Nhìn Quý Phong trên võ đài đột nhiên vứt bỏ găng tay, tất cả mọi người trong câu lạc bộ đối kháng đều rất bất ngờ.
"Chà chà, vứt găng tay quyết đấu? Xếp hàng nạp mạng à?"
"Không phải, câu nói vừa rồi của cậu ta có ý gì?"
"Chắc Vương Lộ Dương cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì."
"Tóm lại cứ hóng phốt là xong, có hiệp hai để xem, cậu quan tâm mấy cái này làm gì?"
Chuyện khiêu chiến võ đài ở câu lạc bộ đối kháng, cũng chỉ bọn họ chơi nội bộ với nhau.
Hôm nay được xem hai trận khiêu chiến, đúng là xem đã con mắt.
Hơn nữa lời nói vừa rồi của Quý Phong rõ ràng là có ám chỉ, nhưng phải đánh xong mới nói.
Ý là đánh xong còn có phốt để hóng?
Nhiều tiết mục hấp dẫn thế này, ai mà từ chối được!
Vương Lộ Dương cười cười đánh giá Quý Phong: "Cậu chắc chứ?"
"Cậu không phải sợ rồi chứ?"
Quý Phong khẽ nhướng mày, chiêu khích tướng này rất vụng về, nhưng lại rất hữu dụng.
"Ha, được được được..."
Vương Lộ Dương không nhịn được bật cười, từ lúc Quý Phong cản cậu ta lại không cho bắt Diệp Vũ Vi lúc nãy, cậu ta đã nhìn Quý Phong chướng mắt rồi.
Chỉ là Đại học Ma Đô có quy củ của Đại học Ma Đô.
Hình phạt cho việc đánh nhau rất nghiêm khắc, nhẹ nhất là cảnh cáo, rồi ghi lỗi, đuổi học vân vân.
Đánh thắng rồi còn phải ngồi bóc lịch.
Phi lý hơn nữa là, người của câu lạc bộ đối kháng nếu mạo muội tấn công sinh viên khác, sẽ bị xử phạt theo tội "tấn công bằng hung khí".
Đây là một dạng hạn chế đối với những người học võ.
Đó cũng là lý do lúc nãy Vương Lộ Dương tức giận nhưng không động thủ, mà hẹn Trương Siêu lên đài.
Lên võ đài thì khác rồi, trong phạm vi luật lệ cứ đánh thoải mái, làm sao chơi luật, còn ai rõ hơn cậu ta nữa?
"Được thôi, cậu muốn đánh tôi sẽ chơi với cậu."
"Lên đi, biết thừa cậu nhìn tôi ngứa mắt từ sớm rồi, cho cậu một cơ hội đánh tôi đấy, chỉ xem cậu có làm nên trò trống gì không thôi."
Câu này vừa hay đáp trả lại lời trào phúng của Vương Lộ Dương với Trương Siêu lúc nãy.
Cơ hội cho cậu rồi, đừng có vô dụng.
Vương Lộ Dương cười gật đầu, chỉ tay vào Trương Siêu, ra hiệu Quý Phong đưa người đi.
Quý Phong đi đến mép đài đỡ Trương Siêu xuống:
"Anh Siêu, từ từ thôi."
"Anh Phong, tôi..."
"Chuyện nhỏ, người anh em sẽ giúp cậu lấy lại thể diện."
Nói xong, Quý Phong bắt đầu cởi áo của mình ra.
Cân nặng của cậu luôn không tăng lên được, cũng chỉ dạo gần đây ở bên cạnh Ôn Noãn mới có chút tiến triển, cho nên lúc mặc áo, trông rất gầy.
Nhưng một khi cởi áo ra, những đường nét cơ bắp rõ ràng, rành mạch liền hiện lên trên người.
Tiếp tục mặc áo thật ra cũng có thể đánh.
Nhưng vấn đề chính là, Quý Phong nghiêm túc rồi.
Sau khi cởi trần nửa thân trên, Quý Phong thấy hai cô gái dưới đài đang nhìn chằm chằm mình với ánh mắt long lanh.
Quý Phong rất ít khi khoe cơ bắp, dù sao bây giờ cũng là xã hội pháp trị.
Cho nên ngoại trừ Ôn Noãn ra, những cô gái khác gần như chưa từng nhìn thấy cơ thể trần trụi của cậu.
Lúc này Cố Tuyết Đình nhìn chằm chằm vào cơ bụng của cậu, người đã ngây dại ra rồi.
Khóe miệng Quý Phong co giật một cái, chuyển ánh mắt sang Diệp Vũ Vi, nhưng Diệp Vũ Vi còn thảm hại hơn, cô ta lại chảy nước dãi.
"Lão Quý."
"Hửm?"
"Cậu mà đi làm trai bao ở hộp đêm, ít nhất cũng phải cỡ Áp Vương (Vua Trai Bao)."
"Cút mẹ cô đi, cầm lấy!" Quý Phong ném áo của mình cho Diệp Vũ Vi, đứng dậy, đeo găng tay vào.
"Lão Quý cố lên."
"Ừm."
"Nếu cậu bị người ta đánh chết, tôi sẽ nhặt xác cho cậu."
"Cút!"
Lại đứng giữa võ đài.
"Bạn học, cậu không cần đeo đồ bảo hộ sao?" Người lên tiếng hỏi thăm là đàn anh trọng tài lúc nãy, Chu Thành.
Chu Thành luôn cảm thấy Vương Lộ Dương ức hiếp người bình thường như vậy chẳng có gì thú vị, dù sao trong câu lạc bộ đối kháng cũng có những tình huống ngứa mắt nhau.
Chỉ là sự việc phát triển đến bước đường này, ai đúng ai sai khó nói, anh ta cũng sẽ không mạo muội nói gì.
Nhắc nhở Quý Phong một chút, coi như là ý tốt của Chu Thành.
"Cảm ơn đàn anh, không cần đâu."
Nụ cười của Quý Phong rất hiền hòa, mang lại cho Chu Thành một cảm giác tính toán kỹ lưỡng.
"Được, tôi biết rồi."
Quay đầu nhìn Vương Lộ Dương, Quý Phong cũng bắt đầu rung lắc cơ thể.
Lát nữa là phải bung sức thật, khởi động là rất cần thiết.
Vương Lộ Dương cũng nhìn ra Quý Phong dường như có chút bản lĩnh, vẻ mặt cũng nghiêm túc hơn lúc nãy một chút.
Nhưng cũng chỉ đến thế thôi, có chút bản lĩnh, thì bản lĩnh đến mức nào? Hờ...
Chu Thành kéo hai người lại gần, giơ tay lên.
Đinh đinh! Trận đấu bắt đầu.
Quý Phong và Vương Lộ Dương lập tức vào trạng thái.
Vương Lộ Dương vẫn giống như trước, tung cú jab thăm dò, nhưng Quý Phong không phải là Trương Siêu.
Khoảnh khắc gạt đỡ bằng cùi chỏ nghiêng, một cú đấm thẳng vừa nhanh vừa hiểm lập tức phóng tới.
Vương Lộ Dương cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng phản xạ của cơ thể căn bản không theo kịp.
Bốp!
Cú đấm thẳng xuyên qua cánh tay đang cố gắng gạt đỡ, giáng mạnh vào mặt Vương Lộ Dương.
Chỉ một đòn duy nhất.
Vương Lộ Dương lại ngã thẳng cẳng trên võ đài.
Quý Phong khẽ nghiêng đầu, vẫy vẫy tay.
Nguy rồi, ra tay hơi nặng! Vương Lộ Dương này, so với tưởng tượng của cậu còn gà hơn.
Cậu đã quá lâu không nghiêm túc đánh đấm, mỗi ngày đều chỉ tập luyện bình thường, đến mức cậu nảy sinh nghi ngờ với thực lực của chính mình.
Khác với sự thờ ơ của Quý Phong.
Lúc này tất cả mọi người trong phòng tập đều há hốc miệng, tạo thành chữ O, sau đó biến thành những tiếng cảm thán vô tận:
Oi!~~~~~
Rõ ràng không ai có thể ngờ Quý Phong lại phi lý như vậy, vừa mở đầu đã có một pha hạ gục trong nháy mắt.
Cố Tuyết Đình đứng một bên che miệng, Quý Phong trước đây cũng dũng mãnh thế này sao?
"Vãi, sao cậu ta lại dũng mãnh thế?"
Diệp Vũ Vi cũng mặt đầy chấn động, nhưng cô đột nhiên nhớ đến đoạn video mình vẫn chưa xóa.
Cảnh Quý Phong 1 chấp 7, đột nhiên tung một cước hạ gục Lư Khải Lương trong nháy mắt.
Nghĩ đến điều này, cô lấy điện thoại ra xem lại.
"Đệt, hôm đó cậu ta nhờ quay video là để chuẩn bị ra vẻ à?"
So với người ngoài, người không dám tin nhất phải thuộc về chính Vương Lộ Dương.
Lúc Chu Thành đếm số đến 4, Vương Lộ Dương bừng tỉnh đập tay xuống sàn, lại đứng lên.
Cậu ta cũng là dân có nghề, đâu dễ bị đánh gục như vậy.
Chỉ là thực lực của Quý Phong quả thực có chút ngoài dự đoán, lúc nãy cậu ta... chắc là đã chủ quan rồi.
Nếu chuẩn bị trước, chắc chắn có thể đỡ được.
Đứng lên lại, vẻ phòng bị trên mặt Vương Lộ Dương rõ ràng tăng lên rất nhiều.
"Tôi sẽ không cho cậu cơ hội nữa đâu."
Quý Phong khó hiểu: Cơ hội? Trên người cậu toàn là sơ hở, còn phải tìm thế nào nữa? Đợi Chu Thành lại tuyên bố bắt đầu, Quý Phong trực tiếp đệm bước áp sát.
Cú đá thẳng khởi đầu bị Vương Lộ Dương đỡ được, sau đó Quý Phong theo phản xạ lấy chân phụ đạp đất, chân trụ quét tới như một cơn lốc.
Đây gần như là phản xạ chiến đấu tự nhiên của Quý Phong.
"Cẩn thận!"
Người hét lên thất thanh là trọng tài Chu Thành, nhưng người giật mình tỉnh lại lại là bản thân Quý Phong.
Ngay khoảnh khắc mu bàn chân gần như sắp quét trúng Vương Lộ Dương, Quý Phong đột nhiên thu chân lại, tay chống xuống đất, lảo đảo lùi về sau mấy bước.
Cả người trông hơi nhếch nhác.
Những người có mặt đều không nhìn ra manh mối gì, ngoại trừ trọng tài Chu Thành.
Capoeira! (Võ vũ Brazil).[note89341]
Cú đá vừa rồi nếu trúng cổ... Vương Lộ Dương e là đã chết rồi.
Quý Phong là chủ động thu chân, cậu đến để vả mặt, không phải để giết người, kỹ thuật kiểu chiến vũ này quá nguy hiểm.
Chỉ là cơ hội lúc nãy quá tốt, Vương Lộ Dương hoàn toàn rơi vào nhịp độ của cậu, nên suýt chút nữa không kìm được.
Cú đá này nếu đá chết người, dù là trên võ đài cũng rắc rối to.
Cho nên Quý Phong chủ động gật đầu với Chu Thành: "Cảm ơn đàn anh đã nhắc nhở."
Nhưng Vương Lộ Dương thấy Quý Phong lảo đảo, lập tức cười đắc ý, lại chủ động tấn công tới.
Hự! Hự! Quyền cước giao tranh, tình cảnh vô cùng quyết liệt.
Vương Lộ Dương thân thủ nhanh nhẹn, chiêu thức sắc bén, chỉ là bước chân của Quý Phong nhẹ nhàng mà vững chãi, mỗi lần né tránh đều vừa vặn đúng lúc.
Sự chủ động tấn công của Vương Lộ Dương mãi không đem lại hiệu quả gì, thể lực sụt giảm rất nhanh.
Không phải thi đấu chính thức, nên cũng chẳng có chế độ tính hiệp.
Thậm chí không có chuyện nghỉ ngơi.
Vài lượt công thủ, Vương Lộ Dương đã bắt đầu thở dốc, nhưng Quý Phong vẫn không ngừng trêu chọc cậu ta.
"Lên nào, đánh vào đây này, cho cậu cơ hội mà cậu không làm nên trò trống gì."
Cùng một câu nói, nhưng là người khác.
Vương Lộ Dương có chút gấp gáp.
Nhưng với tư cách là một võ sĩ, tố chất tâm lý của cậu ta thật sự không tệ.
Lúc Quý Phong lại đưa đầu ra nhử mồi một lần nữa, Vương Lộ Dương tung một cú đấm mạnh mẽ.
"Thành công rồi!"
Vẻ mừng rỡ trên mặt cậu ta thoáng qua rồi biến mất.
Nhưng cú đấm móc không rơi xuống mặt Quý Phong như mong muốn, mà bị cánh tay gạt đỡ lại.
Bốp! Vương Lộ Dương để lộ sơ hở lớn, bị Quý Phong đấm một cú móc trúng [note89342].
Hự!!~
Tròng mắt Vương Lộ Dương suýt nữa trố cả ra.
Bốp bốp bốp bốp!
Ngay sau đó, là cú đấm thứ hai, thứ ba, vô số cú đấm!
Khung cảnh từ thế lực ngang tài ngang sức lúc ban đầu, trong nháy mắt biến thành Vương Lộ Dương bị đánh một chiều.
Vương Lộ Dương bị Quý Phong dồn vào góc võ đài, Quý Phong cúi người nói: "Tôi sẽ rất nghiêm túc khiến cậu ngã xuống chậm một chút."
Vương Lộ Dương: ?
Bốp! Bốp bốp!
Nắm đấm của Quý Phong như mưa rơi xuống người cậu ta, nhanh, chuẩn, hiểm, Vương Lộ Dương không hề có sức đánh trả.
"Lộ Dương!" Liễu Minh Nguyệt dưới đài hét lên thất thanh.
Nhưng đúng như lời Quý Phong nói, cậu dồn người vào góc, căn bản không cho Vương Lộ Dương cơ hội mở miệng nhận thua.
Dù lúc này Vương Lộ Dương muốn quỳ lạy nhận thua, Quý Phong cũng sẽ chủ động ra tay ôm cậu ta lên.
Chu Thành làm trọng tài cũng cảm thấy không ổn.
Anh ta xông tới một bước, tóm lấy cánh tay Quý Phong, cưỡng ép kéo người ra.
"Đủ rồi, kết thúc rồi, Vương Lộ Dương thua, đừng đánh nữa."
Vương Lộ Dương lúc này trong miệng phát ra tiếng "ớ ớ", ý thức mơ hồ, mặt mũi bầm dập sưng vù, nghiêm trọng hơn Trương Siêu trước đó không biết bao nhiêu lần.
Sau khi Chu Thành cưỡng chế dừng trận đấu, Vương Lộ Dương dựa dẹo vào cột đài.
Qua mấy giây, mới ngã vật xuống.
Cả phòng tập tĩnh lặng một hồi, hồi lâu sau, đám đông vây xem mới bắt đầu thốt lên kinh ngạc và bàn tán.
"Vãi người này có chút lợi hại nha."
"Mạnh thật sự, Vương Lộ Dương gần như bị treo lên đánh."
"Chậc, còn có cao thủ à?"
Quý Phong mặt không biểu cảm cởi găng tay, quay đầu nhìn trọng tài Chu Thành.
"Đàn anh, đánh võ đài không cần báo cáo với phòng giáo vụ chứ?"
"Chuyện này, không cần..."
Biểu cảm của Chu Thành cũng rất phức tạp, biểu hiện vừa rồi của Quý Phong, quả thực có chút khoa trương rồi.
Thực ra anh ta có thể nhìn ra, đòn chiến vũ đó đã là điểm chốt hạ thắng bại rồi, chỉ là Quý Phong người này khá... lương thiện?
"Này, em trai, em tên gì."
"Quý Phong."
"Em có hứng thú tham gia câu lạc bộ đối kháng không."
"Câu lạc bộ đối kháng thì thôi đi, nhưng đàn anh có thể forward đoạn lịch sử trò chuyện này lại, coi như là giúp em một việc." Quý Phong giơ điện thoại lên quơ quơ.
Liễu Minh Nguyệt định lao lên cướp, lại bị Diệp Vũ Vi đẩy mạnh ngã nhào, cô hung dữ nói:
"Đồ tra nữ, bước qua đây nữa bà đạp nổ cặp ngực giả của mày đấy!"
Diệp Vũ Vi dọa nạt một câu, Liễu Minh Nguyệt lập tức ngoan ngoãn.
Chu Thành bị Quý Phong từ chối cũng không giận, gật đầu:
"Được."
"Cậu ta bên này còn cần em phối hợp gì không?" Quý Phong chỉ Vương Lộ Dương.
"Không cần đâu, lát nữa anh đưa cậu ta đến phòng y tế, mấy đứa cũng đến phòng y tế đi, dù sao bạn em cũng bị thương rồi."
"Vâng."
Bước xuống võ đài, hai cô gái rất hiểu chuyện đưa khăn bông qua.
Quý Phong nghĩ cũng không thèm nghĩ, trực tiếp cầm lấy chiếc khăn Diệp Vũ Vi đưa, bắt đầu lau mồ hôi.
Cố Tuyết Đình sững người một chút, lặng lẽ lùi sang một bên.
Diệp Vũ Vi mặt đầy khoa trương vỗ vỗ vai Quý Phong:
"Đù, Lão Quý cậu được đấy chứ, đánh đấm giỏi vậy sao? Người của câu lạc bộ đối kháng cũng không đánh lại cậu?"
"Quyền sợ trẻ khỏe, cậu ta già hơn tôi, như vậy là lẽ đương nhiên[note89343]."
Quý Phong kết thúc chủ đề này bằng một câu nói cực kỳ trừu tượng.
Lau khô mồ hôi trên người, Quý Phong bắt đầu mặc áo vào, Diệp Vũ Vi không nhịn được chọc vào cơ bụng của cậu một cái, Quý Phong lập tức rùng mình.
"Cút, đồ sắc phê!"
"Đệt, sờ một cái cũng không được?"
"Tôi về sẽ mách lẻo với sếp của cô."
"Đừng, đại ca, tôi sai rồi."
"Được rồi, bây giờ mau đưa anh Siêu đến phòng y tế mới là việc chính."
...
Ra khỏi câu lạc bộ đối kháng.
Trương Siêu mặt sưng vù, nãy giờ vẫn không hé răng nửa lời.
Đi được nửa đường, cậu ta cuối cùng cũng không nhịn được, chủ động hỏi:
"Anh Phong, có phải tôi đặc biệt ngu không?"
"Cũng không hẳn, cậu chỉ là chơi không lại chị ta thôi, ít nhất tỉnh ngộ cũng không quá muộn, hơn nữa tôi trước đây còn ngu hơn cậu nhiều, chuyện này chẳng nhằm nhò gì."
Trương Siêu: ??
Diệp Vũ Vi: ???
Lời bên tai như sét đánh, khác với vẻ mặt ngơ ngác của hai người, Cố Tuyết Đình sau khi nghe câu này xong, sắc mặt lập tức trắng bệch như tờ giấy.
"Haiz..."
"Anh Siêu à, thật ra sau này cậu sẽ dần dần hiểu ra, tiền đồ quan trọng hơn tình yêu. Cậu cũng sẽ hiểu ra, tình yêu khó kiếm hơn tiền đồ. Nhưng cuối cùng cậu sẽ hiểu ra, người đúng thật ra nằm trong tiền đồ của cậu."
Lời nói của Quý Phong khiến Trương Siêu đăm chiêu suy nghĩ.
Không chỉ Trương Siêu, Diệp Vũ Vi và Cố Tuyết Đình cũng suy ngẫm.
Đặc biệt là Cố Tuyết Đình, cô đã từng nghe Lý Linh Kỳ nói những lời tương tự.
Khi con trưởng thành, biến thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, rồi con sẽ gặp được người phù hợp hơn.
Mấy người im lặng một lát, Trương Siêu mới mở lời lại: "Anh Phong, hôm nay vẫn phải cảm ơn anh, tôi biết anh lợi hại, nhưng tôi vẫn phải nói. Nếu sau này có việc gì cần giúp đỡ, cứ mở lời, thằng Siêu này nhất định không chối từ."
"Thật trùng hợp, tôi vừa hay có vài việc muốn nhờ cậu giúp đây."
"Hả?"
"Tôi có thể có một dự án, cần một người đáng tin cậy, lại hiểu chút công nghệ làm giám sát bảo mật[note89344]."
"Tôi mới năm nhất, có làm được không?" Trương Siêu chỉ vào khuôn mặt sưng húp của mình.
"Năm nhất thì sao? Năm nhất cũng có thể làm thêm được mà, cậu xem Diệp Vũ Vi kìa, cô ấy bây giờ đã nhận việc ở Tương Lai Trên Đầu Ngón Tay rồi, lương cao ngất ngưởng."
Quý Phong chỉ Diệp Vũ Vi.
Diệp Vũ Vi vẻ mặt cứng đờ, bởi vì cô bây giờ còn không biết mình làm vị trí gì, lương là bao nhiêu.
"Hiểu rồi, cậu cảm thấy tôi được, vậy tôi sẽ thử xem."
"Thế mới đúng chứ."
...
Mấy người đưa Trương Siêu đến phòng y tế, đều là vết thương ngoài da, bôi chút thuốc đơn giản rồi liền rời đi.
Diệp Vũ Vi và Cố Tuyết Đình quay lại câu lạc bộ khiêu vũ, Quý Phong và Trương Siêu cần đến câu lạc bộ IQ một chuyến.
Bốn người tạm biệt nhau ở cửa phòng y tế.
Câu lạc bộ IQ tức là câu lạc bộ Máy tính của Đại học Ma Đô.
Vốn dĩ nơi này tên là Thung Lũng Bóng Nguyệt[note89345], sau đó tựa game nào đó chết ỉu, liền đổi thành câu lạc bộ IQ.
Cậu cần phải tìm vài Lập trình vượn[note89346] đi tè, làm outsource game.
Những việc mang tính chất phát triển, Quý Phong thành thạo hơn Ôn Noãn, cho nên việc này cậu cần phải đích thân xử lý.
Trương Siêu tuy trên mặt có vết thương, nhưng Quý Phong vừa rồi đã ra mặt vì cậu ta như vậy, lúc này cậu ta tự nhiên cũng không thể chùn bước.
Hai người lén lút bước vào câu lạc bộ IQ.
Đến đây, hai người lập tức cảm nhận được một luồng không khí khác hẳn với các câu lạc bộ khác.
Cảnh tượng một.
"Chu Đào, việc của Bách Chính Khoa Kỹ là cậu làm à?"
"Đúng, là tôi, chưng mô?"[note89347]
"Không phải, người ta bên A góp ý chút xíu, tính tình cậu sao lại kém thế? Sao lại có thái độ đó với người ta?"
"Tính tôi kém? Cười chết, dịu dàng hiểu lòng người, cái đó phải tính giá khác."
Cảnh tượng hai.
"Đây là việc outsource của khu thương mại, việc này các cậu làm được thì làm, không làm được thì cút."
Lập trình vượn A: "Ây da, chậc chậc chậc, trả tôi được mấy đồng, mà ra oai thế? Ê tôi không cút đấy, có giỏi thì đuổi việc tôi đi?"
Lập trình viên B: "Hehe, Bát bách kê, bát a bát bách kê, một tệ một xiên bát bách kê."[note89348]
Lập trình vượn C đứng dậy, trực tiếp túm cổ áo người đối diện, lắc mạnh liên tục: "Có phải lăn thế này không lão già? Có phải lăn thế này không hả?"
Cảnh tượng ba.
"Hôm nay bên A mời chúng ta đi ăn liên hoan, mọi người đều đến tham gia nhé."
Lập trình viên A: "Chắc chắn phải đi rồi, không đi thì hắn ra oai cho ai xem?"
Lập trình viên B: "Đúng thế, chúng ta mà không đi, đám già khú đế này bốc phét cho ai nghe?"
Lập trình viên C: "Tôi chắc chắn phải đi rồi, tôi không đi ai làm tay sai cho anh đây."
Quý Phong và Trương Siêu ngồi xổm bên ngoài đều có chút chấn động.
Đám người câu lạc bộ Máy tính này, hống hách thế sao?
Giọng điệu người nào người nấy gắt gỏng thế.
Nhưng biểu hiện thực tế của bọn họ, dường như lại hoàn toàn trái ngược với những lời nói chấn động đó.
Miệng người nào người nấy chửi bới bẩn thỉu.
Nhưng thực tế đám người câu lạc bộ Máy tính này làm việc, người này còn tích cực hơn người kia.
Bàn phím sắp tóe lửa đến nơi rồi!
Khác với các câu lạc bộ khác, câu lạc bộ IQ của Đại học Ma Đô bên này, đã có thể nhận các dự án outsource[note89349] rồi, đều là trả tiền tươi thóc thật cả.
Bọn họ cũng kiếm được không ít.
Đương nhiên, việc chửi bên A cũng là sự thật.
Trên miệng nói: Cái việc này thật sự không làm nổi nữa rồi, bên A toàn một lũ ngu.
Tình hình thực tế: Giây tiếp theo tin nhắn trong nhóm, tích cực hưởng ứng công việc của lãnh đạo, tối nay phải cày nát máy tính mới thôi!
Nhân sự tập trung ở câu lạc bộ IQ này là từng nhóm từng nhóm một, không nhìn ra băng đảng nào.
Quý Phong và Trương Siêu hai người đi dạo loanh quanh, cũng không ai thèm để ý.
Chỉ là lúc họ nhìn thấy bộ dạng của Trương Siêu, sẽ thấy rõ sự chấn động, dù sao trong khuôn viên Đại học Ma Đô đầu heo vẫn là khá hiếm thấy.
Quý Phong lượn lờ một vòng, cuối cùng dừng lại trước một căn phòng làm việc đang mở cửa.
Cốc cốc cốc! Gõ gõ cửa, Quý Phong hỏi chàng trai mập mạp bên trong: "Xin chào, làm phiền chút, tôi muốn tìm một team outsource xây dựng game thẻ bài, bên các cậu có nhóm hay đội nào phù hợp không?"
Quý Phong vừa hỏi xong, trong câu lạc bộ đột nhiên tĩnh lặng một chút, nhưng sự bình yên này rất nhanh đã chìm nghỉm trong những tiếng thảo luận mới.
Quý Phong quá trẻ, hơn nữa không hề tỏ vẻ sõi đời, trông không giống bên A.
Anh chàng mập mạp nằm ngửa trên ghế liếc Quý Phong một cái: "Outsource game gì thế?"
"Game mobile phong cách webgame, còn có game mobile thẻ bài, chỉ hai loại này."
"Ngân sách của các cậu là bao nhiêu? Làm loại game rác rưởi đó cũng phải tốn tiền đấy."
Quý Phong cũng chưa từng làm cụ thể nội dung mảng này, chỉ là trước đây nghe bạn bè trong ngành nhắc đến một số giá outsource kiểu này, dao động từ 3 vạn đến 50 vạn tệ.
Mức chênh lệch lớn, chủ yếu vẫn là vấn đề thể loại và tài nguyên.
Cho nên Quý Phong ướm hỏi:
"20 vạn? 30 vạn cũng không phải là không thể, đây là ý tưởng của dự án."
Quý Phong đưa ra tên của mấy tựa game 【Tham Lam Lam Nguyệt】[note89350], 【Tham Lam Lôi Đình】, 【Đầy Tớ Của Tôi Toàn Là Mỹ Thiếu Nữ】. (Note:
Đương nhiên, mấy dự án này ngoài cái tên ra chẳng có gì khác cả.
Nghe Quý Phong nói ra ngân sách, tiếng ồn ào bên ngoài lập tức im bặt.
Cảm thấy động tĩnh, Quý Phong quay đầu nhìn một cái, lập tức bị những người này làm cho giật mình.
Mấy anh bạn lúc nãy chửi bên A bẩn thỉu nhất, lúc này đã giơ bảng hiệu đi tới.
【Mì xào 5 tệ, nhận viết các loại code.】
【Lập trình chuyên nghiệp, cày thuê game, cao thủ 2000 điểm máy chủ Điện 1, số điện thoại 1XXXX...】
【Nhận viết code, nhận viết mở đầu truyện mạng 50 tệ, có nhu cầu liên hệ.】
Quý Phong: ...
"Câu lạc bộ máy tính các cậu, đua đòi khốc liệt thế cơ à?"
...
Các công việc của công ty đều vừa mới đi vào quỹ đạo, Quý Phong và Ôn Noãn hai người đều vô cùng bận rộn.
Vì hôm nay là thứ Sáu, Quý Phong và Ôn Noãn hẹn nhau tập hợp ở công ty.
Xử lý xong công việc tuyển chọn ở câu lạc bộ khiêu vũ, Ôn Noãn dẫn theo Diệp Vũ Vi, Cố Tuyết Đình, Mộc Vãn Thu, Lưu Trình Trình bốn cô gái cùng nhau đi ra khỏi trường.
Diệp Vũ Vi cần đến công ty làm thủ tục nhận việc.
Mộc Vãn Thu và Cố Tuyết Đình là do Đặng Á cử đến để kết nối công việc.
Lưu Trình Trình thì đến công ty đàm phán hợp đồng.
Theo Ôn Noãn đến bãi đậu xe bên cạnh trường, ngoại trừ Mộc Vãn Thu ra, mấy người còn lại nhìn thấy chiếc A4 màu đỏ này của Ôn Noãn, vẻ mặt đều có chút chấn động.
Cô ấy thật sự có xe...
Đoàn mỹ nữ lại kết nạp thêm thành viên mới, vừa vặn năm người, xe cũng ngồi vừa.
Chỉ là đứng trước cửa xe, việc nhỏ như ai ngồi ghế phụ, lại khiến các cô gái chìm vào im lặng.
"Vũ Vi cậu ngồi đi, cậu cao hơn chút."
"Hả? À ồ!"
Diệp Vũ Vi phản ứng lại, nhìn sắc mặt sếp, cái ghế phụ này còn có ẩn tình gì à?
Con gái cũng chơi trò này sao?
Sếp có vẻ rất thích Quý Phong, cái gã đó thật sự được việc sao? Ban đầu Diệp Vũ Vi luôn cảm thấy, Quý Phong chắc chắn là thuộc cùng một loại người với mình mới phải.
Nhưng hôm nay nhìn thấy cậu ta ra mặt vì Trương Siêu ở câu lạc bộ đối kháng, lại cảm thấy tên này có chút khác biệt.
Ôn Noãn là thích kiểu này sao? Kiểu ngoài lạnh trong nóng?
Mấy cô gái trên xe mỗi người một suy nghĩ, cũng không ai lên tiếng.
Như nhận ra sự khác thường của Diệp Vũ Vi, Ôn Noãn đang ngồi ở ghế lái mỉm cười:
"Sao thế, có vấn đề gì à?"
"Không có, chỉ là đang nghĩ về mối quan hệ giữa Tổng Giám Đốc Ôn và Quý Phong."
"Chúng tôi chỉ là bạn trai bạn gái bình thường thôi, còn về bản thân Quý Phong, qua vài ngày nữa cậu sẽ hiểu thôi."
Ba cô gái ở băng ghế sau sắc mặt khác nhau, cũng không ai nói gì.
Diệp Vũ Vi có chút khó nói, cái thằng tồi Quý Phong kia còn cần tìm hiểu sao?
"Tổng Giám Đốc Ôn, hôm nay lúc ở câu lạc bộ đối kháng, Quý Phong đánh nhau với người ta..."
Nghe lời Diệp Vũ Vi, Mộc Vãn Thu giật mình, lập tức nhìn sang Cố Tuyết Đình bên cạnh.
Nhưng thấy Cố Tuyết Đình chỉ gật đầu, không nói gì.
"Cậu ấy bây giờ thế nào rồi..." Lời nói đến nửa chừng, Mộc Vãn Thu đột nhiên ý thức được Ôn Noãn vẫn còn đang ở đây.
Nhưng khác với sự hoảng hốt luống cuống của cô ấy, trên mặt Ôn Noãn không hề lộ ra quá nhiều lo lắng, khựng lại một lát rồi mở lời: "Được, tôi biết rồi."
"Chuyện này, Quý Phong nói với cậu chưa?"
"Chưa."
"Vậy cậu không lo lắng sao?" Diệp Vũ Vi có chút không hiểu nổi.
"Quý Phong làm việc rất có chừng mực."
"Ờ..."
Vì tiếp xúc quá ít, nên mấy cô gái không hiểu lời Ôn Noãn nói có chừng mực là có ý gì.
Trong lúc suy nghĩ, xe đã khởi động.
Quan hệ của mấy người nói ra có hơi phức tạp, cho nên trên đường không ai nói chuyện.
Ôn Noãn lái xe đưa các cô gái đến khu thương mại cũ.
Nơi này chính là nhà của Mộc Vãn Thu, cô ấy còn quen thuộc hơn Ôn Noãn: "Đi theo tớ đi, công ty của họ ở tầng ba."
"Cậu biết à?"
"Hehe, bí mật."
Mấy cô gái cùng nhau đi lên sảnh giữa tầng 3.
Vừa bước vào cửa lớn của công ty, họ liền nghe thấy âm thanh đồng thanh:
"Tổng Giám Đốc Ôn."
Nhìn đám thành viên công ty mặc vest chỉnh tề đối diện, mấy cô gái bao gồm cả Mộc Vãn Thu, đều thót tim một cái.
Mấy cô gái nhìn đám người này, công ty internet mà mặc vest đen? Sao có cảm giác hơi giống băng đảng xã hội đen thế nhỉ? Mộc Vãn Thu và Cố Tuyết Đình có biết đám người Đậu Đinh.
Một thời gian không gặp, cảm giác họ mang lại hiện tại dường như không giống với trước kia.
Đặc biệt là Cố Tuyết Đình, nhìn thấy Đậu Đinh cô ta không dám nhận người luôn.
Đậu Đinh trước đây cũng giống Quý Phong, đều là lưu manh.
Trước đây cậu ta rất lùn, cho nên mọi người mới gọi cậu ta là Đậu Đinh (Hạt Đậu), chỉ là sau này chiều cao tăng vọt, đã từng có lúc vượt qua Quý Phong hơn chục centimet.
Nhưng Quý Phong vẫn quen gọi cậu ta là Đậu Đinh.
Hiện tại, Đậu Đinh cao hơn 1m9, mặc bộ vest đen.
Cơ bắp cuồn cuộn độn căng bộ vest, mang lại cho người ta cảm giác áp bách vô cùng mãnh liệt.
Cô thậm chí có chút không dám nhận người.
"Đậu Đinh, đã lâu không gặp."
Đậu Đinh nhìn từ trên cao xuống Cố Tuyết Đình một cái, người phụ nữ này cậu ta phiền không thể tả, cô ta suýt nữa thì hủy hoại anh Phong.
Nhưng hôm nay người là do chị dâu dẫn đến.
Cho nên Đậu Đinh chỉ lạnh nhạt gật đầu nhẹ với Cố Tuyết Đình, sau đó quay sang Ôn Noãn, nhỏ giọng nói: "Chị dâu, đại ca đến rồi, anh ấy đang đợi ở bên trong."
"Ừm, được." Ôn Noãn cười đáp.
Giọng Đậu Đinh rất nhỏ, chỉ có vài cô gái xung quanh nghe thấy khá rõ.
Chị dâu, vậy đại ca là? Ôn Noãn không để cho họ quá nhiều không gian tưởng tượng, quay người đi về phía văn phòng tổng giám đốc.
Triệu Lan đã tan làm, lúc này trong văn phòng chỉ còn lại một mình Quý Phong, đang chợp mắt.
Quý Phong đang ngủ gà ngủ gật cảm thấy Ôn Noãn đến, lập tức đứng dậy vươn vai.
"Ây da, em yêu, lại đây, ôm cái nào!"
Sau đó cậu liền chết đứng.
Bởi vì theo sau Ôn Noãn lục tục có thêm vài người bước vào.
Toang rồi, lại bị mỹ nữ bao vây rồi.
Bị Quý Phong trêu ghẹo, trên mặt Ôn Noãn ửng lên một rặng mây hồng, đông người, cô biết chứ.
Nhưng chính vì đông người, mới tốt nha!
Thế là Ôn Noãn không nhanh không chậm bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Quý Phong.
Lưu Trình Trình: (°ー°〃)
Mộc Vãn Thu: o(T_T)o
Cố Tuyết Đình: o(T_T)o
Diệp Vũ Vi: o( ̄ヘ ̄o#)
0 Bình luận