Đoạn 2

Chương 11 : Kết Cục Không Có Bất Ngờ

Chương 11 : Kết Cục Không Có Bất Ngờ

Ôn Noãn bất ngờ túm lấy cổ áo Quý Phong, sau đó đổi chỗ với Quý Phong, để cậu dựa lưng vào tường.

Những ngón tay thon thả mơn trớn trên ngực Quý Phong, từ từ vuốt lên trên, rồi lại vuốt xuống.

Không còn nghi ngờ gì nữa, động tác cọ xát này có chút mê hoặc, Quý Phong nhướng mày: "Cậu đang làm gì vậy?"

Ôn Noãn cười rộ lên, tiến lại gần thêm một chút, thì thầm bên tai Quý Phong:

"Đang chỉnh lại cổ áo cho bạn trai tôi."

"Ờ."

OK, cô ấy thật sự chỉ đang chỉnh cổ áo cho mình, sau khi không có hành động nào đi xa hơn, Quý Phong thở phào nhẹ nhõm.

Ở đây đông người như vậy, dù sao cũng không hay lắm, dẫu sao Tổng Giám Đốc Ôn vẫn cần giữ thể diện mà.

Hai người một trước một sau quay lại phòng tập múa lớn, Đặng Á đã đợi sẵn trong phòng.

Họ kéo mấy chiếc bàn, mấy cái ghế ghép lại với nhau, làm thành bàn đánh giá.

Ở giữa còn chừa lại mấy chỗ trống cho nhóm Ôn Noãn.

"Bạn học Ôn Noãn."

"Đợi lâu rồi." Ôn Noãn nhạt nhẽo gật đầu.

Dáng vẻ lạnh lùng khiến Đặng Á nuốt ngược những lời định làm thân vào bụng.

Sau khi Ôn Noãn và Quý Phong ngồi xuống, ba người Mộc Vãn Thu cũng mang vẻ mặt kỳ lạ bước tới.

Dù sao thì người là do các cô mang đến, cũng tương đối quen thuộc.

Rất nhiều công việc kết nối tiếp theo, đều phải do Ôn Noãn và Mộc Vãn Thu hoàn thành.

Đối với Mộc Vãn Thu mà nói, chút tiền này chẳng đáng là bao, lo liệu từ đầu đến cuối cũng chỉ khoảng 10 vạn tệ.

Chút tiền này còn chẳng sướng bằng việc tăng tiền thuê nhà cho Quý Phong một trận.

Hết cách, làm chủ nhà chính là như vậy đấy.

Hôm nay cô phối hợp như vậy, một là muốn rèn luyện năng lực của bản thân, hai là muốn tìm hiểu một chút về kế hoạch làm việc của công ty Quý Phong.

Cô rất hứng thú với việc làm game, nếu có cơ hội kiếm tiền, cô cũng có thể đầu tư một chút.

Làm tư bản thì cô chưa đủ tư cách, nhưng làm một nhà đầu tư thiên thần, chắc là vẫn có một chút cơ hội.

"Vậy, chúng ta bắt đầu chứ?"

"Yêu cầu tuyển chọn cụ thể, cứ theo những gì đã ghi trong hợp đồng trước đó đúng không?"

"Ừm, đại khái là những động tác đó." Ôn Noãn bình tĩnh gật đầu.

Đặng Á muốn nói lại thôi.

Thật ra điều cô ấy muốn nói là, những động tác mà Ôn Noãn yêu cầu trong hợp đồng, phần lớn đều thiên về võ thuật, chứ không phải khiêu vũ.

Mặc dù rất nhiều sinh viên khiêu vũ đều có thể làm được, hơn nữa còn làm đẹp mắt hơn dân võ thuật.

Haiz, giữ vững sơ tâm quả thực rất khó nhỉ.

Dù sao thì Ôn Noãn cũng là bên A, bọn họ cũng chỉ có thể làm theo yêu cầu của Ôn Noãn.

Lấy từ phòng tập múa cổ điển ra một số đạo cụ như kiếm, ô, dải lụa...

Hai hàng thành viên câu lạc bộ khiêu vũ, bắt đầu diễn tập theo các động tác đã ghi trong hợp đồng trước đó.

Múa kiếm, che ô, ngoái đầu tung lụa.

Đây đều là những động tác rất kinh điển, cũng là những động tác quyến rũ nhất của các nhân vật nữ trong nhiều tựa game.

Ôn Noãn kiểm tra, Quý Phong bên này bổ sung những chỗ thiếu sót.

Bởi vì là mẫu chuyển động, bọn họ lại không quen biết những người này, không nhìn ra được nhân phẩm, năng lực học tập v.v.

Cho nên hiện tại chọn người chỉ xét thực lực, kém thì xuống, giỏi thì lên.

Sau khi hai người dần bước vào trạng thái làm việc, đều rất nghiêm túc.

Mộc Vãn Thu và Cố Tuyết Đình bên cạnh thỉnh thoảng lại nhìn sang bọn họ.

Trên danh nghĩa các cô đến để hỗ trợ kết nối công việc, nhưng trước đây các cô cũng chưa từng làm việc cùng Ôn Noãn, người có thể bắt nhịp với Ôn Noãn, dường như chỉ có Quý Phong.

Trong quá trình tuyển chọn, phần lớn thời gian đều do chính Ôn Noãn quyết định.

Tuy nhiên, hễ xuất hiện tình huống cô không chắc chắn, Quý Phong liền sẽ nhỏ giọng thảo luận với cô một phen.

Nhịp độ làm việc của hai người vô cùng ăn ý, người ngoài hoàn toàn không có cách nào xen vào chủ đề của họ.

Chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.

Ngược lại, Diệp Vũ Vi con gà mờ vừa mới nhận việc lại tỏ ra rất tự nhiên.

Chuyện tuyển chọn cô không hiểu, nếu đã không hiểu, thì lúc này đừng có nói nhiều.

Cô mới vừa vào công ty, bớt một chuyện bằng bớt một rắc rối.

Thay vì đưa ra ý kiến lung tung, thà đi nịnh bợ sếp còn hơn.

Cho nên, cô thật sự đi rót cho Ôn Noãn một cốc nước nóng...

"Ôn Noãn, uống chút nước nóng đi."

"Được, cảm ơn."

Ôn Noãn nhìn Diệp Vũ Vi với ánh mắt tán thưởng, những hành động ấm áp như thế này, dù là ai làm, cũng sẽ khiến người ta rất dễ chịu.

Quý Phong đứng bên cạnh nhìn Diệp Vũ Vi rót nước cho Ôn Noãn, ngẩng đầu lên với vẻ hơi ngơ ngác: "Của tôi đâu?"

Diệp Vũ Vi cười lạnh một tiếng: "Hờ, cậu có thân phận gì?"

Tôi ĐM là sếp lớn thật sự của cô đấy, cô đúng là đồ ngu!

Quý Phong suýt nữa thì không nhịn nổi, mỗi lần nói chuyện với Diệp Vũ Vi, cậu luôn không kìm nén được những "trợ từ ngữ khí" trong lòng.

Có lẽ mỗi người đôi khi đúng là cần phải giải tỏa tâm trạng của mình một chút.

Dù sao thì kiếp trước nhân vật tầm cỡ như Dư Đại [note89270], lúc họp nội bộ cũng toàn dùng "trợ từ ngữ khí".

"Được, tính cô giỏi."

"Để tôi đi rót cho cậu nhé."

Diệp Vũ Vi không muốn rót nước cho cậu, nhưng Cố Tuyết Đình nãy giờ rảnh rỗi lại đứng lên.

Cô của hiện tại có phần hèn mọn, Quý Phong bình tĩnh nhìn cô, khẽ lắc đầu:

"Không cần đâu, cảm ơn."

Từ chối một cách lịch sự, Quý Phong tự mình đứng dậy đi rót nước.

Vẻ mặt Cố Tuyết Đình ảm đạm, lại cúi gằm mặt xuống.

Lúc Quý Phong đi rót nước, cuộc đánh giá lại vừa vặn đến lượt cô gái nhảy múa trong phòng tập múa cổ điển lúc nãy.

Cô ấy tên là Lưu Trình Trình. 

Lưu Trình Trình khi nhìn thấy Ôn Noãn rõ ràng đã sững sờ một chút, lúc trước Trương Siêu và Quý Phong xem cô nhảy, cô còn định tiến tới xin WeChat của Quý Phong cơ mà.

Không ngờ Ôn Noãn đột nhiên xuất hiện, cắt ngang cô.

Cô gái này, lại là người bỏ vốn của đối tác sao? Thấy cô ngẩn người, Ôn Noãn ngược lại rất bình tĩnh mở lời: "Lưu Trình Trình phải không? Đừng căng thẳng, cậu có thể bắt đầu rồi."

"À, vâng."

Lưu Trình Trình đầu tiên cầm lấy thanh đạo cụ kiếm bên cạnh, sau đó nhân viên hỗ trợ bên cạnh hô nhịp: "1, 2, 3, lên, nhảy."

Theo nhịp điệu, Lưu Trình Trình bắt đầu điệu múa kiếm của mình.

Cô không cố ý làm theo yêu cầu trong hợp đồng, chuyên môn thực hiện mấy động tác đó, mà là trong quá trình múa, dùng điệu múa kiếm để thực hiện trôi chảy những động tác đó.

Kỹ xảo của cô rất thành thạo, chuyện này đối với cô mà nói hoàn toàn không có áp lực.

Nhưng Lưu Trình Trình múa chưa được một nửa, Ôn Noãn đột nhiên giơ tay ngắt lời:

"Dừng."

Mọi người có chút nghi hoặc nhìn Ôn Noãn, bởi vì Lưu Trình Trình múa rất đẹp, là người chuyên nghiệp nhất tính đến thời điểm hiện tại.

Họ không hiểu tại sao chuyên nghiệp như vậy lại bị bảo dừng lại.

Ngay cả bản thân Lưu Trình Trình cũng có chút ngỡ ngàng, cô cũng rất cần tiền, cô cũng cần nền tảng để thể hiện bản thân.

Cho nên có cơ hội thể hiện bản thân như vậy, cô đã dốc toàn lực.

Bây giờ mới vừa bắt đầu đã bị bảo dừng lại, ít nhiều cũng có chút không cam tâm.

Nhìn Ôn Noãn, trong lòng Lưu Trình Trình đã bắt đầu hát tuồng rồi: "Chuyện này sao lại bị ngắt ngang, lẽ nào là vấn đề của bạn nam lúc nãy?

Cái người nam đó, không lẽ là bạn trai của cô ấy chứ? Chỉ vì bạn trai cậu ta đến xem tôi nhảy, cho nên cậu ta mới dừng cuộc tuyển chọn lại sao? Tôi không phục!"

Hoạt động tâm lý của Lưu Trình Trình vô cùng phong phú, vẻ mặt tủi thân chằm chằm nhìn Ôn Noãn, trên mặt chỉ thiếu điều viết thẳng ba chữ "Tôi không phục" nữa thôi.

Nhưng Ôn Noãn chỉ rất bình tĩnh xua tay, né tránh ánh mắt của Lưu Trình Trình: "Cô ấy múa rất đẹp, chỗ các cậu chắc có máy phát nhạc chứ? Bật cho cô ấy một đoạn nhạc đệm đi."

Mọi người khẽ sững sờ, đãi ngộ này của Lưu Trình Trình cao hơn những người khác nha.

Bản thân Lưu Trình Trình cũng lập tức ngẩn người, từ địa ngục lên thiên đường dường như chỉ là chuyện một câu nói của cô gái đối diện...

Nhưng cô cũng hiểu, mình đã đón được một cơ hội lớn hơn.

Nhất định phải thể hiện cho thật tốt mới được.

"Cảm ơn, cảm ơn cậu." Lưu Trình Trình gật đầu thật mạnh với Ôn Noãn, vẻ mặt rất biết ơn.

"Không cần." Ôn Noãn vẫn rất nhạt nhòa.

Lúc này Quý Phong cũng cầm cốc nước dùng một lần đi về.

Lúc nhìn thấy Lưu Trình Trình cậu cũng sững sờ, đây chẳng phải là em gái múa cổ điển lúc nãy sao? Thế này thì hơi khó xử rồi.

Quý Phong không rõ tình hình gãi đầu, nhìn sang Ôn Noãn:

"Sao lại dừng rồi?"

Ôn Noãn nở nụ cười ngọt ngào với Quý Phong, dành cho cậu sự dịu dàng hoàn toàn khác biệt so với người khác:

"Tôi cảm thấy bạn nữ này múa rất đẹp, múa chay thì có lẽ không thể hiện được hết vẻ đẹp đó. Nên đã nhờ người đi bật nhạc đệm cho cô ấy, cậu thấy sao?"

Quý Phong: ...

Nhìn nụ cười trên mặt cô gái tự kỷ, cậu nhất thời không phân biệt được cô đang làm việc chuyên nghiệp thật, hay là đang diễn trò với mình.

"Cảm thấy không cần thiết lắm, cũng tàm tạm thôi."

Lưu Trình Trình không ngờ Quý Phong lại nói với Ôn Noãn như vậy, lúc nãy cậu nhìn cô, đâu có như thế này.

Không nói giúp cô thì thôi, lại còn bảo cô tàm tạm! Chuyện này không thể nhịn được, phải vả mặt cậu ta.

"Cảm ơn các cậu đã cho tôi cơ hội, tôi nhất định sẽ thể hiện thật tốt, có tàm tạm hay không, lát nữa tôi múa rồi sẽ biết."

Nghe lời tuyên ngôn tự tin của Lưu Trình Trình, Ôn Noãn cười híp mắt nhìn Quý Phong:

"Thấy chưa, đàn chị Lưu Trình Trình rất tự tin đấy, chúng ta cũng không nên vội vàng bình luận, Quý Phong cậu thấy sao?"

Khóe miệng Quý Phong co giật, cậu cảm thấy Ôn Noãn trước đây không phải như thế này.

Trước đây Ôn Noãn luôn ngốc nghếch, không có hắc [note89271]như vậy đâu!

"Tổng Giám Đốc Ôn nói có lý, vậy thì bật nhạc đệm đi."

"Ừm, bạn học Lưu Trình Trình, cậu có thể bắt đầu rồi."

"Vâng."

Lưu Trình Trình gạt bỏ sự căng thẳng trong lòng.

Theo hợp đồng, ký hợp đồng có 1 vạn tiền thưởng, đối với sinh viên như cô, đây là một khoản tiền lớn.

Càng không cần phải nói đến tiền lương sau khi ký hợp đồng.

Nghĩ ngợi một lúc, ánh mắt Lưu Trình Trình càng thêm tập trung.

Loa được bật lên.

Tiếng sáo lay động lòng người cất lên nhẹ nhàng, Lưu Trình Trình bắt đầu múa những ống tay áo dài, dải lụa bay lượn như cánh hoa rơi.

Chiếc váy dài màu xanh đen tung bay theo điệu múa của cô, giống như những nụ hoa đang hé nở, rung động lòng người.

Không thể không nói, điệu múa có thể thu hút được cả "quân tử" như Quý Phong, đúng là có bản lĩnh.

Khanh vũ khuynh [note89272], sự uyển chuyển của cơ thể tựa như nhịp điệu làm say đắm lòng người.

Điệu múa tuyệt đẹp không chỉ thu hút nam giới, ngay cả nữ giới cũng xem đến không chớp mắt.

Khi dải lụa dừng lại, bản nhạc kết thúc, Lưu Trình Trình nhìn Quý Phong với vẻ khiêu khích, hơi ngẩng đầu.

Giống như một con thiên nga nhỏ đang thể hiện bản thân.

Quý Phong cười cười, lúc này cậu cũng phải chuyên nghiệp một chút mới được, vợ đang nhìn kìa...

"Dải lụa chưa đủ sắc bén, cơ thể cô rất mềm mại, lúc nãy tôi đã thấy rồi. Nhưng làm mẫu bắt chuyển động, điệu múa quyến rũ mềm mại chỉ có thể coi là điểm cộng, không thể coi là điểm quyết định, còn gì khác không?"

"Vậy cậu còn muốn xem gì nữa?" Vẻ mặt Lưu Trình Trình rất nghiêm túc.

"Múa kiếm, được không?"

"Được." Lưu Trình Trình trả lời rất dứt khoát, điều này khiến khóe miệng Quý Phong khẽ nhếch lên.

"Vậy thì bắt đầu đi."

Diệp Vũ Vi bên cạnh nhíu mày nhìn sang Ôn Noãn, không phải chứ, cái tên khốn Quý Phong này hống hách thế sao? Dám ở trước mặt sếp mà nói chuyện với gái như vậy?

Sếp à, sao biểu cảm của sếp không hề thay đổi chút nào thế?

Cái tên khốn đó rốt cuộc đã cho sếp uống bùa mê thuốc lú gì vậy?

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Diệp Vũ Vi, Ôn Noãn cong mày, ra hiệu cô đừng lên tiếng.

Diệp Vũ Vi thầm cảm thán trong lòng.

Tổng Giám Đốc Ôn hồ đồ quá!

Giữa phòng tập, Lưu Trình Trình hít sâu một hơi, làm dịu lại nhịp thở sau khi nhảy múa lúc nãy.

Cô tay phải cầm kiếm, hai ngón tay trái ép xuống, khí chất của cả người đột ngột thay đổi.

Như thể từ một vũ nữ biến thành một nữ hiệp vậy.

Những cái khác không nói, về mặt tư thế rất ra dáng, khí chất cũng rất xuất chúng.

Bản [note89273]  thứ hai vang lên.

Lưu Trình Trình tung người khởi vũ, tư thế diệu mạn như mây cuốn mây bay.

Cô cầm kiếm múa hoa, ánh kiếm như ảnh, tựa như thanh minh. [note89274]

Tất cả mọi người chăm chú nhìn điệu múa của cô, phối hợp với BGM múa kiếm dồn dập "Phong" (Sắc Bén), khiến người ta cảm thấy thế kiếm của Lưu Trình Trình lúc này như mưa núi trút xuống.

Sự sắc sảo và vẻ đẹp đan xen, khiến người ta nảy sinh sự kính sợ.

Múa kiếm so với múa lụa sắc bén hơn không biết bao nhiêu lần.

Đúng lúc này, không biết là vô ý hay cố ý, ánh sáng từ đạo cụ kiếm đã xẹt qua dây buộc tóc của Lưu Trình Trình.

Búi tóc củ tỏi chuyên dùng để múa vốn dĩ lập tức bung ra.

Một mái tóc dài tuôn xõa, áo xanh như hoa, trường kiếm thắng tuyết.

Lưu Trình Trình vốn dĩ đã có dung mạo thanh lệ đáng yêu.

Lúc này càng đẹp đẽ thanh nhã, cao quý thoát tục không sao kể xiết.

Người đứng xem không ai không tán thưởng.

Ngay cả bản thân Quý Phong, lúc này cũng không khỏi thầm khen ngợi trong lòng.

Có tố chất, đáng thưởng.

Người có suy nghĩ này không chỉ có một mình cậu, ví dụ như Trương Siêu, lúc này đã phát ra lời tán thưởng mộc mạc nhất của nhân dân Hoa Quốc: "Vãi, trâu bò!"

Quý Phong liếc nhìn Trương Siêu, ừm, anh Siêu cũng là một quân tử có tố chất.

Một điệu múa kết thúc, phồn hoa chưa tàn. Y nhân vẫn còn đó, chỉ còn lại một tiếng tán thưởng: "Cậu ấy múa đẹp thật đấy."

Theo tiếng tán thưởng của Ôn Noãn cất lên, những người vây xem xung quanh cũng hoàn hồn, thi nhau vỗ tay cho Lưu Trình Trình lúc này.

Lưu Trình Trình thở hổn hển, trừng mắt lườm Quý Phong với vẻ không phục, sau đó lại nhìn sang Ôn Noãn: "Tôi, được không?"

Ôn Noãn nhướng mày, nhìn Quý Phong với nụ cười như có như không.

Theo lý mà nói, lúc này cô với tư cách là tổng giám đốc không nên nhìn Quý Phong, nhưng cô cảm thấy Lưu Trình Trình này, chắc hẳn sẽ khiến Quý Phong có hứng thú.

"Quý Phong, cậu thấy thế nào?"

Quý Phong nhìn chằm chằm Lưu Trình Trình, nụ cười dần trở nên khó tả.

Cậu giống như phát hiện ra một thỏi vàng vậy.

Tuy Đại học Ma Đô vàng rải khắp nơi, nhưng thỏi vàng này, dường như còn được đính thêm đá quý.

"Cũng chỉ đến thế thôi, cảm thấy vẫn phải luyện thêm."

Khóe miệng Ôn Noãn khẽ nhếch lên, nhưng Lưu Trình Trình bên cạnh lại không nhịn được nữa:

"Tôi múa, chỉ là tàm tạm thôi sao?"

"Ừm, sau này vẫn phải luyện thêm." Quý Phong gật đầu với vẻ mặt bình tĩnh.

Lưu Trình Trình lúc này vẫn đang thở hổn hển, ngực phập phồng liên hồi, dù sao múa cũng không phải công việc gì tiết kiệm sức lực.

Cô không hề nghe ra hàm ý trong lời nói của Quý Phong, chỉ cảm thấy nhân phẩm của người này có vấn đề.

Lúc nãy nhìn lén cô múa, bây giờ lại còn vừa ăn cướp vừa la làng.

Người này không được.

"Trình Trình, cậu trúng tuyển rồi, vãi sướng thế, hợp đồng là 6K + hoa hồng, còn có chia lợi nhuận từ các sản phẩm phụ, và 1 vạn tiền thưởng khi ký hợp đồng nữa."

"Đúng đó Trình Trình, lần này cậu hình như sắp bay cao thật rồi."

Lưu Trình Trình đang tức giận chợt ngơ ngác, dáng vẻ trông không được thông minh cho lắm.

Lúc nãy Quý Phong còn nói cô không được, sao đột nhiên lại tua nhanh đến nhịp điệu trúng tuyển rồi? Ký ức của cô có phải đã bị xóa mất một đoạn không?

"Ờ, tôi..."

"Chúc mừng bạn, bạn học Lưu Trình Trình, Tổng Giám Đốc Ôn của chúng tôi rất hài lòng với biểu hiện của bạn, không biết bạn có ý định ký hợp đồng thương mại với chúng tôi không?"

"Ờ, tôi đồng ý, đương nhiên là đồng ý."

"Rất tốt, trước tiên để lại phương thức liên lạc, các hạng mục ký hợp đồng cụ thể, chúng tôi sẽ thông báo cho bạn sau."

"Vâng ạ."

Cuộc đối thoại giữa Quý Phong và Lưu Trình Trình, Ôn Noãn hoàn toàn không ngắt lời, cô rất rõ tính nết của Quý Phong, cậu đây là đối với Lưu Trình Trình... nảy sinh hứng thú rồi.

Nhưng Ôn Noãn cũng không mấy lo lắng, bởi vì lần trước Quý Phong nhìn thấy gã hói Lữ Toàn kia, ánh mắt cũng y hệt như thế này.

Sau khi chốt được một Lưu Trình Trình, Quý Phong liền đứng dậy.

"Ôn Noãn, tôi ra ngoài hút điếu thuốc."

"Ừm, đi đi."

Giao việc tuyển chọn cho Ôn Noãn, Quý Phong liền đi thẳng ra ngoài.

Thật ra giống hệt như lần tuyển dụng trước, can thiệp vào cách làm việc của Ôn Noãn một lần, đã xem như là giới hạn rồi.

Những nhân tài đặc biệt này rất có giá trị, gặp được thì thu nạp một chút cũng không sao.

Nhưng sự trưởng thành của Ôn Noãn, còn vượt xa tổng giá trị của những người này.

So với bọn họ, để bản thân Ôn Noãn học được cách xử lý những sự vụ này, mới là điều quan trọng nhất.

Vừa hay, lúc nãy cậu đã làm mẫu rồi.

Ôn Noãn thông minh như vậy, không cần cậu phải nhắc nhở nhiều, cô sẽ tự mình tối ưu hóa những quy trình này.

"Anh Siêu, ra ngoài hút thuốc."

"Được, tới đây."

Gọi Trương Siêu ra ngoài hút thuốc, bước chân Quý Phong không dừng lại, đi thẳng ra khỏi phòng tập của câu lạc bộ khiêu vũ.

Xuống lầu, Quý Phong và Trương Siêu ngồi xổm bên cạnh bồn hoa.

Đang chuẩn bị châm thuốc, Diệp Vũ Vi lại cũng đi theo ra ngoài:

"Vãi, suýt chết ngạt tôi rồi."

Cô rất tự nhiên rút một điếu Đại Tiền Môn ra, đưa cho Trương Siêu và Quý Phong mỗi người một điếu.

Trương Siêu nhìn điếu thuốc trong tay cô, vẻ mặt có chút kinh ngạc:

"Đại Tiền Môn? Diệp Vũ Vi cậu thế này không được rồi nhé, sáng nay tớ còn thấy anh Phong mua hai bao Hoa Tử cho cậu cơ mà, sao? Coi thường anh em à?"

Nghe Trương Siêu nói vậy, trên khuôn mặt xinh đẹp nhưng có phần bóng dầu của Diệp Vũ Vi, lập tức hiện lên một tia cứng đờ.

"Ờ..."

"Anh Siêu, có thì hút đi, sao lắm chuyện thế?" Quý Phong biết chuyện gì đang xảy ra liền cắt lời Trương Siêu.

Một cô gái thiếu tiền thật ra không có gì đáng xấu hổ.

Nhưng một cô gái thiếu tiền mà cậu còn chặn ở tế đàn giết người ta, thì đúng là rất xấu hổ rồi. [note89275]

Tình hình của Diệp Vũ Vi Quý Phong không hiểu rõ lắm.

Theo suy nghĩ ban đầu của cậu, nhan sắc này của Diệp Vũ Vi, chỉ cần quay lại quán bar lăn lộn một thời gian, căn bản không thể nào thiếu tiền.

Nhưng trạng thái hiện tại của cô có hơi kỳ lạ, nghiện thuốc lá nặng như vậy, mà ngay cả tiền mua thuốc cũng không còn.

Lại còn thay hình đổi dạng, cắt tóc, tìm việc đàng hoàng để đi làm.

Nhưng bất kể đã xảy ra chuyện gì, lúc cô nghèo khó, cũng chủ động đưa thuốc.

Ít nhất hiện tại, hành động của Diệp Vũ Vi không nên bị coi thường.

Trương Siêu ngớ người ra, nhìn Diệp Vũ Vi, cảm thấy có gì đó sai sai.

Nhưng cậu ta lại không nhạy bén như Quý Phong, gãi gãi đầu, rồi mới xin lỗi: "Xin lỗi nha, lúc nãy tớ..."

"Không sao."

Diệp Vũ Vi nhìn Quý Phong với ánh mắt biết ơn.

Được rồi, cái tên tồi tệ này vẫn có ưu điểm, cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

Ba con ma thuốc lá ngồi xổm hút thuốc với nhau.

Hai người nam thì không sao, nhưng cô gái có vẻ thanh thuần như Diệp Vũ Vi thì lại không hợp cảnh lắm.

Thỉnh thoảng lại có người đi đường liếc nhìn cô vài cái.

Hết cách, hôm nay cô đi theo phong cách thanh thuần mà, gần như mặc một bộ đồ trắng tinh.

Không lâu sau đã có người dừng lại nhìn chằm chằm cô: "Người đẹp."

"Đẹp cái ĐM nhà mày à? Cút ra chỗ khác."

Được được được, cái khác không nói, cái vị đó vẫn còn y nguyên.

Diệp Vũ Vi hút xong điếu thuốc định đi, Quý Phong và Trương Siêu còn tính nán lại thêm một lát.

Lúc thiếu nữ đi bar chuẩn bị rời đi, Quý Phong đột nhiên gọi cô lại:

"Này, Diệp Vũ Vi."

"Gì?"

"Sau này cô định đi làm đàng hoàng à?"

"Hơ, không đi làm... tôi ăn cứt à?"

Phản ứng đầu tiên của Diệp Vũ Vi là "Không đi làm anh nuôi tôi chắc"? Nhưng lời đến bên miệng rồi, cô mới ý thức được có gì đó không đúng, cậu ta là người đàn ông của sếp mình cơ mà...

Không cần mạng nữa à?

Nhìn bóng Diệp Vũ Vi đi khuất, Quý Phong cười cười.

Trương Siêu bên cạnh trêu chọc:

"Cô ấy bây giờ là tình hình gì? Gà quay hoàn lương rồi à?"

"Không biết, chắc vậy."

"Cảm thấy ngày thường cô ấy cũng chỉ nói chuyện được vài câu với Trương Điềm và cậu, mặc dù nhìn có vẻ lẳng lơ, nhưng thật ra tính cách cô ấy khá cô độc."

Quý Phong nhìn Trương Siêu với vẻ mặt kinh ngạc:

"Sao trông cậu có vẻ hiểu cô ấy lắm vậy?"

"Anh nói thừa, con gái đẹp trong lớp, em đều tìm hiểu kỹ cả rồi, như Lưu Di, Diệp Vũ Vi, Ngô Mộng Na, Lô Ngọc Phi, còn cả Trương Điềm kia thật ra cũng không tệ. Đương nhiên trong số này đẹp nhất vẫn là Diệp Vũ Vi rồi, cô ấy cao mét 7 mấy, lại thích đi giày cao gót, vãi, cặp đùi đó, vừa thon vừa dài! Chỉ là nhìn Diệp Vũ Vi thấy có gì đó sai sai, nên em mới không ra tay thôi."

Trương Siêu bình phẩm một tràng về các bạn nữ trong lớp, Quý Phong cũng có hơi sốc.

Diệp Vũ Vi thì khá quen thuộc, Trương Điềm thì miễn cưỡng nhận ra, mấy bạn nữ khác cậu không biết là ai.

Hết cách, trong nhà có vợ dữ, không có sức, cũng lười đi trêu chọc những cô gái khác.

Nhưng đối với sự huênh hoang của Trương Siêu, Quý Phong vẫn cần phải bình luận một phen: 

"Nói cứ như cậu ra tay là thành công ấy, không cần chị khóa trên của cậu nữa à?"

"Lúc đó em với chị ấy chưa làm hòa mà, ngắm nghía mấy em gái khác một chút cũng bình thường thôi chứ? Nhưng người em yêu vẫn là chị ấy."

Nhìn Trương Siêu vẻ mặt say đắm, Quý Phong thở dài một hơi: "Tôi thật sự muốn biết bà chị khóa trên kia của cậu rốt cuộc ưu tú đến mức nào, có thể làm cậu lú lẫn đến mức này, chị ta tên gì?"

"Chị ấy chắc chắn là rất ưu tú rồi, chị ấy tên Liễu Minh Nguyệt, sao vậy?"

"Cậu chẳng bảo chị ta đang tập múa ở câu lạc bộ khiêu vũ, muốn cho chị ta một sự bất ngờ sao? Người đâu?"

Sau khi Quý Phong hỏi câu này, rõ ràng cảm thấy Trương Siêu khựng lại một lúc.

Im lặng khoảng 1 phút, cậu ta đột nhiên đứng lên, lấy điện thoại ra liên lạc với Liễu Minh Nguyệt: 【Chị bây giờ đang ở đâu?】

【Chị đang ở câu lạc bộ khiêu vũ, sao thế?】

Trương Siêu nhìn dòng tin nhắn trước mắt, trong lòng hồi lâu không thể bình tĩnh lại được.

Lúc này Quý Phong cũng cảm thấy không ổn, đứng lên không nói gì, chỉ dùng khóe mắt liếc nhìn nội dung trên điện thoại của Trương Siêu.

Quý Phong là người tinh ranh thế nào cơ chứ, thấy Liễu Minh Nguyệt bảo mình đang ở câu lạc bộ khiêu vũ, lập tức đoán ra có chuyện.

"Anh Siêu..."

"Anh đừng nói gì vội."

Trương Siêu giơ tay lên, Quý Phong cũng rất hiểu chuyện, lúc này lập tức im lặng.

Thấy Trương Siêu mở danh bạ, gọi cho số điện thoại được ghim trên cùng.

"Số điện thoại bạn vừa gọi hiện không có người nghe máy, xin vui lòng gọi lại sau..."

【Nghe điện thoại đi.】 Trương Siêu vẫn không bỏ cuộc.

Gửi tin nhắn xong, Trương Siêu lại gọi thêm một cuộc điện thoại nữa, lần này đã kết nối được.

"Vừa rồi sao chị không nghe điện thoại?"

"Chẳng phải chị đã nói là chị đang tập múa sao? Lúc tập múa sao mà nghe điện thoại được?"

"Chị đang tập... điệu múa gì?"

"Múa cổ điển chứ gì? Trước đây chẳng phải đã nói với em rồi sao."

"..." Trương Siêu hoàn toàn im lặng.

Người chọn múa cổ điển không nhiều, chỉ có một phòng tập múa lớn.

Những người tập múa cổ điển trước đó chỉ có chừng đó người, xuất sắc nhất không nghi ngờ gì là Lưu Trình Trình, mấy người khác Trương Siêu cũng đã thấy rồi.

Không có chỗ để trốn, cũng không giấu được.

Liễu Minh Nguyệt đang nói dối cậu ta.

Môi Trương Siêu run rẩy một cái, Quý Phong nhìn thấy, nhưng vẫn không lên tiếng.

Lúc này vô thanh thắng hữu thanh. [note89276]

Trương Siêu cúp điện thoại, vội vã đi về phía Hà Kiều Kiều ở cửa câu lạc bộ khiêu vũ, Quý Phong cũng đi theo.

"Xin chào, tớ muốn hỏi hôm nay Liễu Minh Nguyệt có ở đây không?"

"Minh Nguyệt? Cô ấy không phải đi hẹn hò với bạn trai rồi sao?" Hà Kiều Kiều vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Trong lòng Quý Phong lập tức thót một cái.

Bạn trai? Hẹn hò?

Cậu nhìn sang Trương Siêu, nhưng Trương Siêu vẫn không từ bỏ ý định, cắn răng hỏi: "Bạn trai của cô ấy... là ai?"

"Là Vương Lộ Dương của câu lạc bộ đối kháng, chuyện này mọi người đều biết mà, cậu xem, tớ còn có ảnh chụp chung của 6 người họ đây này."

Nói rồi, Hà Kiều Kiều lấy điện thoại ra, tìm được một bức ảnh chụp chung của 6 người.

Trong đó Liễu Minh Nguyệt đang nép vào lòng một nam sinh cao to, nhỏ bé nép vào người, gần như sắp dính chặt lấy người ta luôn rồi.

"Bọn họ không phải chia tay rồi sao?"

"Không có đâu, tình cảm hai người họ rất tốt, bọn tớ ăn cẩu lương không ít đâu, hôm nay Vương Lộ Dương còn đến đón cô ấy đấy, bọn họ bây giờ chắc đang ở câu lạc bộ đối kháng."

Nói xong, Hà Kiều Kiều cũng cảm thấy có gì đó không ổn: "Cậu hỏi mấy chuyện này, là có việc gì à?"

Trương Siêu bình tĩnh lắc đầu, trên mặt đã không còn cảm xúc gì nữa, trắng bệch như tờ giấy.

Gọi lại một lần nữa, lại hỏi một lần nữa: "Chị rốt cuộc đang ở đâu?"

"Trương Siêu em có ý gì? Suốt ngày nghi thần nghi quỷ."

"Liễu Minh Nguyệt, em đang ở câu lạc bộ khiêu vũ."

"..." Lần này đến lượt đầu dây bên kia im lặng.

Trương Siêu cố gắng hít thở vài cái, không biết có phải do cảm xúc tích tụ khiến cậu ta có dũng khí mở miệng hay không: "Liễu Minh Nguyệt, rốt cuộc chị có từng thích em chưa? Tại sao chị lại hết lần này đến lần khác lừa gạt em? Không muốn quen thì chị cứ nói thẳng, đâu có ai ép chị!"

"Ờ, vậy thì chia tay thôi, em tưởng chị yêu em lắm à Trương Siêu? Cả ngày cứ như con chó liếm lượn lờ xung quanh. Loại con trai vừa lùn vừa xấu, lại còn hay suy nghĩ lung tung như em, đáng đời không ai yêu. Hờ..."

Tút tút tút!~ Trương Siêu bỏ điện thoại xuống, hít thở nông vài lần, dường như cảm thấy khó thở, hít thở nông lại biến thành hít thở sâu.

Cậu ta từ từ đưa tay che ngực, cảm giác tim hơi co thắt thật sự rất tồi tệ.

Có người hỏi khi thất tình tim có đau không? Câu trả lời là: Có.

Hơn nữa là nỗi đau về mặt vật lý, là phản hồi mạnh mẽ của não bộ đối với cảm xúc đau buồn của bạn.

Nếu bạn đủ thích người đó, lúc này thậm chí sẽ đau đến thấu tim gan.

Trương Siêu không khóc, chỉ hơi ngơ ngác ngẩng đầu nhìn Quý Phong:

"Anh Phong, nói vài câu đi..."

Quý Phong đưa cho cậu ta một điếu thuốc, là loại Hoàng Sơn cậu hay hút.

Trương Siêu không nhận, Quý Phong trực tiếp nhét thuốc vào miệng cậu ta, rồi châm lửa:

"Nói dối là đang đánh bạc. Cược rằng chỉ số IQ của đối phương không đủ, nghe không ra sơ hở. Cược rằng tình cảm của đối phương đủ sâu, có thể tha thứ. Cậu nói xem người nói dối ngu ngốc, hay người nghe ngu ngốc?"

"..." Trương Siêu mấp máy môi, không nói gì.

"Trên đời này buồn cười nhất là, có những người đã biết sự thật, nhưng có những người vẫn còn đang diễn kịch. Nực cười hơn nữa là, người biết sự thật lại vẫn sẵn sàng hùa theo diễn tiếp, cậu nói người này có ngốc không?"

"Tại sao, tại sao lại như vậy chứ?"

Quý Phong cũng thở dài, nhẹ nhàng vỗ vai Trương Siêu:

"Tôi chỉ biết, một cuốn sách đọc hai lần sẽ có những cảm nhận khác nhau, nhưng kết cục của nó, trước sau vẫn luôn giống nhau."

"Anh Phong, em muốn đến câu lạc bộ đối kháng xem thử."

"..." Quý Phong hơi cạn lời.

Câu lạc bộ đối kháng đấy, cái thân hình mỏng manh này của cậu đến đó không sợ bị ăn đòn à? Thằng nhóc cậu đúng là cứng đầu thật đấy!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
余大嘴 - Yú Dàzuǐ: Dư Đại Chủy (Dư mồm to), biệt danh của Dư Thừa Đông (Richard Yu) - Giám đốc điều hành Huawei Consumer BG, nổi tiếng với những phát ngôn mạnh miệng
余大嘴 - Yú Dàzuǐ: Dư Đại Chủy (Dư mồm to), biệt danh của Dư Thừa Đông (Richard Yu) - Giám đốc điều hành Huawei Consumer BG, nổi tiếng với những phát ngôn mạnh miệng
[Lên trên]
腹黑 - fùhēi: phúc hắc/hắc hóa, bề ngoài hiền lành nhưng bên trong mưu mô, đen tối
腹黑 - fùhēi: phúc hắc/hắc hóa, bề ngoài hiền lành nhưng bên trong mưu mô, đen tối
[Lên trên]
卿舞倾城 - qīng wǔ qīng chéng: nàng múa nghiêng thành, một cách nói bóng bẩy khen ngợi điệu múa đẹp
卿舞倾城 - qīng wǔ qīng chéng: nàng múa nghiêng thành, một cách nói bóng bẩy khen ngợi điệu múa đẹp
[Lên trên]
Background Music
Background Music
[Lên trên]
青冥 - qīngmíng: thanh minh, thanh gươm Thanh Minh trong Ngọa Hổ Tàng Long, hoặc chỉ bầu trời xanh thẳm
青冥 - qīngmíng: thanh minh, thanh gươm Thanh Minh trong Ngọa Hổ Tàng Long, hoặc chỉ bầu trời xanh thẳm
[Lên trên]
堵着泉水杀 - dǔzhe quánshuǐ shā: chặn ở suối nước/tế đàn mà giết, thuật ngữ game chỉ việc chặn ở khu vực hồi sinh để giết đối thủ liên tục, không cho đối phương cơ hội phản kháng, mang tính sỉ nhục
堵着泉水杀 - dǔzhe quánshuǐ shā: chặn ở suối nước/tế đàn mà giết, thuật ngữ game chỉ việc chặn ở khu vực hồi sinh để giết đối thủ liên tục, không cho đối phương cơ hội phản kháng, mang tính sỉ nhục
[Lên trên]
此时无声胜有声 - Cǐshí wúshēng shèng yǒushēng: Lúc này không tiếng động còn hơn có tiếng động - Trích Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị
此时无声胜有声 - Cǐshí wúshēng shèng yǒushēng: Lúc này không tiếng động còn hơn có tiếng động - Trích Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị