Quyển 4 - Rơi xuống thiên đường

Chương 01 Mùa xuân phía trước

Chương 01 Mùa xuân phía trước

“Anh trai... không cần làm vậy chứ? Em đây là lần đầu tiên...” “Ai cũng có lần đầu tiên, anh cũng thế mà, thả lỏng một chút.” “Nhưng mà... em sợ cơ thể anh không chịu nổi...” “Cơ thể anh cứng rắn lắm, yên tâm đi, em cứ cố gắng khống chế sức mạnh là được.” “...Được rồi, đến đây, anh trai.”

Kilou hít một hơi thật dài, để cơ thể thư thái lại.

"Thả lỏng đi Kilou, không cần căng thẳng. Đây chẳng phải là chuyện mình vẫn luôn muốn làm sao? Đây là lần đầu trải nghiệm, ai cũng có lần đầu tiên, không cần phải sợ."

"Dù sao Hilde cũng đã nói sẽ khống chế sức mạnh, chắc là không cần quá lo lắng cho cơ thể mình đâu."

Tuyệt!

Luồng khí tích tụ trong tay Hilde tức thì bay ra. Kilou không chớp mắt lao nhanh tới gần luồng khí.

Đây là ma pháp gió cấp thấp nhất. Kilou muốn trải nghiệm cảm giác bị ma pháp đánh trúng.

Anh muốn biết ma pháp rốt cuộc mạnh đến mức nào. Nếu mình không học được thì chỉ có thể dùng cơ thể để cảm nhận.

Thế nhưng...

“Anh trai không sao chứ? Tại em cả, em đáng lẽ nên giảm cường độ ma lực xuống một chút nữa. Lỗi tại em, thật xin lỗi, thật xin lỗi...” Hilde tiến lên kiểm tra xem Kilou có bị thương ở đâu không, tự trách nói.

“Không có việc gì đâu, không có việc gì. Anh chẳng phải rất khỏe sao? Em căng thẳng quá rồi.” Kilou vừa an ủi vừa đi dọc cầu thang rời khỏi tầng thứ ba.

Căn nhà ký túc xá này có tất cả ba tầng, mà tầng trên cùng là đặc chế, chuyên dùng để luyện tập ma pháp. Kilou chính là ở đó để kiểm tra khả năng kháng ma pháp của mình.

Xem ra không thể chỉ dựa vào cái gọi là khí phách mà chịu đựng công kích ma pháp này, không chịu nổi đâu.

Mùa Xuân Và Nồi Lẩu

Nhiệt độ không khí dần ấm lên, tuyết đọng bên ngoài cũng bắt đầu tan chảy, báo hiệu mùa đông kết thúc, mùa xuân sắp đến.

Nói đến mùa đông này đúng là quá sức đi. Rõ ràng đã cầu nguyện mùa đông này có thể bình yên vượt qua, kết quả thế mà lại cùng một con bọ ngựa lớn đánh nhau sống chết. Kilou còn là lần đầu tiên đánh nhau, mà đối tượng còn không phải người. Nghĩ lại đều thấy rợn người, lúc đó mình thật sự là có đủ dũng khí.

Trong phòng bếp bày biện thịt và rau quả đã được xử lý xong, đều được bảo quản ở nhiệt độ thấp. Ma pháp thật đúng là tiện lợi, Hilde lúc nào cũng có thể tạo ra khối băng, đúng là một cái tủ lạnh di động mà.

Mặc dù rất nhiều nguyên liệu Thế Giới này không có, nhưng Kilou đã tìm được vật thay thế có cảm giác và mùi vị tương tự. Lần này nồi lẩu còn rất thành công.

Hilde chưa từng thấy cách làm đồ ăn như vậy. Nàng ở một bên an tĩnh nhìn Kilou thao tác, ghi nhớ từng bước một.

"Đã Kilou thích làm, vậy chứng tỏ anh ấy thích ăn. Chờ mình học được sau này mỗi ngày sẽ làm cho anh ấy ăn."

“Lại đây, thử một lần, mặc dù sắp mùa xuân, nhưng trời lạnh ăn lẩu thế nhưng là siêu cấp đã!” Kilou giúp Hilde nêm nếm nước chấm, cầm chén đưa cho nàng.

Hilde cũng rất tò mò loại thủ pháp này làm ra đồ ăn sẽ ngon đến mức nào, liền từ trong nồi kẹp lên một miếng thịt, chấm nước chấm rồi nuốt vào một miếng nhỏ.

“...Ngon.” Hilde có chút bất ngờ, hương vị lại còn không tệ.

“Đúng không đúng không?” Kilou rất thích có người ca ngợi món ăn mình làm lúc còn ở Địa Cầu, “Ngon thì ăn nhiều một chút.”

“Quả nhiên a, ăn lẩu chính là vì hai củ tỏi này!” Kilou ăn một miếng tỏi đường liền chìm vào hồi ức về hương vị quê hương.

Hilde ở một bên hiếu kỳ Kilou ăn thứ gì mà say đắm đến vậy, cũng cầm lấy một miếng tỏi đường ăn một miếng nhỏ.

“Cốc cốc.” Lúc này bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa.

“Ừm? Trời đang lạnh thế này ai sẽ đến vậy?” Kilou hiếu kỳ, để Hilde tiếp tục ăn nồi lẩu, mình đi xem một cái.

Kết quả cửa vừa mở ra, Kilou đã thấy một lưỡi đao bổ thẳng xuống.

Kilou lập tức lùi lại, "Tình huống gì đây? Ban ngày ban mặt mà lại hành hung thế này sao!?"

Thế nhưng cái lưỡi đao kia cũng không bổ xuống.

“A a? Xem ra cậu tiến bộ không ít nhỉ.” Giọng nói quen thuộc, một thân ảnh xinh xắn đung đưa hai cánh tay lưỡi đao nói.

Yaiba!?

“Cô Yaiba? Sao cô lại tới đây?” Kilou thật không ngờ khách đến thăm lại là Yaiba. Nếu là Fitzine thì mình còn không đến mức ngạc nhiên như vậy, dù sao anh và Yaiba cũng chỉ ngày hôm đó trao đổi qua, sau đó cơ bản liền không có thế nào đáp lời.

Tiếng kêu kỳ lạ từ bụng Yaiba vang lên.

“A ha ha, chưa kịp ăn cơm đây. Thực ra tôi đến đây cũng là ngửi thấy mùi thơm dễ chịu từ xa, cho nên...”

Yaiba xích lại gần Kilou hỏi, “Có thể nào giữ tôi ăn một bữa cơm không? Đương nhiên, tôi cũng sẽ có quà tạ lễ.”

"Gần thật là gần! Khuôn mặt Yaiba sắp dán vào mặt mình rồi!" Kilou vội vàng lùi lại.

Khách Không Mời Mà Đến (Tiếp Theo)

“Tương tương! Nhìn nè, chỗ tôi có đồ uống đặc chế của Quỷ Tộc lấy từ trong tộc ra đó, thứ này bên ngoài không mua được đâu, các cậu cũng thử đi, uống ngon lắm a ~”

Yaiba xách theo hai cái túi. Nàng lần này mang tới không ít đồ vật, ngoại trừ gấu bông tặng Hilde và quần áo cho Kilou, còn có một cặp đồ vật khác.

“...Cảm ơn.” Kilou cứ có cảm giác mình mới là khách vậy.

“Đúng rồi, cô Yaiba, cháu còn chưa nói lời cảm ơn cô. Trước đây những gì cô dạy cháu thực sự giúp ích rất nhiều.” Kilou cầm món quà Yaiba tặng mình nói.

“Cái đó nha, đều nói rồi, tôi không có dạy...” Yaiba vừa định giải thích gì đó, đột nhiên dừng lại, trong nháy mắt tới gần hỏi, “Cậu dùng được sao?”

“A, a, vâng...”

"Gần thật là gần! Gần quá cô Yaiba ơi!"

Thế nhưng Yaiba căn bản không để ý, nghe thấy Kilou trả lời xong càng thêm hưng phấn.

“Cái đó, cô Yaiba, ăn cơm đây ăn cơm đây, chúng ta đừng đánh nhau vội.”

Kilou xem như đã nhìn rõ, Yaiba dường như là một võ si a...

“Đúng a, ăn cơm đây, vậy cậu nhanh lên ăn, lại đây lại đây, uống nhiều đồ uống.” Yaiba vội vàng dùng cánh tay lưỡi đao nâng lên cái chén, “Ăn nhiều một chút, lát nữa đánh nhau mới có sức lực chứ.”

“Có mà có mà.” Kilou từ chối, “Cái đó, cô Yaiba a, cháu cảm thấy a, cơm thì ăn từ từ, tỷ thí thì từng bước từng bước tới, không thể vội vàng.”

"Võ si thế nhưng là phiền phức nhất, một khi đã chăm chú Kilou lo lắng cho mình sẽ bị đè bẹp."

“Cô Yaiba.” Hilde từ một bên ngắt lời nói, “Cô hẳn còn có chuyện khác phải không?”

Hilde nói vậy Kilou cũng cảm thấy sự xuất hiện của Yaiba dường như còn có nguyên nhân khác, nhiều lễ vật như vậy sao lại mang theo trong người?

Yaiba sau khi nghe xong thở dài một hơi, “Vẫn là không gạt được nha.”

“Kỳ thực đâu, tôi là tới nói xin lỗi.” Yaiba ở một bên ngồi xuống, nàng lúc này lại rất yên tĩnh, cùng bộ dạng phấn khởi lúc trước tưởng như hai người, “Tôi là tới tìm cậu, Kilou.”

“Cháu?” Kilou hỏi.

“Trong vụ việc đó, đồng nghiệp của tôi, đạo sư Burroughs cũng tham gia. Mặc dù nàng là vô tình, nhưng chính xác đã gây cho cậu phiền toái rất lớn, thậm chí suýt chút nữa hại chết cậu.”

“Tôi phải xin lỗi cậu.”

Yaiba thay đổi trạng thái bình thường, dùng ngữ khí nghiêm túc nhất nói.

“Tôi không cầu cậu có thể tha thứ nàng, bởi vì cái này đề cập tới sinh tử của cậu tôi không có quyền can thiệp. Chỉ là tôi hy vọng cậu trong phán xét cuối cùng của nàng có thể giữ lại mạng cho nàng. Đây là thỉnh cầu của tôi, nàng... là bạn của tôi.”

Kilou sau khi nghe xong, gãi gãi gáy.

Kilou không phải cái gì Thánh Nhân, mình suýt chút nữa chết trong mê cung cũng là sự thật, nói không hận là không thể nào. Nhưng mà cô Yaiba đối với mình cũng có ân cứu mạng, anh cũng rất khó xử lý.

“Được rồi, cháu cũng không muốn đạo sư Burroughs phải đền mạng gì đâu.” Nghe nói sau sự kiện đó Burroughs liền đi chuộc tội, Kilou nói, “Dù sao người nàng cũng rất tốt...”

Lúc này...

Kilou mở cửa, lại phát hiện đối phương lại là người mình không muốn nhìn thấy nhất.

"Khá lắm, thằng nhóc này sao cũng tới?"

Trông thấy là Kilou mở cửa cho mình, Fitzine không nói hai lời liền bước ra một bước.

"Ua! Thằng nhóc này, quả nhiên trước đó nói xin lỗi là giả sao? Đến báo thù à!?"

"Đánh nhau đúng không hả mày!?"

"Hilde! Lấy đao của anh tới!"

Kilou vốn định nói như vậy, nhưng mà Fitzine lại trực tiếp quỳ mạnh xuống đất khiến Kilou bất ngờ không kịp trở tay.

“Thật xin lỗi! Lần này cháu tới để xin lỗi!” Fitzine hô to, “Lần trước không có được sự tha thứ của anh, lần này cháu tới!”

Tên này, Fitzine hắn không chỉ quỳ xuống xin lỗi Kilou, mà còn dập đầu nhận sai nữa!

“Huynh trưởng đại nhân, chúng ta dường như tới không đúng lúc, người ta đang dùng cơm đó.”

Giọng nói êm ái vang lên ngoài phòng, một người quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt Kilou.

Tóc màu đỏ sậm, đôi mắt đỏ, cùng với thân ảnh đơn bạc đó.

Merlin!?

“Ngươi tốt, Kilou, đã lâu không gặp.” Merlin nhẹ nhàng phất phất tay.

"Đã lâu không gặp, hiệp sĩ của ta."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!