Đoạn 2

Chương 14 : Cẩu Lương Và Nụ Hôn Bên Bờ Sông

Chương 14 : Cẩu Lương Và Nụ Hôn Bên Bờ Sông

Ôm Ôn Noãn trong lòng, sự cưng chiều trong mắt Quý Phong căn bản không giấu được, ôm thật chặt, tham lam cảm nhận hơi thở truyền đến từ trên người cô gái tự kỷ.

Nhất thời, Quý Phong cũng có chút say đắm.

Cúi thấp đầu xuống, nhẹ nhàng hít hà mái tóc cô.

Khụ khụ!

Một tiếng ho khan nhẹ cắt ngang Quý Phong.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn vẻ mặt khác nhau của bốn cô gái cách đó không xa, lập tức có chút dở khóc dở cười.

Vốn tưởng Ôn Noãn sẽ sắp xếp công việc vào cuối tuần, không ngờ hiệu suất làm việc của cô gái tự kỷ lại cao như vậy, trực tiếp chốt luôn trong ngày hôm nay.

Còn về cái ôm của Ôn Noãn lúc này...

Quý Phong càng rõ ràng hơn, tính chiếm hữu của con nhóc này siêu mạnh.

Tỏ ra thân mật với mình trước mặt người khác, trong lòng Ôn Noãn sẽ cảm thấy rất sướng.

Hai người ở bên nhau lâu như vậy, cái tật này không những không sửa, ngược lại còn có xu hướng ngày càng nghiêm trọng.

Theo thói quen dùng mũi cọ cọ vào ngực Quý Phong, may mà Ôn Noãn không đánh phấn nền, nếu không trên áo chắc chắn sẽ dính một mảng trắng xóa.

Quý Phong có hơi chột dạ liếc nhìn nhóm Mộc Vãn Thu, ướm hỏi Ôn Noãn: "Xong chưa?"

Bị cắt ngang, Ôn Noãn không lên tiếng, nhưng lông mày nhíu lại, trông có vẻ hơi không vui.

Quý Phong biết trong lòng cô đang nghĩ gì...

Người đông đủ thế này, chẳng phải nên mạnh mẽ khoe ân ái sao?

Nhưng cô gái tự kỷ bây giờ ở trước mặt người ngoài thì diễn giỏi lắm, hắc hóa vô cùng.

Buông Quý Phong ra, lúc quay người lại, cô đã nở một nụ cười ôn hòa trên mặt.

"Ngày mai là cuối tuần rồi, cho nên tôi muốn nhân ngày làm việc hôm nay, dẫn họ qua đây bàn giao công việc một chút."

Nói xong, Ôn Noãn còn quay đầu lại, tình tứ nhìn Quý Phong:

"Không hỏi thử nói chuyện thế nào rồi à?"

Thấy Ôn Noãn nói vậy, Quý Phong cười khan một tiếng, sau đó rất phối hợp mà hỏi han:

"Hơ, vậy, các cậu nói chuyện thế nào rồi?"

"Bên Đặng Á vẫn rất có thành ý, làm việc cũng rất đáng tin cậy, dù sao nếu hợp tác lâu dài, mỗi lần tuyển chọn tài trợ đều sẽ có một khoản kinh phí cho họ."

Dáng vẻ trưởng thành trầm ổn của Ôn Noãn, khiến Quý Phong rất muốn nhéo má cô.

Nhưng cậu cảm thấy lúc này đông người quá, đành từ bỏ ý định này:

"Công việc thuận lợi là tốt rồi, cậu cứ nói chuyện nội dung công việc với họ trước đi, tôi ra ngoài hút điếu thuốc."

"Muốn châm thuốc cho cậu!" Ôn Noãn cúi đầu nhỏ giọng nói.

"Tổng Giám Đốc Ôn, bình tĩnh chút đi."

"Hừ."

Cuộc thảo luận thì thầm của hai người vô cùng thân mật, đặc biệt là vẻ mặt tinh nghịch lúc nhướng mày của Ôn Noãn, hoàn toàn trái ngược với vẻ lạnh lùng lúc làm việc.

Lưu Trình Trình và Diệp Vũ Vi xem mà mặt đầy chấn động.

Tổng Giám Đốc Ôn lúc nãy đâu có như thế này...

Quý Phong vẫy tay với mấy cô gái, sau đó bước ra khỏi văn phòng, nhường không gian lại cho các cô.

Về chuyện tuyển chọn người mẫu, Quý Phong không hỏi chi tiết, cũng không định hỏi.

Nếu đã giao cho Ôn Noãn, vậy cậu sẽ tin tưởng Ôn Noãn có thể làm tốt chuyện này.

"Lữ Toàn, Đậu Đinh, hai cậu qua đây một lát."

Đi ra sảnh lớn công ty, Quý Phong vẫy tay với Lữ Toàn và Đậu Đinh.

"Tới đây." Đậu Đinh trực tiếp đứng dậy đi ra.

"Giám đốc Quý, có việc gì ạ?" Lữ Toàn vẫn giữ vẻ mặt lờ đờ, ngẩng đầu lên, cảm giác như sắp chết đến nơi.

Người làm kỹ thuật... đúng là hay có mấy cái tật như vậy.

Nhưng Quý Phong cũng không trách cậu ta, nhân viên kỹ thuật của công ty ít, cậu lại tạo cho Lữ Toàn áp lực không nhỏ.

Phần mềm tự động gửi đơn, phần mềm bình luận giành traffic các phiên bản đều do Lữ Toàn một tay lo liệu.

Cậu ta cũng thực sự chứng minh được năng lực đã hứa hẹn lúc phỏng vấn, đặc biệt có thể tăng ca.

Mấy hôm trước Lữ Toàn vừa qua sinh nhật 23 tuổi, nhìn tóc cậu ta xem, Quý Phong cũng thấy không nỡ.

Cho nên Quý Phong nói chuyện với Lữ Toàn, đều rất ôn hòa:

"Cậu cứ ra đây trước đã, tôi có chuyện quan trọng muốn bàn bạc với hai cậu một chút, chuyện công việc không gấp đâu."

"Vậy cũng được."

Lữ Toàn lững thững đi ra, Quý Phong thật sợ cậu ta cắm đầu xuống đất.

Dẫn hai người ra đến cửa, Quý Phong sờ sờ túi:

"Đậu Đinh, có thuốc lá không?"

"Em cai rồi." Đậu Đinh gãi gãi đầu.

Quý Phong: ??? 

OK, cậu cai rồi, cậu ta không hút, tôi khó chịu, thế giới này đúng là công bằng.

"Vậy cứ nói về những chuyện đang làm trước đi, Đậu Đinh, cậu nói tình hình hoa hồng trước đi, nhân viên có ý kiến gì không?"

"Hoa hồng B hiện tại nếu không tính bên thị trường Trân Châu thì tháng này được hơn 176 vạn một chút, tính cả bên Trân Châu thì khoảng 240 vạn, tổng cộng 21 nhân viên kinh doanh. Hoa hồng tăng mạnh có nhiều nguyên nhân, nhưng điều khiến nhân viên cảm nhận rõ rệt nhất, vẫn là hai phần mềm kia. Đây đã là dữ liệu của tháng trước rồi, tháng này sự cải thiện sẽ còn rõ rệt hơn, chắc chắn sẽ vượt qua 250 vạn một cách dễ dàng, anh em đều rất hài lòng. Tóm lại, anh Lữ Toàn thực sự rất trâu bò."

Đậu Đinh nói xong, cúi đầu nhìn Lữ Toàn một cái.

Cậu ta trước đây hoàn toàn không thể hiểu được câu nói của Quý Phong, nhân tài kỹ thuật lớn hơn tất cả.

Mãi cho đến khi Lữ Toàn nhận việc.

Không đúng, là mãi cho đến khi họ tạo ra phiên bản đầu tiên của phần mềm bình luận giành traffic.

Không hề khoa trương khi nói rằng, lượng traffic từ việc bình luận đã tăng gấp khoảng 5-10 lần, đây chính là sự khác biệt giữa phần mềm và làm thủ công.

Thủ công cần người, cần thời gian, còn phần mềm thì không cần gì cả.

Một chiếc máy tính, mở máy ảo lên thậm chí có thể treo nhiều phần mềm, bình luận trong vài giây, giành traffic trong vài giây, đồng thời giám sát hàng chục tài khoản.

Mặc dù chất lượng có kém hơn một chút, nhưng sự gia tăng tuyệt đối về số lượng, đã khiến sự sụt giảm về chất lượng trở nên không còn quan trọng nữa.

Dưới sự gia tăng đáng kể của traffic, hoa hồng của nhân viên đã tăng gấp 2-3 lần.

Đã có vài người vượt mốc 10 vạn một tháng rồi.

10 vạn hoa hồng, trừ đi thuế thu nhập cá nhân cũng còn 8 vạn 6, chỉ xét về thu nhập thôi, đã đủ để khiến tất cả mọi người phải câm miệng.

Đậu Đinh chỉ sợ, ngộ nhỡ tương lai không còn khoản thu nhập này, sẽ có người không chịu nổi sự cô đơn.

Nhân viên thì còn đỡ, có ý đồ gì thì trực tiếp sa thải là xong.

Nhưng cậu ta sợ là anh em không chịu nổi sự cô đơn, làm ra chuyện sai trái.

Điểm này Quý Phong thực ra cũng hiểu rõ, chỉ là cậu không nhắc đến.

"Lữ Toàn thì sao? Bên cậu thế nào?"

"Tuyển thêm người đi, nếu anh thật sự định làm game 3D lớn dựng mô hình, lại còn muốn áp dụng bắt chuyển động nữa, thì đám người chúng tôi chắc chắn là không đủ đâu. Không chỉ là thiếu lập trình viên, mỹ thuật, lồng tiếng âm nhạc, biên kịch, kế hoạch tôi còn chưa tính vào đâu. Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là không đủ tiền."

Quý Phong gật đầu, những vấn đề Lữ Toàn nói cậu đều hiểu.

Dòng tiền từ Taobao Ke của công ty rất ổn định, sau khi tuyển thêm người mới, có phần mềm kéo traffic và gửi đơn, tổng hoa hồng B đã vượt quá 200 vạn.

Nhưng thực tế hoa hồng A đã tiếp cận mức 300 vạn rồi, bởi vì sau khi có được danh tiếng nhất định, những Taobao Ke cá nhân nhỏ lẻ sẽ bắt đầu nhận đơn chọn sản phẩm của họ.

Điểm này, sau này thậm chí sẽ khiến hoa hồng A cao hơn nữa.

Nhưng 300 vạn thì đã sao?

Trừ đi lương nhân viên, phát triển kỹ thuật, hao hụt hành chính, chi phí thuê nhà điện nước, còn lại bao nhiêu? 200 vạn? Sau này nếu làm video ngắn, trong giai đoạn khởi đầu hỗn chiến của video ngắn, tàn khốc đến mức mỗi một video hay đều có tiền thưởng khích lệ, đó chính là thuần túy đốt tiền.

Cuối cùng đốt cho đến khi người chiến thắng giành lấy tất cả.

200 vạn? Chút tiền này đừng nói là đốt cho video ngắn.

Thậm chí chỉ lấy đi làm CG cho game chất lượng cao, 200 vạn e là cũng chẳng đốt được mấy cái, các ông lớn thậm chí làm một cái CG cũng không dưới 200 vạn tệ.

Chính vì vậy, cậu mới phải đi outsource mấy tựa game 【Tham Lam Lam Nguyệt】【Tham Lam Lôi Đình】【Đầy Tớ Của Tôi Toàn Là Mỹ Thiếu Nữ】.

Hai cái trước hút vàng của đại gia, cái sau lừa tiền của mấy gã điểu ti[note89354].

Ngoài ra, dòng tiền ổn định từ Taobao Ke cũng cần phải mở rộng.

Điểm này chỉ dựa vào phần mềm là không được, cậu bắt buộc phải làm cho công ty bùng nổ traffic một lần.

Cho nên, cậu mới làm bản kế hoạch cho Lễ hội Hàng Tết.

Có nền tảng từ game bào tiền và dòng tiền từ Taobao Ke.

Công ty mới có đủ doanh thu để làm một tựa game lớn vừa chất lượng cao, vừa hái ra tiền.

Quy trình này có thể sẽ rất dài, nhưng hiện tại mới chỉ là cuối năm 12, Quý Phong có thời gian để từng bước hoàn thành.

Đợi hoàn thành con bò rụng tiền[note89355] thực sự của game, có được doanh thu ổn định, những ý tưởng khác tiếp theo mới có tiền để thực hiện.

"OK, tình hình hiện tại tôi đã nắm được rồi, Lữ Toàn, tiếp theo cậu làm một cấu trúc rút thưởng đi."

"Cấu trúc như thế nào? Bao lâu?"

"Làm vòng quay may mắn trước, không cần gấp lắm, trong vòng một tháng."

"Không thành vấn đề."

Nói chuyện công việc với Lữ Toàn rất đơn giản, Đậu Đinh thì càng không cần phải nói, dặn dò xong việc cho hai người, Quý Phong liền ra hiệu cho họ quay lại làm việc.

Vừa hay, Diệp Vũ Vi lúc này cũng đã hoàn tất thủ tục nhận việc.

Nhìn bộ dạng của cô, chắc là ra ngoài hút điếu thuốc cho thoáng khí, dù sao bên trong công ty cũng không được hút thuốc, quy định này ngay cả chính Quý Phong cũng chưa từng phá vỡ.

"Này này, Diệp Vũ Vi, cô qua đây."

"Làm gì?"

Diệp Vũ Vi ngậm điếu thuốc nhìn Quý Phong, lông mày đột nhiên nhướng lên.

"Cậu không có thuốc hút phải không? Ái chà, cái tên khốn nhà cậu cũng có ngày hôm nay à!"

"..." Nhìn ánh mắt không có ý tốt của cô, Quý Phong lập tức nảy sinh ý định xuống lầu tự mua.

"Sao không nói gì? Là vì không thích nói à?"

"Được được được, chặn cửa giết tôi đúng không?" Quý Phong cười mắng.

Cuối cùng Diệp Vũ Vi vẫn đưa thuốc qua, còn đưa tay châm lửa cho cậu.

Cô thậm chí không nhận ra rằng, mình là cô gái thứ hai châm thuốc cho Quý Phong.

Hai người đều không nói gì, hồi lâu sau, Diệp Vũ Vi mới lên tiếng trong làn khói mờ ảo:

"Đại ca?"

"Những người bạn chơi với nhau từ nhỏ, hồi nhỏ hay dẫn họ đi chơi, lớn lên thì trở thành đại ca."

"Cậu trước đây không phải người địa phương nhỉ, có thể đưa người đến Ma Đô, cũng coi như có bản lĩnh."

"Ừm, không có chút bản lĩnh, ở Ma Đô đúng là rất khó lăn lộn." Quý Phong gật đầu.

"Rốt cuộc cậu làm gì trong công ty?"

"Tôi làm kế hoạch, tiện thể làm chút việc vặt."

"Ồ! Vậy cũng tốt..."

Diệp Vũ Vi gật đầu như chợt hiểu ra, không hiểu sao, trong lòng lại vô cớ thở phào nhẹ nhõm.

"Còn cô thì sao, nói chuyện với Ôn Noãn thế nào rồi? Có cần tôi nói giúp cô vài câu không, coi như trả lại cho cô mấy điếu Đại Tiền Môn này."

"Cút mẹ cậu đi."

Diệp Vũ Vi mắng xong lại cảm thấy không ổn lắm, dù sao Quý Phong cũng là lãnh đạo công ty.

Mà cô bây giờ chỉ là một nhân viên quèn mới nhận việc, lại còn là làm bán thời gian.

"Haiz, cảm ơn, nhưng không cần đâu, Tổng Giám Đốc Ôn nói bây giờ Triệu Lan về cơ bản là thường trú ở công ty, bên cạnh cô ấy đang thiếu một người xử lý việc lặt vặt, nên để tôi làm trợ lý cho cô ấy trước."

Trợ lý? Quý Phong nhớ, Diệp Vũ Vi ban đầu ứng tuyển là vị trí kỹ thuật cơ mà.

"Lương thì sao?"

"Lương bổng các kiểu đều rất khá."

"Lương khá sao cô lại xị cái mặt ra thế kia?"

"Chẳng phải là vì tôi không biết làm sao?"

"Không biết làm trợ lý? Cho nên đến tìm tôi thỉnh kinh à?" Quý Phong suýt nữa thì bật cười thành tiếng.

"Cậu ĐM đừng cười nữa được không? Tôi đúng là không biết bình thường phải làm gì, thế mà cũng buồn cười à?"

Thấy Diệp Vũ Vi cáu thật rồi, Quý Phong cũng bớt cợt nhả.

"Công việc của trợ lý là sắp xếp, phân loại, lưu trữ, ghi chép tài liệu hồ sơ, đương nhiên, những việc này phần lớn đều do Triệu Lan làm."

"Thế rồi sao? Cậu vẫn chưa nói tôi phải làm gì mà?"

"Đi cùng, bảo vệ, cản việc."

"Đi cùng, bảo vệ, cản việc..." Diệp Vũ Vi lặp lại lời Quý Phong nói một lần, ra vẻ suy tư gật gật đầu.

"Đại khái là những việc này thôi, làm tốt là trở thành một trợ lý đạt tiêu chuẩn rồi."

"OK, ngộ ra rồi." Diệp Vũ Vi quay người lại, nằm bò lên tay vịn hành lang.

"Thế mà cũng ngộ ra rồi?"

"Không thì sao?"

"Được được được, đợi cô nhận lương nhớ mời tôi ăn đồ nướng đấy."

"Xì, cậu đường đường là lãnh đạo, mà cứ nhăm nhe bữa cơm của tôi à?"

"Tôi là loại nhạn bay qua cũng phải vặt lông mà."

"Được được được, Diêm Vương không thiếu tiền quỷ nhỏ."[note89356]

Hai người lại nói chuyện thêm một lát, vừa mới nối điếu thứ hai, Ôn Noãn đã bàn xong chuyện công việc, dẫn mấy cô gái đi ra.

Nhìn thấy Ôn Noãn, Diệp Vũ Vi vội vàng vứt điếu thuốc vừa mới châm.

Khi đối mặt với Ôn Noãn, cô vẫn không có cách nào tùy ý tự nhiên như đối xử với Quý Phong được.

"Tổng Giám Đốc Ôn."

Ôn Noãn gật đầu với Diệp Vũ Vi, sau đó nhìn sang Quý Phong: "Diệp Vũ Vi là trợ lý tôi mới tuyển, Quý Phong, cậu thấy sao?"

Diệp Vũ Vi nghe vậy lập tức nhìn Quý Phong với ánh mắt đáng thương, ánh mắt đó trắng trợn đến mức gần như đang nói "Đại ca, đừng giết tôi".

Quý Phong lập tức bật cười, nhưng nụ cười đó trong mắt Diệp Vũ Vi lại có hơi rợn tóc gáy.

Cô luôn cảm thấy Quý Phong là một tên khốn kiếp đội lốt học sinh ngoan.

Nhưng biểu hiện vừa rồi của Quý Phong trước mặt Ôn Noãn, lại mang đến cho Diệp Vũ Vi một ảo giác rất ôn nhu, khiêm nhường như một người đàn ông đích thực.

Đôi khi... ngay cả chính cô cũng không cưỡng lại được.

Cho nên rốt cuộc Quý Phong có phải là một kẻ lừa đảo không? Kiểu Vua Trai Bao ấy? Sếp có phải bị lừa rồi không?

Cậu ta mà vạch trần quá khứ của mình thì phải làm sao? 

"Bạn học Diệp Vũ Vi trong lớp chúng ta cũng rất xuất sắc đấy!"

Nghe cái giọng điệu khoa trương này của Quý Phong, Diệp Vũ Vi liền cảm thấy toàn thân như có kiến bò.

Nháy mắt liên tục với cậu, hy vọng Quý Phong đừng nói linh tinh trước mặt Ôn Noãn.

Quý Phong ra hiệu OK với Diệp Vũ Vi.

Cô nàng đi bar lúc này mới yên tâm.

Ôn Noãn cũng rất muốn cười, nhưng cô nhịn được.

Lãnh đạo mà, phải giữ sự nghiêm túc.

Xem ra Diệp Vũ Vi không biết tình hình của Quý Phong, hơn nữa cũng không tìm kiếm sự giúp đỡ từ Quý Phong, chuyện này khá hiếm thấy.

Quay đầu nhìn ba người Mộc Vãn Thu: "Hợp tác vui vẻ, mấy người nể mặt tối nay cùng nhau ăn bữa cơm nhé."

"Không vấn đề gì." Mộc Vãn Thu rất tự nhiên phóng khoáng.

"Được." Cố Tuyết Đình gật đầu.

"Vậy tôi cũng đi." Lưu Trình Trình cảm thấy mình vừa mới ký hợp đồng, cần thiết phải tạo quan hệ với ông lớn tài trợ.

Chốt xong bữa tối, theo gợi ý của Mộc Vãn Thu, mấy người đến một nhà hàng khá sang trọng gần Bờ sông, đặt một phòng riêng cho sáu người.

Năm nữ một nam, quả thật có hơi mất cân đối.

Lên bàn, Ôn Noãn rất khách khí để mọi người gọi món.

Sau khi mỗi người gọi vài món ăn yêu thích, Mộc Vãn Thu lật đến phần đồ uống, ngẩng đầu nhìn mọi người:

"Các cậu có uống rượu không?"

"Được, nhưng không uống được nhiều."

"Tớ cũng uống được một chút."

Cố Tuyết Đình và Lưu Trình Trình đều nói có thể uống một chút, Diệp Vũ Vi không lên tiếng, cô tửu lượng siêu phàm, nhưng không biết làm trợ lý thì có được uống không.

Ôn Noãn dường như cảm nhận được sự lo lắng của cô, bèn chủ động lên tiếng: "Diệp Vũ Vi, nếu cô uống được thì cứ uống một chút, không sao đâu."

"Ồ, dạ."

"Vậy còn Ôn Noãn thì sao?" Mộc Vãn Thu đột nhiên hỏi.

"Tớ ra ngoài không uống rượu." Câu nói này của Ôn Noãn còn ẩn chứa hàm ý khác.

Ra ngoài không uống, vậy ở nhà sẽ uống một chút? Cùng với Quý Phong sao?

Mộc Vãn Thu không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ gọi vài chai bia, rồi bảo phục vụ mang thức ăn lên.

Trên bàn ăn mọi người nói chuyện khá nhiều, từ công việc đến cuộc sống.

Phần lớn thời gian đều là mấy cô gái nói chuyện, Quý Phong không có ý định xen vào lúc này, yên tâm làm một người qua đường Giáp[note89357].

Ngoại trừ Ôn Noãn, Mộc Vãn Thu và những người khác đều uống một chút rượu.

Có người sẽ có phản ứng đỏ mặt, nhưng có người lại mặt không đổi sắc, chỉ là ngoại trừ Diệp Vũ Vi ra, trong mắt mỗi người đều đã có chút hơi men.

Ăn xong, Quý Phong rất hiểu chuyện đứng dậy đi thanh toán, để lại không gian cho các cô gái.

Bữa ăn này diễn ra từ rất sớm, kết thúc cũng rất sớm.

Lúc này vẫn chưa đến 7 giờ.

Ra khỏi nhà hàng, Mộc Vãn Thu nhìn ánh hoàng hôn khi mặt trời đã lặn, đột nhiên đề nghị:

"Cảm giác giao thoa giữa ngày và đêm này đẹp thật đấy, chúng ta đi dạo một chút không?"

"Được đó."

"Ok."

Ba cô gái của câu lạc bộ khiêu vũ đều không có ý kiến gì, ngược lại Ôn Noãn người luôn tỏ ra điềm tĩnh và cũng không uống rượu lại đờ người ra.

Bắt lấy vẻ đẹp trong cuộc sống, thật ra là một điều rất bình thường.

Chỉ là khi một người sống quá vất vả, thường sẽ bỏ qua những thứ này.

Trong ký ức của Ôn Noãn, hoàng hôn, ráng chiều, ánh trăng, những thứ này thực ra rất nhiều.

Nhưng chỉ trong những ngày có Quý Phong xuất hiện, những thứ này mới được gán cho những từ ngữ như "xinh đẹp".

Quý Phong rất nhạy bén, tự nhiên cảm nhận được sự do dự của Ôn Noãn.

Cho nên lúc cô đang thẩn thờ, cậu đã chủ động trả lời thay cô:

"Được chứ, thời tiết này đúng là rất thích hợp để đi dạo."

Ôn Noãn hoàn hồn, lén lút nắm lấy ngón tay Quý Phong, mỉm cười dịu dàng:

"Ừm, sự giao thoa giữa ngày và đêm điểm xuyết thêm vài đám mây, đúng là rất đẹp."

Mọi người đều không chú ý tới, Diệp Vũ Vi nhìn những đám mây trên trời, giống như Ôn Noãn, cũng ngẩn người.

"Diệp Vũ Vi."

"Hả?"

"Đi thôi."

"Ờ."

Thực ra đều là những cô gái trẻ, chỉ là hôm nay các cô cảm thấy mình đã đàm phán thành công một chuyện lớn.

Đối với Mộc Vãn Thu và Cố Tuyết Đình mà nói, kéo được khoản tài trợ hơn 10 vạn tệ ngay từ thời đại học, đó quả thực là chuyện lớn.

Đối với Lưu Trình Trình mà nói, dùng sở trường của mình để ký hợp đồng với một công ty, tương lai có thể phát triển theo hướng này, cũng là chuyện lớn.

Đối với Diệp Vũ Vi mà nói, cuối cùng cũng tìm được một công việc chính thức, tương tự cũng là chuyện lớn.

Tất cả mọi người đều có những suy nghĩ riêng.

Còn về phần Ôn Noãn và Quý Phong, chỉ cần có thể ở bên nhau, ở đâu, bên cạnh có những ai, thực ra đều không quan trọng đến thế.

...

Bàn bạc một phen, vẫn là theo ý của Mộc Vãn Thu, sáu người đi dạo dọc theo Bờ sông.

Tìm được một điểm ngắm cảnh khá đẹp, mọi người nán lại chờ đến lúc mặt trời lặn và đèn đường bật sáng.

7 giờ.

Họ đi bộ trên km cuối cùng của con đường xanh Bờ Đông, ba cô gái của câu lạc bộ khiêu vũ nói nói cười cười, Ôn Noãn và Quý Phong nắm tay nhau dạo bước, Diệp Vũ Vi lặng lẽ đi sau cùng.

Một bên là những tòa nhà kiến trúc đa quốc gia mang đậm phong vị Ma Đô xưa cũ ở Bến Thượng Hải, một bên là những tòa nhà chọc trời mang đầy hơi thở hiện đại.

Trên sông, từng con tàu lướt qua mặt nước, chia cắt hai bờ, cũng chia cắt sự biến đổi của thời đại.

Kết hợp với ánh đèn rực rỡ, tựa như phiên bản Ma Đô của La La Land (Những Kẻ Khờ Mộng Mơ).

Quả không hổ danh là một địa điểm tuyệt đẹp do Mộc Vãn Thu là dân bản địa lựa chọn.

Nơi này ít du khách đến check-in, phần lớn là người dân địa phương sinh sống ở đây, trẻ em chơi trượt ván, người lớn đi dạo, tất cả đều tạo nên một bức tranh bình yên, tươi đẹp.

Bên cạnh còn có làn đường dành riêng cho xe đạp, rất thân thiện với người đạp xe, những người đi xe đạp trên đường lướt qua nhau còn vẫy tay chào hỏi.

Giống như cảnh quay trong phim vậy.

Quý Phong cũng đang thưởng thức khung cảnh tuyệt đẹp nơi đây.

Còn Ôn Noãn thì nắm chặt tay Quý Phong, như thể sợ cậu chạy mất vậy.

Men theo sườn mặt của Quý Phong, Ôn Noãn nhìn thấy ánh đèn bờ sông, bất giác mỉm cười.

Không biết là do ánh đèn rực rỡ, hay do người bên cạnh quá đỗi đẹp trai.

Nhìn mãi nhìn mãi, Ôn Noãn lại xích lại gần thêm một chút, gần như rúc hẳn vào lòng Quý Phong.

"Hôm nay đánh nhau có bị thương không?"

"Không sao, tôi còn tưởng cậu sẽ không hỏi cơ đấy."

"Sao tôi có thể không quan tâm đến bạn trai mình được!" Ôn Noãn khẽ nhíu mày.

"Tôi thấy cậu bình tĩnh lắm cơ mà."

"Tôi giả vờ đấy." Khóe môi Ôn Noãn khẽ vểnh lên.

Nhìn đôi môi hồng hào căng mọng của Ôn Noãn, Quý Phong không còn kiềm chế được sự xao xuyến trong lòng nữa, đột ngột siết chặt bàn tay đang nắm lấy cô, kéo cô về phía mình.

Trời dần tối, dưới màn đêm dịu dàng.

Phản chiếu ánh trăng vừa lên, ánh đèn neon, dòng sông.

Đôi môi của hai người chạm vào nhau.

Tất cả như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng, tuyệt đẹp.

Nếu lúc này có ai đó tiện tay chụp một bức ảnh, thì đó hẳn sẽ là cảnh kết thúc, hoặc là mở đầu của một bộ phim.

Bắt đầu là Quý Phong ôm chặt lấy Ôn Noãn.

Nhưng cùng với sự đắm chìm của hai người, cơ thể cứng đờ của Ôn Noãn dần dần có phản hồi.

Cô từ từ áp sát cơ thể, hai tay vòng qua cổ Quý Phong, thỏa sức giải phóng tình yêu của mình.

Giờ khắc này, trái tim cô đã thuộc về nơi đây.

Và lần này, không cần ai đó hô "Vừng ơi mở ra", hàm răng của cô gái tự kỷ cũng đã hé mở.

Chỉ là, Diệp Vũ Vi đứng ngay phía sau họ thì vẻ mặt lại cực kỳ gượng gạo.

Thật sự hố người quá mà!

Sếp nhà mình vốn dĩ chỉ đang đi dạo đàng hoàng, sao đột nhiên lại hôn nhau đắm đuối với cái gã tồi Quý Phong kia vậy.

Theo lời Quý Phong nói, cô với tư cách là trợ lý, cần phải luôn luôn tháp tùng.

Bây giờ cũng không thể đi đường vòng được, chỉ đành đứng đực ra đó, giương mắt nhìn hai người hôn hít.

Nhưng trông họ...

"Hạnh phúc quá!"

Mộc Vãn Thu đi phía trước cũng cảm thấy có gì đó không ổn.

Cô gái tỏa nắng đột nhiên quay đầu lại nhìn, liền nhìn thấy khung cảnh thơ mộng đẹp như tranh vẽ này.

Sự ngẩn ngơ và khựng lại của cô, tự nhiên cũng thu hút sự chú ý của Cố Tuyết Đình và Lưu Trình Trình.

"Vãn Thu, sao thế?"

Nhìn theo ánh mắt của Mộc Vãn Thu, Cố Tuyết Đình và Lưu Trình Trình cũng đồng thời nhìn thấy cảnh tượng Ôn Noãn và Quý Phong đang hôn nhau.

"Ờ..."

Cố Tuyết Đình không thể nào bình thản được như Mộc Vãn Thu, cô đứng sững tại chỗ, toàn thân cứng đờ, nhìn hai người hôn nhau say đắm, khóe miệng bất giác nở một nụ cười đắng chát.

Tách!~ 

Tiếng chụp ảnh vang lên bất ngờ, cắt ngang dòng suy nghĩ của Cố Tuyết Đình, cô có chút ngỡ ngàng nhìn Mộc Vãn Thu.

"Vãn Thu, cậu..."

"Một khung hình rất đẹp, phải không?"

Mộc Vãn Thu cất điện thoại, mở lại bức ảnh cô vừa chụp.

Mặt trăng, ánh đèn neon, dòng sông, và cả hai người đang ôm nhau.

"Đẹp quá đi mất, giống y hệt cảnh trong phim vậy."

"Nhưng... người trong ảnh không phải là cậu." Cố Tuyết Đình không hiểu.

"Không sao đâu."

Nhưng Mộc Vãn Thu lại hờ hững xua tay, quay mặt đi, tiếp tục bước về phía trước.

Phía trước, có ánh đèn neon, có dòng sông, còn có những tòa nhà cao tầng ở phía xa.

Lưu Trình Trình không hiểu chuyện gì cũng đi theo.

Cố Tuyết Đình chần chừ vài giây, cũng không dừng lại nữa, cô đuổi theo Mộc Vãn Thu, lại hỏi thêm một lần nữa: "Vãn Thu, tớ biết cậu cũng thích Quý Phong."

"Ừm, rất thích."

Lưu Trình Trình đi theo sau nghe vậy thì sốc nặng, quả dưa lớn gì đây? Mấy cô gái này đều thích Quý Phong sao?

Cô đột nhiên nhớ đến một bài đăng trên diễn đàn trường trước đây, tra nam Quý Phong bắt cá ba tay.

Nhưng bây giờ xem ra, dường như không phải vậy.

"Vậy cậu không bận tâm sao?" Cố Tuyết Đình tiếp tục truy vấn.

"Đương nhiên là bận tâm chứ, đời người vô thường, gặp được người mình rất thích, tớ sẽ không giữ lại chút sức lực nào mà đi thích."

"Nhưng..."

Mộc Vãn Thu giống như một nam sinh, đan hai tay ra sau gáy, mượn chút men say nói: "Thích một người, thì đừng sợ kết cục, lúc nào còn có thể yêu cậu ấy, thì hãy yêu hết mình. Bởi vì không phải ai cũng may mắn như vậy, có thể gặp được người mình rất yêu. Có đôi khi, chỉ cần có thể gặp được thôi, đã là một sự may mắn lớn rồi."

Cố Tuyết Đình đứng ngây ra đó, có chút không biết làm sao.

Lại một lần nữa đuổi theo, Mộc Vãn Thu như đã dự liệu trước vỗ vỗ vai cô:

"Cậu ấy, chính là vì trước kia sống quá suôn sẻ rồi."

"Còn cậu thì sao?"

"Tớ á? Hờ, tớ còn suôn sẻ hơn cậu, cho nên ông trời đang trừng phạt tớ đó!"

Cố Tuyết Đình sững sờ.

Vậy nên, cô cũng đang bị ông trời trừng phạt sao? 

Phía sau.

Ôn Noãn vốn không quen với nhịp độ này đã có chút không thở nổi.

Mặt cô đỏ bừng, vẫn không nỡ chủ động tách ra, chỉ vụng về đáp lại.

Quý Phong bất lực, đành phải chủ động lùi lại.

Hôn thêm nữa, con nhóc này chắc tắt thở mất.

Tách ra không có nghĩa là kết thúc cái ôm, trán hai người kề vào nhau, cô gái tự kỷ thở hổn hển, nhướng mày lên với vẻ khá xúc động: "Quý Phong, cuộc sống sau này của chúng ta sẽ ra sao?"

Quý Phong suy nghĩ một lát: "Sau này chúng ta sẽ cùng nhau trải qua những năm tháng đại học. Cùng nhau tan tầm, cùng nhau đi siêu thị, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau nắm tay đi dạo như thế này. Cùng nhau xem phim trong ngôi nhà nhỏ của chúng ta, ngoan ngoãn mà yêu đương. Suôn sẻ thì kết hôn, không suôn sẻ, thì kết hôn muộn một chút. Tóm lại, tôi sẽ không bỏ lỡ cậu. Cũng chỉ có thể là cậu mà thôi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
屌丝 - diǎosī: điểu ti/loser, chỉ những thanh niên xuất thân bình thường, thu nhập thấp, thường mộng tưởng về người đẹp
屌丝 - diǎosī: điểu ti/loser, chỉ những thanh niên xuất thân bình thường, thu nhập thấp, thường mộng tưởng về người đẹp
[Lên trên]
金牛 - jīnniú: kim ngưu/con bò vàng/con bò rụng tiền, chỉ mảng kinh doanh mang lại lợi nhuận cao và ổn định
金牛 - jīnniú: kim ngưu/con bò vàng/con bò rụng tiền, chỉ mảng kinh doanh mang lại lợi nhuận cao và ổn định
[Lên trên]
阎王不少小鬼的钱 - Yánwáng bùshǎo xiǎoguǐ de qián: Diêm Vương không thiếu tiền quỷ nhỏ, ý nói người giàu/có quyền thì không so đo chút tiền mọn với kẻ dưới
阎王不少小鬼的钱 - Yánwáng bùshǎo xiǎoguǐ de qián: Diêm Vương không thiếu tiền quỷ nhỏ, ý nói người giàu/có quyền thì không so đo chút tiền mọn với kẻ dưới
[Lên trên]
路人甲 - lùrén jiǎ: người qua đường Giáp, nhân vật quần chúng không quan trọng
路人甲 - lùrén jiǎ: người qua đường Giáp, nhân vật quần chúng không quan trọng