Quyển 3

Chương kết Phần 1: Bình minh ở dinh thự phù thủy

Chương kết Phần 1: Bình minh ở dinh thự phù thủy

Nghĩ lại thì, cậu nhập học còn chưa đầy một tháng nữa.

Thế mà… cậu đã hoàn toàn coi Dinh thự Phù thủy này như ngôi nhà thứ ba của mình. Một tình cảm sâu đậm dâng trào trong lòng, giống hệt tình cảm cậu dành cho [Học viện Nanohana] và nhà Hayashizaki.

Cuối cùng… cậu cũng có thể về nhà rồi.

Phòng của Kazuki vẫn y nguyên như trước khi cậu rời đi. Vừa ngả lưng xuống giường, cậu có thể cảm nhận trái tim mình dần nhẹ nhõm. Rồi nó lại reo vui chờ đón những ngày mới từ ngày mai trở đi.

Sáng mai cậu sẽ làm món gì nhỉ? Cần làm gì để các tiền bối vui đây…

‘Cốc cốc’. Một tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên.

Sau khi cậu đáp ‘Mời vào’, cánh cửa mở ra, và Kazuki không khỏi bất ngờ khi thấy người xuất hiện.

Koyuki vẫn mặc bộ đồ hầu gái tai thỏ quen thuộc.

“Puu.”

Hơn nữa, cô bé còn thốt ra một âm thanh lạ lùng.

“Puu?”

Khi Kazuki lập tức nghiêng đầu khó hiểu, Koyuki vẫn mặt không cảm xúc đáp lời.

“Anh không biết sao? Tiếng kêu của thỏ là ‘puu’. Chúng vốn ít nói nhưng khi được chủ cưng nựng thì sẽ phát ra một vài tiếng kêu.”

“Thì ra là vậy… Không, dù tôi có biết chuyện đó đi nữa, tôi vẫn không hiểu ý nghĩa của việc Koyuki đang làm là gì. Hiện tại Koyuki đang là một con thỏ, phải không?”

“Đúng vậy, chính xác.”

Với khuôn mặt ửng hồng nhè nhẹ, cô bé tiến lại gần Kazuki từng bước nhỏ.

Rồi cô bé liên tục đẩy vai Kazuki, mạnh đến nỗi khiến cậu ngã vật ra giường.

“Koyuki?”

“Puu.”

Hướng về phía Kazuki đang ngỡ ngàng, Koyuki trèo lên người cậu trong khi vẫn không ngừng kêu ‘puu puu’.

“Ơ, ừm, rốt cuộc em đang làm gì vậy? Koyuki-san?”

“Puu. Em đến để bày tỏ lòng biết ơn với Kazuki.”

“Chuyện bày tỏ lòng biết ơn ư, tôi có làm gì đâu… Ý tôi là, đây là kiểu biết ơn gì thế này!?”

“Kazuki được cho là có sở thích và sẽ rất vui khi được các cô gái tai động vật liếm.”

“Em lại nhắc chuyện đó lúc này nữa sao!? Không, khi em nói những chuyện như sở thích thì nghe tôi có vẻ bất thường, nhưng mà, nếu được một cô gái đáng yêu liếm thì chỉ cần là đàn ông ai cũng sẽ vui mà…!”

“Hơn nữa, anh còn thích đồng phục hầu gái nữa. Anh đã nói nó rất hợp với em.”

Không thể chối cãi, Kazuki im lặng.

Với khuôn mặt ửng đỏ vì ngượng ngùng và tiếng ‘puu’, Koyuki trèo lên người Kazuki và cúi sát xuống.

Rồi cô bé đưa mặt lại gần Kazuki và liếm má cậu.

Lưỡi mềm mại cứ thế liếm láp má Kazuki liên hồi, ‘chụt chụt’.

“Nhột quá.” Lời thì thầm của cậu pha lẫn vẻ bối rối, nhưng một cảm giác rạo rực chạy dọc sống lưng.

“Puu.” Koyuki khẽ rên một tiếng bất mãn.

“Khi Charlotte làm ‘chụt chụt’, em nghe nói anh phản ứng nhiệt tình hơn nhiều…”

“Em lại nghe được cả chuyện chi tiết như vậy sao!?”

Kazuki nghĩ cũng đành chịu, cậu làm y hệt như lần trước. Cậu ôm chặt Koyuki lại, “Koyuki đáng yêu quá! Đáng yêu quá đi mất!” và xoa đầu cô bé.

“Làm ơn xoa đầu em nữa đi…”

“Tóc đẹp của em sẽ bị rối đó?”

“Em không bận tâm cho dù nó có bị rối.”

Trong khi sự xấu hổ của cậu bay biến đi đâu mất và cậu xoa đầu Koyuki liên tục gọi cô bé “Đáng yêu”, Koyuki lại tiếp tục liếm cậu và kêu “Puu!” một cách vui vẻ.

Động tác lưỡi của Koyuki thay đổi, đôi môi cô bé nhéo má Kazuki và bắt đầu mút với tiếng ‘chụt’ vang lên.

“Tôi không ngờ Koyuki lại thể hiện tình cảm của mình theo cách này.”

Với một tiếng ‘bật’, Koyuki tách môi khỏi má Kazuki.

“Anh… không phải chính anh đã khiến em mất hết mọi đường lui sao? Làm ơn hãy chịu trách nhiệm đi.”

Lần này, chính đôi môi Koyuki đã chặn đứng bờ môi Kazuki. Cô mạnh mẽ áp môi, bao trọn lấy bờ môi anh, rồi khẽ "chụt" một tiếng, mút mát bên trong khoang miệng Kazuki, đùa nghịch trong nụ hôn.

Một cảm giác lạ lùng trỗi dậy, rằng tình cảm của họ được truyền tải cho nhau qua sự tiếp xúc môi chạm môi này còn rõ ràng hơn cả lời nói. Từ trong lồng ngực Koyuki, một trái tim lớn như bay vút ra.

"Kazuki… em dùng Kazuki làm gấu bông thay thế để ngủ được không?"

Koyuki cất tiếng, gương mặt say đắm ngọt ngào.

Có vẻ cô muốn làm y hệt như lần ở ký túc xá Sư đoàn Kiếm.

"…Koyuki thật bất ngờ, hóa ra cũng hay làm nũng nhỉ."

"Puu. Chỉ tối nay thôi."

"Được thôi, nhưng điều này khiến lý trí được tôi luyện của một kiếm sĩ như anh bị lung lay đấy."

"Em tin anh mà, với lại em cũng vẫn hơi sợ làm chuyện gì đó quá giới hạn."

Tuy Kazuki có mối quan hệ tốt với nhiều cô gái, và hiểu rõ mức độ thiện cảm của từng người, anh cũng đã từng hôn một vài người trong số họ, nhưng để tiến xa hơn nữa, thì cần phải có một sự quyết tâm nhất định.

Koyuki nhẹ nhàng cởi bỏ bộ đồ hầu gái, chỉ còn lại chiếc áo cánh và đồ lót.

"T, tại sao em lại cởi ra!?"

"Em vẫn luôn ngủ trong bộ dạng này mà. Kazuki hẳn đã biết rồi chứ?"

Trước Koyuki đang tiến lại, với làn da trắng mịn ửng hồng, Kazuki cố gắng thuyết phục bản thân giữ vững lý trí, rồi đón lấy và ôm chặt cô vào lòng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!