Quyển 3
Chương 5: Bản Sao Mùa Thu và Lễ Hội Văn Hóa Của Giới Trẻ
0 Bình luận - Độ dài: 11,551 từ - Cập nhật:
Nếu bạn thích các tác phẩm của chúng tôi, hãy theo dõi chúng tôi trên mạng xã hội, tham gia kênh Discord và cân nhắc ủng hộ chúng tôi trên Patreon nhé:
https://discord.gg/e4BJxX6https://www.patreon.com/CClawTrans
Đã sang nửa đầu tháng Mười. Ngày mai là ngày khai mạc trọng đại của lễ hội văn hóa trường cấp ba Amakusa Nam, thế nên dù tan học đã lâu, đa số mọi người vẫn nán lại trường. Phần lớn học sinh lớp 1-7 chúng tôi cũng vẫn ở lại lớp, mặc dù đã hoàn tất phần lớn công tác chuẩn bị từ trước. Tôi cùng Nao và những người khác, được giao nhiệm vụ làm bảng hiệu ở lối vào lớp, cũng đã xong việc, giờ thì đang cùng nhau vác đống rác chất chồng đến chỗ tập kết.
“May quá, chẳng có ai ở đây cả~” Nao nói, nhìn quanh bãi rác.
Khi chúng tôi bận rộn chuẩn bị cho các sự kiện, thường sẽ có một hàng dài người đứng chờ đổ rác. Tuy nhiên, ngày cuối cùng trước lễ hội có lẽ nằm ngoài quy trình thông thường, đó là lý do tại sao khu vực này giờ lại trống không.
“Một núi rác to đùng là đằng khác.”
Tôi nhìn sang một bên bãi tập kết, đặc biệt là đống gỗ vụn. Tôi thấy tội cho ai phải dọn dẹp thứ này. Chúng tôi đặt rác của mình lên trên đống gỗ.
“À này, Nanaya? Buổi chiều ở công viên giải trí, cậu với OguOgu cứ quấn lấy nhau, đúng không? Lớp trưởng tức điên lên đó!”
“C-chúng tớ có quấn lấy nhau đâu.”
Ít nhất thì tôi không nghĩ là có.
“Hừm. Tớ biết OguOgu dễ thương mà, nhưng đừng để nó khiến cậu ảo tưởng nhé.”
“Cậu có nghe tớ nói không đấy?”
Con bé thích biến tôi thành kẻ xấu bất cứ lúc nào có thể. Chúng tôi đổ xong rác và quay về lớp. Ngay sau đó, cô lớp trưởng đẩy một tờ giấy A4 về phía tôi.
“Đây nhé, Shimono, đây là ca trực của cậu vào ngày mai. Lo việc bếp núc cho cẩn thận.”
“Hả? Em tưởng em đã xong việc với cái bảng hiệu rồi, nên ngày mai không phải làm gì nữa chứ?”
“Quán cà phê hầu gái của lớp 3 tốt hơn chúng ta dự kiến nhiều. Chúng ta không thể thua bọn họ được, đó là lý do tại sao ngày mai Nao sẽ phải làm hầu gái.”
“Em hoàn toàn ổn với chuyện đó mà~! Dù sao thì đó cũng là công việc thường ngày của em rồi.”
Nao nói thế, nhưng tôi thì không chấp nhận được chuyện này.
“Tôi hiểu là cô muốn dùng Nao làm hầu gái để câu khách. Dù sao thì con bé cũng rất được lòng các cậu con trai mà.”
“Nya ha, cậu làm tớ đỏ mặt đó! Chắc là tại vòng một của tớ! Con trai đúng là đơn giản mà, nya ha ha ha.”
“Ờ, được thôi. Nhưng, chuyện đó liên quan gì đến tôi?” Tôi phản đối quyết định bất công này.
“Cậu nói cái gì vậy? Cậu đang nói rằng Nao phải làm nhiều hơn những gì chúng ta đã đồng ý ban đầu, trong khi cậu lại được phép lười biếng à?”
“Nhưng mà không phải…”
“Sẽ tàn nhẫn lắm đấy, đúng không?”
Ừ thì, đúng vậy. Nếu chúng tôi cùng nhau làm cái bảng hiệu, thì ngày mai chúng tôi cũng phải làm việc. Tôi sẽ thấy áy náy nếu mình cứ chơi bời đâu đó…
“Không, khoan đã. Nao không có lý do gì để phải giúp cả, cô chỉ đang ép con bé thôi. Tôi không muốn nghe bất cứ điều gì về việc tôi là kẻ xấu.”
“Vậy Shimono, cậu không ngại nếu chúng ta thua lớp 3 sao? Cậu chẳng quan tâm gì đến lớp mình cả, đúng không?”
Nghiêm túc chứ, con bé lại dùng cái chiêu đó à? Nhưng trước khi tôi kịp nghĩ ra lời đáp trả, cô lớp trưởng đã đến gần tôi hơn.
“Nao làm việc chăm chỉ vì lợi ích của lớp, vì mọi người, vậy mà cậu lại muốn chùn bước ư, Shimono? Tinh thần ‘một người vì mọi người’ của cậu đâu rồi? Mọi người nghe đây này! Shimono không muốn làm việc vào ngày mai đâu!”
“Được rồi, được rồi, tôi hiểu rồi! Tôi sẽ làm! Làm ơn cho tôi làm việc!”
“Được rồi, tôi tin tưởng vào cậu!” Lớp trưởng tự mình ngân nga với một nụ cười tươi rói khi cô quay lại công việc ban đầu của mình.
Tại sao tôi lại phải làm việc vào những ngày nghỉ của mình, ngay cả khi tôi đã trở lại làm học sinh cấp ba chứ? Khốn kiếp thật.
“Có gì mà cau có thế, Nanaya. Cậu sắp được ngắm mấy cô hầu gái ‘ngực bự’ yêu thích của mình cận cảnh mà.”
“Cái quỷ gì mà ‘hầu gái ngực bự’ chứ…”
Lý do tôi tình nguyện làm công việc nặng nhọc và đau lưng như lắp biển quảng cáo là vì tôi muốn được rảnh rang vào ngày chính hội. Lần này, không như mười một năm trước, tôi thật sự muốn tận mắt xem màn hóa trang của Hội trưởng. Lần trước, đúng ngày hội, tôi lại phải làm việc trong bếp, trùng ca với Hội trưởng. Tôi đã cố gắng hết sức để tránh lặp lại sai lầm cũ, thế mà mọi chuyện vẫn diễn ra y hệt. Xem ra, dù có được kiến thức của mười một năm tương lai, mọi kế hoạch của tôi vẫn không bao giờ thành công.
*
Đã gần 7 giờ tối. Hầu hết các thành viên khác của lớp 1-7 đã hoàn thành công việc, đang ngồi thư giãn trong lớp trò chuyện. Ai nấy đều có vẻ muốn tận hưởng sự kiện này nhiều nhất có thể, chẳng ai có ý định về nhà. Cơ hội như thế này đâu phải lúc nào cũng có. Trong khi mọi người đang rôm rả chuyện trò, thầy giáo chủ nhiệm Hayashi-sensei của chúng tôi xuất hiện ở cửa ra hành lang.
“Shimono… và Tadokoro. Hai em ra đây một lát.”
Onikichi và tôi nhìn nhau, rồi bước ra hành lang.
“Này này, cậu lại làm gì khiến thầy giận rồi hả?” Onikichi choàng tay qua vai tôi.
“Thầy cũng gọi cả cậu đó thôi chứ?”
“Haha, lời đáp trả của cậu đúng là sắc bén!”
“Hai đứa này thân thiết không chịu nổi…” Thầy Hayashi-sensei nói, nhìn chúng tôi với vẻ ghét bỏ. “Có chuyện muốn nhờ hai em giúp thôi, đừng căng thẳng.” Thầy vừa nói vừa dẫn chúng tôi đến phòng giáo viên.
Đến bên bàn làm việc của thầy, thầy chỉ cho chúng tôi hai chiếc thùng carton đặt cạnh ghế.
“Đây là…”
“Chính xác thì đây là cái gì vậy ạ?” Tôi hỏi, cố hé mắt nhìn vào trong thùng.
“À, đây là…” Thầy Hayashi-sensei vừa nói, thì đúng lúc đó một vật thể trắng bệch xuất hiện.
“Woah! M-một cánh tay?!”
Nó bám đầy bụi bặm, một bàn tay lớn thò ra từ thùng, chỉ còn lại khuỷu tay.
“Nanacchi, cậu la làng cái gì thế? Woah, xin chào nhé.” Onikichi thò tay vào thùng carton, kéo lên cánh tay màu trắng.
“Áááá!”
“Haha! Cậu đúng là đồ nhát gan, Nanacchi! Nhìn này!” Cậu ấy cầm cánh tay đó đưa về phía tôi.
Hóa ra đó chỉ là một cánh tay giả.
“T-Trời đất, làm hết hồn…”
Thầy Hayashi-sensei cười phá lên rồi giải thích.
“Lớp thầy chủ nhiệm năm ngoái có tổ chức nhà ma. Đây là những đạo cụ bọn thầy đã dùng, nên thầy nghĩ có thể giữ lại cho những năm sau và các nhà ma. Quả nhiên, lớp 2-2 đang làm một cái và nhờ thầy mang chỗ này qua. Hai em có thể giúp thầy một tay không?”
“Ồ, ra vậy. Nhưng, sao thầy không gọi một học sinh nào đó đến làm giúp ạ?”
“Thì đúng là vậy, nhưng… lớp 2-2 là lớp của Kamijou đó, hai em nhớ không?”
À, thì ra là vậy. Giờ thầy nhắc mới nhớ.
“Thế thì có vấn đề gì sao ạ?”
“Sau chuyện xảy ra vào học kỳ một, thầy có cảm giác Kamijou không ưa thầy. Mà hai em thì khá thân với cậu ấy, đúng không?”
Nói tóm lại là thầy sợ Hội trưởng ư? Tôi sẽ mắng thầy một trận về chuyện đó, nhưng tôi cũng không trách thầy được. Thôi được, chúng tôi sẽ làm.
“Vâng, bọn em hiểu rồi.”
“Này, này, những lúc khó khăn thế này chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau chứ!”
“Ồồồ, cảm ơn hai em, Shimono, Tadokoro! Giúp thầy được một việc lớn đấy!”
“Thầy nợ bọn em một ân huệ đó, Sensei.”
“Haha, khi nào có dịp thầy sẽ mời hai em uống nước.”
Là học sinh, tiền tiêu vặt của chúng tôi có hạn, nên nghe vậy cũng khá tuyệt. Cả Onikichi và tôi mỗi người xách một thùng, rời khỏi phòng giáo viên. Chúng tôi đi dọc hành lang hướng đến lớp 2-2. Nhìn thấy nhiều học sinh vẫn còn ở lại trường muộn thế này khiến tôi có một cảm giác hoài niệm kỳ lạ, cùng với mùi hương quen thuộc của tuổi trẻ. Nó khác hẳn với cảm giác khi tôi làm thêm giờ ở chỗ làm.
“Nhắc mới nhớ, Nanachi này. Buổi hẹn hò ở công viên giải trí với Touka thế nào rồi?”
Khi bọn tôi đang bước lên cầu thang dẫn đến phòng học của khối hai, Onikichi bỗng dưng hỏi tôi câu ấy.
“Hả? À thì, tụi tôi đi theo nhóm mà, nên đâu thể gọi là hẹn hò được.”
“Này này, đừng bảo là cậu không tận dụng cơ hội tấn công nhé? Đó rõ ràng là cơ hội ngàn vàng của cậu mà.”
“Hả? Dù là vậy vẫn nên chủ động ư?”
“Tất nhiên rồi? Như thế mới cho thấy cậu thật lòng với tình cảm của mình chứ, đúng không?”
Thật lòng với tình cảm của mình… Vậy nên, việc Oguri-chan cố gắng ở riêng với tôi bất chấp hoàn cảnh, là thể hiện cô ấy thật lòng ư?
“Tôi đoán vậy…”
Thế còn tôi thì sao? Liệu tôi bỏ lỡ cơ hội này một lần nữa có ổn không?
“Tôi vẫn còn… kịp không, Onikichi?”
“Trong tình yêu không có sớm hay muộn. Được ăn cả, ngã về không, Nanachi à.”
“…Onikichi, tôi nhờ cậu một việc được không?”
Tôi dừng lại trước cửa lớp 2-2, quay người lại nhìn cậu ta.
“Sau này mời tôi một lon nước ngọt nhé, được chứ?”
“Ừ, dĩ nhiên rồi!”
Tôi đặt chiếc thùng carton dưới chân, rồi vội vã lao đi đến một nơi nào đó. Mọi hối tiếc còn sót lại của tôi phải được giải quyết sau khi quay ngược thời gian chứ, sao tôi lại quên mất điều đó cơ chứ.
*
Tôi nghĩ đã một tiếng trôi qua sau đó. Tôi đứng trên sân thượng trống trải, bóng tối bao phủ xung quanh, trong khi lau đi những giọt mồ hôi trên trán.
“Thôi, thế này là ổn rồi.”
Tôi có thể nhìn thấy ánh đèn sáng trong tòa nhà trường học, cùng với những tiếng nói chuyện vui vẻ của học sinh. Kể từ khi đi làm ở công ty, tôi đã dành thời gian rảnh rỗi để làm vài món đồ thủ công đơn giản. Lý do là vì tôi muốn tự làm một cái giá sách. Tiểu thuyết ngắn, truyện tranh, truyện tranh phương Tây, đĩa Blu-ray, tôi muốn một cái kệ có thể chứa được tất cả những thứ đó nên tôi đã tìm kiếm trên mạng, nhưng không tìm được cái nào ưng ý. Tôi nghĩ đến việc tự làm lấy, đó là lý do tôi bắt đầu mày mò mấy thứ đồ thủ công này.
Thực ra, tôi đã rất vui khi làm việc đó, tự tay làm những chiếc kệ nhỏ, bàn và ghế để đặt trong nhà mình, và kinh nghiệm đó đã giúp ích rất nhiều khi làm cái bảng quảng cáo này. Thật không ngờ mình lại có thể sử dụng sở thích của mình theo một cách khác như thế này. Còn lại… chỉ là chờ đợi cô ấy. Cho đến khi thời điểm đó đến, tôi chọn cách ngắm nhìn ánh đèn thành phố. Nhờ vị trí cao ráo, tôi có thể tận hưởng trọn vẹn khung cảnh về đêm này. Bảo sao những địa điểm hẹn hò càng cao càng đẹp… À, cũng chẳng phải tôi từng đi hẹn hò kiểu người lớn như vậy bao giờ. Thôi thì, mỗi người một khả năng.
CẠCH! Tôi nghe thấy tiếng cánh cửa sắt cũ kỹ phía sau mình mở ra. Tôi quay người lại.
“Hôm nay làm việc tốt lắm, Hội trưởng.”
“Chúng ta không ở công ty, đừng nói thế.”
“Tôi xin lỗi.” Tôi gãi đầu khi bước về phía cô ấy.
“Onikichi-kun bảo tôi đến đây, nhưng là chuyện gì vậy? Cậu có điều gì muốn nói sao?” Hội trưởng có vẻ bối rối nhìn tôi.
“Về chuyện đó…”
“Lo lắng về tương lai của cậu ư? Khoan đã, đừng nói với tôi là cậu đã tìm thấy điều khác mình muốn trong đời và định nói rằng cậu sẽ không nộp đơn vào Geotam nữa nhé?! Hay là cậu đang nợ ngập đầu và cần tôi giúp?!”
“B-Bình tĩnh đi! Một thằng nhóc 16 tuổi thì làm sao mà nợ nhiều đến thế được? Và mặc dù rất đau lòng khi phải thừa nhận, tôi vẫn chưa tìm thấy ước mơ của mình nên tôi VẪN là Shimono Nanaya của mười một năm trước.”
“À thì… cậu gọi tôi lên sân thượng này, nên tôi nghĩ chắc phải là chuyện gì đó nghiêm trọng lắm…”
“Ấy, tôi đang lộ vẻ mặt đó sao?”
“Đúng vậy.”
À thì… chắc là cô ấy có thể nhìn thấy vẻ lo lắng của tôi.
“Không sao đâu, không phải chuyện gì tăm tối đến thế. Nhưng cậu thật tốt bụng khi lo lắng cho tôi.”
“H-Hả? Cậu ngốc à? Chăm sóc cấp dưới là công việc của tôi. Không hơn không kém.”
“À haha, đúng như dự đoán. Thực ra, có thứ tôi muốn cho cậu xem. Đến đây này.” Tôi vẫy tay gọi cô ấy lại, dẫn cô ấy ra phía sau sân thượng.
Vừa đến nơi, cô ấy đã nhìn thấy thứ tôi hì hụi làm suốt một tiếng đồng hồ qua.
“Ối, cái gì mà to thế này?! Đó là thứ gì vậy?!” Vị trưởng ban nheo mắt cố nhìn rõ hơn trong bóng tối.
Rồi cô ấy khẽ khàng tiếp lời:
“Chẳng lẽ… là một buồng cabin đu quay?”
“Đúng vậy. Cô đã nói rất muốn được ngồi đu quay, đúng không?”
“Hả…? Cậu làm cái này á?!”
“À thì, tôi chỉ làm tạm mấy cái ghế giá rẻ bằng đống gỗ thừa ở chỗ đổ rác thôi.”
“Tuyệt vời quá! Tôi không ngờ cậu lại có tài thế này!”
Khung sườn được làm từ gỗ, vách ngoài thì ghép bằng ván ép. Vì trời tối nên trông nó chắc hẳn ấn tượng hơn nhiều so với thực tế. Giống như bản hoàn thiện bao giờ cũng đẹp hơn bản nháp vậy. Có thể không đến mức đó, nhưng tôi mừng vì cô ấy vui.
“Chỗ ngồi tôi làm bằng mấy thùng các tông và ghế có sẵn bên trong, nên cô có thể ngồi thật đấy. Thế nào, cô có muốn ngồi thử cùng tôi không?”
“Sao lại không chứ, tôi sẽ thử ngồi cái đu quay đặc biệt này một chuyến.”
Tôi bước vào cấu trúc vững chãi, rồi đặt một chiếc khăn tay lên chỗ ngồi dành cho trưởng ban.
“Đây, mời cô.”
“Cảm ơn cậu. Hi hi, có chút ngại ngùng ghê.”
“Cô nói không sai chút nào đâu.”
Trưởng ban ngồi xuống trước tôi. Vì đây chỉ là một bản sao rẻ tiền của buồng cabin đu quay nên chúng tôi không che chắn được hết gió thổi trên sân thượng, nhưng nó lại giúp tạo không khí. Mà nói mới thấy, có vẻ chúng tôi ngồi hơi gần nhau thì phải. Lúc làm tôi phải dựa vào trí nhớ nên cũng đành chịu.
“Cậu mất bao lâu để làm cái này vậy?”
“Chắc khoảng một tiếng. Tôi không bận tâm đến kích thước cột kèo gì cả, chỉ ghép nó lại như một trò xếp hình thôi, nên cũng không mất nhiều thời gian lắm.”
“À, ra là cậu phải chuẩn bị cái đó. Cậu khéo tay phết đấy chứ, không ngờ đấy.”
“Cái vế cuối cùng không cần thiết đâu, Trưởng ban ạ.”
“Ehehe.” Trưởng ban khúc khích cười, lè lưỡi.
“À này, năm nay cậu làm nhà ma phải không?”
“Đúng vậy. Tôi là một trong những diễn viên.”
Cô ấy đóng vai phù thủy, tôi biết mà. Tuy nhiên, liệu có ai sẽ sợ hãi nếu cô ấy nhảy xổ vào họ không? Tôi có khi chết vì đáng yêu mất.
“Vậy thì tôi nghĩ tôi nên ghé qua đó. Khi nào thì cậu làm việc?” Tôi hỏi không chút do dự.
Rất có thể ca làm việc của chúng tôi sẽ không trùng nhau.
“Hảaaaa? Cậu sẽ đến thăm ư? Ngại chết mất thôi.”
“Tính cách của cô đi ngược lại với ý niệm về sự ngại ngùng đó.”
“Hả? Cậu nói gì cơ?”
“Không có gì. Hoàn toàn không có gì.”
Khuôn mặt đó giống phù thủy hơn đấy, cô biết không?
“Tôi có ca từ trưa đến 3 giờ chiều.”
Đúng vậy, y như tôi nghĩ. Ca làm của chúng tôi bị trùng. Thậm chí tôi còn làm lâu hơn 30 phút. Hết rồi.
“Tôi thực sự muốn thấy cô hóa trang thành phù thủy.”
“Hả?!”
“À, quên đi, tôi chưa nói gì cả!”
“Sao cậu biết tôi đóng vai phù thủy?”
Ôi chết tiệt. Nếu tôi nói rằng tôi nhớ từ mười một năm trước, thì tôi sẽ giống một kẻ theo dõi điên rồ mất. Tôi cần tìm một cái cớ.
“C-chim nói với tôi.”
“…Thật ư?”
Tôi cảm thấy cô ấy có chút nghi ngờ tôi, nhưng cô ấy cũng không có cách nào biết được làm sao tôi tìm ra được điều đó cả.
“Dù sao thì, tôi cũng làm việc trong thời gian đó, nên tiếc là tôi không thể đến được.”
“Thật sao.” Cô ấy quay mặt đi như đang giận dỗi.
Tất cả những gì cô ấy làm đều đáng yêu đến mức tôi thề đấy.
“Mà nói thật, tôi cũng chán ngấy nhà ma rồi.”
“Dù gì thì, chúng ta đi công viên giải trí, cô đã sợ chết khiếp mà.”
“Chỉ là cậu quá bình tĩnh thôi.”
“T-tôi sợ mà!”
Đúng rồi, không. Cô không cần phải nói dối lúc này đâu, Kamijou-san.
“Dù sao thì, cái này thực sự cho cảm giác như đang trên đu quay vậy, tôi ấn tượng đấy.”
“Vậy nếu một người đàn ông mời cô đi chơi, thì chắc phải là ở một nhà hàng cao cấp có view đẹp mới được, đúng không?”
“Hừm… tôi đã từng đến đó trước đây rồi, sau khi một khách hàng mời…”
“Hả?!”
Ôi không, tôi thực sự không muốn nghe điều đó! Tôi tự đào hố chôn mình rồi!
"Nhưng mà, tôi đâu có vui vẻ gì. Ở bên người đó, tôi cứ phải giữ ý tứ, đến cả ngắm cảnh cũng chẳng có thì giờ, mà bữa tối kiểu Pháp cao cấp thì tôi có bao giờ ăn đâu mà biết ngon dở thế nào. Ăn mì ramen với mọi người vẫn là vui nhất."
"Đ-Đúng vậy! Ăn mì ramen sau giờ làm là tuyệt nhất!"
Phù… may quá. Ra là chuyện công việc chứ không phải hẹn hò. Hi vọng là vậy.
"Hơn nữa, được ngắm cảnh như thế này… còn vui hơn nhiều." Hội trưởng nói, ánh mắt cụp xuống.
Cô ấy nhìn vào đầu gối mình đang chạm vào đầu gối tôi. Giữa chúng tôi chỉ có lớp quần tất đen của cô ấy và chiếc quần jean xám của tôi.
"Em mừng vì Hội trưởng thấy vậy. Có vẻ như công sức dựng cái này lên cũng đáng."
"...Anh bận tâm đến mức đó chỉ vì em nói muốn thử đi vòng đu quay sao?"
"Vâng… đúng vậy."
"Cảm ơn anh."
"K-Không có gì."
Vì sân thượng tối đen như mực, tôi khó mà nhận ra biểu cảm hiện tại của Hội trưởng. Tuy nhiên, ánh mắt lấp lánh của cô ấy hướng về phía tôi khiến tôi như nín thở.
"À này, Nanaya-kun. Em có biết tại sao tôi nói tôi muốn đi vòng đu quay không?"
"Ơ… cái đó…"
Cái đó… là vì cô ấy ghen tị khi tôi và Oguri-chan đi vòng đu quay cùng nhau? Vì cô ấy có hứng thú với tôi? Tôi thấy mình bắt đầu hi vọng đây có thể là lí do của cô ấy.
"À, xin lỗi, hỏi thế kì cục quá. Chắc tôi nghe như một cấp trên khó tính nhỉ? Haha." Cô ấy luống cuống đưa tay vuốt tóc ra sau tai. "Khi còn bé, tôi rất thích đi vòng đu quay. Lúc đó tôi chỉ lầm bầm thế thôi, nhưng anh lại tốt bụng chuẩn bị bất ngờ này cho tôi, đúng không? Anh đúng là một cấp dưới chu đáo, hehe."
"Hội trưởng nói sai rồi."
"Hả?"
"Em chuẩn bị cái này vì một lí do khác. Em hối hận vì đã không thể đi vòng đu quay với Hội trưởng ở công viên giải trí, nên em muốn bù đắp sai lầm đó."
"...S-Sao anh lại muốn đi vòng đu quay với tôi?"
"À thì, tại vì em —"
BZZZZT, điện thoại trong túi tôi rung lên. Chỉ tiếng rung đó thôi cũng đủ khiến tôi giật mình, tôi cuống quýt bắt máy.
"Nanaya? Cậu đang ở đâu đấy? Thầy Hayashi bảo sẽ khao cả lớp nước ép, về lớp ngay đi!"
Là Nao.
"Ừ, ừ, tớ biết rồi. Tớ về ngay đây."
"Ừ. Với lại, uống nước ép xong là về nhà luôn đấy."
"Được rồi, tớ biết." Tôi cúp máy thì lập tức nhận được một email khác.
"Xin lỗi nhé, Nanacchi! Chắc cậu đang vui vẻ với Touka, nhưng tớ không ngăn được Nao!"
Hắn ta thật sự không cần phải xin lỗi vì chuyện đó. Mà, thầy Hayashi sẽ khao cả bọn nước ép sao? Thôi, dù sao tôi cũng đã đẩy nửa công việc cho Onikichi, nên không nên phàn nàn.
"Anh về lớp sao?"
"À, vâng! Em xin lỗi, Hội trưởng!"
"Không sao đâu, tôi cũng nên về lớp mình nếu không sẽ bị mắng mất."
"Vâng. Sáng mai em sẽ tháo cái cabin này ra, vậy mình về thôi." Tôi nói rồi đứng dậy, thì Hội trưởng bất ngờ nắm lấy tay phải của tôi.
"K-Khoan đã."
"Vâng…?"
"Mình chụp một bức ảnh cùng nhau đi. Sẽ thật phí nếu anh phá hủy nó vào ngày mai mà không có kỉ niệm gì."
"Ồ, đúng rồi. Vậy em cũng nên chụp một cái."
"Được đó, vậy thì làm đi!"
Tôi ngồi xuống lại, mở chiếc điện thoại nắp gập của mình.
"Hội trưởng dùng điện thoại thông minh tiện ghê. Hội trưởng có thể chụp một tấm cho em rồi gửi sau được không?"
"Được thôi. Anh nên đổi sang mẫu mới hơn đi chứ?"
"Em thích Android hơn, nên em sẽ đợi thêm một chút cho đến khi họ mang đến những thay đổi đáng kể. Các loại hiện tại có vẻ hơi quá mạnh tay với em."
“À, ra là vậy. Thôi nào, chụp ảnh thôi. Lại gần chút nhé.”
“Vâng.”
Tôi dịch lại gần Hội trưởng, đến mức mái tóc của cô ấy khẽ chạm vào má tôi.
“Được rồi. Cười lên nào.”
CÁCH, tiếng màn trập vang lên giữa không gian tĩnh lặng.
“Haha, Hội trưởng à, 'cười lên nào' có vẻ hơi lỗi thời rồi nhỉ?”
“Hả? Thế thì cậu định nói gì bây giờ?!”
“Ừm… Chẳng hạn như ‘Cười một cái, triệu like ngay’ thì sao?”
“Đừng bao giờ nói cái câu đó nữa. Nghe cứ như ông già cố tỏ ra hợp thời với lũ trẻ vậy. Vả lại, làm gì có đứa trẻ nào bây giờ chụp ảnh kiểu đó.”
“Lạnh lùng quá! Vả lại, chúng ta đã du hành về quá khứ rồi, nên mấy cái kiểu đó bây giờ đang thịnh hành lắm đấy!”
“Thật sao?”
“Thật mà!”
Lại là màn đối đáp thường ngày giữa cấp trên và cấp dưới của chúng tôi. Dù sao thì, tôi vẫn thực sự thích những khoảnh khắc như thế này.
“Này, Nanaya-kun. Có thứ này tôi muốn tặng cậu.” Hội trưởng nói.
“Là gì ạ?”
Giữa màn đêm bao phủ, Hội trưởng đút tay vào túi váy.
“…Cái này.” Cô ấy chìa cho tôi một chiếc móc khóa nhỏ.
“À, đó là Yamade-kun.”
“Sau khi Ushiki-san đưa cậu đi, tôi đã tự mình mua một cái. Cậu nhận chứ?”
“Hội trưởng… Thật ra, tôi cũng đã mua một cái.” Tôi thò tay vào túi áo blazer, lấy ra một chiếc móc khóa Yamade-kun khác.
“Khoan đã, Nanaya-kun?! Cái này là…”
“Vâng. Sau khi đi vòng đu quay xong, tôi đã nói với Oguri-chan là muốn mua gì đó và quay lại cửa hàng lưu niệm. Trước đó tôi không có thời gian để tặng cô, nên tôi muốn nhân cơ hội này.”
“Haha… Hahaha, cái quái gì thế này. Cậu lúc nào cũng chu đáo và quan tâm như vậy.”
“Hội trưởng cũng thế thôi mà. Hì hì.”
Chúng tôi trao cho nhau những chiếc móc khóa mà mình đã mua.
“Với lại, chúng ta chọn đúng y chang một kiểu dáng luôn sao?”
“Ồ, đúng vậy thật!”
Cả hai Yamade-kun của chúng tôi đều cúi đầu một cách lịch sự. Một lựa chọn rất hợp với một nhân viên công sở.
“Àaaa, tuyệt vời quá. Thôi nào, chúng ta về thôi nhỉ?” Hội trưởng bước ra khỏi cabin.
Cô ấy vòng tay ra sau lưng, vừa nhảy chân sáo vừa quay lại nhìn tôi.
“Cảm ơn cậu rất nhiều, Nanaya-kun.”
Nụ cười của cô ấy, được ánh trăng rọi chiếu, sáng hơn bất kỳ ngôi sao nào trên bầu trời và đẹp hơn bất cứ thứ gì tôi từng thấy. Nụ cười đó đã cho tôi sức mạnh để gột rửa những cảm xúc trong lòng. Ngày mai, trong lễ hội văn hóa, tôi sẽ kết thúc chuyện này. Tôi sẽ giải quyết ổn thỏa với cả Oguri-chan lẫn Hội trưởng. Và sau đó tôi sẽ đối mặt với những vấn đề của riêng mình một cách đàng hoàng. Với câu trả lời mới tìm được này, tôi sẽ nói cho từng người trong số họ biết cảm xúc của mình. Đó là điều tôi đã quyết định. Lễ hội ngày mai sẽ là ngày tôi, Shimono Nanaya, tự mình đưa ra kết luận.
*
Sáng thứ Bảy hôm sau, tôi thức dậy sớm hơn nhiều so với mọi ngày và xỏ giày thể thao để đến trường, thì Kofuyu xuất hiện, lon ton chạy xuống cầu thang, vẫn còn mặc đồ ngủ. Đương nhiên, trường cấp hai của con bé hôm nay không có lớp.
“Chào buổi sáng, anh hai.”
“Chào buổi sáng.”
“Kofuyu sẽ ghé qua lễ hội văn hóa của anh sau. Cùng với Master.”
Ai là Master chứ? Tôi chịu. Đừng có dùng biệt danh khi nói chuyện với người không biết nó có nghĩa gì, nó sẽ làm hỏng hết mọi cuộc trò chuyện nghiêm túc đấy. Tuy nhiên, nếu tôi cảnh báo con bé về chuyện này, nó sẽ ghét tôi mất, nên tôi đành im lặng.
“Ừ. Đừng có tiêu hết tiền đó nhé?” Tôi nói rồi rời khỏi nhà.
Thật khó khi phải làm một người anh chu đáo. Càng gần đến trường, tôi càng gặp nhiều người. Tôi vội vã lên sân thượng để dọn dẹp cabin vòng đu quay mà tôi đã để lại từ tối hôm qua. Nhưng trước đó, tôi đặt đồ đạc của mình vào lớp học. Trong lúc đó, tôi gặp vài cô gái khác, họ đang hoảng loạn vì chuyện gì đó. Một trong số đó hóa ra là Nao.
“À, Nanaya đến rồi!”
“Chuyện gì vậy?”
Một cô gái khác đã trả lời câu hỏi của tôi.
“Shimono! Khi em bê cái hộp đựng phục trang vào lớp thì em lỡ va phải nó, và…” Cô bé vừa nói, vừa hướng ánh mắt tôi về phía trung tâm.
Tôi nhìn kỹ hơn, thấy một phần của bảng hiệu bị vỡ ra như thể bị xe va quệt.
“Em xin lỗi!” Cô bé cúi gằm mặt xuống, khiến tôi luống cuống.
“Thôi nào, có gì to tát đâu. Chuyện này sửa dễ òm ấy mà.”
“Thật ạ?!”
“Ừ. Nao này, hộp dụng cụ để đâu ấy nhỉ?”
“Em đi lấy ngay đây ạ!” Nao nhanh nhẹn chạy vọt vào lớp học.
Cô bé kia trông vẫn còn hơi lúng túng, nhưng tôi không có ý định an ủi hay gì cả, chỉ là sự thật thì cái này cũng chẳng cần sửa chữa nhiều. Thôi thì, thế này sẽ khiến tôi ít thời gian hơn để lên sân thượng dọn dẹp cái gondola, nhưng tôi nghĩ chắc cũng chẳng ai lạc lối trên đó đâu. Tôi có thể dọn dẹp sau khi lễ khai giảng kết thúc.
Sau một khoảng im lặng ngắn ngủi, Nao mang hộp dụng cụ đến cho tôi, và tôi lập tức bắt tay vào sửa chữa. Đến giờ, cái lễ hội văn hóa này đúng là biến thành một dự án "tự tay làm lấy" khổng lồ vậy. Trớ trêu thay, một tôi ngây thơ lúc đó lại chẳng hề biết điều gì đang chờ mình khi tôi sau đó hướng đến lễ khai giảng.
*
Buổi lễ kết thúc, các lớp học và câu lạc bộ thể thao bắt đầu công việc thường ngày của mình. Tôi chen qua đám đông và đi lên cầu thang dẫn lên sân thượng. Càng lên cao, một cảm giác khó chịu nhất định càng tràn ngập trong tôi. Có… rất nhiều người ở đây. Các tầng trên của tòa nhà chính chỉ có phòng thư viện, phòng nghe nhìn, và những thứ khác mà bạn sẽ không thường xuyên lui tới.
Có một số câu lạc bộ sử dụng các phòng ở tầng trên này, nhưng những địa điểm chính thường nằm giữa tầng một và tầng ba. Thông thường, càng lên cao thì càng ít người, vậy mà… sao cứ thấy số người tăng lên vậy nhỉ? Tôi vội vã chạy thêm mấy bậc cầu thang, mở cửa ra…
“Ách, cái quái gì thế này?”
Một đám đông lớn đã tụ tập trên sân thượng. Ngoài các học sinh ở đây, tôi còn thấy khá nhiều khách tham quan. Rất nhiều trong số họ trông như những cặp đôi nữa. Và từ đám đông, tôi nghe thấy những cuộc trò chuyện như…
“Người ta nói rằng các cặp đôi nào ngồi trong gondola chụp ảnh cùng nhau thì sẽ kết hôn đấy!”
“Có chuyện gì thế? Chúng ta cũng chụp một tấm đi.”
Xin lỗi?! Tôi chạy vòng quanh lối vào tòa nhà và nhìn ra phía sau sân thượng. Một hàng dài người đã xếp hàng gần chiếc gondola mà tôi đã dựng hôm qua. Một số là các cặp đôi, số khác chỉ là những cặp nữ sinh. Thế hệ này còn chưa thấy sự ra đời của Instagram, mà cái này đã biến thành một điểm nóng chết tiệt để chụp ảnh tự sướng rồi.
Chưa kể tin đồn trước đây liên quan đến tình yêu và hôn nhân giờ đã chuyển sang chiếc gondola này. Giờ thì tôi chẳng thể dọn dẹp nó được nữa rồi… Không, giờ thì có lẽ chẳng cần dọn dẹp nữa? Nó đã trở thành một điểm thu hút tốt như các lớp khác, và với độ nổi tiếng thế này, tôi mà dọn đi thì đúng là kẻ phá đám. Tôi sẽ đảm bảo dọn dẹp kỹ lưỡng sau khi lễ hội kết thúc, nhưng chắc chắn bây giờ có thể để nó lại. Cơ mà, nếu hai người chụp ảnh cùng nhau… vậy tấm ảnh chúng ta chụp hôm qua cũng…?
“À, Onii-chan. Anh đang cười tủm tỉm cái gì đấy?”
“Ối?! Ai?! Tại sao?! Kofuyu?!”
Kofuyu trong bộ đồ thường ngày bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi. Ờ nhỉ, cô bé nói sẽ đến trong ngày mà. Nhưng… sao cô bé lại ở đây? Cô bé không nên có ai để chụp ảnh cùng… đúng không? Đúng không?
“Kofuyu muốn xem đu quay.”
Cô bé muốn ư?!
“A-Ai thế?! Anh đâu có nghe nói em có người như vậy!”
“Là Chủ nhân ạ.”
Đấy! Vậy ra tên Chủ nhân này là bạn trai cô bé?! Với cả, ai thế kia?!
“Chào Chủ nhân!” Kofuyu nói, kéo người đang nấp sau góc khuất ra.
“K-Kofuyu-chan, em đừng gọi tôi là Chủ nhân nữa được không?”
Hửm?
“Oguri-chan?!”
Một cô gái khác xuất hiện, chiều cao xấp xỉ Kofuyu. Cô mặc một chiếc váy liền màu xanh hải quân cùng một chiếc mũ thợ săn trắng, trông rất hợp với cô ấy.
“C-Chào buổi sáng, Shimono-tiền bối.”
“Sao em lại ở đây?!”
“Em đã nói là sẽ đến lễ hội văn hóa của anh mà, anh thậm chí còn trả lời tin nhắn của em nữa.”
Ý tôi là, tôi biết chứ, nhưng không phải ý đó. Năm ngoái, cô ấy đáng lẽ phải đến khoảng trước 5 giờ chiều và tỏ tình với tôi. Tức là chỉ sau khi trời nhập nhoạng tối. Tôi không nhớ cô ấy đến sớm thế này. Chưa kể…
“Oguri-chan, em với Kofuyu là bạn à?”
“K-Khó nói là bạn…”
Kofuyu ngắt lời Oguri-chan giữa chừng.
“Chủ nhân với Kofuyu không phải bạn, cô ấy là Chủ nhân của Kofuyu!”
Em đang nói về Oguri-chan á?!
“Hehehe! Chủ nhân với Kofuyu sẽ đi đu quay! Rồi chúng ta sẽ chụp ảnh chung!”
Tôi vẫn luôn thấy Kofuyu là kiểu người hiếu chiến, thích hành hạ người khác, vậy mà giờ đây cô bé đang dựa vào Oguri-chan với nụ cười ngọt lịm. Kofuyu được nuông chiều đến phát điên. À mà, trong lịch sử mà tôi biết, cô bé luôn như vậy. Thậm chí tôi còn thấy hơi xúc động nữa.
“Kofuyu-chan, cái đó chỉ dành cho các cặp đôi thôi.”
“Nhưng Chủ nhân với Kofuyu giống một cặp đôi mà!”
“Ờm…” Oguri-chan rõ ràng không cảm thấy như vậy.
“Sau khi chụp ảnh xong, Chủ nhân với Kofuyu sẽ kết hôn!”
Trời đất ơi, Kofuyu mê Oguri-chan đến phát cuồng rồi!
“Đi thôi, Chủ nhân! Lát nữa chúng ta sẽ ghé qua lớp của anh nhé, Onii-chan! Kofuyu sẽ trừng phạt nghiêm khắc nếu anh đến gần mấy con lợn đó đấy!”
Và cô bé lại trở về Kofuyu bình thường! Kofuyu kéo tay Oguri-chan, lôi cô bé về phía cabin đu quay. Nếu tôi nhớ không nhầm, hai đứa này phải học khác trường cấp hai, cũng như khác khóa nữa. Sao chúng lại là bạn? Cuộc gặp gỡ này diễn ra như thế nào vậy?
Tôi tiễn hai người họ đi, và vì không còn việc gì làm trên sân thượng nữa, tôi liền đi vào tòa nhà và xuống cầu thang. Tuy nhiên, vì Oguri-chan đã ở đây rồi, tôi phải chuẩn bị tinh thần thật kỹ.
*
“Chào mừng Chủ nhân đáng kính trở lại!”
Buổi chiều đến, lễ hội bừng sáng. Lớp 1-7 cũng không ngoại lệ, với một cô gái là tâm điểm.
“Vâng, vâng, đừng nhìn chằm chằm vào ngực tôi nữa mấy cậu! Lộ liễu quá~!”
Không có gì ngạc nhiên, đó chính là Nakatsugawa Nao.
“Này, này, Nao đang được yêu thích đấy!”
Onikichi và tôi nhìn qua tấm màn ngăn giữa bếp và quán cà phê, kiểm tra những người khác.
“Đúng là một cô hầu gái ‘ngực bự’ có khác.”
Cô ấy đang tận dụng thế mạnh của mình hết mức có thể.
“Nhưng lớp 1-3 cũng làm ăn khá tốt khi tôi kiểm tra vào buổi sáng.” Onikichi bình luận.
“Ừ. Mấy cậu đẹp trai làm quản gia. Quan trọng là cả nam và nữ đều có thể tận hưởng quán cà phê.”
Thực ra, tôi không quan tâm ai thắng trong cuộc thi bán hàng này. Nhưng một số người trong lớp tôi lại rất ám ảnh về điều đó.
“Gaaaaah! Cứ đà này chúng ta sẽ thua lớp 3 mất!”
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.
“Lớp trưởng, sao cậu lại khao khát không muốn thua họ đến vậy?”
Cô ấy có đối thủ nào ở lớp đó hay sao?
“Nếu tôi không đứng nhất mọi thứ, tôi sẽ không thể ngủ ngon vào buổi tối!”
Vậy là cô ấy chỉ ghét thua cuộc thôi à?!
“Mục tiêu vươn lên đỉnh cao là điều cần thiết cho toàn nhân loại, hỡi chúng ta!”
“Chính xác, Tadokoro! Cậu đúng là một người hiểu chuyện!”
“Không đến mức đó đâu!”
Tại sao hai người đó lại đồng điệu đến vậy? Cái từ “đó đâu” là sao? Một từ vựng mới ư? Và như thể chưa đủ, giờ Nao lại thò mặt ra từ tấm màn.
“Nanaya~! Kofuyu-chan đến rồi. Cả OguOgu nữa.”
“Ừm, nhưng tôi còn việc ở đây.”
"Không sao đâu, để em lo vụ này, Nanaya."
"Mày chắc chứ? Cảm ơn nhé!" Tôi nói rồi bước khỏi khu bếp.
"A anh~ Kofuyu muốn uống nước cam!" Kofuyu nắm tay Oguri-chan, lôi cô bạn tới chỗ ngồi trống.
"Mấy nữ hầu sẽ nhận order nên bình tĩnh nào, đồ cô bé cao bồi. Em có hiểu khái niệm cửa hàng nữ hầu không vậy?"
"Nhưng toàn là mấy bà già ở đây thôi! Mà đây có bắt buộc phải toàn là bô lão thế này à?"
Tất cả nữ hầu trong lớp đều trừng mắt về phía Kofuyu. Thành thật xin lỗi mọi người. Em gái tôi dạo này hơi bị lên chức "bà hoàng" rồi.
"K-Kofuyu-chan, không nên gọi người ta như thế..."
"Nhưng mà đúng mà, thưa Chủ nhân? Người trẻ trung xinh đẹp như cô mới đúng chuẩn nữ hầu chứ!" Kofuyu nũng nịu dụi má vào cánh tay Oguri-chan.
Đủ thấy nó thích cô bạn này cỡ nào rồi chứ? Tôi thấy phục Oguri-chan lắm khi cậu ấy chơi trội "thuần hóa" được con bé Kofuyu khó chiều này.
"Ra là vậaaaaaay!" Lớp trưởng đột nhiên hét lên.
Lại chuyện gì nữa đây?
"Anh biết là thiếu gì đó mà! Anh tìm ra bí kíp đánh bại lớp 3 rồi! Đó chính là mấy bé loli!"
Xin lặp lại. Rốt cuộc cô nói kiểu gì vậy?
"Mấy em học sinh cấp hai kia! Có muốn làm nữ hầu ở đây không?!"
"Hảả?" Oguri-chan bật ra giọng điệu hoảng hồn xưa nay chưa từng thấy.
"Vậy là đồng ý rồi nhé? Đỉnh quá! Cứu cánh quá! Anh có sẵn đồng phục nữ hầu phía sau, theo anh nào!"
"Chờ chờ đã! Kofuyu không hề đồng ý gì hết!"
"E-Em cũng không tự tin lắm!"
Đương nhiên Oguri-chan phải phản đối ngay.
"Không sao, không sao! Rồi sẽ quen ngay ấy mà! Qua đây này!"
Lớp trưởng thật đẳng cấp! Hoàn toàn chẳng bị ai ngăn cản nổi! Trong khi đó, khách ngồi quanh đều đồng lòng.
"Ồồồ..."
Mọi người bắt đầu vỗ tay. Thay vì lắng xuống, không khí càng nóng lên. Mấy nữ hầu kia còn hậm hực chuyện bị gọi "bà già" nên ai nấy làm ngơ hành động của lớp trưởng. Vậy là đến lượt tôi phải ra tay ngăn cản à?
"Này lớp trưởng, cho người ngoài vào làm không phải..."
"Cô ấy là em gái cậu đúng không?"
"Đúng nhưng mà..."
"Thế thì không sao!"
"Sao lại không! Ai cho phép thế!?"
Khi tôi định phản đối, Nao đã chụp vai tôi.
"Hãy vì lớp đi, Nanaya. Muốn chiến thắng thì phải có hy sinh chứ." Giọng cậu ấy nghe siêu tĩnh.
"Bà nữa sao... Đợi đã, bà chỉ muốn ngắm mấy bé mặc đồ maid thôi phải không!"
"Đâu có~"
"Miệng bà chảy nước miếng kìa!"
"Làm gì có! Tui chỉ muốn ngắm chúng mặc váy nữ hầu thôi mà..."*chùn chụt*
"Rõ ràng vừa "chùn chụt" còn gì! Thấy ngay mà! Đấy, hai đứa kia đâu rồi!?"
Trong khi tôi đang vật lộn với Nao, lớp trưởng đã biến mất cùng hai cô gái.
"Chết chửa!"
Tôi phóng về góc khuất trong lớp được kín đáo làm chỗ thay đồ, định lần theo tiếng động sau bức rèm, nhưng...
"Này Nanaya, đi rình mấy bé cấp hai thay đồ hả? Đã chán ngực bạn thân rồi à?"
"Tôi còn chưa được sờ nổi mà, im ngay!"
Tiếng rên rỉ thút thít vẳng ra từ sau lớp rèm. Xem ra hai cô bé đã bắt đầu thay đồ.
"Thế nào Kofuyu cũng bắt tội mình đó..."
Mấy phút sau, đầu lớp trưởng thò ra khỏi rèm.
"Hê hê, mấy người chuẩn bị khăn giấy đi là vừa! Chiến thắng trước lớp 3 là trong tầm tay rồi!"
Thành thật mà nói, sao một đứa như cô ấy lại làm lớp trưởng được nhỉ? Tôi chịu.
"Ta-dah!" Lớp trưởng kéo phăng tấm rèm, để lộ Oguri-chan và Kofuyu trong bộ đồ nữ hầu ngượng ngập khép nép.
Kofuyu búi tóc đuôi ngựa cùng bộ vớ trắng tinh. Oguri-chan vẫn kiểu tóc bob cũ kết hợp với vớ gối vừa khoe được đùi thon.
"Oa... cảnh tượng này đẹp phát hờn..." Trái tim tôi giật thót một cái.
Mấy tên còn lại cũng hò reo inh ỏi không kém.
“Wooooo! Dễ thương quá trời ơi!”
Đúng là độ nổi tiếng đáng gờm. Lũ cuồng loli chết tiệt! Mà nói thật, ta cũng hiểu cảm giác của các ngươi mà! Lớp trưởng nhẹ nhàng vỗ vai hai cô bé.
“Thôi nào hai đứa, mau làm như tôi đã dặn đi.”
Nghe chẳng khác gì một nhà sản xuất quỷ quyệt trong giới giải trí! Kofuyu và Oguri-chan nhìn nhau, má ửng hồng rồi đồng thanh mở miệng.
““W-Chào mừng chủ nhân đã trở về~””
“Woooooooaahh!!”
“Tôi mừng vì mình đã được sinh ra đời!”
“Tuyệt vời nhất luôn!”
Tiếng hò hét phấn khích vang vọng đến cả hành lang.
“Này bà già, bà phải mua cho tụi cháu cái áo hiệu bà đã hứa đấy nhé!”
“Tất nhiên rồi, Kofuyu-chan.”
Bà ta hối lộ bọn nhỏ ư?!
“Oguri-chan, cháu muốn gì dì cũng mua cho, cứ nói giá đi, chúng ta sẽ dùng tiền doanh thu để trả.”
Bà ta thật là ác độc! Y như Joker vậy! Mà đừng có dùng tiền chúng ta kiếm được để hối lộ chứ!
“C-Cháu không cần đâu ạ.”
Oguri-chan thật là trong sáng mà! Nao trông thấy thế thì có vẻ hài lòng, khẽ gật gù. Cô ta đúng là một kiểu nhà sản xuất khác biệt. Rất nhiều học sinh khác cũng kéo đến xem cặp đôi loli này. Ngay lúc tưởng chừng như đã lắng xuống, bên ngoài lớp học lại có thêm mấy cậu con trai bắt đầu bàn tán.
“Này, cái quái gì đang diễn ra ở đây vậy?”
“Não tớ sắp chảy ra mất rồi.”
Ánh mắt tôi tập trung vào một người duy nhất. Một cô gái vừa đến quầy tiếp tân, hỏi xin vào trong.
“Một người lớn… Khoan đã, không, một học sinh.” Cậu bạn ở quầy tiếp tân thậm chí còn lắp bắp cả lời, cứ như bị mê hoặc bởi vị khách này.
“À, Chief! Chào mừng!”
Người đầu tiên phản ứng chính là Nao, cô ấy chào đón vị khách mới.
“Chào Nao-chan nhé.”
“Chị mặc gì thế? Đáng yêu quá đi mất!”
“Đây là trang phục của hoạt động bên lớp chị. Chị lười không muốn thay ra.”
Đó là một phù thủy. Nàng phù thủy xinh đẹp nhất mà tôi từng thấy! Đại phù thủy Kamijou Touka đã đến quán cà phê hầu gái của chúng tôi! Tôi cố gắng giữ bình tĩnh và gọi cô ấy.
“Chào mừng.”
“À, Nanaya-kun. Chào cậu.”
“Ừm, Chief, trang phục của chị khá là bất ngờ đấy ạ.” Tôi nói, và cô ấy khẽ ửng má thì thầm vào tai tôi.
“Hôm qua cậu bảo muốn nhìn tôi mặc cái này nên… C-Chỉ hôm nay thôi đấy nhé?”
Waaaaaaaaaah! Lạy Chúa trên trời, con xin cúi đầu cảm tạ Người! Đây chính là lý do con muốn quay ngược thời gian! Cô ấy đội một chiếc mũ chóp nhọn với chiếc áo choàng màu xanh navy. Trông cô ấy không giống một phù thủy trưởng thành cho lắm, mà giống một phù thủy tập sự ở trường học phù thủy hơn, nhưng chính điều đó lại đáng yêu. Vì đầu cô ấy hơi nhỏ hơn người bình thường một chút, nên chiếc mũ chóp có vẻ hơi rộng, điều này cũng đáng yêu không kém! Và giờ thì, cô ấy bám chặt lấy cánh tay tôi đến mức đau điếng. Cô ấy cứ như một hồn ma báo oán muốn giết tôi vậy.
“Này, Nanaya-kun, đó là K-Kofuyu-chan phải không?!”
“Vâng, vâng, em ấy đang giúp chúng tôi ở đây… C-Chief, chị làm tôi đau đấy.”
“Dễ thương quá! Đáng yêu quá! Này, mua cho bé ấy chút bánh ngọt và nước ép đi!”
Đây không phải host club! Chúng tôi không có dịch vụ kiểu này.
“Thế còn chụp ảnh thì sao?! Chúng ta có thể chụp ảnh, đúng không?!”
Đó đúng là dịch vụ thường thấy ở quán cà phê hầu gái, nhưng chúng tôi cũng không có. Cuối cùng Kofuyu cũng nhận ra sự xuất hiện của Chief và nhìn về phía chúng tôi.
“Im đi! Bà vẫn là cái bà già như mọi khi thôi! Ưm… cái người mà mọi người gọi là Chief ấy!”
“Nanaya-kun! Cậu có nghe thấy không?! Em ấy gọi tôi là Chief! Chief!”
Cô ấy bị Kofuyu mê hoặc từ khi nào vậy? Chà, tôi đã thấy sự thay đổi này bắt đầu từ mùa hè năm ngoái rồi.
“Đúng là một bà già gớm ghiếc! Tránh xa Onii-chan ra, đồ lợn bẩn thỉu!”
“Awaaaah!”
Em ấy bắt đầu nói chuyện giống bạn của Kofuyu rồi, phải không?
“Đi nói với chị ấy đi, Master!”
“Kofuyu-chan, cháu không thể bất kính với người lớn tuổi như vậy được…” Oguri-chan rõ ràng đang cảm thấy rất lúng túng trước tình huống này.
Vả lại, Oguri-chan thì làm sao có thể bày ra cái điệu bộ Nữ hoàng tàn độc ấy được chứ. Có lẽ cô bé còn chẳng biết thể loại đó là gì nữa là.
“Quả nhiên là Chủ nhân. Tâm tính thật nhân hậu.”
Không biết Kofuyu đã đi qua bộ dịch thuật máy nào mà lại ra được từ “nhân hậu” vậy nhỉ?
“Ôi chao, chẳng phải Ushiki-san đây sao.”
Hội trưởng dường như chỉ vừa mới nhận ra Oguri-chan cũng ở đây cùng chúng tôi.
“Chào tiền bối Kamijou ạ.”
“Chào cháu. Ừm… cháu cũng không tệ đấy chứ.”
Hội trưởng săm soi Oguri-chan – người đang lúng túng kéo váy xuống – rồi tủm tỉm cười một mình. Mà đúng thật, Oguri-chan luống cuống trông cũng dễ thương phết.
“Này, cái bà Hội trưởng heo nọc biến thái kia! Không được chạm vào Chủ nhân bằng đôi tay bẩn thỉu của bà! Bàn chân của Kofuyu là đủ cho bà rồi! Liếm chúng đi, đồ biến thái!” Kofuyu đẩy những ngón chân của mình về phía Hội trưởng.
“Thôi đi Kofuyu!”
“Không sao đâu, Nanaya-kun. Đây là nét duyên của con bé mà.”
“Hội trưởng, nhân cách của chị đang dần sụp đổ đấy ạ.”
“Dường như là vậy… Chắc tôi yếu lòng trước mấy cô bé nhỏ tuổi. Chắc là phản ứng phụ sau những chuyện vừa rồi chăng.”
“Chị đừng tự phân tích nhân cách của mình như thế chứ ạ.”
“Quan trọng hơn, chúng ta có thể chụp ảnh, đúng không?”
“Đúng là dai như đỉa!”
Tuy nhiên, dường như cô ấy không phải là người duy nhất nghĩ như vậy.
“Tôi cũng muốn chụp ảnh!”
“Nghe hay đấy.”
“Quán cà phê hầu gái như của cậu chắc chắn phải có dịch vụ kiểu này chứ, phải không?”
Mấy cậu con trai nhao nhao lên. Tôi có cảm giác mơ hồ rằng chúng tôi sẽ phải cung cấp dịch vụ này thật. Tôi liếc sang phía Hội trưởng lớp.
“Hehehe.”
Không hẳn, chúng tôi chắc chắn sẽ gắn mác giá lên đó.
“Ý hay đấy! Làm thôi nào!”
Hôm nay tôi quá nhạy bén rồi… Mà cứ mỗi khi muốn buông xuôi là y như rằng tôi lại nhạy bén thế này.
“Hội trưởng lớp, chúng ta đâu có máy ảnh để làm thế.”
“À, giờ cậu mới nhắc.”
“Hội trưởng lớp đúng là đồ ngốc vào những lúc kỳ cục nhất mà.”
“Ai ngốc hả, Shimono?! Chúng ta chỉ cần dùng camera điện thoại là được, phải không?!”
“Cái đó thì không… À, thật ra thì cũng được nhỉ.”
Tôi nghe nói một số buổi gặp gỡ thần tượng có cung cấp dịch vụ chụp ảnh hoặc quay video cùng nghệ sĩ để thu thêm tiền, nên có lẽ cô ấy không ngốc, mà là có đầu óc kinh doanh đấy chứ.
“Được rồi, được rồi, được rồi! Xin hãy cho chúng tôi biết ai trong số các cậu muốn chụp ảnh, chụp với ai, và bao nhiêu tấm nhé! Một bức ảnh giá một nghìn yên!”
Một nghìn á?! Cái này gần giống lừa đảo rồi đấy!
“Rẻ quá đi!”
“Tớ hoàn toàn có thể mua được!”
“Nhất định tớ phải chụp một tấm!”
Mấy cậu này điên rồi sao?! Thật đấy à? Tôi không thể hiểu nổi cái thị trường này.
“Vì bộ đôi học sinh cấp hai loli này là cơ hội siêu hiếm có, nên một tấm sẽ là 1500 yên! Nếu muốn chụp với cả hai người, chỉ 2000 yên thôi là quá hời!”
Lần này thì chắc chắn là lừa đảo rồi! Đúng không mọi người?!
“Rẻ quá!”
“Tớ sẽ mua bản cao cấp!”
“Thêm một nghìn yên nữa là có thể chụp với cả hai người sao?! Ôi, tôi phải làm gì đây…”
Mấy cậu đang đùa tôi đấy à?! Thế này thì đúng là kiếm tiền dễ như bỡn! Tôi bắt đầu thấy mình như đang ở giữa một quán cà phê hầu gái tại Akihabara vậy! Tôi ôm đầu tuyệt vọng, thì thấy Hội trưởng đang lục ví. Đừng nói là…
“Hội trưởng, chị thật sự định chụp ảnh với Kofuyu sao? Tốn 1500 yên đấy. Số tiền đó đủ mua mấy bát gyudon rồi.”
“Cậu nói phải, để tôi xem mình có bao nhiêu tiền…”
“Chị ấy chẳng nghe gì cả!”
“À, tốt quá. Tôi có tờ 10.000 yên. Vậy thì, một bức ảnh với Kofuyu-chan, một bức với Ushiki-san, một bức với cả hai người, và một bức với Nao-chan… 6000 yên? Tốt, tôi có đủ.”
“Đừng có làm thế! Chị đang lãng phí tiền bạc đấy!”
“À, đã có người xếp hàng rồi! Gặp lại cậu sau nhé, Nanaya-kun.”
Cứ việc làm những gì mình thích đi, cô gái à. Cô ấy vụt chạy đến cuối hàng như thể ngày mai không tồn tại. Một phù thủy đang xếp hàng để chụp ảnh với các hầu gái… Cái quái gì thế này? Nhưng điều đó cũng cho phép tôi ngắm nhìn cô ấy lâu hơn, nên tôi chẳng phàn nàn gì cả. Nhưng trước đó… Hội trưởng tạm thời quay lại chỗ tôi.
“Nanaya-kun… lát nữa em có rảnh không?”
“Ý gì vậy ạ?”
“Chị có chuyện muốn nói riêng với em… Lát nữa, khoảng năm giờ chiều, em đến chỗ cây ở cổng chính nhé?”
“…Được ạ.”
Nói đoạn, Hội trưởng quay lưng bước đi mà chẳng thèm nhìn vào mắt tôi. Năm giờ chiều… ở chỗ cây trước cổng trường… Đừng nói là… Tôi ngẩn người ra một lúc, nhưng suy nghĩ ấy chẳng kéo dài được lâu bởi có người khác đến để thay ca cho tôi.
Tôi ngồi trên bậc đá dẫn vào sân trong, lặng lẽ quan sát mấy thành viên câu lạc bộ bóng đá đang thử tài bắn súng bia. Người đang tham gia lúc này là một anh tiền bối năm hai cao ráo, dáng vẻ rất thể thao. Tôi nhớ không nhầm thì anh ta là át chủ bài của câu lạc bộ bóng rổ. Bên cạnh đó còn có một chị quản lý câu lạc bộ bóng rổ cũng là năm hai, đang cổ vũ hết mình cho anh ấy. Hai người đó đang hẹn hò à? Cứ mỗi lần bắn trúng, họ lại cùng nhau đập tay mừng rỡ. Tôi nhìn hai người và lại nhớ đến khuôn mặt của Oguri-chan—
Khoan đã, sao tôi lại nghĩ đến Oguri-chan trước mà không phải Hội trưởng nhỉ? À phải rồi. Vì chị quản lý câu lạc bộ đó cũng là năm nhất giống tôi. Trong mắt anh tiền bối năm hai kia, chị ấy là hậu bối. Chắc vì thế mà tôi đã liên tưởng đến Oguri-chan. Mười một năm trước, cô ấy đã tỏ tình với tôi dưới gốc cây bạch quả. Lịch sử đó có lẽ sẽ không thay đổi. Nhưng dẫu vậy, tôi quyết định sẽ không trốn tránh cảm xúc của mình. Tôi cần phải đối mặt với chúng một cách đàng hoàng. Và điều đó cũng đúng với Hội trưởng…
“Ối.”
Tôi quên mất. Cái này giống như bị “đặt lịch đôi” rồi. Tôi không biết Hội trưởng định nói gì với mình, nhưng chúng tôi vẫn sẽ gặp nhau lúc năm giờ chiều. Oguri-chan cũng hẹn tôi ở đó, đúng vào cùng một thời điểm. Nói đúng ra thì Oguri-chan vẫn chưa hẹn tôi, và lời đồn về cái cây somehow đã chuyển từ cái cây sang cái thuyền gondola mà tôi đã dựng. Nếu vậy thì không biết Oguri-chan sẽ hành động thế nào đây? Tôi đang cảm thấy lo lắng vì cái tương lai lạ lẫm này.
“Ê, Nanacchi!”
Tôi nhận ra mùi nước sốt đặc trưng từ phía sau mình, và sau đó Onikichi xuất hiện.
“Yo, hết ca rồi à?”
“Chuẩn luôn, sếp! Muốn ăn miếng không?” Onikichi ngồi xuống, đưa cho tôi một hộp takoyaki.
“À, cảm ơn nhiều nhé.”
“Có gì đâu! Ăn nhiều vào cho mau lớn, thằng nhóc!”
“Vậy thì tôi không khách sáo.”
Tôi nhón một viên takoyaki tròn xoe trong số tám viên, nhét vào má. Ừm, ngon thật.
“Sao lại lủi thủi một mình thế kia? Có chuyện gì à? Gặp rắc rối gì hả?”
“Tôi đang bận điều chỉnh cảm xúc của mình thôi.”
“À phải rồi, cậu định tỏ tình với Touka bằng sức mạnh của lễ hội văn hóa phải không? Không tồi, chiến thôi nào!”
“Ừm, tôi nghĩ mình đang ở bước trước đó. Có chuyện khác đang khiến tôi bận tâm trước khi tôi có thể bộc lộ cảm xúc của mình với Hội trưởng.”
“Ồ? Nghe có vẻ quyết tâm đấy… Bình thường cậu Tsunderecchi lắm cơ mà?”
Đó chắc chắn là một trong những biệt danh đáng nguyền rủa nhất mà tôi từng nghe.
“Cậu nói không sai. Tôi đã định bỏ hẳn cái bộ dạng đó rồi. Tôi vẫn không nghĩ mình là một người xứng đáng với Hội trưởng, nhưng ít nhất tôi cũng nên nói ra cảm xúc của mình.”
“Tiến lên! Nắm bắt trái tim tối thượng, Nanacchi!”
Cái gì cơ? Hắn ta vừa đọc thần chú của Precure à?
“Tuy nhiên, dù có đau lòng đến mấy cũng phải thừa nhận, tình huống hiện tại không cho phép tôi dốc hết sức để tỏ tình với cô ấy.”
Để làm được điều đó, tôi phải hóa giải những hối tiếc và cảm xúc phức tạp của mình liên quan đến Oguri-chan. Tại sao tôi lại bị ám ảnh bởi cô ấy đến vậy? Đương nhiên tôi biết vì sao rồi. Bởi vì cô ấy là người đầu tiên từng tỏ tình với tôi. Và khi tôi nghe thấy cô ấy nghiêm túc đến mức nào trong chuyến đi đu quay hôm đó, tôi cảm thấy sự quyết tâm của mình bị lung lay. Làm sao tôi có thể nói với Hội trưởng rằng tôi yêu cô ấy trong khi cảm xúc còn mâu thuẫn thế này được chứ?
“Cậu lại tìm được người khác để ý rồi à?” Onikichi hỏi.
Đôi khi hắn ta nhạy bén quá mức khiến tôi phát cáu.
“Cũng không hẳn là thế. Tớ vẫn chỉ có tình cảm với Hội trưởng thôi. Nhưng có một người khác thích tớ, và nếu tớ không gặp Hội trưởng trước thì rất có thể tớ đã đến với cô ấy rồi. Bởi vậy, tớ muốn thử xem xét và đối mặt với người kia một cách đàng hoàng, để biết liệu tình cảm của tớ dành cho Hội trưởng có phải là thật lòng hay không.”
“Ơ kìa, chuyện này là lần đầu tiên anh nghe đấy nhé! Onii-chan buồn lắm vì em lại sống hai mặt mà không cho anh biết gì cả!” Onikichi vờ khóc lóc, dù tôi thấy rõ chả có giọt nước mắt nào.
“Mấy chuyện này mới nảy sinh gần đây thôi, nên tớ còn chưa kịp sắp xếp lại mọi thứ trong đầu nữa.”
“Thế là Nanacchi đang cân nhắc hẹn hò với cô bé đó nếu mọi chuyện diễn biến đến mức ấy à?”
“Này, cậu có nghe tớ nói không đấy?”
“Theo anh thì đó mới là cách để xác nhận tình cảm của em dành cho Touka. Ít nhất em cũng thấy cô bé kia đủ sức hấp dẫn để tự vấn bản thân mình mà, phải không?”
“Khoan đã, thật vậy sao? Ý tớ là… tớ đúng là thấy cô ấy là một người thú vị, nhưng tớ nghĩ đó chủ yếu là vì cô ấy đã tỏ tình với tớ. Việc tớ quan tâm đến cô ấy cũng là phản ứng tự nhiên thôi. Nhưng mà, cứ giữ người khác ở chế độ chờ, nhỡ đâu cuối cùng mình lại muốn cô ấy thì có phải là quá bất lịch sự không?”
Onikichi đặt một tay lên vai tôi, tay kia giơ ngón trỏ vẫy vẫy.
“Chậc, chậc, chậc, Nanatsk.”
“Cái trò này là sao vậy chứ?!”
“Vậy nói anh nghe đi, Nanacchi. Quan tâm đến một người sau khi họ tỏ tình với em thì có gì là xấu chứ? Anh thấy đó là chuyện hết sức bình thường của con người. Trên đời này có vô số cặp đôi bắt đầu từ tình cảm đơn phương mà. Em định nói tình yêu của họ không phải là thật à?”
“Chuyện… chuyện đó thì đúng là thế.”
Sao Onikichi nói gì cũng thuyết phục thế nhỉ? Lúc nào tôi cũng thấy mình phải gật đầu đồng ý.
“Hê hê, tóm được em rồi nhé. Bởi vì em có hứng thú với cô bé đó, nên em mới không chọn được ai cả.”
“Không chọn được ai?”
“Không phải là em không thể thích cô bé đó chỉ vì em có tình cảm với Touka, mà là em cảm thấy mình như một kẻ xấu nếu chấp nhận cô bé đơn giản vì cô bé thích em. Và nếu đã vậy thì anh nghĩ em sẽ không bao giờ có được sự xác tín 100% với tình cảm dành cho Touka đâu. Rốt cuộc, cô bé đó sẽ luôn ở trong tâm trí em. ” Cậu ta nhét một viên takoyaki vào miệng rồi nuốt chửng. “Đầu tiên, hãy tạm quên Touka đi. Và sau đó, bỏ qua cái suy nghĩ rằng việc có hứng thú với người tỏ tình với mình là xấu. Ngoài ra, hãy chấp nhận tình cảm của cô bé ấy. Nghe kỹ đây, Nanacchi. Hãy nghĩ về cô bé đó, rồi nghĩ về tình cảm của em dành cho cô bé. Không hơn không kém. Nếu em vui vì cô bé thích em, thì em cũng thích lại cô bé. Chuyện chỉ đơn giản có vậy thôi. Em đang bị kìm kẹp vì cứ mãi chạy theo Touka. Nhưng em phải nhìn vào cô bé đang chạy theo mình trước đã. Nếu cuối cùng em chọn cô bé ấy, sẽ không ai trách em đâu.” Onikichi nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.
Mình có thích Oguri-chan không? Oguri-chan, người thích mình ấy ư? Chỉ cần nghĩ theo cách đơn giản nhất thôi…
“Onikichi. Tớ nghĩ mình đã hiểu sai vấn đề rồi. Nếu tớ cứ kết thúc mọi chuyện theo cách mình đã định, tớ sẽ mãi mang theo sự hối tiếc này.”
“Em có cái thói quen suy nghĩ mọi thứ phức tạp hơn mức cần thiết đấy. Chuyện đó thì em lại trưởng thành một cách lạ lùng.”
“À há há, tớ đoán vậy. Với tớ thì cậu mới trông trưởng thành hơn nhiều đó, Onikichi.”
“Vậy chắc chúng ta cũng cùng cảm nhận rồi. Rốt cuộc thì chúng ta đều là học sinh cấp ba, đôi khi cũng phải trẻ con một chút chứ.”
“Đúng vậy.”
Một làn gió thoảng qua chúng tôi. Theo sau đó, hương hoa mộc thoang thoảng bay tới. Cùng lúc đó, át chủ bài của câu lạc bộ bóng rổ đã thành công trong bài kiểm tra sút bóng, và cô quản lý của cậu ấy mỉm cười rạng rỡ.
“Nhưng nếu sau tất cả, cậu vẫn yêu Touka, thì đó chính là câu trả lời của cậu. Con đường theo đuổi em ấy có thể lắm gian nan, nhưng đổi lại, cậu sẽ nhận được điều xứng đáng. Hãy chân thành với cả hai người họ. Rồi họ cũng sẽ đối xử chân thành với cậu.”
“Thì ra là chuyện mình phải tự quyết định… Onikichi này, không hiểu sao cậu lại nói chuyện giống y như thủ lĩnh vậy.”
“Tớ giống Touka hả? Vậy thì chúng ta hẹn hò đi, Nanacchi. Tớ sẽ khiến cậu hạnh phúc, tớ đến đây!”
“Này, đừng có ôm ấp tớ nữa!”
“Shimono tiền bối!”
Khi hai thằng con trai chúng tôi đang hưởng thụ khoảng thời gian bên nhau thì một giọng con gái vang lên gọi tên tôi.
“…Oguri-chan. Tiệm cà phê hầu gái thế nào rồi?”
“Ờm… tôi định nói là ổn, nhưng tôi chỉ chờ cơ hội để đổi đồ rồi chạy trốn thôi.”
“Tôi đoán ngay mà. Thôi được rồi… tôi xin lỗi vì tất cả những chuyện đó.”
“Không sao đâu, tôi biết đó không phải lỗi của Shimono tiền bối.”
Onikichi nhìn Oguri-chan rồi đứng dậy.
“Ồ, là Ogucchi! Hoan hô, hoan hô, đã lâu không gặp!”
“Ư… Không phải Tadokoro tiền bối!”
Khoan đã, hai người này cũng quen nhau sao?
“Onikichi, cậu quen em ấy à?”
“Em ấy là hậu bối của tớ hồi cấp hai! Chúng tớ là bạn thân mà, đúng không Ogucchi?”
“Hoàn toàn không phải. Tadokoro tiền bối nồng nặc mùi nước hoa. Xin hãy tránh xa tôi ra.”
À phải rồi, cậu ta học cùng trường cấp hai với em ấy. Có vẻ như Onikichi thực sự bị ghét bỏ.
“Vậy học sinh cấp hai mà đi cùng Kofuyu-chan là cậu sao? Tôi không nhìn rõ lắm vì chỗ đó chật chội quá. Mà này, sao cậu lại quen Ogucchi vậy? Hai người học khác trường cấp hai mà, phải không?”
“Ư… ừm.” Tôi không biết phải trả lời thế nào khi Onikichi nhìn tôi dò xét.
“À, tớ hiểu rồi. Ra là chuyện này.”
Cậu ta dường như đã hiểu ra tất cả. Mặc dù chuyện này diễn ra ngay sau cuộc trò chuyện của chúng tôi, tôi vẫn phải thán phục sự nhanh nhạy của cậu ta.
“Dù sao thì, tớ đi nếm thử yakisoba của lớp 5 đây, hẹn gặp lại hai cậu nhé, tớ đến đây!” Cậu ta vừa nói vừa nháy mắt với tôi.
Ngay sau đó, cậu ta chỉ mấp máy môi rồi đi về phía tòa nhà trường học. Oguri-chan và tôi bị bỏ lại, không dám nhìn nhau, chỉ im lặng một lúc. Cuối cùng, sau khi khẽ thở dài, Oguri-chan lên tiếng.
“Shimono tiền bối, tôi muốn nói chuyện với anh một chút.”
Vậy là đã đến lúc rồi, phải không?
*
Không một ai đứng trên cầu thang nối giữa sân trường và tòa nhà học ngoài Oguri-chan và tôi. Những tiếng ồn xung quanh từ hai bên vọng lại nghe thật xa xôi. Cứ như thể chúng tôi đang ở trong một không gian giữa thực tại và ảo ảnh. Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường. Bây giờ là bốn giờ rưỡi chiều. Lịch sử đã thay đổi, và chắc hẳn là do mô hình vòng quay Ferris mà tôi đã xây dựng. Hoặc có thể chính ý tưởng về việc tôi và thủ lĩnh du hành ngược thời gian đã làm mọi thứ khác đi. Tôi không thể biết được, nhưng điều đó không quan trọng. Điều cốt yếu lúc này không phải là “khi nào” và “ở đâu”, mà là “ai” và “tại sao”. Điều đó tự nó không hề thay đổi. Một thời gian trước, tôi đã nói với Tatsu điều gì đó khi cậu ấy thổ lộ với Nao.
‘Đó là vì cậu chân thành với em ấy!’
Ngay cả khi lịch sử lặp lại, những vết nứt bắt đầu xuất hiện. Tình cảm của cậu ấy dành cho Nao thậm chí còn mạnh mẽ hơn, nhưng cậu ấy đơn giản là chưa nhận ra điều đó. Đó là lý do tại sao tôi phải nói cho cậu ấy biết. Vậy mà giờ đây, tôi còn chẳng hiểu Oguri-chan chân thành đến mức nào. Tôi chỉ trốn tránh không dám đối diện với điều đó. Hãy suy ngẫm về lỗi lầm của mình và cải thiện chúng. Bạn phải lắng nghe thật kỹ cảm xúc của em ấy… những cảm xúc không hề thay đổi ngay cả sau khi quay ngược thời gian. Để tôi tìm thấy câu trả lời của riêng mình. Không phân biệt người lớn hay trẻ con, tôi phải là một người đàn ông.
“Shimono tiền bối.”
“Vâng.”
Những đám mây trôi lững lờ trên bầu trời xanh, khi Oguri-chan nhìn thẳng vào mắt tôi. Mười một năm trước, mắt em ấy luôn nhìn xuống đất, nhưng giờ đây em ấy lại thể hiện sự kiên quyết khi gọi tên tôi.
“Em đã rất vui khi anh lên tiếng với em lần đầu tiên trong trò chơi.”
“Ừm.”
“Anh luôn đối xử tốt với em, và từ đó đến giờ em lúc nào cũng mong được gặp anh.”
“Ra vậy.”
“Gặp anh ở ngoài đời, em lại càng nhận ra anh là một người tuyệt vời đến mức nào. Anh rất tốt bụng, đáng ngưỡng mộ, đôi lúc có hơi vụng về một chút, nhưng thật sự rất đáng yêu.”
“Mhm.”
“Tình cảm của em sẽ không thua kém bất cứ ai đâu. Em xin thề.”
“Mmm.”
“Em vẫn luôn… vẫn luôn…”
“Ừ.”
“Em vẫn luôn yêu anh! Xin hãy hẹn hò với em!”
Tôi chưa bao giờ có cảm giác này. Mười một năm trước, tôi hoàn toàn không hiểu gì về những điều này. Không hiểu thế nào là được ai đó yêu mến. Không hiểu cảm giác được đón nhận những tình cảm nồng nhiệt như thế. Và cũng không hiểu rằng mình có thể hạnh phúc đến vậy nhờ nó. Tôi nghĩ mình chỉ thực sự nhận ra điều này sau khi tốt nghiệp cấp ba, có được một công việc toàn thời gian và tiếp xúc với vô số người khác. Trong công việc, có nhiều người đối xử tốt với tôi, nhưng cũng không ít kẻ tôi không thể chịu nổi. Suy cho cùng, cuộc sống đâu phải lúc nào cũng dễ dàng.
Chính vì thế, những tình cảm chân thành và thẳng thắn của cô ấy càng khiến tôi day dứt hơn. Và ngay lúc này, trái tim tôi một lần nữa rung động, thậm chí đến mức khiến tôi kinh ngạc. Cảm giác như cuối cùng tôi cũng có thể chấp nhận lời tỏ tình của Ushiki Oguri… sau mười một năm dài. Ra vậy, đây chính là câu trả lời… và là cảm xúc chân thật nhất của tôi.
“Cảm ơn em, Oguri-chan. Anh—”


0 Bình luận