Đoạn 2

Chương 04 : Cố Tình Lắp Khóa Cho Xe Buýt

Chương 04 : Cố Tình Lắp Khóa Cho Xe Buýt

"A, cũng không phải là cố ý như vậy, đúng là cần tìm Ôn Noãn nói một số chuyện công việc."

Mộc Vãn Thu khẽ gật đầu, cô biết Quý Phong có một studio, hơn nữa gần đây còn đăng ký công ty.

Nói chuyện công việc cũng không có vấn đề gì.

Nhưng mà, bọn họ lợi hại thật đấy...

Hoàn toàn khác với loại người như cô, không làm nên trò trống gì thì chỉ có thể về nhà thừa kế gia sản.

"Bữa cơm lần trước cậu nợ tớ, đến giờ vẫn chưa thực hiện đâu đấy, khi nào rảnh, hẹn một bữa nhé?"

"Ồ, dạo này đúng là hơi bận, thế này đi, trước cuối năm, nhất định mời cậu."

Trước cuối năm à...

"Được, tớ đợi cậu."

Mộc Vãn Thu quay đầu lại, nhì lên bục giảng.

Chỉ là khóe mắt cô thỉnh thoảng vẫn liếc về phía Quý Phong.

Quý Phong quay đầu lại, Ôn Noãn lập tức hạ thấp giọng, nhìn chằm chằm vào cậu: "Nếu cậu muốn tìm người mẫu, bất kể là mẫu khuôn mặt hay mẫu chuyển động, Mộc Vãn Thu chắc chắn đều có thể giúp được."

Quý Phong gật đầu, Mộc Vãn Thu có thể giúp không? Chắc chắn là có thể.

Cô là thành viên câu lạc bộ khiêu vũ.

Người trong câu lạc bộ khiêu vũ dáng người đẹp, thon thả, còn có thể thực hiện rất nhiều động tác khó.

Chỉ cần huấn luyện một chút là có thể thực hiện một số động tác võ thuật.

Bất kể nam hay nữ đều là những người mẫu bắt chuyển động vô cùng xuất sắc.

Ngoài ra, trai xinh gái đẹp trong câu lạc bộ khiêu vũ cũng nhiều, mẫu khuôn mặt và mẫu bìa cũng có lợi thế.

Tìm một người trong câu lạc bộ khiêu vũ giới thiệu một chút, đúng là sẽ bớt đi không ít phiền phức.

Chỉ tiếc, đối phương là Mộc Vãn Thu...

"Chuyện này cậu đi làm đi."

Ôn Noãn có hơi ngẩn người, bởi vì giọng điệu của Quý Phong rất bình thản, hoàn toàn là thái độ công việc.

"Cậu không nói với cậu ấy à, cậu ấy chắc chắn sẽ dốc sức giúp đỡ."

Ôn Noãn không có ý thăm dò Quý Phong, cô thật sự cảm thấy Mộc Vãn Thu có thể giúp.

Nhưng Quý Phong chỉ khẽ lắc đầu: "Cô gái tốt cần phải trân trọng, cậu là cô gái tốt, cho nên tôi sẽ trân trọng cậu thật tốt. Nhưng cậu ấy cũng vậy, tiếp xúc quá nhiều chỉ khiến người ta có không gian tưởng tượng, không cần thiết phải làm lỡ dở người ta."

Quý Phong dăm ba câu đã phân tích rõ ràng mối quan hệ và tình hình, khiến Ôn Noãn sững sờ.

Không cần thiết phải làm lỡ dở người ta.

Lời nói thẳng thắn, đơn giản mà có lực.

Quý Phong lúc này là có sức hút nhất.

Biểu hiện tốt như vậy, có nên lén hôn một cái không nhỉ?

Người hình như hơi đông, còn có người đang nhìn họ.

Nghĩ đi nghĩ lại, Ôn Noãn lại lén lút đỏ mặt.

"Hôm nay sao lại nghĩ đến chuyện mặc tất đen?"

"Tối muốn đi tìm cậu chơi."

"Đi đâu chơi?"

"Chuyện đó không quan trọng." Ôn Noãn trả lời một cách hiển nhiên.

Đúng vậy, đi đâu chơi không quan trọng, đi cùng ai mới là chuyện quan trọng, bản thân Quý Phong cũng cảm thấy như vậy.

"Nếu tối nay ra ngoài chơi, vậy đợi lát nữa hết tiết này, tôi chuồn trước đây, chiều học xong lại đến tìm cậu."

"Được." Ôn Noãn vui vẻ gật đầu.

Nhưng cô lập tức nhớ ra chuyện Quý Phong tìm người mẫu vẫn chưa dặn dò rõ ràng:

"Việc tuyển chọn ba loại người mẫu game, có yêu cầu cụ thể không?"

Quý Phong chỉ vào giáo viên đã bước vào lớp:

"Cậu học trước đi, tôi làm bản thảo kế hoạch cho cậu, lát nữa tan học sẽ đưa cho cậu."

"Ừm."

Quý Phong không có ý định làm phiền Ôn Noãn trong giờ học.

Trong quá trình cô nghe giảng, Quý Phong bắt đầu phác thảo trên giấy.

Lúc hai người ở bên nhau, bất kể làm gì cũng đều rất thoải mái.

[Người mẫu bắt chuyển động (Motion Capture), yêu cầu động tác gọn gàng dứt khoát, dáng người phải đẹp, nam 2, nữ 4.]

[Người mẫu bắt khuôn mặt (Facial Capture), yêu cầu khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ngoại hình thật ra không quan trọng lắm, ngũ quan lập thể, cũng là nam 2 nữ 4.]

[Người mẫu bìa, yêu cầu xinh đẹp nhất có thể, 2 nữ...]

Trong lúc Ôn Noãn học bài lên lớp, Quý Phong giữ im lặng suốt cả buổi.

Cậu vốn dĩ rất kiên nhẫn, chuyện chờ đợi đối với cậu mà nói, sớm đã là chuyện thường ngày như cơm bữa.

Lúc tan học, ánh nắng xiên buổi sáng có hơi chói mắt.

Quý Phong đẩy bản thảo của mình cho Ôn Noãn:

"Cái này cho cậu, chiều liên lạc."

"Ừm, được."

Hai người vừa nói xong, Mộc Vãn Thu bên cạnh liền vẫy tay với Ôn Noãn: "Ôn Noãn, đi vệ sinh không?"

Cô gái tự kỷ liếc nhìn Quý Phong, sau đó gật đầu:

"Được."

Đợi hai cô gái đi rồi, Quý Phong đứng dậy khỏi chỗ ngồi, kiếp này cũng như kiếp trước dù lâu như vậy, cậu đến nay vẫn chưa hiểu rõ một chuyện.

Đó là tại sao con gái đi vệ sinh lúc nào cũng phải lập tổ đội, thậm chí kéo bè kéo cánh.

Thật là một chuyện đáng ngờ.

...

Vừa về đến khoa Khoa học máy tính.

Bên ngoài phòng học, Quý Phong bắt gặp hoạt động tuyển thành viên mới của các câu lạc bộ.

Trong phòng học và hành lang đều không được hút thuốc, cậu muốn hút một điếu ở bên ngoài rồi mới vào, thế là dựa vào lan can nhìn một lúc.

Mấy nam nữ trông vóc dáng không đồng đều, giơ tấm biển [Câu lạc bộ Đối kháng], thỉnh thoảng tóm được một gà mờ, sau đó thuyết phục đủ điều.

Khoảng cách quá xa khiến Quý Phong không nghe rõ bọn họ đang nói gì.

Nhưng cậu nhìn lướt qua trạng thái tinh thần của mấy người trong câu lạc bộ đối kháng, lại chú ý đến tai của mấy người đó, xác nhận đám này đều là gà mờ.

Lập tức mất hứng thú.

Lấy thuốc và bật lửa ra, Quý Phong phát hiện bao thuốc đã rỗng không.

Vừa hay lúc này, một giọng nói khàn khàn quen thuộc vang lên ngay sau lưng.

"Này, mượn lửa cái."

Quý Phong chỉ nghe tiếng là biết ngay là Diệp Vũ Vi.

Ngón tay thon dài của cô kẹp hai điếu thuốc đưa tới.

Cô nàng thái muội hôm nay xuất hiện trong tầm mắt cậu, khác hẳn với dáng vẻ thường ngày. [note89045]

Váy ôm mông, tất lưới các kiểu đều không mặc.

Thân trên mặc áo sơ mi trắng, thân dưới là váy dài màu đen và quần tất da chân giả, cùng với đôi bốt da nhỏ màu đen. [note89046]

Dáng vẻ này của cô, khiến Quý Phong lập tức nhớ đến Liễu Phiêu Phiêu, nhân vật thái muội giả làm học sinh do Trương Bá Chi đóng trong phim Vua Hài Kịch của Tinh Gia!

Dường như thấy ánh mắt Quý Phong nhìn mình rất kỳ quái, Diệp Vũ Vi có hơi mất kiên nhẫn.

"Vãi, chúng ta cũng coi như quen biết, cậu không phải đến cái bật lửa cũng không chịu cho mượn đấy chứ?"

Được được được! Vẫn là cái vị đó.

Hơn nữa cô vừa mở miệng, cái giọng điệu nói chuyện này, cái hàm răng xỉn màu thuốc lá này, càng giống Liễu Phiêu Phiêu hơn.

Quý Phong đảo mắt xem thường, cầm lấy điếu thuốc thứ hai cô đưa tới, châm cho mình trước.

Sau đó mới đưa bật lửa qua.

Diệp Vũ Vi nhận lấy bật lửa châm thuốc, rít một hơi có vẻ say sưa.

Sau đó, thuận tay nhét luôn bật lửa vào túi.

Quý Phong: ??? "Cô có ý gì?"

Diệp Vũ Vi sững sờ, mới phản ứng lại là mình đã cầm bật lửa của Quý Phong, cô vỗ đầu một cái, móc bật lửa ra lại: "Ngại quá, tưởng là của tôi."

"Mấy con ma thuốc lá đều có cái tật xấu cầm nhầm bật lửa người khác thế này hả?"

"Xì, cậu không phải ma thuốc lá chắc?"

"Ít nhất tôi sẽ không cầm bật lửa của người khác, đây là tố chất của một người hút thuốc chân chính." Quý Phong bĩu môi, lấy lại bật lửa của mình.

Diệp Vũ Vi liếc nhìn chiếc bật lửa bình thường kia, cười cười:

"Cái bật lửa hình quân bài của cậu đâu? Mất rồi?"

"Bị cô ấy lấy về rồi."

"Hai người chia tay rồi à?" Diệp Vũ Vi mặt đầy vui mừng.

"Cút! Cô ấy lấy về để châm thuốc cho tôi, cô thì hiểu cái beep gì!"

"Ây da, còn châm thuốc cho cậu, mùi chua loét của tình yêu sắp tràn ra ngoài rồi, nhưng tôi đúng là rất hiểu beep đấy, hê!"

Diệp Vũ Vi vừa cười, cái khí chất lưu manh khó che giấu đó liền lộ ra.

Dù có thay đổi trang phục, cũng không che giấu được dáng vẻ vốn có của cô.

Nhưng chuyện phi lý ngày nào cũng có.

Hôm nay cũng không ngoại lệ.

Ví dụ như, hai con ma thuốc lá đang đứng đây hút thuốc phì phèo, thì một thanh niên tinh thần không hiểu chuyện lắm đi tới tỏ tình.

Người tỏ tình tên là Trì Soái.

"Diệp Vũ Vi, tớ thích cậu, có thể làm bạn gái tớ không?"

Phụt!~

Người cười phun ra là Quý Phong, lại có người tỏ tình với Diệp Vũ Vi, cậu đúng là không nhịn được.

Thế là bất động thanh sắc dịch sang bên cạnh một chút.

Chuẩn bị xem vị huynh đài này biểu diễn.

Diệp Vũ Vi cũng hơi ngơ ngác, có lẽ thật sự không ngờ trong lớp lại có người tỏ tình với cô.

Dù sao thì từ ngày đầu tiên cô đến trường, cô chưa từng ngụy trang dáng vẻ của mình, cũng chưa từng che giấu quá khứ của mình.

Hôm nay thay bộ quần áo này, cũng là vì có việc phải làm.

Trì Soái thấy Diệp Vũ Vi ngẩn người không nói gì, còn tưởng cô bị sự chân thành vừa rồi của mình làm cảm động.

Thế là tiến lên thêm một bước so với lúc trước: "Diệp Vũ Vi, tớ biết cậu có rất nhiều quá khứ, nhưng tớ không để tâm quá khứ của cậu, tớ cảm thấy những quá khứ đó cũng chẳng có gì..."

Nói đến đây, lời của Trì Soái bị tiếng cười lạnh của Diệp Vũ Vi cắt ngang: "Hơ hơ, không để tâm? Nói như cậu hiểu rõ quá khứ của tôi lắm vậy..."

"Ờ, Diệp Vũ Vi, tớ thật sự không để tâm."

Trì Soái vừa nói xong, Diệp Vũ Vi liền trực tiếp bóp cằm cậu ta, hà hơi vào mặt cậu ta một cái.

Mùi thuốc lá nồng nặc, mùi hôi lập tức khiến sắc mặt Trì Soái thay đổi.

Trì Soái không tránh khỏi quay đầu đi chỗ khác.

"Cậu ngay cả chút mùi này còn không chấp nhận được, còn chấp nhận quá khứ của chị đây? Cậu chấp nhận cái búa ấy."

Trì Soái biết Diệp Vũ Vi rất hung dữ, nhưng cậu ta thật sự không ngờ Diệp Vũ Vi lại gắt như vậy.

"Tớ không có ý chê bai cậu, tớ chỉ là chưa, chưa quen thôi, Diệp Vũ Vi, tớ thật sự thích cậu."

Diệp Vũ Vi ngậm điếu thuốc trong miệng, thở dài, sau đó bắt đầu chỉnh lại cổ áo cho Trì Soái.

Vừa chỉnh, vừa thấm thía khuyên nhủ.

"Con người đôi khi luôn không hiểu rõ bản thân mình, càng không hiểu thế nào gọi là thích. Ví dụ như đàn ông các cậu đi, gặp người mình thích đều sẽ có cảm giác, cho nên cậu nhìn thấy tôi xong có cảm giác, liền tưởng là mình thích tôi. Thật ra không phải như vậy đâu, không phải cậu thích tôi, mà là cảm giác của cậu thích tôi. Cảm giác này không phải là thích, mà là nhu cầu. Cậu chỉ là muốn tìm một cái [note89047]cho người anh em của mình thôi, giống như con cừu lạc lối, cần một mái nhà ấm áp vậy!"

Quý Phong đứng bên cạnh lại một lần nữa cười phun! Cậu từng nghe Mộc Vãn Thu nói chuyện văn vẻ, bản thân cũng viết không ít văn vẻ.

Nhưng kiểu văn vẻ người anh em của Diệp Vũ Vi, đây là lần đầu tiên Quý Phong được thấy.

Trì Soái bị kinh ngạc đến ngây người, Diệp Vũ Vi còn nhân lúc này vỗ vỗ vào mặt cậu ta.

Chàng trai trẻ trông cũng không tệ, đáng tiếc là, Diệp Vũ Vi rõ ràng không thuộc kiểu tuyển thủ mà cậu ta có thể kiểm soát.

Trì Soái bị đả kích không nhẹ, nhưng cậu ta lại vẫn không muốn bỏ cuộc.

"Nhưng tớ thật sự thích cậu mà?"

Diệp Vũ Vi cũng bị chọc cho nổi nóng: "Mẹ nó cậu có phải nghe không hiểu tiếng người không hả? Cứ nhất quyết phải lắp khóa cho xe [note89048]à? Cậu đã được sự đồng ý của tài xế xe buýt chưa? Cút!"

"Biết rồi."

Trì Soái cuối cùng vẫn bị mắng cho bỏ đi.

Nhưng Quý Phong lúc này cũng không cười Diệp Vũ Vi nữa.

Những chuyện khác về Diệp Vũ Vi cậu không rõ, không hiểu, không đánh giá.

Nhưng ít nhất chuyện này...

Đủ thẳng thắn rõ ràng, không câu cá, cũng không dây dưa với người ta.

Cách làm của Diệp Vũ Vi so với Cố Tuyết Đình từng treo cậu, hay bà chị khóa trên treo Trương Siêu kia mà nói, đều lương thiện hơn nhiều.

Hơn nữa còn lương thiện hơn rất nhiều.

Nhìn cô giả vờ thanh thuần, nhưng lại đang hút thuốc.

Quý Phong đột nhiên mất hứng xem kịch.

"Sắp vào lớp rồi, không kịp mua, cô chia cho tôi ba điếu trước đi, mai trả cô."

"Được."

"Chuồn đây."

"Ok."

Xin Diệp Vũ Vi ba điếu thuốc, Quý Phong liền quay về phòng học.

Lúc học, Quý Phong cũng nghiêm túc nghe giảng và học tập.

Ngược lại Trương Siêu ngồi bên cạnh cứ ôm khư khư cái điện thoại, trò chuyện ngọt ngào với bà chị khóa trên của cậu ta.

Nhớ lại sự từ chối thẳng thắn của Diệp Vũ Vi lúc nãy, lại nhìn bộ dạng của Trương Siêu, Quý Phong chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Đúng là ngu vãi beep!"

Tiết học ban ngày trôi qua rất nhanh, buổi trưa ăn uống qua loa, chiều học xong, Quý Phong bên này đã kết thúc.

Vừa tan học, Diệp Vũ Vi liền vội vội vàng vàng chạy ra ngoài.

"Nhường đường, tránh ra coi!"

Nhìn Diệp Vũ Vi vội vã như vậy, Quý Phong thầm lầm bầm trong lòng: "Hôm nay ăn mặc thế này, cô ta định đi câu đại gia à?"

Sau đó lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Ôn Noãn.

【Tôi xong rồi, tính sao đây?】

【Tôi đang ở cái đình nhỏ bên cạnh phòng học khoa Quản trị Kinh doanh, có hai người ứng tuyển việc làm thêm, có thể cần đợi một lát.】

【Không sao, tôi qua tìm cậu trước nhé.】

【Được.】

Chào hỏi Trương Siêu một tiếng, Quý Phong liền đi thẳng sang phía khoa Quản trị Kinh doanh.

Đến nơi Ôn Noãn chỉ, bước chân Quý Phong chậm lại.

Bởi vì cậu nhìn thấy Diệp Vũ Vi đang dùng miếng dán gì đó dán răng, lại dùng chai xịt xịt miệng, sau đó lấy gương ra, đứng bên ngoài chỉnh trang lại dung nhan, quần áo.

Ứng tuyển đến tận nhà mình rồi!

Cậu không đi qua cắt ngang buổi tuyển dụng của Ôn Noãn.

Cũng không đi làm phiền Diệp Vũ Vi đang chỉnh trang bản thân.

Đi đường vòng, đến bức tường phía sau cái đình đứng đợi.

Rất nhanh, Ôn Noãn trong đình đã kết thúc vòng tuyển dụng đầu tiên.

Nam sinh ứng tuyển lúc kết thúc muốn bắt tay với Ôn Noãn, nhưng Ôn Noãn chỉ lạnh lùng nói: "Ra ngoài."

"Ờ." Nam sinh ngượng ngùng rời đi.

Diệp Vũ Vi cũng theo đó bước vào đình nhỏ, cô nhìn thấy Ôn Noãn thì sững sờ một chút, nhưng lập tức điều chỉnh lại trạng thái của mình.

"Xin chào, tôi là Diệp Vũ Vi, đến ứng tuyển vị trí kỹ thuật bán thời gian của Tương Lai Trên Đầu Ngón Tay."

Một cô gái, lại còn là thái muội, ứng tuyển vị trí kỹ thuật bán thời gian?

Ôn Noãn nhìn chằm chằm Diệp Vũ Vi một lúc: "Chúng ta trước đây từng gặp nhau ở sân vận động rồi."

"Vâng, đúng vậy." Diệp Vũ Vi cũng không phủ nhận.

"Rất tốt, bạn học Diệp Vũ Vi, chúng ta bắt đầu đi."

Một thời gian tôi luyện, Ôn Noãn đối với việc tuyển dụng này đã thuận buồm xuôi gió.

Cô làm việc trước nay đều rất chuyên nghiệp.

Đi thẳng vào chủ đề, trò chuyện đơn giản với Diệp Vũ Vi về kho tàng kiến thức kỹ thuật, năng lực sở trường, suy nghĩ cá nhân của cô.

Diệp Vũ Vi cũng coi như đối đáp trôi chảy, xem ra cô đã chuẩn bị rất đầy đủ cho buổi phỏng vấn này.

Tình huống này, ngược lại có hơi nằm ngoài dự đoán của ai đó.

Nhưng từ cuộc trò chuyện mà nói, năng lực của Diệp Vũ Vi...

Chỉ có thể nói là bình thường, không có gì đặc biệt kinh ngạc.

"Tổng Giám Đốc Ôn, tôi, rất hy vọng có được công việc này." Diệp Vũ Vi siết chặt hồ sơ của mình.

"Biết rồi, về đợi thông báo đi." Ôn Noãn vẫn mặt không biểu cảm.

Có lẽ là khí trường của Ôn Noãn quá mạnh, Diệp Vũ Vi cuối cùng chỉ khẽ ừm một tiếng, rồi rời đi.

Quý Phong không can thiệp vào buổi tuyển dụng này, mãi cho đến khi Diệp Vũ Vi đi rồi, cậu mới từ sau bức tường đi ra, ngồi vào trong đình nhỏ.

Ôn Noãn thấy Quý Phong tới, liền chủ động ngồi qua, lấy bật lửa châm thuốc cho Quý Phong: "Đợi lâu chưa?"

Rất rõ ràng, sự nhạy cảm về thời gian của Ôn Noãn khiến cô đoán được Quý Phong đã đến từ sớm.

"Cũng được, không lâu lắm."

"Diệp Vũ Vi là bạn cùng lớp của cậu nhỉ, chuyện lần trước cậu ấy còn giúp đỡ nữa."

"Phải." Quý Phong gật đầu.

Thấy Quý Phong cầm hồ sơ của Diệp Vũ Vi lên, Ôn Noãn tưởng Quý Phong muốn đi cửa sau cho cô ấy: "Có cần cho cậu ấy vào công ty không? Cảm giác cậu ấy khá cầu tiến, cũng rất muốn gia nhập công ty."

Sự ưu đãi dành cho bạn học này thật ra không tính là gì, dù sao mấy anh em Quý Phong dẫn ra, thật ra xét về năng lực cũng chỉ bình thường.

Quý Phong suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn lắc đầu:

"Không cần, tình nghĩa là tình nghĩa, công ty là công ty, chúng ta mở công ty, không phải làm từ thiện. Cậu mới là CEO, về mặt nhân sự nhất định phải sàng lọc bình thường. Là vàng thì sẽ phát sáng, nhưng ở đây là Ma Đô, khắp nơi đều là vàng, hơn nữa còn vàng son lộng lẫy. Năng lực đủ thì lên, năng lực không đủ thì loại, có nợ ân tình tôi tự mình trả, không cần thiết phải bật đèn xanh cho cô ấy."

"Vậy tại sao cậu cứ nhìn chằm chằm vào hồ sơ của cậu ấy thế?" Ôn Noãn có hơi kỳ lạ.

Nhìn chằm chằm hồ sơ của Diệp Vũ Vi, Quý Phong cười tự giễu.

"Không có gì, chỉ cảm thấy dạo này mình đại khái là bệnh rồi, lại cũng bắt đầu trông mặt mà bắt hình dong."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
太妹 - tàimèi: thái muội, nữ sinh hư hỏng, đàn chị
太妹 - tàimèi: thái muội, nữ sinh hư hỏng, đàn chị
[Lên trên]
光腿神器 - guāngtuǐ shénqì: quần tất da chân giả (tạo cảm giác như chân trần)
光腿神器 - guāngtuǐ shénqì: quần tất da chân giả (tạo cảm giác như chân trần)
[Lên trên]
杯 - bēi: cốc (ám chỉ cốc tự sướng/fēijībēi), tiếng lóng thô tục
杯 - bēi: cốc (ám chỉ cốc tự sướng/fēijībēi), tiếng lóng thô tục
[Lên trên]
公交车 - gōngjiāochē: xe buýt, tiếng lóng thô tục chỉ người phụ nữ lăng nhăng, ai cũng có thể "lên"
公交车 - gōngjiāochē: xe buýt, tiếng lóng thô tục chỉ người phụ nữ lăng nhăng, ai cũng có thể "lên"