Đoạn 2

Chương 16 : Đêm Tối Lén Lút Đi Tìm Cậu Ấy

Chương 16 : Đêm Tối Lén Lút Đi Tìm Cậu Ấy

Ôn Noãn nhìn thấy bài đăng của Quý Phong, đôi mắt lập tức sáng rực lên.

Cô không biết viết, nhưng cô biết chép nha!

Lưu ảnh, tải lên, bắt đầu: 【Hình ảnh】

【Dưới ánh trăng có hai cái bóng, một cái là của cậu, cái kia cũng là của cậu.】

Mộc Vãn Thu cũng đang lướt WeChat Moments, đột nhiên nhìn thấy màn rắc cẩu lương hỗn hợp nam nữ của Ôn Noãn và Quý Phong.

Lập tức cảm thấy tim mình như bị dao đâm.

Theo tính cách của Quý Phong, làm việc tuyệt đối không dây dưa dài dòng, cậu không đăng, chỉ là vì chưa nghĩ đến chuyện này mà thôi.

Mình việc gì phải nhắc chuyện này với Ôn Noãn chứ? Đây chẳng phải là tự cầm dao đâm vào tim mình sao.

Mộc Vãn Thu ngấn lệ thả tim cho hai người, sau đó trùm chăn kín đầu, giấu đi biểu cảm lúc này của mình.

Bên phía Ôn Noãn thì khác, bạn bè trên WeChat hiện tại của cô cũng kha khá, chủ yếu là bạn cùng phòng, nhân viên công ty, và một số bạn học cần liên lạc.

Lúc này tuy đã hơn 12 giờ đêm, nhưng dù sao cũng là thứ Sáu, chẳng mấy chốc đã có mấy lượt thích.

Còn có mấy bạn học bình luận bên dưới: 【Người này là ai vậy?】

【Ôn Noãn cậu thật sự đang yêu à?】

【Chúc mừng nha!】

Ôn Noãn không đi trả lời những bình luận này, cô quay lại giao diện trò chuyện, gửi tin nhắn cho Quý Phong:

【Đăng rồi.】

【Ừm.】

【Tôi nhớ cậu quá.】

【Tôi cũng vậy.】

【Vậy cậu nhớ đến mức nào?】

【Nỗi nhớ của tôi sắp vượt quá giới hạn rồi...】

【Ngủ ngon nhé! Ngày mai là gặp được rồi.】

【Ngủ ngon, ngày mai gặp.】

Ôn Noãn đặt điện thoại xuống, lại nằm thẳng tắp ngay ngắn trên giường.

Cô cảm thấy hôm nay là một ngày vô cùng vui vẻ, cô nên vui vẻ mà chìm vào giấc ngủ.

Nhưng sau khi nằm xuống, lại trằn trọc trăn trở! ...

Phòng 409, Quý Phong cầm điện thoại, mí mắt giật giật.

WeChat Moments của cậu chắc chắn cũng có người bình luận, ba đứa con nuôi đều chưa ngủ, còn cả Đậu Đinh nữa.

【Chúc mừng nha!】

【Có phải Ôn Noãn không?】

【Chúc mừng đại ca chị dâu.】

【Vãi, chú Phong chú thật sự không phải người mà!】

【?】

Vấn đề chính của cậu bây giờ không phải là những bình luận kia, mà là cái dấu 【?】 đó.

Bởi vì cái dấu 【?】 này là do Đổng Khai Tuệ (mẹ Quý Phong) bình luận.

Đang hơi bối rối tìm WeChat của mẹ mình, còn chưa nghĩ ra cách nói chuyện với mẹ ruột về Ôn Noãn thế nào thì nhóm 【Gia đình tương thân tương ái】 đã rung lên.

【Điếu Thần đã tham gia nhóm chat】

Bình An Là Phúc: 【?】

Bình An Là Phúc: 【???】

Gió Mùa Hạ: 【Khuya thế này rồi, còn chưa ngủ ạ? Nếp nhăn nổi lên bây giờ.】

Bình An Là Phúc: 【Mẹ đang đợi ai đó cho mẹ một lời giải thích.】

Điếu Thần: 【Có phải là cô bé dạy kèm cho con mà con từng nhắc tới không?】

Quý Phong lúc nhìn thấy câu này, biểu cảm suýt chút nữa thì sụp đổ.

Cái này mà cũng đoán ra được? Hơn nữa đã lâu như vậy rồi, chỉ nhắc qua một lần, lại còn chú ý cả chi tiết nhỏ thế này nữa!

Vãi, Lão Quý đỉnh vậy sao? Quý Phong chỉ có thể nói, quả không hổ danh là người đàn ông từng có một đoạn tình sử oanh liệt với dì Lý Linh Kỳ, thật không biết lão già này bị mẹ mình thu phục kiểu gì nữa.

Điếu Thần: 【Không nói gì? Ra vẻ thâm trầm à? Hehe, xem ra là bố đoán đúng rồi.】

Quý Phong: ...

Gió Mùa Hạ: 【Lên đại học rồi, yêu đương một chút đâu đến mức phải làm quá lên như vậy chứ?】

Điếu Thần: 【Vẫn khác chứ, yêu đương rồi chắc chắn chi tiêu không nhỏ, chưa nói đến chuyện bao nuôi người ta, ít nhất cũng không thể để mất mặt, biết chưa?】

Dường như cảm thấy lời Quý Quảng Tầm nói quả thực có lý, Đổng Khai Tuệ cũng hùa theo.

Bình An Là Phúc: 【Bố con nói đúng đấy, để mẹ chuyển thêm cho con 5000 tệ nhé.】

Gió Mùa Hạ: 【Mẹ, con thật sự không thiếu tiền đâu.】

Điếu Thần: 【Nói nhảm, mày tưởng số tiền này cho mày chắc?】

Khóe miệng Quý Phong co giật, không lên tiếng.

Bình An Là Phúc: 【Là cô bé mà bố con nói phải không?】

Gió Mùa Hạ: 【Vâng ạ.】

Bình An Là Phúc: 【Thế thì tốt quá rồi, hai đứa học cùng cấp ba, lên đại học lại học cùng trường. Được rồi được rồi, con thật sự yêu đương đàng hoàng là mẹ yên tâm rồi. Nếu nói chuyện hợp nhau, Tết nhớ dẫn về ra mắt nhé.】

Gió Mùa Hạ: 【OK, nhất định ạ.】

Kết thúc cuộc trò chuyện nhóm gia đình, Quý Phong có dự cảm, chuyện này vẫn chưa xong.

Quả nhiên, tin nhắn WeChat của ông bô đã đến.

Điếu Thần: 【5000 tệ đã nhận được chưa?】

Vừa hỏi xong, Quý Phong đã nhận được thông báo Alipay nhận được 5000 tệ, cậu nhìn tin nhắn của Quý Quảng Tầm mà rơi vào trầm tư.

【Bố định làm gì?】

【Làm gì là làm gì? Lão Quý ta đây dùng mưu đoạt được 5000 tệ, chẳng phải nên chia cho ta một nửa sao?】

【Dạo này bố thảm đến thế cơ à?】

【Hehe, mi thì hiểu cái gì?】

【Mấy hôm trước con gặp dì Lý Linh Kỳ đấy.】

【Nhắc đến cô ấy làm gì? Bao nhiêu năm rồi không liên lạc.】

【Năm xưa hai người rốt cuộc là có chuyện gì?】

Quý Quảng Tầm không trả lời ngay, không biết là đang hồi tưởng quá khứ, hay là đang ngồi xổm ở cầu thang hút thuốc.

Ngay cả chuyện đòi Quý Phong chia tiền cũng không nhắc đến nữa, xem ra giữa ông và Lý Linh Kỳ thực sự có một đoạn quá khứ không nhỏ.

Rất lâu sau:

【Thật ra cũng chẳng có gì đáng nói, chỉ có thể nói là tính cách hai người không hợp. Cứng đầu, không chịu nhún nhường, lạnh nhạt dần rồi phai nhạt, phai nhạt dần rồi tan vỡ. Chẳng có cái gì gọi là khẩu xà tâm phật cả, lời nói cay độc chỉ làm tổn thương người khác thôi, cho nên đối xử tốt với cô nương nhà người ta một chút, dù sao cũng là một cô nương tốt.】

【Bố còn chưa gặp mặt, đã biết là cô nương tốt rồi?】

【Cười chết, có thể cứu mày thoát khỏi bể khổ của cô con gái nhà họ Cố, chẳng phải là cô nương tốt sao?】

Quý Phong: ...

Được được được, Lão Quý người này cái khác không nói, tư duy vẫn rất rõ ràng.

【Con biết rồi, tiền con chuyển qua cho bố rồi đấy. Bình thường hút ít thuốc thôi, đặc biệt là những lúc không câu được cá ấy.】

【(Hình ảnh) Cá trắm cỏ siêu to khổng lồ 6 cân 4 lạng, phản đòn mọi lời nguyền rủa!】

Khóe miệng Quý Phong co giật, cậu chỉ có ý tốt khuyên bố mình hút ít thuốc thôi mà.

Thế mà thành nguyền rủa rồi?

Thế giới của các cần thủ, cậu thật sự không hiểu nổi.

Quý Phong mở Alipay, vốn định chuyển cả 5000 tệ qua, nhưng nghĩ lại thấy hơi không hay, bèn chuyển 3000 tệ.

Vừa thể hiện được tấm lòng, lại không có vẻ quá kỳ quặc.

Còn về chuyện công ty, đợi đến Tết về quê rồi nói chi tiết sau.

Kết thúc cuộc trò chuyện với Lão Quý, Quý Phong cuối cùng cũng đặt điện thoại xuống, lúc này đã 1 giờ sáng rồi.

"Cũng không biết Ôn Noãn ngủ có quen không..."

...

1 giờ rưỡi đêm~

Trong phòng 506.

Ôn Noãn nằm thẳng tắp bên mép giường, còn Mộc Vãn Thu thì nằm nghiêng ôm lấy cô.

Quay đầu nhìn Mộc Vãn Thu một cái, người đã ngủ say rồi, ôm cô chỉ là hành động vô thức trong giấc ngủ.

Bản thân cô thì cứ trằn trọc mãi, làm sao cũng không ngủ được.

Cũng không phải là bị ôm không thoải mái, trên người Mộc Vãn Thu thơm thơm, mùi rất dễ chịu.

Chỉ là bây giờ hễ nhắm mắt lại là cô lại nhớ đến Quý Phong.

Buổi tối, tâm trạng Quý Phong không được tốt lắm, vậy bây giờ tâm trạng cậu ấy thế nào rồi? Giờ này chắc cậu ấy đã ngủ rồi nhỉ?

Giá như có Quý Phong ở đây thì tốt biết mấy...

Nếu ngủ cùng Quý Phong, thì không cần phải cứng đờ thế này...

Ngủ cùng Quý Phong...

Ôn Noãn: !!!

Cô quay đầu nhìn Mộc Vãn Thu bên cạnh, rón rén đẩy cánh tay Mộc Vãn Thu đang đặt trên ngực mình ra.

Cả một buổi tối bị cô ấy sờ trộm mấy lần rồi, hơi quá đáng đấy.

Sau khi đẩy cánh tay ra, Ôn Noãn lại lén lút rút chân mình ra.

Nuốt nước bọt một cái, sau đó để cơ thể mình bắt đầu ngọ nguậy, từng chút từng chút, từng tí một nhích ra mép giường.

Ôn Noãn vừa mới thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cơ thể mất thăng bằng, sắp sửa lộn nhào khỏi mép giường.

Cô vội vàng chống một tay xuống đất, giữ vững cơ thể.

Không gây ra tiếng động quá lớn.

Phù!~

Vừa thở phào nhẹ nhõm, trong lòng cũng có chút phấn khích.

May mà ngày nào cũng tập hít đất.

Ít nhất tính đến hiện tại, kế hoạch vô cùng thành công.

Chỉ là có hơi táo bạo một chút.

Lén lút cầm quần áo, nhón chân đi vào nhà vệ sinh, Ôn Noãn bắt đầu mặc quần áo trong bóng tối.

Nhưng vừa mới mặc được một nửa, giọng Mộc Vãn Thu đột nhiên vang lên:

"Ôn Noãn? Cậu đâu rồi?"

"À, tớ đang đi vệ sinh."

"Sao không bật đèn, tối om thế này ngã thì sao?"

"Không sao, tớ quay lại ngay đây."

Ôn Noãn ôm mặt, đành phải từ từ cởi quần áo ra, sau đó lại lủi thủi chui về giường.

Kế hoạch bỏ trốn lần thứ nhất tuyên bố thất bại...

Mộc Vãn Thu không mở mắt, có vẻ rất buồn ngủ, cô ấy ôm đầu khẽ rên rỉ: "Ôn Noãn ngủ mau đi, muộn lắm rồi."

"Ừm."

Lên giường, Ôn Noãn phát hiện Mộc Vãn Thu không tiếp tục ôm mình nữa, mà quay lưng lại. Thấy vậy, cô lại bất giác thở phào nhẹ nhõm.

Ý định chuồn đi trong lòng không những không giảm bớt, ngược lại còn sinh trưởng điên cuồng như cỏ dại mùa hè.

Nó đã lan ra mọi ngóc ngách trên cơ thể Ôn Noãn.

Thử lại lần nữa.

Đúng vậy, cô phải thử lại lần nữa, cô rất kiên nhẫn.

Ôn Noãn mở to mắt, trằn trọc đến bây giờ bảo không buồn ngủ là nói dối.

Chỉ là suy nghĩ trong lòng, vào khoảnh khắc này gần như đã trở thành chấp niệm, chuồn đi!

"Ừm, đợi Vãn Thu ngủ!"

Ôn Noãn mở to mắt, lặng lẽ chờ đợi thời gian trôi qua.

Để bản thân không ngủ quên, cô bắt đầu đếm số trong bóng tối.

1, 2, 3... 283, 284.

Ôn Noãn chớp chớp mắt một cái thật mạnh, sau đó lại đột ngột mở to.

"Mình ngủ thiếp đi rồi sao?"

Giơ tay lên lén nhìn điện thoại một cái, may quá, mới trôi qua vài phút thôi.

Liếc nhìn Mộc Vãn Thu, vừa hay lúc này Mộc Vãn Thu lật người, tuy không tựa vào cô, nhưng cũng rất gần rồi.

Ôn Noãn lại lén lút thở phào nhẹ nhõm, lo lắng Mộc Vãn Thu vì lật người mà chưa ngủ say, nên lại bắt đầu tính toán lại trong lòng: "Lúc nãy đếm đến bao nhiêu rồi nhỉ? Thôi bỏ đi, bắt đầu lại vậy."

1, 2, 3...

Mí mắt rất nặng, Ôn Noãn từ từ nhắm lại.

Không biết là do chấp niệm tâm lý ám thị, hay là vì nguyên nhân gì khác, Ôn Noãn lại một lần nữa mở mắt ra.

Cố nhịn cơn buồn ngủ nhìn vào điện thoại.

2 giờ 45 rồi, chớp mắt cái đã ngủ hơn một tiếng đồng hồ rồi, trời ạ!

Ôn Noãn lại rón rén ngồi dậy, đi dép lê bước vào nhà vệ sinh, mặc hết đống quần áo đã chuẩn bị lúc nãy vào.

Sau đó xếp gọn giày dép, chuẩn bị lại đúng dáng vẻ lúc cô ra ngoài vào buổi sáng.

"Ừm, đại khái là thế này."

Đẩy cửa ra, nhẹ nhàng khép lại.

Để không gây ra tiếng động, Ôn Noãn xách giày trên tay, nhẹ nhàng nhón chân đi về phía tầng 4.

Nhưng khi đi đến đầu cầu thang tầng 4, Ôn Noãn khựng bước.

Lại có người!

"Vũ Vi?"

"Tổng Giám Đốc Ôn!"

"Sao giờ này cậu còn chưa ngủ?"

Câu này, đáng lẽ phải là tôi hỏi cô mới đúng chứ?

Khuôn mặt Diệp Vũ Vi lấp ló dưới ánh đèn hành lang, Ôn Noãn cũng không nhìn rõ biểu cảm.

Nhưng cô gái đi bar giơ giơ điếu thuốc trên tay lên, coi như là lời đáp lại:

"Tôi đi vệ sinh, ra ngoài hút điếu thuốc, hút trong phòng sợ làm cô ấy sặc. Tổng Giám Đốc Ôn muộn thế này rồi, có chuyện gì sao? Nếu muốn ra ngoài, tôi có thể đi cùng cô."

Diệp Vũ Vi đúng thật là ra ngoài hút thuốc, cho nên chỉ mặc áo mỏng, nhưng Ôn Noãn thì mặc đồ kín mít từ trên xuống dưới, trông như thể sắp đi ra ngoài.

"Không cần đâu, tôi tự đi là được rồi..."

"Không được đâu, con chó... à nhầm Quý Phong trước đó đã nói rồi, đi cùng, bảo vệ, cản việc. Muộn thế này rồi, cô là con gái một mình cũng không an toàn."

Nghe lời Diệp Vũ Vi nói, trong lòng Ôn Noãn có chút ấm áp, nhưng nhiều hơn là sự bất lực.

Cô đang định đi ngủ với Quý Phong, chuyện này cản kiểu gì?

"Không cần đâu Vũ Vi, cậu mau đi ngủ đi, tôi chỉ là đi..."

Diệp Vũ Vi sững người, đột nhiên ý thức được ý mà Ôn Noãn muốn diễn đạt, cô nửa đêm nửa hôm dậy, lại là đi tìm Quý Phong sao? "Ờ, dạ, tôi biết rồi."

Sếp nửa đêm lén lút hẹn hò tình lang, lại bị mình vô tình bắt gặp.

Ngày mai có bị diệt khẩu không đây? Cô mới đi làm được một ngày.

Diệp Vũ Vi dụi tắt điếu thuốc trên tay, rảo bước đi ra khỏi bóng tối, tay chân thon dài vô cùng xinh đẹp.

Tương tự, những hình xăm trên người cô cũng lọt vào tầm mắt Ôn Noãn.

Ôn Noãn nhìn Diệp Vũ Vi quay lại phòng, trong lòng cũng có chút tò mò về quá khứ của cô.

Có cơ hội thì phải nói chuyện đàng hoàng mới được.

Mặc dù đã trải qua một vài sự cố xen ngang, chuyện mình nửa đêm lẻn ra ngoài còn bị bắt quả tang.

Nhưng tâm trạng tổng thể của Ôn Noãn vẫn rất vui vẻ.

Diệp Vũ Vi là trợ lý của cô, chuyện giữa cô và Quý Phong sớm muộn gì cô ấy cũng sẽ biết, không khác nhau một hai ngày này.

Hơn nữa bọn họ bây giờ là người yêu đã công khai mà.

Ừm, rất hợp tình hợp lý.

Lén lút chạy đến cửa phòng 409, Ôn Noãn lấy từ trong túi xách ra chiếc chìa khóa phòng 409.

Cái này vốn dĩ là do Quý Phong đánh cho cô, để cô bình thường đến công ty làm việc mệt mỏi, có thể lên đây nghỉ ngơi.

Phần lớn thời gian, chiếc chìa khóa này đều ở trạng thái không dùng đến.

Nhưng hôm nay vừa hay phát huy tác dụng.

Cạch cạch!~ Khoảnh khắc tiếng ổ khóa vang lên, Quý Phong gần như mở mắt ngay lập tức.

Cậu chằm chằm nhìn vào cửa, lén lút lấy một chiếc bấm móng tay trên tủ đầu giường, bất động thanh sắc mở phần giũa móng tay ra, tiếp tục giả vờ ngủ.

Nhưng rất nhanh, hàng chân mày của Quý Phong đã giãn ra, chiếc bấm móng tay cũng bị cậu nhét vào khe giường.

Cửa bước vào một bóng người lén la lén lút.

Mặc dù cô luôn cẩn thận từng li từng tí, nhưng tiếng động gây ra vẫn không hề nhỏ.

Trong phòng quá tối, cô lại không dám bật đèn, cho nên trông có vẻ hơi vụng về, lúc cởi tất, mông còn đụng phải góc bàn.

Nhìn dáng vẻ che miệng không dám phát ra tiếng động của cô, Quý Phong suýt chút nữa không nhịn được cười.

Bình thường Ôn Noãn trước mặt cậu sẽ thể hiện những dáng vẻ dịu dàng, đoan trang, bình tĩnh, đáng yêu.

Nhưng thuộc tính hài hước thì tuyệt đối không thể có.

Trải nghiệm quá khứ, tính cách, cùng với chút gánh nặng mỹ nữ, khiến cô không thể làm ra những hành động hài hước như những cô gái khác.

Bây giờ dáng vẻ của cô thực sự rất hiếm thấy, dù Quý Phong lúc này có chút xót xa cho cô, cũng không muốn ngắt lời.

Quý Phong cứ thế nheo mắt trong bóng đêm, lặng lẽ nhìn Ôn Noãn cởi áo khoác ra.

Để lộ bộ đồ mặc lót bên trong, sau đó cẩn thận trèo lên giường.

Quý Phong sợ bị phát hiện, lúc này đã nhắm mắt lại.

Cậu cảm nhận được hơi thở ấm áp đó đang đến gần, vô cùng quen thuộc, thoải mái, an tâm.

Khác với lúc nằm trong phòng Mộc Vãn Thu, Ôn Noãn khi đến phòng Quý Phong không còn giữ tư thế ngủ thẳng tắp cứng đờ đó nữa.

Mặc dù đó đã là thói quen nhiều năm của cô.

Nhưng khi gặp Quý Phong, những thói quen đó đều không còn quan trọng nữa.

Quý Phong cảm thấy bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt của Ôn Noãn chạm vào eo mình một cái, nhưng lại lập tức rụt về.

Dường như sợ sự chênh lệch nhiệt độ giữa hai bên quá lớn, khiến cậu giật mình tỉnh giấc.

Thời tiết đêm khuya tháng 11 vẫn rất lạnh, xem ra cô gái tự kỷ lúc lén lút chạy qua đây, ít nhiều cũng bị lạnh cóng rồi.

Cho nên, khi Ôn Noãn dùng chóp mũi áp sát vào ngực Quý Phong, Quý Phong thuận thế kéo cơ thể Ôn Noãn vào lòng mình.

Ôn Noãn áp sát vào ngực Quý Phong, không biết là do nhiệt độ cơ thể hay nhịp tim tăng nhanh, khiến khuôn mặt cô đỏ bừng như tôm luộc.

Rất nhanh, cô liền đắm chìm trong cảm giác này, không thể dứt ra được.

Điểm khó chịu duy nhất là cánh tay cô vẫn đang cứng đờ, vì lòng bàn tay quá lạnh, không dám đặt xuống.

Và Quý Phong đang ngủ say, vừa vặn nắm lấy tay cô, cùng nhét vào trong chăn của mình.

Vòng tay thoải mái, khiến Ôn Noãn nhanh chóng mất đi khả năng chống lại cơn buồn ngủ, trong vòng tay của Quý Phong là nơi an toàn nhất.

"Sáng mai thức dậy, lại hôn cậu ấy một cái vậy." Ôn Noãn mơ mơ màng màng nghĩ.

Quý Phong ôm Ôn Noãn một lúc, cậu không biết một cô gái tự kỷ lén lút chạy từ ký túc xá của hai người sang đây tìm cậu, cần bao nhiêu dũng khí.

Nhưng sự mãnh liệt này cậu đã cảm nhận được sâu sắc.

"Có phải vì lo lắng cho tâm trạng của tôi, cho nên nhất định phải chạy sang đây không?" Đây là suy đoán của Quý Phong.

Trước đây luôn là Quý Phong giúp Ôn Noãn giải tỏa cảm xúc, Ôn Noãn gần như chưa từng thấy Quý Phong tinh thần sa sút, cần người khác chăm sóc cảm xúc bao giờ.

Quý Phong lúc nào cũng cười tủm tỉm, cùng lắm lúc làm việc, sẽ đổi sang vẻ mặt nghiêm túc.

Trong tình huống bình thường, cậu căn bản sẽ không để lộ ra bất kỳ cảm xúc nào.

Chỉ là cậu yêu Ôn Noãn, vừa hay hôm nay lại phát bệnh.

Thực ra Quý Phong căn bản không yếu đuối như Ôn Noãn tưởng tượng.

Là một người đàn ông đã trải qua nhiều sóng gió, trái tim cậu còn lạnh hơn cả con dao của gã đồ tể mổ cá mười năm ở siêu thị RT-Mart[note89358].

Nhưng Quý Phong sẽ không từ chối tình yêu này của Ôn Noãn, dù sao thì...

Có thể được người khác cần đến, cũng là một chuyện rất hạnh phúc.

Ôn Noãn luôn muốn làm gì đó cho cậu.

Và chạy đến ngủ cùng cậu, chính là điều cô muốn làm.

Từng là người trước mắt, nay là người trong mộng[note89359].

Nghĩ đến đây, Quý Phong bất giác siết chặt Ôn Noãn.

Nhẹ nhàng xoa xoa cái mông lúc nãy bị va vào góc bàn của cô.

Nhưng cô gái trong lòng dường như cảm nhận được điều gì đó, cho dù buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, cũng đang nhẹ nhàng lầm bầm: "Quý Phong, tâm trạng cậu bây giờ khá hơn chút nào chưa?"

"Khá hơn rồi."

"Khá hơn đến mức nào?"

Quý Phong vùi mũi vào mái tóc của Ôn Noãn: "Thế giới này vốn dĩ không đáng để tôi vui mừng đến vậy, nhưng tôi đã gặp được cậu, trên người cậu có hương vị phần đời còn lại của tôi."

"..." Ôn Noãn đã ngủ say rồi.

Cũng không biết cô có nghe thấy lời cậu nói hay không, nhưng Quý Phong cảm thấy dù cô không hiểu cũng không sao, cô đã là phần đời còn lại của cậu rồi.

Quý Phong vén những lọn tóc vương trên miệng Ôn Noãn ra, bản thân cậu cũng dần chìm vào giấc mộng.

Ôn Noãn trong vòng tay cậu sẽ ngủ rất say.

Bản thân cậu lại chẳng như vậy sao.

Đây là khoảnh khắc hiếm hoi cậu trút bỏ lớp phòng bị trong lòng mình.

Đêm Lập đông, cũng thật tĩnh lặng.

Có ngọn gió mùa lạnh lẽo, cũng có hơi ấm của đầu đông.

...

6 giờ sáng hôm sau.

Mộc Vãn Thu mơ màng sờ sang bên cạnh.

Sờ vài lần đều không thấy bóng dáng Ôn Noãn đâu, cô ấy đột nhiên mở to mắt.

"Ôn Noãn? Ôn Noãn?"

Cô ấy ngồi dậy đi dạo một vòng quanh phòng, vẫn không thấy bóng dáng Ôn Noãn, lập tức có chút lo lắng.

"Người đi đâu rồi..."

Dù sao người cũng đang ở chỗ mình, Mộc Vãn Thu có chút lo lắng, liền định đi ra ngoài tìm.

Nhưng lúc đi đến cửa mới ý thức được mình chưa thay quần áo, vội vàng chạy vào thay quần áo.

Nhưng cuối cùng lại từ từ dừng động tác, để bản thân bình tĩnh lại.

"Lẽ nào cậu ấy đi..."

Trong khi Mộc Vãn Thu tỉnh dậy, tại phòng 409.

Đồng hồ sinh học của Quý Phong lại một lần nữa gọi cậu dậy, điều này dường như đã trở thành thói quen.

Tối qua Ôn Noãn ngủ quá muộn, cho nên giờ này, cô hoàn toàn không có ý định tỉnh dậy.

Quý Phong vuốt ve mái tóc cô, muốn dậy đi vệ sinh.

Nhưng vừa cử động, cô gái trong lòng lại rúc lên phía trước, ngón tay ôm Quý Phong cũng siết chặt hơn lúc nãy một chút.

Quý Phong xác nhận lại một lần nữa Ôn Noãn thật sự đang ngủ, đây chỉ là hành động vô thức của cô.

Lập tức cảm thấy có chút bất lực...

"Thôi bỏ đi, nhịn vậy."

Nhịn đến khoảng 7 giờ, Quý Phong thật sự không nhịn nổi nữa, cậu nhẹ nhàng gỡ tay Ôn Noãn ra, rón rén bước xuống giường.

Rất muốn cúi xuống hôn cô một cái, nhưng lại sợ làm cô thức giấc.

Đành phải từ bỏ, quay người đi vào nhà vệ sinh.

Xả nước xong, Quý Phong không quay lại giường nữa, sau khi đánh răng rửa mặt qua loa, cậu liền rón rén ra khỏi cửa, chuẩn bị đi mua chút bữa sáng cho mọi người.

Đến tầng 2, cậu mua trước mấy cái tiểu long bao, sữa đậu nành, đây là món Ôn Noãn khá thích.

Sau đó mới đi mua một số món khác, bánh bao bánh quẩy bánh bao chiên các loại.

Cậu không ăn trước, mà châm một điếu thuốc, đi thẳng lên lầu.

Ở hành lang tầng 4, Quý Phong chạm mặt Mộc Vãn Thu vừa mới ngủ dậy.

Cậu nhìn ra vẻ mặt có chút hoảng hốt của Mộc Vãn Thu, thậm chí trong chớp mắt, cậu đã đoán được một số suy nghĩ của Mộc Vãn Thu.

"Cậu dậy sớm vậy à?" Quý Phong rất tự nhiên hỏi.

"À, tỉnh rồi thì không ngủ lại được nữa." Ánh mắt Mộc Vãn Thu có chút ngập ngừng.

Nhưng cô ấy đột nhiên sững người, bởi vì Quý Phong đưa bữa sáng tới.

"Đây, phòng con trai không tiện lắm, tôi mua bữa sáng rồi, cậu bảo những người khác qua phòng cậu ăn nhé. Ồ đúng rồi, sữa đậu nành và tiểu long bao là của Ôn Noãn, cậu phần cô ấy một chút, đợi cô ấy tỉnh dậy rồi ăn."

Mộc Vãn Thu: ???

Cô ấy hồ nghi liếc nhìn Quý Phong, nhưng từ trên mặt Quý Phong, cô ấy không nhìn ra được gì cả.

Mọi thứ đều rất tự nhiên, bình thường.

"Ôn Noãn không ở chỗ Quý Phong sao?" Mộc Vãn Thu thầm thắc mắc trong lòng, ngoài miệng lại đổi giọng.

"Được thôi, vậy tớ ăn bánh bao nhé, phần của cô ấy tớ mang lên cho cô ấy."

"Được, cảm ơn nhé."

"Khách sáo gì chứ."

Chào tạm biệt Mộc Vãn Thu, Quý Phong lúc này mới quay về phòng.

Vừa vào cửa, Quý Phong đã cảm nhận được một cơ thể mềm mại dán sát vào mình, ép cậu lên chiếc tủ cạnh cửa.

"Cậu ném tôi một mình ở đây!"

Quý Phong: ???

Tôi không phải đi mua bữa sáng sao?

Ưm!~

Cô gái tự kỷ cuồng nhiệt và chủ động, từ ôm eo, dần dần chuyển sang quàng vai.

Chỉ là trên tay Quý Phong vẫn đang xách đồ, lúc này chỉ có thể dùng miệng để đáp lại cô.

Nhưng kỹ thuật của cô gái tự kỷ không tốt, một lúc sau đã thở không ra hơi rồi, ngốc chết đi được...

Quý Phong chủ động lùi lại một chút, cô vẫn không chịu.

Thật sợ làm con nhóc ngốc này ngạt thở mất.

"Được rồi, lúc nãy tôi gặp Mộc Vãn Thu ngoài cửa, cậu ấy đang tìm cậu đấy, dậy rồi thì về đi, kẻo các cậu ấy không tìm thấy cậu lại lo lắng."

Ôn Noãn nhìn chằm chằm Quý Phong với vẻ mặt đáng thương:

"Chuyện ở cùng với cậu, không thể để họ biết sao?"

Quý Phong nhìn ánh mắt này của cô, liền biết cô gái tự kỷ lại muốn giết chó rồi, bình thường cậu đều sẽ đồng ý, thậm chí còn rất phối hợp.

Nhưng lần này thì khác thật: "Cách họ hiểu về chuyện đi ngủ và cách chúng ta đi ngủ lúc nãy không giống nhau đâu."

"Chẳng phải đã công khai rồi sao? Thế này cũng không được à?" Ôn Noãn có chút không phục.

"Hơi nhanh quá."

Khóe miệng Ôn Noãn trễ xuống đứng một lúc, mãi cho đến khi Quý Phong lấy chiếc áo khoác bên cạnh mặc vào cho cô, cô mới mang chút hờn dỗi cất lời: "Biết rồi."

"Ngoan."

Mặc xong áo khoác, cô vội vã chạy ra cửa hôn Quý Phong một cái, sau đó đeo túi xách ra khỏi cửa.

Khi quay lại phòng 506, Mộc Vãn Thu đang đánh răng rửa mặt.

"Ôn Noãn, cậu vừa chạy đi đâu thế?"

"Công ty có chút vấn đề, lúc nãy tớ qua xử lý tạm." Vẻ mặt Ôn Noãn rất bình tĩnh, căn bản không nhìn ra chút sơ hở nào.

Mộc Vãn Thu gật đầu như chợt hiểu ra, thì ra là chuyện công ty.

"Ừm, hôm nay công ty bọn tớ có một cuộc họp marketing, tớ đi xử lý một số công việc."

"Ra vậy, hiểu rồi."

Sau khi gạt bỏ nghi ngờ, Mộc Vãn Thu lại lén lút thở phào nhẹ nhõm, mặc dù hơi vô dụng, nhưng cô ấy hy vọng đừng quá nhanh...

Đến khoảng 8 giờ, mọi người được Mộc Vãn Thu tập trung lại để ăn sáng.

Mấy cô gái đều đã có mặt, thậm chí cả Lưu Trình Trình cũng đến vì hôm nay Tương Lai Trên Đầu Ngón Tay cần họp bàn về marketing.

Chỉ có mỗi Quý Phong là không qua.

Từ lúc đến đây ăn sáng, vẻ mặt Diệp Vũ Vi có chút kỳ lạ.

Cô nhìn Ôn Noãn, trong đầu nghĩ đến chuyện tối qua.

Sếp rốt cuộc có phải là não yêu đương[note89360] không vậy?

Cái tên Quý Phong đó, ngoài việc trông giống Vua Trai Bao ra, biết đánh đấm một chút, thì rốt cuộc tốt ở chỗ nào?

Cố Tuyết Đình đang lơ đễnh, Lưu Trình Trình thì giống như người ngoài cuộc.

Mộc Vãn Thu thấy Quý Phong mãi không đến, bèn nhìn sang Ôn Noãn: "Quý Phong sao không đến?"

"Cậu ấy đang chuẩn bị cho cuộc họp hôm nay." Ôn Noãn mặt bình tĩnh uống sữa đậu nành.

"Họp á?" Các cô gái đồng thanh thắc mắc.

Cốc cốc cốc! Một tràng tiếng gõ cửa vang lên, Lưu Trình Trình đã ăn sáng xong đứng dậy đi mở cửa.

Cạch!

Khoảnh khắc cánh cửa mở ra, Lưu Trình Trình lập tức sững sờ.

Người đàn ông trẻ tuổi mặc một bộ vest đen, đường cắt may vừa vặn hoàn hảo, cùng chiếc áo khoác ôm sát tôn lên vóc dáng rắn rỏi của cậu.

Trên chiếc cà vạt đen in những bông hoa nhỏ màu trắng, đơn giản nhưng không kém phần nổi bật.

Tóc được vuốt gel, gọn gàng bóng mượt, dưới cặp kính gọng nửa là một đôi mắt sâu thẳm, không có mảy may một gợn sóng.

Bất luận là cử chỉ hay thần thái, đều tràn ngập sự trầm ổn, nho nhã, và cả sự tự tin mạnh mẽ.

Lưu Trình Trình: (°0°) Đẹp trai quá!

Tổng tài bá đạo? Hai chữ này hiện lên trong đầu Lưu Trình Trình.

Không đúng, phải là một vị công tử nhà giàu vô cùng có hàm dưỡng!

"Xin chào, xin hỏi anh tìm ai?"

Mấy cô gái khác lúc này cũng nhìn sang, biểu cảm trên mặt người này phong phú hơn người kia.

Mộc Vãn Thu: (/ω\)

Cố Tuyết Đình: (/ω\)

Diệp Vũ Vi: Σ(°ー°〃)

Ôn Noãn: ()

Quý Phong: ???

"Đúng là có chút thay đổi, nhưng đâu đến mức không nhận ra chứ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
大润发杀了十年鱼的屠夫 - Dàrùnfā shāle shí nián yú de túfū: Một meme TQ, ý nói trái tim đã chai sạn, lạnh lẽo
大润发杀了十年鱼的屠夫 - Dàrùnfā shāle shí nián yú de túfū: Một meme TQ, ý nói trái tim đã chai sạn, lạnh lẽo
[Lên trên]
曾经眼前人是心上人,如今心上人是枕边人 - Từng là người trước mắt là người trong tim, nay người trong tim là người chung gối - Một câu nói lãng mạn, nhưng ở đây tác giả đổi thành "trong mộng" cho hợp ngữ cảnh vì họ chưa cưới
曾经眼前人是心上人,如今心上人是枕边人 - Từng là người trước mắt là người trong tim, nay người trong tim là người chung gối - Một câu nói lãng mạn, nhưng ở đây tác giả đổi thành "trong mộng" cho hợp ngữ cảnh vì họ chưa cưới
[Lên trên]
恋爱脑 - liàn'ài nǎo: luyến ái não/não yêu đương, người mù quáng vì tình yêu
恋爱脑 - liàn'ài nǎo: luyến ái não/não yêu đương, người mù quáng vì tình yêu