Khoảng nửa tháng sau, đại quân đón dâu đã ra khỏi Ma Thiên Lộ, từ vòng xoáy mây, đi qua Thiên Môn.
Thiên Môn lúc này đã nghiêng ngả, dường như có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, sớm đã không còn ai canh giữ.
Yêu quái Yomi, cường giả các giới đều có thể tùy ý ra vào, chém giết lẫn nhau, cướp bóc, chiếm đất làm vua, một vùng tan hoang hỗn loạn.
Trong những tầng mây hai bên Thiên Môn, lơ lửng một vài Phi Sơn. Trên Phi Sơn ẩn nấp rất nhiều yêu ma quỷ quái đến từ các tiểu thế giới khác nhau.
Tuy nhiên, những yêu ma quỷ quái, tà mị nghê thần này dù có điên cuồng cỡ nào, to gan đến đâu cũng không dám cướp kiệu của đội ngũ đón dâu cho Đại Thần Amaterasu.
Thế trận của mấy chục vạn đại quân Thiên nhân này, còn có quân Amaoshiro, và đại quân Thiên Nữ gần như toàn bộ thực lực của Hanachirusato, chúng đâu dám đến nộp mạng? Từng con một đều ẩn nấp trong tầng tầng mây mù bay lượn, đôi mắt lóe lên vẻ thèm thuồng, nhìn đệ nhất mỹ nhân tam giới xuất giá.
“Đại ca, nghe đồn Kagami Lily này tuyệt diễm tam giới, thật muốn gặp một lần. Em nghe nói là, nơi cô ấy bay qua, giữa những đám mây đều lưu lại mị ý màu đỏ thẫm, trong không khí lan tỏa dư hương của tuyệt sắc mỹ cơ đó.” một con yêu quái một sừng ngốc nghếch, mắt hau háu nhìn đội ngũ đón dâu nối tiếp không dứt nói.
“Thôi đi! Ngoài những bá chủ tối cao thật sự của tam giới như Đại Thần Amaterasu ra, Kagami Lily ngày nay có ai dám dòm ngó? Cô ta chính là thủ lĩnh của một trong ba thế lực lớn, nghe đồn Kagami Lily chém giết Đạo Thần như giết gà giết chó! Một mình ở Ma Thiên Lộ chống lại triệu triệu thần ma. Diễm phúc bậc đó, cậu và ta cũng chỉ có thể nghĩ thôi.” một con ác quỷ râu rậm mắt nhìn chằm chằm về phía kiệu hoa phía trước, trốn trong tầng mây bất đắc dĩ nói.
“Hừ, có gì ghê gớm đâu? Kagami Lily này dù sao cũng là một người phụ nữ thôi, dù có anh dũng tuyệt thế đến đâu cũng chẳng phải là sẽ bị Đại Thần Amaterasu đè dưới thân tùy ý đùa bỡn sao! Cuối cùng chẳng phải cũng phải sinh con đẻ cái cho Đại Thần Amaterasu sao?” một con ác quỷ nói.
“Trời ạ! Tuyệt thế nữ thần của tam giới vậy mà cũng phải mang thai sao, ta thật tuyệt vọng quá đi mấttt…” một người tu hành béo phì, tóc tai nhờn rít hét thảm.
“Ngươi tuyệt vọng cái chó gì? Cô ta có gả đi hay không cũng không liên quan chó gì đến ngươi đâu!”
…
Trên đường đi, cảnh vật tan hoang, trên Phi Sơn, thác nước tựa như nước mắt của trời, mây đen hệt như tâm trạng của Lily lúc này.
“Đại Thần Amaterasu rốt cuộc là một người như thế nào vậy?” Lily không khỏi cũng đang nghĩ. Tuy cô dù có gả cho Đại Thần Amaterasu cũng tuyệt đối không thể nào thật sự để người làm chuyện đó, nhưng vẫn sẽ suy đoán.
Những bức chân dung, tượng điêu khắc của Đại Thần Amaterasu lưu truyền trong thế gian đa phần đều là tưởng tượng, mỗi nơi mỗi khác. Có người phụ nữ trưởng thành tóc xoăn áo trắng, cũng có thiếu nữ cao quý áo đỏ thánh khiết. Nhưng cơ bản đều là phong cách điêu khắc tượng Phật và phong cách ukiyo-e, ước chừng khác xa với người thật.
Kỳ lạ, ở Takamagahara, chân dung của Đại Thần Amaterasu rất ít, hơn nữa cũng đều là những phong cách kể trên, rất khó để từ đó suy đoán ra dung mạo của Đại Thần Amaterasu. Mà ở Takamagahara, chân dung, tượng điêu khắc của Đại Thần Tsukuyomi gần như không có, không, là không có. Lily ở Takamagahara lâu như vậy còn chưa từng thấy qua.
Điều này rất bất thường. Dù Đại Thần Tsukuyomi kín đáo, bí ẩn, cũng không đến mức không có ai tham bái chứ? Chẳng lẽ là vì Takamagahara đã liệt Đại Thần Tsukuyomi vào hàng phản nghịch, cho nên không ai dám tham bái sao? Chuyện này lại là có khả năng.
Đại Thần Amaterasu sao có thể liệt chính em gái của mình vào hàng phản nghịch?
Theo trực giác của Lily, dù mình có gả đến Ngự Linh Cung cũng không chắc sẽ thật sự phải cùng Đại Thần Amaterasu hành phòng, bởi vì đây tuyệt không phải là bản ý của người!
Nhưng mà, tại sao Tiền bối lại bảo cô gả đi… chuyện mà mọi người đều có thể đoán ra, với kiến thức của Tiền bối sao có thể không nhìn thấu?
Mấy ngày nay, Tiền bối vẫn luôn ở trong gương bế quan tĩnh dưỡng, dù Lily có muốn hỏi, chị cũng không chịu gặp Lily. Hơn nữa, Tiền bối đã dặn dò cô và các chị em vạn lần không được tiết lộ sự tồn tại của chị, ngay cả cái tên Kagamishin Thần chủ cũng không được nhắc đến.
Takamagahara vô cùng rộng lớn, đội ngũ đón dâu đã đến bên ngoài thành Amaoshiro. Nơi đây có trận pháp dịch chuyển thông đến cửa ải bên ngoài của Ngự Linh Cung.
Không có trận pháp dịch chuyển nào có thể trực tiếp dịch chuyển vào trong Ngự Linh Cung.
Ame-no-Tajikarao dẫn theo lượng lớn quân Amaoshiro đến đây nghênh đón.
“Tại hạ, Ame-no-Tajikarao, nghênh đón Kagami cô nương… à không, nghênh đón Hoàng Đại Ngự Thần phu nhân đã lâu.” Hoàng Đại Ngự Thần này là một trong những tôn hiệu của Đại Thần Amaterasu.
“Đại ca! Con mụ này trên đường đi khó hầu hạ lắm…” Ame-no-Taoyakarao nghênh ngang bước lên nói.
“Đùng!” Ame-no-Tajikarao đứng dậy, một cú đấm cực nặng, trực tiếp đánh bay Ame-no-Taoyakarao, lộn nhào rơi xuống tầng mây.
“Đại ca! Tại sao anh lại đánh em?” Nửa bên mặt của Ame-no-Taoyakarao đã bị đánh cho biến dạng.
“Súc sinh! Nghe nói ngươi trên đường đi đã nhiều lần gây khó dễ cho Hoàng Đại Ngự Thần phu nhân, thậm chí còn buông lời bất kính! Ngươi không muốn sống nữa sao? Tộc Hùng Thần chúng ta thề chết trung thành với Đại Thần Amaterasu, ngươi lại dám bất kính với ngay cả vị hôn thê của Đại Thần Amaterasu, thật khiến cho tộc Hùng Thần chúng ta đời đời chịu nhục!” Ame-no-Tajikarao thổi râu trừng mắt giận dữ quát.
Ame-no-Taoyakarao tuy cường hãn, man rợ nhưng lại không dám so kè với Ame-no-Tajikarao, chỉ có thể nuốt giận vào trong, “Đại ca! Kagami Lily này đã giết nhiều người của Takamagahara chúng ta như vậy, huynh đệ cũng chỉ là tức giận không chịu nổi thôi!”
“Im miệng! Hoàng Đại Ngự Thần phu nhân và Takamagahara chúng ta chỉ là lập trường khác nhau. Những Đạo Thần đó và cô ấy cũng là chính diện sinh tử so kè, kỹ không bằng người, sinh tử có mệnh! Hoàng Đại Ngự Thần phu nhân hành sự phóng khoáng, quang minh lỗi lạc, thị phi minh bạch, đâu như quân cặn bã các ngươi chỉ biết giở trò quỷ kế, uy hiếp, lại còn bỏ đá xuống giếng, thật vô sỉ, thực là nỗi sỉ nhục của tộc ta! Còn không mau đến xin lỗi Hoàng Đại Ngự Thần phu nhân ngay!” Ame-no-Tajikarao gầm lên giận dữ, sắc mặt đỏ bừng, trong có vẻ nếu không xin lỗi là sẽ liều mạng với người anh em này luôn. Tuy họ không phải là anh em ruột, nhưng Ame-no-Tajikarao thân là tộc trưởng của tộc Amaoshirokami hiện nay, tự nhiên uy tín đủ để uy hiếp đông đảo Hùng Thần.
Ame-no-Taoyakarao không còn cách nào khác, cũng chỉ có thể hướng về phía chiếc kiệu tam quỳ cửu bái, cầu xin Lily tha thứ.
Rèm của chiếc kiệu đó được mở ra. Lily, Tamamo-no-Mae, Shimizu, Nanako, Shiu từ trong kiệu xuất hiện.
Thấy cảnh này, Ame-no-Tajikarao chau mày, nhưng cũng không nói nhiều. Mà là dẫn đầu chúng Hùng Thần quỳ lạy nghênh đón Lily.
“Ame-no-Tajikarao, không ngờ xưa kia chúng ta đao kiếm tương hướng, sau trận chiến đó từ biệt, lại gặp lại trong tình thế này.” đối phương lấy lễ đối đãi, hành vi chính thống, Lily tự nhiên cũng đáp lại bằng dáng vẻ tương xứng. Khí chất này thật có vài phần uy nghi của Hoàng Đại Ngự Thần phu nhân.
“Thần có tội, chỉ là thế sự khó lường. Xin Hoàng Đại Ngự Thần phu nhân khoan thứ. Ngày khác tại hạ nhất định sẽ lại đến trước Đại Thần Amaterasu, phu nhân để xin tội.” Ame-no-Tajikarao cũng thật tâm thật lòng xin lỗi.
Chỉ là, ông ta một tiếng phu nhân, hai tiếng phu nhân khiến Lily nghe mà không khỏi xấu hổ.
Mình một cô gái, chẳng lẽ sau này thật sự phải trở thành phu nhân sao…
Phu nhân, không phải là người phụ nữ của người khác sao? Bất kể địa vị có tôn quý đến đâu cũng phải trung thành, phụng sự, thậm chí là làm vui lòng chủ quân của mình. Thực sự là sao có thể không khiến Lily cảm thấy xấu hổ.
“Ame-no-Tajikarao.” Lily điều chỉnh hơi thở nói, “Từ đây đến Ngự Linh Cung còn bao xa?”
“Ngự Linh Cung cách nơi này vô cùng xa xôi. Thành Amaoshiro này toàn là những gã thô lỗ, là quân trận tại cửa ải trọng yếu, điều kiện thực sự thô sơ không dám chiêu đãi phu nhân. Xin phu nhân lên kiệu, tại hạ sẽ hộ tống phu nhân từ trận pháp dịch chuyển đến Cao Thiên Quan.”


0 Bình luận