• Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Tập 2

259. GHS?

1 Bình luận - Độ dài: 1,326 từ - Cập nhật:

Khuya mười một giờ, Trần Nghiêu mới về đến nhà.

Cậu đứng trước cửa, tay run lẩy bẩy vì căng thẳng, quay đầu lại thì thấy mẹ đang thập thò ở cầu thang nhìn cậu.

“Cố lên!”

Cậu vỗ vỗ lồng ngực đang phập phồng, cố gắng kìm nén căng thẳng, cảm giác lần gặp lại này hình như còn hồi hộp hơn cả lúc tỏ tình.

Phải đối mặt với Lâm Nam thế nào đây?

Xông lên hôn một cái? Hay từ từ, nắm tay trước đã?

Không, mẹ ơi, đừng đứng đó hóng hớt nữa! Dạy con với!

Cậu nhắm mắt, hít sâu vài lần, lấy chìa khóa ra, tay run đến mức mấy lần không tra được vào ổ, cuối cùng phải dùng cả hai tay giữ chìa mới mở được cửa.

Trong nhà tối om, có lẽ Lâm Nam đã ngủ.

Cảm xúc của cậu mới bình tĩnh lại, cậu mỉm cười với bố mẹ ngoài cửa rồi đóng cửa lại.

Cởi áo khoác ra, Trần Nghiêu tiện tay bật đèn, định cúi xuống cởi giày thì bất ngờ thấy Lâm Nam đang co ro trên sô-pha, ôm chân nhìn cậu.

“Mày chưa ngủ à?”

Trần Nghiêu gãi đầu ngượng ngùng, nhìn khuôn mặt xinh xắn của Lâm Nam, nhưng cô chỉ thoáng nhìn rồi lại cúi đầu: “Chưa.”

Rõ ràng Lâm Nam cũng căng thẳng lắm.

Trần Nghiêu thay giày, xịt khử trùng toàn thân bằng dung dịch 84, rồi ngập ngừng bước tới chỗ Lâm Nam, ngồi xuống đầu kia của sô-pha.

Căn phòng đột nhiên chìm vào im lặng, Trần Nghiêu bối rối nghịch điện thoại, vội vàng lên mạng tìm cách làm thế nào để tương tác với bạn gái vừa mới tỏ tình.

“Cái… đó…” Lâm Nam bất ngờ ngẩng đầu, nói bằng giọng nhỏ xíu, “Lại đây chút.”

Trần Nghiêu vội buông điện thoại, lon ton chạy tới, ngồi cạnh Lâm Nam.

Cậu phấn khích tưởng Lâm Nam định “tấn công” luôn, nhưng đợi một lúc, chẳng nghe cô nói gì thêm.

Liếc nhìn Lâm Nam đang co ro trên sô-pha, Trần Nghiêu đột nhiên phát hiện bàn tay trắng trẻo của cô đặt ngay bên hông, còn tay kia thì ôm lấy cẳng chân co lên.

Cố ý đúng không?

Trần Nghiêu nuốt nước bọt, thử đặt tay lên mu bàn tay của Lâm Nam.

Cô khẽ run, nhưng không phản kháng, chỉ có vành tai hơi ửng đỏ.

Cậu lần đầu phát hiện tay Lâm Nam lạnh thế, như cục nước đá vậy, cậu ngẩng đầu nhìn cô không phản kháng, bèn nắm chặt hơn, cố sưởi ấm bàn tay ấy bằng hơi ấm của mình.

Bình thường nhìn tay Lâm Nam chỉ thấy ngón tay thon dài, nhưng khi thực sự nắm lấy, mới thấy tay cô mềm mại, mũm mĩm, cảm giác mịn màng.

Chỉ đơn giản là nắm tay Lâm Nam thôi, mà tim Trần Nghiêu đã đập nhanh đến mức bất thường.

Hay là… hôn một cái?

Là con trai, đã bước được bước đầu tiên, đầu óc cậu không kìm được muốn tiến thêm bước nữa.

Thế là cậu hít sâu bình tĩnh lại, quay đầu, nhanh chóng kề mặt lại gần má Lâm Nam.

Nhưng trước mắt như lóe lên một bóng đen, cậu bổ nhào vào khoảng không trên sô-pha, ngẩng đầu lên thì thấy Lâm Nam đã đứng dậy, không nói gì, sải bước dài chạy thẳng vào phòng ngủ.

Ý là tối nay muốn “GHS”? [note78981]

Mắt Trần Nghiêu sáng lên, vội vàng chạy theo sau Lâm Nam, nhưng khi cô vào phòng, tiếng khóa cửa vang lên ngay lập tức phá tan ảo tưởng của cậu.

“Lâm Nam, đó là phòng tao mà…” Trần Nghiêu bất lực gõ cửa, “Hôm nay mày khóa tao ngoài cửa hai lần rồi đấy.”

“Tối nay mày ngủ ngoài đó.”

“Tao mệt cả ngày rồi, ngay cả giường cũng không cho tao ngủ à?”

Ý mày là, mày còn muốn ngủ chung với tao?

Lâm Nam trong phòng mặt tối sầm, thẳng thừng từ chối: “Đừng có mơ nhiều! Biến! Biến ngay!”

Vừa dứt lời, sợ Trần Nghiêu hiểu lầm, cô hé cửa, chỉ thò ra đôi mắt to tròn nhìn ra ngoài, ngại ngùng nói nhỏ: “Tao, tao chưa thể chấp nhận bị hôn…”

“Nhưng trước đây mày hôn tao…”

Chưa nói hết câu, Lâm Nam đã đóng sầm cửa lại.

Cô tức đến bốc khói, thằng này không biết điều, tự dưng lôi chuyện đó ra!

Trần Nghiêu ngơ ngác, không biết mình nói sai gì, rõ ràng là sự thật mà?

Cậu thở dài, nhận ra con đường “chinh phục” Lâm Nam mới chỉ vừa bắt đầu, mà có lẽ còn là một cuộc marathon.

Lâm Nam trong phòng cúi đầu nhìn bàn tay trái vừa bị nắm chặt, hơi ấm từ tay Trần Nghiêu dường như vẫn còn lưu lại trên mu bàn tay.

Cô nhào lên giường, ôm chăn, lăn qua lăn lại.

Aaaa!!! Mình không bị coi là biến thái đấy chứ! Cậu ấy không nghĩ mình là đứa tùy tiện chứ!

Cô cũng không hiểu sao lúc nãy mình lại to gan thế, gần như chủ động chìa tay cho Trần Nghiêu nắm.

Nhưng cảm giác được nắm tay, đúng là… khá thích…

Con mèo Cola ngồi trên bàn máy tính, nhìn Lâm Nam lăn lộn bằng ánh mắt như nhìn một đứa ngốc.

Lăn mệt, Lâm Nam thở hổn hển, vùi mặt vào chăn, hồi lâu sau mới làm dịu được gò má ửng hồng, rồi mặt không cảm xúc đứng dậy mở cửa.

Trần Nghiêu ngoài cửa vẫn đứng đó, thấy cô thì cười gượng: “Tao không nên nhắc, lỗi của tao.”

Dù không hiểu mình sai ở đâu, nhưng nhìn cách bố mẹ cậu tương tác hàng ngày, cậu nghĩ nhận lỗi cũng chẳng sao.

Nếu không, sợ là bạn gái mới ngày đầu đã chia tay mất.

Lâm Nam không đáp, quay lại ngồi lên giường, cúi đầu nghịch điện thoại.

“Mày ăn khuya không?” Trần Nghiêu nhỏ giọng hỏi.

Ngẩng đầu nhìn Trần Nghiêu, Lâm Nam nhíu mày, không hài lòng hỏi: “Mày làm gì mà cứ như thế? Nói chuyện cũng cẩn thận từng tí.”

Cô không thích cảm giác rõ ràng đã gần gũi hơn, mà lại như xa cách hơn.

Hơn nữa, dáng vẻ này của Trần Nghiêu khiến Lâm Nam nghi ngờ cậu ta đang toan tính gì đó, như là thèm khát thân thể cô hay định đưa ra yêu cầu gì khó xử.

“Tại tao sợ mày giận nữa.” Trần Nghiêu ngồi cạnh Lâm Nam, thử nhích gần hơn một chút.

Thấy cô không phản ứng, cậu nhích gần thêm tí nữa, cho đến khi vai hai người chạm nhau.

“Mày muốn ăn khuya gì?” Trần Nghiêu thở phào, cuối cùng cũng nói chuyện bình thường trở lại.

“Không ăn, giảm cân.”

Cậu nghiêng đầu nhìn, thấy Lâm Nam đang tìm thông tin về tập gym giảm cân trên mạng: “Trước đây mày không bảo muốn mũm mĩm thêm mười cân à?”

Lâm Nam khựng lại, quay đầu, tai đỏ lên, lí nhí giải thích: “Mày không thích con gái gầy hơn à?”

Cô vẫn nhớ vài hôm trước thằng này nhìn chằm chằm người mẫu nữ trên mạng.

“Đâu có, mày có mũm mĩm như heo tao cũng thích!” Trần Nghiêu vỗ ngực đầy khí thế, “Hai trăm cân tao cũng nuôi được!”

Lâm Nam im lặng, đột nhiên cô hiểu vì sao người ta gọi đàn ông là “chân heo”.

Cô bất lực leo lên giường, tắt công tắc đèn đầu giường, căn phòng chỉ còn ánh sáng từ màn hình điện thoại.

“Ngủ đi, mệt rồi.”

Mắt Trần Nghiêu sáng lên, lon ton định trèo lên giường ngủ chung với Lâm Nam.

“Mày ra sàn ngủ.”

Trần Nghiêu mặt xám như tro: “Thế tao đi tắm đã…”

Ghi chú

[Lên trên]
GHS: chuyện 18+
GHS: chuyện 18+
Bình luận (1)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

1 Bình luận