Ngoại truyện: Kimitoasamade 4-B

Chương 8: Chuyên gia nơi ẩn mật

Chương 8: Chuyên gia nơi ẩn mật

Chuyên gia nơi ẩn mật

Vốn định nghĩ suy

Ít hơn là tưởng

Nhưng lại giấu đi nhiều nghĩ suy

Hơn là tưởng

Phân bổ điểm (Trưởng thành)

Lễ hội đã bắt đầu tại hai thành phố trên không khổng lồ là Musashi và Aki.

Đó là Lễ hội Trường học Mùa xuân được tổ chức kết hợp giữa hai bên.

Vì không thể sử dụng tàu hát kịch của Aki, họ đã từ bỏ ý định tổ chức lễ khai mạc tại địa điểm trung gian giữa hai thành phố.

Thay vào đó, buổi lễ được tổ chức tại cả hai nơi cùng lúc thông qua hệ thống truyền tin thần đạo và bình luận trực tiếp.

Về phía Aki, Giáo hoàng - Tổng trưởng đã có bài phát biểu tại Đền Itsukushima:

"Bắt đầu từ năm nay, K.P.A. Italia sẽ nỗ lực gia tăng sức mạnh quốc gia và khôi phục vai trò là kẻ thống trị Địa Trung Hải cũng như đại diện cho Công giáo! Đó là lý do để chúng ta dốc toàn lực cho lễ hội năm nay, để vinh quang của chúng ta mãi mãi trường tồn."

Theo nhận định của Neshinbara:

"Lão Giáo hoàng - Tổng trưởng có lẽ định đi thăm các quốc gia khác để đàm phán trực tiếp. Một số kẻ sẽ chế giễu ý tưởng giáo hoàng hạ mình đi cúi đầu trước người khác, nhưng lão ta từng là một thương nhân quyền lực. Đối với những quốc gia có ít quyền đàm phán rõ ràng, sự hiện diện của lão chẳng khác nào một lời đe dọa."

Trong khi đó, ở phía Viễn Đông, Torii đã tập hợp mọi người tại sân trường để đọc lời chào khai mạc.

"Mọi người ơi. Tớ mang theo một trong mấy quả pháo hoa đang bắn trên đầu chúng ta nè. Cơ mà nó châm ngòi sẵn rồi đó nha."

Tất cả mọi người hoảng loạn. Và rồi một tên khỏa thân lên tiếng từ phía cổng học viện.

"Cái tao mang đến còn to hơn này. Mà cái này cũng châm ngòi rồi nhé."

Hắn chặn đứng đường lui của đám đông đang bỏ chạy, thế nên nhiệm vụ bây giờ là phải tiêu diệt hắn.

"Thật tình, sao họ cứ làm mấy trò này mãi thế nhỉ?"

Asama thở dài và đảm bảo rằng cô có thể kích hoạt rào chắn khẩn cấp bất cứ lúc nào. Kimi vỗ nhẹ vào lưng cô, trong khi Mitotsudaira nhìn hai tên tội phạm bị khiêng về trạm gác.

"Vậy là lễ hội mùa xuân của một năm nữa lại bắt đầu..."

Như một phần thưởng cho nhiệm vụ thành công, hai quả pháo hoa nổ tung trên bầu trời.

Đó là tín hiệu bắt đầu của lễ hội.

Tenzou đang ở trong lớp học của mình: Lớp 2-Mơ (Plum).

Nhưng cậu không chỉ ngồi chờ hay học bổ túc.

Cậu đang giúp chuẩn bị cho tiết mục lễ hội của lớp mình.

"Theo một cách nào đó, làm một quán trà cosplay do Blue Thunder tài trợ là một lựa chọn khá an toàn."

"Nhưng chúng ta không thể vận hành đàng hoàng nếu không đưa được Aoi-kun ra khỏi trạm gác." Neshinbara khoanh tay trong khi nhìn bộ trang phục trải trên bàn. "Kỹ năng may vá của Mukai-kun thật đáng kinh ngạc... Đây là phiên bản tùy chỉnh của bộ đồng phục được dùng trong chương trình nấu ăn nổi tiếng 'Vào bếp cùng đồ sứ Trung Hoa'."

"À, cái chương trình mà dù nấu món Pháp hay món Alaska thì kiểu gì cũng biến tấu thành phong cách Trung Hoa ấy hả?"

"Cái mẹo ở đây là nó luôn là 'phong cách' Trung Hoa chứ không phải đồ thật. Lần trước họ bảo: 'Được rồi! Hôm nay chúng ta sẽ biến bánh baumkuchen thành Đậu phụ Tứ Xuyên! Đừng lo! Ăn với cơm chắc vẫn ngon thôi!' và rồi nó biến thành một chương trình chuyên về cơm một cách đầy bí ẩn."

"Tôi hình dung ra được mà."

Sau đó Tenzou nhìn vào trang phục của chính mình.

"Nhưng với sự tham gia của tên khỏa thân kia, tôi cứ tưởng chúng ta sẽ phải giả gái chứ."

"Ừ thì, trong giỏ quần áo lúc nãy có một bộ giả gái đấy. Còn vài bộ khác nữa, nhưng tôi không dám hỏi xem là cho đám con gái hay cho bọn mình vì sợ bị lôi vào cuộc."

"Đó là một quyết định sáng suốt."

"Judge. Nhưng mà, Crossunite-kun, cậu có nhẫn thuật nào giúp ích nếu chuyện đó xảy ra không? À, không phải để tôi dùng đâu nhé. Để làm tư liệu viết tiểu thuyết thôi."

"Thực ra tôi có đấy..."

Tenzou lục lọi trong túi đồng phục.

...Cái này à... không, chờ đã, là cái này sao? Không, có lẽ là cái này...

"Cậu không tìm thấy sao?"

"À, xin lỗi. Dù sao tôi cũng chẳng bao giờ dùng đến cái này... Ồ, đây rồi. Chính là nó!"

Cậu lôi ra một tấm bùa được sơn màu da.

Cậu đọc hướng dẫn sử dụng ở mặt sau.

"Xem nào... Ừm, 'Sau khi dang rộng hai chân trong tư thế cam chịu, dán cái này từ dưới rốn vòng ra sau mông. Gỡ ra sẽ khá đau đấy'. Nó ghi như vậy."

"Đó chẳng phải chỉ là băng dính sơn màu da thôi sao? Không có cái gì kịch tính hơn à? Kiểu như nhẫn thuật biến cậu thành một cô nàng Technohexen ấy?"

"Ý cậu là tôi sẽ biến thành giống như Naruze-dono và Naito-dono ấy hả?"

Không báo trước, một vật thể bay qua cửa sổ, sượt qua gáy cậu và găm vào bức tường phía hành lang.

Bức tường rung lên, để lại một dấu tròn do viên đạn đồng xu 10 yên gây ra.

"À, xin lỗi nhé, Tenzou. Tôi mượn đồ của Margot bắn thử, nhưng lỡ trượt tay... Rõ ràng tôi đã ngắm chuẩn thế rồi mà."

"Khoan đã! Trượt tay không có nghĩa là như thế đâu!"

Dù sao đi nữa, có vẻ như họ đang bị nghe lén. Hỏi thêm chắc sẽ bị bắn tỉa mất, nên cậu quay lại chủ đề trước đó.

"Nếu cậu muốn loại phép thuật đó, tôi nghĩ Toori-dono là lựa chọn tốt nhất đấy."

"Nhưng thế chẳng phải sẽ bớt cảm giác chân thực sao?" cô nàng Technohexen kia hỏi. "Cậu ta làm tốt đến mức gần như không thể gọi là giả gái nữa rồi."

"Có lẽ vậy, Naito-dono, nhưng những người còn lại trong chúng ta đều là tay mơ, nên nhìn sẽ thô hơn nhiều."

"Ra là thế à?" Neshinbara hỏi. "Thôi, chúng ta nên thay đồ thôi, Crossunite-kun."

"Vâng. Tôi sẽ làm xong ngay đây."

Tenzou thay quần áo.

Neshinbara cau mày.

"Nhanh thế."

"Tôi dùng nhẫn thuật mà."

Đúng lúc đó cánh cửa bên mạn phải mở ra.

"Hả!?"

Tenzou và mọi người cứng người khi thấy Naruze đứng đó.

Cô nhìn quanh lớp học và ánh mắt dừng lại ở Tenzou. Cô đang cầm một Magie Figur, nhưng...

"A! Sao cậu thay đồ xong rồi!? Mà lại không giả gái! Cậu làm tôi không còn lựa chọn nào khác..."

Cô tiếp tục nhìn chằm chằm vào cậu trong khi vẽ lại toàn bộ phần dưới đầu cậu thành một cô nàng giả gái ngực khủng. Vẽ xong, cô đóng cửa lại.

Một lúc sau, cậu nhận được một tin nhắn truyền tin thần đạo đính kèm bản phác thảo đó.

"Bản thô đây. Tôi nghĩ tôi sẽ gửi nó cho đội làm game người lớn."

"Cậu định làm cái gì thế hả!?"

"Cái đó tùy thuộc vào họ. Nhưng đừng lo. Chắc họ sẽ làm game chuyển đổi giới tính thôi."

"Thế thì quá đáng lo ấy chứ!"

Nhưng cậu biết sẽ chẳng ai chịu nghe.

Khi suy ngẫm kỹ, cậu nhận ra một cơ thể ngực khủng với khuôn mặt ninja là một thể loại khá mới mẻ.

...Điều đó có thể tạo công ăn việc làm cho những họa sĩ minh họa gặp khó khăn trong việc vẽ mặt.

Cậu nghĩ mình có thể đang đứng trước một cơ hội kinh doanh lớn.

"Cơ mà, ninja đâu có được lộ mặt."

"Crossunite-kun, cậu làm gì trong các nhiệm vụ xâm nhập?"

"Judge. Có hai loại ninja: loại cải trang và loại ẩn mình. Tôi thuộc loại sau. Mà, nếu bắt buộc, tôi có thể lộ mặt để cải trang, nhưng chỉ ở những nơi danh tính của tôi không bị lộ thôi."

"Nhưng mà," Ohiroshiki, người đang chỉnh lại cổ áo trang phục trước gương, lên tiếng. Cậu ta nhìn Tenzou qua mép gương. "Tenzou-kun, cảm giác có ngực khủng thế nào, dù chỉ là trong ảnh?"

"Hừm." Tenzou đặt tay lên cằm trong khi xem bức minh họa thô của Naruze. Rồi cậu nắm lấy bộ ngực tưởng tượng của mình. "Nếu tôi thực sự có những thứ này trên cơ thể, tôi hình dung chúng sẽ rất nặng... Nếu tôi có một cô vợ tóc vàng ngực khủng, tôi chắc chắn sẽ giúp cô ấy nâng đỡ chúng, nhưng tôi nghi ngờ liệu mình có bao giờ gặp được ai có kích thước và hình dáng tuyệt vời thế này không. Những giấc mơ luôn xa vời và khó với tới, phải không? Ý tôi là..."

Biển cả hiện ra trên bầu trời.

Đó là khung cảnh từ một bãi biển trên hòn đảo nổi khổng lồ.

Hai bóng hình đang ở trên bãi cát trắng đó: một người mặc áo trùm đầu xanh lá và một con quạ.

"Hắt xì!"

"Scarred!? Ngươi bị cảm lạnh à!?"

"Không, Milton... Ta đã bảo ngươi trước đây rồi mà? Có một điềm báo rằng người ta sẽ hắt hơi khi có ai đó đang nhắc đến mình."

Người mặc áo trùm đưa tay lên gần ngực bên trong lớp áo.

Con quạ nghiêng đầu sang phải giữa không trung và trôi nhẹ về phía đó.

"Scarred? Sao thế?"

"Judge. Khi hắt hơi, ngực ta cảm thấy chật quá. Có lẽ hơi khiếm nhã, nhưng với áo choàng che chắn thế này, chắc ta nới lỏng ra một chút cũng không sao."

Một nụ cười nhỏ, đầy bối rối hiện lên dưới lớp mũ trùm.

"Vì có thể ai đó sẽ lại nhắc đến ta nữa."

"Dù sao thì, đó là câu trả lời của tôi, Ohiroshiki-dono."

"Ồ, xin lỗi nhé. Tôi đang chơi game với Persona-kun."

"Th-thái độ đó là sao hả!?"

Tenzou nhìn qua và thấy Ohiroshiki quả thực đã chỉnh trang xong phục trang và đang ngồi đối diện Persona-kun qua một cái bàn để thi đấu trong một trò chơi nhịp điệu trên khung ký hiệu.

Cậu ta chẳng có ý định nhìn về phía Tenzou.

Nhưng Neshinbara thì có phản hồi trong khi hoàn tất việc kiểm tra trang phục của mình.

"Crossunite-kun, cậu đã chuyển chủ đề từ giả gái ngực khủng sang mấy cô nàng tóc vàng ngực khủng rồi huyên thuyên suốt 7 phút đồng hồ. Đầu óc cậu ổn chứ?"

Mình thực sự nói lâu thế sao? Tenzou nghĩ, cảm thấy sợ hãi cho chính mình.

Nhưng cùng lúc đó...

"Đó là bởi vì đã lâu rồi tôi không nói về họ."

"Ra vậy."

Neshinbara cởi áo khoác đồng phục, cởi bộ đồ lót bên trong đóng vai trò như áo sơ mi, tháo nó ra và với lấy bộ trang phục hóa trang.

"Bên trong được làm để có thể thay lớp lót. May khéo thật đấy."

"Dù sao chúng ta cũng phải mặc nó vài ngày liền mà."

"Có ai không mặc không?"

"Mukai-dono không biết cách may cho Uqui-dono, nên cô ấy làm cho cậu ta một cái kiểu áo choàng."

"Cô ấy chuẩn bị kỹ thật."

Neshinbara mặc phần trên của bộ đồ lót trang phục vào. Cậu mặc nó như một chiếc áo vest không tay rồi cài lại phía trước.

"Vậy là giống loại tiêu chuẩn. Cậu có thể hút khí ra để nó bó sát vào da."

Đúng lúc đó cánh cửa bên mạn phải mở ra.

"Ồ?"

Tenzou và mọi người cứng người khi thấy Naruze đứng đó.

Cô nhìn quanh lớp học và ánh mắt dừng lại ở Neshinbara. Cô cầm một Magie Figur, phác thảo lại cảnh Neshinbara đang thay đồ rồi đóng cửa lại.

Một lúc sau, một khung ký hiệu hiện lên.

"Chừng này là đủ để bán trên Oku Auc rồi. Tôi tô má cậu hồng lên được không?"

"K-khoan đã, Naruze-kun!"

"Hả!? Nếu tôi đợi thì tôi có bán được không!? Bao nhiêu giây!?"

Cô nàng Technohexen này nghĩ thế giới xoay quanh cô ta chắc?

...Cô ta vẫn còn hưng phấn sau khi đạt Hạng 1 sao?

Nhưng Neshinbara nói vào hệ thống truyền tin thần đạo.

"Naruze-kun, cậu có chắc là muốn tôi rò rỉ cuốn doujinshi cậu vẽ hồi tiểu học không?"

"Cái gì cơ? ...Tôi vừa rò rỉ 3 trang đầu của 'Masako-san: Ngục tù Yêu quái', cuốn tiểu thuyết yêu quái cậu viết hồi cấp hai. Xem nào: 'Một ngày nọ, Masako nghĩ, ta phải dùng sức mạnh bóng tối của mình để thống nhất các gia tộc samurai———!' Cái '———!' kia là cái quái gì thế? Định gây cười à?"

"Oaaaaa! Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi mà!"

"Cậu thua nhanh quá đấy, Neshinbara-dono!"

Đúng là một đối thủ quá đáng gờm.

Rồi một khung ký hiệu mở ra trước mặt Tenzou.

"Ừm, Asama đây... Tenzou-kun, cậu có bình thường không đấy?"

"A-Asama-dono, cậu cũng tệ lắm đấy nhé!"

"À thì, chỉ là Naruze vừa vẽ một bức hình khá chân thực, nên tớ nghĩ có khi nào cậu đã bước vào cùng một cảnh giới với Toori-kun không. Nếu đúng thế, tớ có thể giúp cậu dùng nó để kiếm Chúc phúc, nên đừng để nó dừng lại ở một sở thích đơn thuần nhé."

Tenzou đã nhận ra luật chơi: Nếu cậu trả lời, cậu thua.

Và Asama còn nói thêm:

"Lính gác đã đến để giải quyết vụ thả Toori-kun, nên tớ đang lo liệu thủ tục. Cậu ấy chắc sẽ quản lý được quán trà trong nửa tiếng nữa, nên hãy dọn dẹp lớp học cho đám con gái nhé, được không?"

"Judge."

Ngay khi cậu vừa dứt lời, cánh cửa bên mạn phải mở ra.

"Vừng ơi mở ra! Ồ!? Các cưng chậm chạp thật đấy! Muốn nhìn chị đây thay đồ đến thế cơ à!? Thế thì nhìn cái này đi! Chị mang theo mấy lá bùa làm mọc 'của quý' đây, chị sẽ dán chúng khắp nơi! Đừng lo! Chúng dựa trên dữ liệu chị lấy từ cái God Mosaic của thằng em trai ngốc nghếch nhà chị và có tích hợp cả kiểm soát trọng lực! Nào, đứa nào muốn dán ngược một cái vào mông để vui vẻ tí không!? Hay chị nên dán lên ghế để một phút lơ là sẽ tặng các cưng một cú 'thông thốn' bất ngờ!? ...Ồ, Ohiroshiki!? Trông cưng có vẻ muốn cái đó đấy!"

"Asama-dono, hỗn mang vừa giáng xuống lớp học rồi."

"Ừ, cậu ấy mang theo một bó bùa chú gốc của Ootsubaki đấy, cẩn thận nhé."

Cô ấy rõ ràng nghĩ chuyện này không phải vấn đề của mình, Tenzou nghĩ thầm khi Kimi bắt đầu đuổi theo Ohiroshiki cùng những người khác, và những tiếng la hét kỳ quái vang khắp lớp học.

Mitotsudaira dừng lại giữa chừng cầu thang dẫn lên tầng ba, nơi có Lớp Mơ.

Thính giác Loup-Garou của cô đã bắt được một giọng nói quen thuộc và vài tiếng la hét.

...Nguy hiểm đang ở phía trước.

Cô đã đi chào hỏi Liên minh Hiệp sĩ trước khi đến đây, nhưng có vẻ cô vẫn đến hơi sớm.

Mọi người đang chuẩn bị cho lễ hội, nên có rất nhiều tiếng nói và tiếng động phát ra từ mỗi lớp học, học sinh đi lại mang vác đồ dùng hoặc mặc trang phục hóa trang. Một số đang trang trí cầu thang và hành lang bằng dây xích giấy màu và những vòng hoa kết từ cành cây.

...Chúng ta thực sự đang ở chế độ lễ hội trường học.

Nhưng giọng của Kimi vang lên át cả mọi thứ.

"Ồ, Neshinbara! Bộ đồ gì thế kia? Suzu làm cho cưng à? Trông tuyệt đấy! Vậy thì biến nó thành đồ giả gái đi! Đừng lo! Chị sẽ trang điểm cho cưng. Đúng rồi, nó sẽ là tư liệu doujinshi tuyệt vời và lôi kéo khách hàng! ...Hả? 'Của quý' của cưng sẽ đi đâu á? Đừng ngốc thế. Một trong những phép thuật của chị có thể dịch chuyển nó đến một không gian chia sẻ dùng chung. Đám giả gái khác cũng sẽ bị tống 'của quý' vào không gian đó, nên có thể sẽ có vài cú va chạm suýt soát, nhưng cưng sẽ ổn thôi. Giữa trưa ngày đi học mà lị."

Mitotsudaira biết chắc một điều: đám con trai hết đường thoát rồi.

Thật khó xử khi những người đi qua hành lang và lắp ráp biển hiệu đều đang chú ý vào Lớp Mơ.

Một số học sinh biết cô thuộc Lớp Mơ nên họ giữ khoảng cách với cô.

"..."

...A, những ánh nhìn khó xử đó...!

Con Cerberus suýt sủa trên đầu cô, nên cô chặn nó lại bằng tay và rút lui nhanh chóng để tránh toát mồ hôi vì lo lắng. Cô không biết thứ gì sẽ xuất hiện từ đầu cầu thang, nên cô đi giật lùi xuống dưới. Và rồi...

"Mitotsudaira~!"

Sao chị ấy biết mình đang đến gần chứ?

"Cưng không muốn cái 'của quý' của thằng em ngốc nhà chị à!?"

...C-chị ấy có ý gì thế hả!?

Chị ấy đang trao quyền sử dụng cho mình sao?

Hay nó có thể tháo rời?

Cậu ấy có một cái 'của quý' di độ... suýt nữa thì toi. Mình suýt nghĩ đến một thuật ngữ cực kỳ nguy hiểm. Nhưng nếu loại hệ thống đó tồn tại thật, đám con trai sẽ không phải khổ sở vì kích thước nữa. Phải, và nếu có hệ thống hoán đổi tương tự cho con gái, toàn bộ cái chế độ đẳng cấp tâm lý dựa trên kích thước sẽ không còn tồn tại. Phải. T-tại sao mình lại sắp khóc thế này?

Người ta bảo người điên thích lễ hội và Kimi quả thực rất yêu thích lễ hội trường học. Ý tưởng người điên có sức mạnh phi thường có vẻ đúng ở đây, nhưng giọng nói của chị ấy lướt qua mà không dừng lại.

"Ồ, được thôi! Chị sẽ nhét nó vào bàn của Asama! A, Tenzou! Cưng cũng giả gái đi! Sao mắt trên mũ của cưng nhìn khó chịu thế!? Cưng định bỏ lỡ cơ hội trở nên ngực khủng sao!?"

Cơ hội của mình đây rồi, Mitotsudaira nghĩ khi cô hoàn tất việc rút lui.

Khi đã xuống hành lang tầng 2, cô suy nghĩ xem nên làm gì. Trong khi đám con trai đang thay đồ, Asama đang lo liệu công việc ở trạm gác và những người khác đang mang nguyên liệu cùng các đồ dùng khác tới.

...Vậy họ sẽ ở lối vào tầng một của tòa nhà phía trước sao?

Cô mở một khung ký hiệu trong khi quay về phía lối đi dẫn sang tòa nhà trường học phía trước.

"Hửm? Là Koumon-chan."

"Hả?"

Nghe thấy tiếng gọi, cô nhìn về phía trước và thấy Hiệu trưởng kiêm Hội trưởng Hội học sinh Torii cùng với Tadayo.

Vì họ giữ chức vụ cao hơn cô, Mitotsudaira cúi chào. Tadayo đáp lại bằng cách đập vào sau đầu Torii.

"Cậu làm cái gì thế hả?"

"Hả!? T-tớ có làm gì đâu! Cô ấy đang tỏ ra có đức hạnh mà! Hiệu trưởng là một chức vụ quan trọng chứ bộ!"

"Đó không phải là đức hạnh, đồ ngốc. Cô ấy chỉ đang lịch sự thôi... Với lại cô ấy tạm thời là người đứng thứ nhất trong danh sách kế vị Viễn Đông và Hạng 1 của Liên minh Hiệp sĩ, nên cô ấy quan trọng hơn cậu."

"Thế thì." Torii nhìn Tadayo. "Sao cậu không cúi chào cô ấy?"

"Tớ là Phó Hội trưởng, nên tớ quan trọng hơn."

"Cậu thật thiếu đức hạnh, Tadayo."

Tadayo lại đập vào sau đầu Torii.

Mitotsudaira thậm chí chẳng thèm thắc mắc vì chuyện đó quá đỗi bình thường với họ.

Và Tadayo nhìn về phía cô.

"Hạng 1... Ồ, và đây không phải việc của Ban chấp hành Hiệu trưởng đâu nhé. Tớ chỉ đang thông báo về sự kiện của trường thôi." Cô mở một khung ký hiệu. " 'Musashi' vừa tung ra một loạt thông tin về Lễ hội Nhã nhạc. Chúng ta có thứ tự biểu diễn rồi đấy, cậu có thể kiểm tra."

Cô xoay khung ký hiệu để Mitotsudaira có thể nhìn thấy và gõ nhẹ vào mặt sau.

Nó phóng to danh sách của khoảng hơn chục ban nhạc.

Mitotsudaira quét mắt từ trên xuống dưới.

...Ồ, Margot và Naruze ở gần cuối.

Và ban nhạc của Torii là áp chót.

"Tớ có cảm giác ban nhạc của Hiệu trưởng sẽ có vị trí tốt mà..."

"Ừ, judge. Nhưng mà, Hạng 1, nhìn cái bên dưới đó đi."

Cô nhìn và thấy cái tên "Kimitoasamade" được viết ở dưới cùng.

...Ồ, là bọn mình. Bọn mình ở đây.

Cô cảm thấy nhẹ nhõm khi thấy họ đã được chấp nhận và có vị trí trong danh sách.

Và rồi...

"Hả?"

Cô nhìn lại lần nữa, nhưng đó chắc chắn là vị trí dưới cùng.

Cô nhìn lần thứ ba rồi hỏi với một nụ cười.

"Danh sách này bắt đầu từ dưới lên à?"

"Không, từ trên xuống."

Sau khi nhận được lời phủ nhận bình thản đó, Mitotsudaira cảm thấy mồ hôi lạnh túa ra khắp người.

"Ư-ưm..."

...Nghĩa là bọn mình biểu diễn cuối cùng sao?

Cô thử hỏi.

"Tại sao?"

"Nếu tớ phải đoán lý do, thì là vì ban nhạc của Asama-chi sẽ thanh tẩy các hiện tượng bí ẩn."

Naito ngồi trên mép của rào chắn gió lớn hình tháp tàu của Okutama.

Naruze đang kiểm tra thứ tự biểu diễn trên một Magie Figur bên cạnh Naito.

"Ừ, chúng ta có một vị trí khá ổn. Không bị lãng quên nhưng cũng không bị coi là quá quan trọng. Thế là vừa đẹp. Và chẳng có màn biểu diễn nào gần chúng ta giống phong cách của chúng ta cả."

"Ừ. Vậy là ban nhạc của Hiệu trưởng coi như diễn chính, còn Asama-chi sẽ tiếp nối sau đó để thanh tẩy hiện tượng bí ẩn."

"Kimi chắc sẽ phấn khích lắm khi thấy thế, nhưng tớ cá là Mitotsudaira sẽ thấy hoang mang còn Asama thì chẳng hiểu nó có ý nghĩa gì."

"Chắc là vậy," Naito đồng tình khi nhìn ra phía sau.

Vài người đang ngồi trên bức tường rộng phía sau đó.

Họ là người của dịch vụ giao hàng.

...Mọi người đều tụ tập ở đây.

Họ đang thảo luận về sự thay đổi thứ hạng.

Những thay đổi trước đây được xử lý qua truyền tin thần đạo, nhưng lần này thì không thể làm thế được.

Đây là sự thay đổi của Hạng 1.

Những người khác xếp hàng cùng thiết bị bay, tàu bay, chổi và Almirante khoanh tay đứng giữa.

"Được rồi, ừm, nói sao nhỉ? Chuyện này thực ra chưa có hiệu lực cho đến năm sau, nhưng Hạng 1 của chúng ta đã đổi từ Wild Kamelie sang Zwei Fräulein."

Hai cô nàng Technohexen nghe thấy vài tiếng reo hò và cảm nhận được vài người quay về phía mình.

Nhưng hầu hết vẫn đang nhìn vào Wild Kamelie.

Người phụ nữ không nói gì.

Và Almirante tiếp tục nói.

"Wild Kamelie đã được chọn làm đại diện của chúng ta trong năm nay tại buổi lễ, nên cô ấy sẽ giữ công việc đó cho đến Walpurgis tiếp theo."

"Đại diện tạm thời."

Wild Kamelie đưa ra lời đính chính nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát.

"Judge." Almirante gật đầu. "Wild Kamelie đã là đại diện của chúng ta trong một thời gian rất dài. Ừm... khoảng 200 năm thì phải?"

"5 năm, đồ ngu."

Khi Wild Kamelie mỉm cười, Marine nhướng mày và chậm rãi quay lại.

"Cô gọi ai là đồ ngu hả, đồ ngu?"

"Tôi không muốn nghe câu đó từ kẻ bị đánh bại đầu tiên đâu."

"Thứ tự không quan trọng."

Marine từ chối lùi bước, nhưng không ai tranh cãi về điểm đó.

...Dù sao thì họ cũng là cựu Hạng 1 và 2.

Mọi người đều im lặng, nhưng không phải vì họ thận trọng.

Nếu một cuộc chiến nổ ra ở đây, mọi người có thể thưởng thức trận đấu giữa hai người đó mà không cần lo lắng về bảng xếp hạng. Nhưng nếu họ cố kích động hai người phụ nữ đó, Almirante có thể sẽ ngăn lại.

Tuy nhiên, Wild Kamelie đã lùi bước trước.

"Tôi sẽ tạm thời rút khỏi bảng xếp hạng. Một khi tôi từ bỏ quyền lợi với tư cách là người thử nghiệm Edel Brocken, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với Hexen Frau của mình, nhưng tôi cần phải bắt đầu lại dù có chuyện gì xảy ra đi nữa."

"Vậy thì tô-..."

Wild Kamelie cắt lời Marine.

"Vì tôi rút lui, cô vẫn là Hạng 2 tạm thời. Zwei Fräulein là rào cản chặn đường tiến của cô. Phải không?" cô nói thêm, không hướng vào ai cụ thể. "Nghe này, mọi người. Các người đã làm việc với tư cách là Technohexen và người giao hàng trên Musashi, nên các người hẳn biết nhiều về các quốc gia khác... Các người biết P.A. Oda đang bắt đầu hành động và Chiến tranh Ba mươi năm đang bắt đầu leo thang, đúng không? Một khi điều đó xảy ra, việc tôi thua một vài học sinh sẽ mang ý nghĩa rất lớn đối với Musashi." Cô nói với Naito và Naruze phía sau mình. "Vì vậy hãy tiếp tục tiến lên, Zwei Fräulein... Hãy tiến tới nơi mà các cô có thể chứng tỏ sức mạnh của mình và bảo vệ Musashi."

Almirante lên tiếng như để bổ sung cho lời của cô.

"Wild Kamelie. Liệu còn có những đỉnh cao nào lớn hơn nữa không?"

"Có chứ."

Bởi vì...

"Dù các người muốn tiến lên phía trước hay vươn lên cao hơn, các người sẽ luôn tìm thấy nơi để đi. Và điều đó đúng với địa vị xã hội, với kẻ thù, và với lòng kiêu hãnh của chính các người."

"Tôi hiểu rồi," Naruze nghe thấy Almirante nói. "Đó là một bài tập tốt cho đám học sinh đó. Ngoài ra, Zwei Fräulein vẫn chỉ là Hạng 1 tạm thời cho đến đầu năm sau. Những người xếp hạng dưới họ cần tiếp tục đặt mục tiêu cao hơn... Tôi sẽ quan sát tất cả các người nỗ lực."

"Không công bằng, Almirante!"

Mọi người cười và nói vậy, nhưng ông đáp lại.

"Chờ đã." Ông giơ tay ra. "Đừng có ngớ ngẩn thế. Tôi sẽ tham gia một khi Marine thua."

"Trách nhiệm nặng nề quá..." Marine thở dài.

Naruze có một suy nghĩ khi thấy cảnh đó.

...Cảm giác hơi áp lực nhỉ.

Có thể gọi đó là sự đoàn kết hay không khí gia đình, nhưng cô cảm thấy mình cần dành nhiều thời gian hơn với họ trước khi có thể hòa nhập như thế.

Liệu cô có thời gian đó khi tốt nghiệp không?

...Mình không chắc nữa.

Trong khi cô suy nghĩ về điều đó, cô thấy Almirante nhìn mọi người và nói.

"Zwei Fräulein là Hạng 1 tạm thời, nhưng tôi nghi ngờ liệu có ai sẽ thách đấu họ sớm không. Vì vậy hiện tại, có một thứ chúng ta cần chuẩn bị để biến họ thành gương mặt mới của chúng ta."

"Hả? Thứ cần chuẩn bị? Là gì thế, Almirante?"

Chính Wild Kamelie chứ không phải Almirante quay lại trả lời.

"Bài hát quảng cáo cho nghiệp đoàn giao hàng Musashi."

"...À, cái bài thường niên đó."

"Phải," Wild Kamelie nói. "Cái đó. Truyền thống là nó sẽ được sáng tác bởi Hạng 1 tạm thời và bất cứ ai mà họ đã đánh bại."

"Hả? Wild Kamelie... cô biết viết nhạc sao?"

Margot quay lại khi nghe câu hỏi đó.

"Nếu là 'bất cứ ai họ đánh bại', chẳng phải là tất cả những người khác sao?"

"Đúng thế. Và... Hạng 1 tạm thời không có tiếng nói nào trong phần nhạc hay lời bài hát cả."

"Chà, nếu cô có tiếng nói, thì nó sẽ chẳng là gì ngoài việc tự tâng bốc bản thân..."

"Ngoài ra," Wild Kamelie nói. "Hạng 1 tạm thời chính là người hát nó. Vì chuỗi thắng của tôi kéo dài quá lâu, tôi đã phải bắt đầu thay đổi phần nhạc cụ để làm cho nó nghe mới mẻ hơn vào năm thứ ba."

Naruze có linh cảm chẳng lành về việc chuyện này sẽ đi về đâu.

"Khoan đã, tất cả mọi người."

"Sao thế?"

"...Các người sẽ không bắt bọn tôi hát mấy bài tục tĩu đâu nhỉ?"

"Bọn tôi sẽ không phát thứ như thế cho quảng cáo đâu, đồ ngốc."

"Nhưng mà," Wild Kamelie nói trong khi nheo mắt lại. "Malga Naruze, nghe nhạc của cô, cô chưa bao giờ dùng từ 'yêu' trong lời bài hát của mình, phải không? Tại sao lại thế nhỉ?"

...Kh!

Cô muốn nói rằng cô không thể dùng một từ xấu hổ như thế trước mặt mọi người, nhưng cô nuốt lời than phiền xuống. Không may thay, sự im lặng của cô là tất cả câu trả lời mà mọi người cần. Margot có vẻ mặt kiểu "ôi trời" trên khuôn mặt.

Rồi Almirante mở một khung ký hiệu.

"Nghe này. Trong khi nghe bài hát mở đầu của 'Chiến binh Tăng lữ Bọc thép: Bhikkhus', một chương trình lịch sử mà cháu tôi xem, tôi đã viết vài lời bài hát để làm điểm khởi đầu. Tôi muốn thêm một đoạn điệp khúc lặp đi lặp lại cụm từ 'Ôi, Zwei Fräulein', nhưng tôi không nhét nó vào được."

"Chà, ơn trời vì điều đó!!"

Naruze phản xạ trả lời ngay và những người khác quay về phía cô.

"Vậy là cô không thích thế à!?"

"Thế thì làm thôi!"

"Phải, làm thôi! Chúng ta phải làm thôi...!"

"Hãy biến lời bài hát này thành thứ mà chúng ta sẽ quá xấu hổ để tự mình hát!"

...Mấy người này...

Margot vỗ vai cô.

"Thế này là ổn rồi. Nghĩa là họ đang ăn mừng chiến thắng của chúng ta đấy."

Trước khi Naruze kịp hỏi "cậu chắc chứ?", Margot tiếp tục.

"Tớ nghĩ thế."

Tớ cũng vậy, Naruze nghĩ từ tận đáy lòng.

Asama đang ở trong lớp học của họ.

Đã quá trưa. Quán trà lễ hội trường học của họ đã mở cửa kinh doanh và hiện đang là giờ của vu nữ.

...Việc thay đổi trang phục tùy theo khung giờ thực sự đã được tính toán kỹ lưỡng.

Vào ngày đầu tiên, thứ tự trang phục hình như là nguyên bản -> vu nữ -> samurai -> Technohexen -> hiệp sĩ. Đã có những ý tưởng khác như đao phủ, người giữ mộ, hay thần chiến tranh, nhưng những thể loại đó có chút hơi quá đà.

Trong giờ vu nữ, các cô gái phục vụ bàn và các chàng trai làm việc trong bếp.

Với Ohiroshiki ở đó, cô đã nghĩ thực đơn sẽ mở rộng khi các cô gái phục vụ bàn, nhưng...

"Tớ đoán họ không thể giao hết việc nấu nướng cho Ohiroshiki được."

Cô có thể nghe thấy tiếng các chàng trai vọng ra từ sau tấm vách ngăn.

"Được rồi, Noriki-kun, chỉnh lửa nhỏ thôi! ...Không, không phải thế! Khi tôi nói lửa nhỏ, ý tôi là ngọn lửa thì thầm thôi! Đúng, xét về bé gái thì hãy nghĩ đến một bé 3 tuổi! Thế nào? Cậu hiểu rồi chứ? ...Hassan-kun! Đó phải là bánh táo! Đừng có biến nó thành cà ri!"

Họ sẽ ổn chứ?

Nhưng kỳ lạ thay, khách hàng chủ yếu là con gái. Có một số học sinh khóa trên ở đó, nhưng...

"Tớ cứ tưởng sẽ có một đám con trai khóa trên ở đây khi các cô gái phục vụ bàn chứ."

"Vâng, mọi người hay có định kiến về học sinh khóa trên. Rất nhiều cô gái thấy họ trưởng thành hơn."

Asama đã thấy điều đó trên mạng lưới thần đạo và trong manga. Nhưng...

"Lớp chúng ta không có nhiều chuyện đó nhỉ?"

Họ không quan tâm lắm đến năm học.

Dù sao thì, họ cũng thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ chính thức hoặc làm công việc thực tế. Trong trường hợp đó, việc ai đó là khóa trên hay không chẳng quan trọng. Bạn sẽ mắng họ nếu họ cản trở công việc và bạn sẽ ra chỉ thị để "tận dụng" họ.

Lớp của họ có rất nhiều người với kế hoạch rõ ràng cho tương lai. Đó có lẽ là lý do.

Cô muốn nghĩ rằng điều đó có nghĩa là tất cả họ đều có thái độ chuyên nghiệp, nhưng...

...Điều đó có thực sự đúng không?

Gần đây Asama đã có một suy nghĩ về vấn đề đó. Cô tự hỏi liệu có một loại cộng hưởng nào đó đang hoạt động giữa tất cả bọn họ hay không.

Trong trường hợp của cô, mọi người biết nhiều hơn cô về âm nhạc và công việc rất nhiều, cô thấy điều đó thật đáng kinh ngạc, nên cô cố gắng bắt kịp họ.

Không phải là cô sợ thua kém. Cô chỉ đơn giản là muốn tự mình làm được. Điều đó có lẽ là do ý niệm về sự thanh tẩy của Thần đạo nằm ở nền tảng suy nghĩ của cô.

Mọi người khác có lẽ cũng có những điều như vậy.

...Vậy nếu tất cả chúng ta đều thấy người khác tuyệt vời và cố gắng bắt kịp nhau...

Cô đoán họ đang trong quá trình thực hiện điều đó.

Cũng có một số học sinh năm ba như vậy, nhưng khi họ gặp lớp Asama ở một nơi như thế này, họ sẽ tiếp cận bằng các mối quan hệ công việc.

Nên khi Naomasa phục vụ một học sinh năm ba mà cô quen từ bộ phận động cơ...

"Trưởng nhóm! Chẳng phải cô nên để mắt đến động cơ sao!?"

"Cậu không có gì để nói về cách ăn mặc của tôi à?" Naomasa hỏi.

"Có! Nó không có nhiều túi để đựng đồ!"

Vậy nên theo Mitotsudaira...

"Đây ít giống quán trà mà giống nơi để các mối quan hệ khác nhau đến thăm và tư vấn cho chúng ta hơn."

"Nhưng hai chúng ta nãy giờ có phục vụ bàn nào đâu."

"Cậu có thực sự nghĩ ai đó sẽ gọi Đại diện Đền Asama hay người kế vị tạm thời thứ nhất ra phục vụ không?"

Asama nghĩ đến Kimi và cậu ta, nhưng họ đang phục vụ bàn vào lúc này.

"Đây và giờ Technohexen là những trang phục duy nhất giới hạn chỉ có con gái. Nhưng," Mitotsudaira nói khi nhìn ra cửa ra vào. "Tớ nghĩ đó là một trong những lý do khiến đám con trai khóa trên chỉ dám nhìn từ xa."

Một vu nữ đang phục vụ đồ uống cho một bàn ngay lối vào.

Ngay cả với bộ dằn đuôi gắn vào, cô vu nữ vẫn di chuyển thuần thục để không va vào bất cứ thứ gì.

"Toori-kun, cậu giả gái ngày càng lên tay đấy..."

"Tomo! Cậu thực sự không nên khuyến khích cậu ta!"

"Nhưng đó là sự thật mà."

Đáng sợ thay, tất cả các nam sinh năm 3 bước vào trong giờ vu nữ đều bị lừa.

Các quán cà phê vu nữ khá phổ biến trên Musashi, nhưng lớp của họ có rất nhiều người nổi tiếng như Asama, và những người đầu tiên phục vụ bàn lại là Kimi và cậu ta, những người đã quen với loại chuyện này với tư cách là nghệ sĩ giải trí.

...Làm tốt thật đấy...

Vì nhiều người ở đây biết lớp này, họ dường như đã nghĩ kẻ giả gái kia là "gương mặt mới đến giúp". Khi nhận ra mình bị lừa một cách ngoạn mục, họ biến thành những thực thể chỉ biết cầm tách trà nghiêng và khuấy mãi bằng thìa.

"Liệu có ai sẵn lòng đến nếu biết trước chuyện đó không?"

"Hầu hết các cô gái có vẻ không bận tâm. Nhưng nếu cậu nói về con trai... ừm, có cậu bạn từ câu lạc bộ nghiên cứu manga của Naruze đấy. Cậu ta định phác họa tư liệu, nhưng run đến mức không vẽ nổi."

Asama ghi nhớ việc phải kiểm tra với ban tổ chức sự kiện để đảm bảo không có gì sử dụng họ làm mẫu được phát hành.

Rồi một tiếng kêu vang lên từ bàn các cô gái mà cậu ta đang phục vụ.

Cậu ta đã tháo tóc giả ra để lộ danh tính.

Thật buồn cười khi cô gái đã từng ghé qua nói, "Thấy chưa, tớ đã bảo mà!"

"Cũng chẳng ngạc nhiên lắm khi cậu thấy cảnh này mỗi ngày ở lớp bọn tớ..."

"Ái chà chà," Kimi nói khi bước tới. Chị ấy hẳn đang bói tình duyên ở bàn khác vì có một lá bùa cầu duyên kẹp trong khe ngực. "Cưng đang khoe khoang rằng mình hiểu rõ thằng em ngốc nhà chị hơn họ sao?"

Asama suy nghĩ về điều đó.

Lời buộc tội của Kimi là chính xác. Đúng là Asama biết cậu ta rõ hơn những cô gái khác. Nhờ vào khế ước, các phép thuật và sự bảo hộ thần thánh, cô biết rất nhiều về cách cậu ta sống cuộc đời mình.

Nhưng đồng thời...

"Nếu có gì, thì tớ đang bảo là họ may mắn khi cậu ấy không tệ hơn thế đấy chứ."

Cách sống của họ quá khác biệt.

Nhưng Kimi nheo mắt cười và nói thêm.

"Nhưng cưng cảm thấy thế nào về kiểu người đó?"

"Chà..."

Cô đã suy nghĩ về điều này vào sáng sớm hôm nọ.

"Tớ sẽ gọi cậu ấy là kẻ hết thuốc chữa."

Mitotsudaira lắng nghe phản ứng của Kimi với Asama.

Kimi khẽ thở dài và vỗ vai Asama. Nhưng...

"Cưng có một 'cái nắp' lạ thật đấy."

"Hả?"

Biểu cảm bối rối đó xuất hiện trên cả Asama và Mitotsudaira.

...Cái nắp?

Nghĩa là sao? Nhưng trong khi Asama nghiêng đầu khó hiểu, Kimi đã rời đi để phục vụ bàn khác.

Mitotsudaira nhìn chị ấy rời đi và suy nghĩ về những gì Asama và Kimi đã nói.

Một kẻ hết thuốc chữa.

Đó là cách mô tả hiển nhiên về vua của cô. Hãy nhìn cách cậu ta hành động hàng ngày và ai cũng sẽ nói như vậy.

Vậy thì nó đóng vai trò như một "cái nắp" thế nào? Mitotsudaira suy ngẫm.

"—————"

Và một điều gì đó chợt lóe lên trong cô.

...Tomo biết vua của mình rõ hơn người thường...

Trong trường hợp đó...

...A.

Có gì đó kỳ lạ.

Có gì đó mâu thuẫn và lạc lõng.

Nếu cậu ta hết thuốc chữa, thì cậu ta là một phiền toái và nên bị bỏ mặc.

Nhưng cô ấy biết rõ cậu ta, và cậu ta chắc chắn là một phiền toái, nhưng cô ấy chỉ đơn giản gọi cậu ta là "hết thuốc chữa".

"Tomo."

Mitotsudaira cảm thấy như mình đã nhận ra điều gì đó quan trọng.

Đó là điều cô sẽ gặp khó khăn khi diễn đạt thành lời, nhưng nếu cô làm được, nó sẽ trở thành một sự thật mạnh mẽ.

Nhưng...

"Hửm? Gì thế, Mito?"

Khi Asama trả lời một cách bình thản như vậy, Mitotsudaira đau đớn nhận ra ý của Kimi.

Asama không nhận thấy bất cứ điều gì bất thường trong những gì mình nói.

Vậy nên "cái nắp" của cô ấy là thứ đậy lại mọi thứ, bao gồm cả việc nhận ra sự bất thường đó.

Lẽ ra phải có vô vàn cảm xúc và suy nghĩ ở đó, nhưng cô ấy đã đậy nắp lên tất cả bằng cách tóm gọn lại trong từ "hết thuốc chữa" theo cách chỉ có ý nghĩa với riêng cô ấy.

Cô ấy có lẽ là người duy nhất nghĩ rằng "hết thuốc chữa" là một mô tả phù hợp.

Vì vậy nếu Mitotsudaira dẫn dắt cô ấy nhận ra sự thật, cô ấy có thể sẽ mở "cái nắp" đó ra.

Nhưng làm như vậy...

...Mình sẽ can thiệp vào cảm xúc và suy nghĩ của Tomo.

Đó là lý do tại sao Kimi đã để yên chuyện đó.

Mitotsudaira không biết Kimi nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra ở đây. Nhưng...

"V-vâng..."

Mitotsudaira thề với lòng mình sẽ không chà đạp và quấy rầy cảm xúc của bạn mình như thể cô biết mình đang làm gì.

Vì vậy...

"...Đúng vậy."

Cô quyết định nghĩ giống như Asama.

Nên cô nói với bạn mình cùng một nụ cười.

"Cậu ấy đúng là một kẻ hết thuốc chữa."

"Cậu ấy thực sự là vậy..."

Mitotsudaira cười khổ khi Asama đặt tay lên má cô.

Mắt Asama hướng về phía lưng của Kimi và cậu ta. Và...

"Chà, hết thuốc chữa có thể là một mô tả đúng cho tất cả chúng ta."

Mitotsudaira gật đầu trước điều đó và con Cerberus sủa trên đầu cô.

Những cô gái ở đây với tư cách khách hàng quay lại và hét lên khi nhìn thấy con Cerberus, nhưng Mitotsudaira không có ý định đi qua đó để cho họ xem hay chạm vào sinh vật này.

Dù sao thì, cô ấy cũng là một phần của Mitotsudaira. Ngoài ra...

...Cô bé cuối cùng cũng có thể rời đi.

Rất có thể là vậy, Mitotsudaira bắt đầu nghĩ. Điều đó sẽ xảy ra trong quá trình thanh tẩy hiện tượng bí ẩn của lễ hội.

Con Cerberus không đời nào biết được điều đó, nhưng cô muốn nuông chiều sinh vật này khi còn có thể. Suy nghĩ đó khiến cô cười khổ trong lòng.

Cô cũng thích viện cớ.

Cô đảm bảo thêm vào cái cớ "vì Cerberus sắp đi xa".

Nhưng không phải vậy.

Đó không phải lý do cô nuông chiều Cerberus.

Cô muốn sinh vật này được vui vẻ để cô cảm thấy thỏa mãn bất cứ khi nào thời điểm ấy đến.

...Phải.

Nghe giống như điều vua của mình sẽ nói, Mitotsudaira nghĩ.

Chín năm đã trôi qua kể từ thất bại trong quá khứ đó của cậu. Sự hối hận vẫn gặm nhấm cậu, nhưng cô biết cậu sẽ không để nó ngăn cản mình. Cô cũng hy vọng điều đó sẽ cho phép cậu giữ lời hứa với cô, nhưng...

"Khooông, không, không. Ngực tớ hoạt động thế nào là bí mật... Tớ không đời nào tiết lộ bí kỹ của Đền Asama như thế đâu!"

Cậu ta có vẻ đang bị cuốn theo khi trò chuyện với khách hàng. Nhưng khi Mitotsudaira nhìn cậu ta...

...Ồ, mình cũng đang nghĩ họ may mắn khi cậu ấy không tệ hơn thế.

Cô cũng đã nghĩ về cậu ta như một kẻ hết thuốc chữa.

...Đó là một "cái nắp", phải không?

Có thể cuối cùng cô sẽ ý thức rõ hơn về điều đó, nhưng lúc này, cô nhìn Asama bước tới để chỉnh đốn cậu ta và Kimi bước tới để trêu chọc cô ấy. Và...

"Thật tình, mọi người đang làm cái gì thế hả?"

Mitotsudaira cũng tham gia vào. Những lúc như thế này luôn rất vui vẻ.

Và trong khi cô di chuyển để tham gia cùng những người khác...

"...A."

Suzu quay về phía cửa sổ khi đang ngồi ở quầy thu ngân.

Và khi những người khác cũng nhìn về hướng đó...

"Hì hì. Bầu trời đang mở ra kìa."

Rào chắn tàng hình màu trắng mở ra từ phía mũi tàu, giống như một cơn gió thổi qua. Chuyển động và cường độ tương tự như một chiếc lều bị giật tung trong một hơi thở.

"Đó chính là sự bắt đầu chính thức."

Tiếng chuông ban ngày vang lên và bầu trời mở ra để lộ màu xanh biếc.

Mitotsudaira nhìn thấy một hình bóng ở đó.

Một con tàu bay lớn duy nhất lơ lửng trên bầu trời bên mạn phải Musashi.

Đó là Tàu Hát kịch Fushimi Castle.

"Shinagawa" đứng tại quảng trường hàng hóa của Shinagawa khi cô quan sát Tàu Hát kịch Fushimi Castle tiếp cận từ mạn phải.

Fushimi Castle được tạo ra bằng cách sửa đổi Tanigawa Castle và nó dài 300 mét. Việc tiếp cận của nó diễn ra suôn sẻ, nhưng bề mặt trên thường được sử dụng như tàu vận tải và nó được kéo đi như một nhà kho nổi.

Vì vậy đối với việc tiếp cận của nó...

"Việc này không khác gì một tàu vận tải. ...Thực tế, chúng ta đã xử lý nó như một tàu vận tải khá thường xuyên, nên cứ làm tương tự bây giờ. Hết."

Theo dữ liệu quản lý cảng trên khung ký hiệu của cô, các công nhân đã cố định dây thừng được ném xuống từ Fushimi Castle. Shinagawa sẽ gắn đai kéo vào tàu, nhưng một tự động nhân khác đang quản lý việc đó.

Cô sớm nhận được khung ký hiệu ủy quyền cho biết kết nối đã hoàn tất.

Từ đó, Fushimi Castle chỉ cần di chuyển xuống thấp hơn Shinagawa. Các đường ống dẫn được kết nối cùng với đai kéo sẽ tận dụng chênh lệch độ cao để vận chuyển những thứ như nhiên liệu và nước sang tàu.

Cũng có một số vật tư khác cần gửi qua:

"Đó có phải là các thiết bị lưu trữ lớn không? Hết."

Một tàu vận tải lớp Kraken màu đỏ trắng với biểu tượng Đền Asama bên sườn di chuyển phía trên Fushimi Castle.

Tàu vận tải của Đền Asama có gắn một pallet vận chuyển ở phía dưới.

Pallet hình hộp được chế tạo để dỡ hàng từ phía trước hoặc phía sau và nó chứa ba thiết bị lưu trữ.

Chúng được dùng để hấp thụ sự ngưng trệ địa mạch.

Chúng lớn gấp gần năm lần so với những thiết bị được lắp đặt trên tàu hát kịch trước đây. Tám thiết bị sẽ được đặt bên dưới boong tàu hát kịch để gọi các hiện tượng bí ẩn bao quanh Musashi.

"Công việc bốc dỡ sẽ bắt đầu ngay bây giờ. Sẽ mất tám giờ để hoàn thành. Một khi việc kiểm tra và tinh chỉnh hoàn tất, sẽ đến lúc huấn luyện triệu hồi và thanh tẩy hiện tượng bí ẩn. Hết."

Cô gửi những lời đó đến mọi tự động nhân trên tàu. Cô đã kiểm tra lịch trình hàng ngàn lần, nhưng thực sự bắt tay vào hành động lại có cảm giác khác biệt.

"Tôi phải xin lỗi, 'Shinagawa'," 'Okutama' nói. "Sakai-sama đã yêu cầu tôi kiểm tra nội dung của một bộ đĩa đen đóng hộp, nên tôi sẽ không đến kịp giờ kiểm tra. Hết."

"Một bộ hộp về cái gì? Hết."

"Judge. Đó là một vở Đại Nhã kịch về Truyện kể Heike có tựa đề 'Tiếng chuông của Từ tượng thanh'[1]. Mọi người cứ hét lên, 'Tiếng chuông đâu!? Tiếng chuông đâu!? Gonnnnng! Gonnnnnnnnng!', và tên kẻ thù nào cũng kết thúc bằng 'Mori', nên rất khó theo dõi. Hết."

"Tôi xác định đó là lãng phí thời gian của cô. Bỏ qua việc xem nó đi, tra cứu tóm tắt trên mạng lưới thần đạo, và dùng cái đó để báo cáo cho Sakai-sama. Hết."

"Tôi hiểu rồi. Tôi không nghĩ đến chuyện đó. Hết."

"Judge. Phải. Mặc dù gần đây, họ thường đặt những dòng tiết lộ nội dung kiểu như 'một kiệt tác của thể loại ai cũng chết' ngay dưới tiêu đề và sau đó mở đầu phần tóm tắt thực sự bằng câu 'phần sau đây có chứa nội dung tiết lộ'."

Một khung ký hiệu khác xuất hiện, nên "Shinagawa" kiểm tra nó.

Nó hiển thị "Musashi" đang nhìn cô với vẻ mặt vô cảm.

Không nói một lời, "Shinagawa" quay lại khung ký hiệu đầu tiên.

" 'Okutama'... Hãy chắc chắn là cô xem nó thật đấy. Đó là chỉ thị của Sakai-sama. Hết."

"Hả!? Sao cô đổi ý đột ngột thế!? Hết."

Thay vì trả lời câu hỏi, "Shinagawa" đóng khung ký hiệu từ "Okutama".

Sau đó cô đối mặt với cái từ "Musashi".

"Cô cần gì sao? Hết."

"Judge. Fushimi Castle đã chốt danh sách người tham gia Lễ hội Nhã nhạc. Danh sách các ban nhạc tham gia không mới, nhưng có khoảng 2000 người trong khối tham gia tiêu chuẩn. Hết."

"Tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với các hiện tượng bí ẩn, nhưng có nguy cơ một con Ẩn Long hay thứ gì đó tương tự sẽ lại xuất hiện. Vậy mà rất nhiều người đã chọn giải trí thay vì sự an toàn. Nhân loại đưa ra những quyết định thật khó hiểu. Hết."

"Đó chính xác là lý do tại sao chúng ta phải hỗ trợ họ," "Musashi" nói. "Nhìn chung, Ban chấp hành Hiệu trưởng và các học sinh được huấn luyện chiến đấu sẽ di chuyển ra phía trước cùng với đơn vị gia thần... Hậu quân sẽ được thành lập từ một đơn vị Technohexen và một đơn vị vu nữ. Buổi huấn luyện của họ sẽ được tổ chức trên Fushimi Castle chiều nay. Việc trích xuất hiện tượng bí ẩn bằng cách triệu hồi thần là một nghi thức, vì vậy vai trò của đơn vị phòng thủ là phản ứng với bất kỳ hiện tượng bí ẩn nào được tạo ra như một tác dụng phụ của quá trình trích xuất. Hết."

----------------

[1] Chơi chữ: Bản gốc là "Gion Shouja no Kane no Koe" (Tiếng chuông của tinh xá Gion/Kỳ Viên), ở đây bị đổi thành "Gion" (Từ tượng thanh). Câu thoại nhại lại đoạn mở đầu nổi tiếng của Truyện kể Heike.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!