Sức mạnh ma thuật có cao đến đâu chăng nữa, việc không phòng thủ hay né tránh chút nào lại chính là tử huyệt của những Ma thuật lõi tứ. Thậm chí, có thể coi đó là nguyện vọng được hoàn toàn giải thoát của chúng khi chấp nhận mọi đòn tấn công.
Khi Kazuki và đội của mình nắm quyền chủ động, những Ma thuật lõi tứ lần lượt bị đánh bại.
“Hoan hô, chúng ta đã bảo vệ được Phân đội Kiếm rồi! Kazu-nii!”
“Chúng ta làm được rồi, đúng là Nii-sama có khác! Thưởng cho em một nụ hôn vì đã cố gắng hết sức nào!!”
Mio và Kanae lập tức lao đến ôm chầm lấy Kazuki.
“…Hai đứa, có vẻ như ăn mừng lúc này còn quá sớm.”
Kazuki gạt nhẹ gương mặt của cô bạn thuở nhỏ và cô em gái kế đang chớp mọi cơ hội để thân mật, vẻ mặt nghiêm nghị. “Muny~u” “Funy~a” Cả hai buột miệng kêu lên một tiếng vô tư lự.
Kazuki cảm nhận được một luồng ma lực đang tiến gần về phía họ.
Đó là một luồng ma lực quen thuộc.
“Ngươi giải quyết vụ này thật tuyệt vời. Chắc hẳn ngươi vẫn chưa dốc hết sức lực vào đám cá con trong màn dạo đầu này chứ, chàng trai trẻ.”
Một giọng nói mang âm hưởng mạnh mẽ như kim loại vang lên, dù đó là giọng của một người phụ nữ.
Từ phía bên kia đống đổ nát và bụi bặm của tòa nhà trường học – minh chứng cho một trận chiến khốc liệt vừa diễn ra – một người phụ nữ quen thuộc trong bộ giáp đã xuất hiện.
…Einherjar! Cuối cùng thì bọn chúng cũng xuất hiện vào thời điểm này!
“Ta nhớ ngươi lắm, chàng trai trẻ… không, Kazuki! Hay là chúng ta lại cùng nhau bày tỏ tình cảm bằng kiếm sắc, đao bén nào!!”
“Beatrix!”
Đứng hai bên cô ta là hai chiến binh mặc giáp khác đang chờ sẵn.
“Đa-mia-n đây. Rất vui được gặp các ngươi.”
Một cô gái nhỏ nhắn, một Einherjar với dáng vẻ và giọng nói giống hệt một đứa trẻ láu lỉnh, tự giới thiệu bằng cách giơ ngón giữa của cả hai bàn tay lên.
“Cần gì phải tự giới thiệu với đối thủ mà chúng ta sắp giao chiến chứ? …Eleonora. Rất mong được chỉ giáo.”
Người còn lại, một Einherjar cao lớn, tiếp lời tự giới thiệu. Cô ta là một phụ nữ với đôi mắt hiền hòa, nhưng chắc chắn không phải một pháp sư bình thường.
Không thể sai được, những cô gái này được Hiệu trưởng Otonashi – Nyarlatoteph – triệu tập đến đây.
Kazuki nhận ra toàn bộ âm mưu của Nyarlatoteph. Sau khi xử lý Kazuki và Lotte tại nơi này, hắn ta chắc chắn sẽ đổ lỗi sự hỗn loạn do Ma thuật lõi tứ gây ra là tác phẩm của [Diva không rõ danh tính mà Hayashiki Kazuki đã ký khế ước].
Phía sau các Einherjar, Tiền bối Kaguya cũng đang chờ sẵn.
“Kaguya! …Em hiểu rằng tình huống này rất đáng ngờ đúng không!? Vậy mà em vẫn định đứng về phía đó sao!?”
Tiền bối Hoshikaze hét lên.
“Em… Otouto-kun phải…”
Tiền bối Kaguya, người đang khoác trên mình Trang phục Ma thuật, cúi gằm mặt xuống với vẻ đau khổ.
“Vụ của Hayashizaki-kun có thể chỉ kết thúc bằng việc chuyển sang Phân đội Kiếm thôi, nhưng Lotte thì sẽ không thoát được với tình huống này đâu em biết không!?”
Tiền bối Hoshikaze nâng cao giọng, cố gắng thuyết phục Tiền bối Kaguya. Tiền bối Hoshikaze vẫn nhầm tưởng rằng Kazuki sẽ chỉ bị chuyển sang Phân đội Kiếm. Tuy nhiên, dù điều đó có xảy ra đi chăng nữa, tính mạng của Lotte vẫn đang bị đe dọa nghiêm trọng.
Trong trận chiến trước đó, Tiền bối Kaguya vẫn chiến đấu theo ý muốn của mình. Nhưng kịch bản mà Tiền bối Kaguya hình dung lúc bấy giờ đã thay đổi thành một điều không thể thực hiện được. Nếu tình hình cứ tiếp diễn như thế này thì tính mạng của Lotte tuyệt đối sẽ không thể cứu được nữa.
Tiền bối Kaguya lộ rõ vẻ mặt đau khổ vì mắc kẹt trong tình thế tiến thoái lưỡng nan giữa tinh thần trách nhiệm và cảm xúc của bản thân.
“Đừng nghe lời chúng. Con hiểu mà, Kaguya. Con, với tư cách là pháp sư mạnh nhất, cứ việc tận hưởng cuộc đối đầu với kiếm sĩ ma thuật lẫy lừng kia đi.”
Ngay bên tai Tiền bối Kaguya, Hiệu trưởng Otonashi thì thầm. Từng lời thì thầm ấy tựa hồ ẩn chứa ma lực.
“Cứ chấp nhận bản thân con đi… Sấm Truyền Khoái Cảm―Suy Giảm Sanity!”
Ma pháp đặc trưng của Nyarlatoteph sao!?
Khoảnh khắc ấy, đôi mắt của Tiền bối Kaguya… hoàn toàn mất đi màu sắc cảm xúc.
Chỉ có Kazuki, người đã tăng cường mọi giác quan, mới nhận ra hiện tượng ma thuật này. Nhóm của Beatrix thậm chí còn không ngoảnh lại nhìn tình hình phía sau.
“Mình là… pháp sư mạnh nhất, nên… mình phải làm việc này!”
Tiền bối Kaguya nói ra câu ấy với vẻ mặt vô cảm.
Những gì còn lại trong Tiền bối Kaguya lúc này chỉ là lý lẽ và trách nhiệm mà Hiệu trưởng Otonashi đã gieo cấy, và rồi… một khao khát sâu thẳm ẩn đâu đó trong trái tim cô, khao khát được đối đầu với một người mạnh hơn.
…Không còn cách nào khác ngoài việc chiến đấu với tiền bối!
Trái tim tiền bối đã bị ác thần kia xiềng xích từ rất lâu trước khi cô gặp tôi.
Tôi sẽ đánh bại tiền bối, giải phóng cô ấy khỏi ác thần đó!
Kazuki cảnh giác nhìn chằm chằm kẻ địch, đồng thời gọi to những đồng đội đang đứng sau lưng mình.
“…Mọi người, chúng ta nhất định sẽ thắng! Những Einherjar kia chẳng đáng ngại. Dù sao thì lớp học mạnh nhất của Pháp sư Phân khu và Kiếm thuật Phân khu cũng đã tề tựu ở đây rồi mà.”
Đối diện với kẻ thù hùng mạnh mang tên Einherjar, Kazuki lên tiếng khích lệ những đồng đội đang dần chùn bước của mình.
“Kanae, em hợp tác với Kohaku chặn Beatrix lại. Sức mạnh thể chất và phản xạ của cô ta đều đã được tăng cường. Chỉ có em với Kiếm thuật Hayashizaki mới có thể né tránh đòn tấn công của cô ta thôi.”
Kazuki liếc nhìn về phía sau, rồi đưa thanh Raikiri cho Kanae.
“Nếu cô ta bao phủ kiếm của mình bằng sấm sét, hãy dùng Thánh khí này.”
Xét về kỹ năng kiếm thuật thuần túy, Kanae ngang ngửa với Kazuki. Cô bé sẽ có thể cầm chân Beatrix đủ lâu nếu được hỗ trợ ma pháp.
“Em hiểu rồi, Anh.”
“Mio, em sẽ tấn công từ phía sau bằng ma thuật. …Barrett có thể bị tấm khiên chặn lại. Nhưng Mio thì luôn phải tiến bộ không ngừng mà.”
Chỉ bằng mấy lời đó, Mio đã hiểu hết những gì Kazuki muốn nói và gật đầu.
“…Đó là điều đương nhiên. Đừng có coi thường hạng A nhé.”
Việc Kanae có thể chặn được Beatrix hay không còn tùy thuộc vào sự hỗ trợ của Mio.
Lần này, Kazuki quay sang nói chuyện với Tiền bối Hoshikaze.
“Người đáng tin cậy nhất trong chúng ta chính là tiền bối. Các Einherjar đều là những Magica Stigma đa năng, thậm chí còn thành thạo cận chiến, nhưng nếu là tiền bối, người có thể sử dụng Ride Lightning, thì chắc chắn tiền bối sẽ đối phó được với chúng.”
“Được thôi, cứ giao cho chị! Dù sao chị cũng là tiền bối và là bạn của cậu mà. Cứ thoải mái dựa dẫm vào chị nhé!”
Tiền bối Hoshikaze vui vẻ đáp lời. Sự rạng rỡ của cô ấy đã tiếp thêm động lực cho Kazuki.
“Koyuki… Koyuki không còn đơn độc nữa. Không chiến đấu một mình, hãy hợp tác với các đồng đội của em và cùng chiến đấu.”
Khi Kazuki thoáng nhìn qua vai, Koyuki khẽ làm mặt buồn bã trước lời nói của cậu.
“…Tin tưởng người khác ngoài Kazuki, đáng sợ lắm.”
Kazuki cảm thấy vui vì những lời đó, nhưng cậu vẫn lắc đầu.
“Còn hơn cả một mình, em có thể mạnh hơn rất nhiều khi hợp tác với mọi người. Chắc chắn đấy. Em sẽ không bị bất cứ ai ở đây phản bội đâu.”
Koyuki gật đầu thật mạnh.
“Lotte sẽ đảm nhận vai trò tìm kiếm và tiêu diệt bằng ma thuật cấp 5 của em, hãy nhắm vào những kẻ cố gắng niệm chú ma thuật cấp cao.”
“Được ạ!”
“Còn Tiền bối Kazuha… xin lỗi vì đã kéo chị vào chuyện này…”
Ừm, ngay cả tôi cũng nhìn rõ tình hình. Cậu bị bọn chúng vu oan phải không? Tôi không ưa những kẻ trơ trẽn, nhưng với hạng hèn nhát thì tôi cũng chẳng ưa gì.”
“Kaguya-senpai cần tránh giao chiến tầm gần hết mức có thể. Xin hãy yểm trợ đồng đội đang gặp nguy hiểm từ phía sau.”
“Ngươi… ta không muốn nghe theo chỉ dẫn của kẻ như ngươi đâu, nhưng… ta công nhận những chỉ dẫn đó là đúng đắn!!”
Cuối tầm mắt, Beatrix đang háo hức gửi một ánh nhìn nóng bỏng, nhưng Kazuki phớt lờ điều đó và nhìn thẳng vào Kaguya-senpai.
“Tôi sẽ đấu với Kaguya-senpai.”
Sẽ chẳng có gì có thể làm được nếu phép thuật cứ bay tới từ Kaguya-senpai ở phía sau, trong khi đội tiên phong lại mạnh mẽ như Einherjar. Phải có ai đó kiềm chế phép thuật của Kaguya-senpai.
{Cậu đang hành xử ngày càng giống một vị vua đó nhỉ?}
Trong đầu, Leme đang lên tiếng.
Anh không hề có ý định như thế. …Chỉ là anh muốn tự tay giải phóng Kaguya-senpai mà thôi!
Kazuki tự nhủ, đối mặt với kẻ địch và bước một bước. Đó chính là tín hiệu bắt đầu trận chiến.
“Phù phù phù! Đây là phần tiếp theo của trận chiến trước, Kazuki!! …Ta sẽ có một trận chiến thật mãn nhãn, đón nhận một cái chết vẻ vang, ước muốn được tham gia nhiều trận chiến hơn nữa trên thiên đường! Sự bảo hộ của sắc máu trong đồng tử ta! Berserk!!”
Nữ chiến binh điên cuồng mắt đỏ Beatrix đang nồng nhiệt lao tới đón chào Kazuki.
“…Không có thời gian rảnh rỗi để cùng ngươi điên cuồng! Hãy chặn bước chân của kẻ thù đáng ghét, hãy thúc giục bước chân của kẻ được chọn… Ôi sự bảo hộ của nàng tiên cá, hãy ban cho ta lưỡi kiếm để nhảy múa trên băng! Moves in the Field!”
Trong khi Kazuki chạy về phía đội hình địch, anh đã kích hoạt phép thuật mà anh có thể sử dụng được nhờ mối liên kết với Koyuki.
Mặt đất chiến trường đóng băng trong nháy mắt. Đó là một phép thuật gây ảnh hưởng nặng nề đến các Einherjar vốn lấy cận chiến làm sở trường.
Chân Beatrix trượt trên mặt băng – ngay lập tức, Kazuki tăng tốc và lướt qua từ bên cạnh bằng đôi giày trượt băng. Beatrix dõi theo bóng lưng Kazuki với vẻ mặt kinh ngạc.
Giữ nguyên đà đó, Kazuki xông tới chém Kaguya-senpai.
◇ ◇ ◇ ◇
“Cái gì thế này… đây là mùi vị của tình yêu đơn phương sao…? Phù phù phù, vậy ra ngay cả ta cũng còn sót lại chút trái tim thiếu nữ trong mình.”
“Beatrix-taichou[25], chị hơi kỳ quặc đấy chứ!?”
Damian “tsukkomi” (trêu chọc) Beatrix khi cô nói ra điều khó hiểu như vậy.
“…Chúng ta hành động theo ý muốn của Hodur, ta phó thác thân mình cho sự thăng hoa của trận chiến! Ngọn lửa chiến tranh của cảm xúc mãnh liệt đang cuồn cuộn trong mỡ và máu trên thanh kiếm của ta!! Merit of the SlaughtererStories Flame!”
Damian rút kiếm ra và niệm phép. Thanh kiếm trong tay cô ta bao trùm trong ngọn lửa dữ dội.
“Buồn chán quá! Tan chảy hết đi!!”
Damian đâm thanh kiếm lửa xuống đất. Ngay lập tức, ngọn lửa trú ngụ trong kiếm truyền đi theo hình sóng, mặt đất đóng băng tan chảy trong tích tắc.
“Làm tốt lắm, Damian! Với cái này ta có thể đuổi theo Kazuki rồi!!”
Đôi mắt của Beatrix, tràn đầy sự ám ảnh, đuổi theo bóng lưng Kazuki.
―Vào lúc đó, bóng của một con mèo đen đã áp sát Beatrix.
“Không đời nào tôi để chị lại gần Nii-sama! Đồ kẻ theo dõi đáng ghét này!!”
Kanae tung liên hoàn chém kodachi vào Beatrix.
Beatrix né tránh tất cả các đòn tấn công đó với phản xạ siêu phàm.
“Phù phù phù… Hay là ta nên chào hỏi gia đình hắn trước nhỉ! Rất vui được gặp và mong được chiếu cố!!”
Kanae đã đoán trước được đòn phản công của Beatrix và né tránh hoàn toàn bằng những động tác nhanh nhẹn.
Sau khi màn công thủ “chào hỏi” kết thúc, Kanae và Beatrix đối mặt nhau.
Ngay lúc đó, Damian toan ra tay tiếp ứng. Thế nhưng, một luồng sét lại vụt tới như thể muốn ngăn cô ta lại. Hoshikaze Hikaru đã giương cung sét, nhắm thẳng vào Damian.
“Ta sẽ không để ngươi cản trở Kanae-san đâu. Tự tay ta sẽ giữ chân ngươi!”
“HeeeClasse! Một tên học trò miệng còn hôi sữa mà dám nói những lời hỗn xược như thế! Ta sẽ khiến cái bộ mặt xinh đẹp kia của ngươi biến dạng cho mà xem!”
Damian vung kiếm lửa lao tới chỗ Hikaru.
Damian đã rời khỏi vị trí đó. Kanae và Beatrix đối đầu nhau. Kanae nhẹ nhàng lướt qua những đòn tấn công của Beatrix, rồi bất ngờ phản công bằng thanh kodachi của mình. Beatrix với phản xạ siêu phàm đã né tránh được lưỡi kodachi.
“Ngươi còn nhanh hơn cả Kazuki nữa à! Nhưng ta sẽ tăng tốc hơn nữa đấy, biết không hả!? Hỡi sự che chở của các chiến binh, hãy tăng gấp đôi thần lực Megingjord đang cuộn trào trong cơ thể ta! Hãy xông pha vào những trận chiến bất tận như ý chí của thần linh, trong chính thân thể này! …Megingjord!”
Một luồng sáng lấp lánh từ trên trời đổ xuống, bao trùm lấy Beatrix, khiến toàn thân cô ta tràn đầy sức mạnh hơn nữa. Nhanh hơn, mạnh hơn, cô ta vung kiếm lao tới Kanae.
Kanae chéo hai thanh kodachi của mình, chặn đứng nhát kiếm mạnh mẽ đang bổ xuống.
“Hayashizaki-ryu Nito-jutsu: Phong Thần Thuấn Di!”
Trước khi Kanae bị sức mạnh của Beatrix đẩy lùi, cô đột ngột và mạnh mẽ xoay vặn hai thanh kodachi đang chéo nhau. Xoay tròn cơ thể, cô đã chuyển hướng kiếm của Beatrix sang một hướng khác.
Tư thế của Beatrix bị phá vỡ. Kanae xoay tròn như con quay, sau một vòng quay hoàn chỉnh, cô tung ra một nhát chém vào Beatrix. Với khả năng giữ thăng bằng cơ thể được cường hóa, Beatrix đã cố gắng chỉnh lại tư thế mất thăng bằng của mình một cách gượng ép và né được nhát kodachi của Kanae. Tuy nhiên, chuyển động đó là một kỹ thuật né tránh nặng nề, khiến tư thế của cô ta trở nên không tự nhiên.
“Giờ thì, Kohaku!” Kanae hét lên.
Không để lãng phí khoảng trống của Beatrix, Kohaku lao tới tấn công.
“Vũ khí của cô ta là phản xạ! Hãy sử dụng Bảo Vật Thần Thánh đó ngay khi ta ra hiệu!!”
Trước gợi ý mà Kanae đưa ra, Kohaku lập tức phản ứng.
Từ bảy Bảo Vật Thần Thánh cô sở hữu, Kohaku rút ra một thanh dùng để cận chiến từ hông mình.
“Hỡi tia sáng hãy lao đi, <Mikadzuki Munechika>! Battou Kaikon―Nguyệt Ảnh Chi Trảm!!”
Kỹ thuật Battou Kaikon này đảo ngược nhân quả, ngay khoảnh khắc bàn tay nắm lấy thanh kiếm, nhát chém đã hoàn thành.
Có thể là đối với phong cách Hayashizaki với sở trường là Tiên tri, nhưng đây tuyệt đối không phải là một kỹ thuật có thể nhìn thấu chỉ bằng phản xạ đơn thuần.
Kanae đẩy lùi đòn tấn công của Beatrix bằng Phong Thần Thuấn Di và bảo vệ Kohaku.
“Ta sẽ chuyển hướng sức mạnh của cô ta và tạo ra cơ hội! Hãy phối hợp nhịp nhàng với ta!”
“…Vâng! Kana-nyan-senpai!”
Nhận ra sức mạnh của hai người này, vẻ mặt của Beatrix hoàn toàn thay đổi.
―Không thể xem nhẹ bọn chúng được. Những kẻ này là bậc thầy không thể bị giết ngay lập tức.
Khi đó, phép triệu hồi đang nhắm vào cô ngay lúc này trở thành một vấn đề. Chỉ tập trung vào những kiếm sĩ sẽ khiến bản thân phải chịu đựng những kinh nghiệm cay đắng; đây chính là chiến thuật của Hiệp Sĩ Đoàn Nhật Bản, được gọi là [Thiên Địa Trận Pháp].
Beatrix đã sớm thấu hiểu chiến thuật đó.
Đúng vậy, cô ta đã hiểu chiến thuật. …Như việc ai là kẻ cô ta cần nhắm tới đầu tiên.
Ánh mắt của Beatrix lướt qua Kanae và Kohaku, rồi bắt gặp Mio.
Pháp sư lửa này, chừng nào cô ta còn tấm khiên bảo vệ lửa <Svalinn> đó, thì cô ta là một đối thủ không đáng để bận tâm.
Trước hết, cô ta sẽ giải quyết cô gái đó!
“Thấy chứ, ta không phải kẻ ngu dại đến mức phải điên cuồng chỉ để chiến đấu với địch thủ trước mắt mình đâu… Lũ rác rưởi các ngươi, ta sẽ bỏ qua hết! Đầu tiên là cô đấy!”
Beatrix bỏ mặc Kanae và Kohaku, lao thẳng về phía Mio nhanh như một sao băng. Chỉ trong một hơi thở, cô ta đã cắt đuôi được Kanae và Kohaku. Bằng tốc độ thuần túy, họ không tài nào đuổi kịp Beatrix.
Về phần Mio, nàng kiên quyết đối mặt với Beatrix.
*Ta chờ cô làm điều đó đấy*, Mio khẽ thì thầm trong miệng.
…Kẻ này đang xem mình là một gánh nặng. Cô ta biết rằng mình sẽ chẳng làm được gì nếu bị áp sát. Cô ta nghĩ rằng mình sẽ không có cách nào chống trả chừng nào cô ta còn tấm khiên lửa kia.
Với những hành động hiện tại của kẻ này, mình chẳng cần phải là Kazuki để "Tiên đoán" được cô ta sẽ làm gì.
Chính vì thế, Mio không niệm bất kỳ phép thuật thừa thãi nào, nàng đang niệm phép thuật mạnh nhất có thể, chuẩn bị sẵn sàng chờ Beatrix lao đến.
“Cứ thử chống đỡ cái này bằng tấm khiên của cô xem nếu cô thật sự…!”
Đối mặt với kẻ thù đáng gờm, Mio nở một nụ cười khiến người ta phải rùng mình.
Đúng như Lotte đã nói, ta là kẻ có thể tỏa sáng rực rỡ khi đối đầu với kẻ địch mạnh!
Khoảng cách thẳng tắp nối liền Mio và Beatrix đã bị Beatrix lao qua trong chớp mắt. Trước đó, Mio đã đặt sẵn một cái bẫy ngay trên đường thẳng đó.
Bằng phép "Điều khiển vật thể" (Psychokinesis), nàng di chuyển oxy, làm tăng nồng độ oxy tại khu vực đường thẳng ấy.
Trên hết – nàng đã khai hỏa!
“Hỡi chim thiên đường nơi ánh sáng thiên giới ngụ trong cơ thể, hãy lắng nghe lời buộc tội của ta và biến tội lỗi trên mặt đất thành tro tàn! Phán xét của Israel!!”
Một luồng tia nhiệt bắn thẳng về phía Beatrix đang lao tới.
Chất lượng phép thuật này khác hẳn so với Barrett. Tia sáng bay đi với tốc độ ánh sáng.
Đối mặt với điều đó, dù với phản xạ của Beatrix thì cũng không thể nào đỡ được bằng khiên.
Điều đang xảy ra vào khoảnh khắc này là một thứ mà Beatrix không thể nào hiểu nổi.
Beatrix, đang ở trong khu vực oxy nồng độ cao có tính dễ cháy, đã bị bắn trúng bởi một tia laser siêu nhiệt. Lượng oxy bùng nổ ngay lập tức trong một vụ nổ dữ dội!
Đây là phép thuật cấp 6 ngay cả trong tình huống tốt nhất, nhưng với ứng dụng phép thuật thông thường mà Mio đã sử dụng, phép thuật này có thể tự hào rằng nó có sức công phá ngang với phép thuật cấp 7 hoặc 8.
Do tác động khủng khiếp từ phép thuật bị nghiền nát của mình, Beatrix bị thổi bay đi một quãng xa và đâm sầm vào đống đổ nát của tòa nhà trường học.
Trong khi bị vùi lấp trong đống đổ nát, Beatrix nhìn Mio với vẻ mặt như không thể tin nổi.
Thấy biểu cảm đó, Mio gạt bỏ đi mặc cảm tự ti của mình và ưỡn ngực kiêu hãnh.
“Fufun. Bởi vì Kazu-nii đã nói rằng kẻ nào chiến đấu với cùng một đối thủ theo cùng một cách như trận chiến trước thì chính là một tên ngốc! Mấy cái tế bào não của cô, chắc là làm bằng cơ bắp phải không?”
◇ ◇ ◇ ◇
Hoshikaze Hikaru đang đơn đấu với Damian.
“Số mệnh của vạn vật nằm trong thiên cầu vĩ đại… Hỡi sự ràng buộc của chòm sao, hãy đình chỉ chuyển động của bầu trời! Lưới Sao Giam Hãm Thiên Không: Tĩnh Lặng Vận Mệnh!”
Hikaru niệm phép, vô số ngôi sao trôi nổi quanh cơ thể Damian. Trong không gian giữa các ngôi sao, những đường nét chạy xuyên qua như một chòm sao, những đường sáng đó đã giam hãm Damian khiến hắn không thể cử động.
Phép thuật trói buộc này, có thể phong ấn cả rồng, không thể bị thoát ra bằng sức mạnh thể chất của con người.
"Đáng ghétttt! Chúng ta là tín đồ của Hodur, hãy tiêu trừ mọi chướng ngại trên đường đến Thánh Chiến và ban phước lành thần thánh của Norn cho chúng con! Norngjord – Đai Chiến Thắng Của Ba Nữ Thần!"
Thân thể Damian được bao bọc trong một luồng sáng chói lòa, và ngay khoảnh khắc ấy, những tia sáng dần tan biến.
Lúc này, cô không phá bỏ sự kiềm chế bằng vũ lực. Đối thủ đang niệm chú ma pháp thanh tẩy.
—Nếu Hikaru không mắc phải sơ suất nào đáng tiếc, thì cậu cũng mạnh ngang tớ đấy.
Trong khi Hikaru nhớ lại lời Kaguya đã từng nói với mình, cô quyết định chiến đấu một cách điềm tĩnh. Cô có xu hướng dễ mất bình tĩnh, nhưng nếu bình tâm đối chiến, cô hẳn sẽ đủ sức đương đầu với kẻ địch khó nhằn này.
Và sau đó, mình sẽ đưa Kaguya trở về cùng Hayashizaki-kun!
"Lightning Line!"
Hikaru niệm chú Triệu hồi Ma pháp rồi bắn về phía Damian trong lúc cô ta còn bị kiềm chế.
"GAA!"
Damian thốt lên tiếng kêu, cô ta choáng váng trước tác động của ma pháp bị phá tan.
"Đồ khốn kiếp! ...Phước lành bất tử tuột khỏi tay ta hỡi cây tầm gửi tai ương, sự ác ý và hiểu lầm ẩn chứa trong từng sải cánh, từng sợi lông, hãy bắn chết con của thần! Mistilteinn – Cung Tầm Gửi!"
Cung tên hiện ra trong tay Damian, cô ta nhanh chóng bắn đi mũi tên.
Mistilteinn—cung tên tầm gửi đã đâm xuyên qua Baldur, con của thần trong thần thoại Bắc Âu.
Vị thần mà Damian tin thờ là Hodur, vị thần mù lòa. Trong thần thoại Bắc Âu, chính Hodur đã nắm giữ cung tên và thanh ma kiếm tầm gửi, mở ra cuộc chiến định mệnh với Baldur.
"Storm Fort!"
Hikaru niệm ma pháp phòng ngự hệ phong. Tuy nhiên, mũi tên Mistilteinn của Damian vẫn xuyên qua và găm vào Hikaru. Lớp ma lực phòng ngự màu xanh bị phá tan.
Một thứ như cung tên vốn là vũ khí tầm xa, đáng lẽ phải bị gió cuốn bay. Bất chấp lợi thế thuộc tính đáng ra phải có, mũi tên này vẫn xuyên qua ma pháp phòng ngự và bay tới. Có lẽ, cung tên này sở hữu sức mạnh khiến mọi lớp phòng thủ trở nên vô hiệu. Giống hệt truyền thuyết về việc nó đã bắn chết Baldur.
Hikaru nhận định rằng giao chiến cận chiến là một kế hoạch hay và cô lao lên.
Cùng lúc đó, Damian cũng chọn cận chiến.
"Ride Lightning!"
"Stories Flame!"
Hikaru và Damian cùng lúc niệm phép cho cận chiến.
Thân thể Hikaru tăng tốc. Thanh kiếm của Damian quấn lấy ngọn lửa dữ dội.
Sử dụng siêu kiếm thuật tốc độ cao học được từ Kazuki, Hikaru chém Damian mà không cho phép bất kỳ phòng thủ hay né tránh nào.
Damian vung thanh kiếm phương Tây bọc trong ngọn lửa nghiệp chướng. Hikaru né tránh bằng sự nhanh nhẹn điêu luyện, nhưng cô không thể né tránh tất cả liên tục và phải chịu tổn thương lớn từ những đòn đánh trúng.
Lối tấn công và phòng thủ của Hikaru là gây ra những tổn thương nhỏ li ti, trong khi Damian gây sát thương lớn trong một đòn, xét tổng thể, họ ngang sức.
Hikaru nghĩ — cô tự tin vào khả năng tập trung niệm chú của mình. Có vẻ đối thủ không thể niệm chú trong những pha giao tranh này. Mình sẽ niệm một ma pháp cấp cao trong những pha chém giết này và quyết định thắng bại ngay tại đây!
Damian nghĩ — con ranh này, nó nghĩ nó ngang sức với mình sao? Vung vẩy kiếm tuyệt vọng như một con ngốc, trong khi bên này đã niệm ma pháp cấp cao trong trận chiến, ta sẽ cho ngươi biết vị trí của mình!
Và rồi trong lúc giao chiến cận chiến, cả hai cùng lúc thi triển ma pháp.
“Hãy cảm nhận sự thịnh nộ của thần linh qua tiếng gầm tựa sấm sét của ngọn lửa thần thánh này! Mọi tiếng gào thét của bầu trời đều hội tụ nơi bàn tay này, giáng xuống cây búa hủy diệt thế gian! Phá nát thế giới chỉ với một đòn duy nhất! Yagrush!!”
“Thanh kiếm nắm trong tay này sẽ biến phước lành thành lời nguyền nghiệt ngã! Trong khi mong muốn được tái sinh theo dòng thời gian, bàn tay này sẽ cắt đứt sợi dây sinh mệnh bất tử của thần tử! Hủy Diệt Thần Kiếm Mistilteinn II!”
Cả hai bài chú của họ đều là ma thuật tạo tác Bảo Vật Thần Thánh.
Cả hai đều mở to mắt kinh ngạc và bất ngờ. Rồi cùng lúc, họ nghĩ đến cùng một điều – tấn công đồng thời là dở rồi! Nếu bị trúng đòn ma thuật đó, chắc chắn sẽ phải hối hận!
Vũ khí và vũ khí va chạm, cuộc chiến chuyển sang màn đối chọi sức mạnh.
Cả hai vũ khí va vào nhau như thể đang lôi kéo đối thủ.
Thứ Hikaru nắm trong tay là cây búa sét mà vị thần tối cao của Phoenicia cổ đại, Baal, từng cầm ở tay trái. Cái tên Baal tượng trưng cho tiếng sấm, vũ khí này có thể coi là đồng nghĩa với Baal.
Thứ Damian nắm trong tay là thanh ma kiếm có thể giết cả thần chỉ trong chớp mắt. Mistilteinn, thứ đã cắt đứt sinh mệnh của Baldur, được kể trong truyền thuyết là một cây cung tên và cũng là một thanh ma kiếm bị nguyền rủa.
Sấm sét khổng lồ hội tụ tại phần đầu cây búa lớn của Hikaru, còn thanh đại kiếm của Damian thì khoác lên mình luồng khí đen tựa đám mây mù, ngấu nghiến hấp thụ tia sét và dập tắt nó.
Sấm sét và lời nguyền triệt tiêu lẫn nhau – búa và kiếm đã dốc hết sức lực, rồi cùng nhau biến mất.
…Hòa!
Cả hai cùng lúc giữ khoảng cách, rồi lại triệu hồi vũ khí ban đầu của mình.
“Mạnh thật! Đúng là Einherjar!”
“Đồ khốn, sao mày dám huênh hoang khen ngợi trong khi lại nhìn xuống tao như thế chứ! Mày nghĩ mày ngang hàng với tao chắc!? Khốn nạn! Đừng có ba hoa nữa! Tao sẽ giết mày!”
Họ cân tài cân sức, nhưng dù thắng bại chưa phân định thì cũng không sao. Mục tiêu của Hikaru là chờ Hayashizaki-kun giải thoát Kaguya. …Với suy nghĩ đó, Hikaru có nhiều đường lui hơn hẳn Damian.
Beatrix và Damian đã bị cô lập một cách khéo léo.
Vấn đề còn lại là Einherjar tên Eleonora.
“Đôi cánh vút bay, đôi mắt rực sáng, ngọn lửa diệt thế xâm lấn – hãy hiển linh quyền năng của thần ngay tại đây, với tư cách người đại diện cho nền văn minh, tiến sâu hơn nữa! Vũ Trang Xâm Lược Sâu Rộng! Deep Striker!!”
Lotte đã vận dụng ma thuật cấp 5 của Prometheus.
Bộ vũ trang mà ma thuật này triệu hồi bao phủ toàn bộ từ vai đến lưng của Lotte, đó là một hệ thống động cơ phản lực đa năng cỡ lớn. Nó được trang bị một khoang chứa vũ khí và đơn vị dò tìm địch.
Bộ phận động cơ phản lực phun ra lửa, đẩy Lotte mạnh mẽ vút lên không trung.
Nhiệm vụ "Tìm kiếm và Tiêu diệt" – vai trò đặc biệt mà Kazuki giao cho cô, không phải tiên phong cũng chẳng phải hậu phương, Lotte tự hào nghĩ thầm.
Lotte trang bị đơn vị dò tìm địch lên đầu. Qua cặp kính chuyên dụng, năng lượng ma thuật xoáy tròn trên chiến trường được hiển thị rõ ràng.
Vai trò của cô là cảm nhận kẻ địch đang cố gắng niệm chú ma thuật cấp cao như Mjollnir và tiến hành can thiệp.
Sử dụng đơn vị dò tìm địch, cô quan sát năng lượng ma thuật, tình trạng của kẻ địch từ trên cao, và lựa chọn người đang tập trung một lượng lớn ma thuật để tấn công. Đó chính là điều Kazuki đã yêu cầu từ cô, [Nhiệm vụ Tìm kiếm và Tiêu diệt].
Lotte đang quan sát chăm chú chiến trường từ trên cao.
Beatrix đã ở trong trạng thái không thể thi triển lượng lớn ma lực, nhờ vào công sức to lớn của Kanae và Mio.
Damian phóng ra một lượng ma lực khổng lồ, nhưng Tiền bối Hoshikaze cũng thi triển ma lực ngang ngửa đối thủ, đây là một trận đấu cân sức. Mục tiêu không phải là hai người này.
Lotte dồn sự cảnh giác của mình vào Einherjar duy nhất còn lại, Eleonora.
―Bên ngoài, Koyuki đang đối mặt với Eleonora.
“Chúng ta là của Ægir, hãy ban cho ta nỗi sợ hãi từ đáy đại dương vô tận! Những đợt sóng cuồng nộ đùa giỡn với kẻ phàm trần nhỏ bé, hãy đến với ta… Biển Cả Phản Chiếu Ánh Sáng Bầu Trời―Himinglæva!”
“Hỡi mặt nước dập dềnh theo tiếng ca của ta, hãy thao túng những con sóng nhỏ và tập hợp chúng thành một cơn sóng thần khổng lồ! Từ nơi xa xăm cuốn trôi về vô định… Sóng Thần!”
Vị Diva mà Eleonora tôn thờ là vị thần biển trong thần thoại Bắc Âu, Ægir. Koyuki cũng đồng thời rút ra sức mạnh của biển cả. Eleonora và Koyuki đều triệu hồi những khối nước biển khổng lồ. Cả hai người họ đều điều khiển nước biển và xô những cơn sóng thần vào nhau. Sóng thần và sóng thần va chạm, đập mạnh vào nhau dữ dội.
Cùng lúc đó, Koyuki đang niệm chú.
“Gió Băng Hà!”
“Thiên Không Bạt Đao Liên Kích Pháp!!”
Không chỉ Koyuki, đồng bộ với cô, Kazuha cũng đang trút xuống vô số Thánh Khí.
“Sóng Dâng Trào Mạnh Mẽ―Hefring!”
Khi Eleonora ra lệnh, khối nước biển do Eleonora triệu hồi đã được điều khiển theo ý muốn của cô, biến thành một bức tường khổng lồ. Nó cản trở luồng gió lạnh buốt của Koyuki, đóng băng mặt nước đại dương nhưng không chạm tới được Eleonora. Những Thánh Khí mà Kazuha triệu hồi cũng bị cuốn vào khối nước biển và mất đi động lực.
“Sóng Đập―Unnr!”
Khi Eleonora ra lệnh, khối nước biển bị xé thành từng mảnh và biến thành những viên đạn nước bay về phía Koyuki.
“Hỡi kẻ phủ nhận độ không tuyệt đối, hãy bảo vệ thân thể ta và trở thành lớp giáp cô lập! Vòng Đệm Nước―Kết Giới Đóng Băng!”
Koyuki ngay lập tức đóng băng tất cả các viên đạn bằng phép phòng thủ, khiến chúng trở nên vô hiệu.
“…Unnr!”
Đòn tấn công của Eleonora không chỉ dừng lại ở đó. Những viên đạn nước tiếp tục tới tới tấp. Ngay lúc đó, Koyuki không kịp phản ứng với phép phòng thủ của mình. Đúng lúc đó, những ảo ảnh kiếm sĩ mà Kazuha triệu hồi đã che chắn cho Koyuki và bị tiêu diệt. …Cô đã được đồng đội giúp đỡ!
Không thể nào Koyuki không nhận ra kỹ năng xuất sắc của đối thủ trong việc điều khiển biển cả. Tuy nhiên, Kazuki đã dặn cô không được chiến đấu đơn độc. Không cần phải cảm thấy thất bại. Hợp tác với vị tiền bối đến từ Kiếm Bộ tên Kazuha này để đánh bại kẻ thù là được rồi.
Trong khi Eleonora được bảo vệ bởi một khối nước biển dùng để tấn công và phòng thủ, cô bắt đầu niệm một phép thuật cấp cao.
“Khi biển của đối thủ bị đánh trúng sẽ tan tác, chúng ta sẽ nghiền nát tất cả! Nào, hãy tăng tốc tấn công của chúng ta!”
Koyuki sát vai với Kazuha và lên tiếng.
“Tôi biết mà, không cần cô nói!”
Kazuha cũng liên tục tạo ra Thánh Khí và trút xuống. Tuy nhiên, ngay cả khi cả hai cùng hợp lực, họ vẫn không thể xuyên thủng bức tường biển của Eleonora. Nếu cứ tiếp tục như thế này, cô ta sẽ niệm xong phép thuật cấp cao trước.
―Lotte đang bay lượn, cô quyết định mục tiêu tấn công của mình ngay khoảnh khắc đó.
“Chiến Tranh Chớp Nhoáng!”
Sử dụng phép thuật cấp 4 của Prometheus, Lotte trang bị một ngọn giáo vào tay trái mình.
Để hỗ trợ thêm cho sức mạnh của cú lao, khoang vũ khí của hệ thống động cơ phản lực mở ra, một cánh tay máy được cố định vào cánh tay trái của Lotte.
Với ngọn giáo được giữ chắc trong tay, động cơ phản lực phun ra ngọn lửa rực rỡ, năng lượng đã được phát huy hết mức. Lotte lao vút xuống, cơ thể cô hứng trọn gia tốc khủng khiếp. Vượt qua vận tốc âm thanh, ma lực phòng thủ của Lotte triệt tiêu hoàn toàn sức cản không khí. Thậm chí không mảy may bận tâm đến điều nhỏ nhặt đó, cô đã biến thành một quả thiên thạch khổng lồ.
“Prometheus… Chiến thuật Blitzkrieg!”
Eleonora nhận ra điều đó, ngước nhìn lên bầu trời. Và rồi, khi vũ khí khổng lồ đang lao tới lọt vào mắt, nàng hoàn toàn chết lặng.
Nhắm vào phần tường chắn biển đã bị ma thuật của Koyuki và Kazuha bào mòn, trở nên mỏng hơn, ngọn giáo của Lotte xuyên thẳng qua. Trong khi hơi nóng của điện năng làm bốc hơi cả biển cả, khối vật chất khổng lồ siêu gia tốc đã phá tan hàng rào nước biển chỉ trong một đòn. Ngay cả sau khi xuyên qua tất cả mọi thứ, cú xung phong của Lotte vẫn không hề mất đà. Cú đâm giáo mãnh liệt đã thổi bay Eleonora về phía đống đổ nát của tòa nhà trường học cách đó vài chục mét.
“Nhiệm vụ hoàn thành desu!”
Eleonora đang va vào đống đổ nát thì cảm nhận được câu thần chú mà nàng niệm đang tan vỡ, Lotte – người đã để lại phía sau một giọng nói vui vẻ – lập tức rút lui trở về bầu trời.
“Kaguya-senpai, làm ơn tỉnh táo lại đi!”
“Tỉnh táo? Tôi vẫn ổn mà.”
Đối diện với tiếng kêu của Kazuki, một giọng nói đều đều như búp bê đáp lại.
…Vô vọng rồi. Hiệu trưởng Otonashi cũng vậy, tâm trí của con người bị Nyarlatoteph làm cho bất thường bằng ma thuật của hắn không hề có bất kỳ triệu chứng tự nhận thức nào.
Kaguya-senpai, người mà cậu hằng mong nhớ, giờ đây lại lạnh lùng đến tột cùng, cứ như thể một người hoàn toàn xa lạ.
Kazuki hạ quyết tâm chiến đấu, rút katana ra và xông tới.
Hiện tại trong tình huống này, ngay cả khi bỏ qua Nyarlatoteph cũng không sao. Trước mặt Einherjar của Đức, tên đó hẳn không thể nào lộ nguyên hình được.
Những Einherjar đó đã bị các đồng đội của cậu kiềm chân.
Không ai cản trở cậu, cậu có thể đối mặt với Kaguya-senpai một mình.
“Hỡi bóng tối vô hình câm lặng, hãy hóa thành loài cá bơi trong bóng đêm đầy rẫy những ý nghĩ chướng ngại. Nguồn gốc của cơn ác mộng, biến đổi của vật chất, hãy đáp lại nỗi kinh hoàng và hy vọng mà nuốt chửng… Thâm Ảnh (Deep Specter)!”
Kaguya-senpai triệu hồi một Thâm Ảnh.
Bóng tối dưới chân Kazuki phát ra ánh sáng tím của ma lực và hóa thành ba chiều như thể nó đang trương phình. Đó là một con quái vật bóng tối sở hữu cái miệng lớn như cá mập, nó mở to miệng và lao đến cắn Kazuki.
Tuy nhiên, con quái vật bóng tối đó, nói đúng hơn, chỉ là một khối ma lực. Kazuki có thể Tiên Đoán (Foresight) được chuyển động của nó.
Xoẹt qua đòn tấn công của quái vật bóng tối, cậu tiến gần đến Kaguya-senpai!
“Không hề do dự dù nguyền rủa ngươi cũng làm ta đau… nỗi đau chia sẻ chính là niềm vui của ta! Hãy khóc và thét gào về phía ảnh phản chiếu! Hắc Ám Tự Diệt (Suicide Black)!”
Kaguya-senpai được bao phủ bởi một màn sương đen. Nếu màn sương này đối mặt với một đòn tấn công, [nỗi đau] của đòn tấn công đó sẽ được phản lại hoàn toàn cho người tấn công như thể đòn đó đã chạm vào cơ thể.
Kazuki không chút do dự rút Iai.
“ZUBAA” Nhát chém gọt sạch ma lực của Kaguya-senpai. [Hắc Ám Tự Diệt] không có bất kỳ hiệu ứng phòng thủ vật lý nào đáng kể. Tuy nhiên, với Kazuki, người đã vung kiếm xuống, ảo giác về nỗi đau được truyền ngược lại cho cậu.
Kazuki đang ảo giác về nỗi đau của chính nhát Iai của mình cắt xuyên bụng cậu, xéo lên đến ngực.
Một nỗi đau dữ dội khi lưỡi thép cứa vào nội tạng. Cảm giác như thể toàn bộ bên trong cơ thể cậu đang bị thiêu cháy.
Kazuki lập tức gạt bỏ cảm giác đau đớn nhờ Trance học được từ Lotte. Cơn đau nhói nhường chỗ cho sự tê dại, như bị bao phủ bởi lớp tơ mềm mại, giảm dần đến mức anh có thể chịu đựng.
Không đời nào ta chịu thua cái loại đau đớn này!
Kazuki phớt lờ cơn đau, tung ra nhát chém thứ hai. Một đường chém chéo từ vai Kaguya-senpai đã tước đi ma lực của cô ấy. Kazuki lại phải chịu đựng những ảo giác đau đớn mạnh hơn, nhưng cơn đau đang dần yếu đi và anh đã chịu đựng được. Phải chịu đựng!
"Hỡi tiếng thì thầm của Thần Chết đã chờ đợi kẻ viếng thăm từ lâu, hãy vang vọng sâu rộng, nhuộm đẫm giấc mơ trong nỗi thống khổ! Hãy vang lên, hỡi tiếng nói độc ác của sự cuồng dâm! Cực Bạo Lực!!"
Với tốc độ niệm chú nhanh như cắt, Kaguya-senpai đang ngâm xướng ma thuật tăng gấp đôi cảm giác đau đớn.
Đây chính là sự kết hợp quỷ quái mà Kaguya-senpai và Asmodeus vô cùng tự hào.
"UOOOOOOOOOOOOOOOO!!"
Kazuki hét lên thất thanh. Phải chịu đựng! Nhờ Lotte mà anh vẫn giữ được lý trí.
Trong trận chiến trước, cơn đau kinh hoàng đã bị nhân đôi. Nhưng lần này, thứ bị nhân đôi chỉ là cơn đau đã được giảm bớt, ở mức anh có thể chịu đựng. Chỉ vừa đủ, thực sự chỉ vừa đủ để anh chịu đựng mà thôi.
"Hỡi khát khao ẩn mình trong biển sâu tâm hồn, xuyên qua xác thịt tội lỗi, bàn tay này vươn tới bàn tay kia! Hỡi hóa thân của sự xâm phạm, hãy vướng víu theo ý muốn của ta! Xúc Tu Ham Muốn!"
Từ bóng tối dưới chân Kazuki, lần này những xúc tu vươn ra. Bắt giữ đối thủ đang quằn quại trong đau đớn, sau đó phong tỏa mọi cử động của hắn rồi niệm chú ma thuật cấp cao. Đó chính là chiến thuật cơ bản của Kaguya-senpai.
Nhưng bản thân ta lúc này vẫn có thể chịu đựng được cơn đau! Với ý chí sắt đá, Kazuki sử dụng Foresight, dự đoán thời điểm xúc tu xuất hiện, né tránh rồi chém đứt chúng.
Ngay lúc đó, Hồn Ma Sâu Thẳm ập đến tấn công anh. Vừa phải chịu đựng cơn đau dữ dội, Kazuki còn phải đối phó với con quái vật bóng tối này. Đòn tấn công của thứ này là... đòn vật lý!
"Seusenhofer!"
Kazuki chặn đòn cắn của con quái vật bằng bộ giáp nặng nề. Phần lớn bộ giáp vỡ tan chỉ với một đòn tấn công, nhưng Kazuki hầu như không hề hấn gì.
"Barrett!"
Viên đạn lửa găm sâu vào con quái vật, nó bị tiêu diệt khi phải chịu thêm nhiều nhát chém chồng chất.
Tận dụng cơ hội đó, Kaguya-senpai đã bắt đầu niệm chú.
Đánh giá từ quy mô ma lực – đó là một ma thuật tấn công quy mô lớn. Một ma thuật của Asmodeus mà anh chưa từng thấy trước đây. Có lẽ nó nằm ở ranh giới cấp 4 hoặc 5. Thuộc tính của nó là... đóng băng!
Ngay cả khi anh tấn công bằng kiếm bây giờ, cũng sẽ không kịp cản trở Kaguya-senpai niệm chú!
Vậy thì hãy chống đỡ bằng ma thuật phòng thủ! ...Sử dụng ma thuật phòng thủ có khả năng tương thích tốt với thuộc tính đóng băng!
"Hỡi đóa hoa máu nở bung xé toạc da thịt, tiếng thét vọng mãi không ngừng... nhấn chìm kẻ phản bội, đánh thức địa ngục ngay tại đây! Liên Hoa Đại Băng Địa Ngục Cocytus!"
"Băng Trường!"
Không gian bao quanh Kazuki và Kaguya-senpai bị bao trùm bởi một làn sóng lạnh trắng xóa. Nếu làn sóng lạnh này chạm vào da người, da sẽ lập tức bị xé toạc vì giá lạnh, tạo nên những đóa hoa đỏ nở rộ khắp không gian trắng xóa này.
Tuy nhiên, toàn thân Kazuki được bao bọc bởi thần chú của Nữ Thần Biển cả, bảo hộ trước thuộc tính lạnh giá.
Đúng như dự đoán, nó không thể bảo vệ hoàn toàn khỏi ma thuật tấn công của Kaguya-senpai, Băng Trường nhanh chóng bị phá vỡ, nhưng Kazuki đã giảm thiểu đáng kể thiệt hại từ cái lạnh.
"...Dù ma thuật phạm vi rộng không lối thoát này là biện pháp đối phó duy nhất của ta với Otouto-kun và Kana-chan."
Phong cách Hayashizaki có thể tiên đoán mọi ma pháp tấn công đơn giản và né tránh chúng một cách dễ dàng. Tuy nhiên, những đòn ma pháp tấn công quy mô lớn – thứ mà dù cố gắng đến mấy cũng không thể né tránh – lại chính là khắc tinh của phong cách Hayashizaki.
Thế nhưng, Kazuki hiện tại không chỉ là một kiếm sĩ đơn thuần. Cậu ấy là một kiếm sĩ ma pháp.
“Không chỉ kiếm thuật mà còn tiên đoán được cả ma pháp, rồi chọn ma pháp phòng thủ với thuộc tính vượt trội để sử dụng. Thì ra đây chính là một kiếm sĩ ma pháp, là khả năng mới của Hayashizaki Kazuki…”
Kaguya-senpai thì thầm đầy thán phục. Đây là điều chỉ có thể tồn tại nhờ sự kết hợp độc nhất vô nhị giữa khả năng Tiên đoán của phong cách Hayashizaki và ma pháp tổng hợp “Basilleus Goetia: 72 Trụ Vua Solomon”.
“Ma pháp tấn công của Tiền bối đã hoàn toàn bị ngăn chặn!”
Kazuki vừa dứt lời đã vung katana chém tới. Thế nhưng, bản thân Kazuki cũng không thể tung ra những đòn ma pháp tấn công uy lực, bởi cơ thể đối thủ được bao bọc bởi Tự Hủy Hắc Ám.
Cậu chỉ có thể dùng katana để bào mòn ma lực của Kaguya-senpai từng chút một.
Và Kaguya-senpai vẫn tiếp tục niệm chú, bất chấp ảnh hưởng từ những đòn ma pháp bị đánh tan.
“Năm vì sao tỏa sáng nơi kẽ hở sinh tử, bị cướp đoạt bởi ý muốn của tử thần, hãy biến thành búp bê đất nung của nỗi khốn khổ khôn tả!… Vòng Xoáy Cận Tử Cực Hạn – Ru-lét Cận Tử!!”
Kaguya-senpai triệu hồi lưỡi hái đoạt mất ngũ quan của con người, nhắm chuẩn thời khắc ra đòn đồng thời khi vung lưỡi hái. Kazuki né tránh với khoảng cách mỏng như sợi tóc, để thanh katana của mình là thứ duy nhất có thể chạm vào người Tiền bối.
Trong khi phải chịu đựng ảo giác đau đớn, việc né tránh lưỡi hái tuyệt đối không được dính phải là một công việc cực kỳ khó khăn. Tinh thần cậu bị bào mòn không ngừng.
“Hắc Ảnh U Tối!”
Ngay cả trong những pha giao chiến đó, Kaguya-senpai vẫn tiếp tục triệu hồi Hắc Ảnh U Tối. Không chỉ lưỡi hái, Kazuki còn phải thoát khỏi sự tấn công của con quái vật bóng tối này.
“Ác niệm của ta tràn ngập lời nguyền rủa, ta cầu xin nỗi thống khổ của ngươi… Ta không hề xấu hổ vì ác niệm của mình! Cảm nhận nỗi đau!”
Một viên đạn nguyền rủa bay về phía Kazuki!
Viên đạn này cũng vậy, nếu không thể né tránh, nỗi đau ảo giác sẽ tăng gấp đôi bởi Bạo Lực Tối Thượng!
Trong khi chịu đựng nỗi đau ảo giác, né… né… né! Tất cả đều được né tránh với một khoảng cách mỏng như sợi tóc.
Cậu chưa từng chiến đấu một Magica Stigma mạnh như Kaguya-senpai trong một trận đối đầu một chọi một như thế này. Ngay cả đòn tấn công của lưỡi hái, hay sự công kích của quái vật, nếu dính phải dù chỉ một đòn cũng sẽ trở thành vết thương chí mạng.
Trên lớp băng mỏng nơi không cho phép một sai sót nhỏ nhất, Kazuki vẫn tiếp tục khiêu vũ.
Dù vậy, nếu cậu không đánh bại Kaguya-senpai, sẽ không có cơ hội chiến thắng trong trận chiến này!
“Vô ích thôi. Các đòn tấn công của Tiền bối… tất cả đều đã bị phong ấn.”
Điều đã nâng đỡ Kazuki tiếp tục né tránh bằng sự tập trung cao độ của mình chỉ là một quyết tâm duy nhất.
Đó là một niềm tin duy nhất –
“Tất cả đều đã bị phong ấn?”
Kaguya-senpai đặt lưỡi hái xuống, nói không chút biểu cảm.
“…Ngay cả khi tôi có Guernica?”
Ma pháp cấp 9 của Asmodeus, Guernica. Nếu đối thủ không thuộc đẳng cấp Diva đã hiện hình, thì kẻ thù bị nguyền rủa sẽ chết ngay lập tức không cần bàn cãi, một ngọn lửa địa ngục.
Ma pháp mạnh nhất đã giúp Tiền bối trở thành người mạnh nhất. Một ma pháp đại diện cho Tiền bối. Đúng vậy, chừng nào đối thủ không thể đối phó được ma pháp này bằng cách nào đó, thì dù đối thủ có đưa ra bao nhiêu biện pháp đối phó tinh vi với các ma pháp khác của cô ấy cũng không thể thắng được Kaguya-senpai. Thế nhưng—
“Guernica của Tiền bối sẽ không có tác dụng với tôi đâu.”
“Tại sao?”
“Tôi thích tiền bối, và tiền bối cũng thích tôi. Nỗi đau ảo ảnh thật đáng sợ. Lưỡi hái đoạt giác quan kia cũng đáng sợ. Cả Ma Ảnh Thâm Uyên cũng đáng sợ nữa. Thế nhưng, ngay từ đầu, tôi chưa từng e ngại ngọn lửa hận thù của tiền bối dù chỉ trong chốc lát.”
“So với khoảng thời gian cậu còn không thể tin tưởng vào sự lạc quan của Amasaki Mio, cậu đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi đấy.”
Giọng Leme vọng lại trong tâm trí cậu.
Kazuki nhớ lại khoảnh khắc Mio hấp hối trong vòng tay mình. Cậu không muốn lặp lại sai lầm khi không tin tưởng vào cảm xúc của đối phương, để rồi làm tổn thương người quan trọng nhất của mình.
“…Không biết có phải tôi quá ngạo mạn chăng.”
Kaguya-senpai, với cảm xúc bị phong ấn bởi ma thuật của Nyarlatoteph, cất lời lạnh lùng hướng về Kazuki.
“Cậu bảo tôi không thể dùng Guernica lên Otouto-kun sao? Cậu nghĩ tôi hiền lành đến vậy sao?”
“Không đúng, tiền bối là một người tốt bụng.”
Từ giờ trở đi, đây không phải là trận chiến giữa tôi và Kaguya-senpai.
Đây là cuộc đối đầu giữa sự thao túng tâm trí của Nyarlatoteph và sức mạnh từ sợi dây gắn kết giữa tôi với tiền bối.
“Tôi… phải đánh bại em. Ngoài cách tốt nhất, không còn cách nào khác để đánh bại em nữa rồi. …Tôi sẽ không chần chừ.”
Tiền bối bắt đầu niệm một câu thần chú dài.
“Vậy thì tôi sẽ… chấp nhận tất cả những gì là Kaguya-senpai của lúc này.”
Kazuki tra katana vào vỏ, cậu sẵn sàng đón nhận ma thuật của Kaguya-senpai, dáng vẻ hiên ngang đầy khí thế.
Thời gian trôi đi trong chớp mắt và cũng là cả một vĩnh hằng. Cậu vẫn nghe thấy tiếng giao tranh của Beatrix, Mio và mọi người, nhưng tất cả dần lùi xa khỏi ý thức cậu. Kazuki và Kaguya-senpai bị nhốt trong sự tĩnh lặng.
Tâm trí Kazuki hồi tưởng lại những kỷ niệm với Kaguya-senpai. Kaguya-senpai hiền hậu đến bên cậu khi cậu bị cô lập ở Sư Đoàn Ma Thuật. Hương thơm ngọt ngào làm lay động lý trí cậu khi cô ôm lấy. Kaguya-senpai từng ngượng ngùng trong bộ Ma Pháp Phục. Rồi lại xấu hổ đến bật khóc khi bị kích động bởi tác dụng phụ của Asmodeus, muốn quyến rũ cậu. Đúng là một tiền bối như thế.
Tôi… yêu Kaguya-senpai!
Trong khoảnh khắc họ nhìn thẳng vào mắt nhau, ma thuật cuối cùng cũng được thi triển.
“Hỡi những tư tưởng thiêu đốt tâm can, hãy vẽ nên cảnh địa ngục trong thế giới này… ngươi là ma vương của dục vọng tà ác, hỡi hiện thân của ảo tưởng sâu sắc mời gọi bi kịch, hãy tuân theo ước muốn này… và vẽ lại thế giới. Guernica!”
…Không hề có chút bất an nào! Kazuki đón nhận với niềm tin sắt đá.
Bên cạnh Kaguya-senpai, Asmodeus đang lơ lửng.
“Chết rồi, Kaguya.”
“…Hả?”
“Không có cảm xúc đó trong người cô đâu, biết không?”
Bỏ lại những lời đó cho Kaguya-senpai đang ngỡ ngàng, Asmodeus biến mất.
Và rồi, không có gì xảy ra cả.
Nét mặt vô cảm của Kaguya-senpai suốt từ nãy đến giờ giờ đây pha lẫn sự ngạc nhiên.
“Điều đó… tại sao…”
Vừa thì thầm, một vết nứt xuất hiện trên gương mặt vô cảm ấy. [Cảm xúc] đang xâm chiếm lớp mặt nạ của Kaguya-senpai, cứ như thể cô đang được giải thoát khỏi thôi miên.
“Tại sao, tôi không thể chiến đấu như thế này…?”
Kaguya-senpai lẩm bẩm, như thể không thể tin vào chính mình.
Cú sốc cuối cùng cũng ập đến muộn màng. Đến tận lúc này, tiền bối mới nhận ra tình cảnh cô đã bỏ mặc bản thân.
“Tại sao mình lại… chiến đấu với Otouto-kun?”
Ngọn lửa địa ngục bùng cháy nhờ sự thù địch của Kaguya-senpai làm nhiên liệu. Nếu Kaguya-senpai dù chỉ giữ một chút lòng thù địch, thì giống như khi sinh mạng của Kaya bị đoạt đi trước đây, không thể có chuyện nương tay hay kiểm soát được.
Thế nhưng, ngược lại, nếu cô ấy chẳng thể tìm thấy chút ác ý nào trong mọi ngóc ngách tâm hồn, ngọn lửa địa ngục kia cũng sẽ không thể bùng lên. Cũng tựa như lửa chẳng thể cháy nếu không có oxy vậy.
Ngay từ đầu, điều đó đã thật vô lý, Kazuki nghĩ. Tiền bối Kaguya hiện tại, người đang mang một thứ trách nhiệm giả tạo với cảm xúc bị ma thuật kiềm nén, làm sao có thể niệm chú những loại ma thuật tấn công vốn cần được thúc đẩy bởi cảm xúc chứ?
Chính phản ứng ngược từ hành động phi lý thất bại ấy đã đánh thức tiền bối Kaguya khỏi cơn thôi miên.
Nhận ra mình đã chiến đấu dù không hề có chút ác ý nào, điều đó khiến đôi mắt tiền bối Kaguya bừng tỉnh.
Màu sắc đã trở lại trong đôi đồng tử của cô.
“Dù em không muốn làm điều này… tại sao lại…”
Cái cảm giác trách nhiệm giả tạo bong ra, để lộ ra những hối hận và tội lỗi sâu sắc.
Những cảm xúc chân thật, vốn có của một tiền bối Kaguya hiền lành, tràn ra cùng một lúc.
“Dù em không thích những chuyện như vậy… tại sao em lại làm những điều tàn nhẫn ấy mà không chút thương xót nào, em không có lý do gì để làm thế… tại sao… Tại sao!?”
Trong sự buồn bã và bối rối, tiền bối Kaguya thốt lên một tiếng nghe tựa như tiếng thét.
Nhận thấy tiền bối Kaguya đã không còn ý chí chiến đấu, Kazuki liền tiến đến gần. Tiền bối Kaguya giật mình rụt lại vì sợ hãi, rồi nhìn chằm chằm vào Kazuki.
“Ô, Otouto-kun… chị… chị đã làm một việc thật tàn nhẫn…”
Giọng tiền bối run rẩy đến đáng thương.
“Tiền bối, em đã nói rồi mà? Em rất thích tiền bối. Em sẽ không ghét bỏ tiền bối chỉ vì chuyện này đâu, vậy nên, xin tiền bối hãy nhìn về phía trước và đừng khóc nhé?”
Kazuki nói vậy để ngăn tiền bối Kaguya khóc, nhưng chỉ trong chớp mắt, nước mắt đã ngấn đầy khóe mắt cô.
“Em xin lỗi… Chị xin lỗi…!”
“Em đã bảo là không cần xin lỗi nữa mà.”
Kazuki ôm chầm lấy tiền bối Kaguya đang bật khóc nức nở.
“Em… không muốn nữa… Em không muốn làm những chuyện như thế này nữa đâu…!”
“Tiền bối đã gặp một giấc mơ tồi tệ. Nhưng giờ thì ổn rồi. Giống như cách tiền bối đã bảo vệ em, một hậu bối của tiền bối, từ giờ em cũng sẽ bảo vệ tiền bối.”
“Nhưng, dù chị là chủ tịch hội học sinh…”
“Dù tiền bối có là chủ tịch hội học sinh, tiền bối cũng không cần phải gánh vác mọi gánh nặng một mình đâu.”
“Nhưng, chị dù sao cũng là pháp sư mạnh nhất mà…”
“Hiện tại, em đã đánh bại tiền bối rồi.”
“Chị… có thể dựa vào Otouto-kun được không…?”
“Bởi vì em rất thích tiền bối mà.”
Những lời nói ấy, dù cậu có nói bao nhiêu lần đi nữa, cũng không hề mất đi sự ấm áp của nó.
Với mỗi một lời, Kazuki đã tháo gỡ những xiềng xích đang trói buộc trái tim tiền bối Kaguya.
Tiền bối Kaguya cũng ôm lại Kazuki. Cậu có thể cảm nhận được mùi hương ngọt ngào và cảm giác mềm mại đã lâu không gặp.
Kazuki dịu dàng xoa đầu tiền bối.
“…Thật dễ chị~u.”
Tiền bối thốt lên một tiếng đầy thích thú.
“Chị đã… muốn trở thành em gái của Otouto-kun rồi…”
Được giải thoát khỏi áp lực nặng nề, không hiểu sao tiền bối Kaguya lại thốt ra một câu nói lạ lùng.
Một trái tim lớn bay tới, cuộc chiến giữa Kazuki và tiền bối Kaguya đã kết thúc.


0 Bình luận