Ngoại truyện: Kimitoasamade 4-B

Chương 10: Thiếu nữ không phòng bị tại nơi da thịt kề cận

Chương 10: Thiếu nữ không phòng bị tại nơi da thịt kề cận

Thiếu nữ không phòng bị tại nơi da thịt kề cận

Sao hôm nay mình

Vấp ngã lắm thế nhỉ!?

Phân chia điểm số (Dưới chân cậu)

Naruze đang làm việc với lò hơi tại bồn tắm nữ của Dangerous Waters.

Dưới đáy bồn tắm đã được tháo hết nước, cô đang kiểm tra bộ phận gia nhiệt lộ ra sau khi gỡ bỏ khung gỗ.

...Tuy nhiên, đụng vào nồi hơi thì phiền phức lắm, nên mình sẽ không làm đâu.

Máy móc là chuyên môn của Naomasa, và hiện tại cô ấy đang ở trong phòng nồi hơi phía sau.

Cô gái hút thuốc: "Nó sử dụng phương pháp khử trùng nhiệt tiêu chuẩn bằng cách đun sôi nước nhờ các chú thuật và lò hơi đốt trong của Musashi. Suzu’s Bath tập trung nhiều hơn vào chú thuật, nhưng có lẽ là do chỗ của Asama nằm ở Okutama."

Asama: "Đúng vậy. Okutama có học viện và rất nhiều khu nhà ở cho học sinh, nên công suất của lò hơi đốt trong được chuyển đến đó hết rồi. Điều đó khiến năng lượng lò hơi không đủ cung cấp cho nước của nhà tắm công cộng, như thế có thể gây nguy hiểm, nên các nhà tắm ở Okutama chủ yếu dùng chú thuật."

Bell: "Liệu có... ổn không?"

"Có chứ, tớ có thể nhìn thấy tỷ lệ dẫn truyền chú thuật từ trên này, nên sẽ ổn thôi."

Naruze nói trực tiếp với Suzu, người đang cọ rửa sàn bồn tắm gần đó.

Cô gái mặc đồ bơi nhà tắm cùng một chiếc yukata, đang quỳ gối để làm việc. Cô chạm ngón tay xuống gạch trước khi dùng bàn chải, có lẽ là đang cảm nhận vết bẩn ở đó.

Cái sàn này khá khó nhằn.

Sàn nhà là sự khác biệt lớn giữa Dangerous Waters và Suzu’s Bath.

Ở Dangerous Waters, sàn được lát gạch men.

Còn ở Suzu’s Bath, sàn sử dụng gạch khối gỗ.

Dangerous Waters thoát nước tốt và mang lại cảm giác sang trọng hơn. Một phần là do những nhân vật quan trọng sống ở Musashino thay vì chỉ là học sinh, nhưng...

...Chuyện này liên quan nhiều hơn đến gu thẩm mỹ của người chủ trước... hay đúng hơn là quan điểm của họ về một bồn tắm nên như thế nào.

Dangerous Waters ban đầu thuộc sở hữu của một đại diện thuộc Hiệp hội Nhà tắm Musashino, nhưng bố mẹ Suzu đã tiếp quản sau khi người đó nghỉ hưu.

Suzu’s Bath được mua lại bằng thu nhập từ đó và số tiền tiết kiệm có sẵn của họ. Nó đã từng phá sản trước đây, nhưng họ đã tu sửa và mở cửa lại.

Sự khác biệt đó có nghĩa là Suzu’s Bath có kết cấu xây dựng rẻ hơn.

Nhưng vì đã được tu sửa, Suzu’s Bath lại có trang thiết bị mới hơn.

Sàn nhà là một ví dụ điển hình.

Gạch men của Dangerous Waters rất sang trọng, nhưng các mảnh gạch khối chỉ bằng một nửa kích thước chiếu tatami và rất khó tháo dỡ. Dù sao thì chúng cũng nặng.

Và nước chảy nghĩa là chất bẩn sẽ tích tụ trong các khe hở giữa các viên gạch.

Nhưng vì các khối gạch lớn khó tháo dỡ, bạn phải tập trung vào các khe hở và rửa trôi chất bẩn bằng chất tẩy rửa. Bạn phải làm vậy cho tất cả các khe, rồi xả nước khi chất tẩy đã đánh bay vết bẩn.

Tại Suzu’s Bath, các khối sàn gỗ thuôn dài có thể được dựng dựa vào tường, cho phép bạn làm sạch toàn bộ cấu trúc. Và nếu việc đó quá tốn công, bạn có thể để chúng nổi trong bồn qua đêm trong khi đám sinh vật tảo trắng xử lý chúng.

Có thể bỏ công sức ra để giữ cho nhà tắm sạch sẽ theo cách này là một cách thể hiện quyền lực của một đại diện Hiệp hội Nhà tắm. Và vì bố mẹ Suzu được trao lại nhà tắm sau đó, người đại diện kia hẳn phải công nhận kỹ năng của họ.

Và quả nhiên, họ đã mua được Suzu’s Bath chỉ vài năm sau đó.

...Thật đáng kinh ngạc.

"C-có chuyện gì thế... Ga-chan?"

"Hả? ...À, tớ chỉ đang nhận thấy cậu có thể tìm thấy bao nhiêu điều tuyệt vời xung quanh mình thôi."

Bản thân Suzu cũng khá tuyệt vời.

Cách cô ấy đang cọ sàn trông không hẳn là bò, nhưng nó tương tự như động tác chống đẩy.

Cô ấy dần dần di chuyển về phía trước khi cọ rửa. Nếu cô ấy làm việc này hàng ngày từ thời tiểu học...

...Mình hiểu sao cậu ấy lại mảnh mai và có vóc dáng chuẩn đến thế.

Naruze cũng nhận ra một điều khác về Suzu.

"Sự cân bằng của cậu ấy."

"...Hả?"

Suzu quay lại như muốn hỏi ý cô là gì, nhưng ngay lúc đó...

"Ồ, Suzu-san. Để tớ làm chỗ đó cho!"

Adele bước tới trong bộ yukata và xếp hàng bên cạnh Suzu.

Cô quỳ xuống và cố gắng cọ rửa góc sàn.

"Hả?"

Như một món đồ chơi dây cót, cô nàng lăn sang một bên đầy năng động.

"Ui, ui, ui, ui!!"

Naruze nhìn Adele ngồi dậy và nhanh chóng chỉnh lại vạt dưới yukata. Sau đó, cô nàng đứng thẳng người trên sàn đầy bọt.

"Chỗ này trơn quá!"

"Tất nhiên rồi. Sao lại không trơn cho được?"

Suy nghĩ của Naruze lại hướng về "sự cân bằng" một lần nữa.

Suzu’s Bath, nơi mở cửa lâu hơn và chủ yếu được học sinh sử dụng, dùng sàn gỗ dễ lau chùi và không trơn lắm. Nhưng Dangerous Waters dùng sàn gạch men, thứ trở nên khá trơn trượt khi có chất tẩy rửa.

Thậm chí chỉ có nước thôi cũng đủ làm bạn trượt ngã ở đây.

Thật đáng kinh ngạc khi Suzu vẫn khép chặt hai đầu gối trên sàn nhà đó.

Đó là sự kết hợp giữa các giác quan nhạy bén và sự cân bằng được hỗ trợ bởi chúng. Nếu cô ấy duy trì tư thế, sẽ có ít nhiễu loạn trong các giác quan và cô ấy hiếm khi phán đoán sai. Điều đó có nghĩa là...

...Sự cộng hưởng đó tăng cường giác quan của cậu ấy lên bao nhiêu nhỉ?

Naruze không thực sự hiểu, nhưng cô có cảm giác khả năng đó sẽ có ích vào một ngày nào đó. Nhưng cùng lúc đó...

"Chỗ này trơn tuồn tuột tuyệt vời thật! ...Xoay hai vòng luôn!!"

"Thôi trượt băng và cọ sàn đi, Kimi!"

Nhóm của Asama có vẻ đang rất vui vẻ khi dọn dẹp phần giữa sàn.

Sau khi thực hiện một cú xoay người gần bức tường, Kimi hất vạt dưới chiếc yukata dài của mình ra và giơ chân phải lên như một cái đuôi. Trong tư thế bọ cạp đó, cô đưa tay qua vai và lấy thứ mà cô đã kẹp được bằng chân phải.

"Hê hê. Asama ngốc nghếch, nhìn cái này đi!"

Bà chị ngốc từ từ trượt đến chỗ Asama và Mitotsudaira rồi cho Asama xem thứ mình vừa giẫm phải.

"Một vỏ chuối!"

"Cậu đang làm bẩn sàn nhà đấy!!"

"Tớ đâu có làm khác được, tớ phải vận hành quán trà cosplay mà không có chút đồ ăn nào. Các cậu bỏ tớ lại một mình khi chạy vội tới tàu hát kịch! Hay là sao? Cậu định cho tớ ăn gì à? Asama, cậu cho tớ ăn ngực cậu nhé!? Hay Mitotsudaira, cậu cho tớ ăn cái, ừm, ờ... đợi chút... tóc của cậu nhé? ...Không, thế không ổn. Từng ấy chất xơ sẽ khiến buổi sáng ngày mai thành một thử thách thực sự mất..."

"Cậu đang nói cái quái gì vậy!?"

"Nào, nào." Kẻ điên rồ kia lấy một cái vỏ chuối khác từ chân còn lại. "Tớ biết hai cậu không thể quay lại, nên tớ đã cuỗm thêm hai quả chuối từ bếp trước khi tới đây. ...Nhìn này, tớ kẹp một quả giữa hai bầu ngực thế này, quấn ngón tay quanh quả kia, và ăn chúng bằng cách cẩn thận dùng môi tạo áp lực... Cậu có biết tớ cảm thấy thế nào khi làm vậy không!?"

"Như một con khỉ."

"Asama ngốc nghếch! Sao suy nghĩ của cậu lúc nào cũng thiếu gợi cảm thế!? Tớ đang ăn chuối mà! Nên tất nhiên tớ cảm thấy như một con khỉ dâm đãng rồi!"

Cô ta đang nói cái quái gì thế?

Nhưng Naruze thấy chuyển động bên cạnh mình.

Đôi cánh vàng đang làm việc bên bồn tắm cạnh cô ra hiệu về phía cô.

Là Margot. Naruze quay sang và thấy một con Magie Figur nhỏ được giấu trong tay cô ấy.

"Asama-chi," nó nói.

"Hả?"

Naruze quay lại và nhanh chóng hiểu ý nghĩa của điều đó.

Asama đang cọ sàn trong khi mắng Kimi. Có lẽ cô ấy cũng làm y hệt khi cọ sàn đền thờ. Cô đang quỳ gối trong một tư thế quen thuộc cho công việc này.

Nhưng sàn gạch này khác với sàn của đền thờ.

Trong khi cọ rửa và di chuyển trên sàn trơn trượt, cô đã dang rộng đầu gối để tránh bị trượt, nên vạt dưới yukata đã bị kéo lên và dồn lại ở thắt lưng.

"Ôi, thật tình."

Asama mắng Kimi và tiếp tục cọ sàn như thế, khiến Adele đỏ mặt khi nhìn về phía cô ấy.

"Asama-san."

"Sao vậy?"

"...Cậu quá sức không phòng bị rồi đấy."

Naruze đành phải đồng ý. Tất nhiên, trong trường hợp của Asama, bản tính hay giúp đỡ quá mức và sự không phòng bị của cô ấy thực sự chỉ bộc lộ khi ở bên những người thân quen thế này.

Bình thường cô ấy có vẻ nghiêm túc hơn nhiều và Naruze từng nghĩ đó là trạng thái tự nhiên của cô ấy, nhưng...

"Liệu có phải cậu tin tưởng bọn tớ nên mới không phòng bị thế này trước mặt bọn tớ không?"

"Hả? Ý-ý cậu là sao...?"

Naruze không có ý định trả lời câu đó, nhưng cô đã nhanh tay phác thảo một bức tranh để tham khảo.

Nhưng Mitotsudaira...

"Tomo... này, yukata của cậu!"

Cô ấy có vẻ đã nhận ra.

Muộn rồi. Tớ phác thảo xong rồi, nên cứ làm gì tùy cậu.

Mitotsudaira nắm lấy phần vạt sau yukata của Asama và nói với cô vu nữ kèm theo tiếng thở dài.

"Cậu thực sự không nên khoe cái đó cho mọi người thấy đâu."

Khi cô ấy kéo xuống, móng vuốt Loup-Garou của cô hẳn đã mắc vào đó vì vạt dưới yukata bất ngờ bị rách toạc.

Cú giật xuống kéo mông Asama đập xuống sàn lạnh.

"Kyaaaaaaaaaah!?"

Một tiếng hét rất lớn vang vọng khắp các bức tường.

"Kyaaaah! Tenzou-kun chạm vào mông tớ!"

Một tiếng hét khá lớn vang vọng khắp các bức tường.

Căn phòng lát sàn gỗ có một nhà bếp phía sau quầy.

"Aoi-kun, tớ rất vui vì cậu dùng nguyên liệu thừa để phục vụ bọn này sau khi dọn dẹp lớp học, nhưng cậu không cần phải thế chỗ đám con gái đâu."

"Có chuyện gì thế, Neshinbara!? Cậu không thích con gái à!?"

Một gã khỏa thân mặc bộ đồ ăn chơi màu vàng kim mỉm cười trong khi bưng hai khay đầy thức ăn.

Hắn nói với Tenzou, người đang gục nửa thân trên xuống bàn.

"Thôi nào, vui lên đi, Tenzou. Mai cậu có buổi huấn luyện mà, đúng không?"

"..."

Tenzou không trả lời. Neshinbara đáp thay cậu từ chỗ ngồi bên cửa sổ. Cậu và Masazumi đang kiểm tra các bức ảnh chụp khách tham quan và cosplay mà họ đã chụp trong ngày. Họ phân loại chúng vào các thư mục khác nhau tùy thuộc vào người nhận.

"Crossunite-kun chắc là hôm nay chưa gặp được em tóc vàng ngực khủng nào rồi."

"...Các cậu thực sự thích mấy thứ đó nhỉ?"

"Cậu không thích à, Seijun?" tên ngốc hỏi.

"Không."

Masazumi nghe chẳng có chút hứng thú nào, nhưng hắn vẫn tiến lại gần cô.

"Thế thì cậu có thể dùng cái này."

"Cái gì đây?"

"...Cậu chưa ăn pizza bao giờ à?"

"Cái này có kem bên trên."

"Thỉnh thoảng pizza có thế mà."

"Vậy à?"

Masazumi tháo một chiếc găng tay ra và cầm lấy một miếng có mứt đỏ bên trên.

Cô cắn một miếng ngay đầu.

"...Chà, ngọt thật!"

Masazumi thấy tên ngốc mỉm cười về phía mình sau khi bắt đầu phục vụ những người khác.

"Vì đã hoàn thành tốt công việc," hắn nói.

"Tớ chỉ giúp mang vác vài thứ thôi mà."

Khi cô gián tiếp chấp nhận những gì hắn nói, tên khỏa thân mặc đồ nữ giơ một cái đĩa khác lên.

"Cậu có thích cái loại trái cây này hơn không?"

"Thế này là đủ rồi. ...À, nhưng cậu có món nào giống bữa tối hơn không?"

"Hừm, tớ sẽ nghĩ cách. Tee hee."

Đừng có lắc mông ở đoạn cuối như thế.

Dù sao thì, Neshinbara cầm lấy miếng pizza cậu được đưa. Pizza tráng miệng có đủ thứ ngẫu nhiên chất đống bên trên và mỗi miếng có vẻ đều khác nhau.

Của Neshinbara có rất nhiều sốt caramel.

Của Shirojiro có rất nhiều trái cây. Và...

"Tenzou, mọi người đã tử tế để lại miếng 'tóc vàng ngực khủng' có hai cái bánh pudding sữa trứng bên trên, nên ăn đi nhé."

Mọi người rõ ràng đã tránh miếng đó vì lượng calo, nhưng đây dường như là một cách để tỏ ra tử tế.

Dù sao thì, Tenzou từ từ ngồi dậy và nắm chặt tay trong khi đầu vẫn cúi gằm.

"Toori-dono. Liệu tôi... liệu tôi có bao giờ gặp được người mà tôi có thể gọi là định mệnh không?"

"Phụt!" một giọng nói vang lên qua truyền thần. "Ồ, xin lỗi, Tenzou. Tớ không nên cười. Để tạ lỗi, tớ sẽ vẽ một cuốn doujinshi về cậu và một em tóc vàng ngực khủng. Miễn là nữ thì được rồi nhỉ?"

"Khoan đã, thế nghĩa là sao!? Tôi chấp nhận miễn là con người hoặc dạng người! Và tại sao truyền thần lại đang kết nối vậy!?"

"Asama-kun đã chuẩn bị một kết nối thời gian thực giữa tất cả chúng ta và lớp học để mọi người có thể nắm bắt tình hình ở đây. Đó là một thứ giới hạn thời gian, nhưng hợp đồng chắc là vẫn chưa kết thúc."

Liếc nhìn đồng hồ thì thấy đã gần 5 giờ.

...Asama và những người khác đang dọn dẹp nhà tắm của Mukai rồi thảo luận về Lễ hội Gagaku, đúng không nhỉ?

Giọng Naruze có vẻ hào hứng, nhưng điều đó có lẽ liên quan nhiều đến Lễ hội Gagaku đang đến gần hơn là việc đạt Hạng 1.

...Chắc là vui lắm.

Masazumi chỉ vừa mới bắt đầu suy nghĩ lại về việc trở thành chính trị gia, nhưng một số bạn cùng lớp của cô đã bắt đầu bước đi trên con đường tương lai của họ.

Tất nhiên, cô không còn cảm thấy như họ đang bỏ lại mình phía sau nữa.

Bây giờ cô chỉ tự hỏi liệu mình có thể làm điều tương tự hay không.

Đó là lý do tại sao cô ghen tị.

Nhưng thành công của Naito và Naruze là kết quả của một trận đấu dựa trên nỗ lực và kỹ năng đáng kể. Sẽ thật thiếu tôn trọng nếu ghen tị với họ khi bản thân cô chẳng làm gì cả.

Asama không dựa vào mối quan hệ gia đình. Cô ấy đã vượt qua các kỳ thi xếp hạng một cách công bằng và vẫn duy trì việc luyện tập và cuộc sống hàng ngày.

Và Mukai giúp quản lý công việc kinh doanh của gia đình mỗi ngày.

"——————"

Nhận ra mình còn một chặng đường dài phía trước có thể là dấu hiệu cho thấy Masazumi chưa đặt đủ áp lực lên bản thân.

...Mình không thể cứ mong chờ bố giúp đỡ...

Trong phòng nghe nhìn bên dưới Tòa nhà Hội đồng Lâm thời, mọi người đang xem các bản ghi hình của các chương trình mùa xuân mới và trao đổi ý kiến. Tuy nhiên, một người đàn ông đang áp khung ký hiệu truyền thần vào tai.

"Hảảảảảả!? Cô nói cái gì cơ, Ina!? Chúng tôi đều biết cô trở thành hiệu trưởng trường tiểu học vì cô thích trẻ con dưới 13 tuổi! Thế cô không thể tăng lương cho công việc dạy thêm của Masazumi sao!? Cái gì!? Cô không muốn vì con bé 16 tuổi á!? Làm tròn xuống thì cũng thành 12 thôi mà!"

"Nobu-tan! Nobu-tan! Bình tĩnh nào!"

"Im đi, Koni-tan! ...Gì cơ, Ina!? Cô có thể xoay xở nếu con bé dạy tiết đầu tiên vào buổi sáng á!? Và cô sẽ trả bao nhiêu tiền túi của mình!? ...650 yên!?"

Người đàn ông liếc nhìn quanh phòng và thấy 6 trong số 7 người ở đó lắc đầu.

Một trong số họ, một thương nhân mũm mĩm, nhanh chóng đưa ra một con số trên bàn tính khung ký hiệu. Khi người đàn ông nhìn thấy điều đó...

"Bảy trăm ba mươi yêêêêêên! ...Chắc chắn là cô trả được ngần ấy mà. Cái gì!? Không được á!? Cô không thể á!!? Tên cô là Không Thể-sensei hả!? Được thôi! Tôi sẽ khiến cô bị sa thải và đưa Masazumi lên làm hiệu trưởng bán thời gian thay cô! Tôi thề tôi sẽ làm đấy! Rõ chưa!? Đó là những gì tôi sẽ làm! ...Hừ, lẽ ra cô nên nói thế ngay từ đầu. Thế thì chấp nhận được."

"Hả? Masazumi? Tớ vừa nhận được một truyền thần cho cậu. Trường Tiểu học Musashino muốn cậu biết họ sẽ tăng lương cho công việc dạy thêm của cậu."

"À," Masazumi nói khi truyền thần từ Asama tới. "Tớ mới bắt đầu hôm nọ thôi, nhưng họ nói tớ nắm bắt mọi thứ khá nhanh. Thế mà tớ cứ tưởng loại công việc đó trả lương không cao chứ. ...Ha ha ha. Phải để trường tiểu học dạy cho cậu về các cấp độ. Cấp độ lương ấy."

Masazumi nhìn tên ngốc ngã bổ chửng, khay khiếc văng tung tóe.

"Sao, cậu nghĩ chuyện đó buồn cười thế à?"

"Cái đó hơi gượng gạo đấy, Seijun...!"

Tớ không chắc ý cậu ta là gì, nhưng chắc là cậu ta thích nó. Dù sao thì...

"Tớ tự hỏi liệu có phải nhờ tên tuổi của bố tớ mà được thế này không. ...Có khả năng họ đã ép buộc chuyện này, nên tớ cần làm một công việc xứng đáng với mức lương. Hơn nữa, tớ thậm chí còn không mua được sách với tình hình hiện tại."

"Sách? Thế còn việc thực sự ăn gì đó thỉnh thoảng thì sao? Cậu gầy quá."

"Chẳng ích gì khi cố gắng tăng cân lúc này cả."

"Đúng thật," Crossunite nói khi đứng thẳng dậy. "Masazumi-dono, dựa trên ước tính của tôi về mức độ hoạt động của cô, ăn quá nhiều sẽ không dẫn đến tăng khối lượng cơ bắp đâu. ...Cô có bao giờ tập luyện gì không?"

"Không, không hẳn."

Những năm cấp hai của cô dành cho những theo đuổi trí tuệ hơn. Và khi đã ở trên Musashi, diện tích bề mặt gần như bằng phẳng và không rộng rãi lắm, nên cô không cảm thấy lý do thực sự nào để tập thể dục. Vì vậy...

"Có thể sống cuộc sống hàng ngày là đủ với tớ rồi. Mặc dù tớ cũng hứng thú với việc đi dạo chỉ để thay đổi không khí."

"Nhưng cậu luôn kết thúc bằng việc gục ngã vì đói, đúng không?"

Cô đành phải xác nhận điều tên ngốc nói.

"Bữa sáng mới là vấn đề thực sự. Khi tớ tìm chỗ ăn vào buổi sáng, tớ lại cảm thấy chóng mặt. Tớ tránh ăn bất cứ thứ gì vào ban đêm, nên chắc tớ đã dùng hết năng lượng vào buổi tối hôm trước."

"Thôi được rồi." Tên ngốc thở dài. "Tớ nghi là bất cứ điều gì bọn tớ nói sẽ thay đổi cách cậu sống, nhưng nếu cậu định gục ngã, hãy làm thế gần tiệm Blue Thunder nhé."

"Judge. Họ đã giúp tớ vài lần rồi. Mặc dù tớ không thích dựa dẫm vào lòng tốt của họ quá nhiều."

"Nếu họ sẵn lòng giúp đỡ, thì chẳng có gì sai khi chấp nhận lòng tốt đó cả, nên đừng lo."

Cô suýt thì đồng ý với điều đó, nhưng cô đã tự ngăn mình lại.

Cô hiểu những gì tên ngốc đang cố nói, nhưng đây là chuyện về cô và Blue Thunder. Cô không thể làm theo quan điểm của cậu ta và để bản thân bị nuốt chửng một cách không phòng bị. Nhưng khi nghĩ lại...

"Tớ luôn gây ra quá nhiều rắc rối cho mọi người..."

"Cậu đang so sánh bản thân với ai thế, Seijun?"

Tên ngốc hỏi trong khi đi bộ trở lại bếp.

...Ai ư?

Khi nghĩ về điều đó, cô nhận ra mình đang so sánh bản thân với Asama, Mitotsudaira, Naito, Naruze, Adele, các cô gái khác, và cả bọn con trai.

"Mọi người khác đều đang tự mình làm rất tốt."

Tên ngốc có vẻ như không thể làm gì, nhưng ngay cả cậu ta cũng có thể nấu ăn thế này.

Cô hiểu rằng chiếc pizza tráng miệng này không phải là thứ cậu ta làm theo ý thích. Đó là một bài kiểm tra cho ngày mai.

...Bởi vì lò nướng chúng mình có thể mang vào lớp học không mạnh lắm và thực sự chỉ dùng để giữ ấm thôi.

Nếu họ cố làm một chiếc pizza bình thường, nó sẽ bị sống. Vì vậy, thay vào đó cậu ta làm một chiếc pizza tráng miệng vẫn ổn ngay cả khi đế bánh chưa chín hẳn.

Trong tháng qua, cô đã học được quá rõ rằng cậu ta chẳng giỏi giang gì trong học tập, nhưng...

"Ngay cả cậu cũng có tài năng của mình."

"Không đâu. Mọi thứ tớ có đều là đồ dùng lại từ mẹ tớ."

"Nhưng cậu vẫn tự mình suy nghĩ về cách sử dụng chúng."

Cô nói điều đó trong khi cắn một miếng pizza, nhưng cô nhận được phản hồi từ một nơi không ngờ tới.

"Đó là một điều thú vị để nói đấy. ...Tự mình làm rất tốt, cô nói sao?"

Là Bertoni.

Masazumi nhìn người bạn cùng lớp đang chiếm trọn một cái bàn bằng cách xếp chồng tiền xu và tiền giấy.

Cậu ta nhấp một ngụm thứ có mùi như trà từ một bình tre giữ nhiệt.

"Ví dụ, việc kinh doanh của tôi cần khách hàng. Ngay cả khi tôi có thể tự cung cấp sản phẩm và phân phối, khách hàng vẫn là một phần cần thiết của việc kinh doanh."

"Đây là ý tưởng trừu tượng rằng con người không thể sống một mình sao?"

"Không phải. Ví dụ," Bertoni lặp lại. "Tất cả những thứ ninja mà Tenzou làm đều có thể truy nguồn gốc về cha cậu ta. Cả chú thuật và kỹ thuật."

Và...

"Ohiroshiki có thể điều hành nhà hàng riêng nhờ vào công ty của bố mẹ cậu ta."

"Ý cậu là gì?"

Liệt kê ví dụ trước có phải là cách các thương nhân xây dựng lập luận không? Vì vậy...

"Tớ quan tâm đến luận điểm của cậu hơn là phần giới thiệu đấy."

Bertoni thở dài khi nghe thấy điều đó.

"Nó sẽ kém thuyết phục hơn, nhưng được thôi." Cậu ta kéo một đồng xu về phía mình và dựng đứng nó lên bằng ngón tay. "Kỹ thuật, danh tiếng gia tộc, tài sản và mọi thứ khác đều được kế thừa từ người đi trước và lịch sử, và chúng trở nên hữu ích khi khiến khách hàng tìm kiếm chúng. Không gì có thể được thực hiện mà không có dòng thừa kế liên tục đó."

"...Tất cả đều trừu tượng."

"Vậy thì," Bertoni nói trong khi nhìn cô với vẻ vô cảm. "Cô đang cố gắng làm gì một mình?"

"Chà..."

"Cô đang cố gắng không nhận sự giúp đỡ và không tìm kiếm gì từ ai cả. Nếu cô hỏi tôi, điều đó còn trừu tượng hơn nhiều. Thế nên để tôi nói điều này." Người thương nhân đặt một câu hỏi. "Nếu tôi yêu cầu cô cho một ví dụ về điều đó, cô có thể đưa ra dù chỉ một cái không?"

"Một ví dụ ư?" cô hỏi lại.

...Mình đang cố gắng làm gì với tư cách là chính mình chứ không phải ai khác? Mình đang cố gắng làm gì một mình?

"Chà..."

...À, mình hiểu rồi.

Đây hẳn là chiến thuật của các thương nhân với Heidi là màn mở đầu.

Họ đã hỏi cô vài câu hỏi như những bài kiểm tra.

Và bây giờ thương nhân này đang tìm kiếm "giá trị như một sản phẩm" của cô.

Nói cách khác, câu hỏi đó là một bài kiểm tra để xem cô sẽ trả lời thế nào với tư cách là một chính trị gia.

Thứ mà chỉ mình cô có thể làm mà không dựa vào ai.

Nó phải là một mong muốn và câu trả lời duy nhất mà bình thường sẽ có vẻ hoàn toàn trừu tượng.

...Để xem nào...

Một điều đã hiện lên trong tâm trí. Đó là một mong muốn giả định rằng bạn chỉ có một mình. Đó là một hy vọng không thể dựa vào bất cứ điều gì và không ai muốn, nhưng đó là thứ mà một chính trị gia có thể tạo ra.

Câu trả lời đó lấp đầy tâm trí cô.

...Phản nghịch lại thế giới.

Masazumi suy nghĩ về điều đó.

Nếu bị hỏi cô nghiêm túc đến mức nào, cô chỉ có thể nói rằng cô đang trả lời câu hỏi được đặt ra.

Nhưng đó thực sự là một câu trả lời cho câu hỏi của Bertoni.

Viễn Đông đang nằm dưới sự cai trị lâm thời, nên họ có thể...

...Phản nghịch lại thế giới.

Sự cai trị lâm thời đã kéo dài 160 năm. Không ai muốn điều này.

Ngay cả khi cô ủng hộ mục tiêu đó, cô nghi ngờ liệu có ai sẽ theo cô không.

Vì vậy, cô nghĩ. Câu trả lời này rõ ràng sẽ không giúp ích cho ai và không ai muốn nó.

Tuy nhiên, đó là câu trả lời hoàn hảo cho câu hỏi của Bertoni.

Nên cô mở miệng.

"Tôi không có ý định trả lời dưới dạng một ví dụ."

Cô phải nói ra. Chỉ có một câu trả lời duy nhất.

Tenzou lắng nghe câu trả lời của Masazumi. Cô đứng thẳng người khi nói.

"Tôi hy vọng trở thành một chính trị gia. ...Tôi sẽ đứng cùng người dân và lên tiếng cho quốc gia được hình thành bởi những người dân đó. Vì vậy," cô tiếp tục. "Bất kể ý kiến cá nhân của tôi ra sao, tôi sẽ không làm bất cứ điều gì mà quốc gia không mong muốn. Hay nói cách khác, nếu quốc gia thực sự mong muốn điều đó..."

Nếu có...

"Tôi sẽ hành động ngay cả khi không có sự giúp đỡ và không ai muốn điều đó."

...Nói hay lắm.

Đó là đánh giá của Tenzou về Masazumi.

Bằng cách thay thế ý chí của người dân bằng chính sách quốc gia, cô đã trao cho quốc gia một nhân cách. Đó là hình thức mới nhất của khoa học chính trị. Đó là gốc rễ của các chính phủ nghị viện đã từ chối quyền lực của các vị vua nhưng cũng ngăn chặn ảnh hưởng của người dân.

Sự lựa chọn mà Masazumi đang cố gắng đưa ra là một hành động chính trị được dẫn dắt không phải bởi ý kiến cá nhân của cô mà bởi nhân cách của quốc gia.

...Làm mọi việc "một mình" là hình thức tối thượng của việc hành động theo ý kiến cá nhân.

Cô sẽ thất bại nếu trả lời yêu cầu về một ví dụ của Shirojiro với tư cách là một chính trị gia chính phủ.

Vì vậy, thay vào đó cô đã tuyên bố những gì cô phải làm với tư cách là một chính trị gia.

"Nếu quốc gia mong muốn điều đó, hử?"

Nếu quốc gia mong muốn, cô sẽ chọn làm mọi việc "một mình". Đó là ý tưởng của cô về một chính trị gia.

Điều đó không có nghĩa là cô sẽ đơn giản chấp nhận yêu cầu của người dân. Cô sẽ xem xét hình thức tốt nhất cho những gì quốc gia cần và chọn điều đó.

Trong một số trường hợp, điều đó sẽ đặt gánh nặng lên vai người dân.

Trong một số trường hợp, cô sẽ chọn điều gì đó trái với ý chí của người dân để bảo tồn "quốc gia" bảo vệ người dân.

Đó là những trường hợp cô ám chỉ khi nói rằng cô sẽ không có sự giúp đỡ và không ai muốn điều đó.

Và những gì cô nói không bác bỏ những gì Shirojiro đang nói.

Để vận hành một quốc gia với tư cách là một chính trị gia đòi hỏi phải kế thừa nhiều thứ.

Cô đang nói rằng những lựa chọn cô độc đó là một tùy chọn ngay cả sau khi đã kế thừa mọi thứ. Hay như Shirojiro đã nói...

"Vậy trong một số trường hợp, chính trị của cô có thể biến bất cứ thứ gì và mọi thứ thành kẻ thù."

"Lại nữa, tất cả đều trừu tượng," Masazumi nói. "Với Viễn Đông dưới sự cai trị lâm thời, tôi nghi ngờ liệu mình có bao giờ rơi vào tình huống đòi hỏi loại lựa chọn đó không. ...Nhưng nếu quốc gia mong muốn... không, nếu tôi không thể cứu quốc gia mà không làm điều đó, thì tôi sẽ làm."

"Một câu trả lời tốt," Shirojiro gật đầu nói. Cậu ta đặt đồng xu đang dựng đứng lên trên một đồng xu khác như đang xây tháp. "Cô không cần nhớ điều này, nhưng tôi sẽ cho cô một lời khuyên miễn phí. Nghe này, giả sử cô thực sự trở thành một chính trị gia và sẵn sàng biến mọi thứ thành kẻ thù."

Mọi người lắng nghe cậu ta.

"Ít nhất một người chắc chắn sẽ ủng hộ cô."

Masazumi cười cay đắng trước lời của Bertoni.

"Vẫn trừu tượng. ...Cậu đang nói về cái mô hình tâm lý học con người nơi ta luôn có thể tìm thấy một kẻ bất đồng quan điểm trong một nhóm à?"

"Cô không cần nhớ điều này. Nó khá là không quan trọng."

Cậu ta di chuyển tay trái như thể che đi tháp tiền xu mình đã xây. Và...

...Ồ?

Đột nhiên, tất cả tiền trên bàn biến mất, cả tiền xu lẫn tiền giấy.

Đó là một chú thuật. Một con Cáo-Chuột trắng xuất hiện bên cổ cậu ta và nó đã mở một khung ký hiệu thu thập tiền. Điều đó có nghĩa là tiền đã được cất vào một két sắt không gian khác.

Bertoni và Heidi luôn làm việc như những thương nhân.

...Họ là hàng thật.

Và ngay khi cô nghĩ vậy...

"Của cậu đây, Seijun. Tớ làm để cậu có thể mang về nhà."

Tên ngốc rời bếp với một hộp bento lớn mở nắp trên tay trái và cả một tấm vải bọc lẫn cái nắp trên tay phải. Bốn cái ly được xếp trong hộp bento và khi cô nhìn vào bên trong từ phía trên...

"Đây là mứt à?"

"Chúng là món Trifle."

Cô biết đó là gì.

Món tráng miệng kiểu Anh đó được làm bằng cách xếp lớp các nguyên liệu thừa trong một vật chứa.

"Cậu đã cất công làm những thứ này sao?"

"Chà, bọn tớ có nguyên liệu thừa và tớ có thể đoán chừng được ngần ấy sẽ là bao nhiêu."

Tên ngốc giơ một cái ly lên cho cô xem.

"Từ trên xuống, chúng có mứt, ngũ cốc, kem đặc, thêm ngũ cốc, thêm mứt, và sau đó là đậu đỏ ở dưới đáy. Mứt ở dưới đáy nằm khá sâu, nên khi cậu ăn đến một nửa, hãy trộn đều lên trước khi ăn phần còn lại nhé? ...Nhà cậu có phòng đá, đúng không? Đặt những thứ này vào khu vực làm lạnh và chúng sẽ để được đủ lâu cho cậu ăn mỗi ngày một cái."

Cô cảm thấy tò mò khi cậu ta đậy nắp hộp bento lại, nhưng đó có thể là sự hứng thú của phần trẻ con trong cô với những thứ được giấu kín.

Nhưng tên ngốc khéo léo quấn tấm vải quanh nó.

"Đây, mang về đi."

"...Phải rồi. Được thôi."

Cô nhận lấy. Cô không có lý do gì để từ chối. Nhưng có một điều cô phải nói.

"Cảm ơn."

"Đừng bận tâm. ...Mấy cái ly là của Mitotsudaira và hộp bento là của Asama, nên nhớ trả lại chúng sau nhé."

"Tớ sẽ trả."

Nhưng mà, chà...

"Các cậu có thể làm được gần như mọi thứ nhỉ?"

"K-không, tớ không thể tìm được bạn gái tóc vàng ngực khủng!" Tenzou phản đối.

Đừng có nhanh nhảu nói thế chứ.

...Chà, mình không biết liệu họ có kỳ vọng gì ở mình không, nhưng có lẽ họ đang ủng hộ mình.

Masazumi gật đầu trong khi nghĩ về sức nặng trên tay và những lời nói trước đó của Bertoni.

"Chắc tớ sẽ về nhà và học bài đây."

"Ồ, cậu chăm học thật đấy, Seijun."

"Đó là tất cả những gì tớ có. Hơn nữa..." Cô nâng cái hộp được bọc lên ngang tầm mắt. "Một người không chăm học và không có ai ủng hộ thì không bao giờ có thể trở thành chính trị gia được."

Cô liếc nhìn đồng hồ treo tường và thấy đã qua 5 giờ.

Hợp đồng truyền thần của lớp học chắc đã kết thúc. Các truyền thần từ Asama và những người khác đã biến mất.

...Họ chắc hẳn đang bận rộn theo cách riêng của họ.

"Tớ về đây. ...Hẹn gặp lại vào ngày mai, mọi người."

"Được rồi," tên giả gái nói khi Masazumi bước ra hành lang.

Trời se lạnh.

Khi bước vào hành lang, Masazumi nhận ra đã là buổi chiều tà.

Một luồng ánh sáng đỏ thẫm mờ nhạt xuyên qua rào chắn tàng hình để lấp đầy bầu trời.

Không còn ai khác trong hành lang nhuốm màu đỏ thẫm dịu nhẹ.

Sự tĩnh lặng và cái se lạnh cô tìm thấy ở đó cho cô biết bao nhiêu nhiệt lượng và năng lượng đã thấm đẫm trong lớp học.

Và cô thấy những suy nghĩ của mình nhanh chóng trở lại hình dạng bình thường.

Khi trở về nhà hôm nay, công việc của cô sẽ là chuyển tin nhắn của cha tới các chính trị gia và văn phòng chính phủ khác. Sau đó, cô sẽ học và đọc, nhưng...

...Ngay lúc này, tất cả những gì mình làm là quyết định điều mình muốn làm. Mình thực sự chưa làm được gì cả.

Đây là thời gian chuẩn bị.

Cô sẽ học cách trở thành một chính trị gia và nhận những bài học thời gian thực về những gì thế giới và Musashi đang làm.

Cô nghi ngờ liệu mình có nắm bắt tốt tình hình thế giới và Musashi không trừ khi cô tiếp tục làm việc này trong ít nhất một năm. Rất nhiều sự kiện sẽ xảy ra trong một năm.

"Nếu vậy, mình vẫn còn 11 tháng nữa."

Đừng vội vàng, cô tự nhủ trong khi nắm chặt sức nặng trên tay.

...Ngay cả khi mình đưa ra một quyết định cô độc, ít nhất một người sẽ ủng hộ mình, hử?

Đó không phải là điều đáng nhớ.

Cô biết đó chỉ là một cách chơi chữ hoặc một điềm báo.

Nhưng cô không thể không nghĩ về nó. Một số bạn cùng lớp của cô đã đang làm việc trong lĩnh vực của họ và có thể tất cả họ đều đã chuẩn bị để đưa ra những lựa chọn cô độc của riêng mình sau khi kế thừa quá nhiều thứ. Trong trường hợp đó...

"Mình có lẽ không cô độc."

Cô chỉ có một khởi đầu muộn và cần nhiều sự chuẩn bị.

Tất nhiên, những người đã bắt đầu trước cô sẽ tiếp tục đạt được kết quả.

Lễ hội Gagaku là một trong số đó.

"——————"

Masazumi nắm chặt vật nặng trong tay khi suy nghĩ.

...Liệu có bất kính không khi nhìn thấy bản thân mình trong tương lai khi nhìn vào những người khác đã bắt đầu trước?

"Liệu có còn được tính là chăm học không nếu mình đi xem Lễ hội Gagaku nhỉ?"

Cô quyết định nghĩ ra một cái cớ. Một cái cớ có thể thuyết phục cha cô.

"Được rồi, bồn tắm lại đầy rồi, hay là chúng ta tắm nước đầu tiên nhé!?"

Adele đổ một xô nước tắm lên đầu, quay về phía những người khác, và nhảy nhẹ vào giữa bồn tắm. Sóng và bụi nước sớm theo sau.

"Ôi, Adele, cậu không nên tạo sóng đâu," Naito nói trong khi ngồi xuống bồn tắm với đôi cánh chìm theo chiều dọc vào trong nước.

Naruze cũng làm vậy và gật đầu.

"Đúng đấy. Ban đầu nước được đổ đầy gần như đến miệng, nên bất cứ thứ gì tràn ra đều sẽ mất đi."

"Hả!? Ồ, x-xin lỗi. Tớ sẽ trả tiền cho chỗ nước bị tràn!"

Adele đứng dậy từ giữa bồn tắm.

Những con sóng từ cú nhảy của cô có lan đến chỗ Suzu đang ngồi trên mép, nhưng...

"Đ-đừng lo. Nó sẽ không... tràn qua mép đâu."

"Ồ, tớ hiểu rồi." Naito thở dài. "Cậu không chiếm đủ chỗ trong nước. Vì thể tích của cậu..."

"C-cái câu 'vì thể tích của cậu' ở cuối nghĩa là sao hả!?"

Naito lắc đầu.

"Adele, cậu quên dấu '...' ở cuối cùng rồi."

"C-cậu nói đúng! Và điều đó chỉ thể hiện thêm sự kinh ngạc thôi!"

Ngay khi Adele đứng dậy, Naito chuẩn bị tinh thần cho việc mực nước hạ xuống và thay đổi sự cân bằng của cô.

Thay đổi mực nước sẽ làm rung chuyển đôi cánh đang chìm của cô, nên cô phải đảm bảo vị trí của mình không bị thay đổi.

...Ồ?

Nhưng chuyện đó không xảy ra.

Mực nước lẽ ra phải hạ xuống, nhưng thay vào đó nó lại dâng lên. Và nó thực sự vượt quá độ cao dự kiến và tràn ra khu vực tắm rửa.

"Ôi chà?"

Naito quay lại và phát hiện nguyên nhân nước tràn.

Nguyên nhân đó là người ở lối vào bồn tắm: Asama đang ngâm mình trong nước ở đó.

...Phải rồi, kích thước đó sẽ làm được chuyện này...

Kích thước tổng thể của cậu ấy. Không chỉ là ngực.

Nhưng Asama, người không biết suy nghĩ của Naito, thở dài.

Và Kimi bước vào bồn tắm sau cô ấy.

Nước tắm lại tràn ra một lần nữa.

Naito nhìn Kimi bơi một nửa quãng đường qua bồn tắm về phía mình. Asama duỗi người ra để thư giãn với lưng dựa vào thành trong của bồn tắm.

"Nn... Hả? Sao cậu lại nhìn tớ? Cậu cần giúp đỡ về truyền thần à?"

"Không, ừm, tớ chỉ đang nghĩ về vật lý thôi."

"Hả?"

Trong khi Asama nghiêng đầu, Naomasa đã tắm rửa xong và bước vào từ phía Naito của bồn tắm.

Cô ấy ngồi trên mép và ngâm chân trước, nên cả Naito và Adele đều nhìn thấy hình dáng của cô ấy.

"Ngực nổi, đúng không? Vậy nghĩa là..."

"Khoan đã," Adele nói trong khi quay lại phía Naito. "Có phải cậu đang nói ngực của những người được trời phú sẽ có tác động lớn hơn cả việc tớ nhảy vào không?"

Lượng nước của Naomasa tràn ra như để trả lời câu hỏi của cô gái.

"Nh," Adele rên rỉ khi thấy điều đó. "Chỗ đó bằng giá trị của bao nhiêu người vậy!? Hẳn phải là một phương trình bậc hai! Ồ, nhưng nếu cậu tính cả chữ 'w' giống bộ ngực vào ngoài 'x' và 'y', nó sẽ là một phương trình bậc ba! Chết tiệt!"

"Không phải cậu sẽ dùng 'z' thay vì 'w' sao? Và, Adele, không chỉ ngực của họ chiếm chỗ trong nước đâu. Chẳng phải phần còn lại của cơ thể họ cũng có thể tích lớn hơn sao?"

"Hô hô? Ý cậu là mông họ hả? Vậy đó cũng là một phần của nó sao!?"

"Ôi chà, tớ thấy cậu đang cố chấp rồi đấy, Adele. Nhưng nếu có gì, tớ đoán sẽ là toàn bộ thể tích được tạo nên từ những bộ phận riêng lẻ đó."

"Tớ hiểu rồi. Trong trường hợp đó..."

Adele nhìn qua đầu Asama.

Có ai đó đang chuẩn bị bước vào bồn tắm ở đó: Mitotsudaira.

Adele gật đầu và nói trong khi nhìn cô ấy.

"Giờ thì, một câu hỏi. Nước sẽ tràn bao nhiêu với cơ thể mảnh mai đó?"

Naito nghĩ, Mình cảm giác chuyện này đang biến thành sự kết hợp giữa triết học và toán học.

Chẳng phải đây là thứ gì đó từ toán học Hy Lạp sao?

...Ngày xưa, Archimedes được yêu cầu tìm ra lượng tạp chất trong một chiếc vương miện hoàng gia đã được chế tác, nên ông đã nghĩ ra một phương pháp liên quan đến việc nhúng nó vào nước.

Phương pháp là nhúng trọng lượng vàng nguyên chất ban đầu và chiếc vương miện chứa tạp chất vào các thùng chứa nước riêng biệt và so sánh lượng nước tràn ra. Do mối quan hệ giữa thể tích và tỷ trọng, sự khác biệt trong lượng nước tràn ra sẽ cho bạn biết lượng tạp chất.

Theo Testament, Archimedes đã nghĩ ra ý tưởng này trong bồn tắm và ông đã phấn khích đến mức chạy trần truồng qua các con phố hét lên "Eureka!", điều này đã gây ra rất nhiều hỗn loạn.

Đối với việc tái hiện lịch sử, những người chịu trách nhiệm đã thảo luận về vấn đề này:

"Chúng ta không thể để ông ấy chạy rông trong tình trạng khỏa thân được."

"Và sẽ còn tệ hơn nếu ông ấy làm thế trong khi đuổi theo phụ nữ và trẻ em hét lên 'Eureka!' "

"Vậy hãy cho ông ấy ít quần áo."

Vì họ không muốn ông ấy bị lạnh sau khi rời bồn tắm, họ đã cho phép ông mặc một chiếc áo khoác.

Cuối cùng, Archimedes đã trở thành người theo chủ nghĩa khỏa thân mặc áo trench coat đầu tiên trên thế giới, người mở phanh áo trước và đuổi theo phụ nữ cùng trẻ em hét lên "Eureka!". Điều đó đã tạo ra rất nhiều hỗn loạn, vì vậy những gì sai sót ở đó là một chủ đề thảo luận phổ biến trong các lớp đạo đức.

Nếu bạn nhìn vào sách giáo khoa bây giờ, Archimedes rõ ràng là một kẻ biến thái đang giữ áo khoác mở, nhưng...

...Toán học và triết học hiện đại được xây dựng trên nền tảng do những người như thế cung cấp.

Và chẳng có gì thay đổi nhiều kể từ đó.

Vấn đề này có hai kiểu người: những người được trời phú với khung xương lớn đấu với những người mảnh mai thể thao.

"Tớ nghĩ tớ hiểu rồi," Naito nói với Adele. "Một bên cậu có những người ngực khủng mà ngực sẽ co lại một chút do áp lực nước, nhưng bên kia cậu có những người mảnh mai nhưng đặc chắc đủ để kháng lại áp lực nước. Giờ thì, ai sẽ chiếm chỗ nước nhiều hơn? ...Câu trả lời khá rõ ràng."

"Đ-đừng vội quyết định thế chứ, Naito-san! Đặc vụ viên Đặc biệt là ngôi sao hy vọng sáng ngời của chúng ta mà!"

"Chà, tớ giống kiểu Asama-chi hơn, nên chẳng phải tớ là kẻ thù của cậu sao?"

"Hảảả!? Cậu đã lừa tớ suốt thời gian qua sao!?"

Về cái gì cơ? cô tự hỏi, nhưng Adele có lẽ đang gặp vấn đề về não sau khi bay lượn trên không và lăn lộn quá nhiều dạo gần đây. Tốt nhất là không nên hỏi.

Nhưng Mitotsudaira ngước lên khi nhận thấy hai cô gái đang nhìn mình bước vào bồn tắm. Cô bắt đầu bằng cách bước vào bồn tắm ở phía Asama.

"S-sao các cậu lại nhìn chằm chằm tớ như thế, Margot và Adele?"

"Ồ, ừm... Tớ nghĩ thể tích của cậu hơi khác một chút, Mito-tsan, nên đừng lo."

"Thế nghĩa là sao!?"

Với câu đó, Mitotsudaira từ từ hạ mình xuống một nửa vào trong bồn.

Ngay lúc đó, Asama lên tiếng trong khi đo mực nước bằng tay.

"Gì thế...?" Cô cau mày. "Mực nước vừa hạ xuống."

...Hả?

Naito thắc mắc về điều Asama vừa nói.

"Hả?" mọi người khác cùng thốt lên.

Naito biết tại sao mọi người, bao gồm cả Mitotsudaira, lại trao đổi ánh nhìn.

Naomasa cau mày và giải thích.

"Một thể tích đi vào nước, nhưng lượng nước lại rút đi thay vì dâng lên sao?"

Có một khoảng cách rõ ràng giữa mặt nước bồn tắm và phía dưới bàn tay đang giơ lên của Asama.

Bên cạnh Naito, Naruze giơ bút lên theo chiều dọc và đo sự khác biệt từ xa.

"Hơn 5mm đấy. ...Nghĩa là sao? Mitotsudaira phẳng đến mức nước chảy vào bên trong ngực cậu ấy à?"

"Ga-chan, nếu nó hoạt động như thế, nước lẽ ra phải biến mất ngay khi Adele nhảy vào chứ."

"Cái gì!? Cái gì!? Sao lại nói về tớ nữa rồi!?"

"Nào, nào," Asama nói trong khi vẫy bàn tay cô đã dùng để đo mực nước. "Ừm, Mito? Không có gì kỳ lạ về cơ thể cậu đâu nhỉ?"

"Chỉ vì tò mò thôi, các cậu nghĩ cơ thể tớ đang làm gì ở đây thế?"

"Hê hê," Kimi nói. "Tớ vừa nhớ đến mấy món đồ chơi nở ra gấp 30 lần kích thước khi cậu ngâm chúng vào nước."

"Ồ, phải rồi. Tớ nhớ mấy cái đó." Asama gật đầu với vẻ mặt nghiêm túc. "Toori-kun từng mang một cái hình con gián đến chỗ tớ và sau đó làm mất nó. Sáng hôm sau, nó đã phát triển khổng lồ bên trong trạm rửa tay và gây ra sự hoảng loạn cho các du khách. Cậu ấy đến cùng mẹ để xin lỗi và bà ấy đã tung cho cậu ấy một cú dropkick siêu cao."

To-chan lúc nào cũng bày trò nhỉ?

"Đúng, đúng." Kimi gật đầu trong khi ngồi xuống giữa bồn tắm. "Tớ nhớ vụ đó. Cậu ta mua nó ở một quầy hàng lễ hội."

Sau đó cô quay về phía Mitotsudaira.

"Nhưng mà, Mitotsudaira? Ngực cậu có nở ra khi ngâm nước hay gì không?"

"Không. Hề. Có!"

"Vậy thì," Naito tiếp tục trong khi nghiêng đầu về phía Mitotsudaira. "Cái gì làm mực nước hạ xuống thế, Mito-tsan?"

"Hả? Ừm, đúng là..."

"Hê hê. Mitotsudaira, thử chìm sâu hơn vào nước xem."

Kimi cười khẽ khi vỗ vào bồn tắm.

"Nếu giả thuyết của Adele đúng, mực nước sẽ hạ xuống."

Mitotsudaira đáp lại Kimi bằng cách thở dài và chìm xuống đến vai.

Cô không thể rũ bỏ cảm giác mình đang bị dùng làm trò tiêu khiển, nhưng đôi khi đó cũng có thể là một vinh dự.

Cô thực sự tồn tại, nên họ hẳn phải nhầm lẫn việc mực nước đã hạ xuống khi cô bước vào bồn tắm.

Vì vậy bây giờ khi cô chìm sâu hơn...

...Mực nước chắc chắn phải dâng lên.

Cảm giác nhột nhạt khi có ánh mắt của mọi người đổ dồn vào mình. Một số bộ phận cơ thể cô còn thiếu sót, nhưng cô vẫn khá tự tin vào nó. Nên cô không cảm thấy sợ hãi.

"Làm ơn xem đây."

Cô ngồi xuống.

Trước khi mông cô chạm đáy, nước bồn tắm đột ngột tràn ra khỏi bồn.

"...Hả?"

Mitotsudaira thấy nước bồn tắm tràn ra từ ba phía của bồn không giáp tường.

"Ôi chà," Naito và Naruze thốt lên khi đôi cánh của họ bị nâng lên bởi lực nước.

Tay của Asama cũng bị đẩy lên khi cô đo mực nước bằng nó.

"...Hả?"

Việc tràn nước dừng lại, nhưng Mitotsudaira vẫn chưa ngồi xuống hoàn toàn trong bồn.

Nghĩa là sao đây? cô tự hỏi với cái nghiêng đầu.

Rồi cô nghe thấy giọng Naomasa.

"Ồ... Này, Mito? Cậu có thể đứng lên nhanh một chút không? Điều đó sẽ giải quyết bí ẩn."

"Hả? Ồ, judge. Tớ làm được."

Nếu điều đó sẽ giải quyết được, Mitotsudaira nghĩ khi đứng dậy khỏi mặt nước.

Sau đó một chuyện đã xảy ra.

Mực nước nhanh chóng hạ xuống.

"...Hả?"

Asama nghe thấy sự ngạc nhiên của Mitotsudaira.

Cô hiểu tại sao cô gái lại ngạc nhiên đến thế. Có một khoảng cách gần 1cm bên dưới bàn tay cô đã giơ ra để đo mực nước. Tuy nhiên...

...Thế nghĩa là sao?

Có thể nào? cô tự hỏi ngay khi Kimi gật đầu sâu và nói.

"Tớ biết cái này là gì."

"Cậu biết ư, Kimi!?"

"Judge. ...Mitotsudaira có bộ ngực khổng lồ nhưng ẩn giấu, nên 'khuôn mẫu' tâm linh của cậu ấy với tư cách là một Loup-Garou mang lại cho cậu ấy thể tích của bộ ngực mà cậu ấy lẽ ra phải có. ...Nhưng thực tế cậu ấy vẫn phẳng lì, nên tất cả đều vô ích."

"Làm ơn đừng bịa ra mấy thứ kỳ quặc về loài của tớ. Ngay cả khi bọn tớ được tạo ra từ 'khuôn mẫu' của nỗi sợ hãi con người, hy vọng của bọn tớ không thể thực sự thay đổi khuôn mẫu đó. Nếu bọn tớ có thể làm thế, bọn tớ sẽ là loài mạnh nhất ngoài kia rồi."

"Hả?" Suzu nghiêng đầu. Cô đang đổ mồ hôi vì hơi nước khi ngồi trên mép bồn tắm. "Nhưng chẳng phải sợ hãi là... những điều mọi người... nghĩ sao? V-vậy nếu ai đó ước cho... ngực của Mitotsudaira-san... chẳng phải nó sẽ... lớn lên sao?"

"...Hả?"

Mitotsudaira suy nghĩ về những gì Suzu nói.

"Hê hê. Nói cách khác! Kiếm ai đó xoa bóp ngực cho cậu và chúng sẽ lớn lên!"

"K-khoan đã! Sao cậu lại đi đến kết luận đó thế!?"

"Ôi dào." Kimi nheo mắt về phía Asama. "Nghe có vẻ hợp lý không? Như sự lãng mạn của Loup-Garou ấy?"

"Trời ơi. Cưng à, sao anh lại rơm rớm nước mắt nữa rồi? Chỉ là thế thôi mà. Em đã để cơ thể mình phát triển để trở thành một sự kết hợp hoàn hảo cho anh. ...Vâng, Loup-Garou là những sinh vật tâm linh, nên bọn em có thể thay đổi cách mình phát triển ở một mức độ nhất định. Và vì có sự tuần hoàn giữa chúng ta hàng ngày, hàng giờ, và hàng phút, anh có thể nói cơ thể em đang phát triển theo cách anh muốn. ...Vâng, và em muốn săn anh nhiều nhất có thể, nên nếu có gì, có lẽ không phải là cơ thể em thích nghi với ham muốn của anh mà là cơ thể em thích nghi với ham muốn của em giờ khi em đã biết ham muốn của anh. ...Ôi dào. Sao thế? Sao anh lại cong lưng lên thế kia? Anh không thể trốn xuống đáy giường được đâu, anh biết mà? Hee hee. Em sẽ lấy thêm nhiều nữa nhé?"

...Nghe hợp lý thật đấy!

Tỷ lệ cơ thể lố bịch của mẹ Mitotsudaira rất có lý nếu bạn nghĩ về chúng như kết quả của sự cộng hưởng giữa ham muốn của cả bố và mẹ cô.

Nhưng khi lắng nghe những người khác, cô nhớ lại rằng mẹ cô dường như đã luôn như thế.

...Vậy kiểu cơ thể ban đầu mới là thứ thực sự quan trọng sao?

Càng nghĩ về nó, tương lai càng có vẻ đen tối, nên cô quyết định dừng lại.

Điều tiếp theo cô biết, mọi người đều đang nhìn cô với vẻ tò mò, nhưng cô thực sự ước họ sẽ dừng lại. Cô hắng giọng, nhướng mày một chút, và nói.

"Ừm, d-dù sao thì, chúng ta đổi chủ đề được chưa!?"

"Bình tĩnh nào," Naomasa nói. "Tớ nghĩ tớ biết cái này là gì. ...Suzu, nước này có bao nhiêu gia hộ thần thánh so với nhà tắm kia?"

"Hả? Ừm, so với... Suzu’s Bath á?"

Asama là người trả lời.

"Đây là Musashino, nên nó gần với phong cách châu Âu hơn bất cứ thứ gì. Do đó, Đền Asama chỉ cung cấp các gia hộ thần thánh để khử trùng, khử độc và làm nóng. Nếu cậu muốn một bồn tắm có nhiều hiệu ứng hơn, cậu cần chuẩn bị một bồn tắm tự nhiên ở chỗ Suzu-san."

"Thế thì rõ rồi. Kimi, cậu có thể vắt tóc Mitotsudaira một cái không?"

"Hửm? Như thế này à?"

Kimi vòng ra sau Mitotsudaira và bóp một lọn tóc như đang ôm lấy nó.

Một lượng nước tắm ngay lập tức trào ra từ tóc.

"...Hả!?"

Asama nói gì đó trong khi vuốt mái tóc mái ướt đẫm nước tắm bắn tung tóe lên.

"Một miếng bọt biển?"

"Chính xác."

Naomasa cười cay đắng và Kimi vắt các lọn tóc khác. Thêm nhiều nước tắm chảy ra từ tóc của Mitotsudaira và bắn xuống bồn.

Naomasa mỉm cười một chút trước âm thanh đó.

"Tóc của Mito có gia hộ chải chuốt, nhưng nó lại xung khắc một cách đáng ngạc nhiên với các gia hộ Thần đạo. Đến mức Asama phải thực hiện một điều chỉnh phi nhân loại đối với suối nước Đền Asama cho cậu ấy. Nhưng nước ở đây gần với tự nhiên hơn. Vì vậy..."

"Nước nhanh chóng thấm vào tóc tớ, phải không?"

"Loài của cậu ban cho tóc cậu một gia hộ tự nhiên để giảm trọng lượng, nên cậu có lẽ không cảm thấy sức nặng. Thế nên khi cậu mới bước vào nước, nó thấm vào tóc cậu và mực nước hạ xuống, nhưng khi cậu ngâm cơ thể mình, tất cả nước trong tóc cậu đã đẩy mực nước trở lại lên. Và khi cậu vừa đứng dậy..."

"Phần tóc vẫn khô lần đầu tiên đã thấm nước trong khi tớ đang ngồi xuống."

Ra là vậy, Asama nghĩ, trong khi lùa ngón tay qua tóc mình để xem nó thấm bao nhiêu nước.

...Ngón tay mình lướt qua vẫn ổn, nên mình hẳn là đang tưởng tượng ra bất kỳ hiệu ứng nào mình nghĩ là mình đã thấy.

Cô tìm kiếm trên một khung ký hiệu và thấy rằng cô có các gia hộ làm đẹp cho tóc và da. Điều đó có nghĩa là cô sẽ không làm hại tóc mình bằng cách ngâm nó trong nước tắm. Nhưng một suy nghĩ khác nảy ra và cô nhìn sang.

"Naito và Naruze, hai cậu ổn chứ?"

"Ồ, chúng có cảm giác hơi nặng," Naito nói.

"Nhưng chúng nổi, nên cũng không khác Suzu’s Bath là mấy nếu bọn tớ không cố di chuyển chúng," Naruze nói. "Nhưng bọn tớ đã đến đây vài lần hồi tiểu học và trung học cơ sở. ...Bọn tớ chỉ quen dùng Suzu’s Bath khi nó mở cửa thôi."

Hai người đó sống ở Okutama. Asama cũng vậy. Những người khác cũng có xu hướng dùng Suzu’s Bath vì nó nằm ở vị trí thuận tiện khi đi từ học viện về nhà. Tuy nhiên...

"Mito, cậu cũng đã đến đây vài lần trong quá khứ mà, đúng không?"

"Tớ có đến, đúng không nhỉ? Tớ không nghĩ tóc tớ thấm nhiều nước đến thế hồi đó."

"'Khuôn mẫu' của cậu đã thay đổi."

Con Cerberus trên đầu Mitotsudaira sủa để đáp lại giọng nói của Kimi.

Và Kimi đáp lại bằng cách tiếp tục lời giải thích của mình.

"Trong quá khứ, sự chối bỏ là một phần lớn trong tính cách của cậu, nên cậu có thể ngăn cản ngay cả nước tắm với các gia hộ yếu. Nhưng giờ cậu đã mềm mỏng đủ để chỉ có thể ngăn cản nước tắm với các gia hộ mạnh."

"Chẳng phải thế nghĩa là tớ đã thụt lùi sao?"

"Hê hê. Nó cũng giống như khi yêu thôi. Những cảm xúc đó rất quan trọng."

Kimi ngân nga vui vẻ và mở vài khung ký hiệu trong bồn tắm.

Cô kích hoạt Turning Point (Điểm Ngoặt).

"Kimi, đó là...?"

"Judge. Cậu có thể gọi nó là lời cầu nguyện ngực lớn cho Mitotsudaira. ...Thôi nào, Mitotsudaira, hát bài hát mà cậu đã không hát ở Đền Asama trước đây đi. Hôm nay chúng ta tập luyện ở đây, nên hãy bắt đầu với bài đó."

Nghe hay đấy, Naito nghĩ khi duỗi đôi cánh chính của mình ra sau dọc theo đáy bồn. Lực cản của nước không tốt cho cánh, nhưng sẽ ổn nếu cô tự tạo ra dòng chảy. Cô đang nhấn chìm đôi cánh như một con dao xuyên qua nước thay vì rẽ nước.

"Tớ muốn nghe cậu hát lần này, Mito-tsan."

"Tớ cũng thế," Naruze nói, người đã dừng vẽ bảng phân cảnh đủ lâu để lau mồ hôi trên trán. "Tớ muốn xem cậu có thể làm gì. Bọn tớ hầu như đã cho cậu thấy bài của mình rồi. Và làm thế này sẽ cho phép bọn tớ lên kế hoạch cho một màn trình diễn không quá giống của cậu."

"Đó là một ý hay."

Mitotsudaira nhận lấy một khung ký hiệu micro từ Kimi.

Khi cô ngước lên, không còn sự do dự hay chán nản nào hiện trên khuôn mặt cô như hôm nọ.

Cô đã có một bài hát sẵn sàng.

Và cô gật đầu để xác nhận sự thật đó. Cô đối mặt với hai người họ, và...

"Thành thật mà nói, tớ nghĩ rất hữu ích khi nghe bài hát của các cậu. Về cốt lõi, bài của các cậu là một Bài ca Technohexen có nguồn gốc từ Đông Âu. Và đó là một bài hát về cuộc sống của các cậu trên Musashi với tư cách là Technohexen. Nhưng bài hát của tớ là bài hát của một hiệp sĩ cũng có nguồn gốc từ châu Âu. Và đó là một bài hát về cuộc sống của tớ trên Musashi với tư cách là một hiệp sĩ. ...Hiệp sĩ và Technohexen cùng một thời kỳ, nên có khả năng cao là một số yếu tố sẽ tương đồng."

"Đúng vậy. Bọn tớ định giữ các yếu tố Technohexen giới hạn trong thời trang của mình, nhưng nếu bọn tớ giống ai đó, thì đó sẽ là cậu. ...Nên hãy cho bọn tớ nghe đi."

"...Nếu các cậu khăng khăng."

Họ nhìn Mitotsudaira chuẩn bị hát với con Cerberus vẫn ở trên đầu.

Mitotsudaira nghe thấy một tiếng "ồ" từ Naomasa và tiếng vỗ tay từ những người khác.

Cuối cùng cô đã có thể nhận được tràng pháo tay đó. Cô đã không thể làm điều đó tại Đền Asama hôm nọ vì cô vẫn chưa quyết định phần nói chuyện.

Nhưng cô mừng vì đã nghe Điệu Nhảy Của Sự Thức Tỉnh Vui Vẻ của Kimi ở đó.

...Nó cho mình biết mình có thể giải phóng bao nhiêu lời nói bên trong mình.

Cần phải theo sự dẫn dắt của Kimi cảm thấy hơi xấu hổ với tư cách là một hiệp sĩ, nhưng cô vẫn chưa quen với việc là một phần của ban nhạc.

Giờ khi mình đã hoàn thành và làm lại nó, liệu mình có thể đứng bên cạnh cậu ấy không? cô tự hỏi.

"Hê hê. Cái điệu cười đó là sao thế?"

"Cười thì có gì sai chứ. Tớ chỉ đang điều chỉnh tâm trạng một chút thôi."

Bị trêu chọc không thực sự làm phiền cô lúc này. Ngay cả cuộc trao đổi đơn giản đó cũng không bao giờ có thể xảy ra vài năm trước.

Vì vậy, cô nghĩ. Mình có thể không quên được thời điểm đó, nhưng mình cần đặt ra những tiêu chuẩn của riêng mình bây giờ.

Và cùng lúc đó...

...Đúng là mình chưa bắt đầu bất cứ điều gì mới.

Cô đã khép lại con người cô từng là và biến nó thành chuyện quá khứ. Nó mang lại cảm giác khác biệt rõ rệt đối với cô, nhưng vua của cô nghĩ gì?

Chẳng có gì ở cậu ấy có vẻ thay đổi kể từ thời điểm đó và cậu ấy đang tán tỉnh một cô gái khác.

Kimi đã nói cô là hiệp sĩ của cậu ấy và cô nên thư giãn vì mối quan hệ đó, nhưng...

"—————"

Mình bị mắc kẹt bởi những suy nghĩ này, cô cảm thấy.

Cô không thể để những suy nghĩ này giam cầm mình.

Suy nghĩ là để quyết định một hướng hành động và thúc giục cô thực hiện hành động đó, chứ không phải để giam cầm cô.

Liệu cô có đúng khi chờ đợi vua của mình?

Cô không biết câu trả lời cho câu hỏi đó và đó là lý do tại sao cô phải suy nghĩ về việc cần làm.

Bài hát cô chuẩn bị ở đây chứa đựng những suy nghĩ của cô về một câu trả lời khả thi cho điều đó. Nói cách khác...

"Đây là một bài hát khá trang trọng. Nó là bài hát về một sự trở về đắc thắng."

Mitotsudaira nghe thấy vài giọng nói ấn tượng.

Naito gật đầu một cái và giơ ngón tay cái lên với cô.

"Mito-tsan, nếu là bài hát của hiệp sĩ, thì phải là cái đó chứ nhỉ?"

Nghe thấy điều đó làm cô yên tâm.

Nó có nghĩa là "màu sắc" của cô đã truyền tải được đến mọi người.

Và Naruze nói, "Một bài hát khải hoàn. Nghe hay đấy. Hoặc ít nhất thì, nghe không tệ."

"Cậu có cần phải nói lái đi thế không?"

"Tớ luôn như thế mà. Đây là mức thẳng thắn nhất của tớ rồi."

Mitotsudaira chỉ có thể mỉm cười khi cô gái nói điều đó với nụ cười và đôi lông mày nhướn lên.

Sau đó Adele ngồi cạnh Suzu trên thành bồn tắm. Cô xòe hai tay ra trước mặt.

"Chúng ta có nên vỗ tay theo nhịp không?"

"Thực sự không phải loại bài hát đó đâu. Ngoài ra, có một phần tớ vẫn chưa thể quyết định."

"Chưa thể quyết định? Vậy không chỉ là cậu chưa đụng tới nó sao?"

"Judge." Mitotsudaira gật đầu. "Tớ không thể quyết định phải làm gì về phần cuối của đoạn nói chuyện. ...Tớ đã thử làm một đoạn nói chuyện để giữ cho Lễ hội Gagaku sôi động, nhưng tớ không thể quyết định phần cuối cùng."

Đó là bài hát về một sự trở về đắc thắng. Vì vậy...

"Tớ nghĩ tớ nên ca ngợi vua của mình ở đoạn cuối."

Nghe thấy điều đó, Kimi đặt tay lên miệng và cười một chút.

Sau đó cô vặn người để tránh ánh nhìn của những người khác.

...Đồ đáng ghét...!

Mitotsudaira biết chính xác tại sao Kimi lại cười.

Cô đã cho Kimi xem lời bài hát và phần nói chuyện cô đã làm.

Nhưng cô đang hát ở đây, nên không cần phải kìm nén. Cô cũng sẽ hát nó tại Lễ hội Gagaku, nên...

"À." Mitotsudaira nảy ra một ý. "Tớ sẽ giữ nhạc chạy ở các đoạn nói chuyện và các cậu có thể cho tớ biết các cậu nghĩ gì."

"Hê hê. Chỉnh sửa quá nhiều thì cá tính của cậu sẽ phai nhạt đấy, nên hãy cẩn thận."

Đúng thật, Mitotsudaira nghĩ.

Cô nghĩ về việc bắt đầu bài hát, nhưng...

...Ừm.

Cô phải nói điều gì đó trước đã. Đó là điều cô đã nghĩ trước đây.

"Tớ sẽ hát một bài hát trở về đắc thắng. Sau chiến thắng của Naito và Naruze, tớ đã để Kimi xem lời bài hát, nên cậu ấy có ảnh hưởng đến nó đôi chút."

Cô nhìn đi chỗ khác khỏi Kimi khi tiếp tục.

"Nên tớ biết ơn. ...Chỉ một chút thôi."

Mọi người nhìn cô với vẻ "chuyện đó là sao thế?", nhưng đó không phải là điều có thể giải thích bằng lời.

Những lời bài hát này bao gồm một vài sự dè dặt bên trong cô. Và tựa đề của nó là...

"Howling Below the Moon (Tiếng Hú Dưới Ánh Trăng). ...Tớ bắt đầu đây."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!