Đoạn 2

Chương 08 : Bầu Trời Chảy Ngược

Chương 08 : Bầu Trời Chảy Ngược

Hôm nay Quý Phong có hơi lơ đễnh, hết cách, sự thay đổi của Diệp Vũ Vi quả thực còn trừu tượng hơn cả sự thay đổi của Ôn Noãn trước đây.

Hơn nữa chuyện này không phải qua tay cậu, cho nên dù là cậu cũng không kìm được tò mò mà nhìn thêm vài lần.

Cậu nhớ lại cuộc đối thoại giữa mình và Ôn Noãn ngày hôm qua.

Giữa cậu và Diệp Vũ Vi từ sự xung đột lúc ban đầu, cho đến khi trở thành bạn cùng hút thuốc một cách khó hiểu, trong khoảng thời gian đó dường như không có trải nghiệm gì đặc biệt.

Sự quen biết của bạn cùng hút thuốc, đại khái chính là lúc đi ngang qua thì đưa điếu thuốc, mượn cái bật lửa.

Số lần nhiều rồi liền quen thuộc.

Ôn Noãn hôm qua nói với cậu.

Nếu cảm thấy mình sai rồi, nếu có thể hạ mình xuống được thì đi xin lỗi một câu, nếu không có cách nào hạ mình xuống xin lỗi, vậy thì sau này tìm cách bù đắp một chút.

Cậu nói đùa là mua hai bao Hoa Tử mang trả lại.

Cho nên hôm nay cậu thật sự mua hai bao Hoa Tử...

Vấn đề là, bây giờ đưa à?

Hôm qua cô ấy đã gặp Ôn Noãn rồi, hai người cũng có quen biết.

Lúc đưa thuốc lá, nếu Diệp Vũ Vi mở miệng hỏi chuyện công việc, có nên nhượng bộ không? Có lẽ là do tính cách, trước khi làm một việc gì đó, Quý Phong luôn suy nghĩ rất nhiều, muốn suy xét sự việc một cách chu toàn.

Nhưng Trương Siêu bên cạnh đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Quý Phong.

"Cô ta đây là gà quay hoàn lương à?"

"Không biết."

Quý Phong lắc đầu, nghiêng người qua, gõ gõ lên bàn học của Diệp Vũ Vi, đặt hai bao Hoa Tử lên đó.

"Này, trả cô ba điếu hôm qua."

Diệp Vũ Vi nhìn hai bao Hoa Tử trên bàn khẽ sững sờ, ngẩn ngơ một thoáng, mới cất hai bao thuốc này đi.

Cô nhìn Quý Phong, Quý Phong vừa hay cũng nhìn cô.

Chỉ là khoảnh khắc chạm mắt với Quý Phong, cô lập tức lảng tránh ánh mắt, dùng nụ cười và động tác vuốt tóc, để che giấu đi sự tự ti khó nhận ra đó.

"Hơ, tôi cho cậu ba điếu, cậu ĐM trả tôi hai bao Hoa Tử, cái thằng B này đúng là lắm tiền thật!"

Vẫn là mở miệng đầy những lời chửi thề, vẫn là hàm răng xỉn màu thuốc lá như cũ.

Chỉ là Diệp Vũ Vi hôm nay so với bình thường đã bớt đi dáng vẻ gù lưng, đôi tay ngày thường hay buông thõng, cũng được cô cố ý thả xuống.

Nhưng thói quen đâu dễ thay đổi như vậy, cô vẫn thỉnh thoảng vểnh tay lên, thỉnh thoảng gù lưng.

Sau khi cảm nhận được hành động không ổn của mình, cô lại sẽ ưỡn thẳng ngực.

Dáng vẻ này của Diệp Vũ Vi, trông thật sự rất xinh đẹp, cũng chẳng trách nát bét như vậy mà vẫn có người tỏ tình với cô.

Nhưng cô vừa mở miệng, cái mùi thuần khiết khó khăn lắm mới nặn ra được trên người, lập tức biến mất tăm.

Thật sự khó đỡ.

"Nói có lý thì, dáng vẻ hiện tại của cô khiến tôi cảm thấy trừu tượng." Quý Phong bĩu môi.

"Xì, chỉ cho phép loại đàn ông khốn kiếp như cậu giả vờ làm thiếu niên thanh thuần, tôi không được giả vờ làm thiếu nữ thanh thuần chắc?" [note89250]

Dù Quý Phong tôi sống hai kiếp người, cũng bị cái loại này chọc cho phì cười, cậu lắc đầu phản bác:

"Cái này thuần túy là bôi nhọ gượng gạo, ông đây giả vờ giống hơn cô nhiều."

Không biết có phải vì cùng có trải nghiệm lăn lộn trong vũng bùn, hay là bị Diệp Vũ Vi nhìn thấu một mặt ẩn giấu của mình.

Tóm lại là lúc Quý Phong ở trước mặt Diệp Vũ Vi, cũng không còn ra vẻ như vậy nữa.

Ít nhất là sẽ không quân tử như ngày thường nữa.

Đủ các loại câu cửa miệng tùy ý tuôn ra, gần như giống Diệp Vũ Vi, lôi cả gia phả ra buộc ở miệng. 

Diệp Vũ Vi rướn cổ tới, nhỏ giọng:

"Cậu đúng là diễn giỏi thật đấy, học kiểu gì vậy? Dạy tôi với."

"Dạy cô cái gì?"

"Làm sao để trông giống một sinh viên đàng hoàng?"

Thấy vẻ mặt Diệp Vũ Vi không giống như đang nói chuyện gượng gạo, Quý Phong ngược lại có hơi khó xử: "Không phải, đại tỷ cô nghiêm túc đấy à?"

"Tôi ĐM không lẽ không được làm sinh viên chắc?"

Thấy cô nghiêm túc, Quý Phong cũng kiềm chế lại một chút: "Được được được, không cãi nhau với cô, làm sinh viên thật ra rất đơn giản, ngoan ngoãn một chút, hiền lành một chút, nói chuyện văn minh, hiểu phép lịch sự, hòm hòm là được rồi."

"Khó vậy sao?"

Quý Phong: ...

"Nói chuyện văn minh hiểu phép lịch sự mà khó á? Cô ĐM không muốn học cho tử tế thì nói thẳng luôn đi được không?"

"Haiz, tôi không cãi... ờ, tôi không nói mấy lời... nhảm nhí này với cậu nữa, tóm lại sau này tôi sẽ cố gắng sửa."

Diệp Vũ Vi điều chỉnh lại bản thân một chút, cố gắng không nói bậy.

Nhưng khi cô không còn những "trợ từ ngữ khí" đó nữa, cả người nói chuyện đều có hơi lắp bắp.

"Còn gì nữa không?" Sau khi điều chỉnh một chút, Diệp Vũ Vi lại hỏi.

Cô muốn có sự thay đổi, Quý Phong cũng sẵn lòng giúp đỡ.

Không nói mấy lời đao to búa lớn như cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp, lấy việc giúp người làm niềm vui, thực chất là việc thiện.

Thần Tài đến lúc đó sẽ nâng đỡ cậu một phen.

"Nếu cô thật sự muốn thay đổi, ngoài cách ăn nói, giọng điệu, động tác hình thể ngày thường ra. Tìm cơ hội đi làm lại răng đi, ít nhất là lấy cao răng tẩy sạch vết ố thuốc lá đi."

Nhắc đến răng, vẻ khó xử trên mặt Diệp Vũ Vi thoáng qua rồi biến mất.

"Chuyện lấy cao răng để sau tính đi, dạo này tôi khá bận."

Cô theo thói quen liếm liếm răng mình, đây là một trong những thói quen xấu mang tính thương hiệu của cô.

Sau đó hành động này liền bị Quý Phong tóm gọn tại chỗ:

"Đừng hở ra là lấy ngón tay móc răng, cũng đừng suốt ngày há miệng dùng lưỡi liếm răng nữa, toàn mấy cái thói quen rách nát gì thế này?"

"Được tôi biết rồi, còn gì nữa không?"

"Đừng hở ra là vỗ đùi, dùng những động tác rất khoa trương..."

"Cậu đừng vội, nói từ từ thôi, tôi ghi lại đã."

Diệp Vũ Vi lấy điện thoại của mình ra, từng chút từng chút ghi lại nội dung Quý Phong vừa nói.

Còn thỉnh thoảng hỏi Quý Phong dăm ba câu.

Đợi đến lúc vào học, cô mới quay lại trạng thái nghiêm túc nghe giảng.

Nói ra thì, Diệp Vũ Vi lúc học các môn chuyên ngành, hình như lần nào cũng khá nghiêm túc.

Quý Phong nhón gót chân, dựa vào lưng ghế.

Ánh mắt tỏ ra có chút lơ đễnh.

Cậu thật ra đã chuẩn bị sẵn tinh thần việc Diệp Vũ Vi mở miệng hỏi chuyện của Ôn Noãn rồi.

Mặc dù trước đó cũng từng nói việc công xử lý theo phép công, nhưng trong lòng Quý Phong cũng hiểu rõ, nếu Diệp Vũ Vi thật sự mở miệng, cậu sẽ nhượng bộ.

Cũng giống như mấy anh em cậu đưa đến Ma Đô vậy.

Khi có người dẫn dắt, thật ra năng lực thật sự không quan trọng đến thế.

So với mấy người bọn họ, Diệp Vũ Vi đã là cao tài sinh của Đại học Ma Đô rồi, về mặt năng lực học tập tự nhiên là không cần bàn cãi.

Đáng tiếc, Quý Phong đã tính sai.

Diệp Vũ Vi không mở miệng, thậm chí ngay cả nhắc đến cũng không.

Cô không tìm mình nhờ giúp đỡ, cũng không nhắc đến chuyện hôm qua đi phỏng vấn với Ôn Noãn, càng không nhắc đến công ty Tương Lai Trên Đầu Ngón Tay này.

Thật ra Quý Phong rất rõ, Diệp Vũ Vi thay hình đổi dạng, điều chỉnh thói quen, chính là để ứng tuyển, nhận việc.

Cô ấy đúng là đang học cách làm người tốt...

Mặc dù Quý Phong cũng không biết cô là nổi hứng nhất thời, nhiệt huyết 3 phút, hay là thật sự muốn thay đổi triệt để.

Nhưng chuyện học làm người tốt này, dù chỉ có nhiệt huyết 3 phút, cũng sẽ có thu hoạch của 3 phút.

Vấn đề bây giờ là...

Tại sao cô ấy lại không mở lời chứ?

"Haiz, lại là một kẻ cứng đầu cứng cổ, chắc là miệng cũng cứng lắm đây."

Quý Phong có hơi bất lực, chuyện có cốt khí này, nói thế nào nhỉ.

Thật ra trong rất nhiều trường hợp đều là con dao hai lưỡi.

Có một số lúc, bạn chỉ cần mở miệng, nói vài lời mềm mỏng, cơ hội và may mắn sẽ giáng xuống đầu bạn.

Không nói đến kiểu phú quý ngập trời bạn đỡ không nổi.

Có một số cơ hội thật sự đã ở ngay trước mắt bạn rồi, rất nhiều người sẽ vì không bỏ qua được sĩ diện mà vuột mất.

Có thể là vì cốt khí, hoặc cũng có thể là sĩ diện.

Đương nhiên, những nhân vật như Quái Ca đúng là đáng được tôn trọng. [note89251]

Nhưng nhiều người hơn vẫn sẽ lựa chọn thỏa hiệp với cơ hội.

Hết cách, không phải ai linh hồn cũng cao thượng như vậy.

Quý Phong cũng là loại người này là người bình thường.

Liếc nhìn Diệp Vũ Vi đang nghiêm túc nghe giảng, cậu cũng không thể chạy sang bắt đối phương tới cầu xin mình được.

Thế thì cũng quá ngớ ngẩn rồi.

"Haiz, kẻ rỗi việc tự chuốc lấy phiền não." [note89252]

Tiết học đầu tiên rất nhanh đã kết thúc, giữa giờ giải lao, Quý Phong muốn ra căn tin mua cái bật lửa.

Vừa đi đến cửa, cậu đột nhiên phát hiện Diệp Vũ Vi lại cũng ở đây.

"Ông chủ, trả lại cái này."

"Cái đồ gì mà lại đòi trả?"

"Sáng nay bạn tôi mua hai bao Hoa Tử, không hút nữa muốn trả lại, đừng có bảo tôi là không cho trả nhé!"

"Làm cái gì vậy, tự dưng đi trả thuốc lá, mua ở chỗ tôi chắc không đấy?"

"Đúng là cây hàng phía trên của ông đấy, không tin thì ông quét mã vạch đi."

Ông chủ quán nhỏ mặc dù chửi thề lầm bầm, nhưng thuốc lá chưa bóc tem ở căn tin trường học thường đều cho trả lại, chỉ cần xác nhận là mua ở đây là được.

Hai bao Hoa Tử trả lại được 84 tệ, Diệp Vũ Vi trực tiếp ném 4 tệ lên bàn.

"Lấy bao Đại Tiền Môn, lấy thêm cái bật lửa nữa."

Ông chủ liếc nhìn Diệp Vũ Vi, thấy cô là con gái, mới không nói ra bốn chữ "nghèo rớt mồng tơi."

Quý Phong ngoài cửa lặng lẽ lùi ra ngoài, trốn ở một bên khác của cửa quán.

Xem ra dạo này Diệp Vũ Vi không phải là rất bận, mà là rất thiếu tiền.

Bây giờ mà vào, chỉ làm cho Diệp Vũ Vi khó xử.

Cậu không tính là người tốt lành gì, nhưng kiểu chuyện vô nghĩa lại làm tổn thương lòng tự trọng của người khác thế này.

Quý Phong trước nay luôn cảm thấy, làm rồi thì bằng với đồ ngốc.

Cho nên chuyện này, cứ coi như không biết đi.

Ầm ầm!

Nhìn Diệp Vũ Vi tiêu sái bóc bao Đại Tiền Môn, bầu trời lại đột nhiên nổi sấm, đổ mưa.

Mưa to như trút nước, giống hệt như lần đầu tiên hai người gặp mặt vậy.

Người có quá khứ rất nhiều, mỗi người uống chút rượu đều có thể kể lể cả đống.

Quý Phong không thể giúp được nhiều người như vậy, nếu Diệp Vũ Vi muốn dựa vào chính mình mà đi, vậy cậu cũng sẽ không chạy ra làm người tốt quá đáng.

Quay về phòng học.

Thời gian học tập luôn trôi qua rất nhanh, nếu bạn có nghiêm túc học...

Đến giờ nghỉ trưa, Diệp Vũ Vi đứng trước màn mưa, vẻ mặt có hơi khó xử.

Trưa nay cô đã hẹn Ôn Noãn, nói là cùng nhau bàn chuyện công việc.

Đây là cơ hội khó khăn lắm cô mới có được.

Cho nên cô đã ăn diện đàng hoàng, chỉnh đốn lại dung nhan.

Nhưng vấn đề là... hôm nay cô không mang ô.

Nếu cứ thế này mà chạy qua, chắc chắn là ướt như chuột lột, hơn nữa sẽ rất lạnh.

Bữa cơm hẹn với Ôn Noãn cô không có cách nào từ bỏ được.

Dầm mưa các kiểu cô căn bản không quan tâm, cô sợ là mình sẽ để lại ấn tượng không tốt cho Ôn Noãn.

Sợ mình phỏng vấn không qua.

Cô thật sự hết tiền rồi, hai bao Hoa Tử kia của Quý Phong đã coi như cứu cái mạng chó của cô rồi.

Sắc mặt Diệp Vũ Vi rất khó coi, nhưng cô sẽ không khóc, bất cứ lúc nào cũng không, cô định lấy hai cuốn sách đội lên đầu đi tạm.

"ĐM, bà đây..."

Diệp Vũ Vi không nhịn được lại chửi thề một câu, đột nhiên, một chiếc ô chìa ra.

"Này, tôi cảm thấy cô bây giờ đang cần cái này."

Cùng một vị trí, cùng một cơn mưa, cùng một câu nói, cùng một con người.

Tất cả mọi thứ đều giống nhau, nhưng lại hoàn toàn khác nhau.

Bởi vì vai diễn đã hoán đổi rồi.

Lúc đó Quý Phong không nhận ô của Diệp Vũ Vi, nhưng vẫn nói với cô một tiếng cảm ơn.

Mà hiện tại, Diệp Vũ Vi cũng sẽ không tỏ ra lạnh lùng kiêu ngạo như Quý Phong, cô nhìn chằm chằm chiếc ô Quý Phong đưa tới, lập tức nhếch mép, buột miệng nói:

"Cậu ĐM... sao lại tốt thế, đột nhiên nhớ ra giúp tôi?"

ĐM cuối cùng vẫn không nói ra miệng, câu hỏi nghi vấn đã thay thế nó.

Quý Phong nhún nhún vai, chỉ tay lên trời:

"Trời đang khóc, nhưng lòng tôi hướng thiện không nỡ nhìn, thế là bèn che ô cho người qua đường."

Diệp Vũ Vi rút ra một điếu Đại Tiền Môn đưa cho Quý Phong, Quý Phong không hề tỏ vẻ chê bai loại thuốc này không ngon.

Nhưng bản thân Diệp Vũ Vi lại không hút, bởi vì lát nữa phải đi gặp Ôn Noãn, không muốn để lại ấn tượng xấu cho Ôn Noãn.

Thấy Quý Phong châm thuốc, Diệp Vũ Vi lại một lần nữa nhếch miệng cười nói: "Hahaha, ô tôi nhận, cậu thích ra vẻ thế này, vậy tôi đáp lại cậu một câu, coi như là lời cảm ơn nhé."

"Câu gì?"

"Tôi đi lại trong màn mưa bão, chiếc ô sẽ là con thuyền để tôi chèo ngược bầu trời." [note89253]

"Được được được, biết chơi đấy." Quý Phong cũng bật cười.

Sau đó lại chỉ vào khóe môi Diệp Vũ Vi:

"Nhưng sau này cười thì thục nữ một chút, đừng có nhếch mép cười, cố gắng mỉm cười, như vậy trông sẽ giống một người bình thường hơn."

"Hờ, không đáp lại được thì vạch lá tìm sâu đúng không, cậu đúng là giỏi dìm hàng bạn học đấy. Biết rồi, đồ ngốc, tôi đi đây."

Không đáp lại được thì dìm hàng bạn học? Cậu đây là bị người ta coi thường rồi nha.

Nhìn theo Diệp Vũ Vi cầm ô bước vào trong màn mưa, Quý Phong đang đứng ở hành lang đột nhiên gọi cô lại:

"Diệp Vũ Vi."

"Hửm?"

"Nắm chặt mái chèo con thuyền của cô đi, sóng trên trời sắp ập đến rồi đấy."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Ghi chú

[Lên trên]
弔人 - diàorén: điếu nhân/đàn ông khốn kiếp/chó má, tiếng lóng mạng TQ
弔人 - diàorén: điếu nhân/đàn ông khốn kiếp/chó má, tiếng lóng mạng TQ
[Lên trên]
怪鸽 - Guàigē: Quái Ca (Bác gái lạ), một hiện tượng mạng TQ, nổi tiếng với câu "Hỡi những người đối mặt với nỗi sợ hãi, hãy dũng cảm tiến lên..."
怪鸽 - Guàigē: Quái Ca (Bác gái lạ), một hiện tượng mạng TQ, nổi tiếng với câu "Hỡi những người đối mặt với nỗi sợ hãi, hãy dũng cảm tiến lên..."
[Lên trên]
庸人自扰之 - yōngrén zì rǎo zhī: dung nhân tự nhiễu chi/kẻ rỗi việc tự chuốc lấy phiền não
庸人自扰之 - yōngrén zì rǎo zhī: dung nhân tự nhiễu chi/kẻ rỗi việc tự chuốc lấy phiền não
[Lên trên]
我于暴雨之中行走,伞将是我倒划天空的船 - Wǒ yú bàoyǔ zhī zhōng xíngzǒu, sǎn jiāng shì wǒ dào huà tiānkōng de chuán: là một câu nói mang tính triết lý, lãng mạn trên mạng xã hội Trung Quốc, xuất hiện phổ biến từ cộng đồng Ruozhi Ba (弱智吧 - Nhược Trí Ba) trên diễn đàn Baidu Tieba. 
Dù có cái tên gây hiểu lầm ("Nhược Trí" - kém thông minh), nhưng cộng đồng này lại là nơi sản sinh ra những câu nói mang tính triết lý trừu tượng và lãng mạn hóa cái tầm thường thông qua cách chơi chữ hoặc đảo ngược góc nhìn.
‘Bình thường chúng ta cầm ô để che mưa từ trên xuống. Nhưng nếu coi những giọt mưa là nước biển và bầu trời là đại dương, thì chiếc ô lật ngược lại chính là một con thuyền đang rẽ sóng.’
我于暴雨之中行走,伞将是我倒划天空的船 - Wǒ yú bàoyǔ zhī zhōng xíngzǒu, sǎn jiāng shì wǒ dào huà tiānkōng de chuán: là một câu nói mang tính triết lý, lãng mạn trên mạng xã hội Trung Quốc, xuất hiện phổ biến từ cộng đồng Ruozhi Ba (弱智吧 - Nhược Trí Ba) trên diễn đàn Baidu Tieba. 
Dù có cái tên gây hiểu lầm ("Nhược Trí" - kém thông minh), nhưng cộng đồng này lại là nơi sản sinh ra những câu nói mang tính triết lý trừu tượng và lãng mạn hóa cái tầm thường thông qua cách chơi chữ hoặc đảo ngược góc nhìn.
‘Bình thường chúng ta cầm ô để che mưa từ trên xuống. Nhưng nếu coi những giọt mưa là nước biển và bầu trời là đại dương, thì chiếc ô lật ngược lại chính là một con thuyền đang rẽ sóng.’