(Mở đầu có hơi sốc một chút, quyển này lúc đó tôi dùng acc clone viết chơi thôi, không nghiêm túc, nhưng về sau sẽ tốt hơn, tin tôi đi. (T_T))
Hành tinh Xanh Thẳm, nước Hoa, cổng trường Trung học số 1 thành phố Trân Châu.
Ánh trăng lúc 9 giờ tối vô cùng sáng tỏ, theo làn gió đêm nhè nhẹ, rắc lên người những học sinh đang chờ xe.
Vẻ mặt của mấy bạn học sinh ở cổng có chút khó nói.
Một vài người thì đắn đo, một vài người thì phẫn nộ, cũng có người tiếc nuối, và thứ không thiếu nhất chính là hả hê trên nỗi đau của người khác.
Điểm chung duy nhất là tất cả bọn họ đều đồng loạt nhìn về hướng ngoại ô phía tây.
"Ôn Noãn bị Quý Phong đưa đi rồi, không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa..."
(Note: Tên nữ chính Ôn Noãn 温暖 nghĩa là "ấm áp", tên nam chính Quý Phong 季风 nghĩa là "gió mùa". Câu trên có thể hiểu là "Sự ấm áp đã bị gió mùa cuốn đi")
"Mấy thằng con trai to xác đưa một bạn nữ đi, cậu nghĩ xem sẽ xảy ra chuyện gì?"
"Thằng Quý Phong này đúng là một con súc sinh mà!" Một nam sinh nói với vẻ mặt căm phẫn.
"Tỏ ra nghĩa khí thế à? Vậy sao lúc nãy cậu không ngăn lại?"
"Xì, nếu có anh trai tao ở đây thì..."
"Đừng nói anh trai cậu nữa, có bố cậu ở đây cũng chẳng làm được gì đâu."
"Hehe, cô gái mà cậu không thể buông bỏ, nói không chừng đã có người 'cho vào' rồi." Một cô nàng mập mặt đầy tàn nhang nói.
"Mẹ kiếp, đừng nói nữa."
Một câu nói của cô nàng mập này đã khiến mấy nam sinh tổn thương sâu sắc.
Nhưng bọn họ cũng chẳng có cách nào, cũng chẳng có gan đi ngăn cản.
Đó chính là Quý Phong!
Cậu không còn đơn thuần là một học sinh cá biệt bình thường nữa, mà đã là một thiếu niên bất lương thực sự, loại nổi danh xấu xa.
Cả ngày không học hành chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là cậu thực sự đánh nhau.
Đánh trong trường, rồi đánh cả ngoài trường!
Trước đây mọi người không ghét cậu đến thế, là bởi vì nếu có học sinh trường khác đến gây sự, về cơ bản đều là Quý Phong dẹp yên.
Nhưng hôm nay không biết Quý Phong nổi điên cái gì mà lại đưa Ôn Noãn đi.
...
Bên trong một công trường bỏ hoang ở ngoại ô thành phố.
Một nữ sinh mặc đồng phục học sinh, bị mấy bạn học ăn mặc kỳ dị chặn lại ở chỗ một cây cột trụ.
Chính là Ôn Noãn đã bị người ta đưa đi.
Cô khẽ cắn môi, tay phải giữ lấy khuỷu tay trái, trên mái tóc hơi rối còn vương một sợi dây buộc tóc đã bị đứt.
Chiếc quần đồng phục màu xanh lam dính đầy bụi, vị trí đầu gối còn rách một lỗ.
Mái tóc bị túm, chiếc quần đầy bụi, đầu gối rách toạc, rất dễ khiến người ta liên tưởng đến tình cảnh đã xảy ra với cô trước đó.
Ví dụ như, bị người ta túm tóc một cách thô bạo lôi đến đây.
Ôn Noãn cúi đầu ngoảnh đi, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như cũ.
Cô không lên tiếng cầu xin tha thứ, nhưng những ngón tay khẽ run rẩy vẫn bán đứng tâm trạng của cô lúc này.
Bị mấy người này đưa đến đây, một công trường ngoại ô không một bóng người, cô đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Chỉ là Quý Phong đang đứng trước mặt cô, ánh mắt lại có chút hoảng hốt.
Lúc này, ký ức như thủy triều cuộn ngược, cưỡng ép nhét vào trong đầu cậu, đầu đau quá.
Cậu đã trùng sinh...
Không chỉ đơn giản là trùng sinh, mà là đã xuyên không một lần trước, trải qua đủ mọi chuyện, rồi bây giờ lại trùng sinh trở về.
Cậu nhớ thế giới mà mình đã xuyên không đến trước đây, hình như tên là Trái Đất!
Còn nơi này là hành tinh Xanh Thẳm.
Mặc dù văn hóa quốc gia các thứ đều rất tương đồng, nhưng hoàn toàn là những nơi khác nhau.
Dựa theo ký ức, thời gian hiện tại là năm 2012, là năm cậu học lớp 12.
Theo lý mà nói, với kinh nghiệm của một đời ở Trái Đất, trải qua việc xuyên không, cậu đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Dù có trùng sinh thì cũng có thể giữ được bình tĩnh trước mọi biến cố.
Nhưng điều khốn nạn là, con người cậu ở thời kỳ hành tinh Xanh Thẳm... quá khứ quả thực không nỡ nhìn thẳng.
Là một tên côn đồ ở trường Trung học số 1, một thiếu niên bất lương, cả ngày hút thuốc đánh nhau.
Thực ra những chuyện này cũng không phải vấn đề gì to tát.
Vấn đề vô lý ở chỗ, con người cậu thời kỳ này còn là một tên "liếm cẩu" kỳ cựu, liếm một cô gái tên là Cố Tuyết Đình đến mức không thể thoát ra.
Trong ký ức có những phần liên quan đến Cố Tuyết Đình, Quý Phong xem xong cũng phải thở dài một hơi.
Bạch nguyệt quang mà cậu xem như trân bảo, hồn vương mơ tưởng, nâng trong tay còn sợ vỡ.
Mỗi ngày mang bữa sáng, tin nhắn trả lời trong một giây, trà sữa là thứ bắt buộc phải có, đi dạo phố thì xách túi, sinh nhật thì tạo bất ngờ.
Có người trêu chọc cô ta, Quý Phong liền tìm lại công bằng để trút giận cho cô ta.
Nếu cô ta vô cớ tức giận, Quý Phong liền tự mình làm bao cát cho cô ta trút giận.
Thôi được rồi, làm những việc này thực ra cũng chẳng sao.
Liếm thì cũng đã liếm rồi, không ít người từng làm "liếm cẩu", chẳng sao cả.
Nhưng vấn đề là hai người quen nhau từ tiểu học, cậu liếm cô ta ba năm cấp hai, rồi lại liếm ba năm cấp ba, cuối cùng đổi lại được một câu của Cố Tuyết Đình: "Chúng ta làm bạn rất tốt, bây giờ mình không muốn yêu đương."
Sau đó, cậu liền thấy trong QQ space của Cố Tuyết Đình, cô ta công khai tình cảm với một học sinh ưu tú của trường là Yến Hoành Hạo.
Phần giới thiệu bạn bè của hai người họ đã đổi thành:
【Rất vui vì đã gặp được anh, Yến tiên sinh!】
【Cảm ơn vì quãng đời còn lại có em, Cố tiểu thư!】
Đây vẫn chưa phải là điều vô lý nhất, điều vô lý hơn là sau khi Cố Tuyết Đình và Yến Hoành Hạo công khai, Quý Phong lại tiếp tục liếm thêm mấy năm nữa.
Liếm mãi cho đến khi người ta kết hôn, trong tiệc cưới cậu còn nói một câu cực kỳ khó đỡ: "Tuyết Đình, chúc mừng cậu, chúc hai cậu hạnh phúc."
Sau đó uống rượu quá chén, dẫn đến ngộ độc cồn mà toi mạng, kết thúc cuộc đời đáng xấu hổ của mình.
Sau khi chết, cậu xuyên không đến một nơi gọi là Trái Đất.
Trải qua một đời với đủ mọi chuyện, cậu cuối cùng cũng tỉnh ngộ, phấn đấu vươn lên, cuối cùng cũng tạo dựng được sự nghiệp ở Trái Đất.
Chỉ là sau khi thành công, tính cách cậu bắt đầu trở nên trầm mặc và cô độc.
Bởi vì ở Trái Đất, cậu chỉ có một mình, cậu không có người yêu, không có người thân, thậm chí đến bạn bè cũng không có.
Bỗng muốn ngỏ lời, ngoảnh lại chẳng một ai.
Cậu dường như không thiếu thứ gì, nhưng lại như chẳng có gì cả.
Tiền bạc ngoài việc cho những cô gái õng ẹo trong quán bar đêm, cậu đến một người muốn gửi gắm cũng không có.
Nửa đêm tỉnh giấc, cậu cũng từng nghĩ nếu có cơ hội làm lại một lần nữa, cậu sẽ thế nào?
Lúc này đây, có lẽ chính là cơ hội mà ông trời ban cho cậu.
Chỉ là cái thời điểm này, khiến Quý Phong có chút bất đắc dĩ.
Nếu thời điểm trùng sinh sớm hơn một chút, tình hình hiện tại cũng không đến nỗi tệ như vậy.
Ví dụ như bây giờ, vì Yến Hoành Hạo đã đến lớp tìm Ôn Noãn vài lần, từng có lời đồn rằng họ đã hẹn hò.
Sau đó trong kỳ thi tháng lần này, thành tích của Ôn Noãn đã hoàn toàn vượt qua Cố Tuyết Đình.
Hơn nữa còn vượt hơn mười mấy điểm, trực tiếp đứng ở một đẳng cấp riêng.
Thấy tình hình như vậy, Cố Tuyết Đình đã khóc một trận lớn.
Quý Phong, cái tên liếm cẩu chết tiệt này, một là muốn trút giận cho Cố Tuyết Đình, hai là để trả thù Yến Hoành Hạo, nên đã đưa người ta đến đây.
"Đúng là khó đỡ vãi nồi!"
Tìm kiếm lại sự việc lần này trong ký ức, lúc đó lòng cậu chỉ hướng về Cố Tuyết Đình, cộng thêm việc ngày nào cũng gây sự nên cũng biết nặng nhẹ, chuyện bẩn thỉu cuối cùng cũng không làm.
Nhưng cậu đã đốt cặp sách của Ôn Noãn, sau đó bỏ mặc cô ở đây, để cô tự sinh tự diệt.
Đúng vậy, hành vi rất súc sinh, mà chuyện súc sinh hơn còn ở phía sau.
Vì Ôn Noãn về nhà quá muộn, mẹ cô đã ra ngoài tìm cô, và bị tai nạn xe hơi chết trên đường đi.
Ôn Noãn dường như không có cha, có thể nói, mẹ là người thân duy nhất nương tựa vào nhau của cô.
Mất đi mẹ, lo liệu tang lễ, sự ép buộc của họ hàng, đủ mọi chuyện đè nặng lên vai một cô gái nhỏ.
Mà Ôn Noãn vì đã lỡ dở việc học nên cả ngày sống trong mơ màng.
Từ đó, Ôn Noãn, người đứng đầu toàn trường, suy sụp không gượng dậy nổi, cuối cùng thi trượt đại học và chọn cách tự sát.
Trong đêm nay, những việc cậu làm đã khiến Ôn Noãn gần như mất tất cả.
Sau khi tỉnh ngộ, mỗi lần nghĩ đến đêm này, Quý Phong đều tự thấy tội nghiệt sâu nặng.
Ý nghĩa của việc đứng lại ở đây một lần nữa.
Là để cứu rỗi sao?
Cậu theo thói quen châm một điếu thuốc, nhưng khi nghe thấy tiếng "khụ khụ" của Ôn Noãn, Quý Phong sững lại một chút, rồi dứt khoát ném điếu thuốc xuống đất dập tắt.
Cô gái ở ngay trước mắt, dưới mái tóc đen là vùng cổ trắng ngần, vài vệt bụi trên mặt không che được làn da trắng nõn và dung mạo tuyệt mỹ của cô.
Nhìn xuống dưới, bộ đồng phục hơi phồng lên thậm chí có thể che được cả chân.
Quý Phong phải lùi ra một chút mới có thể nhìn thấy chiếc quần rách của cô.
Cảm giác tan vỡ mà đẹp đến thê lương, khiến tim Quý Phong đập nhanh hơn một nhịp.
"Nữ tử cúi đầu không thấy mũi chân, đã là tuyệt sắc nhân gian."
Dường như nghe thấy lời của Quý Phong, đầu mày của Ôn Noãn khẽ động.
Bốn mắt nhìn nhau, Quý Phong thấy được trong mắt cô một chút nghi hoặc, sau đó là sự lạnh lùng vô tận.
Một thiếu nữ bất lực, đang bị chính mình "bích đông".
Ây, thiếu nữ này nếu về nhà muộn hơn một chút nữa, mẹ cô ấy sẽ bị xe tông chết, mà mình lại có tâm trạng quan sát thân hình của đối phương.
Quý Phong rất đau đầu, day day sống mũi của mình, cô gái này là một phiền phức lớn.
Cậu đột nhiên buông tay ra, vẻ mặt chán nản, hồi tưởng lại giọng điệu bất cần của trước đây: "Xì, bắt nạt một đứa con gái quả thực chẳng có ý nghĩa gì, thôi, cô đi đi."
Lần đầu viết thể loại đô thị, đoạn đầu có điểm khó chịu mong mọi người thông cảm.
Về sau sẽ ngày càng tốt hơn, tin tôi đi, các anh em.
3 Bình luận