Tập 03

Chương 3: Bản Sao, Tận Hưởng

Chương 3: Bản Sao, Tận Hưởng

c7c9de55-8fc9-4afa-8a65-f48f8fb1a96b.jpg

Ngày đầu tiên của chuyến ngoại khóa.

Trước cổng Romon của đền Fushimi Inari Taisha, nơi được công nhận là Tài sản Văn hóa Quan trọng. Giáo viên chủ nhiệm và toàn bộ học sinh lớp 2-1 đang xếp hàng ngay ngắn để chụp ảnh tập thể.

"Mấy đứa ơi, một cộng một bằng mấý~?"

Người thợ ảnh với dáng vẻ vui nhộn mà tôi từng gặp trong chuyến dã ngoại hồi tháng Bảy cất giọng từ phía sau chiếc chân máy gắn máy ảnh cơ. Có vẻ chú ấy đã quá quen với việc bị đám học sinh cười ồ lên trêu "Xưa như diễm rồi chú ơi", nên cứ thế liên tục bấm máy. Chắc hẳn phần lớn những bức ảnh chú chụp sẽ được đưa vào cuốn kỷ yếu tốt nghiệp.

Nhiệt độ cao nhất là mười bốn độ. Thấp nhất là bốn độ. Dù đang giữa ban ngày, luồng không khí lạnh lẽo vẫn mơn trớn dọc theo sống cổ.

Tranh thủ vài giây ngắn ngủi lúc thợ ảnh kiểm tra lại hình, tôi ngước nhìn cánh cổng Romon đồ sộ rồi khẽ thở hắt ra.

Ở Kyoto thì tìm một ngôi đền hay ngôi chùa nào không hoành tráng có khi mới là chuyện hiếm, nhưng Fushimi Inari Taisha - ngôi đền chính thờ thần Inari - lại đặc biệt to lớn và bề thế hơn cả. Đây là một địa danh nổi tiếng sánh ngang với đền Kiyomizudera hay chùa Kinkakuji.

Đúng như thông tin rằng nơi này luôn giữ vị trí top một áp đảo về lượng người đến viếng thăm, con đường dẫn vào đền đang đông nghịt người qua lại. Nhìn sơ qua, có vẻ gần sáu mươi phần trăm du khách là người nước ngoài. Ngoại trừ những âm thanh loáng thoáng nghe giống tiếng Anh, còn có vô số ngôn ngữ lạ lẫm mà tôi chưa từng nghe qua cứ bủa vây lấy tâm trí. Lẫn lộn trong đó là cả những giọng địa phương khó hiểu đến mức khiến tôi có cảm giác như tất cả đều là ngôn ngữ của một đất nước xa xôi nào đó.

Chẳng rõ là do tình hình giao thông hay để tiện cho việc quản lý, lộ trình tham quan ngày đầu tiên được chia thành ba tuyến khác nhau.

Xe buýt của lớp 2-1 và 2-2 sẽ đi theo thứ tự: đền Fushimi Inari Taisha, đền Kiyomizudera, chùa Kinkakuji, chùa Ginkakuji và đền Sanjusangendo. Các lớp 3, 4 và 5 cũng đi theo những tuyến đường riêng, sao cho các địa điểm tham quan chỉ trùng lặp một phần nhỏ.

Lịch trình trong suốt chuyến đi được lên kế hoạch chi tiết đến từng phút. Xuống xe buýt, tham quan khoảng ba mươi đến năm mươi phút, sau đó quay lại xe để di chuyển đến địa điểm tiếp theo. Chỉ cần đọc lướt qua cuốn cẩm nang do ban tổ chức chuyến đi biên soạn, ai cũng sẽ tự khắc nhận ra cái vòng lặp nhàm chán ấy.

Chuyến ngoại khóa nào chắc cũng rập khuôn như vậy thôi. Mọi thứ đều được sắp đặt sẵn từ trước, đối với một đứa luôn cảm thấy phiền phức mỗi khi phải tự mình quyết định điều gì đó như tôi, thế này lại hóa nhẹ nhõm.

Sau khi chụp ảnh xong, đám học sinh bắt đầu tản ra đi thành từng nhóm nhỏ, mang theo bầu không khí vô cùng náo nhiệt. Cũng phải thôi, chúng tôi chỉ vừa mới đặt chân đến Kyoto và chuyến tham quan cũng mới bắt đầu chưa được bao lâu.

Tầm đến lúc ghé qua chùa Ginkakuji, chắc chắn vẻ mệt mỏi không thể che giấu sẽ bắt đầu hiện rõ trên mặt từng đứa. Kiểu gì cũng có vài người lăn ra ngủ gục trên xe buýt cho xem. Nói đâu xa, tôi hoàn toàn tự tin mình sẽ là một trong số đó. Vốn dĩ việc phải dậy sớm đã đủ vắt kiệt sức lực rồi, chưa kể tôi còn chẳng ưa gì việc đi bộ.

Sở dĩ mọi người đều mang tâm lý "ngày mai mới là phần chính của chuyến đi" là vì ngày mai chúng tôi sẽ được hoạt động theo nhóm, còn ngày mốt thì được phép tự do đi lại hoàn toàn.

Về phần nhóm chúng tôi, chủ đề tham quan đã được chốt hạ là "Hyakunin Isshu" mà chẳng vấp phải chút khó khăn nào. Sato cứ khăng khăng bảo rằng với chủ đề này, chỉ cần lượn lờ ở Arashiyama là kiểu gì cũng xong chuyện.

Thực chất, có vẻ cậu ta đang âm mưu làm một chuyến "hành hương" đến các địa điểm trong bộ anime yêu thích của mình, nên mới hào hứng reo lên: "Saga Arashiyama là nơi tuyệt đối không thể bỏ qua, mà ngày đầu tiên còn được đi đền Kiyomizudera nữa chứ, quá đỉnh!". Yoshii cũng bị thuyết phục một cách dễ dàng chỉ vì Arashiyama là bối cảnh trong một bộ movie của Conan.

Tôi và Sanada thì chẳng đưa ra ý kiến gì quá mạnh mẽ. Sanada có vẻ vẫn còn e dè mọi người xung quanh, còn tôi thì đơn thuần là chẳng có hứng thú gì đặc biệt, nên cứ để cho những người đam mê tự quyết định là xong.

Dù tôi cũng thấy lịch sử hay những khu phố cổ kính có nét đẹp riêng của nó, nhưng bảo là đam mê mãnh liệt thì không. Trong cuốn cẩm nang có ghi chép mấy dòng đại loại như mục đích của chuyến ngoại khóa là để "trực tiếp tiếp xúc với lịch sử và văn hóa của cố đô, bồi dưỡng học thức với tư cách là một người Nhật Bản, vân vân và mây mây..." Nhưng thành thật mà nói, mấy vị khách nước ngoài đang dạo bước quanh đây khéo còn thấu hiểu cái gọi là "tâm hồn thanh nhã và tinh tế của người Nhật" hơn cả một đứa như tôi.

Trong ngày đầu tiên, chỉ cần là người cùng lớp thì chúng tôi được phép tự do lập nhóm đi chung với bất kỳ ai mình thích, nhưng chẳng hiểu sao bốn đứa cùng nhóm chúng tôi lại cứ bám dính lấy nhau.

Chúng tôi dàn thành hàng ngang, rảo bước trên con đường rải sỏi rộng thênh thang. Vừa ngắm nhìn khu chính điện được công nhận là Tài sản Văn hóa Quan trọng, Sato đi ngay bên phải tôi vừa cố tình thở dài thườn thượt như muốn gây sự chú ý.

"Lớp nào kiểu gì cũng có một thằng, cứ đến lúc chụp ảnh tập thể là lại nằm ườn ra đất rồi giơ tay chữ V nhỉ."

"Lớp trưởng, không lẽ cậu đang ghen tị đấy à? Lần sau làm chung đi."

"Nhưng tôi từ chối!"

Không cần phải nói cũng biết, kẻ vừa nằm ườn ra đất ban nãy chính là tên thích chơi trội Yoshii. Việc những hành động cợt nhả như thế vẫn được cả giáo viên lẫn bạn cùng lớp cười xòa bỏ qua, có lẽ chính là đặc quyền chỉ dành riêng cho cậu ta.

Về phần Sanada, hễ thấy mã QR đặt rải rác quanh cổng Romon hay chính điện là cậu chàng lại cặm cụi quét. Tôi ngó sang thì thấy có vẻ đó là ứng dụng nghe thuyết minh du lịch.

"Cậu không nghe thử luôn à?"

"Tôi định lên xe buýt mới nghe. Chắc sẽ có ích lúc viết bài thu hoạch đấy."

"Éc! Đừng có nhắc tới chuyện nhức đầu đó giùm cái."

Thấy Yoshii lè lưỡi, Sanada vừa cất điện thoại vừa thản nhiên đáp trả.

"Thái độ lồi lõm vậy sao. Lát nữa có khóc lóc van xin tôi cũng mặc kệ đấy nhé."

"Tiền bối Sanada ơiii, đừng lạnh lùng thế chứ, cứu em vớiii."

Yoshii vòng ra sau lưng bóp vai cho Sanada. Trong lúc cả nhóm cùng nhau đi tìm tư liệu, khoảng cách giữa hai người họ cũng dần trở nên tự nhiên hơn.

Vừa đi vừa giỡn hớt một lúc, phía trước đã hiện ra cánh cổng Torii màu đỏ chu sa rực rỡ bắt mắt. Không chỉ một. Vô số cánh cổng nối tiếp nhau trải dài tít tắp vào trong, tạo nên một khung cảnh đầy ảo diệu.

Phủ bóng lên những cánh cổng Torii ấy là những tán lá phong đỏ rực đang khẽ đung đưa. Dọc đường lên đền thỉnh thoảng cũng bắt gặp, nhưng sắc đỏ được ánh nắng xuyên qua khe hở giữa các cánh cổng chiếu rọi vào lại rực rỡ và diễm lệ đến chói lóa.

"Uầy, đỉnh vãi."

Yoshii há hốc mồm ngây ra như phỗng. Chợt nhận ra mình cũng đang làm vẻ mặt y chang cậu ta, tôi vội vàng mím chặt môi lại.

"Chụp hình kỷ niệm đi, chụp hình kỷ niệm nào!"

Hưởng ứng Sato đang hăng hái giơ điện thoại lên, tiếng tách tách vang lên từ khắp tứ phía. Giữa một rừng người đang chụp ảnh, chúng tôi ngồi xổm xuống tạo dáng sao cho lấy được cả tấm hoành phi ghi chữ Inari Okami lẫn tán lá phong tuyệt đẹp vào khung hình.

Qua màn hình điện thoại của Sato, bốn gương mặt ghé sát vào nhau một cách gượng gạo đang nhìn ngược lại tôi. Hai cậu con trai chơi thân với nhau, đâu có nghĩa những mối quan hệ khác cũng sẽ bị nhuốm chung một màu như cờ Othello.

Ít nhất thì tôi là vậy. Chẳng phải trắng cũng chẳng phải đen, nên mới khiến mọi người bối rối.

Như để át đi tiếng ồn ào xung quanh, Yoshii lớn giọng.

"Làm pose trái tim dưới cằm đi tụi bây."

"Trò gì vậy."

"Trời ạ, cứ giơ tay chữ V là được rồi. Đằng sau đang kẹt cứng kìa."

Rốt cuộc là chốt pose nào đây, nghĩ bụng vậy nhưng tôi cứ tạm đưa tay làm hình trái tim.

Bức ảnh chật vật lắm mới chụp xong trông thật thảm họa. Góc trên bên phải là Yoshii, góc dưới bên trái là tôi đang làm pose trái tim dưới cằm, đã vậy Yoshii còn làm mặt xấu. Trong khi đó, Sanada ở góc trên bên trái và Sato ở góc dưới bên phải lại giơ tay chữ V. Sanada thì mặt không cảm xúc như tưởng đang chụp ảnh thẻ, mọi thứ cứ lạc quẻ hết cả lên.

Chưa kể hai bên và đằng sau còn dính thêm một đống người lạ. Ở tít trong góc, một cậu nhóc tóc vàng trạc tuổi học sinh tiểu học đang cười toe toét giơ tay chữ V. "Ai đây trời," Yoshii cười phá lên. Tên này dù chuyện chẳng có gì đáng buồn cười cũng há hốc mồm cười khoái chí cho được.

Đằng sau ngày càng đông đúc nên chúng tôi cũng kết thúc dở dang câu chuyện rồi bước tiếp. Tầm nhìn của tôi chỉ thu lại ở bóng lưng của Sato, cùng bóng lưng của một cặp đôi xa lạ đang đi phía trước.

Phía trước có điều gì đang chờ đợi, tôi hoàn toàn không biết.

"Hàng ngàn cánh cổng Torii này, trông thần bí hay ghê ha."

Ánh nắng nhảy nhót đung đưa trên cái ót tròn vo của Sato. Chẳng rõ cô bạn đang bắt chuyện với tôi hay chỉ lẩm bẩm một mình, nên tôi không đáp lời mà chỉ khẽ gật đầu.

Vô số cánh cổng nối tiếp nhau. Những cánh cổng Torii trải dài tít tắp phía trước con đường này, liệu có thực sự lên tới con số một ngàn không? Liệu chúng có kéo dài vô tận không? Dù đã tra mạng và biết trước kiểu gì cũng có điểm kết thúc, nhưng tôi lại bị bủa vây bởi cảm giác muốn quay lưng bước đi khi vẫn còn chưa biết điểm cuối ấy ra sao.

"À, hiểu hiểu."

Chậm mất một nhịp, Yoshii đi phía sau gật gù với vẻ mặt đắc ý.

"Nói sao ta, kiểu như bánh Pocky ấy."

"...Hả? Pocky á?"

Sato ngoái đầu lại nhưng chân vẫn không ngừng bước. Có vẻ cô bạn chưa loát kịp ý nghĩa của cái từ vừa đột ngột tuôn ra.

"Thì đó, cứ nhìn chằm chằm một hồi là thấy mấy cái cổng Torii này y chang que Pocky lộn ngược luôn. Giống mấy que Pocky dính được tí tẹo socola mà phần tay cầm thì dài ngoằng ấy, thấy giống không?"

Một cơn gió lạnh buốt luồn lách qua khe hở giữa những cánh cổng Torii thổi tới.

"...Gu thẩm mỹ mặn mòi ghê."

"Đứng trước hàng ngàn cánh cổng Torii mà dám gọi là bánh Pocky, Yoshii đúng chuẩn Yoshii luôn."

Sanada và Sato nhìn Yoshii chằm chằm, ra chiều bái phục sát đất. Nhận được phản ứng đó từ hai người kia, Yoshii làm bộ rơm rớm nước mắt.

"Hai người bị sao vậyyy, hùa nhau trêu tôi hả."

"Nói trêu thì hơi sai, tụi này coi cậu là đồ ngốc thật mà."

"Á à phạm luật nha! Cái đó là chuyển sang mạt sát nhau luôn rồi đó!"

Dù mồm mép cãi cọ chí chóe, nhưng bước chân của cả bọn vẫn không hề dừng lại.

Nghe loáng thoáng cuộc trò chuyện bên tai trong lúc ngắm nhìn những cánh cổng Torii, tôi chợt sững người. Dần dà, mấy cánh cổng đó trông y hệt một bầy Pocky khổng lồ mọc lên từ mặt đất.

Mà đâu chỉ là Pocky bình thường. Là Pocky lộn ngược. Phần tay cầm dài ngoằng, socola dính được có chút xíu, cái loại Pocky ngược đời làm người ta thấy lỗ nặng ấy...

"Phụt."

Tiếng cười khẽ vô tình bật ra.

Tôi vội vàng hắng giọng một cái để lấp liếm.

"...Ủa? Aikawa, cậu mới cười đó hả?"

Yoshii tinh mắt thật. Hay đúng hơn là thính tai. Có vẻ cậu ta đã nghe rõ mồn một tiếng tôi lỡ trớn bật cười.

Yoshii vòng ra phía trước định ngó sát vào mặt tôi, tôi liền ngoảnh mặt đi chỗ khác. Thừa nhận lúc này kiểu gì cũng bị chọc ghẹo dai dẳng suốt chuyến đi cho xem, mới tưởng tượng thôi đã thấy bực mình rồi.

"Không có cười."

"Điêu, rõ ràng là cười. Chắc chắn trăm phần trăm luôn đúng không?"

"Đã bảo không có cười."

Còn lâu tôi mới nhận nhé. Dù đang kiên quyết phủ nhận đến cùng, nhưng cứ nhìn cái bản mặt của Yoshii, bao nhiêu sức lực trong tôi bay biến hết, tự dưng lại muốn phì cười thêm chập nữa.

Hết thứ để ví von hay sao lại đi ví với Pocky lộn ngược. Đứng trước di sản văn hóa quý giá người ta ăn nói vô lễ hết sức.

"Aikawa... cười kìa! Aikawa cười rồi kìa!"

"Đừng có nói cái giọng như kiểu Clara đứng lên được vậy."

Tôi thẳng cẳng đá một cú rõ đau vào ống chân Yoshii.

Thấy bộ dạng Yoshii nhảy cẫng lên kêu la "Ái da!" rõ lố, Sanada và Sato cũng bật cười. Tôi cũng khẽ nhếch khóe môi, cẩn thận không để ai phát hiện.

Chuyến tham quan ngoại khóa này chỉ mới bắt đầu thôi.

"Ma giới đâyyyy!"

Vừa bước xuống khỏi chiếc xe buýt bao trọn gói, tôi dang rộng hai tay hét lớn.

Rời ga Fujinomiya được hai mươi lăm phút. Chúng tôi rốt cuộc cũng đặt chân đến Ma giới hằng mong đợi... à không, Nông trại Makaino mới đúng.

Cao nguyên Asagiri nằm dưới chân núi Phú Sĩ lạnh buốt, bù lại không khí vô cùng trong trẻo. Đón từng cơn gió phả vào trán, tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác sảng khoái như thể hai lá phổi vừa được gột rửa sạch sẽ.

Đầu tiên, chúng tôi bước qua lối vào đầy rẫy những thứ cám dỗ, rồi mua vé cho hai người ở máy bán vé tự động.

Nông trại Makaino tự hào sở hữu khuôn viên rộng lớn, vừa bước qua cổng vào đã thấy ngay một bãi đất rộng. Nhìn đám trẻ con chạy nhảy tung tăng trên bãi cỏ, tự dưng tôi cũng muốn ùa vào chạy đùa cùng chúng.

Phía bên trái thấp thoáng vài tòa nhà. Chúng tôi quyết định tạm thời cứ đi dạo về phía bên phải khu vực. Hướng đó tập trung đông người hơn, vả lại còn cảm nhận rõ rệt hơi hướm của động vật nữa.

Có vẻ linh cảm của tôi đã đúng, ngay phía trước liền hiện ra một căn chòi nhỏ.

Bên hông căn chòi mái tam giác có ba chú dê đang bị cột ở đó.

"Dê kìa!"

Để không làm bầy dê hoảng sợ, tôi hạ thấp người, rón rén bước lại gần.

"Từ nãy tới giờ cậu hào hứng ghê nhỉ."

"Vì đang đi dã ngoại mà!"

Dõng dạc đáp lời xong, tôi chợt thấy hơi xấu hổ nên vội vặn nhỏ âm lượng lại.

"Dê kìa..."

Lông thẳng tắp, thân hình săn chắc. Ba chú dê với kích cỡ khác nhau hoàn toàn chẳng buồn để mắt tới tôi, cứ chổng mông về phía này rồi ngồi xổm. Cái đuôi vểnh ngược lên trông rõ đáng yêu.

Dê kêu be be phải không nhỉ. Hay đó là cừu ta?

"Ồ, có dịch vụ dắt dê đi dạo này."

Nhìn theo hướng mắt của Aki-kun, có vẻ căn chòi trước mặt đang mở quầy đăng ký cho hoạt động dắt dê đi dạo.

Kèm theo thức ăn, hai mươi phút giá ba trăm yên. Bây giờ vừa qua mười một giờ, có vẻ đang đúng khung giờ tiếp nhận.

"Cậu muốn thử không?"

Đứa hầu như chưa từng dắt chó đi dạo bao giờ như tôi lập tức chộp lấy lời rủ rê ấy.

"Chơi luôn!"

Chúng tôi liền ra bắt chuyện với anh nhân viên ở quầy, rồi chia nhau trả mỗi người một nửa tiền phí.

"Vậy hai em cứ chọn bé dê nào mình thích nhé."

Mấy chú dê đang bị cột trước chòi có vẻ chính là thành viên của đội quân đi dạo này.

Chắc những chú dê khác đang bận đi làm nhiệm vụ hết rồi. Đang nghĩ bụng sao nãy giờ vẫn chỉ toàn thấy mông với mông, bỗng một chú dê chậm rãi đứng dậy nhìn về phía chúng tôi.

Ánh mắt hai bên chạm nhau. Đó là một chú dê trắng muốt, nhìn qua đã thấy thân hình to lớn.

Tôi chăm chú nhìn đôi mắt như đang cười khẩy cùng bộ râu cằm dài đầy uy nghi của nó. Khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi chợt lóe lên hình ảnh cuốn truyện tranh Ba chú dê núi Gruff.

Thế nhưng ngay lúc đó, chú dê lớn Gruff đã đi tới.

Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc,

Lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc, lộc cộc, cây cầu vang lên từng nhịp.

Vì chú dê quá đỗi nặng nề, cây cầu cứ thế cọt kẹt rung lên bần bật.

Ba chú dê với kích cỡ khác nhau vô tình chạm trán gã khổng lồ Troll sống dưới thung lũng. Cả ba đều mang chung cái tên Gruff. Và chú dê lớn Gruff đã húc gã khổng lồ vỡ vụn thành từng mảnh...

"Cậu chọn bé dê đó hả?"

Có vẻ Aki-kun đã nhận ra tâm ý giữa tôi và chú dê đang nhìn nhau đắm đuối này.

"Ừm!"

Anh nhân viên từ trong chòi bước ra.

"Hai em thực sự... muốn chọn bé Koyuki này sao?"

"Dạ vâng."

Tôi đã cảm nhận được sợi dây định mệnh gắn kết với cô dê cái mang tên Koyuki này mất rồi. Dù vẻ ngoài có phần bặm trợn và đầy áp đảo, nhưng cái tên nghe đậm chất dãy Alps của bé nó lại vô cùng tuyệt vời.

Trái ngược với thái độ kiên quyết của tôi, nét mặt anh nhân viên bỗng trở nên vô cùng nghiêm trọng.

"Thật sự chắc chắn chứ?"

"D-Dạ vâng."

Chọn dê thôi mà cũng cần phải xác nhận kỹ lưỡng đến mức này sao. Dù hơi bị khớp trước thái độ đó, tôi vẫn gật đầu khẳng định. Anh nhân viên thấy vậy liền gật gù bảo "Anh hiểu rồi" rồi hỏi tiếp.

"Hai em lần đầu trải nghiệm dắt dê đi dạo đúng không?"

Chúng tôi đồng loạt gật đầu.

"Vậy thì trước tiên, hai em hãy vứt bỏ ngay sự hiểu lầm này đi nhé."

...Hả?

"Không phải hai em dắt dê đi dạo đâu. Mà là hai em bị dê dắt đi dạo đấy."

Tự dưng tôi có cảm giác như mình vừa bước chân vào một nơi không tưởng vậy.

"Anh sẽ giải thích luật chơi chi tiết."

Bằng phong thái đầy kinh nghiệm, anh nhân viên giải thích cho chúng tôi cách thức dắt dê đi dạo. Sau màn hướng dẫn, Aki-kun nhận lấy bộ dụng cụ đi dạo, còn tôi thì nắm lấy dây dắt bé Koyuki.

Chúng tôi được dặn dò tuyệt đối không bao giờ được buông cả hai tay khỏi dây dắt. Thế nhưng cũng không được dùng sức kéo ép chú dê. Khi muốn điều hướng, phải ném viên thức ăn dạng cám ra trước mũi nó... Tôi nhẩm đi nhẩm lại luật lệ đi dạo không biết bao nhiêu lần trong đầu.

"Hai mươi phút sau nhớ quay lại trước chòi nhé. Thôi, hai em đi vui vẻ."

"Chúng em đ..."

Tôi thậm chí còn chưa kịp nói dứt câu chào với anh nhân viên đang vẫy tay đằng kia.

Bởi ngay khoảnh khắc ấy, cả cơ thể tôi đã bị kéo chúi nhủi về phía trước.

"Á, á á!"

Tôi lảo đảo bước theo lực kéo hùng hục của bé Koyuki.

Thấy bé nó chực lao thẳng vào vườn hoa, Aki-kun vội vàng ném một viên cám sang hướng khác. Bé Koyuki đớp gọn viên cám chỉ trong một nốt nhạc, rồi lại tiếp tục hùng hổ tiến về một hướng ất ơ nào đó.

Chuyến đi dạo chỉ vừa mới bắt đầu mà tôi đã rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ mất rồi.

"Aki-kun cứu tôi với! Đổi chỗ đi!"

"Nhưng mà chưa tới hai phút nữa đó."

"Trời đất ơiii..."

Người đề xuất chia đều mỗi đứa mười phút cho lượt đi và lượt về để đổi vai trò cho nhau, chính là tôi. Là cái đứa tôi ngây thơ vô số tội, vẫn còn đang chìm đắm trong ảo tưởng hòa bình của vài phút trước.

Giờ thì tôi đã hiểu rõ ẩn ý trong câu nói của anh nhân viên ban nãy. Cả cái lý do vì sao anh ấy lại mang vẻ mặt nghiêm trọng, hỏi đi hỏi lại xem tôi có chắc chắn không.

Bé Koyuki mà tôi chọn, đích thị là một bạo chúa thứ thiệt.

Mã lực... à không, "dê lực" của ẻm quá sức khủng khiếp. Chỉ cần ẻm giật mạnh cổ sang hướng khác một cái thôi là tôi đã bị kéo lê đi một cách dễ dàng.

Chắc chắn ẻm phải là một nữ vương khét tiếng trong giới loài dê. Mấy chú dê sau hàng rào không tham gia đi dạo đang tò mò nhìn chằm chằm bé Koyuki - kẻ đang nhai ngấu nghiến chiếc lá rụng ven đường với tốc độ nhanh đến chóng mặt. Chỉ cần bé Koyuki tiến lại gần, những chú dê đang đi dạo khác đều tự động dạt ra nhường đường.

Quả đúng là tung hoành ngang dọc. Ngạo nghễ vô song.

"Nhưng mà, cưng quá đi mất!"

Tôi vừa bị kéo xềnh xệch vừa hét lên.

Dù tính tình thất thường, bướng bỉnh và chỉ thích làm theo ý mình, nhưng bé Koyuki vẫn vô cùng đáng yêu.

Tôi muốn vò vò vuốt vuốt cái cằm rậm rạp râu của ẻm. Cũng muốn sờ thử cái thân hình cơ bắp cuồn cuộn kia một chút. Thế nhưng, chẳng để lộ chút sơ hở nào, bé Koyuki cứ thế một mực bước đi trên con đường của riêng mình.

"Á, Aki-kun, ẻm ị kìa. Cứt, cứt kìa!"

"Cậu nói thế dễ gây hiểu lầm lắm đó!"

Aki-kun luống cuống dọn dẹp mấy cục phân đang rơi lẹt đẹt xuống đường. Bọn dê bạ đâu ị đó, nên chúng tôi phải dùng chổi và đồ hốt rác được phát để dọn dẹp ngay lập tức. Đây cũng là một quy tắc quan trọng khi dắt dê đi dạo.

"Aki-kun, nguy rồi! Chỉ còn mười phút thôi!"

"Quay lại thôi!"

Chúng tôi đổi vai cho nhau. Cả hai cố gắng điều hướng bé Koyuki quay lại con đường cũ. Tôi đưa viên cám ra trước mặt bé Koyuki để nhử, rồi dùng sức ném mạnh nó về phía trước.

Chắc do dùng lực hơi lố nên viên cám bay tít đi đâu mất, còn bé Koyuki thì chẳng thèm đoái hoài tới.

"Nao, cậu ném dở tệ!"

"Xin lỗi mà!"

"Nao, ị kìa!"

"Cậu nói thế dễ gây hiểu lầm lắm đó!"

Đến khi quay lại trước chòi, sau một hồi vừa cười vừa la hét ỏm tỏi, cả hai đứa tôi đều đã mệt lử.

Đúng là màn chào sân nhớ đời của Nông trại Makaino. Động vật tuyệt đối sẽ không bao giờ ngoan ngoãn làm theo ý con người. Chúng lúc nào cũng sống tự do tự tại, thích gì làm nấy.

"Nhưng mà vui ghê ha."

"Ừ. Vui phết."

Dù bị hành cho tơi tả, nhưng vui thì cũng vui thật.

Chúng tôi vẫy tay chào tạm biệt bé Koyuki đang thở phì phò, có vẻ như ẻm đang nhắm tới con mồi tiếp theo thì phải.

"Tiếp theo làm gì đây?"

"Ưm..."

Dù cũng tò mò về mấy con vật khác, nhưng giờ tôi chỉ muốn kiếm món gì ngon ngon bỏ bụng để hồi phục thể lực đã.

Quay lại trước tấm bảng hướng dẫn ở gần lối vào, hai mắt tôi sáng rỡ lên.

"Tụi mình thử làm bơ đi!"

Thời gian dự kiến là hai mươi phút. Bơ được làm từ nguyên liệu tươi rói của nông trại chắc chắn sẽ ngon tuyệt cú mèo cho xem. Ngoài ra còn cả tá hoạt động hấp dẫn khác như làm bánh quy, làm xúc xích, hay các sự kiện giao lưu với động vật, nhưng hoạt động diễn ra sớm nhất lúc này chỉ có làm bơ mà thôi.

Quán cà phê nằm bên tay trái ngay từ lúc mới vào có vẻ là khu vực đăng ký. Sau khi đóng năm trăm yên mỗi người và nhận thẻ tham gia, chúng tôi di chuyển sang xưởng trải nghiệm ẩm thực nằm ngay sát bên.

Trước khu nhà chòi, một chị nhân viên phụ trách hướng dẫn làm bơ đã đứng đợi sẵn.

Chúng tôi nộp lại thẻ tham gia rồi tiến vào trong chòi.

Bên trong không gian nhà chòi thoáng đãng được bố trí rất nhiều bàn ghế. Trên mỗi bàn đều bày sẵn một hộp nhựa có nắp đậy, một gói bánh quy mặn loại bán sẵn ngoài siêu thị, cùng với thìa ăn kem dùng một lần. Trong hộp nhựa là một loại chất lỏng màu trắng đục, có vẻ như là sữa bò.

Có vẻ như đợt làm bơ lần này có hơn mười nhóm tham gia, tính cả chúng tôi. Nào là nhóm sinh viên đại học, nào là các gia đình đi cùng nhau, khiến cả khu nhà chòi trở nên nhộn nhịp và tràn đầy sức sống.

Đúng mười một giờ, chị nhân viên ban nãy bước tới. Sau màn giới thiệu bản thân ngắn gọn, chị ấy nở nụ cười tươi tắn nhìn quanh các học viên.

"Mọi người ơi, vào việc luôn nhé, có ai biết sữa bò được tạo ra như thế nào không nhỉ? Bé nào biết thì giơ tay lên cho chị xem nào!"

"Lúc em để ý á, là nó tự động chui vô hộp giấy luôn rồiii!"

Một cậu nhóc tham gia không thèm giơ tay mà cứ thế hét lên trêu đùa. Tiếng cười khúc khích vang lên khắp chòi.

Chị nhân viên mỉm cười hiền hậu, dùng hai tay vắt chéo thành hình chữ X.

"Tít tít, sai bét rồi nhé. Một cái hộp giấy trống rỗng thì chẳng thể sinh ra được thứ gì đâu!"

Chị ấy vừa dùng hình minh họa vừa giải thích. Bò mẹ phải tiêu hao một lượng lớn máu vì bò con để tạo ra dòng sữa dồi dào dinh dưỡng. Và con người chúng ta đang nhận lấy nguồn sữa đó. Chị mong mọi người hãy mang lòng biết ơn đối với các sinh mệnh và trân trọng thưởng thức những bữa ăn thường ngày.

"Trong hộp nhựa này có chứa sữa tươi nguyên chất của nông trại và kem tươi động vật đấy nhé."

Ngay khi có hiệu lệnh, tất cả người tham gia đều bắt tay vào thử thách làm bơ bằng cách lắc hộp nhựa lấy lắc để.

Theo lời chị nhân viên, khi lớp màng mỏng bao bọc chất béo trong sữa bò bị vỡ ra và kết tụ lại, chúng sẽ đông đặc thành bơ. Để phá vỡ lớp màng chất béo này, nhiệm vụ của chúng tôi là cứ thế mà lắc hộp.

Tôi cũng giống như mọi người xung quanh, một tay cầm hộp nhựa lắc lấy lắc để. Tay phải mỏi thì tôi đổi sang tay trái, cứ thế ra sức lắc liên tục.

Thế nhưng mãi mà chẳng thấy có gì thay đổi, chuỗi thời gian kiên nhẫn vẫn cứ kéo dài.

Liệu nó có thực sự đông lại không đây? Trong lúc tôi đang bán tín bán nghi, tai tôi chợt bắt được một âm thanh khang khác.

"Hộp của Aki-kun, nghe cứ..."

"Tiếng kêu đổi khác rồi này."

Từ trong hộp của Aki-kun phát ra âm thanh sền sệt, nằng nặng. Rõ ràng là một kiểu âm thanh hoàn toàn khác với hộp của tôi.

Chị nhân viên đang đi vòng quanh các bàn chợt dừng bước và vỗ tay nhè nhẹ.

"Bạn nam này làm nhanh quá ta. Sữa bắt đầu chuyển sang dạng kem bông rồi, ráng thêm chút xíu nữa thôi nhé."

"Cảm ơn chị."

Được khen, Aki-kun khẽ cúi đầu đáp lễ.

Tôi ngước lên nhìn như thể cầu cứu, vừa vặn chạm mắt với chị nhân viên. Chị ấy nở nụ cười tươi rói.

"Bạn nữ thì phải cố gắng thêm chút nữa nha!"

Gì kì vậy. Tôi đã cố hết sức từ nãy đến giờ rồi mà.

Dù trong lòng tràn trề tuyệt vọng, tôi vẫn không bỏ cuộc mà tiếp tục vung tay lắc mạnh.

Đúng rồi. Đồ bên trong hộp của tất cả mọi người đều giống nhau. Làm gì có chuyện chỉ mình tôi bị chơi xấu, bị tráo thành nước lã cơ chứ. Cứ tiếp tục lắc, chắc chắn tôi cũng sẽ nghe được âm thanh giống như cậu ấy...

Như muốn dồn tôi vào bước đường cùng, âm thanh phát ra từ khắp nơi cũng đang dần thay đổi. Mấy bé cỡ tuổi mẫu giáo cũng đang reo hò ầm ĩ. Tôi hoàn toàn bị bỏ lại phía sau mất rồi.

Sự nôn nóng thôi thúc, tôi quyết định lén lút phát tín hiệu SOS.

"Aki-kun cứu tôi với!"

"Hử?"

Aki-kun nghiêng đầu. Hộp của cậu ấy lại đổi tiếng, nghe lách chách như có nước bắn lên. Tôi cũng muốn nhanh chóng đạt tới cảnh giới đó.

"Tôi lắc muốn rụng tay luôn rồi mà tiếng kêu chẳng đổi khác tí nào cả!"

Bắp tay tôi lúc này đã mỏi nhừ, căng cứng. Có lẽ một phần cũng do di chứng từ vụ dắt dê đi dạo lúc nãy.

"Giờ chị nhân viên đi qua đằng kia rồi, không có ai nhìn đâu."

Tôi gạ gẫm, rồi rón rén chìa hộp nhựa của mình ra. Đây là một chiến thuật mang tính đột phá: giao phó luôn phần của tôi cho Aki-kun, người đang thừa mứa thể lực và lại còn đang rảnh một tay.

Thế nhưng Aki-kun lại trưng ra cái bản mặt nghiêm túc, trông chẳng có vẻ gì là sẽ đồng lõa với âm mưu đen tối này.

"Gian lận là không được đâu. Làm bơ thì phải tự sức mình hoàn thành mới có ý nghĩa chứ."

Một đạo lý chuẩn không cần chỉnh.

"Tạm bỏ qua cặp đôi đang chim chuột đằng kia nhé, những ai được chị ra dấu OK thì có thể mở nắp hộp ra rồi đấy. Mọi người hãy thử phết bơ lên bánh quy mặn rồi ăn thử xem sao."

Những tiếng cười rộn rã vang lên. Tôi ngượng đến mức mặt đỏ bừng.

Vượt qua bao nhiêu gian nan khổ ải đó, trễ hơn vài phút, cuối cùng tôi cũng nhận được cái gật đầu OK. Nghe những tiếng reo hò "Ngon quá!", "Tuyệt cú mèo!" không ngớt vang lên từ khắp nơi, cộng thêm lời cảm thán "Ngon vãi. Đỉnh thật" của Aki-kun, ngọn lửa quyết tâm trong tôi lại càng bùng cháy dữ dội.

Mở nắp hộp ra, chờ đợi tôi bên trong là phần bơ đang ở trạng thái sền sệt, sắp đông đặc thành khối.

"Oa, sền sệt hơn tôi tưởng nè."

Với trái tim đập thình thịch, tôi dùng chiếc thìa ăn kem múc một ít bơ tươi màu vàng nhạt, phết lên miếng bánh quy mặn. Chắp tay nói thầm câu xin phép rồi tôi đưa miếng bánh vào miệng.

"Ưm ưm!"

Tôi nhíu chặt mày, khẽ rên lên vì sung sướng.

Có phải đây chính là cảm giác "ngon đến mức không thốt nên lời" không nhỉ? Chắc hẳn hương vị tuyệt vời này còn đến từ công sức tôi đã mỏi nhừ cả hai cánh tay để làm ra nó. Tôi say sưa thưởng thức, ăn sạch sành sanh chiếc bánh quy giòn phết lớp bơ hảo hạng.

Tôi uống luôn cả phần sữa bơ đầy dinh dưỡng đọng lại dưới đáy hộp. Vị của nó thanh mát hơn loại sữa tươi tôi vẫn hay uống, và cũng ngon vô cùng.

Cứ thế, khoảng thời gian trải nghiệm đầy thú vị đã trôi qua trong chớp mắt. Những người tham gia khác rời đi với nụ cười hạnh phúc trên môi. Còn chúng tôi lại là những người nán lại cuối cùng.

Tôi cứ tưởng vậy, nhưng bỗng có tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Có vẻ như vẫn còn người ở lại.

"Tụi mày làm cái quái gì ở đây thế?"

Giọng điệu cộc lốc ấy nghe quen quen.

Nghĩ thầm "Không thể nào", tôi ngoảnh lại nhìn và thấy đúng ngay bóng dáng người mà mình vừa nghĩ đến.

"...Tiền bối Mochizuki?"

Tiền bối Mochizuki trong bộ đồ thường phục đang cầm chiếc hộp rỗng trên tay, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Có vẻ như anh ấy cũng tham gia cùng một ca làm bơ với chúng tôi.

Nhưng tại sao anh ấy lại ở đây cơ chứ?

Bên cạnh tôi đang đứng ngẩn tò te, Aki sau khi dọn dẹp xong đống rác liền lên tiếng đáp lời.

"Tụi em vừa làm bơ xong ạ."

"Ý anh không phải thế, khối mười một đang đi dã ngoại mà đúng không?"

"Điểm đến là Fujinomiya đó anh."

"Anh chưa nghe vụ đi dã ngoại trong tỉnh bao giờ. Phải là Kyoto giống khóa bọn anh chứ."

Tiền bối Mochizuki ném cho chúng tôi một ánh nhìn dò xét, rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế trống giữa tôi và Aki.

"Tiền bối thì sao, anh làm gì ở đây vậy? Cúp học à?"

Tôi cứ tưởng khối mười hai cũng đang có đợt thực tập hay gì đó, nhưng tiền bối Mochizuki lại gật đầu cái rụp: "Ừ thì vậy."

"Dù sao thì anh cũng nhận được giấy báo trúng tuyển đại học rồi."

"...Hả?"

Cả tôi và Aki đều ngớ người ra vì đây là lần đầu tiên nghe chuyện này.

"Thật vậy ạ? Từ lúc nào thế anh?"

"Hỏi từ lúc nào thì... thực ra anh đã đậu từ trước khi quen biết mấy đứa rồi."

Lại thêm một chuyện động trời nữa.

"Đ-Đại học nào vậy ạ?"

Cái tên mà tiền bối thốt ra là một trường đại học tư thục trong tỉnh mà bất cứ người dân Shizuoka nào cũng biết đến.

Lượng thông tin quá lớn khiến tôi không sao theo kịp. Trong lúc tôi vẫn còn đang bối rối tột độ, Aki dù cũng ngạc nhiên không kém nhưng đã đứng dậy và cúi đầu đàng hoàng.

"Tuy hơi muộn màng, nhưng chúc mừng anh ạ."

Thấy vậy, tôi cũng vội vàng đứng lên và lặp lại: "Chúc mừng tiền bối ạ."

"Ừ. Cảm ơn mấy đứa."

"Nhưng giá mà anh nói cho tụi em biết sớm hơn thì tốt biết mấy."

Nghe vậy, tiền bối Mochizuki chỉ cười trừ.

"Tuy trường mình không gắt gao như mấy trường chuyên, nhưng học sinh cuối cấp ai cũng căng thẳng lắm. Thấy một đứa nhởn nhơ chỉ vì đã lo xong chỗ học thì ngứa mắt lắm đúng không? Thế nên anh mới không muốn làm rùm beng lên."

Dù không phải học sinh khối mười hai, nhưng tôi phần nào hiểu được cảm giác đó. Đối với những học sinh sắp phải đối mặt với các kỳ thi viết hay phỏng vấn xin việc, việc phải nghe chuyện người khác đã yên bề trường lớp chắc hẳn sẽ chạnh lòng lắm.

"Mà nhân tiện, sao tiền bối lại đến Fujinomiya vậy?"

Chuyện anh ấy ngang nhiên cúp học thì tôi hiểu rồi, nhưng cất công chọn tận Fujinomiya làm bãi đáp thì chắc chắn phải có lý do gì đó.

Tiền bối chống khuỷu tay lên bàn. Anh ngước mắt nhìn lên trần nhà, vẻ như đang đăm chiêu suy nghĩ điều gì đó.

"Hiện tại anh đang ở nhờ nhà bà."

"Bà của tiền bối Mochizuki ạ?"

"Không. Bà của Ryou."

Tiền bối Mochizuki đáp lại tỉnh bơ đến mức tôi đứng hình mất một lúc, chẳng biết phản ứng ra sao.

...Tại sao cái tên tiền bối Ryou lại thốt ra từ miệng tiền bối Mochizuki cơ chứ?

Đã vậy lại còn đang ở nhà bà của tiền bối Ryou nữa? Tiền bối Mochizuki đưa mắt nhìn luân phiên giữa tôi và Aki đang chìm trong im lặng, rồi cất tiếng hỏi.

"Thế nào, bộ đôi cúp học. Hai đứa tụi mày cũng là bản sao à?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!