Ngoại truyện: Kimitoasamade 4-B

Chương 12: Cô gái mặc cả hàng đầu

Chương 12: Cô gái mặc cả hàng đầu

Cô gái mặc cả hàng đầu

---

Thế này thì...

Có giống chỗ huấn luyện không hả trời?

**Phân bổ điểm số (Chỉ mới một tháng mà thay đổi lớn quá vậy!)**

Ngày thứ hai của lễ hội tiếp nối ngay tại điểm kết thúc của ngày đầu tiên.

Những người phụ trách các quầy hàng giờ đã quen tay với vai trò của mình, và khách tham quan cũng đã dịu bớt sự cuồng nhiệt so với cơn bão ngày khai mạc. Nhìn chung thì...

"Giờ mọi người đều đang thong thả đi ngắm nghía xung quanh, nên chúng ta thực sự cần phải giữ chân khách ra vào nhanh nhất có thể. Hôm nay chúng ta sẽ chơi theo đội hình binh lính, vu nữ, hiệp sĩ và ninja nhé, được không?"

Tên ngốc đã cải trang sẵn thành một binh lính tóc đen, và ngay khi hắn dứt lời, mọi người lập tức di chuyển vào vị trí. Tuy nhiên...

"Này, Tenzou. Cậu chạy qua sân trường số 2, chỗ nhóm ngoài trời của Lớp 3-1 đang làm cái trò 'Sương Mù Giả Kim Ngon Tuyệt' gì đó, mua ít táo ngào đường của họ được không?"

"À, cái món mà họ phun sương lên rồi nó hóa thành màu vàng kim ấy hả? Nghe đồn nếu phun không đủ liều thì nó lại ra màu bạc, hy vọng họ không bỏ thứ gì kỳ quái vào trong đó."

Trong khi cuộc đối thoại đó diễn ra, một vài người khác cũng đã rời đi để mua nhu yếu phẩm.

Họ đang ở trước tiệm Blue Thunder trên bề mặt khu vực Tama.

"Xin chào."

Khi Asama bước vào cùng với Naito và những người khác, không gian bên trong Blue Thunder khá yên bình.

*Hả?* Cô nghiêng đầu thắc mắc khi cùng Mitotsudaira nhận thấy tất cả khách hàng đều đã ngồi kín các bàn.

"Ồ? Asama-sama và Mitotsudaira-sama... Thời điểm thật tuyệt vời."

P-01s quay về phía họ, trên tay cầm một phiếu gọi món.

"Tôi nghĩ mình sẽ tự tay làm đồ ăn để chào mừng Lễ hội Học đường Mùa xuân. Hiện tại, có hai chỗ trống bên cạnh cửa sổ, mời hai vị ngồi ở đó."

...Lại có biến nữa rồi.

Dù nghĩ vậy, Asama vẫn nhanh chóng nở nụ cười và xua tay quầy quậy.

"Không, không, bọn mình đến đây để mua chút đồ thôi."

"Judge, ra là vậy sao? Tôi cứ nghĩ hai vị muốn thử vài món ăn thử nghiệm của tôi chứ."

Có phải Asama chỉ đang tưởng tượng không, hay những vị khách khác trong quán vừa gục đầu xuống thấp hơn khi nghe câu đó?

Tuy nhiên, P-01s đã đi ngược trở lại vào bếp.

Và hai giọng nói vọng ra từ bên trong:

"Chủ quán, Asama-sama đang lắc lư bộ ngực của cô ấy, nhưng Mitotsudaira-sama thì không thể làm điều tương tự. Tôi phải làm sao đây?"

"Hừm, ca này khó đấy..."

P-01s quay trở lại.

Và cô nàng gật đầu thật sâu.

"Theo nhận định thì đây là một ca khó."

"Chuyện đó thì liên quan gì đến việc mua đồ hả!? Liên quan chỗ nào!?"

Asama cảm thấy lời phản bác của Mitotsudaira có vẻ hơi lệch trọng tâm, nhưng có lẽ chính Asama mới là người đang lệch sóng. Dù sao thì, cô cũng cố gắng đính chính lại với P-01s.

"Ưm, cậu có thể hỏi bà chủ xem đồ của bọn mình đã chuẩn bị xong chưa được không?"

"Judge. Tôi sẽ hỏi."

P-01s quay lại vào bếp, và hai giọng nói đó lại vang lên lần nữa.

"...Bà chủ."

"Gì!?"

P-01s quay ra, mồ hôi lấm tấm.

"Bà ấy từ chối lắng nghe. Asama-sama, tôi xác định rằng việc lựa chọn từ ngữ kém cỏi của cô đã tạo ra một tình huống khó cứu vãn, nên cô có lẽ cần cẩn trọng hơn."

"Ư-ưm, thế cậu hỏi chủ quán được không?"

"Judge. Tôi sẽ hỏi."

P-01s lại đi vào bếp.

"...Chủ quán."

"Sao? Có chuyện gì?"

Có thể nghe thấy hai người họ trao đổi ngắn gọn, nhưng nội dung thực sự thì bị tiếng dầu sôi át đi mất.

Cuối cùng, P-01s quay lại một lần nữa.

Cô nàng bê theo một chiếc đĩa đựng mấy cuộn vải tròn vo. Trông chúng giống như khăn lau bát đĩa mới.

"Tôi đã thảo luận với chủ quán và... Mitotsudaira-sama. Nếu ngài nhét đống này vào ngực, ngài sẽ có thể mô phỏng được độ nảy, dù không đạt được đến đẳng cấp của Asama-sama."

"Đấy không phải là thứ bọn tôi muốn!"

Nghe vậy, P-01s ngước nhìn trần nhà suy tư. Sau vài giây, cô nàng hạ mắt xuống.

"Vậy ngài muốn gì ở tôi, Mitotsudaira-sama?"

"Nhu yếu phẩm! Đồ chúng tôi cần mua ấy!"

"Judge." Cô nàng tự động gật đầu và chìa đĩa khăn lau ra. "Đây là hai bộ ngực mang về của ngài."

"Ưm, có ai ghé tiệm cà phê mà lại mang về miếng độn ngực bằng khăn lau bát đĩa không hả?"

*Mito cũng thân thiết với cô ấy thật,* Asama nghĩ thầm trong lúc để tâm trí trôi đi đâu đó. Trong khi đó, P-01s cúi chào nhanh rồi quay lại bếp.

Một lúc sau, cô nàng bước ra và chìa ra một cái đĩa khác.

"Đây, Mitotsudaira-sama... Tôi đã chế biến ức gà thành hình miếng độn ngực. Vì ngài khăng khăng đòi hàng thật, nên thứ này chắc sẽ đáp ứng được mong muốn của ngài."

"Nhu yếu phẩm! Bọn tôi đến đây để lấy hàng!"

Tiếng gầm của nàng sói chắc hẳn đã vọng vào tận bếp, vì bà chủ quán phải thò đầu ra ngoài.

"Ồ, xin lỗi nhé. Mấy đứa đợi khoảng 10 phút được không?"

Cảm giác như vấn đề vừa được giải quyết cái rụp.

Mitotsudaira trông như muốn rũ ra, và Asama dành cho cô bạn một nụ cười gượng gạo. *Chắc là vất vả lắm,* cô nghĩ rồi lên tiếng.

"Ch-chà, cứ coi như đây là bài tập khởi động nhẹ nhàng đi, cố lên, Mito."

"Quả nhiên là vậy, Mitotsudaira-sama. Chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi."

Pha bồi thêm của cô nàng tự động chẳng giúp ích được gì cả.

Asama nhìn ra ngoài và thấy hai ả Technohexen (Phù thủy Công nghệ) bên ngoài cửa sổ. Ả màu trắng đang giơ lên một tấm *Magie Figur* với dòng chữ "Vui không?"

...Hai người chuồn lẹ thế hả!?

Đó là phản ứng đầu tiên của Asama, nhưng cũng chẳng sai chút nào. Trong lúc đó, P-01s mời họ về phía những chiếc ghế cạnh cửa sổ.

"Bây giờ, xin hãy đợi khoảng 10 phút. Vừa đủ thời gian cho một bữa sáng thú vị."

Họ nhận ra một gương mặt quen thuộc đối diện những chiếc ghế trống đó. Đó là...

"Đệ nhất Đặc vụ Watanabe Moritsuna-san?"

Watanabe hơi căng thẳng trước những người bạn cùng bàn bất ngờ này.

Cô gật đầu trước lời chào của họ, nhưng...

*...Ồ.*

Là Đại diện Đền Asama và Lãnh chúa Mito lâm thời.

Đại diện Đền Asama không quá nổi bật khi mặc đồng phục học sinh, nhưng Lãnh chúa Mito thì khác. Gương mặt quen thuộc đó đã tạo ra một làn sóng xôn xao nhẹ trong quán cà phê.

Tất nhiên, sự xôn xao đó không phải kiểu bàn tán tầm phào nhẹ nhàng. Đó là sự căng thẳng dựa trên địa vị xã hội của cô ấy. Phản ứng đó về cơ bản nói lên rằng "một nhân vật quan trọng đang ở đây". Nhưng đồng thời...

*...Một số người có vẻ biết cô ấy hay đến đây.*

Có một bầu không khí tự tin và thượng đẳng toát lên kiểu "Tôi biết thừa chuyện đó rồi".

Điều đó cho thấy đây là nơi mà các cô gái này quen thuộc. Vậy nên...

"—————"

Watanabe thả lỏng người trên ghế. Người trợ lý bên cạnh cô cũng làm theo.

"Đừng bận tâm đến chúng tôi," Watanabe nói bằng giọng chỉ đủ để người trợ lý nghe thấy.

"Judge," người trợ lý đáp lại tương tự, nên Watanabe quay mặt về phía trước.

Cô đặt câu hỏi cho hai cô gái trông hoàn toàn trái ngược nhau kia.

"Hai em hay đến đây à?"

Watanabe thấy Đại diện Đền Asama vội vàng gật đầu.

Cô bé chắc hẳn không ngờ Watanabe lại bắt chuyện với mình.

Cô bé vốn đang quay mặt về phía hai ả Technohexen bên ngoài cửa sổ, nên vội vàng quay lại.

"Hả? ...À, vâng. Em có nhiều việc ở đây, nên dù không ghé qua hàng ngày nhưng em cũng xuất hiện khá thường xuyên. Vâng."

"Em cũng ghé khá thường xuyên," Lãnh chúa Mito nói trong lúc mở rộng thêm cánh cửa sổ đang khép hờ thay cho Đại diện Đền Asama.

Không khí buổi sáng tràn vào qua khung cửa. Nhưng mùi thức ăn từ nhà bếp bay ra ngoài rồi lại vòng ngược vào trong qua cửa sổ.

Bộ đôi Weiss Hexen (Phù thủy Trắng) và Schwarz Hexen (Phù thủy Đen) chống khuỷu tay lên bậu cửa sổ từ bên ngoài, nhưng họ không nhìn Watanabe. Có vẻ họ thuộc "phe" của Đại diện Đền Asama và Lãnh chúa Mito. Và với ánh mắt của hai người đó đang hướng về phía mình, Lãnh chúa Mito nhìn thẳng vào mắt Watanabe.

"Em thích cách Blue Thunder nướng bánh mì baguette khá cứng, nhưng không thể phủ nhận sự quen thuộc của em với nơi này cũng là một lý do lớn."

"Judge," Watanabe gật đầu. Sau đó Đại diện Đền Asama lên tiếng.

"Còn chị thì sao, Watanabe-san?"

"Judge. Chị ở đây để kiểm tra hồ sơ về trận chiến của các nhân viên giao hàng hôm nọ."

Không nói một lời, hai ả Technohexen định lủi đi, nhưng Lãnh chúa Mito mỉm cười và tóm lấy cổ áo của ả màu trắng.

"Mấy cô Technohexen của bọn em có gây rắc rối gì cho chị không?"

"Không, vì họ đã giải quyết nội bộ rồi."

Schwarz Hexen nắm lấy vai của Weiss Hexen.

"Chúng ta làm được rồi, Ga-chan! Chúng ta vô tội!"

*Không cần phải nói to thế đâu.*

Nhưng, Watanabe nghĩ.

*...Hai người này sẽ là bộ mặt của ngành giao hàng từ giờ trở đi.*

Họ là gương mặt của một kỷ nguyên mới. Hay ít nhất là của thế hệ sau Watanabe.

Lãnh chúa Mito buông cổ áo Weiss Hexen ra và hai ả Technohexen quay lại bậu cửa sổ.

Cuộc trò chuyện đó dường như đã xóa bỏ phần nào sự cảnh giác của họ đối với Watanabe, vì Weiss Hexen gật đầu và đặt câu hỏi.

"Tại sao Đệ nhất Đặc vụ lại đích thân kiểm tra hiện trường?"

"Đó là một phần trong chuyến tuần tra của chị trong lễ hội. Và chị nghĩ tiện thể có thể dùng bữa sáng luôn."

"Sai lầm rồi."

Ngay khi Weiss Hexen vừa lườm vừa nói câu đó, thì có thứ gì đó đi tới.

Là cô nhân viên tự động tên P-01s. Cô nàng giơ một phiếu gọi món lên.

"Nào, để tôi bắt đầu. Tôi đoán ngài thường xuyên bị gọi tên sau cùng, nên tôi sẽ bắt đầu với ngài, Watanabe-sama."

Naito tự nhủ trong khi chống cằm lên bậu cửa sổ.

*...Mình tò mò thật đấy, nhưng nếu bị phát hiện là đang hóng hớt thì khéo lại bị lôi vào vụ này mất.*

Cô tập trung vào sự hiện diện bên trong quán cà phê trong khi giữ ánh mắt lơ đễnh nhìn đi nơi khác.

"Xin hãy cho tôi biết ngài muốn ăn gì," cô người máy nói. "Tôi sẽ làm cho ngài."

*Nguy hiểm thật,* Naito nghĩ. Kinh nghiệm trước đây cho cô biết rằng tài nấu nướng của P-01s rất mang tính thử nghiệ... à không, sáng tạo.

*...Đưa ra một câu trả lời khác thường và chị có thể sẽ chết...*

Naruze viết gì đó lên tấm *Magie Figur* bên cạnh cô.

"Gọi món cơm bò hầm chắc sẽ tuyệt lắm đấy."

*Chữ viết của Ga-chan dễ thương thật, nhưng lựa chọn đó có lẽ hơi quá sức cho buổi sáng.*

Watanabe cầm thực đơn trên bàn lên.

"Chị chỉ cần gọi món trong này thôi phải không?" cô hỏi với một nụ cười.

Tiếng nghiến răng và cựa quậy rõ rệt phát ra từ những khách hàng ngồi bên trong. Họ chắc chắn đang gào thét trong lòng: "Đừng làm thế!"

*...À, vậy ra tất cả bọn họ ở đây để xem kịch hay.*

Tất nhiên, nếu họ ở đây với tư cách khách hàng, có khả năng kha khá là chính họ sẽ bị đưa lên thớt, thế nên họ thực sự ổn chứ? Có phải giác quan của họ đã bị tê liệt vì trải qua những kích thích cực độ hàng ngày rồi không?

Nhưng P-01s đã chuẩn bị phiếu gọi món và nói với Watanabe bằng vẻ mặt vô cảm.

"Mời ngài."

"Vậy chị sẽ chọn suất combo buổi sáng."

"Đó là gì vậy?"

Một câu phản hồi ngay lập tức.

Naito nhận thấy mọi người trong quán đã ngừng cử động. Ngay cả Asama và Mitotsudaira cũng mở một tấm thực đơn ra che trước mặt hai người họ để giấu mặt khỏi Watanabe.

Sự im lặng bao trùm và Naruze viết: "Vậy chứ sáng giờ họ phục vụ người ta cái gì?"

*...Hỏi hay đấy...*

Naito kết luận có thể đó là tập hợp đồ thừa từ đêm hôm trước rồi lại tập trung vào sự hiện diện của Watanabe lần nữa.

Đệ nhất Đặc vụ hắng giọng.

"Suất combo buổi sáng là..."

"Vâng?"

"Bánh mì nướng, cà phê, và một trứng ốp la."

"Có ngaaaaaay!!"

P-01s đột ngột hét lên bằng giọng vô cảm và lao vụt vào bếp.

"Đây là cái chợ à?" Naruze nghiêng đầu hỏi, nhưng P-01s đã quay lại đúng 15 giây sau đó.

Và trên khay của cô nàng...

"Đây là suất combo buổi sáng của ngài."

Một hình chữ nhật màu nâu nằm trên đĩa.

"Vì là combo, nên tôi đã đảm bảo kết hợp cả cà phê, bánh mì nướng và trứng ốp la lại với nhau."

Đúng chính xác là như vậy.

Và trên *Magie Figur*...

Sói Bạc: "Cái đó có giống món bánh mì nướng kiểu Pháp làm bằng cà phê không?"

Mar-Ga: "Không, trông rõ ràng là nó băm nhỏ bánh mì ra thành từng miếng đều nhau."

Asama: "Nhưng mà, nhưng mà! Tớ cảm giác thế này là ngon hơn mức trung bình của cậu ấy rồi!"

"Ái chà." P-01s rút một con dao ra từ tạp dề như thể vừa sực nhớ ra. "Tôi quên nhắc, nhưng vì là bữa sáng nên có súp ngô ở bên trong đấy."

Mar Vàng: "Xong đời rồi..."

Thực ra đó là một cái kết khá mới mẻ.

Nhưng khi Watanabe nhìn thấy thứ súp lổn nhổn màu vàng chảy ra khi cắt khối hình chữ nhật màu nâu đó, cô vẫn giữ nụ cười và chỉ tay về phía chỗ ngồi gần lối ra vào.

"Vậy làm ơn phục vụ món đó cho người ngồi đằng kia nhé. Chị mời."

Mar-Ga: "Cô gái này biết mình đang làm gì đấy!"

Asama: "Thực ra, tớ nghĩ điều này có nghĩa là thiệt hại cuối cùng cũng lan sang người ngoài rồi!"

Chư hầu Ngực lép: "Hả!? P-01s-san đang làm gì thế!? Tớ ước gì mình được thấy cảnh đó, giả sử tớ không bị kéo vào vụ này!"

Mar Vàng: "Ồ, ra đó là cách họ giữ chân khách quen."

Sói Bạc: "Tớ không nghĩ cậu có thể gọi đó là khách quen của quán cà phê đâu."

Naito thấy P-01s phục vụ món ăn rồi quay lại.

Tiếng bước chân lạnh lùng của cô nàng dừng lại bên cạnh Watanabe.

"Bây giờ, Watanabe-sama, xin hãy gọi bữa sáng của ngài."

Watanabe nhìn chằm chằm vào thực đơn.

Asama và Mitotsudaira chìa thực đơn của họ cho Naito và Naruze xem. Đó là thực đơn bữa sáng và nó bao gồm các món sau:

Và cứ thế tiếp diễn. Nhưng với Naito...

*...Trông món nào cũng nguy hiểm cả...*

Tại sao tất cả đều được gắn với mấy từ ngữ mỹ miều kiểu "của ngày hôm nay" hay "hỗn hợp" thế? Điều đó chỉ làm tăng cảm giác nguy hiểm thôi.

Theo một cách nào đó, món Đồ Thừa – Hạng Bạc mà Adele nhận được vào buổi sáng cảm giác còn an toàn hơn nhiều.

Nhưng P-01s sử dụng khả năng kiểm soát trọng lực để đưa khay tới và phục vụ mọi người mấy ly nước.

"Nào, ngài sẽ dùng gì, Watanabe-sama?"

"Để xem nào..." Watanabe suy nghĩ. "Em sẽ làm đúng những gì chị yêu cầu chứ?"

"Tôi sẽ thực hiện đơn hàng của ngài một cách chính xác nhất có thể."

Cô nàng tự động đã chứng minh tiêu chuẩn cho sự "chính xác" đó thấp đến mức nào rồi.

"Trong trường hợp đó," Watanabe nói. "Chị sẽ gọi bánh mì nướng (toast)."

*Làm tốt lắm,* Mitotsudaira thầm nghĩ đầy ấn tượng.

Watanabe muốn tránh những món chính thức nghe có vẻ nguy hiểm trong thực đơn buổi sáng của Blue Thunder, đồng thời cũng không gọi thứ gì kỳ quặc. Vì vậy...

*...Chị ấy đã loại bỏ phần nghe có vẻ nguy hiểm khỏi tên món ăn!*

Chị ấy đã lật ngược ý tưởng thông thường.

Có vẻ khó có khả năng bánh mì nướng lại biến thành thứ gì đó cực đoan được.

Khó có khả năng.

Phải, khó có khả năng.

Chắc sẽ không xảy ra đâu, nhưng có lẽ cô vẫn nên cảnh giác.

Tuy nhiên...

"Watanabe-sama," P-01s nói. "Đó là cái gì?"

"...Ý em là sao?"

"Hãy bắt đầu với hình dạng," P-01s tiếp tục. "Hình dạng của miếng bánh mì nướng trong đầu ngài là như thế nào?"

Mar Vàng: "Triết học à?"

Mar-Ga: "Trong mấy câu chuyện nấu ăn, rượu thường được ví với vũ trụ nhỉ?"

Sói Bạc: "Đó chỉ là cái cớ của mấy gã bợm nhậu thôi. Ví nó với vũ trụ cũng không chữa được bệnh nghiện rượu đâu."

Asama: "Khoan, khoan. Sao mọi người lại nhìn tớ?"

Nhưng Watanabe vẫn bình tĩnh. Cô chỉ vào ổ bánh mì gối kiểu Anh hình chữ nhật trên quầy.

"Cắt hai lát dày 2cm từ cái đó, nướng nhẹ, rồi mang ra cho chị."

"Judge. Cảm ơn ngài rất nhiều vì lời giải thích đơn giản."

"Ồhh!" vài người reo lên khi P-01s quay trở vào bếp.

Và vài giây sau...

"!?"

Với một âm thanh va chạm mạnh, Blue Thunder rung chuyển. Đó là một cơn chấn động theo chiều dọc.

*...Ái chà!?*

Cơn rung chấn làm rung cả đôi cánh của Naito khi nó truyền đến bậu cửa sổ. Và sau vài giây nữa, P-01s quay lại.

"Tôi đã mang bánh mì nướng đến theo yêu cầu của ngài, Watanabe-sama."

Cô nàng tự động giơ lên một cái đĩa đựng hai lát bánh mì nướng.

Những lát bánh mì dày đúng 2cm và đã được nướng nhẹ.

Nhưng có gì đó sai sai.

*...Ưm, cái đó là...?*

"Tại sao lát bánh mì vẫn còn nguyên lớp vỏ xung quanh thế kia?"

"Judge. Tôi được bảo là làm hai lát dày 2cm từ cái đó, nên tôi đã cắt đôi nó ra và nén hai nửa đó xuống còn dày 2cm. Ồ, và tôi đã nướng nhẹ chúng."

"Chắc hỏi cũng bằng thừa, nhưng em nén chúng bằng cách nào?"

"Judge. ...Chủ quán đã vung chưởng ấn gót bàn tay xuống và nghiền nát chúng bằng áp lực cú đánh."

Tốt nhất là đừng thắc mắc tại sao bà ấy làm được như thế. Bởi vì...

"Đây là Blue Thunder mà."

"Judge. Vậy là ngài đã hiểu, Naize-sama. Dù sao thì, tôi xác định mình đã hoàn thành nhiệm vụ ở đây."

P-01s đặt món bánh mì nướng siêu nén trước mặt Watanabe.

Watanabe hơi cúi đầu.

"Ưm."

"Có chuyện gì vậy?"

"Sao chị lại thua ở đây nhỉ?"

Asama: "Em nghĩ Watanabe-san lẽ ra đã thắng nếu chị ấy nói 'cắt cái đó dày 2cm' thay vì 'làm thành hai lát dày 2cm'."

*Tiếng Viễn Đông đúng là một ngôn ngữ đáng sợ,* Naito nghĩ trong khi P-01s gật đầu trước mặt cô.

"Tôi không chắc ý ngài là gì, nhưng đây không phải chiến thắng của tôi. Tôi đã thực hiện thành công đơn hàng của ngài, nên tôi xác định chiến thắng này thuộc về cả hai chúng ta."

Cô đặt một chiếc ly xuống trước mặt Watanabe.

"Bây giờ, đây là nước của ngài. Mặc dù vì là bữa sáng, nên nó là súp ngô."

Mitotsudaira tập trung uống nước của mình khi chứng kiến hai sự kiện lịch sử lần đầu tiên xuất hiện: bánh mì nướng cần dùng dao để ăn và súp ngô được phục vụ trong ly thủy tinh.

P-01s chuyển sang nhận các đơn hàng khác, nhưng cuối cùng họ cũng nghe thấy những lời bình luận từ bàn phía sau.

"Ha ha ha. Cậu rốt cuộc lại vớ phải cái đó à!?"

"Ừ, nhưng cậu dính cái kia kìa!"

Mấy từ chỉ định đó gợi ý về thứ gì đó thực sự nguy hiểm.

Nói đi cũng phải nói lại, bà chủ quán chắc hẳn đã đảm bảo mọi thứ vừa đủ ăn được và bà sẽ thêm chút nước sốt hoặc món phụ nếu cần.

P-01s chỉ được phép nhận đơn hàng trong một khoảng thời gian giới hạn, nên nó đã trở thành một dạng tiết mục thu hút.

*...Khi giờ gọi món của cô ấy kết thúc, mình nghĩ mình sẽ mua một cái bánh mì kẹp thịt xông khói dày mang đi.*

Hoặc, Mitotsudaira tự nhủ trong lòng. Với lễ hội đang diễn ra bên ngoài, có lẽ mình nên kiếm món thịt nào đó ở các quầy hàng.

Cả thành phố đã ngập tràn mùi thức ăn từ hôm qua và sáng nay cô chỉ ăn nhẹ. Cô đã sẵn sàng cho vài món ăn vặt.

*...Với K.P.A. Italia ở ngay gần đây, có rất nhiều quầy hàng phục vụ thịt bò cốt lết và các loại thịt chiên khác.*

*Mình có thể tranh thủ ăn một miếng trong lúc thu thập và chuẩn bị nhu yếu phẩm buổi sáng, và mình có thể kiếm thêm món gì đó trong lúc vận chuyển vật liệu vào buổi chiều... he he he. Nghe tuyệt đấy...*

"Mito! Mito! Sao cậu trông hạnh phúc thế kia trong khi ngồi nhắm mắt vậy!? Tình hình căng thẳng quá khiến não cậu bắt đầu phát tín hiệu lạ à!?"

"Th-thật thô lỗ. Tớ đâu có-..."

Mùi thịt từ một quầy hàng gần đó bay vào qua cửa sổ.

Hình như là một loại thịt nướng kebab. Nó được tẩm ướp hơi đậm, nhưng điều đó càng làm nó thơm hơn.

"A..."

"Mito! Mito, về trái đất đi!"

Cô sực tỉnh khi Asama lay người, nhưng cô vừa rơi vào trạng thái nguy hiểm thật.

Dù sao thì, cô nhận thấy Watanabe đang nhìn mình từ bên kia bàn.

Và người đàn chị nở một nụ cười thích thú khác hẳn nụ cười thường ngày.

*...Hả?*

Mitotsudaira hơi bối rối khi nhận được cái nhìn bất ngờ này.

"Có chuyện gì sao ạ?"

"Judge. Chị chỉ nghĩ thật lạ," Watanabe nói trong khi P-01s đưa cho cô chút mứt để ăn kèm món bánh mì nén. "Các em đều đang đi trên con đường riêng của mình trong khi tự chuẩn bị cho bản thân."

Watanabe nghĩ, *Thứ mà lũ trẻ này đang "thu thập" là gì?*

Quyền lực, sự giàu có, sức mạnh chiến đấu, học thuật, lịch sử, thần chú, và rất nhiều thứ khác sẽ tạo ra sự khác biệt giữa con người. Dù bạn có cố phủ nhận đến đâu, con người không thể được tạo ra hoàn toàn đồng nhất. Cách bạn nhìn nhận những khác biệt đó có thể dẫn đến sự bất bình đẳng.

Đại diện Đền Asama.

Lãnh chúa Mito.

Gương mặt đại diện của ngành giao hàng.

Lớp của họ còn có cả cựu thái tử.

*...Chưa kể đến một thương nhân bắt đầu tạo dựng tên tuổi và con trai của Crossunite-sensei...*

Thông thường, việc tập hợp chừng ấy "sự khác biệt" sẽ dẫn đến những thứ như bè phái hay sự ràng buộc. Sẽ là hoàn toàn bình thường nếu họ cắt đứt tương tác với một trong những người khác để bảo vệ hoặc củng cố vị thế của chính mình.

Nhưng theo những gì Watanabe thấy, họ hoàn toàn không giữ kẽ khi dành thời gian với một cô bé chư hầu và tất cả những người khác.

Điều đó nghĩa là sao?

Watanabe không biết quá nhiều về lớp của họ, nhưng có một điều cô chắc chắn.

*...Họ hẳn phải có một thủ lĩnh.*

Sẽ có một thủ lĩnh mà tất cả họ đều biết rằng mình không thể sánh bằng dù có bao nhiêu quyền lực, sự giàu có, sức mạnh hay địa vị.

Một người như thế mới có thể gắn kết họ lại với nhau.

Điều đó không thể xảy ra trong một sớm một chiều.

Họ đã trở nên như thế này sau khi trải qua một thời gian rất dài dưới trướng một thủ lĩnh như vậy. Họ học cách không bận tâm về những "khác biệt" giữa họ. Do đó, những người trước mặt cô đây, những người có quá nhiều "khác biệt", lại ít giống "bạn học cấp ba" mà giống như chị em hoặc những người bạn rất lâu năm hơn.

"—————"

Watanabe thấy mình đang tự hỏi họ có kiểu thủ lĩnh nào.

Có phải là giáo viên chủ nhiệm Oriotri của họ không?

*...Không, cô ấy chỉ mới làm giáo viên của họ ở cấp ba, nên không phải cô ấy.*

Vậy nên cô nghĩ về những cái tên khác mà cô biết.

*...Lẽ nào?*

Có một cậu trai rất thân với Torii và luôn gây rắc rối trong các lễ hội.

Cậu ta là chủ nhân của Hối Hận Đạo (Remorse Way).

Cậu trai cảm thấy hối hận vì đã gây ra cái chết của Horizon Ariadust 9 năm trước.

Watanabe nghĩ về cậu trai đó.

"Ưm."

Và cô đặt một câu hỏi.

Asama lắng nghe khi Watanabe bắt đầu câu hỏi của mình.

"Chị có thể hỏi một câu 'nếu như' được không?"

"Một giả thuyết ạ?"

"Judge," cô xác nhận.

*...Mình chẳng có nghĩa vụ thực sự nào phải hùa theo mấy cái giả thuyết...*

Nhưng đây là Đệ nhất Đặc vụ. Có khả năng chị ấy đang dùng cách nói vòng vo này để trao đổi thông tin gì đó.

Trong trường hợp đó, Asama nghĩ trong khi nhận thấy Mitotsudaira và bộ đôi Technohexen đang nhìn về phía mình. Cô chỉnh lại cổ áo và gật đầu.

Ngôn từ là lĩnh vực của một vu nữ.

"Chị cứ nói đi ạ."

Watanabe gật đầu. Cô nhìn Asama trong khi cắt miếng bánh mì nén thành từng viên nhỏ như xúc xắc.

"Giả sử các em có cơ hội đưa ra một quyết định nào đó."

"Quyết định kiểu gì ạ?"

Asama không thể trả lời bất cẩn. Điều này có thể được coi là quyết định của Đại diện Đền Asama, nên cô ép người đàn chị nói rõ chi tiết hơn. Và...

"Một quyết định mà các em có thể giải quyết một vụ việc lớn bằng cách hiến tế mạng sống của một cá nhân duy nhất," Watanabe giải thích. "Làm vậy sẽ thay đổi Viễn Đông theo hướng tốt đẹp hơn. Nếu lớp các em có cơ hội làm điều đó, các em sẽ-..."

"Bọn em không thể," Asama trả lời ngay lập tức.

Asama thực sự cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe câu hỏi của Watanabe.

*...Một quyết định dùng mạng sống của ai đó làm vật thế chấp sao?*

Đó không phải là một lựa chọn.

Và cô không có ý nói điều đó như một lập trường lý tưởng hay biểu hiện của giáo lý Thần đạo.

"Bọn em sẽ không đưa ra quyết định đó."

"Ngay cả khi nó mang lại lợi ích cho toàn bộ Viễn Đông?"

"Ngay cả khi đó, bọn em cũng không thể sử dụng một phương pháp mà tiền đề của nó là sự mất mát như vậy."

Chỉ sau khi nói ra những lời đó, cô mới nhận ra mình đã khiến chúng nghe như một kết luận hiển nhiên đến thế nào. Cô luôn cố gắng đảm bảo mình không bao giờ nói dối để có thể kiếm được quyền thay thế (substitutions) với tư cách là một vu nữ, nhưng...

*...Đúng vậy.*

Hình ảnh của cậu ấy thoáng qua tâm trí cô.

Cô cảm giác như mình đang dõi theo và bảo vệ cậu ấy.

"Bọn em sẽ không bao giờ đưa ra quyết định đó."

Watanabe nghe thấy sự cự tuyệt và cũng tận mắt nhìn thấy điều đó.

*...Ra là vậy.*

Khi Đại diện Đền Asama đưa ra câu trả lời, rõ ràng là cô bé không chỉ nói cho riêng mình.

Lãnh chúa Mito và những gương mặt mới của ngành giao hàng nhìn về phía Đại diện Đền Asama với đôi lông mày hơi nhướng lên.

"——————"

Và tất cả họ đều gật đầu trước sự từ chối của cô bé.

Vậy nên Watanabe tin chắc rằng có ai đó đứng sau ủng hộ sự thấu hiểu chung này của họ.

Không hề có chút do dự nào trong sự cự tuyệt của Đại diện Đền Asama. Vì vậy nếu cô bé không phải là thủ lĩnh của họ, thì họ có một thủ lĩnh khác đủ khả năng thuyết phục cô bé đến mức đó.

Có phải là chủ nhân của Hối Hận Đạo không?

*...Hợp lý đấy.*

Một người quan trọng với cậu ta đã mất đi ngay trước mắt, nên cậu ta tự nhiên sẽ cảm thấy sự cự tuyệt đó.

Nhưng, Watanabe nghĩ.

Cậu ta không phải kiểu người lãnh đạo người khác.

Điều đó cho cô biết đôi chút về sự đoàn kết rõ rệt trong lớp học đó.

*...Không phải cậu ta chủ động gắn kết họ lại với nhau.*

Mà là những người khác đã quyết định giúp đỡ và bảo vệ cậu ta như thủ lĩnh của mình.

Rất có thể, là để cậu ta không bao giờ phải cảm thấy nỗi hối hận đó một lần nữa.

"Chị hiểu rồi," Watanabe nói. "Thế hệ của các em chắc chắn sẽ là một thế hệ mạnh mẽ."

Cô cắn một miếng bánh mì nén.

Nó được nướng kỹ đến bất ngờ và vị chua của mứt rất hợp với nó.

Những cô gái trước mặt cô rõ ràng không biết cô đang nói về cái gì, nên sau khi ăn xong, cô và người trợ lý rời khỏi Blue Thunder.

Và khi cô đứng dậy khỏi ghế...

"Hãy cùng đảm bảo Lễ hội Nhã nhạc ngày mai thành công tốt đẹp nhé."

Và để làm được điều đó...

"Chị sẽ cần phải làm việc chăm chỉ đây."

***

"Này, bà chị, Asama và những người đi mua đồ buổi chiều đâu rồi?"

Kimi, người đang mặc một phần trang phục binh lính, quay sang phía cậu em trai đang cải trang thành lính của mình.

Cậu ta hẳn đã quá bận rộn phục vụ bàn nên không nghe thấy các cuộc trò chuyện qua truyền tin thần thánh.

*...Cậu ta thực sự rất thích được là một phần của sự náo nhiệt và hối hả này.*

Kimi mỉm cười trong lòng trong khi chộp lấy một khung bảng hiệu dán ở cuối bếp dùng để ghi chú truyền tin thần thánh. Cô sao chép một trang và ném cho cậu em trai.

Nó ghi: "Bọn mình đã tập hợp xong nhu yếu phẩm tại Blue Thunder. Bọn mình đã có một cuộc gặp gỡ thú vị với Đệ nhất Đặc vụ Watanabe-san ở đó."

"Bà chị, Asama nói 'cuộc gặp gỡ thú vị' nghĩa là sao? Cậu ấy không bắn Đệ nhất Đặc vụ tóc vàng đó bằng một mũi tên đâu nhỉ?"

"Cái phần đáng sợ là khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra..."

"Này, đồ ăn xong rồi đây," Noriki nói trong khi chìa mấy cái đĩa ra từ bếp.

Nhưng Tenzou mới là người nhận lấy chúng với một câu "judge". Cậu ta đã sửa đổi bộ trang phục lính trắng của mình thành kiểu ninja và cân bằng mấy cái đĩa từ bàn tay lên đến tận khuỷu tay.

"Đây là tất cả món khai vị, nên tôi sẽ mang ra phục vụ nhanh thôi."

"Sao cơ? Cậu định để món chính lại cho bọn tôi à?"

"Chà, tôi không hợp với mấy chuyện tán gẫu."

"Ninja ngốc." Kimi mỉm cười trong khi xếp đồ uống lên khay. "Cậu luôn có thể nói về bản thân mình mà."

Cô dùng bàn tay đang rảnh chạm vào người mình. Cô bắt đầu từ chiếc áo sơ mi mở cúc ở ngực và sau đó là mũ bảo hiểm của lính.

"Bắt đầu bằng việc chào họ và sau đó hỏi họ nghĩ gì về trang phục của cậu."

"Thế nhỡ họ không nói gì thì sao?"

"Thì cậu chỉ cần nói, 'Đây là giờ của binh lính, nên hãy đảm bảo quý khách không uống quá nhiều và bị bắt giữ.' Cậu nói chuyện với họ và, nếu họ không phản hồi, cậu mỉm cười và tiếp tục với chuyện kinh doanh. Đó là một bài mẫu quan trọng cho người mới bắt đầu đấy."

"Nói chuyện với họ và, nếu họ không phản hồi, mỉm cười và tiếp tục chuyện kinh doanh?"

"Judge." Kimi gật đầu. "Làm thế và cậu có thể coi câu hỏi ban đầu của mình chỉ là một phần của bài diễn văn tiêu chuẩn. Để họ biết điều đó và họ sẽ thoải mái hơn khi trả lời cậu. Và sau đó..."

"Và sau đó?"

"Trong khi nhận đơn hàng và các món gọi thêm, hãy nói cho họ biết những gợi ý của cậu và những gì họ có lẽ nên tránh. Với các món gọi thêm, cậu có thể nói cho họ biết món gì vừa mới nấu xong. Nhận đơn và phục vụ cũng được tính là hội thoại, nên cậu phải xử lý chúng cẩn thận. Ngoài ra..."

Cậu em trai của cô đi tới bên cạnh và chạm vào mấy bộ phận đính kèm thủ công cứng ngắc mà Suzu đã làm.

"Ngoài ra... chị biết rồi. Cậu có thể nói cho họ biết phần nào của trang phục được làm tốt và điều khó chịu nhất khi mặc nó là gì. Kể cho họ những điều mà chỉ người trong cuộc mới biết và họ sẽ cảm thấy như mình đang nghe được thứ gì đó chỉ có thể nghe được bằng cách đến đây."

Đúng là như vậy.

Việc khách hàng cảm thấy họ được hưởng lợi từ chuyến ghé thăm là rất quan trọng, và các dịch vụ đạt được điều đó luôn được khuyến khích.

Nhưng chỉ đơn giản là khoe trang phục sẽ chỉ mang lại cảm giác lợi ích cho những người quan tâm đến những thứ như vậy.

Thế vẫn chưa đủ. Bạn cũng phải tạo ra một bầu không khí thú vị cho những người chỉ ghé thăm vì tò mò.

*...Ai cũng thích khi được nghe câu "chỉ nói riêng với bạn thôi nhé".*

Đó có phải là cái gọi là bí mật chung không nhỉ?

Lễ hội kéo dài ba ngày, nhưng thường được tổ chức vào ban ngày. Bạn không thể ghé thăm quá nhiều nhà hàng trong thời gian đó. Trừ khi bạn là Mitotsudaira, nhưng cô ấy là trường hợp đặc biệt. Nhóm cung ứng vẫn chưa trở về, nên họ gần như chắc chắn đang kiểm tra các quầy hàng bên ngoài. Mọi người đều đang cố gắng tận dụng tối đa thời gian lễ hội của mình, nhưng...

"Ai cũng muốn hưởng lợi bằng cách tạo ra những kỷ niệm trong khoảng thời gian hạn hẹp này."

"Vậy tôi nên đi nói chuyện với họ mà không cần lo lắng quá nhiều nhỉ?"

Nói rồi, Tenzou đi ra phục vụ bàn.

Cậu ta di chuyển một cách hoàn hảo. Đúng là ninja có khác. Còn về chuyện tán gẫu...

"...Cậu ta vấp từ rồi kìa," Naomasa, người trông hơi bị hợp với bộ đồ lính, nói. "Tớ có thể biết qua cách cậu ta di chuyển."

Kimi phải đồng ý.

Nhưng những phản ứng nghiệp dư của chàng ninja cũng sẽ giúp tạo nên kỷ niệm cho khách hàng.

Em trai Kimi lên tiếng trong khi dọn dẹp mấy cái đĩa bên cạnh cô.

"Liệu có ai ngoài kia có thể thông cảm với cái kiểu Tenzou làm hỏng việc vì cố gắng hơi quá sức không nhỉ?"

"Mọi người trên Musashi quá khắt khe với mấy trò tấu hài để làm được điều đó..."

Và ngay khi hai chị em cùng gật đầu...

*...Ồ?*

Hành lang đột nhiên trở nên ồn ào. Sự hiện diện ở trung tâm của tiếng ồn đang đến gần.

"Này, Toori! Cậu đang làm việc chăm chỉ ở đây đấy à?"

Dòng người xếp hàng ở lối vào tách ra và Torii bước vào.

Torii là một Tổng trưởng và thành viên Hội Học Sinh của Musashi.

Không những thế, cậu ta còn là "đàn anh" của Kimi với tư cách là một nhạc công Ootsubaki trình độ cao.

Cậu ta rất thân với em trai Kimi (Toori), nhưng cậu ta không tụ tập hay đi cùng đường với cậu ấy. Đó là một cách khác mà Kimi coi cậu ta là một đàn anh thuần túy.

Khi gặp nhau, Torii sẽ không phân biệt giữa Kimi và em trai cô.

"Ồhh, Kimi! Hôm nay trông cũng quyến rũ nhỉ."

"Ái chà chà. Cơn gió nào đưa ngài đến đây vậy, Tổng trưởng? Nhưng không được chen ngang đâu nhé. Ra phía sau nếu muốn vào."

"Ồ, tớ không ở đây vì chuyện đó. Đây là một phần của chuyến tuần tra thôi."

Nghe vậy, em trai Kimi vội vàng lấy tay che đũng quần.

"Chuuko, cậu không đến để bắt tớ lần nữa đấy chứ!?"

"Không đâu, cậu lúc nào cũng thế này."

Torii lườm cậu ta, nhưng rồi cười gượng.

Sau đó cậu ta nhìn quanh.

"Hửm? Asaman không có ở đây à?"

"Asama đã đến Blue Thunder để mua đồ rồi... Cậu ấy bảo Đệ nhất Đặc vụ cũng ở đó."

"Ồ... Vậy là Nabe đã ở đó."

Kimi cảm nhận được điều gì đó kỳ lạ trong biểu cảm của Torii. Nếu cô phải tóm tắt nó trong một từ...

*...Rắc rối?*

Sau một hồi suy nghĩ, Kimi xóa bỏ đánh giá đó trong lòng.

Đây không phải rắc rối. Giác quan của cô đính chính, nói rằng nó hơi khác một chút. Tất nhiên, một số giác quan của cô phản đối sự thoải mái đó, nhưng cô để mặc kệ vì sự thoải mái sẽ thắng nếu cô tiếp tục đấu tranh thêm 7 hiệp nữa.

Đó là sự liên kết giữa biểu cảm khuôn mặt và địa điểm.

Biểu cảm của Torii là của một người đang tránh mặt ai đó sẽ thuyết giáo mình. Với tính cách của Torii và Watanabe, đó có lẽ là biểu cảm thường thấy khi họ tương tác.

Nhưng...

*...Chị ấy không có ở đây.*

Tại sao phải cố tránh một người đang ở trên Tama?

Đó là lý do tại sao nó không phải là "rắc rối".

Nếu có gì đó, thì đó là vẻ mặt "phiền toái".

Nhưng điều gì phiền toái chứ?

Nhóm bốn người đó từ các Sĩ quan của Tổng trưởng và Hội Học Sinh đã làm việc cùng nhau khi tiêu diệt Ẩn Long và ban nhạc của họ được dự đoán sẽ có màn biểu diễn lại tại Lễ hội Nhã nhạc.

Mọi thứ Kimi nghe được quanh thị trấn và ở trường đều cho thấy họ rất hòa thuận. Vậy nên...

*...Địa điểm hẳn phải có ý nghĩa gì đó ở đây.*

Có thứ gì đó trên Tama sao?

Sẽ không phải là Blue Thunder. Cũng không phải là P-01s. Trong trường hợp đó...

"...?"

Kimi có thể nghĩ ra vài khả năng, nhưng không có ai để trả lời câu hỏi của cô. Còn về phần Torii...

"Được rồi, tớ phải nhanh chóng tiếp tục tuần tra đây, nên tớ sẽ coi mình may mắn khi được gặp hai người, Toori và Kimi."

Torii vươn vai và có lẽ không thể giữ cậu ta ở lại đây.

Cậu ta rất thân với họ, nhưng cậu ta không ở cùng "phe" với họ như một phần của nhóm.

Cậu ta có "phe" riêng của mình. Sẽ là một chuyện khác nếu họ biết nhau đủ rõ để phá vỡ ranh giới đó, nhưng...

*...Mình nghi là cậu ta muốn điều đó.*

Nếu muốn, cậu ta đã nỗ lực để bước sang "phe" của họ rồi.

Họ chắc hẳn đều hiểu điều đó vì Torii lùi lại một bước.

"Hẹn gặp lại vào Lễ hội Nhã nhạc ngày mai nhé?"

"Judge. Bọn này diễn tiết mục cuối cùng, nên bọn này sẽ chiếm trọn sân khấu đấy."

"Vậy sao?"

Khóe miệng Torii nhếch lên.

Và khi mắt cậu ta quay về phía hàng người ở lối vào, Kimi lên tiếng.

"Tổng trưởng?"

"Sao? Có chuyện gì thế, Kimi?"

"Cầm lấy," Kimi nói trong khi ném cho Torii mấy cái bánh quy trong vỏ bọc.

Đó là một trong những sản phẩm mang về của họ và Kimi nheo mắt chỉ vào nó.

"Nếu ngài đi rồi, thì đây là chút quà cảm ơn. ...Cứ coi như là chó vẫy đuôi chào VIP đi. Bọn này làm thủ công đấy, nên đặc biệt lắm."

"Vậy, 'Musashi'-san, cô không định đi thăm thú lễ hội sao?"

"Judge. Toàn bộ Musashi đang rất bận rộn với sự kiện đặc biệt này. Hơn nữa, tôi có thể cảm nhận tất cả thông qua báo cáo từ các automaton đóng quân trên khắp con tàu. Hết."

"Musashi" trả lời Sakai với vài cây chổi lau nhà và thùng gỗ đi theo sau.

Họ đang ở trên boong mũi tàu Okutama. Khu vực mở đó hoạt động như một đài quan sát và ánh nắng giữa chiều tràn ngập nơi đó xuyên qua lớp rào chắn tàng hình.

Thứ ánh sáng nhạt và ấm áp đó chiếu đến từ mọi hướng và không tạo ra bóng rõ rệt trên sàn.

Vài chiếc ghế và ô giấy dầu đã được chuẩn bị cho những người nghỉ ngơi ở đó và "Musashi" khẽ cúi đầu chào Sakai bên dưới một trong những chiếc ô đó.

"Xin thất lễ. Hết."

Có thể nghe thấy tiếng vài vật thể xé gió khi chúng rơi xuống từ bầu trời.

Trong khi Sakai nhấp một ngụm trà, những vật thể rơi xuống tiếp đất thành một hàng ngay ngắn phía sau "Musashi".

Hết cây chổi lau nhà này đến cây chổi khác cắm phập xuống sàn.

Tổng cộng có 16 cây. "Musashi" vẫy tay về phía chúng để điều chỉnh quyền kiểm soát của mình. Và khi tất cả chúng tuân theo chuyển động tay cô...

" 'Takao', tôi sẽ gửi thêm 7 cây nữa. Hết."

Nói rồi, cô khẽ vẫy tay phải.

Ngay lập tức, các khung bảng hiệu xuất hiện phía trên những cây chổi sau lưng cô.

Đó là các phép kiểm soát phóng sử dụng điều khiển trọng lực. Chúng tập trung khả năng kiểm soát trọng lực của Musashi vào một điểm duy nhất, và...

"Đảm bảo khoảng trống 6 giây trên lộ trình từ mũi tàu Okutama đến mạn phải của Takao. Bắt đầu phóng. Hết."

Với những tiếng động nhẹ của vật thể va vào không khí, những cây chổi bay vút đi. Đích đến của chúng là Takao. Những cây chổi bay đến đó trong chính xác 6 giây.

Một số người xung quanh chú ý và đưa ra những lời bình luận đầy ấn tượng.

" 'Musashi'-sama, đây là 'Takao'. Tôi đã nhận được nhu yếu phẩm. Hết."

"Musashi" đã làm việc khác vào thời điểm báo cáo đó gửi tới.

Cô đang phục vụ một món ăn nhẹ.

Cô lấy nó ra từ lò nướng cách nhiệt ở tầng thứ hai của chiếc bàn phụ mà cô mang theo.

"Sakai-sama, ngài có muốn dùng một chiếc pizza Viễn Đông đang phổ biến trên Musashino không? Hết."

"Cô mua cái đó khi nào vậy?"

" 'Akihabara' làm việc dưới quyền 'Musashino' đã mua một ít sáng nay. Cô ấy đã giao cái này bằng phương pháp phóng trọng lực. Hết."

Món ăn cô đặt lên đĩa là bột mì nấu chín trộn với rau củ. Trông nó có vẻ dễ ăn khi di chuyển, và...

"Nó được gấp lại để giữ nước sốt chuno và mayonnaise bên trong. Hết."

"Tôi thường ăn món này trên đường đi học về... Ồ, tôi thích việc nó có trứng bên trong."

"Tôi xác định tôi rất vui khi ngài thích nó. Tôi đã thu thập một vài món phổ biến khác, nên tôi sẽ phục vụ chúng vào lúc này hay lúc khác. Hết."

"Cảm ơn, 'Musashi'-san. Nhưng nếu chúng ta đã làm thế này, sao không đi dạo một vòng nhỉ?"

"Musashi" lườm Sakai.

"Ngài luôn đưa ra lời mời đó trong các sự kiện này, nhưng tôi không bao giờ có thể chấp nhận vì tôi phải quản lý các automaton khác. Hết."

"Ừ, tôi biết. Nhưng đi vòng quanh một mình chán lắm."

"Tôi có nên gọi người khác đang rảnh không? Như 'Okutama' chẳng hạn. Hết."

"Không, không." Sakai cười khổ và xua tay. "Lời mời là dành cho cô vì cô bận rộn quá thôi."

"Vậy sao?" "Musashi" đáp. "Dân số của Musashi chỉ tiếp tục tăng và các lễ hội ngày càng lớn hơn mỗi năm. Tôi nghi ngờ việc mình sẽ bớt bận rộn hơn trong tương lai. Hết."

Sau đó, cô lấy ra một chai cách nhiệt bằng sứ từ bàn phụ.

"Ngài có muốn dùng chút trà không? Hết."

"Cô cũng mua cái đó đâu đó trong lễ hội à?"

"Không, đây là vật phẩm quý giá mà tôi thường không sử dụng. Tôi xác định lễ hội sẽ là thời điểm tốt để dùng nó. Hết."

Cô nhìn lên đầu khi nói điều đó.

Cô có thể thấy ánh sáng nhạt của rào chắn tàng hình trên bầu trời.

Đây là mũi tàu Okutama, nên khi cô nhìn về phía bầu trời của Musashino thay vì nhìn thẳng lên...

"Đó là cái bóng của Lâu đài Fushimi phải không? Hết."

"Cô sẽ hát một bài chứ, 'Musashi'-san?"

"Thật không may, tôi không có quyền tham gia vào Lễ hội Nhã nhạc. Hết."

Sau đó cô mở một khung bảng hiệu đơn lẻ.

Nó hiển thị trạng thái của Lâu đài Fushimi. Đoạn video hơi nhiễu vì nó truyền qua rào chắn tàng hình.

"Họ hiện đang thực hiện huấn luyện 'vận chuyển nhu yếu phẩm', nhưng ngài nghĩ sao về việc thanh tẩy dị tượng (hiện tượng lạ) được lên kế hoạch diễn ra trong Lễ hội Nhã nhạc ngày mai, Sakai-sama? Hết."

"Hỏi hay đấy."

"Musashi" thấy Sakai ngước nhìn lên bầu trời.

"Hệ thống triệu hồi thần thánh sử dụng các điệu múa và âm nhạc của Lễ hội Nhã nhạc làm vật phẩm tế lễ sẽ trích xuất và thanh tẩy các dị tượng. Musashi không thường xuyên có dịp tiêu diệt thứ gì đó ở cấp độ đó."

"Judge. Vì vậy để tránh sự can thiệp và các thỏa thuận chính trị từ nơi khác, việc này sẽ được thực hiện ở nơi mọi người có thể quan sát thay vì bên trong Musashi. Aki dự định cử vài tàu quan sát do học sinh điều hành, nhưng tôi cho rằng chúng thực chất là để quan sát chúng ta. Hết."

"Cô có nghĩ việc thanh tẩy sẽ thành công không?"

"Judge." "Musashi" gật đầu. "Dựa trên các thiết bị lưu trữ ether của Lâu đài Fushimi và số liệu thống kê trong quá khứ từ các lần triệu hồi thần thánh trước đây, tôi dự đoán sự ngưng trệ địa mạch bao quanh Musashi sẽ được trích xuất. Hết."

"Nhưng có một vấn đề, phải không?"

"Judge." "Musashi" gật đầu lần nữa. "Trích xuất sự ngưng trệ là khả thi, nhưng nó đã tồn tại quanh Musashi kể từ Mikawa. Đó là một thời gian ngắn, nhưng tôi xác định nó có thể đã tạo ra một cái 'khuôn mẫu'. Hết."

"Không có cách nào để trích xuất cái 'khuôn mẫu' đó và phá hủy nó sao?"

"Dựa trên thống kê quá khứ, điều đó phụ thuộc vào Lễ hội Nhã nhạc. Hết."

"Musashi" mở một khung bảng hiệu.

"Trong nửa sau của Lễ hội Nhã nhạc, Tổng trưởng kiêm Hội trưởng Hội Học Sinh Torii-sama, người sở hữu Lâu đài Fushimi, sẽ mở đường cho việc thanh tẩy. Ngài ấy sẽ thiết lập liên kết giữa các địa mạch của Musashi và địa mạch của Lâu đài Fushimi rồi kích hoạt quá trình trích xuất. Và..."

Và...

"Sau đó nhóm của Asama-sama sẽ tiếp quản và kiểm soát việc trích xuất cũng như hiện hình. Điều đó sẽ khiến nhóm của Asama-sama không thể di chuyển, nhưng tôi dự đoán các dị tượng ở cấp độ Ẩn Long hay Phi Thần Kiếm sẽ lần lượt xuất hiện từ mỗi máy trích xuất... Do đó, các Sĩ quan của Tổng trưởng và những chiến binh còn lại sẽ phải lần lượt đánh bại chúng. Hết."

"Và nếu họ có thể làm được điều đó, cái 'khuôn mẫu' sẽ bị phá hủy, hử? Nhưng nếu họ thất bại?"

"Musashi" gật đầu trước câu hỏi của Sakai.

"Lâu đài Fushimi sẽ bị bỏ lại và nó sẽ tự hủy. Sự ngưng trệ địa mạch được trích xuất sẽ quay trở lại 'khuôn mẫu' của nó theo thời gian, nhưng Ẩn Long, Phi Thần Kiếm, hay bất cứ thứ gì khác sẽ không thể duy trì bản thân lâu nếu 'khuôn mẫu' của chúng dù chỉ tạm thời mất đi sự ngưng trệ. Có khả năng chúng sẽ gây ra chút thiệt hại cho Musashi, nhưng..."

Cô xếp vài cây chổi lau nhà bên cạnh mình.

"Tôi có các phương tiện để tự vệ, nên tôi xác định mình có thể phản ứng nếu cần thiết. Hết."

"Tôi hiểu rồi. Vậy nếu họ thất bại, thiệt hại lớn nhất sẽ là danh tiếng của chúng ta."

"Đó là vấn đề chính trị, phải không? Hết."

"Musashi" rót thêm trà cho Sakai.

Ông gật đầu và liếc nhìn về phía đuôi tàu.

Học viện nằm ở hướng đó. "Musashi" nhìn về cùng hướng.

"Nếu chúng ta thất bại trong một chiến dịch nhằm bảo vệ Musashi, tôi xác định điều đó sẽ cho thấy Viễn Đông là một quốc gia thậm chí không thể tự vệ. Musashi sẽ tiếp tục hành trình như bình thường và ngài sẽ tiếp tục như bình thường, nhưng đó sẽ là vấn đề đối với một số người: các Sĩ quan của Tổng trưởng, Hội Học Sinh, Đền Asama, và những người thừa kế danh hiệu khác. Tôi xác định điều đó sẽ làm tổn hại danh tiếng của họ, thứ được dùng để đánh giá con người dù không có giá trị cụ thể. Hết."

Và bởi vì thế...

"Tôi muốn thấy một nỗ lực hết mình từ nhóm của Asama-sama khi họ quản lý việc thanh tẩy, và từ các Sĩ quan của Tổng trưởng, Hội Học Sinh, đơn vị chư hầu, và các chiến binh khác khi họ đánh chặn các dị tượng. Hết."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!