Vì tôi cực kỳ yêu cô senp...
Igarashi Yuusaku Hanekoto
  • Bạn phải đăng nhập để sử dụng bookmark
Tùy chỉnh

Volume 3 (Light Novel)

Chương 7: Cùng cô hậu bối cao lớn, xinh đẹp. Bộ phim và những nỗ lực đã trải qua

4 Bình luận - Độ dài: 4,102 từ - Cập nhật:

Ryunosuke ngồi trong phòng mình, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào chiếc màn hình lạnh lùng của điện thoại.

Gương mặt cậu lúc này nhăn lại, đôi mày cau chặt đầy căng thẳng.

Nếu ai đó tình cờ nhìn thấy, có lẽ sẽ nói đó là ánh mắt của một tay bắn tỉa khi ngắm vào mục tiêu, hoặc khuôn mặt của một sát thủ ngay trước khi ra tay.

“……”

Ryunosuke đang bối rối.

Mấy ngày gần đây, cậu đã nghĩ ngợi không ngừng.

Mời Senpai đi chơi trong kỳ nghỉ hè.

Mục tiêu mà cậu đã nói rõ ràng thành lời vào ngày bế giảng.

Nhưng đến giờ, nó vẫn chưa thành hiện thực.

Hôm trước, cả nhóm đã đi tắm biển, nhưng đó là ý tưởng của chị Mai, và hơn nữa, đó không phải là chuyến đi của riêng hai người mà là đi chung với mọi người. Vì thế, cậu cảm thấy vẫn chưa đúng ý mình.

Chính vì vậy, để thực hiện được mong muốn đó, Ryunosuke đã cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống giường không biết bao nhiêu lần, định nhắn cho chị ấy mời đi chơi… nhưng rồi…

“……”

Có lý do khiến đến giờ cậu vẫn chưa thể liên lạc.

Kể từ hôm đi biển, thái độ của Senpai bỗng trở nên kỳ lạ.

Mỗi khi cậu định bắt chuyện, chị lại tìm cách tránh.

Trên đường về cũng chẳng hề nhìn vào mắt cậu.

Kể cả khi Ryunosuke nhắn “Cảm ơn vì hôm nay” qua RINE, phản hồi của chị vẫn mơ hồ, lạnh nhạt.

Giống như là chị đã luôn ở trạng thái ngoài cuộc, xa cách.

Chẳng lẽ cậu đã làm điều gì thất lễ sao?

Ryunosuke thì không nhớ mình đã làm gì, nhưng vốn cậu chẳng tinh ý về mấy chuyện này, nên nếu lỡ gây ra chuyện gì mà không nhận ra cũng chẳng có gì lạ.

Suy nghĩ đó cứ mắc kẹt trong đầu, khiến cậu đến tận hôm nay vẫn chưa thể mở lời mời.

Dù vậy, cậu cũng không thể mãi đứng yên như thế.

Sự kiện mà cậu muốn mời chị tiền bối tham gia đang đến gần từng ngày.

Dù thế nào cũng phải liên lạc trước lúc đó…

Ngay khi cậu nghĩ vậy.

“!”

Chiếc điện thoại trong tay rung lên, báo có tin nhắn mới trên RINE.

Lẽ nào… là tin nhắn từ Senpai?

Ryunosuke lập tức phản ứng, nhìn ngay vào màn hình.

Nhưng thứ hiện ra lại là…

“…À, um…Xin lỗi vì đã làm phiền khi anh đang nghỉ…A-Anh Ichimura…ngày mai…anh có thời gian không ạ…?”

Đó là tin nhắn từ Maihara.

Ngày hôm sau.

Ryunosuke đứng trước một rạp chiếu phim lớn, cách ga khoảng mười lăm phút tàu, cùng với Maihara.

“...X-Xin lỗi anh...Đ-Đang trong kỳ nghỉ hè được nghỉ ngơi mà…m-một con cá trích như em lại dám gọi anh ra đây…”

Vừa nói, Maihara vừa cúi đầu thật sâu.

“Không sao đâu. Anh cũng chẳng có việc gì đặc biệt, đang muốn ra ngoài thay đổi không khí nên em gọi là đúng lúc.”

“...À…th-thật ạ…? V-vậy thì may quá…”

Maihara khẽ cười nhẹ, như vừa thở phào nhẹ nhõm.

Dù tóc mái che mất phần lớn gương mặt, nhưng nụ cười đó vẫn đủ để Ryunosuke cảm nhận rõ sự vui mừng thật lòng.

“Vậy…hôm nay em nói là muốn xem phim?”

“...À…v-vâng…Th-thật ra…có một diễn viên lồng tiếng mà em ngưỡng mộ đang góp giọng trong bộ phim này…”

Nói rồi, Maihara lấy điện thoại ra và đưa màn hình cho Ryunosuke xem.

“...À, đây là phim TokimekiBroadcast bản điện ảnh…Bộ phim này đang được đánh giá rất cao, nên nếu được…em muốn xem cùng anh Ichimura…À…nhưng mà…vì là phim hoạt hình nên…có thể…không hợp sở thích của anh…”

Giọng cô nhỏ xuống khi nói đoạn sau.

Ryunosuke biết, ước mơ của Maihara là trở thành diễn viên lồng tiếng. TokimekiBroadcast là một tác phẩm cô rất yêu thích, từng được đưa vào bài tập trong các buổi học lồng tiếng của cô. Một trong những lý do cô gia nhập câu lạc bộ phát thanh (tạm thời) cũng là để rèn kỹ năng phát âm chuẩn hơn.

“Không sao đâu.”

“... Ơ…?”

“Anh thỉnh thoảng cũng xem anime. Với lại TokimekiBroadcast từng có bản lồng tiếng thử và anh thấy khá thú vị. Nên không vấn đề gì cả.”

“... A… c-cảm ơn… anh…”

Khuôn mặt Maihara sáng bừng lên.

“Vậy vào thôi.”

“... V-vâng…!”

Cả hai cùng nhau bước vào rạp.

Bên trong, vì đang là buổi trưa mùa hè nên khách khá đông. Có những cặp đôi học sinh, những gia đình dẫn bé trai tiểu học đi xem, cả nhóm người lớn tuổi… đủ mọi lứa tuổi.

Khi hai người đi sâu vào bên trong.

“Này này, cô gái kia xinh ghê nhỉ?”

Có tiếng nói vang lên từ đâu đó.

“Biết mà, dáng đẹp cực! Mặt nhỏ nữa…”

“Kiểu như người mẫu ấy. Trông hơi giống SENA…”

“Ngốc, SENA sao có thể xuất hiện ở đây chứ.”

“Thằng bên cạnh chắc là bạn trai à? Mặt trông dữ ghê…nhưng có bạn gái xinh thế thì ghen tị thật.”

Phần lớn lời bàn tán là dành để khen Maihara, chỉ có một chút là nói về Ryunosuke với giọng dè chừng (?).

Như Karen từng nói khi đi biển, Maihara đúng là sở hữu ngoại hình cực kỳ nổi bật (và khuôn mặt Ryunosuke thì…đáng sợ).

Cũng đúng thôi, vì cô làm người mẫu, vóc dáng cao ráo, cân đối, khuôn mặt dù bị tóc mái che vẫn rất ưa nhìn. Cộng thêm khí chất trưởng thành, việc cô thu hút ánh nhìn là điều dễ hiểu. Ryunosuke một lần nữa phải thừa nhận điều đó.

“… S-sao vậy anh Ichimura…?”

Có lẽ thấy Ryunosuke im lặng nên Maihara hỏi với vẻ lo lắng.

“Không, anh chỉ thấy mọi người đang nhìn em.”

“…! E-Em…lỡ làm gì sai rồi sao ạ…? Trang phục hôm nay quá lố…? Hay là trên tóc em vẫn còn kẹp…?…H-Hay là…một con sinh vật bé như vi sinh vật như em mà dám lảng vảng nơi công cộng ban ngày đã khiến người ta khó chịu…?”

Cô buột miệng nói ra những điều đó.

Như mọi khi, Maihara có vẻ hơi…tự ti quá mức.

Ryunosuke liền nói:

“Không, là vì em đẹp nên mọi người chú ý thôi.”

“… Hả…?”

“Hôm đi biển cũng vậy, em thuộc kiểu mà mười người thì mười người phải ngoái lại nhìn. Anh nghĩ em nên tự tin hơn một chút.”

“... Đ-Đẹp…!? E-Em thì…làm gì có…”

Cô vội vã xua tay trước mặt, như muốn phủ nhận ngay lập tức.

“Thật mà. Còn anh thì mặt dữ, ai cũng bảo không hợp khi đứng cạnh em.”

Đáng tiếc, đó không phải tự ti mà là sự thật.

Nhưng ngay lúc đó.

“… K-không phải vậy đâu…!”

Maihara bỗng lên tiếng, lần này giọng có phần mạnh mẽ hơn thường ngày.

“A-Anh Ichimura…là…một người rất tuyệt vời…Khuôn mặt thì…ừm…có lẽ hơi…dữ một chút…nhưng anh luôn dịu dàng, điềm tĩnh, quan tâm tới mọi người xung quanh…E-Em…thật sự thấy anh rất…ngầu…”

Cô nhìn thẳng vào mắt Ryunosuke khi nói.

Vẻ mặt nghiêm túc ấy khiến anh thấy ấm lòng, dù chỉ là lời an ủi đi nữa.

“Anh vui khi nghe em nói vậy. Cảm ơn em.”

“...K-Không có gì ạ…Th-…thật ra…người không xứng đứng cạnh anh…là em mới đúng…”

“Hử?”

“... À, K-Không có gì ạ…!”

Cô vội lắc đầu liên tục.

“...V-vậy…mình vào nhé…?”

“Ừ, đi thôi.”

Được Maihara thúc giục, Ryunosuke bước đi.

Sau khi xếp hàng mua vé xong, họ tiến vào bên trong.

“Maihara, em muốn ăn uống gì không?”

“…Hả?”

“Anh nghĩ nên mua gì đó uống và ăn nhẹ trong lúc xem. Nếu muốn thì mua luôn.”

Nghe vậy, Maihara bỗng giật mình:

“…À…v-vâng…! E-em chưa từng đi xem phim với ai nên…không nghĩ đến chuyện đó…”

Cô vội vàng nhìn vào bảng menu.

“…Vậy…em lấy trà đá và bắp rang bơ nhé…”

“Được. Bắp rang mình mua một phần, ăn chung có được không?”

“…H-Hai người ăn chung…! V-Với anh Ichimura…? N-Như kiểu…phần thưởng đặc biệt ấy…”

“Hả?”

“…À, k-không có gì…Vậy…vậy nhé…”

Ryunosuke không hiểu lắm phản ứng của cô, nhưng vẫn gật đầu và đặt món.

Ngay bên cạnh, Maihara lẩm bẩm rất nhỏ:

“...C-Cảm giác như…đây…là…một cuộc hẹn vậy…K-Không…một con bọ như em mà dám mơ tưởng được ở trong tình huống đẹp như thế này với anh Ichimura thì…quá là quá đáng…Th-…nhưng mà…”

Hai người ngồi vào ghế đã đặt trước, bộ phim lập tức bắt đầu.

Sau phần trailer và đoạn phim ngắn “kẻ trộm phim” quen thuộc, màn hình chuyển sang phần chính.

“…B-Bắt đầu… rồi…”

Maihara khẽ gật đầu nhỏ.

Bộ phim TokimekiBroadcast bản điện ảnh chính thức bắt đầu.

Nội dung phim khá dễ hiểu.

Dù đây là bản điện ảnh độc lập, nhưng vì trước đó Ryunosuke đã từng xem vài cảnh khi Maihara tập lồng tiếng nên ngay cả lần đầu xem, anh cũng nhanh chóng hòa vào thế giới của câu chuyện.

“…”

Khi bất chợt liếc sang bên cạnh, anh thấy Maihara đang chăm chú nhìn màn hình với vẻ mặt nghiêm túc.

Cô nắm chặt hai tay, hơi nghiêng người về phía trước, trông như không muốn rời mắt khỏi màn hình dù chỉ một giây.

Rõ ràng cô thật sự rất yêu thích TokimekiBroadcast.

Hình ảnh cô say sưa như thế khiến người khác thấy đáng mến.

Nhưng vì quá tập trung, cô dường như không để ý đến những thứ khác…

“…”

Cô đưa tay về phía hộp bắp rang bơ, trong khi vẫn hướng mắt về màn hình.

Đúng lúc đó, bàn tay cô chạm tay phải của Ryunosuke cũng đang định lấy bắp.

“…?”

Ban đầu Maihara có vẻ chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Nhưng khi liếc xuống tay mình, cô lập tức nhận ra.

“…!! …Đ-đây là… t-tay của anh Ichimura…ư…F-ph-…”

Cô phát ra một tiếng kêu như thể vừa có ngòi nổ bị châm lửa.

(Maihara, đang chiếu phim nên nhỏ giọng chút.)

(…À…v-vâng…đ-đúng rồi…)

Cô vội đưa tay lên bịt miệng.

(…V-và… xin lỗi… b-bàn tay nhớp nháp như con sên của em đã làm bẩn tay anh…)

(Chỉ là chạm vào thôi mà.)

(…U-uhh… Hôm nay là ngày kỷ niệm lần đầu em được vào rạp phim, nhờ anh đồng ý đi cùng… vậy mà em lại gây ra chuyện này… E-em muốn… được chôn sống bởi bầy chim… để chuộc lỗi…)

Có lẽ để trấn tĩnh, cô đưa tay lấy cốc nước đặt ở giá bên cạnh, rồi tu một hơi.

(À, Maihara, cái đó là…)

(…Hả…?)

Cô nhìn xuống cốc nhựa đang cầm.

Đó chính là cốc ginger ale mà Ryunosuke đã uống dở lúc nãy.

(…A…!? X-xin lỗi… e-em đã… uống nhầm…!? C-cái này… có… phải là… u-…uống gián tiếp…!?)

Maihara bối rối đến mức gần như hoảng loạn.

(Không sao đâu. Nhầm giá để cốc trái – phải là chuyện bình thường.)

(…N-Nhưng mà…)

(Nếu em thấy khó xử quá, thì cứ giữ lấy mà uống luôn nha.)

Maihara khựng lại trong giây lát.

(…N-Nhưng như vậy thì… đồ uống của anh Ichimura sẽ… A, v-vậy thì… em sẽ đổi cho anh cốc trà đá mà em uống…?…K-không, không được… Làm sao em có thể đưa cho anh thứ nước như… nước bẩn mà em đã uống…)

Cô cúi đầu, vừa lẩm bẩm vừa như đang đấu tranh trong suy nghĩ.

(Anh uống đủ rồi, nên cả hai cốc em cứ uống hết đi cũng được.)

(…À, v-vậy… ạ…)

(?)

Ryunosuke thoáng cảm giác giọng của Maihara lúc đó hơi xen chút tiếc nuối… nhưng có lẽ chỉ là anh tưởng tượng thôi.

Dù đã có một chút “sự cố” giữa chừng, buổi chiếu phim vẫn diễn ra suôn sẻ.

Không có chuyện gì bất ngờ xảy ra thêm, và Maihara nhanh chóng trở lại vào thế giới trên màn ảnh.

Bộ phim kết thúc yên bình, cùng với phần chữ chạy cuối.

“... T-Tuyệt quá đi mất...!”

Vừa bước ra khỏi rạp chiếu phim, Maihara đã hào hứng thốt lên.

“... T-tổng thể thì em hoàn toàn bị cuốn hút bởi diễn xuất của các diễn viên lồng tiếng... nhưng đặc biệt là cái cảnh cô em gái khóa dưới, vốn ngưỡng mộ đàn anh của mình, cố gắng cất giọng cao hơn bình thường, dù không giỏi để trở thành ‘Ngôi sao sáng nhất’. Cảnh đó thật sự để lại ấn tượng sâu đậm...”

“...”

“... Không chỉ vậy, mỗi nhân vật đều có những nỗi trăn trở riêng... Và những trăn trở ấy lại rất gần gũi, rất đời thường, khiến người xem dễ đồng cảm... Hơn nữa, các diễn viên lồng tiếng đã thể hiện trọn vẹn sự tinh tế trong cảm xúc ấy đến từng hơi thở, kỹ thuật ấy thật sự chỉ có thể dùng từ ‘xuất sắc’ để diễn tả...Ah...”

Lúc này, Maihara như sực nhớ ra điều gì đó, vội đưa tay che miệng.

“... X-xin lỗi... Em... em cứ tự nói nhanh một mình như thế này... Mỗi khi xem xong manga hoặc anime mà em thích, em đều như vậy... Mà hôm nay anh Ichimura lại đi cùng... Th-thật là khó chịu phải không ạ...”

Cô cúi đầu, vai trùng xuống.

Nhưng…

“Không, hoàn toàn không có chuyện đó.”

“... Ể...?”

“Khi nói về TokimekiBroadcast, em trông rất rạng rỡ. Nhiệt huyết, tích cực, cứ như cô gái trong phim đang hướng tới ‘Ngôi sao sáng nhất’ vậy. Anh thích một Maihara như thế, và anh muốn em cứ như vậy mãi.”

“... H-hííí...!”

Maihara nấc ra một tiếng nấc to.

“...A-anh...n-nói là thích... s-sao ạ...!?”

“Ừ. Và khi em nói về thứ mình đam mê, giọng em tự nhiên vang lên. Anh đã nói rồi, nó gợi anh nhớ đến bông hoa nở dưới bầu trời sao, một giọng trầm ổn, đẹp, khiến người nghe cảm thấy dễ chịu. Thế nên, cứ thoải mái nói nhiều hơn nhé.”

“... H-hííc...! ... H-hic...!”

Mặt đỏ bừng, cô úp cả hai tay lên má, liên tục nấc.

“... Ơ, à... x-xin lỗi... Em... em có thể đi vệ sinh một chút không ạ...?”

Có lẽ do nấc nhiều, Maihara thở hổn hển, nhấc tay ra hiệu.

“Ừm, em cứ đi đi.”

“... X-xin lỗi... A-anh Ichimura... có thể ngồi đợi ở ghế bên kia... Em sẽ quay lại ngay...”

Nói xong, Maihara bước loạng choạng vào phía trong rạp.

Ryunosuke thoáng nghe thấy ở đâu đó vang lên tiếng “OUT!”

Đầu óc cô lúc này rối tung.

Quá nhiều chuyện liên tiếp xảy ra khiến cô cảm giác như mình sắp “lên thiên đường” luôn rồi.

“... U-uh... Mấy câu nói làm tim rung rinh của anh Ichimura... s-sát thương cao quá...”

Cô đứng trước gương, hít thở sâu mấy lần để bình tĩnh lại. Nấc đã ngừng, nhưng tim thì vẫn đập thình thịch không ngừng.

Cô biết rõ trong đầu rằng những lời của anh Ichimura không có ý nghĩa sâu xa gì... nhưng trái tim vẫn không thể ngăn nổi niềm vui.

“... Ch-cho nhịp tim bớt loạn thêm chút nữa... rồi mình sẽ quay lại chỗ anh ấy...”

Hít sâu vài lần, xác nhận rằng tim đã ổn hơn một chút, cô bước ra khỏi nhà vệ sinh.

“...?”

Ngay khi ra ngoài, cô thấy một bé trai đứng đó.

Nhìn qua, chắc chỉ học lớp 1 hoặc 2.

Nhưng không thấy cha mẹ đâu, và cậu bé thì dáo dác nhìn quanh với vẻ bất an, rõ ràng là bị lạc.

Không nỡ bỏ mặc, cô cất tiếng:

“... Em...đi một mình à...?”

“Ể...?”

“... À, x-xin lỗi... Chị không phải người xấu đâu... Chị chỉ nghĩ là em bị lạc bố mẹ thôi...”

“... Bố... mẹ...”

Nghe đến từ đó, mắt cậu bé rưng rưng.

“...A, đ-đừng khóc... Em bị lạc đúng không? Để chị giúp em tìm bố mẹ nhé...”

“... Thật... không?”

“... Ừ. Yên tâm nhé...”

“... U-ừ...”

Cậu bé khẽ gật đầu.

Nhưng cô thì chẳng có manh mối nào cả.

“... Em bị lạc chưa lâu đúng không...?”

“... U-ừ. Mới lúc nãy thôi ạ...”

“... Vậy à...”

Nếu vậy, bố mẹ em có lẽ vẫn quanh đây.

Nhưng đông người quá, không thể tìm ra ngay. Nếu là Ichimura, có lẽ cậu sẽ bế cậu bé lên vai để dễ nhận ra hơn, nhưng Hoshina thì không đủ sức làm vậy.

(... U-uh... Cao to như khỉ đột mà lúc này chẳng giúp được gì...)

Phải nghĩ cách để thông báo cho bố mẹ cậu bé biết em đang ở đây.

Không thể làm như anh Ichimura, nhưng bằng cách riêng của mình...

“...”

Rồi cô nghĩ ra một phương án.

Một cách mà cô có thể giúp...

Nhưng với Hoshina, đây là một thử thách lớn.

Cô liếc sang cậu bé.

Em cúi gằm mặt, khẽ run, sắp khóc.

(... K-không thể... để em như thế này được...)

Cô hít sâu, quyết tâm.

Trước khi vào CLB phát thanh và gặp anh Ichimura, chắc chắn cô sẽ không dám làm thế này.

Nhưng bây giờ thì khác.

Vì đã có một người chấp nhận con người mà cô từng ghét bỏ.

Một người đã đẩy lưng cho cô khi cô còn nhút nhát.

Vậy nên...

Cô tưởng tượng anh Ichimura đang ở đây.

Tưởng tượng đang chạm vào mái tóc mạnh mẽ, an tâm như của John.

Và rồi…

Hoshina cất tiếng gọi thật to:

“... C-có ai... đang tìm con bị lạc không ạ...!?”

Đó là một giọng vang lớn, rõ ràng, hoàn toàn khác với thường ngày.

Mọi người xung quanh lập tức quay lại.

“... Ơ, bé trai này bị lạc... đang tìm bố mẹ ạ! N-nếu ai biết... thì xin làm ơn...”

Cô dồn hết sức nói.

Ngay sau đó, một người phụ nữ lên tiếng:

“Bên kia có một chị đang tìm con trai bị lạc. Chắc là bé này đấy!”

“... Th-thật ạ...?”

“Ừ, chị ấy nói đang tìm con trai, chắc đúng rồi.”

“... À...”

Cô nhìn cậu bé, và cả hai cùng mỉm cười nhẹ nhõm.

Chẳng mấy chốc, họ đã tìm được cha mẹ của em.

“Ra là đã xảy ra chuyện như vậy à.”

“...V-vâng ạ...”

Maihara cúi đầu thật thấp, gần như là xin lỗi.

Ryunosuke đợi một lúc vẫn không thấy cô quay lại nên đã đi tìm, và vô tình bắt gặp cảnh cô đang đưa một bé trai bị lạc về đoàn tụ với bố mẹ.

“...N-nhưng mà, nếu nghĩ kỹ thì... đáng lẽ em nên nhờ nhân viên rạp giúp mới phải... Uuuu... em đã làm việc thừa thãi, thật xấu hổ quá... em chỉ muốn cuộn tròn lại như một con cuốn chiếu rồi chui xuống đất luôn thôi...”

Cô úp hai tay lên mặt, rồi ngồi thụp xuống.

Nhưng…

“Không, anh nghĩ em đã làm một việc rất đáng khen.”

“...Ể...?”

“Cậu bé đó hẳn đã rất cô đơn và bất an khi bị lạc bố mẹ. Trong lúc đó, em đã chủ động bắt chuyện, chắc chắn là nó cảm thấy được an ủi. Thế nên việc em làm không hề thừa chút nào.”

“...Ah...”

“Anh biết em không giỏi nói to, vậy mà hôm nay em đã cố gắng hết sức. Nhờ em mà cậu bé không phải thấy sợ hãi. Anh thật sự tôn trọng điều đó.”

“...I-Ichimura... senpai...”

Maihara ngẩng đầu lên nhìn Ryunosuke, khẽ lắc đầu.

“...Th-thực ra... chuyện đó...”

“?”

“...Kh-không phải là do em giỏi gì đâu... Mà là... là nhờ Ichimura-senpai cả đấy...”

“??”

Ryunosuke nghiêng đầu.

Maihara ngẩng lên, nhìn anh bằng ánh mắt kiên định.

“...B-bởi vì Ichimura-senpai đã nói là... thích giọng của em... Nói giọng em giống như một bông hoa nở dưới bầu trời đêm đầy sao... N-nên em mới dám lấy hết can đảm để... cất to cái giọng mà trước giờ em ghét bỏ...”

Cô như cố gắng thốt ra từng chữ.

“...M-mọi thứ... đều là nhờ Ichimura-senpai cả... Việc bây giờ em có thể nói chuyện được thế này... việc em được sống mỗi ngày vui vẻ trong câu lạc bộ phát thanh... việc em vẫn không từ bỏ ước mơ trở thành diễn viên lồng tiếng... tất cả... là nhờ có Ichimura-senpai ở bên...”

“...”

“...Đây là lần đầu tiên... có người khẳng định em... lần đầu tiên có người nói em cứ là chính mình như vậy là được... Và cũng là lần đầu tiên em gặp được một người con trai như Ichimura-senpai... Ichimura-senpai giống như mặt trời vậy... Khi ở bên anh... khi nói chuyện với anh... tim em cảm thấy được bao bọc bởi một thứ ấm áp dịu dàng, và em... rất yên lòng... Em cảm thấy... mình có quyền được ở đây... Vậy nên... em...”

“...Em... em... Th-thích Ichimura-senpai như vậy lắm...!”

Cô định nói tiếp…

“...Maihara, em thật đáng nể.”

“...Ể...?”

Ryunosuke buột miệng nói.

“Em lúc nào cũng cố gắng tiến về phía trước, đối diện với chính mình. Khi cần, em dám can đảm làm những gì em cho là đúng mà không chần chừ. Đó là điều rất khó, và anh nghĩ ai cũng nên học hỏi. Điều đó không phải nhờ anh, mà là do chính nỗ lực của em.”

Không chỉ lần này.

Ngay từ lần luyện phát âm khiến cô quyết định tham gia câu lạc bộ, hay buổi tập lồng tiếng sau đó, rồi cả lần ở quán cà phê mèo hầu gái... Dù ban đầu lúng túng, cuối cùng Maihara vẫn hoàn thành mọi việc.

Còn anh thì sao?

Điều mình từng quyết tâm.

Những điều muốn nói, muốn truyền đạt, đáng lẽ phải nói rõ ràng, không giấu giếm...

Nhưng vì chùn bước trước phản ứng “out” liên tục của hậu bối, anh lại do dự...

Chỉ khi nhìn thấy Maihara, anh mới nhận ra đó chỉ là sự yếu đuối của bản thân.

“Vì thế... cảm ơn em, Maihara.”

“...Ể...? Ể...?”

Cô chớp mắt liên tục, như không hiểu tại sao anh lại cảm ơn mình.

“...K-không... Em... em đâu có phải sinh vật cao quý gì để được Ichimura-senpai cảm ơn như thế...”

“Không, em là một cô gái tuyệt vời.”

“...Hức...!?”

“Như anh vừa nói, em lúc nào cũng cố gắng tiến lên và đạt được kết quả xứng đáng. Khuôn mặt em xinh xắn, chỉ cần đi ngoài đường cũng sẽ thu hút ánh nhìn xung quanh. Không chỉ vậy, cơ thể em cân đối, săn chắc. Anh nghĩ nếu chơi thể thao, em cũng sẽ đạt thành tích tốt. Anh thật sự tự hào về em, và rất quý mến em với tư cách là hậu bối. Anh mong em luôn là chính em như bây giờ.”

“...H-h-hức...! H-hya... hức...!?”

Khuôn mặt đỏ bừng như sốt của Maihara kèm theo tiếng nấc liên tục vang vọng.

Và rồi, từ đâu đó, lại vang lên tiếng “Three out change!”

Sau khi chia tay Ichimura-senpai, Hoshina một mình bước trên đường về nhà.

Trời đã sẩm tối, không khí trở nên mát mẻ hơn, nhưng trái tim cô vẫn nóng hổi và đập rộn ràng.

“...”

...Lúc đó, mình định nói gì nhỉ?

Bản thân cô cũng không rõ.

Chỉ là, một cảm xúc mạnh mẽ từ tận sâu trong lồng ngực bỗng trào dâng, và miệng cô đã mở ra trước khi kịp suy nghĩ.

“...Ichimura-senpai...”

Cô nhớ lại vẻ mặt dịu dàng, ấm áp như “John” của anh.

Dù không thể nói hết câu, nhưng nếu khi ấy cô nói ra trọn vẹn thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Liệu mối quan hệ giữa cô và Ichimura-senpai có thay đổi không?

Cô cũng không rõ cảm giác ấm áp đang lan tỏa trong lồng ngực này là gì.

Nhưng cô biết, đây là một cảm xúc lần đầu tiên cô cảm nhận được, và nó rất quan trọng.

“...L-lúc nãy... mình đã hơi vội vàng... N-nhưng... việc trân trọng cảm giác ấm áp này... là đúng... đúng chứ...? Và... một ngày nào đó, mình sẽ... nói ra được...”

Cô siết chặt bàn tay trước ngực, như muốn giữ chặt hơi ấm ấy, và thì thầm thật khẽ.

Bình luận (4)
Báo cáo bình luận không phù hợp ở đây

4 Bình luận

Ozu
PHÓ THỚT
đôi giày là đây rồi
Xem thêm
CHỦ THỚT
AI MASTER
tôi đã trở lại và chắc sắp mang danh hiệu thợ lặn rồi =)))
Xem thêm
Ozu
PHÓ THỚT
@Suhiru: oh nyo
Xem thêm
Ozu
PHÓ THỚT
cx ko tránh đc ẻm động lòng :))))))))))))) mong là ko phải....
Xem thêm