắc chắn cũng cảm nhận được điều đó rất rõ.

Trao cho tôi những lời y hệt như lúc trước hẳn phải cần đến dũng khí. Vậy mà Ricchan chẳng hề mảy may do dự. Với tư cách là một người bạn, em ấy lúc nào cũng lo lắng cho tôi.

"...Cảm ơn em, Ricchan."

Điều duy nhất tôi có thể đáp lại em ấy lúc này chỉ là một lời cảm ơn. Nhưng Ricchan vẫn nở nụ cười tươi tắn và ngoan ngoãn gật đầu.

"Vậy hẹn gặp lại chị sau! Nhớ kể em nghe cảm nhận về suối nước nóng nhé!"

"Ừm, bye bye," tôi vẫy tay chào tạm biệt. Ricchan rảo bước nhanh về phía nhà ga.

Tôi và Aki-kun cuối cùng cũng tiến vào suối nước nóng.

Suối nước nóng Mochimune Minato trông mới toanh từ vẻ bề ngoài, bên trong cũng rất khang trang và sạch sẽ.

Chúng tôi cởi giày cất vào tủ rồi khóa lại. Tủ của tôi số 52, còn Aki-kun ở ngay bên phải là số 60.

Vé tắm có vẻ được mua ở hai chiếc máy bán vé tự động bằng nút bấm xếp cạnh nhau.

Hôm nay áp dụng mức giá ngày thường. Không phải hội viên, cũng chẳng phải học sinh tiểu học, chúng tôi mua vé phổ thông giá 900 yên. Tôi rút tờ một nghìn yên từ chiếc ví màu hồng ra, đút cho chiếc máy bán vé đang đói meo nuốt chửng cái rột.

Toàn bộ tài sản của tôi giờ còn đúng 188.240 yên. Dạo gần đây, khao khát muốn quay lại mốc 190.000 yên và những ham muốn chi tiêu cản bước điều đó đang tạo nên một cuộc giằng co nảy lửa trong tôi. Trận chiến không khoan nhượng này vẫn cứ thế tiếp diễn.

Cầm vé tiến đến quầy lễ tân, một chị nhân viên mặc chiếc áo thun đỏ có lẽ là đồng phục liền ném cho chúng tôi ánh nhìn đầy nghi hoặc qua quầy. Ngẫm lại lý do, tôi chợt giật mình.

Nhắc mới nhớ, cả tôi và Aki-kun đều đang mặc đồng phục. Hơn nữa, bây giờ lại là buổi sáng ngày thường. Bị nghi ngờ kiểu "sao giờ này học sinh lại ở đây" cũng là chuyện đương nhiên.

"A, ờm..."

Cứ im lặng thế này thì kiểu gì cũng bị nghi ngờ mất. Tôi cố vắt óc nặn ra một cái cớ nào đó nghe cho có vẻ hợp lý. Nhưng cứ hễ đến những lúc thế này là não tôi lại đình công.

Đang lúc bối rối thì Aki-kun bên cạnh thản nhiên lên tiếng.

"Hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập trường nên bọn em được nghỉ ạ."

Hả.

Chị nhân viên khẽ gật gù rồi lấy chìa khóa tủ đồ dạng vòng tay đưa cho chúng tôi. Có vẻ chị ấy cũng chẳng buồn vặn vẹo gì thêm.

Lướt qua khu bán đồ lưu niệm và nhà ăn, chúng tôi bước qua tấm rèm noren màu hoa tử đằng dẫn vào khu vực suối nước nóng.

Dọc hành lang có treo những bức ảnh đen trắng được đóng khung cẩn thận. Bức ảnh toàn cảnh chụp bờ biển Mochimune nhộn nhịp khách tắm biển và toàn bộ thị trấn Mochimune này, không biết đã được chụp từ thời nảo thời nào rồi nhỉ.

Vừa ngắm nhìn những thứ đó, tôi vừa bắt chuyện với cậu bạn trai biết tuốt.

"Hôm nay là ngày kỷ niệm thành lập trường Surusei hả."

"Chắc không phải đâu."

Hả.

Có vẻ như Aki-kun vừa tỉnh bơ nói dối. Sự to gan đó làm tôi phải nể phục sát đất.

Xem ảnh xong, tấm rèm nhà tắm màu đỏ và xanh lam đã hiện ra trước mắt.

"Tắm xong tụi mình gặp nhau ở sảnh chờ lúc nãy nha."

"Ừm, lát gặp lại."

Tôi rẽ trái, còn Aki-kun rẽ phải.

Phòng thay đồ vắng tanh không một bóng người, nhưng từ khu suối nước nóng vẫn vọng lại tiếng nước chảy róc rách.

Chìa khóa tủ tương ứng với số ghi trên tủ. Tìm đúng số của mình rồi cất đồ đạc vào trong, ngay khoảnh khắc chạm tay lên váy, tôi chợt nhận ra một chuyện tày đình.

"...Trời đất."

Chiếc váy đồng phục nhăn nhúm. Nhìn kỹ quanh eo còn dính đầy bụi bặm.

Liếc nhìn vào tấm gương trong phòng thay đồ, tôi lại nhận thêm một cú sốc nữa. Chắc tại lăn lộn trên thảm nên tóc tai tôi đã rối bù lên hết.

Giờ tôi đã hiểu rõ lý do Aki-kun và bé Ricchan lại mang vẻ mặt lo lắng đến vậy. Thấy tôi bước ra với bộ dạng thê thảm không nỡ nhìn, chắc hai người họ đã hoảng hồn lắm.

Đỏ bừng mặt vì quá đỗi xấu hổ, tôi vội cởi quần áo, chỉ cầm theo chiếc khăn tắm màu trắng rồi bước về phía khu vực tắm.

Vừa hồi hộp vừa đưa mắt nhìn quanh, tôi cảm nhận được bầu không khí tĩnh lặng bao trùm khắp khu vực tắm. Trần nhà cùng nửa trên bức tường mang sắc trắng, nửa dưới lại là màu đen đơn sắc. Những ngọn đèn gắn trên tường tỏa ra ánh sáng màu cam dịu nhẹ.

Khu vực trong nhà có vẻ gồm ba bồn tắm, tính cả bồn nước lạnh, cùng một phòng xông hơi. Bồn tắm sủi bọt khí ở giữa chắc được ưa chuộng nhất nên tập trung khá đông người. Ngoài ra còn có cả bồn tắm lộ thiên nữa.

Vừa gật gù quan sát xung quanh, tôi vừa dội nước nóng từ mũi chân trở lên. Nghe nói việc dội nước trước không chỉ để gột rửa bụi bẩn trên cơ thể, mà còn giúp cơ thể làm quen với nhiệt độ của nước nóng.

Tắm gội sạch sẽ ở khu vực vòi sen, dùng khăn quấn gọn mái tóc dài lại, tôi vươn mình đứng dậy.

Quả nhiên phải là bồn tắm lộ thiên. Đầu tiên cứ phải là bồn tắm lộ thiên. Nói gì thì nói, bồn tắm lộ thiên là nhất!

Đã quyết tâm như vậy nên tôi tiến thẳng ra ngoài, nhưng khác với những bồn tắm lộ thiên thường thấy trên tivi, nơi này không mang lại cảm giác thoáng đãng cho lắm. Phần lớn bầu trời đã bị mái che khuất, xung quanh lại dựng thêm những bức tường gỗ, thành ra chẳng ngắm được cảnh sắc gì mấy.

Điều khiến tôi bận tâm hơn cả là sự hiện diện của một căn chòi nhỏ mang tên chòi ngắm núi Phú Sĩ nằm chiếm trọn một góc. Nó được dựng lên, chiếm khoảng một phần ba diện tích bồn tắm lộ thiên, nghe đồn từ đó có thể nhìn thấy núi Phú Sĩ.

Hương thơm của gỗ bách xù vương vấn quanh chóp mũi, tôi lướt nhẹ qua làn nước nóng rồi bước vào chòi từ lối cửa.

Không gian lờ mờ bên trong căn chòi mang lại cảm giác như một căn cứ bí mật khiến lòng tôi rộn ràng. Từ đây có thể phóng tầm mắt bao quát cả bến cảng lẫn vùng biển rộng lớn, cộng thêm thời tiết hôm nay nắng đẹp, nên có thể nhìn thấy ngọn núi Phú Sĩ đang đội chiếc mũ trắng điệu đà ở tít đằng xa.

Nheo mắt ngắm nhìn núi Phú Sĩ, tôi chống khuỷu tay lên bề mặt đá nhám. Làn nước ấm áp không quá nóng mang lại cảm giác thật dễ chịu.

Ngẫm lại mới thấy, đây đâu phải chốn thâm sơn cùng cốc gì, mà là một khu suối nước nóng hướng thẳng ra bến cảng. Nếu không có mái che hay vách ngăn, cảnh tắm khỏa thân sẽ phơi bày hết ra trước bàn dân thiên hạ mất. Biện pháp chống nhìn trộm quả là điều bắt buộc.

Cơ mà, tình cảnh này nói đúng hơn lại giống như tôi đang lén lút nhìn trộm bến cảng. Nghĩ vậy tự dưng thấy buồn cười, tôi bất giác bật cười thành tiếng.

Ngay lúc đang tính dọn luôn vào căn chòi này sống, tôi chợt nghe thấy tiếng trò chuyện của vài người vọng lại. Quên béng luôn mộng tưởng vừa nảy ra vài giây trước, tôi lật đật chui ra khỏi chòi. Cảnh sắc tuyệt đẹp nhường này, giữ khư khư cho riêng mình thì phí phạm quá.

Sau đó, tôi dạo quanh tận hưởng các bồn tắm trong nhà. Cuối cùng dừng chân tại bồn tắm sủi bọt khí, tôi vươn vai duỗi thẳng tay chân, để mặc cho vô số bọt nước li ti ôm trọn lấy cơ thể.

"...Ấm quá."

Ưm, vừa vươn vai một cái thật sảng khoái, đám bọt khí đồng loạt tản ra tứ phía. Tiếng nước vỗ lõm bõm, tiếng bọt khí nổ lách tách, khóe miệng tôi cũng bất giác cong lên đầy thư thái.

"Suối nước nóng tuyệt thật đấy."

Phù, tôi trút ra luồng hơi ấm áp đang dồn ứ trong phổi. Ngay lúc đó, tôi vô tình liếc nhìn đồng hồ.

Mười hai giờ kém mười.

Vừa định dời mắt đi chỗ khác, tôi bỗng khựng lại, không không không...

Tiết hai đã bắt đầu rồi, nhưng có vẻ vẫn kịp tiết ba. Nhớ không lầm, bé Ricchan đã nói như vậy. Tiết hai bắt đầu từ mười giờ, còn tiết ba bắt đầu từ mười một giờ.

Vậy chẳng lẽ nãy giờ tôi đã thong thả ngâm mình trong nước nóng ngót nghét hai tiếng đồng hồ rồi sao.

Dù đã hẹn trước chỗ gặp Aki, nhưng hai đứa lại quên chốt xem mấy phút nữa sẽ tập trung. Đây quả thực một lỗi cơ bản do chưa quen với kiểu hẹn hò nam nữ chia khu vực tắm thế này.

Không biết Aki đã tắm xong chưa nhỉ. Hay cậu ấy vẫn đang ngâm mình dưới nước.

Thử ngẫm lại xem. Nhắc đến chuyện tắm rửa, người ta thường mặc định con gái tắm lâu, còn con trai tắm nhanh. Ba tôi tắm ào một cái xong ngay, còn mẹ lại thích ngâm mình, có khi ở lì trong phòng tắm chừng hai tiếng đồng hồ không chịu ra. Thỉnh thoảng Sunao sực nhớ ra chạy đi gọi, y như rằng sẽ thấy mẹ đang ngủ say sưa trong bồn tắm.

Chỉ mất một phút để tôi đưa ra kết luận. Để cậu ấy phải chờ kỳ lắm. Dù trong lòng vẫn muốn nướng chín toàn thân trong phòng xông hơi hồng ngoại đang phát ra tiếng rè rè kia, nhưng đã đến lúc phải lên bờ rồi.

Tôi rẽ nước bước đi lõm bõm, rời khỏi khu vực ngâm mình.

Lau sơ người rồi bước vào phòng thay đồ, tôi thấy hai cô gái trạc tuổi sinh viên đang ngồi trò chuyện rôm rả trước gương. Họ vừa dùng kẹp bấm mi, vừa bàn xem lát nữa sẽ ăn trưa ở quán nào trong khu thương mại Hat Park dọc bờ biển.

Đang tròng chiếc áo sơ mi qua cơ thể vẫn còn nóng bừng sau khi tắm, chợt có thứ gì đó rơi ra. Một chiếc dây cột tóc vải nhún màu xanh lơ.

Tôi chẳng nhớ mình đã bỏ nó vào túi, chắc hẳn bé Ricchan đã lén nhét vào cho tôi rồi. Một sự sắp đặt đầy tinh tế, đúng chuẩn phong cách của em ấy.

Tôi dùng máy sấy làm khô tóc, rồi lấy chiếc dây cột tóc ấy buộc hờ lên.

Phản chiếu qua tấm gương sáng bóng chính hình ảnh tôi với mái tóc buộc nửa đầu. Vẫn giống tôi như mọi ngày, chỉ lâu lắm rồi mới lại thấy dáng vẻ này.

Chỉnh đi chỉnh lại góc độ mấy lần, tôi gật gù hài lòng rồi xách chiếc túi nặng trĩu rời khỏi phòng thay đồ.

Đưa mắt dáo dác nhìn quanh khu vực sảnh chờ, nhưng chẳng thấy bóng dáng Aki đâu. Cậu ấy cũng không có ở nhà ăn hay quầy lưu niệm.

Thật bất ngờ, có vẻ tôi lại ra sớm hơn. Đang thở phào nhẹ nhõm vì không bắt cậu ấy phải chờ, chợt có tiếng bước chân lạch bạch vội vã vang lên từ phía sau.

Người vừa vén tấm rèm bước ra chính Aki. Cậu ấy mặc một chiếc áo sơ mi nâu phối cùng quần dài đen.

"Xin lỗi nha. Tự dưng lúc ở trong phòng xông hơi, tôi lại được một chú người địa phương quý quá chừng."

Với tính cách của Aki, chắc cậu ấy đã bối rối lắm vì không biết làm sao để ngắt lời người ta. Tưởng tượng cảnh tượng đó thôi cũng đủ thấy buồn cười rồi.

"Không sao đâu, tôi cũng vừa mới ra tới thôi."

"Vậy à," Aki vuốt ngực thở phào, nhưng có vẻ vì quá vội nên cậu ấy chưa sấy tóc đàng hoàng. Dù tóc ngắn đi chăng nữa, cứ để ướt nhẹp thế này khéo lại cảm lạnh mất thôi.

Tôi lấy chiếc khăn mặt chưa dùng đến từ trong túi ra.

"Aki này, nước trên tóc cậu đang nhỏ tỏng tỏng kìa."

Tôi nhón gót, định lau tóc giúp cậu ấy. Aki giật mình nhận ra, ngượng ngùng định gạt tay tôi ra.

"Thôi, để tôi tự lau."

"Cứ đứng yên đó đi."

Bị tôi mắng át đi, Aki đành cụp mắt nhìn tôi với hàng chân mày nhíu lại thành hình chữ bát. Ngay khoảnh khắc ấy, lồng ngực tôi bỗng đánh thịch một tiếng.

"……Nao? Cậu sao vậy?"

Thấy tôi bỗng dưng cứng đờ người, Aki tò mò nhìn sang. Mái tóc ngắn ướt sũng, đen nhánh của cậu ấy càng khiến trái tim tôi đập loạn nhịp.

Chỉ khác ngày thường đúng một điểm duy nhất.

Rõ ràng chỉ vì tóc bị ướt thôi. Chỉ vì tóc ướt thôi cơ chứ!

Dù đã tự nhủ với lòng mình hết lần này đến lần khác, nhưng dáng vẻ Aki với mái tóc ướt sũng trông có chút trẻ con, lại mang đến một cảm giác vô phòng bị đến lạ thường. Một dáng vẻ quý giá và hiếm hoi, ngỡ như chỉ có người nhà mới được phép nhìn thấy.

Nhưng làm sao tôi dám nói thẳng điều đó trước mặt cậu ấy cơ chứ. Để che giấu sự bối rối trong lòng, tôi dồn sức lau lấy lau để từ da đầu, mái tóc cho đến cổ của Aki.

"Ây da, đau tôi."

Aki vừa cằn nhằn vừa vươn tay tóm chặt lấy hai tay tôi như thể không chịu đựng nổi nữa. Bàn tay to lớn của cậu ấy thật ấm áp, khắp người cậu ấy dường như đang tỏa ra hơi nóng mang cùng một mùi hương với tôi.

Bốn mắt chạm nhau, Aki bỗng nhăn mặt cười trừ.

"Cảm giác…… cứ như hai đứa đang sống chung vậy."

"Hả, vậy sao?"

Thấy tôi giật thót mình, cậu ấy vẫn thản nhiên nói tiếp.

"Nao lúc nãy nhìn y hệt mấy bà mẹ luôn."

"……Ý cậu chê tôi giống mấy bà nội trợ bỉm sữa chứ gì?"

Tôi phồng má dỗi hờn.

Chẳng hiểu sao mọi chuyện lại đi chệch khỏi những gì tôi mong đợi. Nhận ra tôi đang hờn mát, Aki lúng túng đánh trống lảng sang chuyện khác.

"À đúng rồi, tới giờ trưa rồi, cậu có đói bụng không?"

Thầm thở dài ngao ngán, tôi quyết định nương theo lời cậu ấy.

"Hơi hơi thôi."

Đơn giản vì bụng tôi cũng đang biểu tình rồi.

Cảm giác này hoàn toàn khác hẳn mấy ngày qua, khi bụng réo nên đành phải nhét đại thứ gì đó vào dạ dày cho xong bữa. Rõ ràng tôi đang dần khỏe lại. Nhờ cơ thể được sưởi ấm dưới suối nước nóng. Và cũng nhờ có Ricchan cùng Aki.

Nhà ăn bên trong khu suối nước nóng khá đông đúc, nên hai đứa quyết định sang quán khác ăn trưa.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà, ánh mắt tôi liền va phải bờ kè đá trước lối vào. Trên tấm biển cắm trên bờ kè cao sừng sững mà ban nãy tôi không hề để ý, có dòng chữ báo hiệu "Có tổ cò xanh ở đây".

Hình vẽ cò mẹ và cò con trên biển trông cưng hết sức. Tên cái nhà ăn hai đứa vừa ngó qua ban nãy là "Nhà ăn Cò Xanh", chắc cũng bắt nguồn từ cái tổ này chăng.

Tò mò muốn xem thử cái tổ trông ra sao, tôi liền nhảy cẫng lên, nhưng ngoài mấy bụi cỏ dại mọc um tùm ra chẳng thấy bóng dáng cái tổ nào cả.

"Sao vậy?"

"Nghe nói tít bên trong có tổ cò xanh đó."

"Ồ."

"Aki, cậu thấy không?"

Nghĩ bụng với chiều cao của Aki biết đâu lại thấy được, tôi vừa nhảy lóc chóc vừa hỏi.

Aki nhón gót, đưa tay lên trán che nắng ngó thử.

"Chẳng thấy gì ráo. Vòng ra sau xem thử không?"

"Ừm."

Phía trên bờ kè đá có vẻ là bãi đỗ xe số ba. Sợ làm gia đình nhà cò giật mình, hai đứa chỉ dám đứng từ xa ngó vào bãi đỗ xe.

"Tổ nằm đâu ta."

"Đâu ta."

Chẳng thấy cái gì giống tổ chim cả.

Đang lúc loay hoay tìm kiếm, một tiếng "ọt" vang lên từ bụng ai đó. Tôi vội làm ra vẻ mặt quan tâm.

"Aki, cậu đói bụng rồi đúng không. Cò xanh để dịp khác tìm tiếp ha."

"Bụng tôi có kêu đâu."

Tôi vờ như không nghe thấy, lảng đi bước lên phía trước.

Vừa ra khỏi bãi đỗ xe, Aki liền lên tiếng hỏi.

"Mình ăn trưa ở đâu đây?"

"Sao giờ ta. Quanh đây dạo này mở nhiều quán lắm."

Quán xá mọc lên san sát, người qua lại cũng đông đúc hơn, Mochimune mang lại cảm giác vẫn đang trên đà phát triển. Hình như Sunao từng ăn gelato ở mấy quán dọc bờ biển, rồi còn ăn cả dango với hamburger nữa.

"Khu Minato Yokocho thì sao? Trước giờ tôi cũng hơi tò mò chỗ đó."

Minato Yokocho là một khu phố ẩm thực nằm ngay trước cảng Mochimune. Vài năm trước nơi này mang dáng vẻ khá hoài cổ, nhưng sau khi được cải tạo lại, nó đã khoác lên mình diện mạo sành điệu và tràn đầy sức sống. Đi bộ một tẹo là tới, hay nói đúng hơn là đã sờ sờ ngay trước mắt hai đứa rồi.

"Đi thử xem sao. Cậu muốn ăn gì?"

"Chắc tôi đang thèm cá."

"Ồ," tôi cố tình buông một tiếng thở dài cảm thán đầy vẻ khoa trương.

"Đúng là dân Yaizu có khác."

"Nói chứ, lúc ngâm suối nước nóng tôi ngửi thấy mùi cá."

"Tôi cũng thấy vậy luôn!"

Lúc ngâm mình trong bồn tắm sục khí, có cơn gió lùa vào từ khung cửa sổ lớn đang mở toang. Chỉ một thoáng lướt qua mũi, cơn gió ấy rõ ràng mang đậm hương vị của cá.

Khéo đó lại là âm mưu của mấy ông lớn muốn dụ khách tắm suối nước nóng đi ăn hải sản cũng nên. Vừa nghiêm túc bàn luận về chuyện tào lao ấy, hai đứa vừa quyết định ghé vào quán hải sản tên Jiromaru nằm ngay lối vào tầng một của khu Minato Yokocho để ăn trưa.

Quán ăn với thiết kế tường kính đã chật kín chỗ, nhưng may sao vừa vặn có khách đang tính tiền. Trong lúc đứng đợi bên ngoài, tôi đưa mắt ngắm nhìn khu phố, quả là một không gian sành điệu đúng như lời đồn. Chiếc lồng đèn đỏ duy nhất treo lủng lẳng trông cưng hết sức.

Hai đứa được nhân viên dẫn đến dãy ghế quầy bar sát cửa sổ. Từ đây có thể ngắm nhìn khung cảnh bến cảng, cảm giác cứ như vớ được món hời vậy.

"Cậu ăn gì? Hôm nay tôi bao."

"Dù là tiền của Shuya thôi," Aki nửa đùa nửa thật bồi thêm.

"Vậy thì tôi không khách sáo đâu nhé, trăm sự nhờ cậu."

Tôi quyết định ngoan ngoãn nhận ý tốt này, mở cuốn thực đơn ra để ở giữa hai đứa.

"Nhiều món quá nhỉ."

Có vô số món cơm thố. Nào là sushi nắm, thậm chí có cả pizza cá mờm. Thật đau đầu không biết nên chọn món nào đây.

Có lẽ vì Mochimune là một trong những vùng đặc sản cá mờm trứ danh của Nhật Bản, nên món cá này cũng thường xuyên xuất hiện trên bàn ăn ở nhà. Sunao có vẻ thích cá mờm luộc hơn là cá mờm sống. Tôi biết cậu ấy hay xúc cá mờm lên bát cơm trắng nóng hổi, rắc thêm chút hành lá thái nhỏ rồi ăn.

Cứ mải nghĩ về cá mờm, tự dưng tôi lại thấy thèm ăn đến lạ. Một đứa hầu như chẳng bao giờ ăn bữa tối như tôi thì hiếm khi có cơ hội đụng đũa vào món này.

"Tôi chọn phần cơm thố Half & Half nha."

Món tôi chọn là một thố cơm ngập tràn cá mờm, chia đều một nửa cá sống và một nửa cá luộc.

"Đúng chuẩn dân Mochimune có khác."

"Còn cậu thì sao, Aki-kun?"

"Tôi lấy phần cơm thố hải sản."

Aki-kun chỉ tay vào dòng trên cùng của thực đơn. Đó là một thố cơm cực kỳ hoành tráng, bên trên phủ đầy cá mờm sống, cá mờm luộc, thêm cả lườn cá ngừ và tôm anh đào.

Chưa đầy ba phút sau khi gọi món, món khai vị đã được mang ra. Món khoai sọ hầm thịt heo mềm như tan chảy trên đầu lưỡi. Trong lúc tôi còn đang nhâm nhi thưởng thức, cơm thố và súp miso cũng được dọn lên.

Thố cơm hải sản của Aki-kun quả thực màu sắc vô cùng bắt mắt, nhưng phần cơm Half & Half của tôi được điểm xuyết bởi sắc vàng của trứng cuộn và sắc xanh của hành lá thái nhỏ cũng chẳng hề kém cạnh.

Cả cá mờm sống lẫn cá mờm luộc đều đang tắm mình trong ánh nắng rực rỡ hắt qua khung cửa sổ, tỏa sáng lấp lánh tuyệt đẹp.

Tôi rót chút nước tương ra đĩa nhỏ, chấm nhẹ rồi và thử một miếng cá mờm sống bóng bẩy. Cảm giác nhai sần sật, trơn tuột nơi đầu lưỡi.

"Ngon quá."

Tôi tận hưởng trọn vẹn hương vị mà trong đầu chỉ có thể thốt lên hai chữ "tươi rói".

Tiếp đó, tôi và một miếng cá mờm sống kèm với thật nhiều hành, rồi lại "đổi gió" sang cá mờm luộc, cuối cùng là cho cả cá sống lẫn cá luộc vào miệng cùng một lúc, cứ thế ăn uống thỏa thích chẳng kiêng dè gì.

Thứ khiến tôi ưng ý nhất chính là nước tương wasabi. Hòa tan chút wasabi vào nước tương, chấm nhẹ miếng cá mờm sống vào, hương vị bỗng trở nên đậm đà đến kinh ngạc. Vị đắng nhẹ đặc trưng của cá mờm sống như tan chảy vào vị cay nồng xộc lên mũi của wasabi.

Ăn với gừng cũng ngon đấy, nhưng tôi vẫn thích wasabi nhất. Do quá đà mà lỡ tay cho hơi nhiều, sống mũi tôi cay xè, nước mắt cũng ứa ra đôi chút.

Đang mải xoa dịu tuyến lệ bằng ngụm súp miso mang hương vị ấm áp và thanh tao, Aki-kun bỗng cất tiếng lầm bầm.

"Nao giỏi thật đấy."

Giỏi chuyện gì cơ, tôi chỉ dùng ánh mắt ngấn nước vì wasabi để hỏi lại. Aki-kun không nhìn tôi, cậu ấy đang chấm wasabi vào miếng thịt cá đỏ au bóng bẩy.

"Cậu biết tiết kiệm tiền đàng hoàng, giỏi thật đấy."

"Tôi chỉ nhận tiền tiêu vặt từ mẹ thôi mà."

"Nhưng đó vẫn là thu nhập cậu có được nhờ tự mình làm việc đàng hoàng mà. Giỏi hơn cái đứa đang ăn bám Shuya như tôi nhiều."

Hôm nay Aki-kun có vẻ muốn nhắc đến Sanada-kun nhiều hơn mọi khi. Bình thường cậu ấy chẳng bao giờ tự khơi mào chủ đề này, cứ hành xử như thể mình chẳng bận tâm chút nào cơ mà.

Tôi biết rõ lý do đằng sau sự thay đổi ấy. Là bởi trong đầu cậu ấy lúc nào cũng không ngừng suy nghĩ. Nghĩ về Sanada Shuya. Nghĩ về bản gốc của chính mình, người đột nhiên lại bắt đầu cắp sách đến trường.

Chẳng cần hỏi tôi cũng thấu hiểu. Bởi vì, bản thân tôi cũng giống hệt như vậy.

"Tôi chẳng giỏi giang gì đâu."

Câu trả lời ấy như một mồi lửa, khiến những lời chất chứa trong lòng tôi cứ thế tuôn trào.

"Chẳng giỏi chút nào cả. Tôi hoàn toàn không thể hướng về phía trước, Sunao đã đi học lại rồi mà... tôi thậm chí còn chẳng thể nói nổi một lời chúc mừng."

"Tôi cũng thế thôi."

Aki-kun gật đầu, giọng nói chất chứa một sự đồng cảm sâu sắc.

Hai đứa bưng tách trà lên uống gần như cùng một lúc. Những khi muốn tìm kiếm một ngôn từ nào đó, người ta thường vô thức tìm câu trả lời bên trong làn nước trà trong vắt. Hoặc giả, có những lúc chỉ muốn nuốt trôi mọi thứ xuống bụng cùng với ngụm trà.

Bên trong quán xá vẫn đang ồn ã tiếng người cười nói, thế nhưng chỉ riêng hai đứa tôi lại có cảm giác như đang lạc lõng ở một thế giới khác.

"Chắc tốt nghiệp cấp ba xong tôi sẽ đi làm luôn quá."

Tay vẫn cầm tách trà ấm, tôi ngẩn người ra. Chẳng hiểu sao cậu ấy lại đột nhiên thốt ra những lời như vậy.

"Nao thông minh mà, cậu sẽ thi đại học chứ?"

"Tôi không thi đâu."

Không phải là không thi, mà sự thật là không thể thi. Một ngôi trường đại học chấp nhận cho bản sao theo học, dù có bới tung cả cái nước Nhật này lên cũng chẳng thể nào tìm thấy. Ra nước ngoài lại càng là chuyện viển vông.

"Nếu Nao học đại học, tôi cũng sẽ thi vào cùng trường với cậu."

Aki-kun vẫn không chịu ngừng mấy lời nói đùa vu vơ. Nhai nhẹ hàm răng, cọng hành dính bên trong phát ra tiếng sột soạt nhỏ.

"Cậu không thể quyết định tương lai của mình chỉ vì lý do đó được đâu."

"Tôi lại thấy 'học cùng trường đại học với bạn gái' là một lý do rất chân thành đấy chứ."

"...Bản sao thì không thể học đại học đâu."

Dù tôi đã lỡ lời thốt ra sự thật ấy, nét mặt Aki-kun vẫn không hề thay đổi.

"Chưa chắc đâu. Ryo-senpai cũng từng đi học cấp một, cấp hai mà."

Cấp một, cấp hai, rồi cấp ba, và đại học là hoàn toàn khác nhau.

Dù không rành lắm, nhưng tôi định bảo rằng chúng khác nhau một trời một vực. Thế nhưng tôi không thể thốt nên lời. Mà thực tâm, tôi cũng chẳng muốn nói ra.

Bởi vì tôi cũng muốn được trò chuyện cùng Aki-kun. Muốn được nói về ngày mai, về những ngày sau nữa, về một tương lai xa xôi mờ mịt chẳng thể nắm bắt, nói mãi cho đến khi chán chê thì thôi.

"Thế mình thi vào trường nào đây?"

Thấy tôi cuối cùng cũng chịu hùa theo, Aki-kun bật cười nhẹ nhõm.

"Chắc là Đại học Tokyo nhỉ?"

"Thi cho vui để làm kỷ niệm à?"

"Đã thi thì phải nghiêm túc chứ."

Nói thì nói vậy, nhưng tôi có cảm giác giờ mới bắt đầu cắm đầu vào học thì đã quá muộn rồi.

Nhưng mà, biết đâu lại không phải vậy. Chúng tôi mới chỉ mười sáu, mười bảy tuổi đầu. Vẫn còn tươi rói và tràn đầy sức sống hơn cả đám cá cơm shirasu đang giương mắt nhìn lên từ bát cơm kia. Người ta có câu "năm mươi tuổi mới bắt đầu học cũng chưa muộn", nên có lẽ thốt ra từ "đã muộn" vào lúc này mới thực sự là quá sớm.

Dù có tự huyễn hoặc bản thân như thế, chắc cũng chẳng bị trời phạt đâu nhỉ.

"Thế trường dự phòng thì sao? Chọn trường nào trong tỉnh Shizuoka à?"

"Nghe thiếu mộng mơ quá đi."

"Cứ mơ mộng hão huyền mãi, lỡ trượt thì lại khóc ròng cho xem."

"Cậu nói cũng có lý. Nao vẫn thích học khối Xã hội hơn à?"

"Được học chuyên sâu về văn học nghe có vẻ thú vị mà. Thật sự luôn ấy."

Mỗi lần bàn về một tương lai vốn dĩ chẳng hề tồn tại, trái tim tôi lại đau thắt như muốn vỡ vụn.

Một tháng sau. Một năm sau, ba năm sau, mười năm sau. Lúc đó, tôi sẽ đang nghĩ gì nhỉ?

Liệu tôi có còn là một "tôi" biết suy nghĩ và cảm nhận nữa không? Liệu tôi có còn được ở bên cạnh cậu ấy?

"Cảm ơn vì bữa ăn."

Tôi chắp hai tay lại, cất tiếng nói với chiếc bát trống trơn không còn sót lại dù chỉ một hạt cơm.

Thanh toán xong xuôi, chúng tôi rời khỏi quán. Đúng như đã tuyên bố, Aki-kun là người bao chầu này. Dù có hơi ngại ngùng một chút, nhưng tôi thấy rất vui.

"Này. Mình ra biển chơi một lát được không?"

"Ừ."

Đi ngang qua khu suối nước nóng một lần nữa, chúng tôi hướng thẳng về phía bờ biển. Vẫn chưa chịu bỏ cuộc, tôi ngoái đầu nhìn lại bãi đỗ xe số ba, nhưng quả nhiên vẫn chẳng thấy tổ của con cò xám đâu cả.

Băng qua dải rừng phòng hộ ven biển, bầu trời xanh ngắt và đại dương bao la vốn bị che khuất nãy giờ đã mở ra chào đón chúng tôi.

Lấy đà chạy nhẹ một đoạn, tôi leo tót lên bờ kè. Aki-kun thì chỉ cần đạp một chân lên mặt tường của bờ kè rồi nhẹ nhàng đu người lên.

Trong lúc Aki-kun còn đang chỉnh lại tư thế, tôi đã bắt đầu rảo bước trên bờ kè hướng về phía Yaizu. Ban đầu bước chân có hơi loạng choạng, nhưng tôi dang rộng hai tay ra để giữ thăng bằng thật vững.

Một, hai, một, hai.

Dọc theo đường bờ biển dài một phẩy năm ki-lô-mét, từ đầu này sang tận đầu kia.

"Nao, nguy hiểm lắm đấy."

Đây chính là bờ kè mà hồi tiểu học, Sunao và Ricchan đã nắm tay nhau ngã nhào xuống trong lúc chơi trò thử lòng can đảm. Nhưng tôi thì chẳng có ý định để mình bị ngã đâu.

"Không saooo đâu."

Aki-kun có vẻ hơi cạn lời, nhưng cậu ấy nuốt lại những lời cằn nhằn vào trong và lẳng lặng bước theo sau tôi.

Xa xa là vách đá dựng đứng của bờ biển Okuzure. Ngước nhìn bầu trời xanh từ trên bờ kè, những dải mây ti mỏng hơn cả màng bọc thực phẩm đang trải dài tít tắp. Nước biển mang một sắc xanh gần như xanh đen, chỉ có những bọt sóng vỡ vụn là trắng xóa.

Trong lúc tôi tự nhốt mình lại, đất trời đã rục rịch chuyển sang đông. Mặt trời ngày một hạ thấp, ngày cũng dần ngắn lại, và đến khi tôi chợt nhận ra thì vạn vật có lẽ đã nằm gọn trong vòng tay của mùa đông từ lúc nào.

Khi mùa đông thực sự gõ cửa, tôi muốn được đeo găng tay. Muốn được phả ra những làn khói trắng xóa. Muốn được chạm vào những bông tuyết bay lất phất giữa trời quang. Muốn được ăn bánh bao nhân pizza. Mà bánh bao nhân thịt cũng được nữa.

Như muốn kéo tuột tôi khỏi cơn mơ mộng, một cơn gió mạnh từ biển bất chợt rít lên từng hồi rồi quật thẳng vào chân tôi.

"Á!"

Bị gió tạt ngang vào lúc không ngờ tới nhất, đôi chân tôi loạng choạng chực ngã.

"Cẩn thận!"

Thấy tôi sắp sửa ngã nhào, Aki-kun vội vàng vươn tay ra.

Vòng tay cậu ấy ôm chầm lấy tôi. Đúng lúc đó, một cơn gió mạnh khác lại ập tới.

"Oái, á, á!"

Trong tư thế ôm chặt lấy nhau, chúng tôi cố gắng phối hợp nhịp nhàng từ tiếng la hét đến cử động cơ thể để bám trụ lại, nhưng sau khi xoay vòng vòng tại chỗ như hai con búp bê đến tận hai vòng, mọi nỗ lực đều đổ sông đổ bể.

Một cách vô cùng chóng vánh, cả bốn bàn chân của chúng tôi đã nhấc bổng khỏi mặt đất.

Cảm giác lơ lửng ập đến trong chốc lát. Lục phủ ngũ tạng trong người bồng bềnh trôi về hướng vô định. Tiếng máu rút đi rào rạt vang lên bên tai, và khi nhận ra, tầm nhìn của tôi đã đảo lộn hoàn toàn.

Một cú va chạm nhẹ truyền đến quanh mặt. Cảm giác nhám nháp chạm vào cánh tay, có lẽ do cát.

Chẳng mấy chốc, âm thanh dần quay trở lại thế giới. Tiếng sóng biển rì rào. Tiếng động cơ ô tô. Tiếng thở gấp gáp không phải của tôi. Tiếng kêu lanh lảnh *pi-ru-pirururu* kia chắc hẳn của loài diều hâu chứ không phải diệc xám.

...Tôi chậm chạp hé mở đôi mắt đang nhắm chặt theo phản xạ.

Mí mắt, mũi và miệng tôi đang áp chặt vào lồng ngực Aki-kun. Chúng tôi cứ thế ôm choàng lấy nhau, cùng ngã nhào xuống bãi cát.

Cơ thể hai đứa chạm vào nhau nóng rực đến khó tin. Nếu nhìn từ xa, khéo chúng tôi đang nhấp nháy ánh đỏ rực cũng nên.

Aki-kun có vẻ đã nắm bắt tình hình nhanh hơn tôi, nhưng cậu ấy không hề ngồi dậy, cũng chẳng buông vòng tay đang ôm ngang lưng tôi. Lý do quá đỗi rõ ràng qua cảm giác run rẩy truyền đến từ toàn thân cậu ấy.

"Tim tôi, sắp ngừng đập mất."

Dù nghe có vẻ phóng đại, nhưng người cùng ngã xuống như tôi lại hiểu rất rõ cảm giác ấy. Chỉ một giây trước thôi, tim tôi cũng suýt ngừng đập. Đến tận lúc này máu mới bắt đầu rần rần chảy xiết, các cơ quan nội tạng thi nhau nhảy múa như trẩy hội. Mồ hôi lạnh túa ra không ngừng.

Sao Sunao và Ricchan lại có thể cười đùa nhảy xuống từ độ cao này cơ chứ. Vì họ mới chỉ học tiểu học chăng. Hay vì có bạn thân bên cạnh nên chẳng còn thấy sợ hãi điều gì nữa.

"Xin lỗi cậu."

"Cậu không cố ý đúng chứ?"

Nằm gọn trong vòng tay cậu ấy, tôi khẽ lắc đầu. Chắc cậu ấy không nhìn thấy sắc mặt tôi đâu, nhưng qua cảm giác mái tóc cọ xát vào nhau, hẳn cậu ấy cũng hiểu.

"Tôi biết chứ."

Aki-kun có vẻ nhẹ nhõm hẳn. Chắc cậu ấy chỉ muốn xác nhận lại cho chắc ăn. Dù sao tôi cũng có "tiền án" rồi, làm cậu ấy bất an âu cũng đương nhiên.

Bàn tay to lớn vỗ nhè nhẹ lên lưng an ủi tôi thật ấm áp và dịu dàng. *Bộp bộp, bộp bộp bộp*. Nhịp điệu đều đặn ấy hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Ký ức về ngày tôi khóc nức nở như vỡ vụn trước vùng biển này vẫn còn in đậm trong tâm trí. Mới đó đã một tuần trôi qua. Hay phải nói đúng hơn, chớp mắt đã một tuần trôi qua mất rồi.

"Aki-kun này, tôi..."

Mái tóc ngắn của Aki-kun thoang thoảng mùi hương giống hệt tôi. Mùi dầu gội bạc hà cay xè khóe mắt.

"Tôi thấy cô đơn lắm."

Vừa thốt lên thành lời, cảm giác ấy bỗng chốc hóa thành hiện thực rồi cuồn cuộn ập đến.

"Không có tiền bối Ryo ở đây, tôi thấy cô đơn. Không được đến trường, tôi thấy cô đơn. Không biết Sunao đang nghĩ gì, tôi cũng thấy cô đơn."

Cô đơn, hóa ra lại rất giống với sợ hãi. Không có tiền bối Ryo ở đây, tôi thấy sợ. Không được đến trường, tôi thấy sợ. Không biết Sunao đang nghĩ gì, tôi cũng thấy sợ.

Khác với Bản gốc Sunao. Quanh một Bản sao như tôi chỉ toàn rẫy những điều đáng sợ.

"Tôi thảm hại quá cậu nhỉ."

"Không thảm hại đâu. Vì tôi cũng giống cậu thôi."

Aki-kun khẽ đáp lại tiếng thì thầm sụt sùi của tôi.

"Vì tôi cũng thấy cô đơn. Vừa cô đơn, lại vừa sợ hãi."

"Đúng vậy nhỉ," tôi chậm rãi gật đầu. Người đang đau khổ, đang cảm thấy bất lực, không chỉ có mình tôi. Những ngày tháng trải qua cùng tiền bối Ryo vẫn còn quá đỗi vẹn nguyên, quá sớm để có thể gọi là kỷ niệm.

Dù vậy, Aki và Ricchan vẫn cố gắng hướng về phía trước, kéo một đứa không thể nhúc nhích nổi lấy một bước như tôi về phía có ánh mặt trời.

Nhắm mắt lại, tôi nhớ về sân khấu trong nhà thể chất. Nhớ về tiền bối Ryo vừa khóc vừa mỉm cười. Người con gái mà tôi vừa mới tìm thấy ấy, giờ đây, tôi chỉ còn có thể gặp lại chị trong những ký ức mà thôi.

Và rồi, nhìn bóng dáng đang dần tan biến của chị ấy, chúng tôi đã tự liên tưởng đến chính bản thân mình.

"Tôi không muốn bản thân mình cũng biến mất như thế đâu. Sợ lắm."

Vòng tay đang ôm lấy tôi siết chặt hơn. Như thể đang khẩn thiết nói cậu ấy không muốn rời xa.

Sunao và Sanada, dù có cố gắng tưởng tượng đến mức nào đi chăng nữa, chắc chắn cũng không thể hiểu được. Rằng chúng tôi đang khiếp sợ đến nhường nào. Rằng chúng tôi sợ hãi, sợ hãi đến mức chẳng biết phải làm sao.

Những Bản sao cứ mãi chông chênh bất định, còn hơn cả khi đứng trên đê chắn sóng, hay khi chìm dưới đáy biển sâu. Cái hiện thực có thể bị viết lại chỉ bằng một câu nói bâng quơ, nó đáng sợ đến mức chẳng thể hiểu nổi.

"Sợ thật đấy."

"Ừ. Sợ lắm."

Ngôn từ luôn ẩn chứa sức mạnh. Có những chuyện một khi đã nói ra thành lời sẽ không thể nào cứu vãn nổi. Nhưng con người, nếu không san sẻ nỗi sợ hãi cùng nhau sẽ chẳng thể nào sống tiếp.

Tôi vùi đầu thật chặt vào lồng ngực của Aki. Sợ thật đấy, sợ lắm. Chúng tôi đã san sẻ nỗi đau cùng nhau như thế. Vừa chia đôi nỗi thống khổ chực trào, chúng tôi vừa kìm nén cơn run rẩy để ngọn tháp ngôn từ cả hai cùng vun đắp không bị sụp đổ.

Chợt từ trên đỉnh đầu, một âm thanh sắc lẹm như tiếng còi vang lên.

Bờ vai Aki giật thót. Tôi cũng giật mình ngước lên nhìn, hóa ra một chú lạ mặt đi ngang qua vừa huýt sáo.

"Thanh xuân quá nhỉ, mấy cô cậu thanh niên!"

Chú ấy giơ ngón tay cái lên với chúng tôi.

Để có thể đáp lại "Vâng, thanh xuân đấy ạ", vốn sống của chúng tôi vẫn còn quá đỗi thiếu sót.

Lặng thinh nhìn theo bóng lưng chú ấy rời đi với vẻ đầy sảng khoái, bên tai tôi chợt vang lên giọng nói lí nhí của Aki.

"Đó là chú ở phòng tắm hơi kìa."

"Hả, thật á?"

"Tôi đã xem chương trình 'Hirunandesu!' cùng chú ấy trong phòng tắm hơi. Hình như chú ấy muốn ăn thử bánh bông lan Đài Loan."

Một chuyện thật sự chẳng có chút quan trọng nào.

"...Phụt, fufu. Ahaha."

Không nhịn nổi nữa, tôi bật cười thành tiếng. Bịch bịch, tôi vỗ nhẹ vào lồng ngực Aki, người cũng đang cười theo.

Gì vậy chứ. Bánh bông lan Đài Loan cơ á.

Cười một trận đã đời, lau đi khóe mắt đang rơm rớm nước, cuối cùng tôi cũng ngồi dậy. Chằm chằm nhìn bộ dạng thê thảm của nhau, chúng tôi lại phá lên cười.

"Mất công đi tắm suối nước nóng rồi, giờ toàn cát là cát nhỉ."

"Ừ."

Thật buồn cười. Thế này việc ngâm mình trong suối nước nóng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Nhưng, không phải vô nghĩa đâu. Hơi ấm từ suối nước nóng và bát cơm hải sản đã sưởi ấm tận sâu trong cơ thể, ấm áp đến mức tôi còn toát cả mồ hôi. Ấm đến mức tôi có cảm giác, dù những ngày lạnh giá đến nhường nào có ập tới, chỉ cần còn lớp màng bọc này, tôi sẽ không bao giờ bị chết cóng.

Phủi sạch lớp cát dính trên quần áo và da thịt, Aki vươn vai một cái.

"Tôi vừa nghĩ ra một ý hay."

"Hửm?"

"Hay là hai đứa mình cũng đi du lịch ngoại khóa đi?"

Đôi mắt tôi sáng rực lên.

Bắt đầu từ ngày mười bảy tháng mười một, chuyến du lịch ngoại khóa của học sinh năm hai sẽ diễn ra.

Điểm đến là Kyoto. Nếu Sunao và Sanada đi, đó là một sự kiện chúng tôi không thể tham gia. Suy nghĩ của tôi đã dừng lại ở đó, vậy mà Aki thật tuyệt vời. Sao cậu ấy lại có thể nghĩ ra một điều tuyệt diệu đến thế cơ chứ.

"Chuyến du lịch qua đêm ba ngày hai đêm á?"

Bằng giọng điệu rộn ràng vì vui sướng, tôi xác nhận lại một điều quan trọng. Bởi vì lịch trình của chuyến du lịch ngoại khóa là từ ngày mười bảy đến ngày mười chín.

Cứ ngỡ Aki sẽ gật đầu, nhưng cậu ấy lại khựng lại giữa chừng.

Những ngón tay phải gãi gãi má. Tôi đã biết từ lâu, đó là thói quen của cậu ấy mỗi khi bối rối.

"Tôi chưa nghĩ xa đến thế... Qua đêm thì chắc thôi đi."

"Sao vậy? Tôi muốn đi mà!"

Hăng hái đáp lại xong, tôi chợt thấy hơi xấu hổ.

"Tôi muốn đi du lịch qua đêm với Aki cơ... Không được sao?"

Tôi bẽn lẽn nói lại. Cảm thấy bất an, tôi ngước mắt lên nhìn Aki.

Trước lời đề nghị đặc biệt này, chẳng lẽ chỉ có mình tôi đang lâng lâng sung sướng thôi sao.

Nhưng nếu đã mang danh du lịch ngoại khóa, đi về trong ngày sẽ chẳng bõ bèn gì. Đằng nào cũng đi, tôi vẫn muốn qua đêm, muốn vui chơi thỏa thích không phải bận tâm về thời gian.

"Không phải là không được, nhưng mà..."

Thấy Aki ngập ngừng, tôi chồm người tới trước lấn lướt.

"Vậy, được chứ?"

"...Ừm."

Tuyệt quá.

Cố kìm nén cảm giác muốn nhảy cẫng lên ngay tại chỗ, tôi lên tiếng đề xuất.

"Nếu vậy, tôi có chỗ này muốn đi."

"Đâu? Hawaii hả?"

Hôm nay Aki nói đùa nhiều thật. Nhưng nơi tôi muốn đi chẳng phải nước ngoài, Okinawa hay Hokkaido, lại càng không phải Kyoto.

Chỉ có một nơi duy nhất.

"Nông trại Ma giới."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!