Đêm khuya ngày mười bốn tháng bảy.
Lily vẫn đang lang thang ở nơi sâu thẳm của Ngự Linh Cung.
Chỉ còn một ngày nữa là đến ngày hôn lễ của mình và Đại Thần Amaterasu.
Giờ này ngày mai, nếu không phải sẽ chứng kiến được màn lừa bịp to lớn, xấu xí, lừa dối cả tam giới của Takamagahara, thì chính là đã sắp cùng Đại Thần Amaterasu thật sự thành thân, trở thành vợ của người, Thần hậu của tam giới.
Tuy Lily cảm thấy khả năng thứ hai vô cùng nhỏ bé, nhưng lỡ như thật sự đi đến bước đó thì sao? Nên làm thế nào?
Chẳng lẽ mình thật sự gả cho Đại Thần Amaterasu, trải qua một tuyệt thế hôn yến, sau đó bị người ôm về động phòng?
Những mảnh vỡ ký ức trong dòng sông thời gian, tuy trông có vẻ chân thực, nhưng dù sao cũng là hư ảo. Lily không thể nào đến gần để nhìn rõ được toàn bộ dung mạo của Đại Thần Amaterasu, bởi vì đây là những mảnh vỡ ký ức, không thể nào do cô tùy ý điều khiển. Nhưng dù chỉ nhìn từ xa, thiếu nữ hồng y đó cũng vô cùng cao ráo, xinh đẹp, hệt như Đại Thần Tsukuyomi vậy.
Về mặt sinh lý, Lily không hề ghét người phụ nữ như vậy, thậm chí không biết tại sao, dù còn chưa thể nhìn rõ được khuôn mặt của người ta mà cô lại không kìm được nảy sinh một vài thiện cảm.
Nhưng nếu mình thật sự làm như vậy, đó không chỉ là phản bội Tiền bối mà còn là phản bội Đại Thần Tsukuyomi.
Lỡ như thật sự đến bước đó, Lily cũng chỉ có thể thành thật nói ra, trước mặt cầu xin Thiên Đạo đại thần hủy bỏ hôn sự này. Dù cho mình phải chịu đựng sự sỉ nhục của việc từ hôn, mình mặc cho Đại Thần Amaterasu trừng phạt cũng quyết không thể làm chuyện có lỗi với Tiền bối, có lỗi với Đại Thần Tsukuyomi!
Chỉ là, sự việc thật sự sẽ đi đến khả năng vô cùng nhỏ bé đó sao? Tiền bối bảo mình nhận lời hôn sự này, rốt cuộc có thâm ý gì? Lily tuyệt đối tin tưởng Tiền bối, tuyệt đối không thể nào vô cớ để mình rơi vào cục diện như vậy. Rốt cuộc sẽ thế nào, ngày mai, đêm rằm tháng bảy, sẽ chờ xem.
Bây giờ, trước tiên phải phải tìm cách ra khỏi đây. Với năng lực nhận biết đường đi của Lily mà cũng bị kẹt ở đây, cũng quả thực là không thể tưởng tượng nổi.
Dù mình có muốn bay ra ngoài, bay không được bao lâu sẽ như bị những tầng mây bao quanh bốn phương tám hướng, thậm chí cả trên dưới của đại điện, sau khi một lần nữa bay ra khỏi tầng mây lại quay trở về một sân vườn giống hệt trong thâm cung một cách khó tin.
“Đây là mê trận, một mê trận phi thường. Nếu ngày mai có thể đón được bình minh, mê trận này hẳn là sẽ biến mất.”
Nói ra thì, mê trận này là đêm xuống mới xuất hiện. Ban ngày Lily tuy bị những thị nữ của Ngự Linh Cung kia sỉ nhục, nhưng bản thân Ngự Linh Cung lại bình thường. Cũng chính vì Lily bị những mảnh vỡ ký ức đó thu hút, không hề muốn rời đi. Nhưng, quay về quá sớm thì sẽ phải đối mặt với những cung nữ đó, còn có Kushinada, cũng rất phiền phức.
“Mê trận chỉ xuất hiện vào ban đêm, những con quái vật cũng chỉ xuất hiện vào ban đêm để tấn công mình…”
Lily chợt hiểu ra, chẳng lẽ, lúc cô vừa mới bị Kushinada phu nhân đeo Thúc Thiên Trạc để áp chế thần lực và bí pháp, vì là ban ngày, do một nguyên nhân nào đó mà sức mạnh muốn mưu hại cô trong Ngự Linh Cung này không thể phát huy? Cho nên mới không lập tức ra tay với cô?
Mà phải đợi màn đêm buông xuống có mối đe dọa thật sự?
Nếu không, Lily không thể nào giải thích được tại sao thân là Đạo Thần như Kushinada lại chỉ sỉ nhục mình mà không trực tiếp ra tay giết mình, lại phải đợi đến tối, để những con quái vật xuất hiện mọi trong thâm cung, tấn công mình.
Ban ngày, sức mạnh hắc ám chiếm cứ ở Ngự Linh Cung hoặc là không thể thi triển, hoặc là bị một sức mạnh nào đó kiềm chế… chẳng lẽ, ban ngày Ngự Linh Cung sở hữu một sức mạnh nào đó đang bảo vệ mình?
Vậy đó có thể là sức mạnh gì?
Lily không khỏi nhớ lại cô bé gái áo đỏ đã dọa chạy Kushinada và các thị nữ đã sỉ nhục mình, chẳng lẽ là cô bé ấy?
Cô bé gái đó lại là ai?
Nếu bây giờ có thể tìm được cô bé gái áo đỏ đó, có thể nào sẽ dẫn mình ra khỏi mê trận này không?
Tuy nhiên, cô bé gái đó dường chưa từng xuất hiện trở lại vào ban đêm.
Còn có cậu bé trai đó, cậu ta ban đêm mới xuất hiện. Tuy là một đứa trẻ nhưng lại cho Lily một cảm giác rất bất an. Lily luôn cảm thấy không muốn gặp cậu bé trai này chút nào.
Nhưng, một ngày một đêm ở trong thâm cung, Lily cũng thu hoạch không nhỏ. Cô đã giải cứu được rất nhiều linh hồn Thiên Nữ bị tra tấn tàn nhẫn, đã giải phóng được rất nhiều oán linh của các loài chim bay thú chạy trong Ngự Linh Cung đã bị yêu ma hóa.
Bây giờ nghĩ lại, con cá quái khổng lồ lần đầu tiên tấn công Lily, hiển nhiên vốn dĩ chỉ là một con cá được nuôi trong Ngự Linh Cung, đã hấp thụ sức mạnh hắc ám mà biến thành yêu ma.
Trên chặng đường này, Lily cũng nhận được lượng lớn ngọc nguyên thạch, toàn bộ đều luyện hóa thành thủy sắc magatama và các loại tinh thể. Thủy sắc magatama Lily tự mình toàn bộ hấp thụ, hiện nay Phủ Tử Thiên Đạo đã đạt đến đệ ngũ trọng, thực lực cơ thể cơ bản cũng đã được củng cố thêm.
Bây giờ nếu đối mặt với Suseri-hime đó, Lily chưa chắc sẽ thua cô ta!
Suseri-hime, bán bộ Đại Ngự Thần, nhưng chưa chắc cô không thể đánh một trận với cô ta!
Chỉ là, trước tiên phải ra khỏi mê trận này đã. Nếu đến thời khắc đại hôn không đến đúng giờ, chỉ e là phe Takamagahara sẽ lấy đó để làm khó các chị em.
“Thật là… mê trận này, rốt cuộc nên ra thế nào đấy?” Lily tuy quyết tâm kiên định nhưng không hề lo lắng. Cô cẩn thận cảm nhận, quan sát xung quanh, tiếp tục dò xét trong thâm cung.
…
Lúc này, ở phía tây của Ngự Linh Cung, trong quần thể cung điện nơi các chị em nghỉ ngơi, tuy luôn cảm nhận được áp lực mạnh mẽ, còn có sự giám sát, hạn chế không nơi nào không có, nhưng lại không gặp phải nguy hiểm thật sự nào.
Nơi đây không chỉ là nơi đóng quân của họ, nhiều khách quý có thân phận cao quý, từ xa đến từ các giới cũng được sắp xếp ở trong các cung điện gần đó. Còn một vài người địa vị không đủ thì chỉ có thể tập trung bên ngoài Ngự Linh Cung.
Shimizu, Uesugi Rei, Ayaka ba người đang ngồi trong phòng, ai nấy mặt mày cũng đầy lo âu.
“Mấy ngày nay, một chút tin tức từ Lily cũng không có, ngay cả không gian gương cũng không vào được. Thật không biết, ở trong nội cung của Ngự Linh Cung rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Uesugi Rei đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ, những tòa điện đường trùng trùng dưới bầu trời đêm xa xôi.
“Chúng ta cứ chờ đợi như thế này, thật sự ổn không đó? Không bằng cứ lẻn vào Ngự Linh Cung xem cho rõ ngọn ngành đi.” Shimizu nhẹ nhàng vuốt ve thanh trực đao cán trúc của mình, Kurozuki-Ankō.
“Không được, chúng ta không thể hành động thiếu suy nghĩ.” Ayaka nghiêm túc nói, “Lần này chúng ta không phải là bị người ta bắt, mà là Lily tự mình đồng ý hôn ước trước mặt cường giả tam giới mà đến. Lily đã quyết đoán như vậy, nhất định có lý do phi thường. Nếu chúng ta manh động, rất có thể sẽ làm hỏng chuyện. Ở Takamagahara, ngoài Đại Ngự Thần ra còn có ai có thể thật sự uy hiếp được Lily? Mà nếu thật sự có kẻ địch cấp Đại Ngự Thần, muốn ra tay sớm đã ra tay rồi. Cứ án binh bất động, hẳn là không phải không thể ra tay, mà là kiêng dè Ngự Linh Cung có Amaterasu-Ōmikami trấn giữ, không dám ra tay. Lily thông tuệ, nhạy bén như vậy, không thể nào tự mình xông vào cái bẫy do Đại Ngự Thần bày ra đâu? Bây giờ việc chúng ta cần làm chính là tin tưởng Lily.”
“Chị thật sự cho rằng, Amaterasu-Ōmikami còn có sức khống chế đối với Ngự Linh Cung này sao? Chẳng lẽ chị cho còn nghĩ hôn sự này thật sự là ý của Đại Thần Amaterasu đó sao?” Shimizu hỏi vặn lại.
Ayaka một bộ dạng sầu não, lắc đầu: “Shimizu em gái à, tôi hoàn toàn không tin chuyện đó. Nhưng, sự thật rốt cuộc thế nào, cũng không thể khẳng định được.”
“Đêm mai vào giờ này, tất cả sẽ rõ ràng thôi.” Uesugi Rei quay người lại, ánh mắt lạnh như băng.


0 Bình luận