Tập 03

Chương Cuối: Bản sao, Nhận ra

Chương Cuối: Bản sao, Nhận ra

b96a23b9-8a9f-43db-bfed-1f8a380a2c9b.jpg

Sáng hôm sau, thức dậy sớm và dùng xong bữa sáng, chúng tôi cùng nhau ra phụ việc đồng áng.

Thu hoạch khoai tây và nhổ cỏ xong xuôi, chúng tôi định quay lại ga Fujinomiya, nhưng cô Taeko mỉm cười bảo cả bọn cứ ở lại thêm một đêm nữa cũng được. Buổi chiều, cô chú còn lái xe đưa chúng tôi đến hồ Tanuki và đền Fujisan Hongu Sengen Taisha.

Ngày thứ hai của chuyến dã ngoại trôi qua thật nhanh, chớp mắt trời đã ngả bóng chiều tà.

Về đến nhà, chú Yutaka liền mang ít rau củ sang chia cho bạn rồi đi mất, để lại bốn người chúng tôi thong thả ngồi uống trà trong phòng khách.

Bên cạnh tách trà có mấy chiếc bánh kusa daifuku mua ở tiệm mochi. Tôi hít căng lồng ngực hương ngải cứu thơm mát, miệng nhai ngấu nghiến chiếc bánh daifuku mềm dẻo.

Bất chợt, cô Taeko cất lời bằng chất giọng nhẹ tênh như đang hỏi thăm thời tiết ngày mai.

"Nao, cả Aki nữa. Hai đứa có muốn đến sống ở ngôi nhà này không?"

Lời đề nghị ấy đến quá đỗi bất ngờ.

Thấy chúng tôi sững sờ cứng đờ cả người, cô Taeko ái ngại lên tiếng.

"Cô xin lỗi nhé. Tối qua cô vô tình nghe được chút chuyện của hai đứa."

"A..."

Phía sau cánh cửa lùa tĩnh lặng như tờ nên chẳng ai mảy may để ý. Nhưng hóa ra lúc đó, cả hai cô chú vẫn còn nán lại trong phòng khách.

Cô Taeko cắt chiếc bánh kusa daifuku nhỏ nhắn thành bốn phần nhỏ, từ tốn thưởng thức, nét mặt cô trông hiền hòa hơn hẳn hôm qua.

Nụ cười vương trên góc mặt nghiêng dịu dàng, cô chậm rãi thốt lên từng lời đầy trân trọng.

"Có lẽ cô hơi bao đồng, nhưng cô không đành lòng bỏ mặc hai đứa. Chú Yutaka cũng bảo thế. Phải nhờ có bé Ryo ở đây cô mới dám nói ra những lời này... chỉ cần còn sống, chuyện gì rồi cũng sẽ có cách giải quyết."

Chỉ cần còn sống.

Cô Taeko lặp lại câu nói ấy như đang tự nhủ với chính mình, rồi nở nụ cười có phần ngượng ngùng.

"Chắc hai đứa cũng có nhiều nỗi niềm riêng, cô xin lỗi nhé. Không bắt buộc phải quyết định ngay bây giờ đâu. Chỉ mong hai đứa đừng quên bản thân vẫn luôn có một lựa chọn như thế."

"...Cháu cảm ơn cô Taeko."

Tôi lí nhí nói lời cảm ơn. Cậu bạn Aki bên cạnh cũng cúi đầu bày tỏ lòng biết ơn.

Chúng tôi chẳng ai nhìn ai, lặng lẽ nhón lấy phần bánh daifuku còn dang dở. Nào ngờ lại có một con đường như thế mở ra, điều tôi chưa từng dám mộng tưởng đến.

Giả sử tôi và Aki được vợ chồng cô Taeko nhận nuôi, rồi dọn đến sống dưới mái nhà này.

Những tháng ngày bình yên như hôm nay sẽ mãi tiếp diễn. Ra đồng chăm bẵm cây trái, thỉnh thoảng cả nhà cùng nhau đi chơi đâu đó, quây quần bên mâm cơm, chúc nhau ngủ ngon rồi chui vào chăn ấm, háo hức mong chờ ngày mai đến. Một nhịp sống đời thường như thế sẽ cứ thế trôi qua như một lẽ hiển nhiên.

Nếu được sống như thế tuyệt vời biết mấy. Sẽ hạnh phúc biết nhường nào. Những ngày tháng tôi từng mỏi mòn khao khát bỗng chốc hóa thành hình hài thực tại, trải dài ngay trước mắt.

Ngay lúc ấy, cô Taeko chống tay lên tay vịn của chiếc ghế bệt đứng dậy, cất giọng lẩm bẩm đầy xót xa.

"Dù sao đi nữa, hai đứa cũng chẳng thể nào sống chung với bản thể kia của mình được nhỉ."

"...Dạ?"

Cảm giác như vừa bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị, tôi bất giác hỏi ngược lại.

"Cô chạy ra ngoài xóm một lát nhé. Tầm ba mươi phút nữa cô về."

Có vẻ cô Taeko không nghe thấy. Cô vẫn giữ nụ cười ấm áp ấy rồi bước ra khỏi phòng khách. Thẫn thờ nhìn theo bóng lưng cô, tôi cứ nhẩm đi nhẩm lại câu nói ban nãy trong lòng.

Cảm giác này sao đây. Câu nói vừa rồi mang theo một sự gợn cấn mãnh liệt. Tựa như việc đó tuyệt đối không thể xảy ra, tựa như tôi đã thấu rõ điều ấy ngay từ lúc bắt đầu...

Tiếng chuông điện thoại của ai đó chợt vang lên làm tôi giật nảy mình, đôi vai khẽ run lên.

Aki rút điện thoại từ trong túi ra nhìn, đôi lông mày bất giác nhíu lại.

"Aikawa gọi."

Sunao ư?

Aki chạm vào màn hình, lập tức bật loa ngoài.

"Nghe đây."

"...Tôi đây."

Giọng nói vang lên từ đầu dây bên kia đích thị của Sunao. Dù không nghe rõ từng chữ, nhưng lẫn trong nền âm thanh có tiếng ồn ào xôn xao của nhiều người.

Tiền bối Mochizuki ngồi cạnh bỗng cứng đờ người, miệng vẫn còn ngậm chiếc tăm gỗ kuromoji, hẳn vì giọng nói ấy... chính xác hơn, giọng nói tổng hợp kia, nghe quá đỗi giống giọng của tôi. Dù đã tường tận câu chuyện về bản gốc và bản sao, tôi vẫn hoàn toàn thấu hiểu được cảm giác kinh ngạc của anh ấy lúc này.

Ngay cả bản thân tôi cũng chưa từng chứng kiến cảnh Aki và cậu Sanada đứng cạnh nhau bao giờ. Và ngược lại cũng thế.

Không hiểu sao, những lời cô Taeko để lại một lần nữa lại vang vọng bên tai tôi.

Dù thế nào đi nữa, mấy đứa cũng đâu thể sống cùng với một phiên bản khác của chính mình được nhỉ...

"Bây giờ vẫn ở Fujinomiya à? Nao cũng ở đó chứ?"

Aki nhìn tôi. Thấy tôi không nói gì, cậu ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Có, nhưng sao?"

"Tôi có chuyện muốn nói. Sanada... à, gọi cả Aki đi cùng cậu đến Kyoto ngay bây giờ được không?"

Tôi và Aki đưa mắt nhìn nhau.

Chắc chắn là có chuyện khẩn cấp xảy ra. Dù giọng điệu của Sunao không có vẻ gì là hoảng hốt, nhưng hẳn là có việc gấp thật. Chắc là có chuyện gì đó không thể đợi đến tối mai khi chúng tôi quay lại Shizuoka.

Hơn nữa, nghe qua thì có vẻ như cậu Sanada đang ở ngay cạnh Sunao.

"Đợi chút nhé. Lát tôi gọi lại ngay."

Aki nói vậy rồi tạm thời cúp máy.

"Nao, cậu tính sao?"

Nếu là tôi bình thường, chắc chắn tôi đã gật đầu ngay tắp lự.

"Tôi không muốn đi."

Thế nhưng, tôi lại trả lời một cách rành rọt.

Bản gốc đã gọi mà lại không muốn đi, thế này thì đúng là tư cách bản sao vứt đi rồi. Nếu đây là một bài kiểm tra, chắc chắn tôi sẽ bị đóng dấu đánh trượt.

Nhưng tôi không muốn đến Kyoto chút nào.

Tôi muốn ở lại đây. Tôi muốn sống mà cứ nhắm mắt làm ngơ trước những chuyện phiền phức. Ngay cả cô Taeko cũng đã bảo tôi có thể sống ở đây cơ mà.

Dù tôi đang gào thét những điều ấy trong câm lặng, nhưng sâu trong đôi mắt đen láy của Aki lại chẳng hề có lấy một tia do dự.

Hoàn toàn khác biệt với một đứa đang giãy nảy ăn vạ như trẻ con là tôi.

Dẫu vậy, tôi vẫn bám víu lấy một tia hy vọng mỏng manh mà cất lời hỏi.

"Aki, cậu tính sao?"

"Nếu Shuya đã gọi thì tôi muốn đáp lời. Thế nên tôi sẽ đi một mình."

Quả nhiên, Aki đáp lại một cách vô cùng nhẹ bẫng.

Sao cậu ấy có thể đưa ra quyết định dứt khoát đến vậy chứ? Rõ ràng cũng mang trong lòng nỗi bất an giống hệt tôi, vậy mà Aki lại chẳng hề nao núng. Dù có chút ấm ức, nhưng ngay từ đầu tôi đã biết sự thật không phải vậy.

Aki cũng bất an chẳng kém gì tôi, thậm chí có khi còn lo sợ hơn cả tôi nữa, chỉ là cậu ấy không chọn cách trốn chạy mà thôi.

Nếu vậy thì tôi cũng phải chuẩn bị tinh thần thôi. Bởi tận sâu trong thâm tâm, tôi biết rõ rằng nếu không đối mặt, rồi sẽ có ngày tôi phải hối hận.

"...Không. Tôi cũng đi."

Aki nhìn thẳng vào mắt tôi. Một người nhạy bén như cậu ấy hẳn đã nhìn thấu đây là một lựa chọn miễn cưỡng. Dẫu vậy, khi tôi gật đầu tỏ vẻ mình vẫn ổn, có vẻ cậu ấy cũng đã chấp nhận.

Aki quay sang nói với tiền bối Mochizuki, người đang chắp tay trước chiếc đĩa nhỏ đã trống trơn.

"Chuyện là vậy đó, tiền bối Mochizuki. Bây giờ bọn em định sẽ đến Kyoto."

"...Hả? Kyoto á?"

Tiền bối Mochizuki chớp chớp mắt, thốt lên bằng một giọng lạc điệu.

Rõ ràng là anh ấy cũng nghe thấy tiếng điện thoại, nhưng trông bộ dạng lại có vẻ chẳng hiểu mô tê gì. Tôi đành phải giải thích lại từ đầu.

"Bây giờ em và Aki sẽ đến Kyoto. Ở đây chắc sẽ chỉ còn lại quần áo bọn em đang mặc và đồ đạc mang theo thôi. Phiền tiền bối gom chúng bỏ vào giỏ đồ giặt giúp bọn em với ạ."

"Trăm sự nhờ anh ạ."

Aki cũng canh đúng lúc mà cúi đầu nhờ vả.

Còn tiền bối Mochizuki thì ôm đầu xua tay, trông cứ như đang bị nhức đầu vậy.

"...Khoan, từ từ đã nào."

Tôi lập tức hiểu ý.

"Em hiểu anh định nói gì rồi. Đi đến Kyoto mà không thèm trả tiền tàu xe thì không được đúng không ạ."

"Không, sai bét rồi. Anh đâu có định lên tiếng phàn nàn với tư cách là nhân viên đường sắt đâu."

Vậy thì là chuyện gì nhỉ? Tôi khẽ nghiêng đầu thắc mắc, chợt thấy hai má tiền bối Mochizuki hơi ửng đỏ.

"Hai đứa có hiểu không hả? Anh là con trai đấy nhé. Cái việc đi thu dọn quần áo với cả đồ lót mà nữ hậu bối vừa mới mặc trên người... ừm thì, xét về mặt đạo đức là có vấn đề lắm đấy biết không!"

Chắc tại thấy tôi cứ ngơ ngác, nên tiền bối Mochizuki bèn quay sang phía Aki.

"Aki, cậu thấy thế mà được à? Thằng con trai khác đi dọn đồ lót của bạn gái cậu đấy. Tùy tình hình mà lỡ như có sự cố, ừm thì, lỡ đụng trúng thì sao hả?"

"À vâng..."

Thế nhưng phản ứng của Aki cũng nhạt nhẽo chẳng kém.

"Vì là tiền bối Mochizuki mà."

"Vâng. Vì là tiền bối Mochizuki mà."

Tiền bối Mochizuki buông một tiếng thở dài thườn thượt như thể cạn kiệt sức lực.

"Thế này... coi như là anh đang được tin tưởng... đúng không."

Tôi và Aki cùng gật gật đầu.

Tiền bối Mochizuki nhìn luân phiên hai đứa tôi với vẻ hơi oán trách, nhưng dường như anh đã nuốt những lời cằn nhằn tiếp theo xuống đáy họng.

"Aaa thiệt tình, anh biết rồi. Anh sẽ nói lại với chị Taeko và mọi người, hai đứa mau đi đi."

"Tụi em cảm ơn anh ạ."

"Rồi lát nữa hai đứa sẽ quay lại đúng không?"

"Dạ ừm," tôi ấp úng.

Tối qua tôi đã giải thích ngắn gọn về cơ chế hoạt động của bản sao, nhưng chắc bấy nhiêu chưa đủ để anh hiểu hết. Tiền bối Mochizuki không có bản sao, nên chuyện đó cũng là lẽ đương nhiên.

"...Tụi em không quay lại được đâu ạ. Bị gọi đến Kyoto rồi là ở luôn bên đó. Vì đây là đường một chiều."

Tiền bối nghiêng đầu khó hiểu.

"Vậy hành lý của mấy đứa tính sao?"

"Hay là nhờ tiền bối Mochizuki mang về Shizuoka giùm..."

"Anh hả? Đồ của cả ba đứa luôn?"

"Dạ ừm. Chừng nào tụi Sunao xong việc, tụi em sẽ liên lạc lại sau..."

Chắc vì cạn lời trước sự thiếu kế hoạch của tụi tôi, tiền bối đứng hình mất một lúc. Nhưng rồi anh vò đầu bứt tóc, buông giọng cộc lốc.

"Trước mắt cứ ra phòng thay đồ xách cái giỏ giặt tới đây! Làm vậy sẽ đỡ phải đụng chạm nhiều."

"Dạ rõ!"

Lúc tôi xách giỏ giặt chạy về nhanh như một cơn gió, Aki liền gọi điện cho Sunao.

Chuông còn chưa kịp reo, Sunao đã bắt máy. Chắc cậu ấy cứ cầm khư khư điện thoại chờ liên lạc nãy giờ.

"Bàn bạc xong chưa? Ổn thỏa hết chứ?"

"Ừ, ổn rồi."

Tôi ghé miệng vào điện thoại đáp lời, Sunao liền khẽ hít một hơi.

Giọng nói ấy vang vọng bên tai tôi.

"Nao, biến mất đi."

Lần tiếp theo được gọi tên, tôi đã đứng trên đất Kyoto.

◇◇◇

"...Hả?"

Khoảnh khắc mở mắt ra.

Đầu tiên, tôi sững sờ thốt lên thành tiếng. Nơi tôi hướng mắt đến không phải là Sunao đang đứng ngay trước mặt, mà là khung cảnh trải dài phía sau cậu ấy.

Bầu trời chiều với những dải mây mỏng giăng ngang. Những triền núi nhuốm sắc đỏ đượm buồn.

Bắc qua dòng sông Katsura lững lờ trôi giữa Sagano và Arashiyama là cây cầu Togetsukyo. Nơi tôi đang đứng chính là bãi bồi ven sông Katsura, nhìn ra cầu Togetsukyo và những ngọn núi rực rỡ sắc lá đỏ.

Đứng từ đây vẫn có thể thấy rõ bóng người qua lại trên cầu Togetsukyo dưới nền trời hoàng hôn. Những vị khách nước ngoài mặc kimono. Người mẹ hớt hải đuổi theo mấy anh em đang chạy nhảy. Đám học sinh đi dã ngoại vỗ tay cười đùa rôm rả.

Cậu bé thong thả đạp xe ngang qua chắc hẳn nhà ở ngay gần đây. Trên cầu, xe buýt và xe hơi cá nhân vẫn tấp nập qua lại. Dù là địa danh du lịch tiêu biểu của Arashiyama, cầu Togetsukyo đồng thời cũng là tuyến đường sinh hoạt quen thuộc của người dân địa phương.

Mải mê ngắm nhìn khung cảnh ấy, tôi chợt rùng mình run rẩy. Đứng giữa bãi bồi vắng vẻ, chẳng có gì che chắn khỏi những cơn gió buốt giá gào thét, vùng lòng chảo Kyoto lạnh lẽo hơn tôi tưởng tượng rất nhiều. Hơi thở của mùa đông khắc nghiệt hiện diện ở đây rõ rệt hơn hẳn so với Shizuoka.

"Lạnh hả?"

Sunao lùi lại phía sau như muốn nhường lại khung cảnh tuyệt đẹp cho tôi, khẽ nghiêng đầu. Cái lạnh này không chỉ do không khí ngoài trời, mà còn vì bộ trang phục Sunao đang mặc trên người.

Sunao trước mắt tôi trông hệt như một chú thỏ tuyết đáng yêu. Cậu ấy mặc bộ kimono màu trắng muốt điểm xuyết họa tiết hoa trà tuyệt đẹp, kết hợp cùng dải thắt lưng obi màu xanh đen thanh lịch. Chính vì hoa văn trên áo rất đơn giản nên những đường nét thanh tú trên gương mặt cùng dáng đứng của cậu ấy lại càng thêm phần nổi bật.

Mái tóc dài bóng mượt được tết bím hai bên, xoắn nhẹ rồi búi gọn gàng ở phía sau. Lục lọi lại ký ức của vỏn vẹn vài giờ trước, có vẻ như cậu ấy đã thuê người mặc kimono và làm tóc tại một cửa hàng dịch vụ.

Cúi xuống nhìn chiếc cổ đang được quấn trong lớp khăn lông mềm mại, dĩ nhiên, tôi cũng đang mặc bộ trang phục y hệt. Thảo nào tay chân tôi lại lạnh cóng thế này, tôi thầm gật gù hiểu ra.

Chỉ có đôi chân mang tất tabi và guốc mộc zori là mang lại cảm giác quen thuộc đến lạ. Nhớ lại những ngày tháng vùi đầu vào việc tập kịch, tôi khẽ lắc đầu.

"Tôi không sao. Chắc một lát nữa sẽ quen thôi."

Bên trong đã mặc sẵn áo giữ nhiệt, ở bụng và lưng hình như cũng được dán thêm miếng giữ ấm. Biện pháp chống rét quả là hoàn hảo.

"Vậy à," Sunao gật đầu. Ở tít phía sau cậu ấy là bóng dáng của Sanada và Aki.

Cả hai người họ cũng đang mặc kimono. Bộ kimono màu nâu xỉn ngả xám thoạt nhìn có vẻ mộc mạc, nhưng dải thắt lưng màu nâu vàng làm điểm nhấn lại vô cùng nổi bật, tạo cảm giác như họ đã quen mặc trang phục này từ lâu. Chiếc áo khoác haori màu đen tuyền khoác ngoài trông khá ấm áp.

Tôi rụt rè đưa mắt nhìn Sanada. Một cậu con trai không chỉ giống Aki như đúc, mà hiển nhiên, ngoại hình của cả hai là hoàn toàn y hệt nhau.

Cho đến tận bây giờ, Aki chưa từng bị xóa bỏ lần nào và vẫn luôn tiếp tục duy trì cuộc sống của mình. Trước đây cậu ấy từng đùa rằng: "Nếu bị xóa một lần rồi mới được gọi ra lại, chắc tớ sẽ mập ú lên mất", nhưng tôi cảm thấy an tâm vì hầu như chẳng có chút khác biệt nào về mặt ngoại hình giữa hai người họ. Nếu Aki đột nhiên béo lên, dù không đến mức khiến tình yêu trăm năm nguội lạnh, nhưng ít nhiều gì tôi cũng sẽ thấy hoang mang.

Tuy nhiên, khoan bàn đến vóc dáng hay những chiếc móng tay được cắt ngắn, thứ thay đổi rõ ràng nhất chính là độ dài của mái tóc.

Có lẽ dạo gần đây Sanada mới đi cắt tóc. Kiểu tóc của hai người hầu như không có gì khác biệt, nhưng phần tóc mái của Aki lại ngắn hơn một chút xíu. Tôi đã ước mình có thể chạm nhiều hơn vào vài milimet tóc mái đã biến mất tăm ấy.

Chỉ là, khi họ đứng cạnh nhau thế này, ai là Aki, ai là Sanada quả thực rõ rành rành ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Sanada trông có vẻ rụt rè và bồn chồn không yên. Cậu ấy cứ chốc chốc lại liếc nhìn Sunao và Aki, chứ chẳng thèm đoái hoài gì đến việc nhìn về phía tôi.

Sunao liếc nhìn Sanada rồi lên tiếng.

"Sanada, cậu vẫn chưa xong à?"

"Hả?"

Sanada lộ rõ vẻ mặt bối rối.

"Mà thôi, sao cũng được."

Sunao có vẻ như đã tự mình ngầm hiểu ra điều gì đó.

Chẳng hiểu ý nghĩa đằng sau cuộc hội thoại ngắn ngủi kia là gì, tôi đành dời ánh mắt quay trở lại phía Sunao.

Một Sunao lộng lẫy trong bộ trang phục tuyệt đẹp. Tôi khẽ cất lời hỏi Sunao, người con gái xinh đẹp hơn bất kỳ ai lúc này.

"Sunao này. Chuyến du lịch... có vui không cậu?"

Tận sâu trong một góc khuất của cõi lòng, tôi vẫn luôn mong đợi cậu ấy sẽ đáp lại bằng hai chữ "chán ngắt" như mọi khi.

"Như cô thấy đấy, tôi đang rất tận hưởng."

Sunao khẽ đung đưa phần tay áo kimono bay phấp phới.

Trên tay trái, cậu ấy đang xách một chiếc túi nắp gài có thiết kế đơn giản với họa tiết đan chéo trên nền trắng. Lúc xuất phát từ nhà cậu ấy vốn không mang theo nó, chắc hẳn đây là món đồ được mượn kèm lúc thuê kimono.

Tôi chẳng biết phải nói gì thêm, đành đáp lại bằng một sự im lặng.

Sunao của ngày hôm nay có chút gì đó khác lạ so với mọi khi. Chẳng rõ có phải vì đang bối rối trước điều đó hay không, mà tôi không tài nào lục lọi lại được những ký ức của Sunao trước lúc thay đồ.

"Trước mắt cứ ngồi xuống đã nhé?"

Sunao thản nhiên ngồi xuống bậc thềm ở bãi cỏ ven sông như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

Thấy vậy, Sanada cũng giữ một khoảng cách nhất định rồi ngồi xổm xuống, gương mặt vẫn lộ rõ vẻ bối rối. Ngay bên cạnh, Aki cũng từ từ ngồi xuống theo. Tôi đành im lặng làm theo bọn họ.

"Tôi đột nhiên gọi cô ra đây là có lý do cả đấy. Tôi có thứ này muốn cho Nao xem."

"...Ừm."

Tôi gật đầu, buông một tiếng đáp lời nghe như tiếng thở dài. Thật lòng mà nói, đến cả việc gật đầu lúc này đối với tôi cũng thật nặng nề.

Không chỉ riêng tháng Mười một này. Từ tận cuối tháng Chín, tôi đã luôn trăn trở về điều đó.

Rốt cuộc Sunao muốn làm gì cơ chứ. Mới dạo trước còn bảo tôi đi học thay một thời gian, giờ lại tuyên bố từ nay cậu ấy sẽ tự đi mỗi ngày.

Dù tôi có gặng hỏi lý do, cậu ấy cũng chẳng hé nửa lời. Tôi cứ mãi bị xoay mòng mòng bởi một Bản gốc ích kỷ, thất thường và luôn làm mọi thứ theo ý mình.

Đó có thể nói là một thứ cảm xúc gần giống như giận cá chém thớt. Nhưng lúc này, dẫu có là tám hay chín phần vô lý, tôi cũng chẳng thể kìm được mà trút hết bực dọc lên Sunao.

Chẳng hề nhận ra vẻ ngán ngẩm của tôi, Sunao vẫn dùng những ngón tay trắng trẻo lướt chiếc điện thoại đang cầm.

"Vừa nãy, kết quả bài thi thử chung làm trước chuyến tham quan học tập đã có rồi."

Tôi đành cầm lấy chiếc điện thoại cậu ấy vừa chìa ra.

Tôi biết chuyện Sunao đã làm bài thi thử ở nhà vào tuần trước khi khởi hành chuyến dã ngoại. Giáo viên chủ nhiệm đã thông báo rằng, dù không bắt buộc nhưng những học sinh có nguyện vọng thi đại học nên tự đăng ký dự thi.

Sau khi xin phép và được mẹ đồng ý, Sunao đã tự mình xoay xở với mớ thủ tục đăng ký lạ lẫm và đóng lệ phí thi.

Cậu ấy thi ba môn: Tiếng Anh, Toán và Ngữ văn. Điểm tối đa mỗi môn là một trăm. Dành trọn vẹn ngày Chủ nhật quý giá, Sunao đã cặm cụi làm bài thi trực tuyến.

Trên màn hình điện thoại hiện lên một nút bấm vô hồn với dòng chữ "Kiểm tra điểm số" to đùng. Đã đến bước này rồi, chỉ cần chạm nhẹ ngón tay là có thể xem được kết quả thi thử của Sunao.

Nhưng, tại sao lại đưa cho tôi?

Bối rối, tôi đưa mắt nhìn sang Sunao. Chắc hẳn cậu ấy nhận ra ánh nhìn của tôi, nhưng Sunao chỉ khẽ nhíu đôi mày thanh tú, đăm đăm nhìn về phía dòng sông Katsura.

Những lọn tóc mai của người con gái đang ngắm nhìn mặt sông ánh lên sắc vàng kim trong trẻo dưới vạt nắng hoàng hôn.

"Vì tôi vẫn chưa muốn cho Nao biết... nên tôi đã không tự chấm điểm, và cũng chưa tận mắt xem kết quả."

"Tôi xem đầu tiên có được không?"

"Được chứ."

Cậu ấy đã nói vậy thì tôi chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài việc xem thử.

Dù có chút do dự, tôi vẫn nhấn nút. Màn hình vụt chuyển sang màu trắng.

Chẳng cần phải cuộn trang, điểm số của cả ba môn đã hiện ra rõ ràng ngay trước mắt.

Không hề tỏ ra bực dọc trước sự im lặng của tôi, Sunao chậm rãi mở lời.

"Mỗi môn được mấy điểm vậy?"

Cẩn thận nhìn lại để chắc chắn mình không hoa mắt, tôi cất giọng đọc.

"Tiếng Anh bốn mươi bốn điểm, Toán năm mươi hai điểm. Ngữ văn sáu mươi hai điểm."

Đánh giá một cách khách quan thì khó có thể nói đây là một kết quả tốt. Trong cột xếp loại nằm bên phải, chẳng bói ra được một chữ A hay S nào.

Nhưng, tôi hiểu rõ.

Sunao vốn học không giỏi. Để một người như cậu ấy đạt được số điểm này, chắc chắn đã phải nỗ lực rất nhiều.

Trong suốt khoảng một tháng tôi đi học thay, Sunao đã giam mình trong phòng, vùi đầu vào sách vở ngày đêm. Chỗ nào không hiểu, cậu ấy lại mang ra hỏi tôi. Mỗi lần làm sai, cậu ấy lại vò nhàu trang vở, rồi kiên nhẫn giải đi giải lại cùng một bài toán.

Nhìn sang bên cạnh, góc nghiêng nhỏ nhắn của Sunao hiện lên một nét mặt phức tạp, đan xen giữa sự nhẹ nhõm và nỗi thất vọng. Dẫu vậy, khi nhận ra ánh nhìn của tôi, cậu ấy liền ưỡn ngực tự hào như muốn bảo "Thấy sao hả".

Trông cậu ấy có vẻ hơi khó thở, có lẽ là do dải thắt lưng của bộ kimono siết hơi chặt.

"Sao hả? Tôi mà nghiêm túc thì cũng ra trò đấy chứ?"

Một lúc sau, Sunao cụp mắt xuống, khẽ buông tiếng thở dài.

"...Dù đây chẳng phải số điểm đáng để tự mãn. Tệ hơn tôi nghĩ nhiều."

"Không đâu."

Tôi rướn người về phía trước, kịch liệt lắc đầu.

Cho dù có bị ai khác chê cười đi chăng nữa, chỉ riêng tôi là hiểu rõ sự tuyệt vời của Sunao. Tôi tuyệt đối không bỏ lỡ những mảnh ghép nỗ lực đang dần đơm hoa kết trái của cậu ấy.

"Bởi vì Sunao bình thường có chịu nghe giảng đâu, toàn ngẩn ngơ nhìn ra ngoài cửa sổ hay ngồi nghịch tóc cơ mà. Vậy nên, chỉ trong một thời gian ngắn mà cậu đã kéo điểm lên được chừng này, tôi thấy thực sự, thực sự rất tuyệt vời đấy."

Nghe tôi tuôn một tràng không kịp thở, Sunao liền bĩu môi.

"Này, cậu đang khen tôi đấy à?"

Tất nhiên là vậy rồi.

Trông Sunao có vẻ bán tín bán nghi, nhưng rồi cậu ấy cũng chịu thua mà đánh trống lảng sang chuyện khác.

"Cậu còn nhớ những gì tôi đã nói vào tuần sau Lễ hội Seiryo không?"

"...Ừm."

Làm sao mà tôi quên được chứ. Những lời Sunao đã dõng dạc nói với tôi khi tôi đang khóc đến mệt lả.

Chống tay xuống đất, Sunao chậm rãi đứng dậy. Tôi chăm chú ngước nhìn dáng vẻ vươn thẳng lưng của cậu ấy.

"Dù là ngày thi, hay những ngày mệt mỏi rã rời, mỗi ngày, luôn luôn là vậy. Từ nay tôi sẽ không trốn chạy nữa, tôi đã quyết định... sẽ cố gắng hết sức để sống trọn vẹn cuộc đời của chính mình."

Gương mặt Sunao khi nói tiếp những lời dang dở ấy, khi bộc bạch tâm ý thực sự của mình, đang ửng đỏ lên, có lẽ vì căng thẳng.

"Tôi đã dồn hết sức lực hiện tại của mình để làm bài thi thử. Tôi đã thử động viên người bạn không thể đến trường rằng cứ yên tâm vì đã có tôi ở đây. Những ngày trong tuần tôi đều đi học đầy đủ, tận hưởng chuyến dã ngoại, và trong hai ngày qua, tôi đã đi dạo quanh rất nhiều nơi. ...Bởi vì tôi nghĩ, nếu là tôi của ngày trước, chắc chắn cũng sẽ làm như vậy."

Bằng chất giọng ngập ngừng, Sunao tiếp tục giãi bày. Sanada đang đứng chết trân ra đó, có lẽ cậu ấy ngạc nhiên vì được Sunao gọi là bạn.

Nhíu chặt đôi mày đến mức trông phát thương, Sunao nói tiếp.

"Từ nay về sau, tôi sẽ không đùn đẩy những chuyện tồi tệ hay đau khổ cho Nao nữa. Lần này, coi như tôi đã định chứng minh điều đó... nhưng mà."

Sunao buông một tiếng thở dài thườn thượt, yếu ớt.

Trán cậu ấy rịn mồ hôi, cổ họng run rẩy. Giọng nói ấy nghẹn ngào đến mức vô cùng khó nghe.

Còn tôi, người vừa đón nhận lời bộc bạch vụng về ấy, chậm chạp đứng dậy và bật cười. "Gì vậy chứ," tôi bật cười gượng gạo vì chẳng thể kìm nén nổi.

Bởi vì, mấy chuyện như thế...

"Khó hiểu quá đấy, Sunao à."

Đúng là tôi chỉ là bản sao của Sunao.

Nhưng làm sao tôi có thể thấu hiểu được cả những cảm xúc chân thật tận sâu trong đáy lòng cậu chứ. Làm sao tôi có thể đọc vị chính xác được mục tiêu quan trọng của Sunao, hay những tâm tư trân quý mà cậu hằng giấu kín cơ chứ.

Bởi vì tôi là bản sao của một người như cậu mà.

"Thật sự, thật sự rất khó hiểu đấy, Sunao à."

Mỗi lần cất lời, tôi lại chực trào nước mắt.

Sao cậu lại vụng về đến thế cơ chứ. Sao lại là một con người phiền phức đến thế cơ chứ. Nhưng một Sunao như vậy, lại khiến tôi thương mến đến mức chẳng biết phải làm sao.

Đôi mắt Sunao khi đối diện với tôi đang ngấn lệ. Khoảnh khắc này, tôi chợt nghĩ, hẳn là chúng tôi đang mang cùng một nét mặt.

"...Xin lỗi nhé, Nao. Xin lỗi cậu."

Sunao ngập ngừng vươn tay ra. Tôi ngoan ngoãn đón nhận vòng tay đang dang rộng ấy.

"Xin lỗi cậu. Vì bao nhiêu chuyện từ trước đến nay, thực sự, xin lỗi cậu."

Cùng với những tiếng "xin lỗi, xin lỗi" tuôn rơi như những vì sao, tôi đón nhận cái ôm của cậu ấy.

Quả nhiên, tôi chẳng hiểu một chút gì về Sunao cả.

Sunao đã tự mình bước về phía trước. Tuyệt đối không phải để chứng tỏ bản thân với tôi. Cũng chẳng phải để chọc tức tôi.

Sunao. Sunao, Sunao.

Cuộc đời của chính cậu ấy.

Cậu ấy đã hạ quyết tâm sẽ tự mình sống trọn vẹn cuộc đời duy nhất này.

Việc cậu ấy gồng mình mạnh mẽ, hướng mắt về phía trước và nói "Tôi đi đây" với tôi, chính là để nhắn nhủ rằng cậu ấy không hề trốn chạy mà đang nỗ lực hết mình, và muốn tôi hãy dõi theo cậu ấy.

Tôi đã hiểu sai về Sunao. Tôi đã đánh giá thấp cậu ấy. Tôi đã nhìn nhận sai quyết tâm của cô gái này.

Sao tôi lại không thể chúc phúc cho cậu ấy nhỉ. Sao tôi lại không ủng hộ cậu ấy. Sao tôi chưa từng nói được một lời "Đi cẩn thận nhé, cố lên".

Cuối cùng, tôi cũng đáp lại một câu.

"Sunao, cậu đã cố gắng lắm rồi."

"…Ừm."

Sunao ngượng ngùng cúi gằm mặt. Tôi cũng chậm chạp định vòng hai tay ôm lấy lưng cậu ấy.

Rõ ràng định làm vậy, nhưng giọng nói của Aki đã kéo tuột tôi từ cõi mộng mơ về lại hiện thực.

"Nao, ngón tay cậu…"

Âm cuối khàn đi đầy bất ổn. Ngón tay ư? Sự hoang mang trong chất giọng ấy khiến tôi vội ngẩng mặt lên.

Nhìn xuống, những ngón tay của tôi đang dần trở nên trong suốt.

Chính những ngón tay tôi vừa định vòng qua lưng Sunao. Từ đó kéo dài đến tận cánh tay đang dần mờ đi, lộ rõ cả bãi cỏ úa tàn sắc đông ở phía bên kia.

"Gì thế này?"

Chẳng có tiếng đáp lại lời lẩm bẩm thiếu vắng sự căng thẳng của tôi. Không một ai hiểu được ý nghĩa của hiện tượng đang diễn ra trước mắt.

Nhưng bản thân tôi cũng vậy. Thậm chí còn chẳng thể thốt lên tiếng hét. Tôi chỉ biết trân trân nhìn cơ thể mình tan biến trong chớp mắt, trong đầu quẩn quanh câu hỏi rốt cuộc chuyện này sao lại xảy ra.

Chẳng có cách nào chống cự, tôi dần trở nên nhạt nhòa, tựa như đang tan vào không khí.

Có lẽ vì thiếu đi cảm giác chân thực, khung cảnh ấy lại mang một vẻ đẹp đến nao lòng. Trong lúc tôi còn đang mải mê ngắm nhìn, ngón tay, cổ tay, cánh tay, bờ vai…

"Nao!"

Aki hét lên gọi tên tôi, vươn tay tóm chặt lấy hai bờ vai đang dần tan biến.

Một lực kéo mạnh bạo giật tôi về phía sau, như thể muốn cưỡng ép tách tôi ra khỏi Sunao. Tôi kéo theo cả Aki ngã nhào xuống bãi cỏ, cú va chạm ấy rốt cuộc cũng giúp tôi bừng tỉnh.

Vừa rồi, cơ thể tôi… suýt nữa đã biến mất sao?

Tôi trợn trừng mắt đến mức khóe mi như muốn rách toạc, cố giơ hai tay lên. Nhưng không thể. Quá trình xâm thực không tiến xa hơn bờ vai, dù đã dừng lại giữa chừng, nhưng cánh tay đã mất đi vẫn chưa hề quay trở lại.

"Cái, hả, a, a…"

"Nao, không sao đâu. Nao!"

Bàn tay Aki chạm vào vai tôi, trong lúc tôi đang hoảng loạn đến mức chẳng thể gượng dậy, miệng cứ há ra ngậm lại hệt như một con cá sắp chết ngạt.

"Nao, không sao đâu. Không sao đâu, bình tĩnh lại đi cậu."

Chắc chắn Aki cũng chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra. Giọng nói như sắp khóc của cậu ấy đã chứng minh tất cả.

Dẫu vậy, vòng tay ấm nóng ấy vẫn đang ôm chặt lấy vai tôi. Xúc cảm từ bàn tay Aki. Bàn tay từng khiến tôi tự nhủ chỉ cần có nó tôi sẽ ổn, giữa biển sâu tăm tối, trong phòng ngủ đêm qua, giờ đây đang tuyệt vọng níu giữ tôi lại.

Tôi khẽ rên rỉ nơi cuống họng. Nước mắt trào ra từ đôi mi nhắm nghiền, tôi dồn sức vào sâu trong hốc mắt, cố gắng kéo bản ngã đang dần nhạt nhòa của mình về lại. Gom góp và níu giữ lấy chính mình đang chực chờ vỡ vụn thành từng mảnh.

Hít thở. Hít vào oxy, thở ra carbon dioxide. Thực hiện những việc hiển nhiên nhất. Nếu không tập trung ý thức, tôi chẳng thể làm nổi nữa.

"…Nao."

Vài giây, hay vài phút đã trôi qua kể từ lúc đó.

Nghe tiếng Aki gọi, tôi hé mở đôi mắt đang nhòe đi vì thứ chất lỏng chẳng rõ mồ hôi hay nước mắt, rụt rè kiểm tra lại.

Hai bàn tay tôi vẫn ở đó. Nắm vào mở ra, tôi hoàn toàn có thể cử động tự do, ánh mắt luân phiên nhìn những chiếc móng tay màu hồng. Dù có chớp mắt xác nhận bao nhiêu lần đi chăng nữa, chẳng có chỗ nào trở nên trong suốt cả.

Dẫu vậy, tôi vẫn chẳng thể tin tưởng. Chẳng có bằng chứng nào chứng minh đôi mắt tôi hiện tại không bị hóa trong suốt.

Cổ họng nghẹn đắng, tôi cố gắng vắt kiệt chút sức tàn để cất tiếng hỏi.

"Cậu… có nhìn thấy tôi không?"

"Thấy chứ."

"Tôi đang ở đây, đúng không?"

"Có. Thấy rất rõ ràng."

Aki gật đầu liên tục đến mức tôi phải lo lắng cổ cậu ấy sẽ bị đau.

Nhờ sự giúp đỡ của Aki, tôi chậm chạp gượng người ngồi dậy. Toàn thân túa ra thứ mồ hôi lạnh ngắt khó chịu. Không khí nơi bờ sông này quá đỗi buốt giá, dập tắt luôn cả ý nghĩ tự huyễn hoặc bản thân mình chỉ vừa trải qua một cơn ác mộng.

"…Tại sao?"

Tựa như hai tấm gương phản chiếu lẫn nhau. Sunao, người vừa mượn tay Sanada để đứng dậy, đang bàng hoàng sững sờ.

"Này. Tại sao nãy giờ chẳng có ai… nhìn về phía này vậy? Rõ ràng vừa rồi, Nao suýt chút nữa đã biến mất cơ mà…"

Chẳng kịp hiểu ý nghĩa đằng sau câu nói ấy, tôi đưa mắt nhìn theo hướng nhìn của cậu ấy.

Đứng chôn chân tại chỗ, tai tôi loáng thoáng nghe thấy những âm thanh náo nhiệt. Ngước mắt lên, trên con đường dạo bộ dọc bờ sông có biết bao du khách đang rảo bước.

Nghĩ kỹ lại, cớ sao bọn Sunao lại gọi chúng tôi ra giữa chốn đông người ngay gần cầu Togetsukyo thế này. Phòng riêng ở khách sạn hay phòng karaoke, thiếu gì những lựa chọn an toàn khác cơ chứ.

Giữa chốn đông người, tôi và Sunao chưa từng tồn tại cùng một lúc. Cho đến tận bây giờ, hai đứa chạm mặt nhau hầu như chỉ quẩn quanh trong phòng riêng. Sunao luôn cẩn trọng hết mức để không một ai, kể cả người nhà, bắt gặp cảnh cô ấy ở cùng tôi.

Chợt, một người xa lạ chẳng rõ mặt mũi tên tuổi đưa mắt nhìn xuống chỗ này. Tim tôi hẫng đi một nhịp.

Chắc chắn họ sẽ so sánh tôi với Sunao. Sẽ bị phát hiện mất.

Thế nhưng, trái ngược với nỗi lo sợ ấy, mọi người cứ thế lướt qua, mải mê trò chuyện vui vẻ.

"…?"

Tôi nhíu mày. Rõ ràng có gì đó sai sai.

Một cặp song sinh cùng trứng chỉ cần đứng cạnh nhau thôi cũng đủ thu hút sự chú ý rồi. Huống hồ hai đứa lại có khuôn mặt giống hệt nhau, vóc dáng y đúc, lại còn mặc chung một kiểu trang phục nữa.

Chẳng rõ có phải vì Sunao trong bộ kimono quá đỗi xinh đẹp hay không, thi thoảng vẫn có vài người ngoái lại nhìn, nhưng tuyệt nhiên chẳng ai tỏ vẻ nghi ngờ.

Không đúng. Không phải vậy. Rõ ràng có gì đó sai sai.

Tại sao trong số những người qua lại, chẳng một ai thèm liếc mắt nhìn tôi và Aki lấy một cái?

"Aikawa. Cậu có ở đó không?"

Giọng nói cất lên từ bên hông khiến toàn thân tôi run rẩy.

Bước trên con đường rải sỏi tiến lại gần đây, Sato mang đôi bốt. Mái tóc ngắn điểm xuyết chiếc kẹp hoa rực rỡ. Bộ kimono màu tím sẫm in họa tiết hoa mai to bản lộng lẫy, càng làm tôn lên vẻ ngoài sắc sảo của cô ấy.

Vẫn giữ nguyên vẻ mặt đầy hoài nghi, Sunao khẽ gật đầu. Sato ngó nghiêng xung quanh như đang tìm kiếm thứ gì đó, rồi quay sang nhìn Sanada.

"Còn Sanada?"

Sanada thở hắt ra một hơi. Trông bộ dạng cậu ấy như thể muốn nói cuối cùng cũng có người chịu hỏi đến mình.

"Có mặt. Tôi gọi cậu ấy ra đàng hoàng rồi, nhưng từ nãy đến giờ Aikawa có vẻ cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên đang rối rắm lắm."

"Hả, gọi ra đâu cơ? Chứ nãy giờ có thấy ai đâu..."

Sunao nghiêng đầu, vẻ mặt ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.

Lắng nghe cuộc trò chuyện tréo ngoe của ba người họ, tôi chợt nhận ra.

Không, tôi đành phải thừa nhận bản thân đã lờ mờ nhận ra điều này từ lâu. Thế nên, trước khi sự thật ấy hóa thành lưỡi dao kề tận cổ, tôi đã tự mình thốt lên.

"Tôi... không có ở đây."

Sunao và Aki đồng loạt quay sang nhìn tôi. Sanada và Sato vẫn chẳng có chút phản ứng nào.

Cố gắng kìm nén để giọng nói khỏi run rẩy, tôi lặp lại.

"Ngay lúc này, trong thế giới của Sanada, của Sato, và của những người khác... tôi và Aki, không hề tồn tại, đúng không?"

Không tồn tại. Không thể nhìn thấy.

Nghe câu đó, nét mặt Sunao bỗng chốc đanh lại.

"…Cô có ý gì?"

Dường như lờ mờ đoán được câu chuyện, Sato chắp hai tay lại, nói liến thoắng.

"Xin lỗi nha. Chính tôi đã nhờ Aikawa và Sanada thử gọi bản sao ra ở chốn đông người. Tôi giấu nhẹm lý do đi, nên cậu đừng trách hai người họ nhé."

Mắt vẫn nhìn bâng quơ vào khoảng không vô định, Sato nói tiếp.

"Bản thân tôi ngày trước cũng từng có bản sao... à không. Chắc chính vì từng có, nên tôi mới luôn bán tín bán nghi về sự tồn tại của bản sao."

Lời nói ấy của Sato bỗng cộng hưởng với những dòng ký ức. Không phải ký ức của tôi, đây thuộc về ký ức của Sunao trong chuyến dã ngoại.

Những gì Sunao đã thấy, đã nghe. Những suy đoán cô ấy vừa mới nhận ra và thốt lên. Dòng thác ký ức cuồn cuộn đổ ập xuống như tuyết lở chực chờ nuốt chửng lấy tôi, ép tôi phải gồng mình bám trụ lại mặt đất.

Tựa như lật từng trang truyện, tôi cố gắng chắp vá lại mọi thứ. Hàng ngàn cánh cổng Torii trông như những que Pocky. Lời tỏ tình từ một nam sinh. Tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt. Lon súp ngô...

"Nào người bạn tưởng tượng, hay chứng rối loạn đa nhân cách. Có lẽ có rất nhiều từ ngữ để diễn tả tình trạng hiện tại của Aikawa và Sanada, nhưng chẳng có từ nào thực sự khớp cả."

Sato quay sang nhìn thẳng vào Sunao.

"Aikawa này, cậu đã đọc cuốn 'Bánh răng' của Akutagawa Ryunosuke bao giờ chưa?"

"...Chưa đọc."

"Ừ, biết ngay mà."

Sato gật gù với vẻ mặt tỉnh bơ. Chắc mẩm mình vừa bị khịa, Sunao khẽ cau mày bực dọc.

"Nhưng mà, Nao của câu lạc bộ Văn học - người từng giới thiệu cuốn 'Chạy đi Melos' cho tôi - chắc là đọc rồi nhỉ. Phải không?"

Tôi chậm rãi gật đầu như đang thầm cầu nguyện điều gì đó, nhưng Sato vẫn cứ nhìn bâng quơ đi đâu ấy. Những lời cô ấy tiếp tục nói với khoảng không vô định, lại trùng khớp với những gì đang hiện lên trong ký ức của tôi.

"Bánh răng" là một tác phẩm ra đời vào những năm tháng cuối đời của Akutagawa Ryunosuke. Nhân vật chính xưng "tôi", được cho là lấy nguyên mẫu từ chính tác giả, trong một lần đi dự tiệc cưới của người quen đã nghe được câu chuyện về một bóng ma mặc áo mưa. Sau đó, "tôi" liên tục nhìn thấy bóng dáng một gã đàn ông mặc áo mưa, rồi lại nghe tin anh rể mình bị vướng vạt áo mưa mà chết thảm dưới bánh xe lửa. Những sự việc ấy khiến "tôi" nơm nớp lo sợ, tự hỏi liệu đó có phải là điềm báo cho cái chết của chính mình hay không...

Và trong tác phẩm ấy, có một đoạn rùng rợn thế này.

"Cái tôi thứ hai của tôi, ── thứ mà người Đức gọi là Doppelgaenger, may mắn thay chưa bao giờ tự hiện hình trước mắt tôi. Thế nhưng, phu nhân của anh K, người nay đã trở thành một diễn viên điện ảnh ở Mỹ, lại từng bắt gặp cái tôi thứ hai ấy ngoài hành lang Nhà hát Đế quốc. (Tôi vẫn nhớ mình đã bối rối thế nào khi đột nhiên nghe phu nhân anh K trách móc: 'Hôm trước anh đi ngang qua mà chẳng thèm chào tôi lấy một tiếng'). Rồi sau đó, một vị dịch giả cụt một chân nay đã khuất núi, cũng từng nhìn thấy cái tôi thứ hai của tôi tại một tiệm thuốc lá ở Ginza."

"Điều tôi muốn nói ở đây là, những nhân chứng từng nhìn thấy Doppelgaenger, chưa bao giờ nhìn thấy bản gốc cùng một lúc. Trên thế giới cũng có vài trường hợp ngoại lệ, nhưng đến giờ cũng chẳng ai kiểm chứng được mấy chuyện đó có thật hay không."

Tất cả những người có mặt ở đó đều chớp mắt ngơ ngác. Sanada lên tiếng, như thể đang nói thay cho nỗi thắc mắc chung.

"Chuyện đó chẳng phải là hiển nhiên sao? Chính vì bản gốc không thể có mặt ở đó, nên người ta mới làm ầm lên là Doppelgaenger chứ."

"Nhưng mà, nếu lúc đó chỉ có một người xuất hiện, thì làm sao nhân chứng biết được kẻ mình vừa gặp là ai? Việc nhận ra điểm bất thường chỉ xảy ra vào những ngày sau đó, sau khi họ đã đối chiếu lại với bản gốc cơ mà."

"...Chuyện đó thì."

"Trong lúc bản sao đi học, Aikawa và Sanada có thực sự ở nhà không?"

Ánh mắt nhìn thẳng thấu tâm can của Sato lúc này, khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

Bị ánh mắt ấy ghim chặt, không biết Sunao và Sanada đang căng thẳng đến nhường nào. Không chỉ vì chưa quen mặc Kimono, mà nửa thân trên của cả hai dường như đang cứng đờ lại.

"Có người thứ ba nào nhìn thấy hai cậu không? Có ai làm chứng không? Vì sợ người quen bắt gặp vào ban ngày nên cả hai cậu hoàn toàn không bước chân ra khỏi nhà, đúng chứ?"

Giá như cô ấy cứ tuôn một tràng dồn dập như súng liên thanh thì đã đành.

Sato-san vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Trước những câu hỏi được đặt ra trước mắt, từng chút một như thể đếm từng ngón tay, không ai dám chen lời.

“Nghe nói sau trận đấu bóng rổ với Hayase-senpai, bốn người đã nói chuyện qua điện thoại, đúng không? Aikawa-san và Sanada-kun ở nhà, còn Nao-san và Aki-kun thì ở nhà thi đấu. Nhưng cả hai bên chỉ nghe thấy giọng nói có vẻ giống… thực sự thì không ai xác nhận được ai đang ở đầu dây bên kia, đúng không?”

Sunao và tôi chưa từng một lần bị ai nhìn thấy ở cùng nhau. Mượn lời của Sato-san, trong mắt bất kỳ ai, chúng tôi chưa từng được quan sát đồng thời.

Giữa tháng Chín, tôi và Aki-kun đã cùng nhau đi xem phim. Đồng thời điểm đó, Sunao thì đang ăn tối với Ritchan.

Nhưng, lúc đó cũng vậy. Ritchan không hề tận mắt nhìn thấy tôi và Sunao đứng cạnh nhau.

“Vậy thì, đợi đã. Chuyện về cựu chủ tịch hội học sinh mà Sanada đã kể hôm qua thì sao?”

Sunao, với mồ hôi dầu lấm tấm trên trán, nhìn chằm chằm vào Sato-san bằng ánh mắt sắc như muốn thách thức.

“Mẹ nhìn thấy hai cô con gái thì hoảng loạn, còn bố thì quyết định gửi một cô con gái đến chỗ ông bà. Nếu vậy thì cả hai đã được bố mẹ nhận ra cùng lúc, đúng không?”

Sunao, với đôi má ửng hồng, lên tiếng bảo vệ tôi.

Dù nghe vậy, Sato-san vẫn không hề nao núng.

“Chuyện về Moririn-kaicho à. Khi nghe kể, tôi thấy có chút gì đó không ổn. Nếu có một đứa trẻ có cùng khuôn mặt với đứa trẻ mà mình đang nắm tay, rồi lại hoảng loạn, suy sụp sức khỏe… chuyện như vậy có xảy ra không?”

Sato-san bình tĩnh vạch trần điều mà tôi chưa từng mảy may nghi ngờ.

“Không, tôi chưa nghe trực tiếp từ người trong cuộc, nên nói là không thể xảy ra thì có lẽ hơi quá lời. Nhưng xét theo tình hình hiện tại, chẳng phải có một cách giải thích dễ hiểu hơn sao?… Có lẽ lúc đó người mẹ đã không nhìn thấy Ryo-senpai.”

“Không nhìn thấy?”

Giọng thì thầm của tôi không đến được tai Sato-san.

Tôi nặng nề xoay đầu, cố gắng đặt mình vào vị trí của người mẹ. Người mẹ có cô con gái tên Suzumi. Khi tôi nghĩ về cô ấy, hình bóng mẹ của Sunao tự nhiên chồng lên đó.

“Buổi sáng trên đường đến buổi biểu diễn kịch. Moririn-kaicho năm tuổi chạy theo từ phía sau và nói thế này:”

Xin lỗi nhé, Doppel-chan. Con vẫn sẽ đi mẫu giáo với mẹ. Con sẽ tham gia buổi biểu diễn kịch và đóng vai mẹ kế. Vậy nên Doppel-chan có thể đợi ở nhà được không?

Cảm giác bàn tay đang nắm chặt đã biến mất từ lúc nào không hay. Cô con gái lẽ ra phải ở đó đã biến mất, thay vào đó là một cô bé khác đang thở hổn hển, nhìn đi đâu đó mà nói chuyện.

Cô ấy không thể hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Con bé này đang nói gì vậy? Tại sao nó lại nói chuyện một cách hăng hái đến thế?

Nhìn kỹ hơn, ở cuối tầm mắt của cô ấy, bàn tay phải của chính mình đang lơ lửng, như thể đang nắm chặt thứ gì đó. Chỉ có bàn tay phải, còn vương lại chút hơi ấm nhỏ nhoi.

Suzumi, con sao vậy? Doppel-chan là ai? Khi cô ấy hỏi vậy, con gái mở to mắt như không thể tin được. Bây giờ con bé vẫn đang ở cạnh mẹ mà, đúng không? Cô bé có khuôn mặt giống hệt con. Nó đang ở đó mà.

Cơ thể cô ấy run rẩy vì sợ hãi. Con gái cô ấy đã trở nên bất thường.

Con bé này đang nhìn thấy thứ gì đó kỳ lạ. Nó đang nhìn thấy những thứ không thể nhìn thấy được. Cô ấy khóc lóc gọi điện cho chồng, cố gắng nhờ anh ấy quay về từ chỗ làm.

Người chồng, trong sự bối rối, giả vờ tin lời con gái đang khóc lóc khẳng định. Anh ấy gật đầu, nói “Đúng rồi, nó ở đó, chắc chắn có một người nữa ở đó”, rồi dẫn dụ thứ vô hình nào đó lên ghế phụ xe. Và rồi, để đứa trẻ đang khóc không ngừng hiểu được, anh ấy nhẹ nhàng dỗ dành, như thể nhai kỹ từng lời.

Từ giờ trở đi, Suzumi và Doppel-chan sẽ không thể ở cùng nhau được nữa. Nhưng bố sẽ có trách nhiệm đưa Doppel-chan đến chỗ ông bà. Vậy nên con cứ yên tâm chờ nhé. Hãy ở bên cạnh mẹ. Hiểu chưa?

Người chồng lái xe đi, chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng còi cảnh báo.

Âm thanh chói tai báo hiệu dây an toàn chưa được thắt. Trên ghế phụ, nơi vừa nãy không có gì, giờ lại có một cô con gái với khuôn mặt giống hệt con gái mình đang ngồi.

"...Nói vậy thôi chứ hầu như chỉ là suy đoán của tớ. Nhưng mà, tớ nghĩ nó không hoàn toàn sai đâu."

Đối với cả tiền bối Suzumi lẫn tiền bối Ryo, đó đều là chuyện xảy ra từ hồi năm tuổi. Chắc hẳn lúc đó cũng có nhiều bối rối, nên họ không thể nắm bắt sự việc chính xác được. Có lẽ họ đã đinh ninh rằng mẹ mình chỉ đang cố tình giả vờ không nhìn thấy mà thôi.

Mẹ của tiền bối Suzumi thậm chí còn chán ghét việc để tiền bối Ryo lọt vào tầm mắt, bà ấy coi chị như một con quái vật. Tiền bối Ryo đã nghĩ như vậy, nhưng chẳng phải đó cũng là một sự hiểu lầm sao? Đơn giản là trong mắt người mẹ, bà ấy không thể nhận thức được sự tồn tại của tiền bối Suzumi và tiền bối Ryo cùng một lúc.

*Có lẽ vì vậy mà ngày hôm đó, cô đã được sinh ra từ hư vô.*

Đó là những lời mà mẹ của tiền bối Suzumi đã nói với tiền bối Ryo khi bà đến Fujinomiya vào tháng Tám năm nay.

Giờ nghĩ lại, cách nói đó có chút gì đó gượng gạo. Bởi vì người sinh ra tiền bối Ryo, rõ ràng phải là tiền bối Suzumi mới đúng.

Nhưng, đối với bà ấy thì lại khác.

Con người sẽ không gọi một sinh vật mà mắt mình không thể nhìn thấy là "con người".

"...Đó là suy nghĩ của tớ. Việc bản gốc có thể nhận thức được bản sao của mình là điều hết sức tự nhiên, và ngược lại cũng vậy. Còn việc các bản sao có thể nhận thức được lẫn nhau, chắc là do họ cùng tồn tại trên một 'tầng' không gian giống nhau chăng. Nếu bản gốc không có mặt ở đó, bản sao có thể tạm thời di chuyển giữa các tầng và mượn cơ thể của bản gốc... tớ nghĩ là vậy."

Bản gốc và bản sao không thể cùng lúc được người khác nhận thức. Đáng lẽ ra, tôi phải chịu một cú sốc lớn trước kết luận đó của Sato.

Nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại cảm thấy mọi thứ thật nhẹ nhõm và hợp lý.

Cô Taeko đã nghe chi tiết từ con trai mình, nên cô ấy đã biết về cơ chế đó ngay từ đầu. Cô Taeko hiểu rõ rằng, con đường để Sunao và tôi cùng nhau chung sống là điều hoàn toàn không thể xảy ra. Chính vì vậy, cô ấy mới đề nghị tôi đến sống cùng nhà.

Ngay cả lúc tôi bị tiền bối Hayase đẩy xuống đường ray cũng vậy. Sở dĩ không có vết máu hay xác chết nào để lại, là vì ngay khoảnh khắc đó, cơ thể mà tôi tạm mượn từ Sunao đã quay trở về căn phòng ở Mochimune.

Nếu sự việc không được người khác quan sát thấy, thì cái chết đó không được tính là đã xảy ra. Cho dù chính bản thân tôi, người đã thực sự cảm nhận cái chết, phải gánh chịu nỗi đau đớn tột cùng đến mức không thể chịu đựng nổi đi chăng nữa.

Ngẫm lại thì, đó là một điều hiển nhiên. Nó hiển nhiên đến mức chẳng cần phải suy nghĩ, chỉ là tôi đã luôn cố tình ngoảnh mặt làm ngơ.

Ngay từ đầu, trên thế giới này chỉ có duy nhất một Aikawa Sunao được sinh ra.

Và Aikawa Sunao mà thế giới này, mà mọi người nhận thức được, tất nhiên cũng chỉ có một mà thôi.

"......"

Tôi hé miệng rồi lại ngậm chặt. Chẳng có một từ ngữ có nghĩa nào thốt ra được. Mà dù tôi có nói được gì đi chăng nữa, thì người nghe thấy cũng chỉ có Sunao và Aki-kun.

Tôi đưa mắt nhìn xuống mặt đất. Bóng của cây thông nghiêng ngả một cách mất tự nhiên, cùng với những cái bóng méo mó của người khác đang vươn dài, chồng chéo lên nhau ngay dưới chân tôi. Tiếng trò chuyện vui vẻ nương theo cơn gió vang vọng khắp không gian.

Dù tôi có căng mắt ra nhìn thế nào đi nữa, thì lẫn trong số đó cũng chẳng hề có bóng của tôi hay Aki-kun.

Dù cho cô bé Wendy thích lo chuyện bao đồng có cố gắng khâu vá đến đâu, thì tôi cũng chẳng thể nào trở thành Peter Pan được. Nếu ở đó không có thể xác, thì làm sao có thể tồn tại cái bóng cơ chứ.

Giữa bãi bồi ven sông đang chìm trong sự im lặng nặng nề, có tiếng bước chân đang tiến lại gần.

"Sao thế, cả ba người cứ làm cái mặt kỳ lạ vậy. Có chuyện gì à?"

"Yoshii-kun..."

Tôi khẽ gọi tên cậu ấy. Đúng như dự đoán, cậu ấy chẳng hề mảy may để ý đến một đứa đang mệt mỏi rã rời như tôi.

Sato khẽ nhíu mày, kéo lấy vạt áo kimono màu đỏ sặc sỡ của Yoshii-kun.

"Yoshii. Đi ra đằng kia với tớ một chút."

"Hả? Sao vậy? K-Không lẽ Sanada định đánh lẻ tỏ tình với Aikawa-san đấy à."

"Bảo đi thì cứ đi nhanh lên!"

"Úi da," Yoshii-kun nhảy cẫng lên làm bộ trêu đùa. Nhưng vì chẳng có ai nhếch mép cười lấy một cái, nên cậu ấy đành bĩu môi, lủi thủi đi theo Sato rời khỏi bãi bồi ven sông.

Những người còn lại ở đó chỉ có bốn người.

Sunao đứng sững sờ cách xa Sanada-kun, khuôn mặt cậu ấy tái mét.

"Xin lỗi. Không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này."

"Không đâu," tôi khẽ lắc đầu. Sunao chẳng có lỗi gì cả. Dĩ nhiên, Sato-san, người đã làm sáng tỏ cơ chế của bản sao, cũng vậy.

Trái lại, là tôi mới đúng. Người phải xin lỗi không phải là Sunao.

"Người phải xin lỗi là tôi mới đúng, Sunao à."

Mỗi lần được gọi ra, tôi đều được chia sẻ những ký ức mới nhất của Sunao.

Những gì Sunao biết được, nhận ra được sau khi nói chuyện với Sato-san và Sanada-kun. Thật tình cờ, chúng lại trùng khớp với những điều mà tôi và Aki-kun đã ngộ ra sau cuộc trò chuyện với tiền bối Mochizuki đêm qua.

Việc bản gốc và bản sao không thể được người khác nhận thức cùng một lúc. Đó không phải là điều quan trọng duy nhất.

Tôi cố nhếch khóe môi, cất giọng gọi thật tươi tắn.

"Này, Sunao."

"...Chuyện gì?"

"Sự dịu dàng mà cậu đã đánh mất ấy. Tôi biết nó đi đâu rồi đấy."

Tôi khẽ nắm lấy tay Sunao.

Dù bàn tay ấy lạnh ngắt, nhưng tôi lại thấy thật may mắn. Cho dù không ai khác nhìn thấy, tôi vẫn có thể chạm vào Sunao, và chúng tôi vẫn có thể san sẻ hơi ấm cho nhau.

Tôi dùng hai tay kéo lòng bàn tay cậu ấy lại, áp chặt vào giữa ngực mình. Sunao giật mình rụt người lại, nhưng cậu ấy không hề rút tay về.

"Tôi đang giữ nó đấy. Sunao. Nó ở ngay đây này, Sunao."

Trong đôi mắt to tròn của Sunao, những tia sáng xao động đầy xót xa.

Một thứ ánh sáng còn chói lọi hơn cả mặt nước lấp lánh của sông Katsura đang nhìn tôi.

"Này, Sunao. Nó vẫn luôn ở đây."

Đó là một ngày mùa hè. Ngày mà chúng tôi trở về từ Sở thú Nihondaira.

Trả tôi lại đây, Sunao đã nói vậy. Giọng nói bơ vơ ấy run rẩy.

Tôi từng nghĩ mình chẳng lấy đi thứ gì cả. Tôi đã tin là vậy. Tôi chẳng có lấy một thứ gì thuộc về riêng mình. Bởi vì tôi đã đinh ninh một cách ngoan cố như thế.

Nhưng đó là một sự hiểu lầm tai hại.

Chỉ có Sunao là vẫn nhớ. Việc cậu ấy bị cướp mất biệt danh.

Việc cậu ấy đã đánh mất đi thứ cảm xúc quan trọng từng ngự trị giữa lồng ngực.

"Tôi đã cướp đi những thứ thực sự quan trọng của cậu nhỉ. Tôi đã cướp đi cái tên, cướp đi cả sự dịu dàng của cậu."

Thật sự, khi đã hiểu ra rồi thì mọi chuyện lại vô cùng đơn giản.

...Cãi vã với bạn bè, rồi đâm ra cứng đầu. Muốn xin lỗi, nhưng lỡ xin lỗi mà người ta không tha thứ thì sao. Sợ hãi việc phải đối mặt, đến mức chẳng dám bước chân ra khỏi phòng.

...Ngôi trường có gã tiền bối từng giở thói bạo lực, sợ đến mức chẳng dám đi học. Chỉ biết thu mình trong góc phòng mà tưởng tượng ra những vở kịch trả thù. Dù vậy, cái vai tự tay đánh gã tiền bối đó, bản thân lại chẳng thể làm được. Trực tiếp đối đầu lại càng là chuyện không tưởng.

...Trước mặt cậu con trai mình thích, chẳng ai muốn đóng vai mụ mẹ kế xấu tính bị ghét bỏ cả. Nếu không thể làm một nàng công chúa đáng yêu, thì ít nhất cũng phải diễn cho thật đạt để không bị cậu ấy chê cười. Phải trở thành một mụ mẹ kế thực thụ.

...Rõ ràng là muốn giúp đỡ bạn bè, nhưng lại đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu. Chẳng hề muốn bị tẩy chay, bị ra rìa giống như cô bạn kia chút nào. Nhưng một kẻ thảm hại không cứu nổi bạn mình như thế, lại càng đáng ghét hơn.

"...Bị người yêu bỏ rơi. Tôi muốn chấm dứt cái cuộc đời tồi tệ này. Muốn gieo mình xuống vùng biển trước mắt, hóa thành bọt nước rồi tan biến đi. Muốn chết quách cho xong."

Đó là câu chuyện vào cái ngày tôi được sinh ra.

Sunao đã vừa khóc vừa cầu cứu. Rằng ai đó hãy cứu lấy cậu ấy.

Bị dồn đến bước đường cùng, Sunao đã tách rời một phần của chính bản thân mình ra. Lời nguyện cầu tha thiết ấy đã được hiện thực hóa dưới một hình thù méo mó, và đó chính là chân tướng của "bản sao".

Việc tôi có thể nói lời xin lỗi với Ricchan, là bởi Sunao vốn dĩ rất dịu dàng.

Việc Aki-kun có thể cất bước đến ngôi trường có tiền bối Hayase, là bởi Sanada-kun vốn dĩ rất can đảm.

Việc tiền bối Ryo có thể nhập vai công chúa Kaguya, là bởi tiền bối Suzumi vốn dĩ rất giàu sức biểu cảm.

Việc bản sao của Sato-san có thể cứu được bạn mình, là bởi Sato-san vốn dĩ rất trọng tình bạn.

Việc bản sao của Aloisia có thể đẩy bản gốc xuống biển, là bởi Aloisia vốn dĩ luôn khao khát cái chết.

Con người ta thường hay mang trong mình hai luồng cảm xúc trái ngược nhau. Chẳng hạn như đã hẹn đi chơi với bạn, nhưng lúc ngủ dậy lại chợt thấy lười. Khi cảm giác ấy lớn dần lên, ta sẽ nghe thấy tiếng ác quỷ thì thầm bên tai, xúi giục ta bùng kèo.

Những lúc như thế, không phải là tạo ra từ hư vô, mà ta sẽ tách rời một phần của chính mình ra. Không phải là cái bản ngã đang thấy lười biếng kia, mà chỉ tách phần bản ngã nhỏ bé nằm sâu bên trong đang khao khát được lao ra ngoài kia đến mức không chịu nổi.

Bản sao được sinh ra bằng cách tước đoạt lấy một cảm xúc bên trong bản gốc. Lấy đó làm nguồn động lực để hành động, nên chúng có thể tạo ra những hành vi hoàn toàn khác biệt so với bản gốc.

Tôi được sinh ra bằng cách tước đoạt đi sự dịu dàng ấm áp vốn hiện hữu bên trong Sunao. Aki-kun cũng vậy, cậu ấy đã tước đoạt đi chút dũng khí ít ỏi còn sót lại bên trong Sanada-kun.

Thế nhưng, những gì đã mất đi sẽ chẳng thể nào lấy lại được. Cái lỗ hổng trống hoác ấy cứ ứa máu, chẳng những không được lấp đầy mà miệng vết thương còn không ngừng há miệng rộng thêm.

Chúng tôi đã bị bóp méo, ngay từ đầu đã mang sự khác biệt mang tính quyết định so với bản gốc. Cảm giác gợn gợn mà tiền bối Ryo nhận ra quả thực đã đi đúng hướng, nhưng nó lại không hoàn toàn chính xác.

Không phải là chúng tôi đã biến đổi so với bản gốc.

Mượn lời của tiền bối Ryo thì, kẻ đang dần trở nên méo mó, lại chính là những bản gốc đã sinh ra chúng tôi mới phải.

Rốt cuộc thì, dù là dã thú hay con người, cội nguồn ban đầu chắc hẳn đều là một thứ gì đó khác. Lúc đầu thì vẫn còn nhớ đấy, nhưng rồi dần dà lại lãng quên đi, để rồi cứ đinh ninh rằng ngay từ thuở sơ khai mình đã mang hình hài như hiện tại chăng?

Giống hệt như cách mà nhân vật Ri Chou trong tác phẩm "Sơn Nguyệt Ký" dần dần quên mất đi sự thật rằng mình từng là một con người vậy.

Sunao dần quên đi sự dịu dàng, còn Sanada-kun thì dần quên đi lòng can đảm. Cứ như thể ngay từ đầu họ đã chẳng hề sở hữu những thứ đó, chúng cứ thế dần dần bị tước đoạt đi mất.

Tôi khẽ khàng buông tay Sunao ra. Đưa mắt nhìn sang, trên cây cầu mang vẻ đẹp huyền ảo khi màn đêm đang dần buông xuống, những dòng người lướt qua nhau giờ chỉ còn lại những cái bóng đổ dài.

Rốt cuộc trong số những người kia, có bao nhiêu người vẫn còn nhớ được cơ chứ. Có bao nhiêu người có thể tự tin dõng dạc nói rằng, từ đỉnh đầu cho đến gót chân, ngay từ khoảnh khắc lọt lòng tôi đã là một bản ngã như thế này cơ chứ.

Tôi thầm đặt câu hỏi trong lòng. Mọi người đã quên mất cái bản sao bị vứt bỏ lại ở một xó xỉnh nào đó rồi sao?

Hay là, chính các người cũng giống như tôi, cũng chỉ là một bản sao được sinh ra từ một mảnh cảm xúc duy nhất?

"Nói là tước đoạt thì... tôi nghĩ giống với việc tôi tự ý đùn đẩy sang cho cô hơn."

Trước lời thì thầm mang đầy vẻ tự trào của Sunao, tôi khẽ lắc đầu. Sunao cũng đang nheo mắt lại, đăm đăm nhìn về phía cầu Togetsukyo.

"...Tôi ấy mà. Tôi có cảm giác như mình đã dần đánh mất đi sự dịu dàng. Chính vì thế nên tôi lại càng ghen tị với Nao hơn. Cô luôn chân thành và dịu dàng với bất kỳ ai. Nếu đã vậy thì thà Nao cứ trở thành Aikawa Sunao luôn đi cho rồi, tôi đã từng nghĩ như thế không biết bao nhiêu lần. Để rồi sau đó đầu tôi đau như búa bổ, bụng dạ quặn thắt lại, chẳng còn chút sức lực nào để cố gắng nữa. Tôi cứ thế dần quen với một bản ngã vô dụng của chính mình."

Nếu như viên đá trắng đang phát sáng lấp lánh dưới lòng sông trước mặt kia chính là sự dịu dàng của Sunao... thì tôi đã nuốt chửng viên đá ấy vào tận sâu trong cuống họng, và cứ thế bước lên khỏi mặt nước mất rồi.

Viên đá một khi đã nuốt vào bụng thì chẳng thể nào dễ dàng lấy ra được nữa. Chẳng thể nào trả lại được nữa.

Trường hợp của Aloisia thì lại khác. Chính vì bản sao của cô ấy mang trong mình khao khát muốn tìm đến cái chết, nên chỉ vừa mới được sinh ra không lâu, cô ấy đã một mình gieo mình xuống biển sâu rồi tan biến mãi mãi.

Aloisia, người từng lang thang bên bờ vực thẳm của cái chết, hẳn đã quên sạch cả khao khát tự sát lẫn sự tồn tại của bản sao. Cứ thế, truyền thuyết doppelganger thời hiện đại mang tên "Nàng tiên cá trở về" đã ra đời.

Nhưng tôi không thể lấy lại sự dịu dàng bằng cách đó được. Nếu vậy thì phải làm sao đây?

Chỉ có một cách duy nhất mà tôi có thể nghĩ ra. Vừa mới nãy thôi, chính cơ thể này đã tự mình trải nghiệm một manh mối.

Dù chẳng có bằng chứng xác thực nào, nhưng tôi có niềm tin mãnh liệt rằng đó là đáp án chính xác. Thậm chí tôi còn nghĩ chẳng thể là cách nào khác được nữa.

"Nếu tôi để Sunao hấp thụ, tôi nghĩ những gì đã lấy đi sẽ trở lại như cũ."

Chỉ thu hồi tạm thời để rồi lại gọi ra với tư cách bản sao thì không đủ.

Phải được Sunao ôm vào lòng. Có như vậy, tôi mới dần bị hấp thụ vào bên trong cậu ấy.

Có thể sẽ mất chút thời gian, nhưng linh hồn bị chia cắt làm hai rồi sẽ trở lại thành một. Đây chính là trình tự để trả lại sự dịu dàng đã lấy mất cho Sunao, đưa mọi thứ trở về nguyên vẹn như ban đầu.

Khi đã thấu tỏ mọi chuyện, tôi cũng đã hạ quyết tâm. Quyền ra lệnh lúc nào cũng thuộc về Sunao. Giờ đây khi đã hiểu ra nhiều điều, lẽ đó lại càng hiển nhiên hơn bao giờ hết.

"Nao."

Sunao gọi tôi.

Cậu ấy gọi tôi bằng cái tên từng thuộc về chính mình, rồi cất lời.

"Nao cứ chọn con đường mà mình thích đi."

"...Hả?"

Một cơn gió mạnh thổi qua cầu Togetsukyo.

Phần tóc sau gáy được kẹp ghim cẩn thận chẳng hề lay động, nhưng qua khe hở của lọn tóc mái đang rối tung vì gió, tôi vẫn nhìn chằm chằm vào cậu ấy không chớp mắt.

Gương mặt tưởng chừng như đang căng thẳng tột độ của Sunao lại rạng rỡ lạ thường. Cậu ấy mỉm cười vô cùng bình yên giữa ánh hoàng hôn.

Sunao lúc này, sao mà xinh đẹp và rực rỡ đến thế.

Biểu cảm ấy dần dần chồng lấp lên hình ảnh của Sunao vào cái thời chúng tôi còn chia đôi chiếc bánh su kem. Nó mang cùng một hơi ấm với Sunao thuở bé, người đã bật cười bó tay khi thấy kem dính quanh miệng tôi, rồi vươn ngón tay ra lau đi giúp tôi.

Cậu ấy không hề ép buộc tôi phải lựa chọn. Cũng chẳng phải đang đùn đẩy trách nhiệm cho tôi.

Cậu ấy đang tôn trọng ý muốn của tôi, và giao phó quyết định cho tôi.

Bởi vì ở đó, đang hiện diện một Sunao đang dốc hết sức mình để tìm lại dáng vẻ của chính cậu ấy vào cái thời còn dịu dàng hơn bất kỳ ai.

"Nao cứ tự mình quyết định đi. Sống tiếp với tư cách là Nao. Hay là... trở về lại bên trong tôi."

Cổ họng tôi run lên.

Những cảm xúc trào dâng khiến tôi nghẹt thở. Những tâm tư không thể nói thành lời cứ thế tuôn trào, làm tôi có cảm giác như sắp chết đuối. Tôi cắn chặt môi một cái, cố gắng hết sức để điều hòa lại nhịp thở.

Hít vào. Thở ra.

Sunao không hề hối thúc, cậu ấy vẫn đang đợi tôi. Thế nên tôi chẳng việc gì phải vội vàng.

Hơn nữa, câu trả lời trong lòng tôi, vốn dĩ đã được định đoạt ngay từ đầu rồi.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Sunao, và trả lời.

"Sunao. Tôi, …………"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!